<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-02 22:39:17Ct.Ly>
Chương XI
Do người tùy nữ luôn thông thạo các câu chuyện mảnh trong giới thượng lưu, nữ hoàng thân Alexandrean thời gian gần đây đã biết rõ duyên cớ làm cho Vladimir mùa đông này ở tại lâu đài Txacoie. Dù cố ghìm lại, nhưng cụ vẫn rất bực tức vì bị gạt ra ngoài chỗ ở cụ ưa thích do hoàng thân muốn để người chàng sủng ái ở đấy. Cụ gọi người con gái lạ mà chỉ vài người thoáng nhìn thấy sau cửa kính xe như thế. Hơn nữa, sự gắn bó ấy của người cháu trai cụ không phải là điều làm cho cuộc hôn nhân cụ mong ước chóng được thực hiện. Cho nên cụ rủa thầm người lạ kia, nhưng đồng thời cụ cũng muốn biết về người ấy.
Với hy vọng nhìn thấy thiếu phụ, cụ quyết định tiến hành một phương pháp khá táo bạo, vì cụ không phải không biết rằng sẽ có nguy cơ làm cho cháu cụ cực kỳ bất bình. Nhưng sự tò mò làm cho người đàn bà dám làm nhiều chuyện. Vì vậy, một ngày sau khi bá tước Xemikhop gặp con gái, cụ đến lâu đài Bydangtanh.
Cụ viện cớ rằng trong bữa tiệc lớn mời khách tối hôm ấy ở lâu đài Petersburg của họ, cụ thấy có điều khó khăn về nghi thức nảy sinh vào lúc cuối cùng. Cũng có thể giải quyết bằng người đem thư, nhưg hôm nay cự lại ở Txacoie, cụ đến nói chuyện ấy với cháu là dĩ nhiên chứ sao?
- Dù sau thì, - cụ nghĩ để tự khuyến khích mình, - tôi được cho như không biết sự có mặt của người kia ở nhà Vladimir cơ mà.
Tuy vậy, cụ cũng chưa yên tâm lắm về vấn đề sẽ được tiếp đón như thế nào. Cụ mạo hiểm như thế để có thể ngẫu nhiên nhìn thấy được người kia... và cũng có thể để nghe người hầu báo là hoàng thân đi vắng.
Cụ hơi ngờ đến tình huống sau và có phần nào ngạc nhiên khi thấy được mời vào ngay. Cụ chỉ trông vào ngẫu nhiên và ngẫu nhiên đã phục vụ cụ rất tốt. Lúc người hầu sắp đưa cụ vào phòng khách trước khi đi báo với chủ nhân, Lilia xuất hiện trên cầu thang đá hoa cương. Qua bức ảnh chàng cho nàng xem, nàng nhận ra ngay người đàn bà cao lớn và đẹp, hơn đẫy đà, tóc rắc phấn, dáng dấp oai vệ này là bà của chồng nàng. Nàng chào cụ, duyên dáng và kín đáo. Nhưng bà hoàng Alexandrean ngẩng cao đầu vào quay đi không trả lời và bước vào phòng khách người hầu vừa mở cửa cho cụ.
Lilia đứng lặng người trên bậc đá. Máu dồn lên hai má, cảm xúc buồn rầu làm tim cô đập dồn. Đây là lần đầu tiên cô bị lăng nhục, dù chồng cô đã thận trọng gạt đi mọi khả năng ấy, mà lại bị bà của chàng lăng nhục nên càng nặng nề hơn.
- Thực ra thì bà cũng phải tự hỏi ta là ai và làm gì ở đây, - cô suy nghĩ khi bước ra vườn. Ngồi đợi trong phòng khách, bà hoàng Alexandrean vẫn còn sửng sốt vì người đàn bà trẻ vừa xuất hiện với sắc đẹp được nâng cao thêm bằng vẻ lịch sự quý tộc và duyên dang thanh tao đã làm cho con mắt thành thạo của cụ phải ngạc nhiên. Cũng như Myra trước kia khi ở trước ảnh của Lilia, cụ nghĩ ngay:
- À, ta hiểu, ta hiểu. Phải, người con gái lạ mặt kia phải thế nào mới quyến rũ được người đại lãnh chúa rất tinh tế như Vladimir. Tuy nổi giận vì ghen ghét, bà cụ của xã hội thượng lưu trở về già mà vẫn chưa đành chịu mất tuổi trẻ và sắc đẹp, vẫn phải thừa nhận rằng trong ký ức của cụ, cụ chưa từng thấy một người đàn bà nào đủ khả năng ganh đua với người lạ mặt này.
À, mà có, bà hoàng Liuxla trước kia... mà đúng là thiếu phụ này giống bà ấy! Cô ta là ai? Sao Vladimir lại biết cô ta? Cụ tự nhắc lại mãi, càng nghĩ càng băn khoăn.
Lúc ấy người hầu đến và báo rằng hoàng thân đang đợi cụ. Cụ đến phòng làm việc, Vladimir ra cửa đón cụ. Trái lại với những điều cụ tiên liệu, cuộc đón tiếp thật dễ chịu.
Ngồi trước mặt cháu, cụ Alexandrean bày tỏ mục đích đến gặp cháu. Vừa nói cụ vừa nhận thấy những dấu hiệu của sự có mặt phụ nữ thường xuyên ở đây: một ghế bành với chiếc ghế nệm để chân phía trước, một đồ đan trắng bỏ trên bàn giấy, bên cái cắm bút bằng vàng chạm.
Rồi mắt cụ gặp bức ảnh của Lilia.
Cụ ghìm lại cái giật mình tức giận. Ở cổ người thiếu phụ này, cụ nhìn thấy chuỗi ngọc trai nổi tiếng của nhà Do Vitengrat, chuỗi ngọc mà chỉ có vợ của người đứng đầu trong gia đình được đeo.
Hoàng thân vừa mân mê cuốn sách để trên bàn một cách lơ đãng, vừa có vẻ thích thú và hơi giễu cợt theo dõi vẻ thay đổi trên nét mặt của bà mình. Thấy cụ lại nhìn bức ảnh lần nữa, chàng mỉm cười hơi chế giễu và nói với bà:
- Bà ơi, bà hãy ngắm Lilia xinh đẹp của cháu gần hơi đi, vì hình như cô ấy làm bà chú ý. Đây bà này... chàng với tay cầm bức ảnh đưa cho cụ. Cụ kịch liệt phản đối:
- Volodia, cháu lạm dụng rồi! Tất nhiên là bà không nói gì cả. Cháu có quyền tự do. Tuy nhiên, cháu cần hiểu cảm hưởng của bà khi trông thấy chuỗi ngọc ở cổ của người đàn bà trẻ kia. Cô ta rất đẹp, đúng thế, nhưng cô ta...
Cụ ngừng lời khi thấy cái cau mày rất quen thuộc.
Đặt bức ảnh xuống bàn, Vladimir nói vắn tắt và kiêu kỳ:
- Bà hiểu cháu quá ít nếu bà cho rằng cháu để cho một người đàn bà không phải là nữ hoàng thân Dơ Vitengrat đeo chuỗi ngọc này.
- Vậy thì... như thế là...?
- Như thế nghĩa là Lilia có đủ quyền để đeo chuỗi ngọc này, vì cô ấy là vợ cháu.
- Vợ cháu ư? Volodia, thế thật là...
Cụ nhìn cháu ngơ ngác đến nỗi chàng bật cười:
- Cháu hiểu sự ngạc nhiên của bà. Đây là một chuyện lạ lùng cháu sẽ kể vắn tắt cho bà nghe. Sau đó, cháu sẽ giới thiệu Lilia yêu quý của cháu với bà, đồng thời xin bà giữ bí mật cho ít lâu nữa.
Mười phút sau, Vladimir vào vườn mùa đông. Lilia đang ngồi thêu ở đấy, hãy còn choáng váng sau cuộc gặp gỡ với bà hoàng Alexandrean.
- Em yêu quý, bà anh đến đấy. Anh nói hết với bà rồi, vì vừa đúng cơ hội. Nhưng em sao thế kia? Anh vừa nhìn thấy mắt em có điều gì phiền não?
- Ồ, Volodia, anh lúc nào cũng nhìn thấy quá nhiều trong mắt em!
- Chính em để anh nhìn thấy đấy, linh hồn bé nhỏ ạ. Nào, có chuyện gì thế?
Ngồi xuống một bên cô, chàng cầm tay cô và nhìn cô âu yếm.
- Không có gì đáng kể anh ạ, bỏ qua đi! Nếu em không quá kiêu ngạo thì...
- Em mà kiêu ngạo ư? Em nói đùa đấy ư? Vậy thì kiêu ngạo về cái gì nào?
- Không có gì cần kể lại với anh đâu.
- Nhưng anh lại muốn biết.
Thế là vừa giễu cái mà cô gọi là tính mẫn cảm của mình, cô kể lại việc gặp mặt nữ hoàng thân Alexandrean.
Nét mặt Vladimir đanh lại ngay lập tức.
- Được, được, em sẽ được xin lỗi, Lilia.
- Ồ, không đâu, Volodia! Thế là thường thôi. Bà anh không biết em, anh phải nghĩ đến điều ấy.
Nhưng Vladimir không nghe nữa. Khi đã động chạm đến Lilia thì không một sự sửa chữa nào là quá lớn. Bà hoàng Alexandrean sau khi tiếp nhận cô cháu gái dâu này một cách thân ái bắt buộc, có lẽ hiểu rõ lời gợi ý của cháu trai nên đã xin lỗi một cách nhã nhặn người thiếu phụ mà bà xác nhận là đã chiếm một vị trí tối ưu trong đời sống của Vladimir.
Khi cụ ra về, điều tò mò được thỏa mãn quá mong muốn. Cụ tin chắc một cách không dễ chịu gì rằng cô Lilia quá sức hấp dẫn ấy đối với cháu cụ là cái gì khác hẳn một ngẫu hứng và đừng bao giờ khinh xuất mà động chạm đến cô ta dù bằng cách khéo léo đến mấy.
Trong khi Vladimir lên phòng thay trang phục, Lilia bước vào phòng khách tròn, chỗ cô thích ngồi nhất. Trên chiếc đệm gần ghế bành cô ngồi, con Yamin nằm duỗi dài.
Đầu con chó đẹp ấy quấn băng và chân gãy đang buộc nẹp, khi bà chủ bước vào, nó quay lại, đôi mắt màu vàng của nó ngước nhìn, vẻ thân thiết hoang dã.
- Ta biết rồi, chó ngoan của ta ơi, mi sẽ chóng khỏi thôi, rồi lại chạy nhảy đi theo ông chủ.
Cô ngồi tỳ khuỷu tay lên thành ghế. Cô cảm thấy thoải mái, vì lúc này cô sắp đạt mục đích theo đuổi đã bao tháng nay. Thế là hết phải giữ bí mật, cô sẽ có thể có mặt bên cạnh Vladimir. Không phải ở một mình như tối hôm nay trong khi chàng tiếp khách cùng với bà hoàng Alexandrean. Rồi ý nghĩ của cô bay đi, quay lại phía sau, đến ngôi biệt thự ẩn trong vườn cam. Vladimir đã mua lại dinh cơ này, nơi chứng kiến tuần trăng mật của họ. Thực ra thì tuần trăng mật của họ kéo dài vô tận. Nhưng Lilia không thể không xúc động khi nghĩ đến những giờ hôn phối đầu tiên của họ, đến cảnh thanh vắng quý báu họ sống trong tình yêu, đến sự chăm sóc ân cần của Vladimir vốn chẳng quan tâm đến bất cứ ai trên đời. Đúng thế, chàng yêu quý cô, chỉ yêu quý một mình cô. Và càng hiểu chàng hơn, cô càng thấy giá trị của sự gắn bó của một người như người ấy.
Tiếng chân bước ở những phòng khách trước phòng tròn báo cho cô biết chồng sắp đến.
Vladimir đến ngồi bên vợ, quàng tay qua hai vai khoác áo sa tanh trắng và hôn và bên má mịn màng.
- Nghĩ gì thế bông huệ yêu quý của anh?
- Em đang sống lại thời gian chúng mình ở biệt thự Xinvia, anh ạ. Nói đi anh, anh có muốn chúng mình nói đến thời gian ấy đôi chút trong buổi tối hôm nay không, anh yêu của em?
Vladimir không yêu cầu gì hơn nữa. Chàng cũng thế, chàngv vẫn giữ những kỷ niệm đẹp của những tuần lễ sống trong không khí đầy ánh sáng và hương thơm của miền bờ biển xứ Provence, bên cạnh người thiếu phụ đã trở thành mối quan tâm và niềm vui thường xuyên của chàng. Cùng với nàng, chàng gợi nhớ lại những cuộc dạo chơi, những buổi tâm tình kéo dài trong gian phòng khách sáng sủa. Rồi cô nhắc chàng:
- Có lẽ đến giờ rồi, anh phải đi ngay đi nếu không anh có thể đến sau khách đấy.
- Ừ, đúng thế...
Rồi chàng uể oải đứng dậy, mắt không rời Lilia.
- Giá như anh có em trước mặt anh trong buổi tiệc tối nay nhỉ! Nhưng thôi, đây là lần cuối cùng anh xuất hiện không có vợ. Khách của anh sắp sửa được chiêm ngưỡng em rồi, bà hoàng đẹp nhất trong các bà hoàng ơi!
Lilia tiễn chàng đến tận phòng khách thứ hai tiếp với phòng tròn. Đến đây chàng ôm cô và hôn một cái hôn dài.
- Chào em yêu quý. Đừng có đợi anh nhé! Là chủ nhà, anh không thể chỉ có mặt một lúc, khổ thế đấy! Nhưng thôi, tình trạng khó chịu này sắp kết thúc.
Chàng nhìn cô say đắm. Rồi bỗng nhiên chàng kề tai cô nói nhỏ:
- Này em, anh sẽ cho người đến nói là anh bận không đến được. Bà sẽ một mình tiếp khách, còn anh, anh ở nhà với em.
- Anh điên rồi ư? Không thể làm thế được. Anh có những nghĩa vụ phải làm tròn. Em không muốn vì em mà anh thiếu sót.
- Bà hoàng rất khôn ngoan ơi, lúc nào bà cũng nói với tôi bằng tiếng nói của lý trí. Nhưng bà phải biết rằng những người đang yêu thường hơi điên một tý. Anh mặc kệ lý trí, anh ở lại.
- Volodia, đừng có nghĩ thế! Khách của anh...
- Khách của anh? Anh mặc kệ họ!
- Bà anh sẽ không hài lòng...
Vladimir khẽ cười chế giễu:
- Ồ, những điều bà không bằng lòng không làm anh băn khoăn nhiều vì bà cố giữ không để anh thấy. Nhưng thôi, anh theo lời khuyên lý trí của em, nữ thần Minecvo tươi đẹp ạ! Nhưng anh báo trước với em rằng khách đến dự tiệc sẽ thấy anh rất lơ đãng vì anh luôn nghĩ đến Lilia thân yêu của anh đang ngồi ăn một mình trong phòng khách này, và rất xinh đẹp, xinh đẹp trong tối hôm nay!
Một cái hôn cuối cùng, rồi Vladimir đi ra hành lang nối tiếp các phòng khách khác.
Lilia trở lại phòng tròn, không nhận thấy bức rèm dày thêu ngân tuyến rủ trước một cửa sổ khẽ lay động rồi hơi hé ra, trong khi ấy, một đôi mắt đen đầy căm ghét theo dõi người thiếu phụ mặc áo trắng mà hoàng thân vừa lưu luyến chia tay trong và giây đồng hồ.
Sau bữa ăn cô đơn, Lilia đến ngồi ở chỗ thường ngồi và cầm cuốn sách chồng vừa mang về cho buổi sáng. Nhưng ý nghĩ của cô lúc này hướng về lâu đài Do Vitengrat lộng lẫy mà cô chưa biết, về Vladimir thân yêu mà cô là tình yêu duy nhất. Cô cũng vậy, tối hôm nay cô buồn rầu nhìn chàng ra đi. Nhưng cần phải biết lẽ phải chứ. Vladimir đã sẵn sàng ngả theo những thôi thúc của ý muốn dù cô chưa hề khuyến khích chàng.
Lilia nghĩ như vậy, hai mắt hơi khép xuống, cuốn sách để mở trên lòng. Tiếng gầm gừ của con Yamin làm cô giật mình. Tưởng con chó đau, cô cúi xuống vuốt ve nó:
- Sao thế, Yamin? Sao thế, con chó tội nghiệp của tôi?
Nhưng con chó ngẩng đầu lên, vươn người nhìn về phía vòm cửa từ phòng trò mở sang phòng khách bên.
Ở chỗ cô ngồi, Lilia không trông thấy chỗi nối tiếp giữa các phòng cho nên cô giật nẩy mình ngạc nhiên khi ở vòm cửa hiệu ra một người đàn bà bé nhỏ quàng áo khoác sẫm, đội mũ trùm che lấp một phần mặt.
Yamin gầm gừ to hơn và cựa quậy định lao ra. Bị một chân gãy cản lại, nó tiếp tục gầm gừ trong cổ họng.
Lilia đứng phắt lên.
- Người là ai? Làm thế nào mà vào được đây?
Cô vừa nói vừa bước tới, người lạ kia cũng đến gần. Họ đứng cách nhau vài bước.
- Ta là ai? Hãy nhìn ta trước đi đã.
Người đàn bà hất mũ trùm ra sau đầu và Lilia trông thấy một bộ mặt xinh đẹp, gọn gàng, hai mắt đen sáng long lanh đầy căm ghét. Trên mái tóc sẫm màu cài một bông hải đường đỏ thắm. Rồi áo khoác tuột xuống để lộ ra chiếc áo lụa vàng nhạt, trên ngực áo nổi bật lên một bông hoa đỏ khác.
Trông thấy thế, Lilia tưởng gặp rắc rối với một người điên. Cô lùi lại để lấy cái chuông gần ghế vẫn ngồi. Nhưng người lạ mặt đã thốt ra một tiếng cười chua chát.
- Vô ích. Ta đã cắt dây chuông trong lúc cô ăn tối. Sẽ không ai đến quấy rối chúng ta đâu.
Lilia rùng mình. Mắt người đàn bà ấy nhìn cô thật ghê sợ. Cô trấn tĩnh lại để khỏi lộ ra nỗi lo sợ và nói một cách cương quyết.
- Thế là thế nào? Sao cô lại vào đây được và cô muốn gì?
- Ta muốn gì à? Trước tiên, là muốn giết cô. Lúc nãy cô hỏi ta là ai. Tên ta là Myra Nadopulo...
- Myra Nadopulo ư?
- À, ra cô đã nghe nói đến ta rồi sao? Có lẽ hoàng thân nói? Chàng nói với ngươi như thế nào về ta?
- Ta đâu phải kể với cô điều hoàng thân xét đoán về cô.
Vừa trả lời, Lilia vừa muốn bước đến gần vòm cửa.
Nhưng với dáng mềm mại của con mèo, Myra đã ở trước mặt cô.
- Không, không, cô không thoát khỏi tay ta đâu! Hoàng thân có nói với cô chưa rằng đã có một thời, ồ, cách đây chưa đến một năm đâu, ta rất được vừa ý chàng, thời mà chàng gọi ta là nữ thần đồng nội xinh đẹp của chàng, con báo nhỏ vui thích của chàng.
Myra nhìn cô bằng đôi mắt ghen tuông hung dữ và cười gằn khi trông thấy nét lo âu trong đôi mắt đã chiếm được trái tim hoàng thân Do Vitengrat.
- Cô đẹp lắm, đẹp hơn ta tưởng nhiều, căn cứ vào bức ảnh. Nhưng điều đó cũng chẳng ngăn được cô bị bỏ rơi, khi đến lượt cô, bị chàng coi như cát bụi bên đường. Lẽ ra ta đợi đến lúc ấy để nhìn cô đau đớn. Nhưng ta không đủ kiên nhẫn! Ta phải trả thù, phải tách cô khỏi chàng, vì ta căm ghét cô!
Nghe đến tên Myra Nadopulo, Lilia nghĩ ngay:
- Hai người đàn bà này chắc đã có nghi ngờ điều gì về việc chàng chuẩn bị chống lại họ và người kia đến để doạ nạt mình.
Nhưng bây giờ thì cô đã hiểu là sự việc khác hẳn. Trước mặt cô là một người cuồng lên vì ghen tuông, điên dại vì căm ghét, như ánh mắt của người ấy lộ rõ.
Thiếu phụ cố gắng giữ bình tĩnh:
- Cô hãy ra khỏi đây! Cái cảnh khó tưởng tượng nỗi này kéo dài quá rồi đấy!
Myra cười thé lên ghê rợn:
- Ra à? Được, nhưng chưa xong việc của ta thì không. Chà, chàng yêu mi, Lilia Verin! Được, chàng sẽ thấy mặt mi biến dạng, cánh tay và vai mi đầy vết thương! Thế là chàng sẽ hết yêu mi, ta quả quyết với mi như thế, và mi sẽ chết trong tuyệt vọng.
Khi thốt ra những lời cuối, ả chồm vào Lilia, bàn tay giơ cao cầm một con dao găm dài cho đến lúc ấy vẫn giấu trong nép áo. Thiếu phụ vội tránh sang một bên. Đúng lúc này, con chó đang nhỏm dậy, hai mắt gườm gườm nhìn Myra, bỗng chồm đến không kể gì đến cái chân bị thương. Trước khi cô Nadopulo có thể dùng dao dâm nó, nó đã nhảy lên cô ta và hung dữ ngoạm những chiếc răng khủng khiếp vào cổ. Myra ngã xuống đất, hai mắt đầy khủng khiếp, Lilia hét lên:
- Yamin, buông ra... buông ra!
Nhưng con chó không buông con người khốn nạn đã thở khò khè kia. Lilia hai tay nắm lây cổ nó lôi ra và cuối cùng nó phải buông ra.
Myra đã bất tỉnh. Mặt cô ta co giật, mắt nhắm nghiền, cổ đầy máu trông thật kinh khủng. Lilia chạy ra hành lang, gọi một người hầu ở tiền sảnh ra lệnh đi báo cho Ivan Xeminit và người hầu phòng thứ nhất rằng cô cần họ đến ngay. Rồi cô trở về phòng tròn. Yamin nằm dưới đất, nẹp buộc chân rơi hết, có vẻ canh chừng người đàn bà bất tỉnh kia. Máu chảy ròng ròng xuống chiếc áo lụa vàng làm ướt bông hải đường đỏ thắm mà đứa con gái của mụ Ixem xảo quyệt đã trang điểm như ở trên sâu khấu để hoàn thành tội ác.
Lilia quay mặt đi, chắp hai bàn tay lạnh giá lại và thì thầm:
- Thật khủng khiếp! Lạy chúa, xin hãy tha thứ cho cô ta!
Mấy phút sau, người thư ký và người hầu phòng đến gần như cùng một lúc. Lilia vắn tắt thuật lại sự việc xảy ra rồi bảo Joren một số việc. Bác đi ngay và trở lại rất nhanh, đem theo vải để làm băng đến và Lilia tự tay băng.
Trong thời gian ấy, Ivan Xeminit cho mời thầy thuốc và cử người phóng ngựa đi báo tin với hoàng thân dù Lilia đã cấm ông ta, vì ông thấy cô tuy can đảm nhưng quá xúc động và nghĩ rằng hoàng thân sẽ không tha thứ nếu ông không gọi ngài về trong trường hợp như thế này.
Chương XII
Khi Myra, vẫn trong tình trạng bất tỉnh, được người thư ký và bác Joren khiêng sang phòng khách bên cạnh, Lilia để mặt hai người ấy với ả, cô lên phòng mình và ngồi xuống một chiếc ghế thấp. Sức cô bỗng đuối hẳn. Trạng thái phản ứng diễn ra sau cơn nguy hiểm ghê gớm vừa đe dọa cô. Đồng thời mấy lời ả Nadopulo đã thốt ra trở lại trong ý nghĩ cô, tạo ra những suy tư đau đớn.
Đã có những người đàn bà khác được Vladimir yêu, kể cả Myra nữa...
Không, không phải, nó nói dối, cái con người khốn nạn ấy! Không bao giờ Vladimir có thể yêu được nó. Chàng đã từng nói với cô biết bao lần rằng chàng vô cùng khinh ghét nó.
Người cô run lên. Cô ngồi lún xuống cái đệm ghế. Cô cảm thấy mệt lả đi. Cô tiếc là đã không bấm chuông gọi chị hầu phòng. Bây giờ thì cô không cựa được nữa rồi. Cô ngồi bất động, mắt hé mở, vẫn run rẩy không vì rét mà vì cảm xúc đau đớn. Vì nỗi kinh hoàng làm tim cô như thắt lại.
Chồng cô đã thấy cô như thế khi chàng vội vã trở về và bước vào phòng.
- Lilia! Em yêu quý của anh!
Chàng đến bên cô quỳ xuống, kiếm va xuống thảm loảng xoảng, và ôm lấy vợ.
Thấy chàng bước vào, cô giật mình, máu dồn lên làm đỏ bừng khuôn mặt đang tái xanh. Cô ấp úng:
- Anh... anh về? Ai đã bảo cho anh biết?
- Ivan Xeminit vì đấy là nhiệm vụ của ông ta.
- Em đã cấm ông ấy kia mà?
- Anh cũng muốn ông ấy tuân lời em nhưng em run quá, Lilia! Sao em lại một mình? Sao Vacvara không ở đây săn sóc em?
- Chị ấy chưa biết việc đã xảy ra! Em cho rằng chưa nên nói gì trước khi anh biết mọi sự, đề phòng trường hợp anh không muốn cho ai biết gì cả.
- Cũng khó đấy, nhưng điều quan trọng nhất trong lúc này là làm cho em bình thản lại. Mọi nguy hiểm cho em đã qua, và anh đây rồi...
Vừa nói, Vladimir vừa áp mặt vợ vào mình. Chàng cảm thấy cô hơi cưỡng lại và trong đôi mắt luôn bộc lộ với chàng một tâm hồn nồng nhiệt và trong sáng, chàng thấy có gì lo buồn, ngập ngừng, làm chàng giật mình.
- Em sao thế, Lilia?
Cô nói giọng nghẹn ngào:
- Anh biết ả Myra kia tại sao lại căm giận em đến thế không?
- Ít ra anh cũng nghi ngờ thế! Nó quá say mê anh và thấy bị rẻ rúng, nói đúg hơn là hoàn toàn khinh bỉ, nó báo thù bằng cách đánh vào cái gì quý nhất của anh.
- Nhưng anh cũng đã yêu nó. Nó bảo em rằng năm ngoái...
- Nó dám nói với em như thế ư? Nói điều dối trá ấy ư? Anh mà yêu nó? Ồ, tất nhiên là không rồi! Vả lại, anh chưa bao giờ yêu ai ngoài em, Lilia.
- Thế thì cũng không phải là... có những người khác đã bị anh bỏ rơi?
Chàng thốt ra một tiếng kêu bực tức:
- Nó kể với em những gì, cái con người đáng nguyền rủa ấy? Nhắc lại cho anh nghe... nói lại tất cả, Lilia, vì cho đến bây giờ anh vẫn được em hoàn toàn tin cậy.
Cô tuân theo. Trong hai cánh tay đang ôm chặt mình, cô run lên vì xúc động.
Chàng nói nho nhỏ, mắt ấp ủ cô trong cái nhìn âu yếm vô hạn:
- Nếu em đến sớm hơn trong đời anh, Lilia, anh sẽ ít phải tự trách mình biết bao. Nhưng sau này em sẽ hiểu, khi nào từng trải hơn, rằng anh có quyền biện hộ cho mình phần nào. Em nghĩ mà xem, từ thời thơ ấu, anh đã là đối tượng được ca ngợi bởi những sự nịnh bợ hèn hạ của những người đến gần mình. Em hãy nghĩ xem, ông anh đã nêu cho anh câu châm ngôn này về đạo đức: Một người như cháu chỉ cần chú ý đến ý thích của mình. Anh nghĩ có thể nói một cách công bình cho mình rằng anh chỉ thực hành câu ấy tương đối dè dặt. Nhưng anh nhắc lại, đây là những việc chỉ sau này em mới hiểu rõ. Trong lúc này, anh chỉ muốn em tin lời anh đã quả quyết với em, trên danh dự của anh. Em là tình yêu duy nhất và mãi mãi, em là duy nhất của anh.
Không nghe thấy cô trả lời và cảm thấy cô còn run, chàng hỏi, giọng lo lắng và sôi nổi:
- Nói với anh rằng em tin anh đi? Nói nhanh lên, em thân yêu của anh.
- Vâng, em tin anh, Volodia. Nhưng nếu như... em bị người đàn bà kia làm cho biến dạng hoặc em bị như thế vì một nguyên nhân nào khác thì anh còn yêu em không?
- Ôi, Lilia, Lilia, vậy thì em không hiểu em là thế nào đối với anh ư? Đúng là anh yêu vẻ đẹp của em, nhưng em tưởng anh không nhận thấy và yêu mến một cách xứng đáng những thiên bẩm phi vật chất hơn kèm theo sắc đẹp của em và tồn tại lâu hơn sắc đẹp hay sao? Anh không hình dung được mình đã làm gì để tạo cho em cảm giác kia. Trái lại hẳn, anh vẫn luôn chú ý gì giữ tâm hồn tế nhị mà anh rất yếu thích của em, anh tạo thuận lợi cho em thực hiện những gì thuộc về tôn giáo, bởi vì anh thừa nhận rằng tín ngưỡng về tôn giáo của em sẽ hỗ trợ rất mạnh để nâng cao vẻ đẹp tinh thần. Thế mà em có vẻ nghi ngờ anh, cho rằng anh có khả năng ruồng bỏ một cách hèn hạ nếu như có bao giờ...
Cô quàng tay lên cổ chàng để ngắt lời và đặt môi lên những búp tóc nâu kế gần cô.
- Tha thứ cho em! Vâng, em điên rồi, xấu tính mất rồi... Sau tất cả những gì anh đã làm cho em, Volodia, nào, nhìn em đi! Anh sẽ thấy trong mắt em rằng em vẫn tin anh trọn vẹn như xưa.
Họ ngồi im lặng một lúc lâu, nhìn nhau âu yếm. Rồi Lilia kể với chồng thật ngắn gọn câu chuyện vừa xảy ra mà chàng đã biết phần nào qua người thư ký.
- Không có Yamin, có lẽ anh không gặp lại em còn sống nữa, - cô nói tiếp và rùng mình.
- Co người ấy thật ghê tởm! Chà, Yamin trung thành của ta đã làm được việc tốt đấy!
Lilia nói rõ thêm:
- Em để cho Ivan Xeminit tưởng rằng mưu đồ tội ác này có liên quan đến việc nhà em, rằng cô Nadopulo được mẹ sai đến để hại em.
- Em nghĩ phải đấy. Nhưng bây giờ không nói đến việc ấy nữa, em yêu ạ. Em sẽ nằm nghỉ và uống một thứ gì an thần, trong khi anh...
Có tiếng gõ cửa. Vladimir đứng lên, lại gần cửa hỏi:
- Gì thế?
- Ivan Xeminit báo với điện hạ thầy thuốc Nabenxky vừa đến.
- Được, mời ông ấy lên đây thăm bệnh cho bà Hoàng thân.
Mười lăm phút sau, Vladimir ra khỏi buồng cùng với người thầy thuốc vừa kê đơn thuốc an thần và yêu cầu nghỉ ngơi cho bà Hoàng trẻ tuổi. Hai người đến phòng có nữ tội phạm, sau khi Hoàng thân đã cho người thầy thuốc biết sự việc một cách ngắn gọn.
