📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

LỠ một cung đàn

0 trả lời, 1.843 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-28 02:23:27Trạc Tuyền>
     Hồi vào lớp chín lớp tôi được nhập từ hai lớp 8D và 8H, khỏi phải nói bọn lớp 8H chúng tôi mừng đến mức nào vì được chuyển từ lớp lợp tranh vách đất sang căn phòng xây gạch khang trang. Nhưng riêng tôi lại có một niềm vui khác.
  Ấy là buổi đầu tiên tôi chợt bắt gặp một ánh mắt nhìn rất lạ nói như người lớn là sắc lẹm dao cau. Về sau khi đã quen nhau tôi dược biết đó là cô cán sự toán của lớp 8D cũ. Tôi vốn là một kẻ hiếu thắng vì từ trước tới nay tôi chưa từng chịu để ai trong lớp mình học qua mặt về môn toán.  Thế là tôi thầm nghĩ :  Để rồi xem  rốt cuộc thế nào.
   Thật là đáng trách đến nay tôi không còn nhớ tên cô giáo dạy môn Toán hồi ấy nhưng cái điều mà tôi thầm thách thức cô cán sự toán  kia đã có kết quả. Cứ khi trả bài kiểm tra là cô lại gọi tôi lên chữa bài và dĩ nhiên điểm của bài kiểm tra của cô cán sự toán kia không bao giờ vượt được tôi.
   Các cụ nói "thời gian như bóng câu qua cửa sổ" và cứ thế dần trôi thoắt một cái đã sang giữa năm lớp 10, mùa phượng vỹ cuối cùng của đời học trò đã đến. Chả biết có phải thời gian là thủ phạm hay cái tuổi lúc bấy giờ nó thế. Hình ảnh cô bạn kia như ngự trị trong trái tim tôi. Và "tuổi học trò nhiều lúc buồn vu vơ, thức bao đêm làm thơ và đợi chờ". Tôi đóng một cuốn sổ tay nhỏ và làm những bài thơ ngắn về cảnh thôn quê với cảm xúc dào dạt thấp thoáng hình bóng cô cán sự toán của tôi. Nếu gọi là cảm xúc "yêu" không biết có đúng không những rõ ràng tôi thấy nó có tác dụng  làm cho mình hưng phấn trong học bài và sau mỗi bài học trước khi đến lớp tôi không bao giờ lo sẽ phải xấu hổ  với cô bạn nếu thầy cô giáo kiểm tra bài bất chợt tôi. Và chính điều đó thôi thúc tôi nghiến ngấu bài học ngay cả trên đường đến trường hay khi trên đường trở về. Hồi ấy cả huyện có hai trường cấp III nên tôi phải đi bộ 6km đến trường.
   Và chính cái tính hiếu thắng ấy đã làm hại tôi. Số là trong một giờ học thể dục , cô bạn kia ở lại trông lớp đã lấy cuốn sổ tay của tôi về đọc rồi một tuần sau lại bí mật trả lại. Hôm ấy tôi hoàn thành bài kiểm tra thể dục sớm  và xin thầy trở về lớp trước. Tôi bỗng bắt gặp cô bạn tôi nhìn tôi rất lạ và mim cười rất tươi như đang chờ đợi chở tôi điều gì, tôi giở túi sách ra thấy quyến sổ chả biết lúc ấy nghĩ gì mà tiện tay xé luôn vứt xuống gầm bàn.         Bỗng tôi thấy  cô bạn mặt sầm lại lệ ngấn hoen mi đi nhặt lại những mảnh giấy tôi vừa xé, Tôi bàng hoàng khi nhận ra trong những mẩu giấy ấy có cả những mảnh giấy chữ viết không phải của tôi. Tôi đã biến cô bạn ở vào trạng thái: " Còn tình đâu nữa mà thù đấy thôi"
   Hơn ba mươi năm sau khi cô bạn ấy đã trở thành bà hiệu trưởng của một trường cấp II trong huyện và cũng chừng ấy năm tôi day dứt về bức thư tay tôi đã xé. Khi tôi gặp lại "bà hiệu trưởng" của tôi cả hai cùng rơi vào tâm trạng khó nói. Một lần tôi có mạnh dạn viết thư về hỏi về nội dung bức thư tay hồi ấy thì "Bà Hiệu trưởng" của tôi không trả lời còn bảo là kỷ niệm ngày ấy vẫn đẹp và mãi mãi không bao giờ quên nhau. Bức thư ngày xưa tôi đã xé mất còn bức thư ngày nay vẫn rắn rỏi nét chữ của cô cán sự toán ngày nào với hình ảnh không bao giờ phai mờ trong trái tim tôi. Bà ấy viết: "Tiếc là không còn như tuổi học trò để mà thương để mà thù nữa"
   "Lỡ một cung đàn" của cuộc đời tôi là như thế đấy. Tôi vốn là một người đa cảm, nếu như hồi ấy tôi không xé bức thư tay thì có lẽ hôm nay tôi là...? Chứ không phải sống với mụ chằn bây giờ. Mụ ấy không biết rằng trong tôi:

"Và từng thu chết từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người"

   Cũng may mà mụ ấy không hề biết tôi đang giữ bức thư của cô cán sự toán năm xưa.Vả lại giờ mụ ấy cũng chả cần tôi và đang định rao bán tôi đi cho khuất mắt. Nhặt phải người chồng dở người dở ma như tôi làm mụ ấy phí cả một đời cô thôn nữ đảm đang hiền thục.
   Tôi xin cảm ơn quý bạn ghé đọc câu chuyện vô bổ này nhưng tôi viết hoàn toàn là sự thật.

Đăng nhập để trả lời
0