📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MÙA THU

1.182 trả lời, 170.302 lượt xem — Trang 27 / 40
Thấy chữ ..."tàn-khốc" của anh Rdinh mà...sợ quá trời luôn !
Góp với anh Rdinh một bài gọi là...nghen.
 
 
 
 
Thơ_Đời


Gió vi vu...đưa mây đến bến chờ
Mong đời đẹp nên đan vần thơ mộng
Trời cao rộng
Trùng dương dâng sóng
Chân trời xa tím ngắt sắc hoàng hôn.

Chiều bâng khuâng
Bạc đầu_sóng...dập dồn
Hôn bờ cát đang thả hồn cuối nẻo.

Trăng vắt vẻo...
Trên trời cao
Vắt vẻo
Một mùa thơ - êm ái...
Một mùa thơ

Dịu dàng đêm
Cho Ta dệt niềm mơ
Đem khắc khoải tình cờ ươm nên mộng.

Gió vi vút
Và trời cao lồng lộng
Mang Thơ_Đời...
Trải rộng đến muôn phương.
 
Tú_Yên
       
       
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-07 15:23:11Rdinh>
Thấy chữ ..."tàn-khốc" của anh Rdinh mà...sợ quá trời luôn !
Góp với anh Rdinh một bài gọi là...nghen.

TY ui,
Em đừng có sợ vì chữ TÀN KHỐC là của em một nửa  (Tàn) còn anh một nửa (Khốc),
Vi khi viết tới chữ... bài của em buồn… muốn thêm một tĩnh-từ cho có hương vị,
bất chợt ngó lên thấy chữ Ngày tàn … trong bài Chợ chiều, anh chôm luôn chữ Tàn của em rồi thêm vào chữ Khốc nữa.
 
Giờ anh cũng góp với em một bài về THƠ VÀ ĐỜI nhưng không phải bài họa nhé
 



HỎI CÂY ?
 
Chân mây
trải rặng núi dài
Nước lan-man nước trôi hoài về đâu ?
Từng không
mây điểm trắng phau
In nền trời
rõ một mầu thiên thanh
 
Một cây
trơ cả gốc cành
Mùa Đông có phải ?
lá xanh chẳng còn !
Đơn thân
nhìn ngắm nước non
Hỏi
cây già cỗi đã tròn bao Thu  ?
 
Quãng đời
còn lại phù-du
Nghe chăng gió thoảng …
thiên thu vọng về !
 
R Đinh
 
📎 HoiCay
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-09 13:17:53Rdinh>
Một bài Phú vô cùng súc-tích, biểu lộ đầy lòng yêu nước của con dân đất Việt , xin chân thành cảm ơn tác-giả KHA TIỆM LY THÁI QUỐC TẾ,
Nay sưu-tầm được , xim mời quí thi-hữu và độc-giả cùng thưởng lãm
 
RĐinh
 
 
HÒANG-SA NỘ KHÍ PHÚ
 
 
Thân/Kính chuyển đến qúy NT và các bạn:
 
Kha Tiệm Ly-Thái Quốc Tế: Hoàng Sa Nộ Khí Phú

Tháng Bảy 2, 2012 ⋅
Kha Tiệm Ly-Thái Quốc Tế
Hoàng Sa Nộ Khí Phú
Ngựa cũ quen đường,
Đĩ già lậm nết.
Việc phế hưng mỗi thuở khác nhau,
Mộng bá chủ bao đời y hệt!
Ta thấy ngươi,
Từ Đông Chu bị họa Thất Hùng,
Đến Hậu Hán bị xiềng Tam Quốc.
Đất Trường An thây chất chập chùng,
Bờ Vô Định xương phơi chất ngất!
Đã biết,
Hễ gieo chinh chiến là kín đất đau thương,
Nếu động can qua thì mịt trời tang tóc.
Vậy mà sao,
Chẳng lo điều yên nước no dân,
Lại quen thói xua quân chiếm đất?
Như nước ta,
Một dải non sông, nam bắc chung giềng,
Trăm triệu anh em, trước sau như nhất.
Hoàng Liên, Tam Đảo, Hồng Hà, Cửu Long ,
là máu là xương,
Phú Quốc, Côn Sơn, Trường Sa, Hoàng Sa là da là thịt.
Máu xương đâu lẽ tách rời,
Thịt da dễ gì chia cắt?
Mà là liền tổ quốc phồn vinh,
Mà là khối giang sơn gấm vóc.
Người trăm triệu nhưng vốn một lòng,
Tim một trái
dẫu nhiều sắc tộc!
Nữ nhi chẳng thiếu bậc anh hùng,
Niên thiếu cũng thừa người kiệt xuất.
Mười năm phục quốc, gươm Lê Lợi thép vẫn sáng ngời,
Ba lượt phá Nguyên, sông Bạch Đằng cọc còn nhọn hoắt.
Thùng! Thùng! Thùng!
Liên hồi giục, trống Ngọc Hồi hực bước tiến quân.
Đánh! Đánh! Đánh! Luôn miệng thét,
điện Diên Hồng, vang lời sát thát.
Ải Chi Lăng, Liễu Thăng chết còn lạc phách kinh hồn,
Sông Nhị Hà, Sĩ Nghị chạy còn đứng tim vỡ mật.
Thoáng thấy vó câu Thường Kiệt,
Khâm Châu ngàn dặm, không còn bóng quỉ bóng ma,(1)
Chợt nghe tiếng sét Đống Đa,
Quảng Đông toàn tỉnh chẳng tiếng con gà con vịt. (1)
Hùng khí dù dậy trời Nam,
Nghĩa nhân lại tràn đất Bắc:
Thương ngươi binh bại,
tàn quân về còn cấp xe ngựa rình rang (2)
Trọng kẻ trung can, hổ tướng chết
vẫn được khói hương chăm chút.(3)
Mạc Cửu đem quân lánh nạn,
chúa ta vẫn mở dạ đón người,
Hoa kiều mượn đất ở nhờ,
dân ta vẫn chia cơm xẻ thóc.
Phúc cùng hưởng khi mưa thuận gió hòa,
Họa cùng chia lúc sóng vùi gió dập.
Giúp các ngươi như kẻ một nhà,
Thương các ngươi như người chung bọc!
Thế mà nay,
Ngươi lại lấy oán trả ơn,
Ngươi lại lấy thù báo đức!
Ăn đàng sóng, nói đàng gió,
y như đĩ thúi già mồm
.Lộn bề ngược, tráo bề xuôi, khác chi điếm già bịp bạc.
Kéo neo tuần hạm,
ào ào đổ bộ Hoàng Sa,
Quay súng thần công, ầm ỉ tấn công Đá Bắc.
Chẳng chấp hải qui,
Chẳng theo công ước.
Quen nết xưa xấc láo, giở giọng hung tàn,
Lậm thói cũ nghênh ngang, chơi trò bạo ngược.
Nói cho ngươi biết;
dân tộc ta:
Từng đánh bọn ngươi chỉ với ngọn giáo dài,
Từng đuổi bọn ngươi chỉ bằng thanh kiếm bạc.
Từng đánh Tây bằng ngọn tầm vông,T
ừng đuổi Nhật với thanh mác vót!
Vì khát tự do mà uống nước đìa,
Vì đói độc lập mà ăn cơm vắt.
Sá chi tóc gội sa trường,
Đâu quản thây phơi trận mạc.
Hãy liệu bảo nhau,
Nhìn thây Gò Đống mà liệu thắng liệu thua,
Thấy cọc Bạch Đằng mà nghĩ sau nghĩ trước!
Đừng để Biển Đông như Đằng Giang máu nhuộm đỏ lòm,
Đừng để Hoàng Sa là Đống Đa xương phơi trắng xác!
Nếu ngươi dựa vào hỏa tiển, phi cơ,
Thì ta cũng có tuần dương, đại bác.
So vũ khí, thì kẻ nhược người cường,
Đọ trái tim, coi ai gang ai sắt?
Thư hãy xem tường,
                             Hoàng Sa hạ bút.                                                                                         

Kha Tiệm Ly-Thái Quốc Tế (*)

________Chú thích:

(1) Sử ghi: Khi Lý Thường Kiệt đem quân qua Khâm Châu, Liêm Châu, cũng như khi quân Thanh bại trận Đống Đa chạy về, thì dân Tàu vùng biên giới kinh hoàng chạy theo. “Từ Nam Quan về bắc hàng trăm dặm vắng tanh, không thấy bóng con gà, con vịt”(2) Sự kiện Lê Lợi cấp ngựa và lương thực cho tù binh quân Minh về nước(3) Sự kiên dân ta lập miếu thờ Sầm Nghi Đống hạ tướng của Tôn Sĩ Nghị)

---------------------------
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-18 17:26:39Rdinh>


NHỚ

Cây xanh
che khuất núi đồi
Sương lam
phủ cả khoảng trời dõi trông
Chân trời mờ-mịt nỗi mong
Một ngày qua,
một ngày không - một ngày

Bồng-bềnh
xám đục mầu mây
Sương
như hơi thở mù bay trắng trời
Từ nơi xa thẳm mù khơi
Có ai
thấu được nỗi đời lá lay

Thu về
vàng lá mãi bay
Qua khung cửa
đếm những ngày trôi qua
Chiều
in lên ánh dương tà
Chập-chờn
chỉ thấy xa-xa cánh cò !

R Đinh


📎 Nho
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Rdinh

NHỚ

Cây xanh
che khuất núi đồi
Sương lam
phủ cả khoảng trời dõi trông
Chân trời mờ-mịt nỗi mong
Một ngày qua,
một ngày không - một ngày

Bồng-bềnh
xám đục mầu mây
Sương
như hơi thở mù bay trắng trời
Từ nơi xa thẳm mù khơi
Có ai
thấu được nỗi đời lá lay

Thu về
vàng lá mãi bay
Qua khung cửa
đếm những ngày trôi qua
Chiều
in lên ánh dương tà
Chập-chờn
chỉ thấy xa-xa cánh cò !

R Đinh




 
 
Bài thơ thật là hay !
Có chút gì đó...như bâng khuâng...như trăn trở.
TY thích nhất là câu:
 
"Một ngày qua,
một ngày không - một ngày"
 
Xin mượn câu nầy để làm tiêu đề cho bài viết tiếp của TY, anh Rdinh nhe.
 
Chúc anh Rdinh luôn thật vui - với thơ và với đời.
 
 
 
 



 
Một ngày !
 
 
Một ngày qua !
Một ngày không
Nắng_mưa - Mưa _nắng
Xuôi dòng thời gian

Trời chiều tháng bảy mênh mang
Trăm năm vun vén - võ vàng ý thơ
Đời em chỉ mỗi giấc mơ
Giữa hư vô - viết vu vơ, để rồi...

Một ngày qua !
Một ngày trôi
Tháng_năm heo hút bên đồi phiêu linh
Lặng nghe con sóng tự tình
Thầm thì - như nói chuyện mình cùng ta.

Một ngày không
Một ngày qua !
Mây bay_gió thoảng...mù xa lối về
Lìa cành, lá nhớ mùa quê
Xốn xang chi, cứ bộn bề tâm cang ?

Một ngày qua !
Một ngày sang
Bạc đầu_Sóng vẫn lan man xô bờ
Rầm rì...gom góp ước mơ
Cho từng con chữ ngu ngơ - biết cười.

Một ngày !
Hỏi: Có đẹp tươi ?
Có như giấc mộng của người thuở xưa ?

Một ngày !
Chỉ sớm với trưa
Là chiều nghiêng - bóng gió đưa xạc xào.
...

Một ngày trôi giữa đời nhau
Một ngày rồi cũng qua mau
...Ới người !

Tú_Yên

18-07-2012
       
       
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-04 16:34:39Rdinh>
Bài thơ thật là hay !
Có chút gì đó...như bâng khuâng...như trăn trở.
TY thích nhất là câu:
 
"Một ngày qua,
một ngày không - một ngày"
 
Xin mượn câu nầy để làm tiêu đề cho bài viết tiếp của TY, anh Rdinh nhe.
 
Chúc anh Rdinh luôn thật vui - với thơ và với đời.
 
 

Một ngày !
 
 
Một ngày qua !
Một ngày không
Nắng_mưa - Mưa _nắng
Xuôi dòng thời gian

Trời chiều tháng bảy mênh mang
Trăm năm vun vén - võ vàng ý thơ
Đời em chỉ mỗi giấc mơ
Giữa hư vô - viết vu vơ, để rồi...

Một ngày qua !
Một ngày trôi
Tháng_năm heo hút bên đồi phiêu linh
Lặng nghe con sóng tự tình
Thầm thì - như nói chuyện mình cùng ta.

Một ngày không
Một ngày qua !
Mây bay_gió thoảng...mù xa lối về
Lìa cành, lá nhớ mùa quê
Xốn xang chi, cứ bộn bề tâm cang ?

Một ngày qua !
Một ngày sang
Bạc đầu_Sóng vẫn lan man xô bờ
Rầm rì...gom góp ước mơ
Cho từng con chữ ngu ngơ - biết cười.

Một ngày !
Hỏi: Có đẹp tươi ?
Có như giấc mộng của người thuở xưa ?

Một ngày !
Chỉ sớm với trưa
Là chiều nghiêng - bóng gió đưa xạc xào.
...

Một ngày trôi giữa đời nhau
Một ngày rồi cũng qua mau
...Ới người !

Tú_Yên

 
KHỎANG TRỜI NHUNG-NHỚ
 
Một ngày
lại một ngày trôi
Phương trời
còn mãi xa-xôi mịt-mù
Đợi chờ
tím cả trời Thu
Nghe cây lá rụng, gió đưa xạc-xào
 
Mòn trông, hao nhớ
phương nào?
Hồn như lãng-đãng rơi vào hư không
Một ngày, ai có chờ trông
Lòng có xao-xuyến
bâng-khuâng cõi lòng?
 
Phương trời
nào phải nỗi mong
Mà sao cứ mãi mòn trông
phương trời
Phải ngườpi biền-biệt mù khơi
Gợi cho ta
một khỏang trời nhớ-nhung !
 
R Đinh
 
 
📎 KhoangTroiNhungNho
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-30 00:10:52Rdinh>
 


 
CƠN GIÔNG
 
Mây
làm vỡ cả  một vầng trăng
Mất một đêm vui của chị Hằng
Giun, dế
kêu lên lời rỉ-rả
Trời buồn rụng xuống
ánh sao băng
 
Thế rồi khuất
cả những vì sao
Gió kéo mây đen
tự hướng nào ?
Mờ-mịt cõi trời
bao lá rụng
Gió rung
cành thấp
đến cành cao
Tình thương đã mất -
gió trao cây
Gió đến mang theo
giận dữ đầy
Cây ngả, cây nghiêng
vì gió xoáy
Hồn thơ gió quyện… 
đã vèo bay !
 
R Đinh
📎 ConGiong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-09 17:22:18Rdinh>
 


 
DUYÊN HỜ
 
Anh là
người của phong sương
Em là cô gái mộng thường -
anh mơ…
Thương em
một mối duyên hờ
Biết
tình yêu cũng sẽ là phôi-phai
 
Điệu vần thơ vẫn cứ bay
Đôi lời
đối họa nào ai nhịn nhường
 Vì thơ  : tình đã vấn-vương
Vì thương :
thơ được vần luôn…  tiếp vần

Lòng vui như hội mùa Xuân
Rộn như tháng Tám
trống lân bập-bùng
Hạ qua, Thu đổ sang Đông
Tàn bay tuyết trắng
mùa Xuân lại về

Giật mình
trở giấc canh khuya
Bướm hoang lạc cánh vườn mơ …
thêm sầu
Tình trăng, tình gió là đâu ?
Cô-đơn
hai kẻ mái đầu điểm sương

Thơ bay
ngỡ mộng thêm hường
Tình  chung
sao mãi lạc đường tơ-duyên !
 
R Đinh
 
 
📎 dh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-14 17:04:45Rdinh>
 


 
QUÊ-HƯƠNG
 
Chỉ nghe hai tiếng
Quê-hương
Xa-xôi mà thấy
canh-trường trở-trăn
Quê-hương ta -
chỗ mẹ sinh
Ấu-thơ ta ở luyến tình
thiết-tha
 
Trên ông bà,
dưới mẹ cha
Cô, dì, chú, bác cùng là...
anh em
Vợ chồng chung sống
ấm-êm
Cháu con
nối dõi họ tên tông-đường
Cùng chung
một bọc yêu thương
Rồi quanh quanh xóm láng-giềng
thiết-thân
 
Cuối làng
cho chí đầu thôn
Anh em
tối lửa tắt đèn có nhau
 
Quê-hương
chẳng phải nhiệm-màu
Mà là
bệ phóng con tàu không-gian
Du-hành vũ-trụ
dậm ngàn
Lượn chao
khắp chốn dọc ngang thiên-hà
 
Tình thâm đất tổ quê cha
Dõi theo
từng bước tầu qua chặng đường
Quên sao được ...
tiếng Quê-hương
Tầu không bệ phóng ...
nào đường đi lên ?...
 
RĐinh
📎 QueHuong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-20 00:40:40Rdinh>
 


 
CHUYẾN XE  TÂY ĐÔ
 
Con đường hướng tới
hương quê
Theo quốc lộ một
lối về miền Tây
Một vùng sông nước dâng đầy
Bóng đừa thấp-thoáng
gió lay ào-ào

Bóng ai
trên sóng dạt-dào
Chiếc ghe tam bản mái chèo
đục trong
Giữa dòng chiếc bách
lênh-đênh
Bao giờ tới bến …
thác ghềnh vượt qua
 
Hồn còn
trong giấc mơ hoa
Long An đã quá,
lại xa Định-tường
Vượt cầu trên nhánh Tiền-giang
Lạch, sông chằng-chịt
qua làng, qua thôn
 
Nhấp-nhô
sông nước, cát cồn
Thuyền ai khuất dạng
sau vòm cây xanh
Mơ xa
rồi cũng thành gần
Chặng đường cuối
xe đã dừng Cần thơ
 
Ninh kiều bến của mộng mơ
Hồn thơ
rạo-rực vỡ bờ Hậu giang !
 
RĐinh
📎 ChuyenXeTayDo
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-27 23:56:36Rdinh>
 
 


 
NÍU MỘT VẦN THƠ
 
Đêm về
một bóng chơ-vơ
Cô-đơn
níu một vần thơ giải buồn
Thả vần
tìm một lời thương
Lọt qua song cửa
trăng suông đón chào
 
Dìu thơ
gió chuyển lên cao
Vầng trăng chỉ lối
đường vào cõi mơ
Ảo huyền
dưới ánh trăng mờ
Có con hạc trắng
bay về phương nao ?
 
 Cành tre
gió phất lao-xao
Hồn thơ tỉnh giấc …
vần xao-xuyến vần
 
RĐinh
📎 NiuMotVanTho
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-03 00:04:01Rdinh>
 


 
THU ĐI
 
Trái cây chín
vật-vờ trên cành trụi
Đám sa mù
cuồn-cuộn phía trời xa
Vài cánh lá
trở mình bay lả-tả
Mùa qua mùa
Đông lại đến bên ta
 
Làn heo may đổ dồn
lùa qua ngõ
Hoa cuối mùa tàn-tạ
chẳng bướm ong
Nơi chân trời
như còn đọng nỗi mong
Thu lại đi
theo một mùa nhung nhớ !
 
Rđinh
📎 ThuDi
Đăng nhập để trả lời
0
 
QUÁN VẮNG EM CHỜ
 
Tựa cửa em chờ bóng dáng ai
Âm ba như vọng tiếng than dài
Con tim còn đọng niềm yêu cũ
Hình ảnh người đi sao khó phai
 
Đứng tựa hiên ngoài mơ dáng xưa
Xa-xôi nhớ mấy cũng không vừa
Người đi liệu có quên hò-hẹn
Để giọt sầu rơi thánh-thót mưa !
 
Em vào tô thắm lại son môi
Xem lại gương lồng bóng dáng thôi
Hình ảnh có còn như thuở ấy
Giống hôm quán vắng chúng mình ngồi
 
Tình buồn lại giận giọt mưa bay
Trời đất mà sao lắm đặt bày
Niềm nhớ sầu dâng đường sũng ướt
Nỗi chờ nôn-nóng có ai hay ?
 
Vào ngồi tựa cửa gió man-mơn
Thôi cũng đành thôi chẳng trách hờn
Nhắn gió đôi lời về chốn ấy
Yêu ai vẫn đượm … chẳng gì hơn !
 
Rđinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-17 23:59:44Rdinh>
 


 
THU GỌI
 
Ngâu về rắc hạt lưa-thưa
Ngấm qua cánh lá xanh xưa trở vàng
Êm-êm cơn gió đi hoang
Tầng mây bảng-lảng giăng-ngang lưng trời
 
Cung hằng nép áng mây trôi
Để nghe tình-tự những lời thi-nhân
Tuyết sương còn bận ủ Đông
Gót thu ai dạo qua vùng cỏ xanh
Heo may lạnh đủ se lòng
Cho người cô-lữ hoài trông đường về
 
Nào ai  vương-vấn hẹn thề
Tiếng thu ly biệt sao nghe chạnh lòng !
 
RĐinh
 
📎 ThuGoi
Đăng nhập để trả lời
0
 

 




Trà Vinh đợi...


Trà Vinh đợi...
Người về thăm phố nhỏ
Dẫu xa xăm mà gần đến bất ngờ
Hình như đã là bến bờ yên ấm
Mảnh tình nồng nằm giữa những vần thơ.

Như làn gió dịu êm trời trưa Hạ
Lao xao cành
Lá hát nhịp đong đưa
Hàng Sao vẫn êm đềm trên lối cũ
Đón ai về, nào quản ngại nắng mưa.

Trà Vinh đó...
Con đường râm bóng mát
Trăm tuổi cây_tuổi phố
mãi yên bình
Chiều loang loáng ánh mặt trời tim tím
Và vầng hồng soi sáng những bình minh.

Trà Vinh đợi
và Ta,
Ta cũng đợi...
Người về chưa ?
Ngày rất mới - đang chờ.

Tú_Yên
 


 
ANH SẼ VỀ
 
Trà-Vinh đợi và em cũng đợi
Anh sẽ về thăm lại Cửu-Long giang
Thăm miền quê phù-sa với vùng đất mỡ-màng
Và thăm cả họ hàng nội ngoại
 
Con sông xưa và con thuyền xưa vẫn đợi
Anh sẽ cùng em bơi một mái dầm
Trên con sông dầu nước có lạnh căm
Ta sẽ thấy ấm lòng trên dòng sông Cửu…
 
Con phố nhỏ và nhà em cũng nhỏ
Dưới tàn cao cây lá rợp trời xanh
Ngôi chùa Miên đứng lặng giữa cảnh yên bình
Đàn cò đậu trắng cả vườn chùa cổ
 
Chùa kiến-trúc theo mô-hình Ấn-độ
Những hoành-phi, câu đối có giá-trị thời-gian
Nét văn-hoa độc-đáo đến ngỡ-ngàng
Anh sẽ về thăm Trà-Vinh và thăm em chuyến nữa
 
Lời yêu nói mấy cho vừa
Anh yêu cong cả mái chùa Trà-Vinh
Yêu như mái ngói nặng tình
Năm trăm năm vẫn oằn mình chờ ai !
 
RĐinh
 
Nay xin trả nợ TY bài viết về Tra-Vinh

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-25 03:06:08Rdinh>
 


 
 
TÀN THU NHỚ DÁNG HẠ QUA
 
Bên song ngắm cảnh tàn Thu
Mờ-mờ sương khói, mù-mù mây giăng
Lá vàng tàn-tạ trên sân
Gió mang giá lạnh trời vần-vũ mưa
 
Nhớ hôm nắng hạ nóng trưa
Trắng bay tà áo phượng đùa tiếng ve
Có người vành nón nghiêng che
Vì ai gởi tới một tia mắt nồng
 
Chiều nay sắp trở sang Đông
Cô-đơn nhớ cảnh mà lòng lạnh-tanh !
 
RĐinh
📎 TanThuNhoDangHaQua
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-31 23:15:37Rdinh>


 
 
CÁNH THIÊN DI
 
Đêm thu giăng-giăng mờ hơi sương
Nỉ-non đàn dế than canh -trường
Vương-vấn tơ ai đàn não-nùng
Ngân mãi trong đêm lòng thêm chùng
 
Đêm thu miên-man làn heo may
Trăng thu không soi tầng mây che
Nào ai còn nhớ câu hẹn thề
Thu sắp sang Đông người chưa về
 
Đêm thu ta gieo vần thơ bay
Tan theo sương đêm vào trong mây
Hòa theo làn gió về cung hằng
Thơ nhắc cho ai chuyện tơ lòng
 
Đêm thu năm nao dời chân đi
Thương cho thân ta đời thiên-di
Kìa bao ngày tháng trôi hững-hờ
Dõi mắt xa-xăm... một... niềm mơ !
 
RĐinh
📎 CanhThienDi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-16 00:30:01Rdinh>
 


 
MỘNG HỜ
 
Từ buổi nàng thơ giận dỗi ta
Đường thu lá úa rụng la-đà
Ong không xà đậu vào tìm mật
Bướm chẳng vờn bay đến với hoa
 
Sóng lặng chờ trăng trên bến mộng
Cây im đợi gió giữa trời mơ
Dư-âm còn đọng hương tình cũ
Có nhớ chăng ai giấc mộng hờ !
 
RĐinh
📎 201010
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-26 13:20:52Huyền Băng>
 


 
NGẬP-NGỪNG
 
Ngập-ngừng em, ngập-ngừng tôi
Ngập-ngừng cây viết để rơi mất vần
Ngập-ngừng chân bước phân-vân
Ta đành lỡ cả mùa xuân hẹn-hò
 
Ngập-ngừng chờ một chuyến đò
Thuyền sang sông lạc mất bờ tơ duyên
Ngập-ngừng anh, ngập-ngừng em
Chia xa cũng bởi vì quen ngập-ngừng
 
 Bao giờ mình hết ngập-ngừng
Tình ta sẽ đọng trong vần thơ yêu
 
RDinh


r
📎 NgapNgung
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-07 23:25:07Rdinh>


 
KHÔN DỨT
 
Biết đời ngắn-ngủn chẳng bao lâu
Vương-vấn vần thơ để dạ sầu
Muốn dứt ra đi mà chẳng đặng
Vì chưng lưu-luyến - phải lòng nhau
 
Anh đã cùng em tình muốn dứt
Họa thơ người khác để tìm vui
Vân thơ ra dáng chứa chan mật
Cố dấu tình em phải ngậm-ngùi
 
Phải chăng tình đậm bởi vần thơ
Nên chữ thủy-chung còn lượn lờ
Như đã ngấm sâu trong máu thjt
Đoạn đành lại thấy cảnh bơ-vơ
 
RĐinh
📎 KhonDut
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-09 18:16:39Rdinh>
 
 
 
 
LỤC BÁT KHAI XUÂN

Vẫn còn cơn gió ủ Đông
Đã phô màu sắc đào hồng chào Xuân
Cánh mai vàng gió ru mềm
Lao-xao chim chóc bên thềm líu-lo
 
Nắng vàng mườn-mượt nhung tơ
Rộn-ràng khoảnh-khắc giao-thoa đất trời
Níu Xuân chẳng để Xuân trôi
Bút khai vài nét cho ngời ý thơ
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-15 16:16:24Rdinh>
 
 
 
 
CHÀO EM MÙA XUÂN
 
Tháng chạp đẫ đến nơi rồi
Chào em thay áo  một người vào xuân
Hàm răng cười nụ trắng ngần
Đỏ môi, hồng má, nức làn hương thơm
 
Mi cong mày liễu xuân sơn
Tóc mây óng thả gió vờn xuôi vai
Ác thay cái mớ tóc dài
Anh mơ lêu-lổng bờ vai thon mềm
 
Chào nhau đôi tiếng dịu êm
Em về có biết ruột mềm anh mang
Chồn chân những bước lang-thang
Áo em hai vạt níu sang vạt nào ?
 
Mong văn anh đủ ngọt ngào
Để em năm mói bước vào thơ anh !
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-22 18:06:11Rdinh>
 
 
KHỀU THƠ
 
Áo quần mặc đã hơi dơ
Tết về lại muốn làm thơ tặng đời
Sợ rằng thơ nhuốm mùi hôi
Bỏ thơ đi giặt sạch rồi - cho xong

Ngại chi tốn kém xà-phòng
Không giặt lại sợ phụ lòng chậu thau*
Nắng phơi quần áo khô mau
Mặc ai phơi áo công hầu - mặc ai

Giặt xong thở ngắn than dài
Thì ra giặt cả những bài thơ hay
Nào đâu có dám chậm chầy
Chữ nghĩa ướt sũng phải bày ra phơi
 
Gió bay thơ bổng lên trời
Lấy sào phơi áo lại ngồi khều thơ

RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-24 23:49:43Rdinh>
 
 
 
 
TIẾNG ĐÀN XUÂN
 
Ngày Xuân rung phím cây đàn
Tình tang dạo khúc… nhớ nàng năm xưa
Chuyện tình nay dẫu phôi-pha
Mà như còn đọng trong ta mỗi ngày
 
Ai về lối cũ hôm nay
Hỏi ai còn nhớ tình đầy…  nghĩa vơi ?
Đường xa xa ngái mù khơi
Lòng này sao mãi ngậm-ngùi  nhớ-nhung
 
Tơ lòng năm cũ lại rung
Bài ca năm cũ nhớ chăng hỡi người ?
Xuân về bao phủ đất trời
Tiếng lòng thổn-thức với lời ca Xuân !
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-27 02:49:57Rdinh>
 
 
 
 
 
CHÉN RƯỢU XUÂN
 
Tết về nâng chén rượu xuân
Trong cơn say lại hiện vần thơ em
Ngày xưa những tưởng … đã quên
Xuân về nay lại thơ em theo về

Đường đời lắm nỗi nhiêu-khê
Ta còn mờ-mịt  lê-thê dặm dài
Say rồi rượu nhạt mùi cay
Mà thơ em mãi làm day-dứt lòng

Người thơ hỡi… nửa cầu vòng
Thơ như còn đượm tình nồng hôm nao !
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-01 20:50:56Rdinh>
 


 
 
NHỊP TRỐNG NGÀY XUÂN
 
Ngày Xuân khua  trống … chát… bùm…
Hòa theo nhịp điệu ấm nồng cùng Xuân

Chat.. bùm…  chat chat bùm… chat bùm...

Tình nào nơi chốn xa-xăm ?
Bao giờ tình mới bước gần .. Tình ơi !

Từ khi xa biệt phương trời
Để ta cô-lẻ bên đời … bơ-vơ
Nhịp vui đập Rock, mambo …
Trầm trầm lại gõ  Slow …một mình
 
Không dùi… trống chỉ làm thinh
Dùi vào trống lại chat… bum…. ầm ầm
Gọi là đôi khúc mừng Xuân
Tặng người xa ngái thêm gần … tình ơi !

Chat bùm… chat bùm… Chat chat… bùm bùm...
 
RĐinh
📎 Nhip
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-04 23:42:37Rdinh>
 
 
CHÉN TRÀ XUÂN
 
Thanh tâm pha ấm danh trà
Hương bay dìu-dịu căn nhà ngày Xuân
Bút khai chưa đậm nét vần
Mà sao đã thấy bâng-khuâng những gì ???
 
Từ ngày lạc cánh thiên di
Người thương để lại vừa khi trăng tròn
Xa-xôi  nỗi nhớ mỏi mòn
Hỏi ai còn chữ sắc son đợi chờ ?
 
Đầu năm giấy bút khai thơ
Trà xanh rót chén ước mơ cho đầy
Mai này trở lại những ngày
Vui nào hơn được phút giây trùng-phùng
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-09 14:43:49Rdinh>
 
 
ĐÊM BUÔNG
 
Vầng dương vừa tụt phía xa
Bóng trăng nhấp-nhỏm la-đà tầng mây
Chân trời xa núp bóng cây
Ngàn sao lấp-lánh chạm đầy không trung
 
Lay hàng cây gió nhẹ rung
Hòa theo tiếng nhạc côn trùng ngân-nga
Cô-đơn  hạc trắng lướt qua
Chập-chùng phất cánh la-đà dưới trăng
 
Vô-tư thả tiếng não-nùng
Khơi trong ta một nỗi lòng lê-thê
Xa-xôi còn hẹn ngày về
Bước chân dẫu chậm, tình quê vẫn đầy !
 
RDinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.03.2013 16:35:14 bởi Rdinh>
SAU NGÀY 8 THÁNG 3
 
Trước ngày mồng Tám tháng Ba
Tôi sợ vợ quá bỏ nhà đi hoang
Sợ nàng lại nổi cơn lên
Bao nhiêu chuyện cũ nàng liền kể ra
 
Sợ nàng chẳng chịu thứ-tha
Phang cho một trận mới là khổ thân
Hôm nay ngày tám qua dần
Tôi len-lén đến trước sân nhìn vào
 
Nàng mừng ra đón xôn-xao
Em đi tìm kiếm anh nào thấy đâu
Thôi ! anh đừng có buồn rầu
Vợ chồng là nghĩa ai nào phang anh
 
Em đây vốn tính hiền lành
Cơm canh vẫn nấu phần giành anh cưng
Nghe qua tôi quá là mừng
Thế là tối lại tưng-bừng trời xanh !
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.04.2013 16:34:29 bởi Rdinh>
VẦN THƠ LUU-LẠC
 
Thơ theo tiếng nhạc vào đời
Mải vui lạc nhịp thơ rơi xuống dòng
Thơ trôi trên sóng lênh-đênh
Vầng dương chiều xuống bồng-bềnh lên mây
 
Thơ theo gió cuốn mây bay
Rụng rơi trên lá thơ say trăng vàng
Có khi gió thổi về ngàn
Thơ theo chim hót trên cành líu-lo
 
Thơ nhìn cánh bướm vờn hoa
Thời-gian trôi những xót-xa đoạn-trường
Bướm rã cánh, hoa tàn hương
Đời còn chăng chỉ đoạn đường hư-vô
 
Một chiều thơ bước xuống đò
Theo nón lá, bám giọng hò qua sông
Thơ theo cô gái lấy chồng
Cho người lữ-khách mòn trông thơ về !
 
Rđinh
Đăng nhập để trả lời
0