Myra mới tỉnh lại một lúc. Lúc Hoàng thân bước vào, ả hướng về chàng đôi mắt u ám, đầy van xin và tuyệt vọng. Một cái nhìn cực kỳ khinh bỉ đáp lại ả. Thật vắn tắt, Vladimir nói với thầy thuốc:
- Hãy khám cho người đàn bà này, ông Alexi Xecnhievit, cho thị được săn sóc như mức cần thiết. Còn ông, Ivan Xeminit, báo cho cảnh sát đến dẹp những thứ này đi cho ta nhanh lên.
Hoàng thân quay ra và đến phòng tròn xem con Yamin ra sao vì Lilia mới tạm nẹp lại cái chân gãy cho nó với sự giúp đỡ của Joren.
Bác sĩ đến tìm ông ở đấy sau khi khám nghiệm xong.
- Vết thương nặng nhưng có thể khỏi. Theo ý tôi, trạng thái tâm thần đáng ngại hơn. Người đàn bà này cứ im lặng một cách hoang dại và mắt nhìn vẻ rất kinh khủng. Tôi nghĩ điện hạ cần cho người canh giữ thị cho đến khi cảnh sát đến, vì rất ngại là thị có thể lên cơn.
Mấy phút sau, lúc rời phòng tròn để lên chỗ vợ thì Joren đến gặp chàng.
- Trexky hỏi điện hạ có cho phép hắn gặp không vì hắn có việc quan trọng báo với điện hạ.
- Thế thì để hắn đến.
Trexky là người Cozac khổng lồ gác lâu đài. Mỗi buổi tối, anh ta có thói quen đi một vòng quanh vườn. Hôm nay, khoảng một giờ trước, anh ta bắt gặp một người đàn bà được tên phụ đánh xe trẻ tuổi tên là Piot đưa vào vườn bằng một cửa nhỏ. Anh ta đã bắt cả hai, người đàn bà vùng vẫy dữ dôi nên đã đánh rơi bộ tóc giả màu nâu che kín tóc thật màu vàng.
Vladimir nghĩ: Con khốn nạn Myra có đồng bọn ư?
Sau giây phút suy nghĩ, chàng ra lệnh:
- Đưa những tên ấy vào đây.
Người gác Cozac trở lại không chậm trễ, mỗi tay nắm cánh tay một đứa, tên phụ đánh xe bị trói, chân loạng xoạng và một đứa con gái tóc vàng dù đã hóa trang Hoàng thân vẫn nhận ra ngay.
- Dunia Xtrenop! Thế nào, lại là mi, đồ khốn?
Dunia sợ hãi run lên nói lắp bắp:
- Xin điện hạ tha cho!... Tôi có làm gì xấu đâu... tôi đến nói chuyện với Piot...
- À, đơn giản thế thôi à? Vậy thì đi theo ta. Cứ buông nó ra, Trexky.
Đi qua hàng lang, Hoàng thân bước vào phòng khách có Nadopulo được đặt ở đấy.
Dunia đi sau chàng vội vã lùi lại khi trông thấy cô nadopulo nằm đấy, cổ băng kín, áo đầy vết máu. Nhưng Hoàng thân nắm cánh tay, đẩy nó bước tới.
- Nào, vào mà xem kẻ tòng phạm của mi.
Myra đưa đôi mắt nóng bỏng như bị sốt nhìn chàng và định nhỏm lên. Nhưng cô ta bật rên lên đau đớn.
Dunia da tái nhợt, quay mặt đi và nói ấp úng:
- Tôi không biết người này.
- À, mi không biết thị? Mi dám quả quyết với ta mi không cùng thị hàng động vì căm ghét người mà hai đứa mi gọi là Lilia Verin và bây giờ là bà Hoàng đờ Vitengrat?
- Bà Hoàng Đờ Vitengrat!
- Phải và cũng là co gái của bá tước Xeminkhop. Cô bé Elizabeth không chết như người ta tưởng, người gia sư chỉ đem cô trốn thoát những mưu toan tội lỗi của mẹ mi. Bây giờ cô ấy là vợ ta và hôm qua ông Andre Paplovit đã thừa nhận con gái.
Trong đôi mắt màu thẫm của Myra, chỉ trong mấy giây đã lẫn lộn bao nhiêu cảm xúc: kinh ngạc, tức giận, tuyệt vọng. Còn Dunia, nó ngước nhìn Hoàng thân bằng đôi mắt kinh hoàng đến khờ dại.
- Còn mi, mi đã rõ ta hứa thế nào khi còn phải phàn nàn về mi? Ngày mai, mi sẽ làm quen với những ngọn roi của Ipnech. sau đó, sẽ giao mi cho cơ quan cánh sát với sự lưu ý đặc biệt, như ta đã làm cho cha ngươi.
Dunia quỳ sụp xuống kêu xin:
- Ân xá cho tôi! Tôi có làm gì đâu? Xin tha cho...
- Đem người đàn bà này ra hành lang, Joren, - Hoàng thân ra lệnh cho người hầu phòng đang đứng canh chừng bên Myra.
Trong khi Joren lôi Dunia gần như chết vì khiếp sợ ra ngoài, Vladimir tiến hành tra hỏi Piot. Hoàng thân hiểu ngay tên này chỉ là tòng phạm vô ý thức, bị ả Dunia quỷ quyệt lừa phỉnh. Chàng đã nói với hắn:
- Ta thấy mi chỉ là đứa ngu xuẩn. Vì vậy ta sẽ cho phạt ngươi xứng đáng với tội lỗi là đủ Trexky, giam hai đứa kia lại và bảo Ipnech sáng mai đến nhận lệnh của ta về chúng.
Nói xong, Vladimir quay đi trong khi Dunia sụp xuống và rên rỉ:
- Xin rủ lòng thương! Rủ lòng thương!
Mấy hôm sau những tin tức hồi hộp lan truyền trong các giới quý tộc của Petersburg. Cuộc hôn nhân của Hoàng thân Đờ Vitengrat mà ai nấy đều đã biết rõ, câu chuyện kỳ lạ của bá tước tiểu thư Xeminkhop thành những đề tài trong mọi câu chuyện. Người ta kể cả về Myra Nadopulo đã chét vì một cơn chấn thương não vào lúc cuối buổi tiệc khi mà Hoàng thân được mời về Txacoie, người ta liên hệ cái chết ấy với cái chết của mẹ cô ta, bà Ixmen đã quỵ bốn mươi tám giờ sau vì bậng tắt mạch máu. Còn về bá tước Xeminkhop, bấy nhiêu xúc cảm đã làm ông liệt giường, ốm rất nặng, ông được con gái tận tình chăm sóc, cô đồng thời chăm mon ân cần cả đứa bé tàn tật.
Về mưu đồ tội lỗi của Myra, không một ai biết. Vladimir đã ra lệnh cho những người đã dính líu đến tấn bi kịch im lặng. Còn Dunia, xét xử không ồn ào, đã bị giam chung thân trong nhà ngục ở Petersburg.
Khi bá tước Xeminkhop thoát cơn nguy hiểm, nhờ sự chăm sóc của con gái, người ta thấy bà Hoàng Đờ Vitengrat trẻ tuổi xuất hiện trong xã hội. Tính giản dị của bà không hề khiến bà bị giảm sút tiếng tăm do những tinh tế về sắc đẹp và sự thanh lịch của bà.
Một hôm, có người nào đó trước mặt đại tá Korf, vẫn là người thân cận của Hoàng thân:
- Không thể chối cãi được rằng Hoàng thân Đờ Vitengrat yêu say mê vợ ngài và lúc này ngài là người chồng mẫu mực. Nhưng một người như ngài có vẻ không duy trì lâu dài được niềm say mê lớn như thế.
Ông đại tá trả lời và mỉm cười tế nhị:
- Ông đừng lầm. Bây giờ tôi hiểu Hoàng thân rất rõ và tôi cho rằng ngài có thể gắn bó sâu đậm và vĩnh viễn với người nào làm rung động được trái tim ngài. Bà Hoàng nhỏ nhắn xinh đẹp kia đã thành công mà không hề dụng tâm. Tôi lấy làm sung sướng cho ngài, vì dưới bề ngoài lạnh lùng và hoài nghi, bản chất ngài dễ vươn cao, biến đổi do mối tình rất cao quý này.
Mấy tháng sau, Vladimir và Lilia ở lâu đài Xtanitza bước ra và đi vào một con đường rừng. Họ đi qua gần chỗ có ngôi nhà gác rừng và chào hỏi một cách thân ái ông già Hopnich đang đứng hút thuốc trước cửa. Ông lão lúc này đã yên tâm về hạnh phúc của tiểu thư bá tước yêu quý của ông.
"Công đã ảnh hưởng đến Hoàng thân biết chừng nào! - lão nghĩ - Lạy chúa, cái ngày Người cho phép ông Hoàng gặp bá tước tiểu thư hiền dịu ở trong rừng thật là một ngày hạnh phúc!"
Đến nay đã một năm, kể từ ngày Lilia xuất hiện lần đầu trước Hoàng thân Đờ Vitengrat, và chàng cho rằng một ngày như thế đáng được kỷ niệm. Lilia tựa vào tay chàng, cả hai đều im lặng hài hòa với nhau trong hoài niệm ấy.
Khi họ đến quãng rừng thưa, Vladimir dừng lại bên một cây thông cao và mảnh, quàng tay qua vai thiếu phụ.
- Em đứngHẾT chỗ này đây khi anh nhìn thấy em.
Nàng ngả đầu và mỉm cười:
- Anh làm em sợ biết chừng nào, Volodia! Chạy được đến nhà Hopnich là em cạn sức, không nói nên lời. Irina và bác ấy hoảng sợ quá, tội nghiệp mấy người. Nhưng họ còn sợ hơn nữa khi họ biết là ai đuổi theo em.
Lão Hopnich thật trung hậu, anh đã làm cho lão lo sợ biết bao! Nhưng dù sao anh cũng đã bắt được con nai xinh đẹp sợ hãi chạy trốn người đi săn ghê gớm kia. Anh đã bắt được rồi và anh giữ thật chặt.
Chàng ngắm nàng trong niềm vui say đắm. Hôm ấy, nàng đã mở hai bím tóc thả cho bộ tóc vàng hung rủ xuống. Mặc chiếc áo thêu và chiếc váy đỏ, nàng không còn giống cô gái mồ côi nghèo mặc đồ đen, nhưng nàng vẫn là Lilia ấy, vẫn nhân hậu và thương người một cách kín đáo và tận tụy với bổn phận trong từng việc nhỏ, chú ý đến mọi biểu hiện của tư tưởng, trí tuệ, người bạn đời tuyệt diệu của người đàn ông hạnh phúc đã biết gắn bó nàng với đời mình.
Nhưng Hopnich đã nghĩ lúc nãy, Vladimir nhiệt thành nói:
- Lilia, ngày anh gặp em thật là một ngày tốt lành.
HẾT
Do người tùy nữ luôn thông thạo các câu chuyện mảnh trong giới thượng lưu, nữ hoàng thân Alexandrean thời gian gần đây đã biết rõ duyên cớ làm cho Vladimir mùa đông này ở tại lâu đài Txacoie. Dù cố ghìm lại, nhưng cụ vẫn rất bực tức vì bị gạt ra ngoài chỗ ở cụ ưa thích do hoàng thân muốn để người chàng sủng ái ở đấy. Cụ gọi người con gái lạ mà chỉ vài người thoáng nhìn thấy sau cửa kính xe như thế. Hơn nữa, sự gắn bó ấy của người cháu trai cụ không phải là điều làm cho cuộc hôn nhân cụ mong ước chóng được thực hiện. Cho nên cụ rủa thầm người lạ kia, nhưng đồng thời cụ cũng muốn biết về người ấy.
Với hy vọng nhìn thấy thiếu phụ, cụ quyết định tiến hành một phương pháp khá táo bạo, vì cụ không phải không biết rằng sẽ có nguy cơ làm cho cháu cụ cực kỳ bất bình. Nhưng sự tò mò làm cho người đàn bà dám làm nhiều chuyện. Vì vậy, một ngày sau khi bá tước Xemikhop gặp con gái, cụ đến lâu đài Bydangtanh.
Cụ viện cớ rằng trong bữa tiệc lớn mời khách tối hôm ấy ở lâu đài Petersburg của họ, cụ thấy có điều khó khăn về nghi thức nảy sinh vào lúc cuối cùng. Cũng có thể giải quyết bằng người đem thư, nhưg hôm nay cự lại ở Txacoie, cụ đến nói chuyện ấy với cháu là dĩ nhiên chứ sao?
- Dù sau thì, - cụ nghĩ để tự khuyến khích mình, - tôi được cho như không biết sự có mặt của người kia ở nhà Vladimir cơ mà.
Tuy vậy, cụ cũng chưa yên tâm lắm về vấn đề sẽ được tiếp đón như thế nào. Cụ mạo hiểm như thế để có thể ngẫu nhiên nhìn thấy được người kia... và cũng có thể để nghe người hầu báo là hoàng thân đi vắng.
Cụ hơi ngờ đến tình huống sau và có phần nào ngạc nhiên khi thấy được mời vào ngay. Cụ chỉ trông vào ngẫu nhiên và ngẫu nhiên đã phục vụ cụ rất tốt. Lúc người hầu sắp đưa cụ vào phòng khách trước khi đi báo với chủ nhân, Lilia xuất hiện trên cầu thang đá hoa cương. Qua bức ảnh chàng cho nàng xem, nàng nhận ra ngay người đàn bà cao lớn và đẹp, hơn đẫy đà, tóc rắc phấn, dáng dấp oai vệ này là bà của chồng nàng. Nàng chào cụ, duyên dáng và kín đáo. Nhưng bà hoàng Alexandrean ngẩng cao đầu vào quay đi không trả lời và bước vào phòng khách người hầu vừa mở cửa cho cụ.
Lilia đứng lặng người trên bậc đá. Máu dồn lên hai má, cảm xúc buồn rầu làm tim cô đập dồn. Đây là lần đầu tiên cô bị lăng nhục, dù chồng cô đã thận trọng gạt đi mọi khả năng ấy, mà lại bị bà của chàng lăng nhục nên càng nặng nề hơn.
- Thực ra thì bà cũng phải tự hỏi ta là ai và làm gì ở đây, - cô suy nghĩ khi bước ra vườn. Ngồi đợi trong phòng khách, bà hoàng Alexandrean vẫn còn sửng sốt vì người đàn bà trẻ vừa xuất hiện với sắc đẹp được nâng cao thêm bằng vẻ lịch sự quý tộc và duyên dang thanh tao đã làm cho con mắt thành thạo của cụ phải ngạc nhiên. Cũng như Myra trước kia khi ở trước ảnh của Lilia, cụ nghĩ ngay:
- À, ta hiểu, ta hiểu. Phải, người con gái lạ mặt kia phải thế nào mới quyến rũ được người đại lãnh chúa rất tinh tế như Vladimir. Tuy nổi giận vì ghen ghét, bà cụ của xã hội thượng lưu trở về già mà vẫn chưa đành chịu mất tuổi trẻ và sắc đẹp, vẫn phải thừa nhận rằng trong ký ức của cụ, cụ chưa từng thấy một người đàn bà nào đủ khả năng ganh đua với người lạ mặt này.
À, mà có, bà hoàng Liuxla trước kia... mà đúng là thiếu phụ này giống bà ấy! Cô ta là ai? Sao Vladimir lại biết cô ta? Cụ tự nhắc lại mãi, càng nghĩ càng băn khoăn.
Lúc ấy người hầu đến và báo rằng hoàng thân đang đợi cụ. Cụ đến phòng làm việc, Vladimir ra cửa đón cụ. Trái lại với những điều cụ tiên liệu, cuộc đón tiếp thật dễ chịu.
Ngồi trước mặt cháu, cụ Alexandrean bày tỏ mục đích đến gặp cháu. Vừa nói cụ vừa nhận thấy những dấu hiệu của sự có mặt phụ nữ thường xuyên ở đây: một ghế bành với chiếc ghế nệm để chân phía trước, một đồ đan trắng bỏ trên bàn giấy, bên cái cắm bút bằng vàng chạm.
Rồi mắt cụ gặp bức ảnh của Lilia.
Cụ ghìm lại cái giật mình tức giận. Ở cổ người thiếu phụ này, cụ nhìn thấy chuỗi ngọc trai nổi tiếng của nhà Do Vitengrat, chuỗi ngọc mà chỉ có vợ của người đứng đầu trong gia đình được đeo.
Hoàng thân vừa mân mê cuốn sách để trên bàn một cách lơ đãng, vừa có vẻ thích thú và hơi giễu cợt theo dõi vẻ thay đổi trên nét mặt của bà mình. Thấy cụ lại nhìn bức ảnh lần nữa, chàng mỉm cười hơi chế giễu và nói với bà:
- Bà ơi, bà hãy ngắm Lilia xinh đẹp của cháu gần hơi đi, vì hình như cô ấy làm bà chú ý. Đây bà này... chàng với tay cầm bức ảnh đưa cho cụ. Cụ kịch liệt phản đối:
- Volodia, cháu lạm dụng rồi! Tất nhiên là bà không nói gì cả. Cháu có quyền tự do. Tuy nhiên, cháu cần hiểu cảm hưởng của bà khi trông thấy chuỗi ngọc ở cổ của người đàn bà trẻ kia. Cô ta rất đẹp, đúng thế, nhưng cô ta...
Cụ ngừng lời khi thấy cái cau mày rất quen thuộc.
Đặt bức ảnh xuống bàn, Vladimir nói vắn tắt và kiêu kỳ:
- Bà hiểu cháu quá ít nếu bà cho rằng cháu để cho một người đàn bà không phải là nữ hoàng thân Dơ Vitengrat đeo chuỗi ngọc này.
- Vậy thì... như thế là...?
- Như thế nghĩa là Lilia có đủ quyền để đeo chuỗi ngọc này, vì cô ấy là vợ cháu.
- Vợ cháu ư? Volodia, thế thật là...
Cụ nhìn cháu ngơ ngác đến nỗi chàng bật cười:
- Cháu hiểu sự ngạc nhiên của bà. Đây là một chuyện lạ lùng cháu sẽ kể vắn tắt cho bà nghe. Sau đó, cháu sẽ giới thiệu Lilia yêu quý của cháu với bà, đồng thời xin bà giữ bí mật cho ít lâu nữa.
Mười phút sau, Vladimir vào vườn mùa đông. Lilia đang ngồi thêu ở đấy, hãy còn choáng váng sau cuộc gặp gỡ với bà hoàng Alexandrean.
- Em yêu quý, bà anh đến đấy. Anh nói hết với bà rồi, vì vừa đúng cơ hội. Nhưng em sao thế kia? Anh vừa nhìn thấy mắt em có điều gì phiền não?
- Ồ, Volodia, anh lúc nào cũng nhìn thấy quá nhiều trong mắt em!
- Chính em để anh nhìn thấy đấy, linh hồn bé nhỏ ạ. Nào, có chuyện gì thế?
Ngồi xuống một bên cô, chàng cầm tay cô và nhìn cô âu yếm.
- Không có gì đáng kể anh ạ, bỏ qua đi! Nếu em không quá kiêu ngạo thì...
- Em mà kiêu ngạo ư? Em nói đùa đấy ư? Vậy thì kiêu ngạo về cái gì nào?
- Không có gì cần kể lại với anh đâu.
- Nhưng anh lại muốn biết.
Thế là vừa giễu cái mà cô gọi là tính mẫn cảm của mình, cô kể lại việc gặp mặt nữ hoàng thân Alexandrean.
Nét mặt Vladimir đanh lại ngay lập tức.
- Được, được, em sẽ được xin lỗi, Lilia.
- Ồ, không đâu, Volodia! Thế là thường thôi. Bà anh không biết em, anh phải nghĩ đến điều ấy.
Nhưng Vladimir không nghe nữa. Khi đã động chạm đến Lilia thì không một sự sửa chữa nào là quá lớn. Bà hoàng Alexandrean sau khi tiếp nhận cô cháu gái dâu này một cách thân ái bắt buộc, có lẽ hiểu rõ lời gợi ý của cháu trai nên đã xin lỗi một cách nhã nhặn người thiếu phụ mà bà xác nhận là đã chiếm một vị trí tối ưu trong đời sống của Vladimir.
Khi cụ ra về, điều tò mò được thỏa mãn quá mong muốn. Cụ tin chắc một cách không dễ chịu gì rằng cô Lilia quá sức hấp dẫn ấy đối với cháu cụ là cái gì khác hẳn một ngẫu hứng và đừng bao giờ khinh xuất mà động chạm đến cô ta dù bằng cách khéo léo đến mấy.
Trong khi Vladimir lên phòng thay trang phục, Lilia bước vào phòng khách tròn, chỗ cô thích ngồi nhất. Trên chiếc đệm gần ghế bành cô ngồi, con Yamin nằm duỗi dài.
Đầu con chó đẹp ấy quấn băng và chân gãy đang buộc nẹp, khi bà chủ bước vào, nó quay lại, đôi mắt màu vàng của nó ngước nhìn, vẻ thân thiết hoang dã.
- Ta biết rồi, chó ngoan của ta ơi, mi sẽ chóng khỏi thôi, rồi lại chạy nhảy đi theo ông chủ.
Cô ngồi tỳ khuỷu tay lên thành ghế. Cô cảm thấy thoải mái, vì lúc này cô sắp đạt mục đích theo đuổi đã bao tháng nay. Thế là hết phải giữ bí mật, cô sẽ có thể có mặt bên cạnh Vladimir. Không phải ở một mình như tối hôm nay trong khi chàng tiếp khách cùng với bà hoàng Alexandrean. Rồi ý nghĩ của cô bay đi, quay lại phía sau, đến ngôi biệt thự ẩn trong vườn cam. Vladimir đã mua lại dinh cơ này, nơi chứng kiến tuần trăng mật của họ. Thực ra thì tuần trăng mật của họ kéo dài vô tận. Nhưng Lilia không thể không xúc động khi nghĩ đến những giờ hôn phối đầu tiên của họ, đến cảnh thanh vắng quý báu họ sống trong tình yêu, đến sự chăm sóc ân cần của Vladimir vốn chẳng quan tâm đến bất cứ ai trên đời. Đúng thế, chàng yêu quý cô, chỉ yêu quý một mình cô. Và càng hiểu chàng hơn, cô càng thấy giá trị của sự gắn bó của một người như người ấy.
Tiếng chân bước ở những phòng khách trước phòng tròn báo cho cô biết chồng sắp đến.
Vladimir đến ngồi bên vợ, quàng tay qua hai vai khoác áo sa tanh trắng và hôn và bên má mịn màng.
- Nghĩ gì thế bông huệ yêu quý của anh?
- Em đang sống lại thời gian chúng mình ở biệt thự Xinvia, anh ạ. Nói đi anh, anh có muốn chúng mình nói đến thời gian ấy đôi chút trong buổi tối hôm nay không, anh yêu của em?
Vladimir không yêu cầu gì hơn nữa. Chàng cũng thế, chàngv vẫn giữ những kỷ niệm đẹp của những tuần lễ sống trong không khí đầy ánh sáng và hương thơm của miền bờ biển xứ Provence, bên cạnh người thiếu phụ đã trở thành mối quan tâm và niềm vui thường xuyên của chàng. Cùng với nàng, chàng gợi nhớ lại những cuộc dạo chơi, những buổi tâm tình kéo dài trong gian phòng khách sáng sủa. Rồi cô nhắc chàng:
- Có lẽ đến giờ rồi, anh phải đi ngay đi nếu không anh có thể đến sau khách đấy.
- Ừ, đúng thế...
Rồi chàng uể oải đứng dậy, mắt không rời Lilia.
- Giá như anh có em trước mặt anh trong buổi tiệc tối nay nhỉ! Nhưng thôi, đây là lần cuối cùng anh xuất hiện không có vợ. Khách của anh sắp sửa được chiêm ngưỡng em rồi, bà hoàng đẹp nhất trong các bà hoàng ơi!
Lilia tiễn chàng đến tận phòng khách thứ hai tiếp với phòng tròn. Đến đây chàng ôm cô và hôn một cái hôn dài.
- Chào em yêu quý. Đừng có đợi anh nhé! Là chủ nhà, anh không thể chỉ có mặt một lúc, khổ thế đấy! Nhưng thôi, tình trạng khó chịu này sắp kết thúc.
Chàng nhìn cô say đắm. Rồi bỗng nhiên chàng kề tai cô nói nhỏ:
- Này em, anh sẽ cho người đến nói là anh bận không đến được. Bà sẽ một mình tiếp khách, còn anh, anh ở nhà với em.
- Anh điên rồi ư? Không thể làm thế được. Anh có những nghĩa vụ phải làm tròn. Em không muốn vì em mà anh thiếu sót.
- Bà hoàng rất khôn ngoan ơi, lúc nào bà cũng nói với tôi bằng tiếng nói của lý trí. Nhưng bà phải biết rằng những người đang yêu thường hơi điên một tý. Anh mặc kệ lý trí, anh ở lại.
- Volodia, đừng có nghĩ thế! Khách của anh...
- Khách của anh? Anh mặc kệ họ!
- Bà anh sẽ không hài lòng...
Vladimir khẽ cười chế giễu:
- Ồ, những điều bà không bằng lòng không làm anh băn khoăn nhiều vì bà cố giữ không để anh thấy. Nhưng thôi, anh theo lời khuyên lý trí của em, nữ thần Minecvo tươi đẹp ạ! Nhưng anh báo trước với em rằng khách đến dự tiệc sẽ thấy anh rất lơ đãng vì anh luôn nghĩ đến Lilia thân yêu của anh đang ngồi ăn một mình trong phòng khách này, và rất xinh đẹp, xinh đẹp trong tối hôm nay!
Một cái hôn cuối cùng, rồi Vladimir đi ra hành lang nối tiếp các phòng khách khác.
Lilia trở lại phòng tròn, không nhận thấy bức rèm dày thêu ngân tuyến rủ trước một cửa sổ khẽ lay động rồi hơi hé ra, trong khi ấy, một đôi mắt đen đầy căm ghét theo dõi người thiếu phụ mặc áo trắng mà hoàng thân vừa lưu luyến chia tay trong và giây đồng hồ.
Sau bữa ăn cô đơn, Lilia đến ngồi ở chỗ thường ngồi và cầm cuốn sách chồng vừa mang về cho buổi sáng. Nhưng ý nghĩ của cô lúc này hướng về lâu đài Do Vitengrat lộng lẫy mà cô chưa biết, về Vladimir thân yêu mà cô là tình yêu duy nhất. Cô cũng vậy, tối hôm nay cô buồn rầu nhìn chàng ra đi. Nhưng cần phải biết lẽ phải chứ. Vladimir đã sẵn sàng ngả theo những thôi thúc của ý muốn dù cô chưa hề khuyến khích chàng.
Lilia nghĩ như vậy, hai mắt hơi khép xuống, cuốn sách để mở trên lòng. Tiếng gầm gừ của con Yamin làm cô giật mình. Tưởng con chó đau, cô cúi xuống vuốt ve nó:
- Sao thế, Yamin? Sao thế, con chó tội nghiệp của tôi?
Nhưng con chó ngẩng đầu lên, vươn người nhìn về phía vòm cửa từ phòng trò mở sang phòng khách bên.
Ở chỗ cô ngồi, Lilia không trông thấy chỗi nối tiếp giữa các phòng cho nên cô giật nẩy mình ngạc nhiên khi ở vòm cửa hiệu ra một người đàn bà bé nhỏ quàng áo khoác sẫm, đội mũ trùm che lấp một phần mặt.
Yamin gầm gừ to hơn và cựa quậy định lao ra. Bị một chân gãy cản lại, nó tiếp tục gầm gừ trong cổ họng.
Lilia đứng phắt lên.
- Người là ai? Làm thế nào mà vào được đây?
Cô vừa nói vừa bước tới, người lạ kia cũng đến gần. Họ đứng cách nhau vài bước.
- Ta là ai? Hãy nhìn ta trước đi đã.
Người đàn bà hất mũ trùm ra sau đầu và Lilia trông thấy một bộ mặt xinh đẹp, gọn gàng, hai mắt đen sáng long lanh đầy căm ghét. Trên mái tóc sẫm màu cài một bông hải đường đỏ thắm. Rồi áo khoác tuột xuống để lộ ra chiếc áo lụa vàng nhạt, trên ngực áo nổi bật lên một bông hoa đỏ khác.
Trông thấy thế, Lilia tưởng gặp rắc rối với một người điên. Cô lùi lại để lấy cái chuông gần ghế vẫn ngồi. Nhưng người lạ mặt đã thốt ra một tiếng cười chua chát.
- Vô ích. Ta đã cắt dây chuông trong lúc cô ăn tối. Sẽ không ai đến quấy rối chúng ta đâu.
Lilia rùng mình. Mắt người đàn bà ấy nhìn cô thật ghê sợ. Cô trấn tĩnh lại để khỏi lộ ra nỗi lo sợ và nói một cách cương quyết.
- Thế là thế nào? Sao cô lại vào đây được và cô muốn gì?
- Ta muốn gì à? Trước tiên, là muốn giết cô. Lúc nãy cô hỏi ta là ai. Tên ta là Myra Nadopulo...
- Myra Nadopulo ư?
- À, ra cô đã nghe nói đến ta rồi sao? Có lẽ hoàng thân nói? Chàng nói với ngươi như thế nào về ta?
- Ta đâu phải kể với cô điều hoàng thân xét đoán về cô.
Vừa trả lời, Lilia vừa muốn bước đến gần vòm cửa.
Nhưng với dáng mềm mại của con mèo, Myra đã ở trước mặt cô.
- Không, không, cô không thoát khỏi tay ta đâu! Hoàng thân có nói với cô chưa rằng đã có một thời, ồ, cách đây chưa đến một năm đâu, ta rất được vừa ý chàng, thời mà chàng gọi ta là nữ thần đồng nội xinh đẹp của chàng, con báo nhỏ vui thích của chàng.
Myra nhìn cô bằng đôi mắt ghen tuông hung dữ và cười gằn khi trông thấy nét lo âu trong đôi mắt đã chiếm được trái tim hoàng thân Do Vitengrat.
- Cô đẹp lắm, đẹp hơn ta tưởng nhiều, căn cứ vào bức ảnh. Nhưng điều đó cũng chẳng ngăn được cô bị bỏ rơi, khi đến lượt cô, bị chàng coi như cát bụi bên đường. Lẽ ra ta đợi đến lúc ấy để nhìn cô đau đớn. Nhưng ta không đủ kiên nhẫn! Ta phải trả thù, phải tách cô khỏi chàng, vì ta căm ghét cô!
Nghe đến tên Myra Nadopulo, Lilia nghĩ ngay:
- Hai người đàn bà này chắc đã có nghi ngờ điều gì về việc chàng chuẩn bị chống lại họ và người kia đến để doạ nạt mình.
Nhưng bây giờ thì cô đã hiểu là sự việc khác hẳn. Trước mặt cô là một người cuồng lên vì ghen tuông, điên dại vì căm ghét, như ánh mắt của người ấy lộ rõ.
Thiếu phụ cố gắng giữ bình tĩnh:
- Cô hãy ra khỏi đây! Cái cảnh khó tưởng tượng nỗi này kéo dài quá rồi đấy!
Myra cười thé lên ghê rợn:
- Ra à? Được, nhưng chưa xong việc của ta thì không. Chà, chàng yêu mi, Lilia Verin! Được, chàng sẽ thấy mặt mi biến dạng, cánh tay và vai mi đầy vết thương! Thế là chàng sẽ hết yêu mi, ta quả quyết với mi như thế, và mi sẽ chết trong tuyệt vọng.
Khi thốt ra những lời cuối, ả chồm vào Lilia, bàn tay giơ cao cầm một con dao găm dài cho đến lúc ấy vẫn giấu trong nép áo. Thiếu phụ vội tránh sang một bên. Đúng lúc này, con chó đang nhỏm dậy, hai mắt gườm gườm nhìn Myra, bỗng chồm đến không kể gì đến cái chân bị thương. Trước khi cô Nadopulo có thể dùng dao dâm nó, nó đã nhảy lên cô ta và hung dữ ngoạm những chiếc răng khủng khiếp vào cổ. Myra ngã xuống đất, hai mắt đầy khủng khiếp, Lilia hét lên:
- Yamin, buông ra... buông ra!
Nhưng con chó không buông con người khốn nạn đã thở khò khè kia. Lilia hai tay nắm lây cổ nó lôi ra và cuối cùng nó phải buông ra.
Myra đã bất tỉnh. Mặt cô ta co giật, mắt nhắm nghiền, cổ đầy máu trông thật kinh khủng. Lilia chạy ra hành lang, gọi một người hầu ở tiền sảnh ra lệnh đi báo cho Ivan Xeminit và người hầu phòng thứ nhất rằng cô cần họ đến ngay. Rồi cô trở về phòng tròn. Yamin nằm dưới đất, nẹp buộc chân rơi hết, có vẻ canh chừng người đàn bà bất tỉnh kia. Máu chảy ròng ròng xuống chiếc áo lụa vàng làm ướt bông hải đường đỏ thắm mà đứa con gái của mụ Ixem xảo quyệt đã trang điểm như ở trên sâu khấu để hoàn thành tội ác.
Lilia quay mặt đi, chắp hai bàn tay lạnh giá lại và thì thầm:
- Thật khủng khiếp! Lạy chúa, xin hãy tha thứ cho cô ta!
Mấy phút sau, người thư ký và người hầu phòng đến gần như cùng một lúc. Lilia vắn tắt thuật lại sự việc xảy ra rồi bảo Joren một số việc. Bác đi ngay và trở lại rất nhanh, đem theo vải để làm băng đến và Lilia tự tay băng.
Trong thời gian ấy, Ivan Xeminit cho mời thầy thuốc và cử người phóng ngựa đi báo tin với hoàng thân dù Lilia đã cấm ông ta, vì ông thấy cô tuy can đảm nhưng quá xúc động và nghĩ rằng hoàng thân sẽ không tha thứ nếu ông không gọi ngài về trong trường hợp như thế này.
Chương XII
Khi Myra, vẫn trong tình trạng bất tỉnh, được người thư ký và bác Joren khiêng sang phòng khách bên cạnh, Lilia để mặt hai người ấy với ả, cô lên phòng mình và ngồi xuống một chiếc ghế thấp. Sức cô bỗng đuối hẳn. Trạng thái phản ứng diễn ra sau cơn nguy hiểm ghê gớm vừa đe dọa cô. Đồng thời mấy lời ả Nadopulo đã thốt ra trở lại trong ý nghĩ cô, tạo ra những suy tư đau đớn.
Đã có những người đàn bà khác được Vladimir yêu, kể cả Myra nữa...
Không, không phải, nó nói dối, cái con người khốn nạn ấy! Không bao giờ Vladimir có thể yêu được nó. Chàng đã từng nói với cô biết bao lần rằng chàng vô cùng khinh ghét nó.
Người cô run lên. Cô ngồi lún xuống cái đệm ghế. Cô cảm thấy mệt lả đi. Cô tiếc là đã không bấm chuông gọi chị hầu phòng. Bây giờ thì cô không cựa được nữa rồi. Cô ngồi bất động, mắt hé mở, vẫn run rẩy không vì rét mà vì cảm xúc đau đớn. Vì nỗi kinh hoàng làm tim cô như thắt lại.
Chồng cô đã thấy cô như thế khi chàng vội vã trở về và bước vào phòng.
- Lilia! Em yêu quý của anh!
Chàng đến bên cô quỳ xuống, kiếm va xuống thảm loảng xoảng, và ôm lấy vợ.
Thấy chàng bước vào, cô giật mình, máu dồn lên làm đỏ bừng khuôn mặt đang tái xanh. Cô ấp úng:
- Anh... anh về? Ai đã bảo cho anh biết?
- Ivan Xeminit vì đấy là nhiệm vụ của ông ta.
- Em đã cấm ông ấy kia mà?
- Anh cũng muốn ông ấy tuân lời em nhưng em run quá, Lilia! Sao em lại một mình? Sao Vacvara không ở đây săn sóc em?
- Chị ấy chưa biết việc đã xảy ra! Em cho rằng chưa nên nói gì trước khi anh biết mọi sự, đề phòng trường hợp anh không muốn cho ai biết gì cả.
- Cũng khó đấy, nhưng điều quan trọng nhất trong lúc này là làm cho em bình thản lại. Mọi nguy hiểm cho em đã qua, và anh đây rồi...
Vừa nói, Vladimir vừa áp mặt vợ vào mình. Chàng cảm thấy cô hơi cưỡng lại và trong đôi mắt luôn bộc lộ với chàng một tâm hồn nồng nhiệt và trong sáng, chàng thấy có gì lo buồn, ngập ngừng, làm chàng giật mình.
- Em sao thế, Lilia?
Cô nói giọng nghẹn ngào:
- Anh biết ả Myra kia tại sao lại căm giận em đến thế không?
- Ít ra anh cũng nghi ngờ thế! Nó quá say mê anh và thấy bị rẻ rúng, nói đúg hơn là hoàn toàn khinh bỉ, nó báo thù bằng cách đánh vào cái gì quý nhất của anh.
- Nhưng anh cũng đã yêu nó. Nó bảo em rằng năm ngoái...
- Nó dám nói với em như thế ư? Nói điều dối trá ấy ư? Anh mà yêu nó? Ồ, tất nhiên là không rồi! Vả lại, anh chưa bao giờ yêu ai ngoài em, Lilia.
- Thế thì cũng không phải là... có những người khác đã bị anh bỏ rơi?
Chàng thốt ra một tiếng kêu bực tức:
- Nó kể với em những gì, cái con người đáng nguyền rủa ấy? Nhắc lại cho anh nghe... nói lại tất cả, Lilia, vì cho đến bây giờ anh vẫn được em hoàn toàn tin cậy.
Cô tuân theo. Trong hai cánh tay đang ôm chặt mình, cô run lên vì xúc động.
Chàng nói nho nhỏ, mắt ấp ủ cô trong cái nhìn âu yếm vô hạn:
- Nếu em đến sớm hơn trong đời anh, Lilia, anh sẽ ít phải tự trách mình biết bao. Nhưng sau này em sẽ hiểu, khi nào từng trải hơn, rằng anh có quyền biện hộ cho mình phần nào. Em nghĩ mà xem, từ thời thơ ấu, anh đã là đối tượng được ca ngợi bởi những sự nịnh bợ hèn hạ của những người đến gần mình. Em hãy nghĩ xem, ông anh đã nêu cho anh câu châm ngôn này về đạo đức: Một người như cháu chỉ cần chú ý đến ý thích của mình. Anh nghĩ có thể nói một cách công bình cho mình rằng anh chỉ thực hành câu ấy tương đối dè dặt. Nhưng anh nhắc lại, đây là những việc chỉ sau này em mới hiểu rõ. Trong lúc này, anh chỉ muốn em tin lời anh đã quả quyết với em, trên danh dự của anh. Em là tình yêu duy nhất và mãi mãi, em là duy nhất của anh.
Không nghe thấy cô trả lời và cảm thấy cô còn run, chàng hỏi, giọng lo lắng và sôi nổi:
- Nói với anh rằng em tin anh đi? Nói nhanh lên, em thân yêu của anh.
- Vâng, em tin anh, Volodia. Nhưng nếu như... em bị người đàn bà kia làm cho biến dạng hoặc em bị như thế vì một nguyên nhân nào khác thì anh còn yêu em không?
- Ôi, Lilia, Lilia, vậy thì em không hiểu em là thế nào đối với anh ư? Đúng là anh yêu vẻ đẹp của em, nhưng em tưởng anh không nhận thấy và yêu mến một cách xứng đáng những thiên bẩm phi vật chất hơn kèm theo sắc đẹp của em và tồn tại lâu hơn sắc đẹp hay sao? Anh không hình dung được mình đã làm gì để tạo cho em cảm giác kia. Trái lại hẳn, anh vẫn luôn chú ý gì giữ tâm hồn tế nhị mà anh rất yếu thích của em, anh tạo thuận lợi cho em thực hiện những gì thuộc về tôn giáo, bởi vì anh thừa nhận rằng tín ngưỡng về tôn giáo của em sẽ hỗ trợ rất mạnh để nâng cao vẻ đẹp tinh thần. Thế mà em có vẻ nghi ngờ anh, cho rằng anh có khả năng ruồng bỏ một cách hèn hạ nếu như có bao giờ...
Cô quàng tay lên cổ chàng để ngắt lời và đặt môi lên những búp tóc nâu kế gần cô.
- Tha thứ cho em! Vâng, em điên rồi, xấu tính mất rồi... Sau tất cả những gì anh đã làm cho em, Volodia, nào, nhìn em đi! Anh sẽ thấy trong mắt em rằng em vẫn tin anh trọn vẹn như xưa.
Họ ngồi im lặng một lúc lâu, nhìn nhau âu yếm. Rồi Lilia kể với chồng thật ngắn gọn câu chuyện vừa xảy ra mà chàng đã biết phần nào qua người thư ký.
- Không có Yamin, có lẽ anh không gặp lại em còn sống nữa, - cô nói tiếp và rùng mình.
- Co người ấy thật ghê tởm! Chà, Yamin trung thành của ta đã làm được việc tốt đấy!
Lilia nói rõ thêm:
- Em để cho Ivan Xeminit tưởng rằng mưu đồ tội ác này có liên quan đến việc nhà em, rằng cô Nadopulo được mẹ sai đến để hại em.
- Em nghĩ phải đấy. Nhưng bây giờ không nói đến việc ấy nữa, em yêu ạ. Em sẽ nằm nghỉ và uống một thứ gì an thần, trong khi anh...
Có tiếng gõ cửa. Vladimir đứng lên, lại gần cửa hỏi:
- Gì thế?
- Ivan Xeminit báo với điện hạ thầy thuốc Nabenxky vừa đến.
- Được, mời ông ấy lên đây thăm bệnh cho bà Hoàng thân.
Mười lăm phút sau, Vladimir ra khỏi buồng cùng với người thầy thuốc vừa kê đơn thuốc an thần và yêu cầu nghỉ ngơi cho bà Hoàng trẻ tuổi. Hai người đến phòng có nữ tội phạm, sau khi Hoàng thân đã cho người thầy thuốc biết sự việc một cách ngắn gọn.
