Trích đoạn: Người lính

-----
Đang đi dạo vườn thơ Người lính đã gặp một nguoiphunuditimtinh.
Trước khi chia tay, Người lính xin gởi tặng "người ấy" một món quà nho nhỏ...
-----
Phan Văn Nhớ
TÌM EM...

tôi đã đánh mất em giữa cuộc đời đen bạc
tim tôi giờ tan nát
biết em đâu mà tìm...
em đã thành cánh chim
bay xa không toan tính
không một chút bịn rịn
giữa đất trời mênh mông...
không có thước đo lòng
em đã cho tất cả
tôi là người phải trả
cái giá đời bạc đen...
trong đêm tối không đèn
tôi đi tìm chiếc bóng
giữa đất trời lồng lộng
chỉ tôi... mình tôi thôi!
Xin chia sẻ cùng huynh
Muội không có tình thương của ba từ nhỏ, muội ở với dượng nuôi, và hình như tình cảm gia đình trong muội thật mơ hồ, ngày muội học lớp 5 cô giáo cho một bài văn viết về gia đình, trong bài văn đó muội vẫn còn nhớ một đoan như sau ;
_....Em không mơ điều gì cho gia đình,... vì từ nhỏ em không biết một cuộc sống gia đình đầy đủ mẹ và ba như thế nào, nhưng em thấy ghen tị lắm với những bạn có ba, em chưa bao giờ được nghe ba kể chuyện, và mẹ, mẹ em thì bận lắm, vì vậy em không có một bài văn kể về gia đình đầm ấm , em chỉ xin kể về mẹ, có thể cô sẽ không cho em điểm cao như các bạn, nhưng em rất tự hòa về mẹ, còn ba, em chưa bao giờ tự hào mà chỉ có oán hận...
Và huynh biết không, sau bài văn đó muội đã nghỉ học và không quay lại trường nữa, không biết những người có học họ sẽ chia sẻ như thế nào về sự mất mát của huynh , còn muội, muội không biết nói,không biết riễn đạt cảm xúc, có lẽ muội chỉ có cảm xúc riêng thôi, còn viết lên cảm xúc , hay lời lẽ để làm hài lòng một ai đó thì thật là khó, muội chỉ biết khóc, muội đã khóc, khóc để chia sẻ nỗi đau mất mát cùng huynh ...
* Đây là một trong những bài thơ mà muội đã viết tặng mẹ, chỉ cách đây mấy hôm thôi, tặng huynh nhé !
MẸ
Con nhớ mẹ nên gọi về nhà
Nghe mẹ nói con òa lên tiếng nấc
Thương mẹ già cả đời lận đận
Vậy mà nay con đã thật xa nhà
Lúc mẹ ốm đau không tấm bánh / tấm quà
Con gái ngoan giờ thành hư quá
Đôi mắt mẹ già giờ thì mờ lóa
Ai sẽ ngồi xâu chỉ mẹ vá chăn
Phương trời tây, lòng mãi khắc băn khoăn
Thân nhỏ bé biết làm sao khỏi nhớ
Mẹ ơi mẹ ! quê nhà mẹ ở
Có nhớ không, nỗi nhớ con xa ?
Mẹ hãy nhìn tiếp những ngày đã qua
Con gái mẹ đang chờ trên phía trước
Con xa quê mang theo lời nguyện ước
Khi con trở về ...
Mẹ sẽ hết tảo tần, sớm nắng, chiều sương
Nước mắt lo, sợ, khóc nhớ và thương
Rồi sẽ khô trên hai khoé mắt
Đông về rồi _ trời đông sẽ lạnh
Mẹ mặc thêm nhiều, áo ấm mẹ ơi
Phong Linh
29/11/08
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207