HẸN GẶP ANH VỚI MÙA THU HÀ NỘI
Em cũng đã hẹn hè này về Hà Nội
Thăm Hồ Tây - Trúc bạch đến tràng an
Ở nơi đó em có ngàn yêu mến
Kỷ niệm xa vời nỗi nhớ mênh mang.
Em đã khóc khi nhớ về Hà Nội
Thoáng bâng khuâng một chút tĩnh lặng lòng
Tiếng chuông ngân như xé nát lòng
Kẻ tha hương đường về sao vời vợi.
Em nhớ anh nụ hôn còn hôn vội
Tiễn em đi bao trông ngóng đợi chờ
Nay ngày về còn lại trong mơ
Ai có hiểu lòng ai đang tan nát.
thanhvan4177
~~~~ HÀ NỘI mến tặng chị GIỌT SƯƠNG THU ~~~~
Hẹn chị về cây hát tặng chị nghe
Cung trầm cung thương hương Thu Hà Nội
Mãi nồng nàn, Thu không có tuổi
đợi mùa về dâng ca khúc thiết tha...
“Hà Nội Mùa Thu ôi xao xuyến lòng ta”
Sương đếm Giọt Thu lung linh ngàn mắt lá
Kể cũng lạ bốn mùa đều đẹp cả
Sao Mùa thu Hà Nội mãi rưng lòng?
Dù bôn ba khắp muôn nẻo non sông
Nhớ Hà Nội ánh Thu dìu lãng đãng
Hồn lữ thứ bâng khuâng nghe Trúc bạch
Hương thời gian nghiêng miền nhớ hoa niên...
“đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước” mơ duyên
Chiều rơi êm đềm lối cũ đường quen
Chờ đón chị cùng "Thu theo năm tháng”
Mãi sáng trong một cõi Trái Tim Thiêng.
lathuhn
HN, 05 giờ sáng 4 April
Hà Nội mùa này không có hương hoa sữa
Hương nồng nàng đêm
Nồng nàn bước chân êm
Hà Nội mùa này những cơn mưa bất chợt
Dịu hanh khô khẽ bước chân hè
Gió chiều về…
hàng cơm nguội lắng nghe
Hà Nội mùa này Hồ Tây trải rộng
Giấc trưa về gió động mặt nước trong
Hà Nội mùa này có còn nhớ không ?
Chiều ngã nắng gương hồ long lanh bóng
Hà Nội mùa này ai còn nhớ mong
Một cánh én xa xuôi về Hà Nội
… ngại ngần, bối rối…
Hà Nội chiều phố bỗng thênh thang…
chongansau1616
Tâm sự của Bà Tôi
Những Phút Bâng Khuâng
(Thương yêu tặng các con tôi)
Tôi từng mơ về thăm Hà Nội
Những phố dài xao xác heo may
Những con đường ngập hương hoa sữa
Những công viên rợp lá me bay.
*
***
*****
Hà Nội đón tôi
Không tiếng xào xạc cây lá
Đường Giải Phóng người, xe hối hả
Đưa tôi vào Bạch Mai
*
***
*****
Không nỗi đau nào của riêng ai?
Tuy nhiên tôi cùng chung số phận
Hai tháng lẻ nằm trên giường bệnh
Đâu ngờ còn có hôm nay
*
***
*****
Tôi cảm ơn những tháng những ngày
Cảm ơn những bàn tay chăm sóc
Những lương y tấm lòn vàng ngọc
Đã kéo tôi về với cuộc đời tôi
*
***
*****
Nước mắt
Nụ cười
Sáu mươi tuổi vẫn chưa hiểu hết
Bệnh… Lão… Tử… Sinh…
Xum vầy, Ly Biệt
Diễn ra từng phút, từng giờ
Tôi đã về như giữa giấc mơ
Xung quanh những con trai, con gái
Những đúa con can trường, từng trải
Chăm bẵm tôi chẳng ngại hiểm nghèo
Ngày xưa cuộc sống gieo neo
Câu ca dầm trong nước mắt
Hun hút gió đồi, lời r u giao cắt:
“Con nuôi cha mẹ, con kể từng ngày…”
Ngẫm mới hay.
Chưa hẳn câu ca ngào cũng đúng
Hôm nay tôi về
Hà Nội se se, bang khuâng gió
Máy dậu cúc tần vương ngõ nhỏ
Tiếng dương cầm ai? Rơi rơi rơi.
Tháng năm ơi!
Cho tôi những gì còn, mất
Hãy nhận giùm tôi những điều rất thật:
Tôi có ngày này, bởi các con tôi.
Bạch Mai, Hà nội, Tháng 3/ 2008
Nguyễn Sỹ Cường