<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-07 00:51:44Trần Mạnh Hùng>
Thơ Và Anh
Ta yêu thơ,yêu người sáng tác
Những ngôn từ mộc mạc chân quê
Không khách sáo ,hoa mỹ ,màu mè
Gợi trong ta đam mê cháy bỏng
Đọc thơ người ,ta không lạc lõng
Giữa cõi đời biển rộng ,sóng xô
Thơ êm dịu như những giọng hò
Cho ta hưởng niềm mơ trong cuộc sống
CLB
Mến tặng ......!
6.9.2008 13:59:23
6.9.2008 13:59:23
Thân tặng Cô Lữ Buồn
Nụ hôn yêu. net
NỤ HÔN MÔI
Trao nhau ngây ngất nụ hôn môi
Ánh mắt thân thương bỗng dại rồi
Tha thiết vòng tay đầy luyến ái
Ấm nồng hơi thở ngập vui tươi
Tâm tình ý hợp đan thành khối
Tri kỷ tâm đầu chẳng cạn vơi
Em có nghe chăng lòng thổn thức
Nụ hôn ngọt lịm nhớ thương ơi
Trần Mạnh Hùng
Trao nhau ngây ngất nụ hôn môi
Ánh mắt thân thương bỗng dại rồi
Tha thiết vòng tay đầy luyến ái
Ấm nồng hơi thở ngập vui tươi
Tâm tình ý hợp đan thành khối
Tri kỷ tâm đầu chẳng cạn vơi
Em có nghe chăng lòng thổn thức
Nụ hôn ngọt lịm nhớ thương ơi
Trần Mạnh Hùng
5.11.2008 10:30:08
Người trao ta nụ hôn tình ái
Sưởi hồn ta ấm lại bao năm
Từ đây hết nhé , sống âm thầm
Tim ta sống lại, khơi mầm thương yêu
Bên nhau vui bước sớm chiều
Chia tay đi nhé, Cô liêu giã từ
Ta - Mình vui với ngàn thu
Cho đời tươi thắm mãi như Nắng Hồng...
Lâu ngày lắm rồi mới thấy anh M.Hùng ghé nhà thăm, mừng ghê nên ý thơ mất tiêu
. chúc anh luôn vui, khỏe, thơ hay và thành công trong mọi lãnh vực ạh._O_
NGÂY NGẤT VÂY
Anh nhớ về em vóc liễu gầy
Tóc mây theo gió lả lơi bay.
Mắt xanh là cả mùa thu ngự.
Má đỏ chiêu mời nắng hạ say
Nhớ tiếng thì thầm sao nhớ quá.
Thương lời nhõng nhẽo mãi thương đây.
Bao nhiêu nỗi nhớ trên môi mộng.
Trăm nụ hôn yêu bủa lưới vây
TMH
T M H
T M H
T M H
||||||||||||||||||||||
|o___o___o___o___o|
T M H
T M H
T M H
||||||||||||||||||||||
|o___o___o___o___o|
{} {}
Đèn Ngủ
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng



