Trích đoạn: Độc Hàn Sơn
Trích đoạn: venus4t.vns_hnu
ĐĂNG KÝ THAM GIA DZỤ KÉN...CỦA...
Nhìn mười tiêu chuẩn khó ghê
Nhưng liều một chút vì...mê mất rồi
Dịp đây nhan sắc chẳng tồi
Là con Thị Nở cái môi...đồng tiền*
Cái tính tàm tạm ngoan hiền
Màu kia còn sống Dịp liền so tay
Ăn chơi... hơn chú ăn mày
Chiều người phải biết... giỏi hay quá trời!
Sớm tối nói nói cười cười
Con đàn cháu đống đến mười đứa luôn
Đã vậy còn giỏi đi buôn**
Tiền a! Rủng rỉnh một muôn vô vàn
Gì chứ bia rượu khỏi bàn
Bà hai Trợn*.... thích cho ngàn bà đi
Dịp đây đâu giữ cóp ki
Mình thân mà khổ làm gì tội thân!
Dịp đây không có lần khân
Ai mà nhỡ có chậm chân thì nhào!
Chớ đừng ngồi đó mà gào
Mầu ơi! Mầu hỡi đằng nào còn không!!!!
ND87
_______________
*Miệng hở hàm ếch!
** Buôn dưa lê!
Dạ thưa cô Dịp nói không
Lời qua cửa miệng Sơn này không tin
Dẫu cho Sơn vẫn một mình
Nhưng tiêu chuẫn kén vợ xinh vẫn còn
Vợ em môi đỏ như son
Cưng chồng và phải giữ tròn thuỷ chung
Đặc biệt không được nổi khùng
Vô duyên vô cớ xách thùng đồ đi
Dẫu cho chồng có lỗi chi
Ta cùng ngồi xu ống rồi thì giải phân
Trăm năm trong cõi người trần
Nào ai không có vài phần lỗi đâu
Người khôn suy nghĩ thâm sâu
Không đem chuyện giấu rồi lâu trả thù
Bạn đời không phải người ngu
Đừng nên tưởng họ đui mù lại câm
Ghen tương coi thế mà nhầm
Giữ gìn hạnh phúc cái lầm nghen con
Tình yêu không thể phai mòn
Là do người giữ được tròn niềm tin
Vài lời tự thú chân tình
Mong người góp ý cho mình hiểu thêm
Phận người chân cứng đá mềm
Mong không lâu nữa là đêm động phòng!
Động phòng Dịp với Vi Thong
Bà Sang với Trợn thông dong bên ngoài
Lâu nay Sơn làm ông mai
Nhưng tình Sơn lại đưa dài mắt duyên
Mơ tình ẻm Dịp thuyền quyên
Nhưng mà trời quấn tơ duyên cho người
Bây giờ lỡ khóc lỡ cười
Sơn ơi đừng có bùi ngùi thở than
Xưa kia Dịp đúng là chàng
Bây giờ duyên thắm mơ màng là em
Cả làng đều biết Dịp èm (em)
Dịu dàng tính nết có thèm ghen đâu
Tại vì Dịp thích đùa lâu
Giả vờ ghen ẩu để lâu lên đường
Tìm gia vị đủ thêm tương
Đem về ướp muối ngào đường Vi Thông
Trận này chắc chết Vịt Hồng
Dịp ghen Sang í Vi Thông yêu thầm
Họ yêu mới đó ngày rằm
Vậy mà hò hẹn lâm râm rước về
Dịp ngầu giơ tay lên thề
Phen này Dịp chẳng cưới thê cho chàng
Liền gom thủ hạ qua Sang
Trận này Dịp quyết sang ngang tìm chồng
Động phòng với Sơn bỏ Thông
Mặc cho thằng chả khóc ròng ngày đêm
Tháng ngày Sơn, Dịp ấm êm
Cuối năm bế bé có thêm vui nhà
Thông ca gào khóc kêu la
Ai bảo lúc trước mê bà Sang chi
Bây giờ cứ khóc tỉ ti
Dịp ơi Dịp hỡi bỏ đi sao đành!...
hungho