Truyền thuyết- Tập 1: Điềm tận thế
[email=oblivionheaven@yahoo.com]oblivionheaven@yahoo.com[/email]
Chương 1: Lời tiên tri
Ánh sáng bừng chói. Sắc vàng lóa mắt trãi rộng không có biên giới như muốn nuốt chửng chút màu xanh le lói cuối cùng. Ánh đỏ rực rỡ xoắn xuýt điên cuồng nhảy nhót qua những vùng miền rộng lớn. Chúng bắt đầu hòa lẫn vào nhau với một tốc độ chóng mặt và không thể cưỡng lại. Áp lực bị níu kéo từ mọi phía, hội tụ rồi bùng nổ tức thì. Thế giới ngập chìm trong vẻ muôn màu lộng lẫy bất thường. Không gian như bị đốt cháy. Vạn vật chìm vào sự hổn loạn của màu sắc... Rồi đột nhiên, mọi thứ thình lình đông cứng. Ngay cả ánh sáng cũng dừng lại y hệt những vật thể vật chất hữu hình và tan rã thành những hạt bụi li ti. Bóng tối xâm thực. Tiếng rên rỉ rền rền vẳng lại từ cõi hư vô. Có âm thanh kêu gào trong nỗi tuyệt vọng cùng cực. Khóc than bị bóp chết nghèn nghẹt như lưỡi cưa tàn bạo kéo qua vết thương tội ác... Ánh sáng chỉ còn là niềm tin bị nuốt chửng bởi nỗi tuyệt vọng u ám của bóng đêm. Và màu sâu thẳm nứt toác, há ra thành vực xoáy cuồng dại. Một lực hút khủng khiếp bắt đầu kéo mọi linh hồn tụt xuống cõi âm ti... Đại tiên Feteus giật mình tỉnh giấc.
Đôi lông mày nhíu lại thành đường dốc đứng trên khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của bà. Hơi thở tưởng chừng tắc nghẹn trong lồng ngực. Sắc mặt nhợt đi trông thấy. Lần đầu tiên trong đời, bà bất lực trước nỗi sợ hãi. Cuối cùng, thì điều kinh hoàng đã đến. Điềm của ngày tận thế!
* * *
Rặng núi Urunon hùng vĩ kéo dài hơn mười một ngàn natatch từ bắc xuống nam phía đông lục địa Macneruan, cùng với đại dương Arniotic tạo nên một vùng đồng bằng rộng lớn, phì nhiêu, nơi hàng triệu cư dân của Vương quốc Tho'bante sinh sống. Chạy về phía nam, cuối rặng núi là cao nguyên Zara bao la thuộc lãnh thổ Vương quốc Gryan hùng mạnh. Bên kia mặt tây bắc, nơi đã bị tước đoạt những giọt mưa cuối cùng từ đại dương Arniotic bởi độ cao ngút trời của rặng Urunon, hình thành nên sa mạc khổng lồ Queasis khô cằn, chết chóc.
Tuy nhiên, hơn tất cả những điều đó, huyền thoại tận cùng của rặng Urunon, điều khiến con người, thần tiên...và cả lịch sử phải từng nhắc đến là đỉnh cao không nơi nào sánh kịp: núi Eres. Với chiều cao trên mười ngàn tatch, trãi rộng hàng chục ngàn natatch, ngọn núi đứng sừng sững, hiên ngang, đâm toạc xuyên mây. Dưới chân núi, rừng rậm bạt ngàn, lớp lớp hoang thâm như không có điểm kết thúc. Những cánh rừng cổ thụ muôn đời cao tít tắp phủ kín khắp nơi không để lọt chút ánh nắng mặt trời. Những vách đá dựng đứng nhìn nhau qua bao thế kỷ, rêu phong. Nhiều con suối xanh và trong róc rách về mùa hạ và đổ lũ ầm ào khi vào thu...Tất cả những điều đó càng khiến vùng đất này thêm vắng bước chân người...trở thành thiên đường của muôn loài kỳ thú. Trên cao, già nửa ngọn núi bị mây mù che phủ quanh năm, vùi lấp trong thế giới của băng và tuyết. Khí hậu buốt giá. Sự cô tĩnh ngự trị từ năm này qua tháng khác không thức giấc. Chót vót, xuyên qua những dãi mây, lờ lững dưới ánh sáng, đỉnh núi nằm lẻ loi, lấp lánh lộng lẫy như một viên kim cương.