Myra mới tỉnh lại một lúc. Lúc Hoàng thân bước vào, ả hướng về chàng đôi mắt u ám, đầy van xin và tuyệt vọng. Một cái nhìn cực kỳ khinh bỉ đáp lại ả. Thật vắn tắt, Vladimir nói với thầy thuốc:
- Hãy khám cho người đàn bà này, ông Alexi Xecnhievit, cho thị được săn sóc như mức cần thiết. Còn ông, Ivan Xeminit, báo cho cảnh sát đến dẹp những thứ này đi cho ta nhanh lên.
Hoàng thân quay ra và đến phòng tròn xem con Yamin ra sao vì Lilia mới tạm nẹp lại cái chân gãy cho nó với sự giúp đỡ của Joren.
Bác sĩ đến tìm ông ở đấy sau khi khám nghiệm xong.
- Vết thương nặng nhưng có thể khỏi. Theo ý tôi, trạng thái tâm thần đáng ngại hơn. Người đàn bà này cứ im lặng một cách hoang dại và mắt nhìn vẻ rất kinh khủng. Tôi nghĩ điện hạ cần cho người canh giữ thị cho đến khi cảnh sát đến, vì rất ngại là thị có thể lên cơn.
Mấy phút sau, lúc rời phòng tròn để lên chỗ vợ thì Joren đến gặp chàng.
- Trexky hỏi điện hạ có cho phép hắn gặp không vì hắn có việc quan trọng báo với điện hạ.
- Thế thì để hắn đến.
Trexky là người Cozac khổng lồ gác lâu đài. Mỗi buổi tối, anh ta có thói quen đi một vòng quanh vườn. Hôm nay, khoảng một giờ trước, anh ta bắt gặp một người đàn bà được tên phụ đánh xe trẻ tuổi tên là Piot đưa vào vườn bằng một cửa nhỏ. Anh ta đã bắt cả hai, người đàn bà vùng vẫy dữ dôi nên đã đánh rơi bộ tóc giả màu nâu che kín tóc thật màu vàng.
Vladimir nghĩ: Con khốn nạn Myra có đồng bọn ư?
Sau giây phút suy nghĩ, chàng ra lệnh:
- Đưa những tên ấy vào đây.
Người gác Cozac trở lại không chậm trễ, mỗi tay nắm cánh tay một đứa, tên phụ đánh xe bị trói, chân loạng xoạng và một đứa con gái tóc vàng dù đã hóa trang Hoàng thân vẫn nhận ra ngay.
- Dunia Xtrenop! Thế nào, lại là mi, đồ khốn?
Dunia sợ hãi run lên nói lắp bắp:
- Xin điện hạ tha cho!... Tôi có làm gì xấu đâu... tôi đến nói chuyện với Piot...
- À, đơn giản thế thôi à? Vậy thì đi theo ta. Cứ buông nó ra, Trexky.
Đi qua hàng lang, Hoàng thân bước vào phòng khách có Nadopulo được đặt ở đấy.
Dunia đi sau chàng vội vã lùi lại khi trông thấy cô nadopulo nằm đấy, cổ băng kín, áo đầy vết máu. Nhưng Hoàng thân nắm cánh tay, đẩy nó bước tới.
- Nào, vào mà xem kẻ tòng phạm của mi.
Myra đưa đôi mắt nóng bỏng như bị sốt nhìn chàng và định nhỏm lên. Nhưng cô ta bật rên lên đau đớn.
Dunia da tái nhợt, quay mặt đi và nói ấp úng:
- Tôi không biết người này.
- À, mi không biết thị? Mi dám quả quyết với ta mi không cùng thị hàng động vì căm ghét người mà hai đứa mi gọi là Lilia Verin và bây giờ là bà Hoàng đờ Vitengrat?
- Bà Hoàng Đờ Vitengrat!
- Phải và cũng là co gái của bá tước Xeminkhop. Cô bé Elizabeth không chết như người ta tưởng, người gia sư chỉ đem cô trốn thoát những mưu toan tội lỗi của mẹ mi. Bây giờ cô ấy là vợ ta và hôm qua ông Andre Paplovit đã thừa nhận con gái.
Trong đôi mắt màu thẫm của Myra, chỉ trong mấy giây đã lẫn lộn bao nhiêu cảm xúc: kinh ngạc, tức giận, tuyệt vọng. Còn Dunia, nó ngước nhìn Hoàng thân bằng đôi mắt kinh hoàng đến khờ dại.
- Còn mi, mi đã rõ ta hứa thế nào khi còn phải phàn nàn về mi? Ngày mai, mi sẽ làm quen với những ngọn roi của Ipnech. sau đó, sẽ giao mi cho cơ quan cánh sát với sự lưu ý đặc biệt, như ta đã làm cho cha ngươi.
Dunia quỳ sụp xuống kêu xin:
- Ân xá cho tôi! Tôi có làm gì đâu? Xin tha cho...
- Đem người đàn bà này ra hành lang, Joren, - Hoàng thân ra lệnh cho người hầu phòng đang đứng canh chừng bên Myra.
Trong khi Joren lôi Dunia gần như chết vì khiếp sợ ra ngoài, Vladimir tiến hành tra hỏi Piot. Hoàng thân hiểu ngay tên này chỉ là tòng phạm vô ý thức, bị ả Dunia quỷ quyệt lừa phỉnh. Chàng đã nói với hắn:
- Ta thấy mi chỉ là đứa ngu xuẩn. Vì vậy ta sẽ cho phạt ngươi xứng đáng với tội lỗi là đủ Trexky, giam hai đứa kia lại và bảo Ipnech sáng mai đến nhận lệnh của ta về chúng.
Nói xong, Vladimir quay đi trong khi Dunia sụp xuống và rên rỉ:
- Xin rủ lòng thương! Rủ lòng thương!
Mấy hôm sau những tin tức hồi hộp lan truyền trong các giới quý tộc của Petersburg. Cuộc hôn nhân của Hoàng thân Đờ Vitengrat mà ai nấy đều đã biết rõ, câu chuyện kỳ lạ của bá tước tiểu thư Xeminkhop thành những đề tài trong mọi câu chuyện. Người ta kể cả về Myra Nadopulo đã chét vì một cơn chấn thương não vào lúc cuối buổi tiệc khi mà Hoàng thân được mời về Txacoie, người ta liên hệ cái chết ấy với cái chết của mẹ cô ta, bà Ixmen đã quỵ bốn mươi tám giờ sau vì bậng tắt mạch máu. Còn về bá tước Xeminkhop, bấy nhiêu xúc cảm đã làm ông liệt giường, ốm rất nặng, ông được con gái tận tình chăm sóc, cô đồng thời chăm mon ân cần cả đứa bé tàn tật.
Về mưu đồ tội lỗi của Myra, không một ai biết. Vladimir đã ra lệnh cho những người đã dính líu đến tấn bi kịch im lặng. Còn Dunia, xét xử không ồn ào, đã bị giam chung thân trong nhà ngục ở Petersburg.
Khi bá tước Xeminkhop thoát cơn nguy hiểm, nhờ sự chăm sóc của con gái, người ta thấy bà Hoàng Đờ Vitengrat trẻ tuổi xuất hiện trong xã hội. Tính giản dị của bà không hề khiến bà bị giảm sút tiếng tăm do những tinh tế về sắc đẹp và sự thanh lịch của bà.
Một hôm, có người nào đó trước mặt đại tá Korf, vẫn là người thân cận của Hoàng thân:
- Không thể chối cãi được rằng Hoàng thân Đờ Vitengrat yêu say mê vợ ngài và lúc này ngài là người chồng mẫu mực. Nhưng một người như ngài có vẻ không duy trì lâu dài được niềm say mê lớn như thế.
Ông đại tá trả lời và mỉm cười tế nhị:
- Ông đừng lầm. Bây giờ tôi hiểu Hoàng thân rất rõ và tôi cho rằng ngài có thể gắn bó sâu đậm và vĩnh viễn với người nào làm rung động được trái tim ngài. Bà Hoàng nhỏ nhắn xinh đẹp kia đã thành công mà không hề dụng tâm. Tôi lấy làm sung sướng cho ngài, vì dưới bề ngoài lạnh lùng và hoài nghi, bản chất ngài dễ vươn cao, biến đổi do mối tình rất cao quý này.
Mấy tháng sau, Vladimir và Lilia ở lâu đài Xtanitza bước ra và đi vào một con đường rừng. Họ đi qua gần chỗ có ngôi nhà gác rừng và chào hỏi một cách thân ái ông già Hopnich đang đứng hút thuốc trước cửa. Ông lão lúc này đã yên tâm về hạnh phúc của tiểu thư bá tước yêu quý của ông.
"Công đã ảnh hưởng đến Hoàng thân biết chừng nào! - lão nghĩ - Lạy chúa, cái ngày Người cho phép ông Hoàng gặp bá tước tiểu thư hiền dịu ở trong rừng thật là một ngày hạnh phúc!"
Đến nay đã một năm, kể từ ngày Lilia xuất hiện lần đầu trước Hoàng thân Đờ Vitengrat, và chàng cho rằng một ngày như thế đáng được kỷ niệm. Lilia tựa vào tay chàng, cả hai đều im lặng hài hòa với nhau trong hoài niệm ấy.
Khi họ đến quãng rừng thưa, Vladimir dừng lại bên một cây thông cao và mảnh, quàng tay qua vai thiếu phụ.
- Em đứngHẾT chỗ này đây khi anh nhìn thấy em.
Nàng ngả đầu và mỉm cười:
- Anh làm em sợ biết chừng nào, Volodia! Chạy được đến nhà Hopnich là em cạn sức, không nói nên lời. Irina và bác ấy hoảng sợ quá, tội nghiệp mấy người. Nhưng họ còn sợ hơn nữa khi họ biết là ai đuổi theo em.
Lão Hopnich thật trung hậu, anh đã làm cho lão lo sợ biết bao! Nhưng dù sao anh cũng đã bắt được con nai xinh đẹp sợ hãi chạy trốn người đi săn ghê gớm kia. Anh đã bắt được rồi và anh giữ thật chặt.
Chàng ngắm nàng trong niềm vui say đắm. Hôm ấy, nàng đã mở hai bím tóc thả cho bộ tóc vàng hung rủ xuống. Mặc chiếc áo thêu và chiếc váy đỏ, nàng không còn giống cô gái mồ côi nghèo mặc đồ đen, nhưng nàng vẫn là Lilia ấy, vẫn nhân hậu và thương người một cách kín đáo và tận tụy với bổn phận trong từng việc nhỏ, chú ý đến mọi biểu hiện của tư tưởng, trí tuệ, người bạn đời tuyệt diệu của người đàn ông hạnh phúc đã biết gắn bó nàng với đời mình.
Nhưng Hopnich đã nghĩ lúc nãy, Vladimir nhiệt thành nói:
- Lilia, ngày anh gặp em thật là một ngày tốt lành.
HẾT
Tôi nhìn em, đôi mắt ở đậu,
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary