YÊU DẠI KHỜ
Ngậm ngùi đưa tiễn người đi
Lệ rơi thấm ướt hàng mi hoen mờ
Ta vẫn đợi và vẫn chờ
Nhớ thương, thương nhớ sao giờ chia xa
Em nỡ bỏ lại mình ta
Cô đơn buồn tủi xót xa vô ngần
Nước mắt rơi khóc vạn lần
Tình ta bỗng hóa tình gần tình xa
Vẫn mong em về với ta
Cho đêm bớt lạnh, cho ta bớt buồn
Lời nói đâu dễ thốt buông
Tình yêu đâu dễ nói suông bao giờ
Có một kẻ yêu dại khờ
Tương tư nhung nhớ đêm mơ mộng vàng.
Lệ rơi thấm ướt hàng mi hoen mờ
Ta vẫn đợi và vẫn chờ
Nhớ thương, thương nhớ sao giờ chia xa
Em nỡ bỏ lại mình ta
Cô đơn buồn tủi xót xa vô ngần
Nước mắt rơi khóc vạn lần
Tình ta bỗng hóa tình gần tình xa
Vẫn mong em về với ta
Cho đêm bớt lạnh, cho ta bớt buồn
Lời nói đâu dễ thốt buông
Tình yêu đâu dễ nói suông bao giờ
Có một kẻ yêu dại khờ
Tương tư nhung nhớ đêm mơ mộng vàng.
HKBT
HKBT138@
Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Lê Thị Như Hằng