Sáng sớm, ánh nắng nhuộm vàng cả không gian. Mây mù **n **n vờn nhau xô vào vách núi. Những cơn gió nhẹ hiu hiu lùa se qua không gian lạnh giá. Một chấm loãng loang dần giữa biển mây mù mịt. Không có tiếng động. Nhưng không gian tĩnh lặng có vẻ như sắp bị phá vỡ. Vết loãng nhanh chóng trở thành những ngọn sóng đuổi mây tan đi. Có chút lấp lánh ánh bạc đượm vàng lấp ló. Một hình thù từ từ nỗi lên. Bốn cái cột vươn ra khỏi những đám mây. Rồi chiến thuyền Agis trồi hẳn lên, lừng lững bạc dưới ánh nắng mặt trời.
Đó là một kết cấu hình con thoi hoàn hảo, dài khoảng một trăm tatch, rộng chừng hai mươi lăm tatch. Toàn bộ con thuyền được chế tạo từ hợp chất Zirium, gần như một nguyên khối. Phần bụng thuyền khá bằng, đầu mũi nhô cao, đuôi thon dài. Bốn cái cột trên bong xếp theo hình tứ giác, nhọn dần, chênh chếch lên trời vài chục tatch. Chúng được truyền vào đó pháp thuật Igossibuatat, thứ pháp thuật đẳng cấp mà chỉ những thần tiên uyên thâm hay các pháp sư lão luyện...mới đủ khả năng thực hiện, không ngừng hấp thu năng lượng của ánh sáng, gió, âm thanh...tản mác xung quanh. Bên dưới, gần sát đáy, có những lỗ tròn và nhỏ, gần như khuất vào thân thuyền, chạy dọc theo mạn. Chúng đang liên tục phun ra một thứ năng lượng không thể nhìn thấy, mạnh mẽ đẩy con thuyền lên cao, tiến tới.
Chiến thuyền Agis nhắm thẳng núi Eres tăng độ cao, cao hơn... và cao hơn nữa. Cho đến khi ngang bằng với đỉnh núi, nó bắt đầu giảm tốc.
Tận cùng đỉnh núi, không nhọn mà bằng phẳng, hình thành hẳn nên một bình đài rất rộng. Xung quanh, vách đá liền lạc trơn nhẳn như gương, ngay cả băng cũng không thể bám vào. Cây cối ở đây xanh um, che phủ gần hết màu xám của đá. Những thân cây cao to, tím xám, đâm rễ sâu vào lòng đá núi, mọc san sát. Tán lá xanh ửng sắc tím đung đưa, lào xào trong gió. Vài tia nắng mặt trời lọt qua kẽ lá rớt xuống đám cỏ vàng nhợt nhạt bò loang lổ khắp nơi. Cuối khoảng trống, có một con đường nhỏ chạy ngoằn nghèo vào trong.
Chiến thuyền hạ xuống, đáp vững chãi trên một khoảng trống sát mép bờ vực. Trên bong, một cầu thang trồi ra từ thân thuyền, uốn cong, nối tới mặt đất. Quốc vương Naoro từ tốn thả bước xuống những bậc thang.
Ngài mặc một bộ lễ phục màu đen. Áo ngắn, dài quá thắt lưng, thêu hình quốc huy bằng chỉ vàng trước ngực. Chiếc quần được may cùng chất liệu với áo, loại vải hơi dày, mượt mà, không nếp nhăn, dệt từ bàn tay khéo léo của những nghệ nhân của bộ tộc Quỷ lùn thân thiện. Quốc vương khá cao, mảnh khảnh, da trắng mịn. Mái tóc vàng sáng được cắt tỉa cẩn thận. Đôi tai hơi nhọn ở phần trên. Cặp mắt đen lấp lánh tinh anh.
Theo sau Quốc vương là Đại soái Argon. Ông là một vị tiên xuất chúng trên chiến trận, từng lập nhiều chiến tích hiển hách cho Gryan: Chinh phục bộ lạc Quỷ Permo, bắt sống bọn cướp biển lừng danh Yêu Tinh Biển, giải thoát Hoàng hậu trong vụ hỏa hoạn làng Ponco...Cuối cùng, ông trở thành Đại soái trẻ tuổi nhất trong lịch sử Vương triều Gryan. So với độ tuổi một trăm còn khá trẻ của mình, trông ông có phần hơi già và lạnh lùng. Đôi mắt xanh sậm và cặp lông mày rậm đầy nghiêm khắc. Thân hình vạm vỡ, dáng đi khoan thai, uy vũ. Mái tóc đen dài ngang vai bay lòa xòa trong gió.
Mặc dù ở bên Quốc vương đã lâu, đây là lần đầu Đại soái Argon được đặt chân đến đỉnh Eres. Đứng trên boong chiến thuyền, ông dõi tầm mắt bao quát xung quanh, sửng sốt chiêm ngưỡng vẻ đẹp hoang đường có một không hai. Không khí ở đây ấm áp và thanh khiết một cách lạ thường. Bên dưới Quốc vương Naoro quay lại giục giã:
- Xuống thôi Argon!
- Vâng! Thưa Quốc vương.
Quốc vương mỉm cười:
- Lần đầu tiên đến đây với Hoàng Thái hậu, ta cũng sửng sốt như ngươi, không thể tin nổi trên đỉnh Eres còn có kỳ quan thế này.
Đại soái Argon vẫn chìm đắm trong khung cảnh thiên nhiên, đáp khẽ:
- Vâng! Thưa Bệ hạ! Mong rằng sau này thần có dịp dược trở lại đây lần nữa.
- Điều đó không phụ thuộc vào ta và ngươi đâu Argon.
- Thần hiểu, thưa Quốc vương.
Hai vị tiên cất bước về phía trước, rời xa con thuyền Agis. Trong lòng Quốc vương Naoro không ngớt thắc mắc về lời mời gọi bất thường của Đại tiên Feteus. Mỗi năm, vào các dịp lễ Quốc vương và Thái hậu Helin mới được phép đến thăm Đại tiên. Trước kia, Thái hậu Helin là học trò của Đại tiên Feteus. Đối với Quốc vương Naoro Đại tiên như một người Bà thứ hai của ông. Song không phải vì mối quan hệ với Hoàng gia Gryan mà Đại tiên Feteas chọn đỉnh Eres làm chốn ẩn cư. Có một nguyên do nào đó chỉ Đại tiên và Thái hậu hiểu rõ.
Chỉ còn vài bước là Quốc vương và Đại soái tiến vào khu rừng. Khoảng trống bị bỏ lại sau lưng. Con đường mòn ở ngay trước mắt. Đột nhiên Quốc vương đưa tay ra hiệu cho Argon dừng lại, đứng im chờ đợi. Cây cối bắt đầu chuyển mình dữ dội. Những thân cây xám nhanh chóng chuyển qua sắc màu kim loại. Khu rừng vặn vẹo, gầm gừ, cành lá mất hết vẻ mềm mại, trở nên cứng rắn, va vào nhau leng keng. Từ trong thân cây, những mũi gai nhọn hoắt trồi lên, chúng xẹt dài ra vài tatch trong chớp mắt. Một số mũi gai vòng ra phía sau hai vị tiên, cong lại, chỉa mũi vào lưng. Rất nhanh, khi Quốc vương và Argon bị bao vây trong một hệ thống gai chằng chịt, dày đặc như kén, những mũi gai dừng lại đột ngột, vừa cách làn da hai vị tiên chưa đến nửa gang. Thình lình, một giọng nói thì thào, vang vọng khắp khu rừng, ngân nga:
- Các ngươi là ai?
Quốc vương Naoro đáp trịnh trọng:
- Chúng tôi là Quốc vương Naoro của xứ Gryan và Đại soái Argon, đến đây theo lời mời của Đại tiên Feteus.
Một thoáng im lặng. Cả khu rừng chuyển động, những cái gai rút vào thân cây. Màu kim loại biến mất, khu rừng trở về trạng thái cũ. Và, Đại soái Argon gần như không thể tin vào mắt mình: trong một thoáng, ông thấy rõ những thân cây khẽ cử động nghiêng mình, lời thì thầm lại vang lên:
- Chào mừng đến với thế giới Eres!
Quốc vương và Argon tiến về phía trước. Ánh sáng dưới những tán cây không tối, không gian trong trẻo nhưng cả hai không thể nhìn xa quá mười tatch. Quốc vương Naoro vừa đi, vừa giải thích:
- Đây là kết giới bảo vệ nơi ở của Đại tiên Feteus. Chỉ về phía cây cối, Ngài nói tiếp: Đó là loài Yêu Mộc Sidiejatin, đã được Đại tiên thuần hóa, không một kẻ lạ nào có thể xâm nhập dưới sự bảo vệ của chúng. Chỉ cần ngươi chạm vào bất cứ thứ gì ở đây mà không được phép sẽ bị quẳng ra ngoài những đám mây ngay lập tức. Đừng dẫm vào cỏ!
Quốc vương quay ngoắt lại, chụp cánh tay của Đại soái Argon kéo lại. Trong một chút lơ là, chân trái của ông sắp bước lên một cọng cỏ vàng mọc ven đường. Phản xạ cực nhanh, bàn chân đi dày ống của ông dừng lại lơ lững cách cọng cỏ nửa gang, rồi từ từ rút về. Ông nhìn Quốc vương tỏ ý thắc mắc.
- Đây là cỏ Xitaxin cực độc, chất độc của nó thấm qua bất kỳ thứ gì, kẻ dẫm phải nó sẽ chết trong vòng nửa giờ. Hãy cẩn thận.
- Vâng! Thưa Quốc vương.
Đi tiếp một đoạn đường mòn, khu rừng chấm dứt, khung cảnh hiện ra rõ ràng, trong sáng. Phía trước là một khuôn viên vuông vức, rộng lớn, lớp cỏ độc Xitaxin được thay bằng màu xanh của cỏ Lăng. Đây đó được trồng khá nhiều những cụm hoa, các luống thảo mộc tươi tốt. Xa xa, bìa rừng chạy dài, vây bọc xung quanh. Chính giữa có một ngôi nhà cao, rộng, kéo dài, được làm từ đá và gỗ. Mái nhà thoải, uốn cong ở phần cuối. Hai bên, các cửa sổ được mở sẵn. Ở giữa có vài bậc thang bằng đá dẫn lên hiên nhà. Hiên dài và thoáng. Một nàng tiên trẻ đang đứng, thấy Quốc vương và Đại soái, nàng bước tới cúi chào:
- Thưa! Đại tiên đang chờ hai vị trong Thiên Điện.
Quốc vương lên tiếng:
- Cảm ơn Xaona! Lâu rồi không gặp, trông Tiên nữ ngày càng xinh đẹp!
Nàng Tiên cười duyên dáng.
- Quốc vương quá khen. Quay sang Argon, nàng nói tiếp: Hẳn đây là ngài Đại soái? Thật vinh dự được gặp ngài.
Argon cười bối rối, ông không quen lắm việc tán tụng những nàng tiên xinh đẹp:
- Ờ .. ta...cũng rất vui được gặp nàng.
Quốc vương Naoro giới thiệu:
- Chắc Đại soái đã biết qua, Xaona là học trò của Đại tiên, cô ấy là một chiến binh xuất chúng, nhất là trong trận chiến với bọn quỷ Mecron mười lăm năm trước.
Xaona khiêm nhường:
- Quốc vương quá lời, Tôi chỉ làm đúng phận sự của mình.
Đại soái Argon chen lời:
- Tôi có tham gia trận đó, dưới sự chỉ huy của nguyên soái Erin. Tiểu thư ở cánh nào, Tây hay Đông? Với Argon, chiến trận là một đề tài hấp dẫn.
Quốc vương Naoro đỡ lời:
- Xaona nhận nhiệm vụ xâm nhập trung tâm đầu não của bọn quỷ, thám sát, báo cáo tình hình cho phía ta. Chiến thắng của chúng ta có không ít đóng góp của nàng.
Đại soái Argon sửng sốt:
- Thật dũng cảm! Tôi đã nghe kể nhiều về vị tiên xuất sắc đó, không ngờ lại là tiểu thư.
- Điều đó không thể sánh được với chiến tích chém đầu Chúa quỷ Mecron của Đại soái. Xaona đáp.
Ba vị tiên cười xòa, Quốc vương Naoro nhắc nhở:
- Chúng ta tán tụng chiến công thế đủ rồi, Đại tiên đang chờ.
- Vâng! Mời Quốc vương và Đại soái.
Xaona mở cửa. Phía sau là một hành lang ăn thông ra khoảnh sân nhỏ. Hai bên hành lang, hai cánh cửa dẫn tới khu nội thất đang khép kín. Trên tường có vài gờ đá nhỏ được gắn chắc chắn đỡ những viên đá ánh sáng làm rạng thêm không gian bên trong. Ngoài khoảnh sân, bên trái có một hồ nước xinh xắn, nước trong lẻo. Từng đàn cá nhiều màu rực rỡ bơi lội tung tăng. Xung quanh, vài khóm hoa mọc xen kẽ với những cụm đá chất tự nhiên trên nền cỏ Lăng. Bên kia là khoảnh sân lát đá được dùng để phơi các loại thảo mộc, nấm lạ...
Đi qua khoảnh sân, hành lang phình to ở đoạn cuối, như một đài hoa. Có một hành lang nhỏ hơn vòng về phía sau. Chính điện là cánh cửa rộng dẫn vào Thiên Điện.
[email=oblivionheaven@yahoo.com]oblivionheaven@yahoo.com[/email]
Chương 1: Lời tiên tri
Ánh sáng bừng chói. Sắc vàng lóa mắt trãi rộng không có biên giới như muốn nuốt chửng chút màu xanh le lói cuối cùng. Ánh đỏ rực rỡ xoắn xuýt điên cuồng nhảy nhót qua những vùng miền rộng lớn. Chúng bắt đầu hòa lẫn vào nhau với một tốc độ chóng mặt và không thể cưỡng lại. Áp lực bị níu kéo từ mọi phía, hội tụ rồi bùng nổ tức thì. Thế giới ngập chìm trong vẻ muôn màu lộng lẫy bất thường. Không gian như bị đốt cháy. Vạn vật chìm vào sự hổn loạn của màu sắc... Rồi đột nhiên, mọi thứ thình lình đông cứng. Ngay cả ánh sáng cũng dừng lại y hệt những vật thể vật chất hữu hình và tan rã thành những hạt bụi li ti. Bóng tối xâm thực. Tiếng rên rỉ rền rền vẳng lại từ cõi hư vô. Có âm thanh kêu gào trong nỗi tuyệt vọng cùng cực. Khóc than bị bóp chết nghèn nghẹt như lưỡi cưa tàn bạo kéo qua vết thương tội ác... Ánh sáng chỉ còn là niềm tin bị nuốt chửng bởi nỗi tuyệt vọng u ám của bóng đêm. Và màu sâu thẳm nứt toác, há ra thành vực xoáy cuồng dại. Một lực hút khủng khiếp bắt đầu kéo mọi linh hồn tụt xuống cõi âm ti... Đại tiên Feteus giật mình tỉnh giấc.
Đôi lông mày nhíu lại thành đường dốc đứng trên khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của bà. Hơi thở tưởng chừng tắc nghẹn trong lồng ngực. Sắc mặt nhợt đi trông thấy. Lần đầu tiên trong đời, bà bất lực trước nỗi sợ hãi. Cuối cùng, thì điều kinh hoàng đã đến. Điềm của ngày tận thế!
* * *
Rặng núi Urunon hùng vĩ kéo dài hơn mười một ngàn natatch từ bắc xuống nam phía đông lục địa Macneruan, cùng với đại dương Arniotic tạo nên một vùng đồng bằng rộng lớn, phì nhiêu, nơi hàng triệu cư dân của Vương quốc Tho'bante sinh sống. Chạy về phía nam, cuối rặng núi là cao nguyên Zara bao la thuộc lãnh thổ Vương quốc Gryan hùng mạnh. Bên kia mặt tây bắc, nơi đã bị tước đoạt những giọt mưa cuối cùng từ đại dương Arniotic bởi độ cao ngút trời của rặng Urunon, hình thành nên sa mạc khổng lồ Queasis khô cằn, chết chóc.
Tuy nhiên, hơn tất cả những điều đó, huyền thoại tận cùng của rặng Urunon, điều khiến con người, thần tiên...và cả lịch sử phải từng nhắc đến là đỉnh cao không nơi nào sánh kịp: núi Eres. Với chiều cao trên mười ngàn tatch, trãi rộng hàng chục ngàn natatch, ngọn núi đứng sừng sững, hiên ngang, đâm toạc xuyên mây. Dưới chân núi, rừng rậm bạt ngàn, lớp lớp hoang thâm như không có điểm kết thúc. Những cánh rừng cổ thụ muôn đời cao tít tắp phủ kín khắp nơi không để lọt chút ánh nắng mặt trời. Những vách đá dựng đứng nhìn nhau qua bao thế kỷ, rêu phong. Nhiều con suối xanh và trong róc rách về mùa hạ và đổ lũ ầm ào khi vào thu...Tất cả những điều đó càng khiến vùng đất này thêm vắng bước chân người...trở thành thiên đường của muôn loài kỳ thú. Trên cao, già nửa ngọn núi bị mây mù che phủ quanh năm, vùi lấp trong thế giới của băng và tuyết. Khí hậu buốt giá. Sự cô tĩnh ngự trị từ năm này qua tháng khác không thức giấc. Chót vót, xuyên qua những dãi mây, lờ lững dưới ánh sáng, đỉnh núi nằm lẻ loi, lấp lánh lộng lẫy như một viên kim cương.
Sáng sớm, ánh nắng nhuộm vàng cả không gian. Mây mù **n **n vờn nhau xô vào vách núi. Những cơn gió nhẹ hiu hiu lùa se qua không gian lạnh giá. Một chấm loãng loang dần giữa biển mây mù mịt. Không có tiếng động. Nhưng không gian tĩnh lặng có vẻ như sắp bị phá vỡ. Vết loãng nhanh chóng trở thành những ngọn sóng đuổi mây tan đi. Có chút lấp lánh ánh bạc đượm vàng lấp ló. Một hình thù từ từ nỗi lên. Bốn cái cột vươn ra khỏi những đám mây. Rồi chiến thuyền Agis trồi hẳn lên, lừng lững bạc dưới ánh nắng mặt trời.
Đó là một kết cấu hình con thoi hoàn hảo, dài khoảng một trăm tatch, rộng chừng hai mươi lăm tatch. Toàn bộ con thuyền được chế tạo từ hợp chất Zirium, gần như một nguyên khối. Phần bụng thuyền khá bằng, đầu mũi nhô cao, đuôi thon dài. Bốn cái cột trên bong xếp theo hình tứ giác, nhọn dần, chênh chếch lên trời vài chục tatch. Chúng được truyền vào đó pháp thuật Igossibuatat, thứ pháp thuật đẳng cấp mà chỉ những thần tiên uyên thâm hay các pháp sư lão luyện...mới đủ khả năng thực hiện, không ngừng hấp thu năng lượng của ánh sáng, gió, âm thanh...tản mác xung quanh. Bên dưới, gần sát đáy, có những lỗ tròn và nhỏ, gần như khuất vào thân thuyền, chạy dọc theo mạn. Chúng đang liên tục phun ra một thứ năng lượng không thể nhìn thấy, mạnh mẽ đẩy con thuyền lên cao, tiến tới.
Chiến thuyền Agis nhắm thẳng núi Eres tăng độ cao, cao hơn... và cao hơn nữa. Cho đến khi ngang bằng với đỉnh núi, nó bắt đầu giảm tốc.
Tận cùng đỉnh núi, không nhọn mà bằng phẳng, hình thành hẳn nên một bình đài rất rộng. Xung quanh, vách đá liền lạc trơn nhẳn như gương, ngay cả băng cũng không thể bám vào. Cây cối ở đây xanh um, che phủ gần hết màu xám của đá. Những thân cây cao to, tím xám, đâm rễ sâu vào lòng đá núi, mọc san sát. Tán lá xanh ửng sắc tím đung đưa, lào xào trong gió. Vài tia nắng mặt trời lọt qua kẽ lá rớt xuống đám cỏ vàng nhợt nhạt bò loang lổ khắp nơi. Cuối khoảng trống, có một con đường nhỏ chạy ngoằn nghèo vào trong.
Chiến thuyền hạ xuống, đáp vững chãi trên một khoảng trống sát mép bờ vực. Trên bong, một cầu thang trồi ra từ thân thuyền, uốn cong, nối tới mặt đất. Quốc vương Naoro từ tốn thả bước xuống những bậc thang.
Ngài mặc một bộ lễ phục màu đen. Áo ngắn, dài quá thắt lưng, thêu hình quốc huy bằng chỉ vàng trước ngực. Chiếc quần được may cùng chất liệu với áo, loại vải hơi dày, mượt mà, không nếp nhăn, dệt từ bàn tay khéo léo của những nghệ nhân của bộ tộc Quỷ lùn thân thiện. Quốc vương khá cao, mảnh khảnh, da trắng mịn. Mái tóc vàng sáng được cắt tỉa cẩn thận. Đôi tai hơi nhọn ở phần trên. Cặp mắt đen lấp lánh tinh anh.
Theo sau Quốc vương là Đại soái Argon. Ông là một vị tiên xuất chúng trên chiến trận, từng lập nhiều chiến tích hiển hách cho Gryan: Chinh phục bộ lạc Quỷ Permo, bắt sống bọn cướp biển lừng danh Yêu Tinh Biển, giải thoát Hoàng hậu trong vụ hỏa hoạn làng Ponco...Cuối cùng, ông trở thành Đại soái trẻ tuổi nhất trong lịch sử Vương triều Gryan. So với độ tuổi một trăm còn khá trẻ của mình, trông ông có phần hơi già và lạnh lùng. Đôi mắt xanh sậm và cặp lông mày rậm đầy nghiêm khắc. Thân hình vạm vỡ, dáng đi khoan thai, uy vũ. Mái tóc đen dài ngang vai bay lòa xòa trong gió.
Mặc dù ở bên Quốc vương đã lâu, đây là lần đầu Đại soái Argon được đặt chân đến đỉnh Eres. Đứng trên boong chiến thuyền, ông dõi tầm mắt bao quát xung quanh, sửng sốt chiêm ngưỡng vẻ đẹp hoang đường có một không hai. Không khí ở đây ấm áp và thanh khiết một cách lạ thường. Bên dưới Quốc vương Naoro quay lại giục giã:
- Xuống thôi Argon!
- Vâng! Thưa Quốc vương.
Quốc vương mỉm cười:
- Lần đầu tiên đến đây với Hoàng Thái hậu, ta cũng sửng sốt như ngươi, không thể tin nổi trên đỉnh Eres còn có kỳ quan thế này.
Đại soái Argon vẫn chìm đắm trong khung cảnh thiên nhiên, đáp khẽ:
- Vâng! Thưa Bệ hạ! Mong rằng sau này thần có dịp dược trở lại đây lần nữa.
- Điều đó không phụ thuộc vào ta và ngươi đâu Argon.
- Thần hiểu, thưa Quốc vương.
Hai vị tiên cất bước về phía trước, rời xa con thuyền Agis. Trong lòng Quốc vương Naoro không ngớt thắc mắc về lời mời gọi bất thường của Đại tiên Feteus. Mỗi năm, vào các dịp lễ Quốc vương và Thái hậu Helin mới được phép đến thăm Đại tiên. Trước kia, Thái hậu Helin là học trò của Đại tiên Feteus. Đối với Quốc vương Naoro Đại tiên như một người Bà thứ hai của ông. Song không phải vì mối quan hệ với Hoàng gia Gryan mà Đại tiên Feteas chọn đỉnh Eres làm chốn ẩn cư. Có một nguyên do nào đó chỉ Đại tiên và Thái hậu hiểu rõ.
Chỉ còn vài bước là Quốc vương và Đại soái tiến vào khu rừng. Khoảng trống bị bỏ lại sau lưng. Con đường mòn ở ngay trước mắt. Đột nhiên Quốc vương đưa tay ra hiệu cho Argon dừng lại, đứng im chờ đợi. Cây cối bắt đầu chuyển mình dữ dội. Những thân cây xám nhanh chóng chuyển qua sắc màu kim loại. Khu rừng vặn vẹo, gầm gừ, cành lá mất hết vẻ mềm mại, trở nên cứng rắn, va vào nhau leng keng. Từ trong thân cây, những mũi gai nhọn hoắt trồi lên, chúng xẹt dài ra vài tatch trong chớp mắt. Một số mũi gai vòng ra phía sau hai vị tiên, cong lại, chỉa mũi vào lưng. Rất nhanh, khi Quốc vương và Argon bị bao vây trong một hệ thống gai chằng chịt, dày đặc như kén, những mũi gai dừng lại đột ngột, vừa cách làn da hai vị tiên chưa đến nửa gang. Thình lình, một giọng nói thì thào, vang vọng khắp khu rừng, ngân nga:
- Các ngươi là ai?
Quốc vương Naoro đáp trịnh trọng:
- Chúng tôi là Quốc vương Naoro của xứ Gryan và Đại soái Argon, đến đây theo lời mời của Đại tiên Feteus.
Một thoáng im lặng. Cả khu rừng chuyển động, những cái gai rút vào thân cây. Màu kim loại biến mất, khu rừng trở về trạng thái cũ. Và, Đại soái Argon gần như không thể tin vào mắt mình: trong một thoáng, ông thấy rõ những thân cây khẽ cử động nghiêng mình, lời thì thầm lại vang lên:
- Chào mừng đến với thế giới Eres!
Quốc vương và Argon tiến về phía trước. Ánh sáng dưới những tán cây không tối, không gian trong trẻo nhưng cả hai không thể nhìn xa quá mười tatch. Quốc vương Naoro vừa đi, vừa giải thích:
- Đây là kết giới bảo vệ nơi ở của Đại tiên Feteus. Chỉ về phía cây cối, Ngài nói tiếp: Đó là loài Yêu Mộc Sidiejatin, đã được Đại tiên thuần hóa, không một kẻ lạ nào có thể xâm nhập dưới sự bảo vệ của chúng. Chỉ cần ngươi chạm vào bất cứ thứ gì ở đây mà không được phép sẽ bị quẳng ra ngoài những đám mây ngay lập tức. Đừng dẫm vào cỏ!
Quốc vương quay ngoắt lại, chụp cánh tay của Đại soái Argon kéo lại. Trong một chút lơ là, chân trái của ông sắp bước lên một cọng cỏ vàng mọc ven đường. Phản xạ cực nhanh, bàn chân đi dày ống của ông dừng lại lơ lững cách cọng cỏ nửa gang, rồi từ từ rút về. Ông nhìn Quốc vương tỏ ý thắc mắc.
- Đây là cỏ Xitaxin cực độc, chất độc của nó thấm qua bất kỳ thứ gì, kẻ dẫm phải nó sẽ chết trong vòng nửa giờ. Hãy cẩn thận.
- Vâng! Thưa Quốc vương.
Đi tiếp một đoạn đường mòn, khu rừng chấm dứt, khung cảnh hiện ra rõ ràng, trong sáng. Phía trước là một khuôn viên vuông vức, rộng lớn, lớp cỏ độc Xitaxin được thay bằng màu xanh của cỏ Lăng. Đây đó được trồng khá nhiều những cụm hoa, các luống thảo mộc tươi tốt. Xa xa, bìa rừng chạy dài, vây bọc xung quanh. Chính giữa có một ngôi nhà cao, rộng, kéo dài, được làm từ đá và gỗ. Mái nhà thoải, uốn cong ở phần cuối. Hai bên, các cửa sổ được mở sẵn. Ở giữa có vài bậc thang bằng đá dẫn lên hiên nhà. Hiên dài và thoáng. Một nàng tiên trẻ đang đứng, thấy Quốc vương và Đại soái, nàng bước tới cúi chào:
- Thưa! Đại tiên đang chờ hai vị trong Thiên Điện.
Quốc vương lên tiếng:
- Cảm ơn Xaona! Lâu rồi không gặp, trông Tiên nữ ngày càng xinh đẹp!
Nàng Tiên cười duyên dáng.
- Quốc vương quá khen. Quay sang Argon, nàng nói tiếp: Hẳn đây là ngài Đại soái? Thật vinh dự được gặp ngài.
Argon cười bối rối, ông không quen lắm việc tán tụng những nàng tiên xinh đẹp:
- Ờ .. ta...cũng rất vui được gặp nàng.
Quốc vương Naoro giới thiệu:
- Chắc Đại soái đã biết qua, Xaona là học trò của Đại tiên, cô ấy là một chiến binh xuất chúng, nhất là trong trận chiến với bọn quỷ Mecron mười lăm năm trước.
Xaona khiêm nhường:
- Quốc vương quá lời, Tôi chỉ làm đúng phận sự của mình.
Đại soái Argon chen lời:
- Tôi có tham gia trận đó, dưới sự chỉ huy của nguyên soái Erin. Tiểu thư ở cánh nào, Tây hay Đông? Với Argon, chiến trận là một đề tài hấp dẫn.
Quốc vương Naoro đỡ lời:
- Xaona nhận nhiệm vụ xâm nhập trung tâm đầu não của bọn quỷ, thám sát, báo cáo tình hình cho phía ta. Chiến thắng của chúng ta có không ít đóng góp của nàng.
Đại soái Argon sửng sốt:
- Thật dũng cảm! Tôi đã nghe kể nhiều về vị tiên xuất sắc đó, không ngờ lại là tiểu thư.
- Điều đó không thể sánh được với chiến tích chém đầu Chúa quỷ Mecron của Đại soái. Xaona đáp.
Ba vị tiên cười xòa, Quốc vương Naoro nhắc nhở:
- Chúng ta tán tụng chiến công thế đủ rồi, Đại tiên đang chờ.
- Vâng! Mời Quốc vương và Đại soái.
Xaona mở cửa. Phía sau là một hành lang ăn thông ra khoảnh sân nhỏ. Hai bên hành lang, hai cánh cửa dẫn tới khu nội thất đang khép kín. Trên tường có vài gờ đá nhỏ được gắn chắc chắn đỡ những viên đá ánh sáng làm rạng thêm không gian bên trong. Ngoài khoảnh sân, bên trái có một hồ nước xinh xắn, nước trong lẻo. Từng đàn cá nhiều màu rực rỡ bơi lội tung tăng. Xung quanh, vài khóm hoa mọc xen kẽ với những cụm đá chất tự nhiên trên nền cỏ Lăng. Bên kia là khoảnh sân lát đá được dùng để phơi các loại thảo mộc, nấm lạ...
Đi qua khoảnh sân, hành lang phình to ở đoạn cuối, như một đài hoa. Có một hành lang nhỏ hơn vòng về phía sau. Chính điện là cánh cửa rộng dẫn vào Thiên Điện.