Bảy
FLORIAN TRẢ THÙ
Vừa trở về Erlenhof, dì Isa đã thấy Glattfeldt đứng chằm quằm trước tiền sảnh. Lão ta nói gọn lỏn:
- Tôi phải chia tay bà chủ tối nay. Sáu giờ rưỡi sáng mai hết ca trực tôi phải đi sớm không thể đánh thức bà chủ dậy được.
Dì Isabel cố tỏ ra bình thường:
- Ông đã làm xong thủ tục chưa?
- Tôi đã trả căn hộ và bán xe hơi, xong xuôi hết rồi.
- Thật đáng tiếc là ông không chịu ở với chúng tôi. Chúc ông lên đường may mắn.
Tarzan cũng nói:
- Chúc ông chuyến đi tốt lành
*
Lúc nãy trong sảnh của Erlenhof chỉ còn tù mù một ngọn đèn. Đâu đâu cũng lặng tờ. Glattfeldt chống tay lên quầy nghe ngóng động tịnh một hồi rồi trở vô văn phòng, mở két sắt. Trong nháy mắt lão đã cầm lên cái gói. Glattfeldt mất nửa giờ để bóc tờ niêm phong mà không làm suy suyển chút nào.
Coi, trước mắt lão là ba bó tiền dày cộm trong cái gói. Lão hơi chưng hửng. Trời ạ, lại là ba bó tiền Iatlia mới xúi quẩy, đồng lire đâu giá trị bằng đồng mark được. Cứ tưởng được cả triệu mark, ai dè chuyển qua tiền Đức chỉ chừng 60.000 đồng. Thôi thì có lộc gì thì xài lộc ấy vậy.
Glattfeldt cho số tiền vào một chiếc hộp bìa dùng băng keo dán lại. Đoạn lão lấy ra mớ giấy viết thư cắt theo cỡ tờ bạc. Lão xếp thành ba bó cao ngang với ba bó tiền thật rồi dùng mớ dây thun hồi nãy tháo ra từ các bó tiền cột lại, bỏ cả vào trong gói cũ.
Tuyệt! Hết sảy. Trọng lượng lẫn kích thước y như gói tiền thật. Glattfeldt tấm tắc đặt nó vào trong két sắt. Số giấy viết thư vụn sót lại lão giật nước cho trôi sạch trong bồn xí.
Giờ thì đố ai chứng minh được lão đã lấy số tiền. Hơn nữa, đến mai thì lão đã cao chạy xa bay còn đâu!
*
Tarzan tiễn dì Isa về tận cửa căn hộ của dì và giật mình vì có tiếng đàn ông oang oang trong nhà. Dì Isa mở cửa: Jorg đang hoa chân múa tay bên máy điện thoại.
- Gì thế Jorg?
Cậu con chồng tỉnh bơ hét vào ống nói:
- …khoan đã. Ông đợi nghe. Dì tôi về đây rồi. Tôi sẽ chuyển máy qua “bả”.
Gã bịt ống nói cười với Isabel:
- Chuông điện thoại phòng dì réo ầm ầm. Con phải chạy qua nghe chứ sao. Lão Paletti phôn đấy.
Isabel cầm ống nghe chưa được vài giây đã đỏ bừng mặt vì tức giận. Bà vẫy Tarzan lại gần và chìa ống nghe sao cho hắn cũng nghe được. Giọng bà phẫn nộ:
- Sao kia ạ, thưa bá tước? Tôi không hiểu. Ông làm ơn nhắc lại được không?
Bên kia đầu dây, Paletti đang tức giận ghê ghớm:
- Chắc chắn bà đứng sau vụ này! Người ta xầm xì tới tay tôi rằng đã từ lâu các chủ khách sạn địa phương toa rập chống lại tôi. Chính thế! Và bà là người cầm đầu bọn họ. Người ta cũng nói với tôi như vậy. Nhưng xin bà biết cho rằng tôi sẽ không nao núng trước thủ đoạn tống tiền. Phương pháp hạ đẳng đó không ăn thua gì đâu.
Isabel ngẹn lời vì uất ức:
- Ông nói gì vậy? Làm sao ông có thể nghỉ rằng tôi có liên quan tới bất kỳ hành vi lén lút nào? Chuyện gì xảy ra vậy?
- Cái đó thì bà quá rõ. Bà đừng làm ra vẻ vô tội. Nghe đây: bà sẽ không đè bẹp nổi tôi đâu!
Một tiếng “cạch” khô khan vang lên sau lời tuyên bố của Paletti. Ngài bá tước đã cúp máy:
Isabel thẫn thờ:
- Ông ta điên rồi! Rõ ràng ông ta đã mất trí!
Tarzan thận trọng:
- Có vẻ như các đồng nghiệp của dì đã làm gì đó để chống lại Weekend. Cháu không dám chắc, nhưng hình như mấy ông chủ của Bellevue và Thiên Nga hình như không kén chọn lắm khi tìm các biện pháp chống lại Weekend đâu ạ. Tuy nhiên, quả là ông ta điên thật khi nghi cho dì.
Jorg ngơ ngác:
- Có chuyện không ổn hả? Tôi chẳng hiểu gì hết.
Isabel trầm ngâm:
- Ông Paletti nghỉ là dì xúi giục một vụ phá hoại nào đó bên khách sạn Weekend.
- Ô hô, ông ta nghĩ gì lạ vậy. Chết cười! hê hê hê hê! Dì yêu quí Weekend thế cơ mà!
- Thôi, đừng đùa ngu ngốc thế Jorg.
Tarzan đứng như chôn chân một chổ. Hắn định bụng ngày mai sẽ điều tra vụ này xem sao.
*
Đúng 7 giờ 30 phút, Glattfeldt lẻn khỏi khách sạn sau khi bàn giao mọi thứ cho ông kíp trưởng bồi bàn Trill hiền hậu. Trên tay lão là cái hộp bìa đựng tiền. Hiện thời lão chỉ cần lấy một chiếc túi du lịch còn gửi ở nhà cũ là phi thân thoải mái. Đồ đạc đã gửi ngoài ga xong. Đúng 8 giờ 11 phút là lão sẽ lên tàu vù.
*
Số của Jorg “rệp” hơn Glattfeldt nhiều. Chủ tiệm kim hoàn Friedheim giục giã hôm nay phải lo dứt điểm vụ cái nhẫn. Khách sẽ ghé mua nó nội trong ngày chứ sao.
Ngay từ tinh mơ, Jorg đã rình rập căn hộ không khóa cửa của dì Isa. Khi bà bước xuống dưới nhà cũng là lúc gã mò vô phòng khách, bước thẳng đến chổ chiếc hộp màu huyết dụ.
Coi, Jorg mở chiếc hộp và sửng sờ. Không có cái nhẫn bên trong! Trời đất, rõ ràng Isabel đâu có đeo nó. Chính Jorg đã dòm qua lỗ khoá trước lúc đột nhập và thấy mười ngón tay bà trống trơn kia mà.
Gã cuống quýt tìm. Vô ích! Cái nhẫn ma quỉ vẫn biệt vô âm tín. Ôi thiên địa ơi, chẳng lẽ những lời trù ếm của gã biến thành sự thực? Dì Isabel đã … đãng trí thiệt sao?
Gã toát mồ hôi lạnh. Ăn nói làm sao với Friedheim bây giờ? Lão một mực chỉ muốn có chiếc nhẫn đó. Và có lý nào sau bao nhiêu lần gã sử dụng động tác giả chôm cái nhẫn thành công để rồi khi cần thiết phải chôm thật thì lại bị…hớ ư?
Nửa giờ sau, Jorg đau khổ bỏ cuộc. Gã thẫn thờ trờ về phòng, suýt nữa thì chạm trán Gaby.
Gaby ló đầu ra bởi một lý do dễ thương nhất đời: trong một buổi sáng tinh khiết thì điều cần phải làm trước tiên là gặp mặt các chiến hữu.
Bốn đứa túm rụm trong phòng Tarzan. Đại ca kể cho Gaby nghe về chuyến hành quân đêm tới nhà Valentin Koschen và cú phôn quái đản của ngài bá tước.
Cô bé bết mái tóc đuôi ngựa có thắt cái nơ trắng xinh xắn, băn khoăn:
- Tụi mình phải làm sao đây đại ca?
Tarzan gật gù:
- Tụi mình phải làm sáng tỏ vụ ở Weekend để dì Isa khỏi bị ngờ oan. Nhưng phiền một nỗi là mình đang kẹt cái vụ thế chổ.
Tròn Vo vung tay:
- Còn mình thì phải trụ ở nhà bếp vì cả khách sạn đang cần mình.
Gaby buồn thiu:
- Riêng mình phải lo phục vụ bữa sáng, lại tiếp liền bữa trưa.
Máy tính bật dậy như một vị cứu tinh đúng lúc:
- Trừ Kloesen và Gaby không thể vắng mặt, còn đại ca, tôi nghĩ rằng có thể giải quyết được. Công việc ở văn phòng nhàn lắm, tôi sẽ đảm nhiệm luôn chức trách của Tarzan dễ dàng thôi. Từ văn phòng chạy ra quầy lễ tân chỉ mất mấy bước chớ mấy.
- Tuyệt lắm, Karl. Nếu vậy tao có thể lân la điều tra ở Weekend.
Tứ quái kéo nhau vô phòng Isabel để “trình báo” vụ phân công nội bộ mới. Ái chà, nụ cười tán thành nở trên môi dì đã tắt lịm nhanh chóng. Isabel chìa bàn tay trái, ngọ nguậy ngón tay đeo nhẫn cất giọng rầu rĩ:
- Lại biến mất rồi!
Gaby ngơ ngác:
- Ai cơ ạ?
- À, là dì đang nói đến chiếc nhẫn. Mới tối qua dì vẫn còn đeo nó mà bây giờ mất tiêu. Thêm nữa, dì chẳng tìm đâu ra cái xắc tay cả. Mọi thứ giấy tờ đều để trong đó. Cứ như Erlenhof này có ma vậy.
Tarzan quả quyết:
- Có con ma…người, thưa dì. Cháu nghiêng về ý nghĩ trong khách sạn này có một tên trộm đang hành nghề. Nếu ông chồng cũ của dì vẫn ra vào đây thì còn dễ hiểu.
*
Florian Mỡ đang lê bộ xương cách trí trước nhà ga thì thấy Glattfeldt xuất hiện. Núp sau cái cột lớn, gã thao láo một con mắt theo dõi “lão giám đốc” nhẫn tâm. Coi, lão vừa từ taxi xuống, quăng chiếc túi du lịch màu đỏ trên chiếc ghế băng đặt gần đó. Hình như lão sắp lên tàu đi đâu.
Đã từ lâu Florian Mỡ thèm một cái túi hoàn chỉnh như thế.
Chợt Glattfeldt rú lên một tiếng, quay ngắt người rượt theo chiếc taxi vừa lăn bánh. Chân chạy, miệng lão gào:
- Ê, dừng lại! Tôi quên cái áo choàng trên xe!
Người tài xế còn ngái ngủ, đâu có để ý gì. Lúc anh ta tỉnh ngủ thì xe đã chạy khoảng 200 mét. Qua kính chiếu hậu, anh ta hoảng hốt thấy vị khách vừa bước xuống hồi nãy đang đuổi theo, tay vung miệng hét.
Quả là một cơ hội bằng vàng cho Florian Mỡ trả thù. Không cần biết lão Glattfeldt có thu hồi được chiếc áo choàng trên taxi hay không, kẻ sống nhờ của cứu tế trong các thùng rác bật tới băng ghế nhanh như chớp. A lê hấp, gã nẫng gọn cái túi du lịch màu đỏ.
Ha! Gã hề hà làm sao! Thế là đã trả thù được lão giám đốc hợm hỉnh đó.
Nào, bây giờ thì bắt đầu chạy. Cẳng chân xương xẩu của gã guồng như máy. Gã nhắm mắt chạy và chạy, tay giữ rịt cái túi chiến lợi phẩm. Nhẹ thôi, chắc không đựng gì nhiều.
Florian “đua” tới một ngõ hẻm vắng hoe thì…stop. Ở đây không một bóng người. Gã đã có thể dừng lại để kiểm tra thắng lợi. Thắng lợi hiện lên khi cái khóa phec-mơ-tuya mở ra. Chỉ có một cái hộp bìa dán băng dính cứng ngắc. Gã tìm cách xé, nhưng chỉ bóc được vài đường dán. Thây kệ! Để sẽ xem sau vậy, Florian chuyển đồ đạc của mình sang hết cái túi sang trọng rồi đá cái balô văng một góc. Gã huýt sáo một bài nhạc sến và kiêu hãnh bước ra phố. Hà hà, ngó gã đâu có thua một nhà du lịch vòng quanh thế giới chớ - một khi gã xách cái túi màu đỏ này?
Tai hại thay, và cũng thiếu khôn ngoan thay. Là vì Florian đâu biết rằng Glattfeldt đã kịp đuổi theo gã, chỉ còn cách gã chừng 20 bước chân.
Cả hai giương mắt nhìn nhau một thoáng.
Rồi Florian vắt chân lên cổ mà chạy. Không khéo lão dám giết mình , trời ạ, lão “giám đốc” nào lại không có súng trong người hả?
Càng nghĩ Florian càng run. Đúng vào lúc sinh mạng gã lang thang như ngàn cân treo sợi tóc thì…vị thần hộ mạng của gã xuất hiện.
“Vị thần hộ mạng” đã tới trên một chiếc xe tuần tra đang lao ngược chiều với gã, trong trang phục cảnh sát. Không một chút dụ dự, Florian chạy thục mạng đến trước mũi xe.
Keéet…két…Tiếng xe rít trên mặt đường nhựa nháng lửa. Rồi viên cảnh sát hầm hầm bước xuống vẻ mặt giận dữ. Florian gần như lao ngay vào lòng người này. Gã hổn hển:
- Cứu em…thưa ông cảnh sát! Cứu em…phía sau là thằng cha giám đốc tính giết…giết em!
Glattfeldt chạy đến, tức sùi bọt mép, gầm lên:
- Thằng ăn cắp này!
Viên cảnh sát - một người trẻ tuổi, nhân hậu - chặn lão lại:
- Bình tĩnh nào! Có chuyện gì vậy?
Glattfeldt thở hồng hộc:
- Nó…lấy cắp…cái túi…của tôi.
Mặt Florian không còn một chút…Mỡ khi Glattfeldt kể hết tự sự. May phước, sau cùng lão này kết luận:
- Nhưng tôi vốn thương người nghèo khó. Tui không kiện nó ra tòa đâu, chỉ muốn lấy lại cái túi.
Viên cảnh sát giật phăng cái túi màu đỏ trên tay Florian:
- Phải chiếc túi này không? Đồ trong này là của ông à?
Gã lang thang hốt hoảng la lên:
- Đâu có! Trong đó toàn hành trang bụi đời của em…thưa ông cảnh sát.
Florian rền rĩ khiến viên cảnh sát bật cười:
- Hãy gọi tôi là Lohmann. Tôi biết thứ nào của anh mà.
Lohmann lần lượt lôi các thứ từ trong túi ra. Đến phiên cái hộp bìa chỉ còn dán vài đường băng dính, không hiểu sao lão Glattfeldt không những không đòi mà còn rụt đầu lại, mặt vàng ệch ra.
Lão chỉ cầm lại cái túi không.
Florian há hốc miệng. Trời đất, lão “giám đốc” bần tiện này còn lâu mới tặng cho ai cái gì. Hay lão chứa chất nổ trong hộp nên sợ bị cảnh sát khám phá? Nếu thế thì…
Trong lúc Florian Mỡ còn băn khoăn chưa biết đối phó ra sao thì Lohmann vồ vai gã:
- Ông đây có lòng nhân từ không kiện bắt anh. Anh gặp may đó. Cám ơn ông ấy đi. Anh đi theo tôi chứ?
- Dạ…nhưng đi đâu ạ?
- Đến chổ vị linh mục của chúng tôi. Ông ấy sẽ giúp anh.
Florian định từ chối, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Glattfeldt, gã lại ngoan ngoãn theo viên cảnh sát, Lohmann ân cần:
- Trên xe tôi có hai cái túi nhựa lớn đủ cho hết đồ đạc của anh vào. Nào, phụ tôi chất đồ vô túi nhựa rồi lên đường. Chào ông bạn tốt bụng nhé.
*
Tarzan đứng sau quầy lễ tân, chờ Karl làm nốt hai phiếu thanh toán cho khách rồi sẽ ra thay. Grimp mặt ngựa đến, trao chìa khóa phòng 202 và bảo:
- Tôi muốn đi dạo một vòng trước khi ăn sáng.
Tarzan niềm nở:
- Rất có lợi cho sức khỏe, thưa ông. Ông ở phòng 202? Phải rồi. Hôm qua tôi đã bấm nút tầng hai trong thang máy giùm ông nhưng ông vẫn đãng trí đi lên tầng ba.
Grimp cau mày:
- Cái gi? À, đúng thế! Tôi đi tìm bể bơi mà.
Rồi gã lạnh lùng rời khỏi quầy. Trời hỡi, gã nằm mơ hay sao mà không biết bể bơi ở ngay tầng trệt này? Kỳ cục hơn nữa là hôm qua, trước khi Grimp bước vào thang máy, Tarzan thấy gã đi từ hướng bể bơi vào kia mà?...
Đúng lúc đó thì Tarzan nghe tiếng Karl gọi giật giọng:
- Vô đây lẹ lên đại ca!
Máy tính điện tử chỉ xấp hồ sơ trên bàn:
- Tao coi lại rồi. Cặp vợ chồng quái gở Plockl và Gunidle từ thành phố của chúng ta đến đây. Ái chà, trùng cội nguồn với ba gã đàn ông bất hảo trên chiếc Mercedes.
- Ôkê. Và khi khi đến thị trấn này thì chúng chia làm hai cánh để dễ bề làm ăn chớ gì. Để rồi xem. Mà này Karl, ở đây ngoài cặp vợ chồng Plockl-Gunidle còn có một kẻ đáng ngờ khác nữa.
- Hả? Cái gã mặt ngựa mới từ đây đi ra hả?
- Phải, cái gã tên Grimp đó.
Rồi Tarzan kể cho Karl nghe cách thức kỳ cục của Mặt Ngựa.
*
Vợ chồng Bác sĩ Brenner và ái nữ của họ bữa nay ăn sáng khá muộn. Gaby nhanh nhẹn đến phục vụ họ.
Gaby và Nadine lập tức trao cho nhau những nụ cười đầy thiện cảm.
Khi Gaby trở lại chổ ông Trill, Nadile sửng sốt nghe ông này bảo:
- Mang thêm ra bàn số 4 một đĩa dăm bông Gaby nhé! Vào bếp bảo Tròn Vo thái thêm dăm bông ra.
Nadinre ngồi yên.
Nhưng trong đầu cô như có hàng chục cái chuông kêu lên giống quá: Gaby! Tròn Vo! Gaby! Tròn Vo!...Kỳ quái thật.
Cô kín đáo ngắm Gaby bưng từ bếp ra một khay nặng. Tiếng ông Trill vẫn vô tư phóng theo.
- Karl và Tarzan đã ăn sáng chưa thế?
- Dạ, rồi ạ. Bác coi Kloesen thái dăm bông thế này đã đủ chưa?
Nadine không nhấp nhỏm nữa. Đầu óc cô như mụ mẫm đi. Sao? Có cả Tarzan lẫn Karl…Máy tính lừng danh ở khách sạn này ư? Không lẽ cái cậu ương như ổi ấy là Tarzan?
Khi Công chúa bưng khay thực ăn lại bàn, cô bé du khách thu hết can đảm hỏi:
- Bạn tên là Gaby phải…phải không?
- Ồ, sao biết tên tôi nhỉ. À, do bác Trill kêu, đúng chưa?
- Bạn luôn làm việc ở đây à?
Công chúa bật cười khúc khích:
- Ồ, không. Tôi hiện là nữ sinh lớp 10 trường nội trú. Tôi chỉ đến thăm và tiện thể giúp dì tôi.
- Có phải bạn học trường nội trú mà tiến sĩ Freund làm hiệu trưởng không? Gaby ngạc nhiên gật đầu (làm sao cô biết câu chuyện Tarzan đã kể cho Karl và Kloesen về cô gái lạ hoắc này chớ).
Nadine tiếp tục cuộc phỏng vấn với giọng xúc động:
- Bạn biết tứ quái TKKG chứ?
Gaby mỉm cười hồn nhiên:
- Sao không! Biết quá rõ nữa kìa. Thì tôi là đứa con gái duy nhất trong nhóm TKKG mà. Cả nhóm tụi tôi đều đang có mặt tại đây.
- Chúa ơi!
Trong nỗi sửng sờ của Nadine, bác sĩ Brenner cũng ồm ồm xen vào:
- Trời đất! Ông hiệu trưởng trường cháu là bạn thân với bác đã kể rất nhiều về các cháu. Hôm qua bác có trò chuyện với cậu bé dạy bơi ở khách sạn này về Tarzan lừng lẫy của các cháu đấy.
Gaby cười vang:
- Chính là bạn ấy đấy, thưa bác. Chính là Tarzan! Tên thật của bạn ấy là Peter Casten.
Bác sĩ Brenner há hốc mồm.
Còn Nadine thì hai má đỏ lựng, trông như đang bị sốt. Cô bé ngó xuống dĩa thức ăn đánh trống lảng:
- Đêm nay ba mẹ cho phép con qua khách sạn Weekend ngủ với bạn Julia Kathrin được không ạ?
Ông Brenner gật đầu:
- Nếu con nhất định muốn thế.
Bà mẹ dặn:
- Nhưng hai đứa phải lên giường đúng 10 giờ, không được đi chơi nhé.
- Con hứa. Mẹ yên tâm đi.
Julia Kithrin là bạn học của Nadine, cùng cha mẹ trọ ở Weekend từ hôm qua.
Hai cô bé thường không chỉ quấn quít bên nhau suốt ngày.
Thêm nữa, ai mà ngờ được điều sẽ xảy ra đêm nay.
*
Tám
TẤM ĐÁ CẠNH NHÀ THỜ
Đang phóng như bay trên con đường tắt ngoằn ngoèo dẫn đến khách sạn Weekend. Tarzan đột nhiên khựng lại. Coi kìa, ở ngõ hẻm trước mặt hình như có một nhân vật mà hắn không ưa nổi vừa nhảy xuống khỏi taxi. Glattfeldt chớ ai. Không hiểu lão làm gì mà chạy thục mạng vô nấp trong con hẻm hình ống xuyên thẳng đến nhà thờ thế kia
Tarzan tấp vô một bức tường de ra chớp nhoáng. Đến bây giờ hắn mới hiểu được nguyên nhân sự thập thò của lão. Té ra Glattfeldt trốn kỹ là để “né” chiếc xe tuần tra ở bên kia đường chứ sao. Coi, viên cảnh sát lái xe tới đang dặn dò gì một người vừa bước xuống đất bên cạnh tường nhà thờ. Chà, Florian! Anh ta gặp chuyện rắc rối với cảnh sát nữa sao? Cái ba lô một quai trên lưng anh ta biến mất tiêu, thay vào đó là hai túi ny lông lớn.
Xe tuần tra vụt đi để lại môt lớp bụi mờ. Quái đản thật, tại sao lão Glattfeldt lại sợ cảnh sát? Lão làm bậy chăng? Hay vì trên xe có chở kẻ thù muôn năm của lão là hành khuất Florian nên lão thuê taxi bám theo để…rửa hận? Còn số phận gã Mỡ ít thịt nhiều xương này cũng thật kỳ cục. Ngó cách vẫy tay chào viên cảnh sát của anh ta cũng đủ thấy hai người từng thân mật đến chừng nào?
Một loạt câu hỏi “quần” trong đầu Tarzan như chong chóng. Hắn chưa tìm ra một đáp số tương đối nào thì Florian Mỡ đã ngồi bệt xuống đất và bới tung mọi thứ lỉnh kỉnh, lôi từ chiếc túi nhựa thứ hai ra một cái hộp bìa. Gã run run mở nắp hộp và…buông rơi cái hộp.
Từ chổ núp, Glattfeldt cũng bật như mũi tên thoát khỏi dây cung. Mũi tên nhằm hướng bên kia đường, nơi Florian đang bàng hoàng mà lao tới, trong khi kẻ lang thang chẳng hề hay biết gì cả.
Tarzan giật bắn mình. Khốn nạn thật, rõ ràng lão Glattfeldt muốn giở đòn thù. Chơi kiểu này tiểu nhân ai mà chấp nhận được! Đúng lúc nắm đấm của lão vừa vung lên là hắn hét lớn.
- Coi chừng đánh lén!
Sự can thiệp của Tarzan vừa muộn vừa không. “Muộn” là vì hắn không chụp được tay Glattfeldt, nhưng “không” là vì Florian đã mau mắn quay lại. Coi, quả thôi sơn đáng lẽ dính vô gáy Florian, bị chệch mục tiêu giáng ngay giữa trán gã.
Gã giang hồ rú lên một tiếng thảm thiết rồi té ngửa vào bức tường nhà thờ.
Lửa căm hờn trong người Glattfeldt còn ngùn ngụt, lão hét lên rùng rợn rồi tung một cú đá nhằm vào Florian, nhưng lại trượt sang bên.
Glattfeldt loạng choạng lùi lại, quay phắt ra sau. Lão chưa quên tiếng thét nhắc nhở Florian lúc nãy mà.
Nhận ra Tarzan, Glattfeldt lao như cơn lốc về phía hắn với hai nắm đấm chứa đầy thù hận.
Tarzan bình tĩnh đưa cùi chõ lên cao theo đúng bài bản. Glattfeldt rên đau đớn. Lão như bị đốn gốc, bay vèo về phía tường nhà thờ, va phải Florian khiến gã này một lần nữa tru lên. Tarzan kêu lên.
- Hãy giải thích coi, ông Glattfeldt. Vậy là sao chớ?
Rồi hắn sửng sốt ngó Florian. Gã này đã bỏ chạy về phía chiếc xe cảnh sát vừa chạy đi.
- Ê! Anh việc gì phải sợ chứ?
Glattfeldt đã có vẻ hối lại. Ngay lập tức gã chồm tới cái hộp. Tuy nhiên còn lâu lão mới lẹ tay hơn Tarzan. Khắc tinh của lão đã nhanh chân chắn giữa lão và cái hộp.
Lão già xuôi xị tuyệt vọng, giật lùi sang bên rít qua kẽ răng câu chửi độc, đoạn cũng bỏ chạy nốt.
Việc hai nhân vật kỳ bí “đua” theo hai hướng khác nhau khiến Tarzan cứ ngớ người. Tại sao họ cùng bỏ của chạy lấy người nhỉ? Hay là có “của” trong cái hộp kia thật?
Hắn cầm cái hộp lên, ngó vào.
Đoạn hắn liếm môi, huýt lên một tiếng lảnh lót.
Rõ rồi! Ba bó tiền Italia. Xem ra là tiền thật đây.
Quả là bí hiểm thật. Hắn nghĩ thầm. Chắc chắn số tiền lớn này không thuộc sở hữu của Glattfeldt và Florian Mỡ. Nếu thuộc về họ sao họ lại bỏ chạy. Như vậy, chỉ có thể là của một kẻ thứ ba. Và kẻ thứ ba đó nhất định sẽ phải trình báo chuyện mất tiền.
Tarzan bỏ tiền vào hộp đóng nắp lại, kẹp nách và vội vã tiếp tục tiến về phía Weekend. Mọi chuyện đành hạ hồi phân giải chớ còn phải hỏi.
*
Vị bá tước Albert Von Paletti nghe người nhân viên thường trực khách sạn báo tin có người từ phía “liên minh ma quỉ” đến liền đồng ý tiếp Tarzan ngay lập tức. Trên đường đi, Tarzan bỏ nhỏ:
- Ở đây bình an vô sự thế này đâu có gì lộn xộn mà ông Paletti kêu rêu thế nhỉ?
Người thường trực lắc đầu:
- Bình an sao được. Nghe nói hồ bơi của khách sạn đang bị nhiễm độc vì một thứ hóa chất ăn mòn khiến không một ai dám xuống nước đó.
Trong đầu Tarzan nghỉ ngay đến hai ông chủ khách sạn một cao, một lùn mà Máy tính điện tử đã bắt gặp. Chẳng lẽ họ cả gan nhúng tay vào một hành động tồi tệ như thế ư?
Hai người đã tới trước cửa văn phòng ông bá tước. Người thường trực gõ cửa.
- Mời vào.
Tarzan bước vô. Ông bá tước người mảnh dẻ, ăn vận lịch sự, quý phái. Đầu ông nhỏ, tóc rẽ ngôi chải mượt. Chỉ tội cái mũi nhòm mồm.
Giọng ông ta như người bị bệnh ngẹt mũi.
- Mời anh ngồi, anh Casten. Tôi nghe anh đây.
Tarzan thả hộp tiền giữa hai bàn chân lúc ngồi xuống. Hắn lựa lời:
- Tối qua, lúc ông phôn cho dì Isabel, bà chủ khách sạn Erlenhof thì tôi đang đứng cạnh bà. Tôi đang ở chơi thăm bà ấy và biết hết mọi chuyện ở đây. Tôi có nghe nói các chủ khách sạn địa phương muốn lập liên minh chống lại ông và Weekend vì cạnh tranh quyền lợi thật. Nhưng bà isabel đã từ chối thẳng thừng việc tham dự vào đó. Tôi cam đoan với ông những gì tôi đang nói đếu là sự thật. Bà Isabel không dính dáng tới việc bỏ thuốc độc xuống bể bơi của các ông. Đó là là một tội ác hình sự rành rành.
Paletti ngao ngán nhìn mông lung ra cửa sổ.
- Anh thật tốt khi đứng ra bênh vực cho bà chủ Erlenhof. Nhưng làm sao tôi biết anh có nói sự thật hay không?
- Thưa bá tước, bà Isabel cũng đáng kính như một người có dòng dõi quí tộc lâu đời.
- Một nhà quí tộc vẫn có thể bôi nhọ danh dự mình như thường. À, làm sao anh biết bể bơi của chúng tôi bị đầu độc hả?
- Chuyện tình cờ, thưa ông. Tôi nghe được ngay tại đây thôi.
- Hừm, hừm…
Ông bá tước nhăn trán, vẻ không bằng lòng thấy rõ.
Tarzan khởi sự thăm dò:
- Trong điện thoại, ông có nói đến sức ép tống tiền. Ai dám tống tiền ông ạ?
- Còn ai ngoài phe cạnh tranh với tôi. Đêm qua chúng phôn cho tôi đòi 20.000 mark tiền bảo kê khách sạn mỗi tháng. Chúng hênh hoang cứ như là mafia thứ thiệt vậy. Toàn một lũ dỏm. Đòn “bể bơi” là hành động dằn mặt đầu tiên của chúng.
Tarzan nhếch môi:
- Mafia ư? Nghỉ mà ghê. Nhưng chắc đây chỉ là những ông chủ khách sạn bày trò thôi, tôi nghỉ vậy..
- Không lẽ lại có Mafia thứ thiệt ở cái xó xỉnh Bad Neuzell này? Khéo đem chuyện này quảng cáo lại đắt khách đấy. Nực cười.
- Có lẽ ông nên báo cho cảnh sát.
- Có thể tôi sẽ báo. Tuy nhiên tôi cũng không muốn cảnh sát bay lượn trong khách sạn của tôi khiến các vị khách hàng hoảng sợ. Hy vọng những đồng nghiệp yếu thế của tôi sẽ nghỉ lại điều họ vừa làm và tự hối hận lấy. Anh có thể thưa lại với bà di của anh rằng tôi sẵn sàng quên đi vụ này.
- Dì ấy không dính dáng gì, thưa ông!
Paletti đứng dậy:
- Tôi còn có những cuộc hẹn. Xin lỗi anh.
*
Có một quán nhậu nổi tiếng về việc ngay từ 10 giờ sáng đã có những ông khách say sỉn té từ ghế xuống sàn. Đó là quán bia Heizi ở Neuzell.
Valentin Koschen lê gót vào quán, tiến đến chiếc bàn kê phía trong cùng. Vợ chồng Inge và Freddy Mertens ngồi đực mặt chờ gã với vẻ ăn năn ghê ghớm. Valentin lặng lẽ ngồi xuống kêu chủ quán đem rượu và bia. Fredddy có vẻ chịu không nổi thái độ dửng dưng đó. Gã nhát gừng:
- Tôi không muốn thanh minh đâu, Valentin. Nhưng…không phải lỗi tại tôi. Tại…Carmen điên rồ quá. Tại sao cô ấy lại cải trang và lẻn theo tụi mình chứ?
Lúc này Valentin mới lên tiếng:
- Thì tôi đâu có đổ lỗi cho ai. Đầu đuôi cũng do tôi. Cô ấy muốn biết tôi làm gì.
- Lẽ ra anh không nên giấu cô ấy.
- Chính anh xui tôi giấu Carmen mà. Mà đáng lẽ trước khi ra đòn anh phải xem đó là kẻ nào đã chứ.
- Trời ơi. Cái chùy đâu có lỗ mũi để ngửi ra mùi của Carmen hả?
Valentin gầm gừ trong cổ họng. Ả Inge đành giảng hòa bằng cách kêu thêm bia, rượu.
Valentin tợp chén rượu, Rồi chiêu bằng bia. Đoạn lè nhè:
- Bọn cớm đã đánh hơi được chúng ta. Chúng cho rằng Carmen đã bị những tên trộm xâm nhập biệt thự hạ gục vì cô ấy đã nhìn thấy vụ trộm. Chúng phán đoán trúng phóc đó chứ.
Freddy chới với:
- Ý anh là…
- Carmen không nói được, còn yếu lắm. Nhưng trong phòng cấp cứu, ánh mắt cô ấy nhìn tôi đã làm tôi bối rối.
- Cô ấy có khai tụi mình không?
- Chắc là không khai tôi rồi. Còn vợ chồng anh thì…Không đâu! Tôi biết, cô ấy là một phụ nữ biết điều. Còn số của ấy tính sao?
- Tụi tôi đã giao số nữ trang ấy cho tên chủ tiệm kim hoàn Friedheim rồi.
- Ờ, làm vậy là phải. Freidheim chuyên tiêu thụ hàng ăn trộm nên rất kín mồm. Lại còn chuyện này nữa. Tôi đang bực mình đây. Tối qua về đến nhà thấy mụ vợ cũ đã lù lù chờ. Mụ cấm tôi ghi nợ cho mụ! Nếu chơi được mụ một vố, tôi sẽ chẳng từ nan đâu.
Inge bình một câu trước khi ực cạn ly rượu:
- Anh nên lo cái thân anh thì trước đi, Valentin.
*
Về đến Erlenhof, Tarzan thuật lại cho Karl nghe mọi chuyện, trong lúc tự tay cất tiền vào két.
Rồi, vì muốn biết số tiền ấy là bao nhiêu, hai thằng lại lôi ra đếm. Máy tính điện tử bấm nút tính liền.
- Khoảng 60.000 mark Đức. Một tài sản khổng lồ đối với Florian Mỡ.
- Tốt. Tạm thời mình lưu cái hộp này trong két sắt chờ xem sao vậy.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại ở phòng bên reo lên. Tarzan khóa xong két vội vả chạy sang. Khổ vậy, hắn còn phải kiêm cả việc này thay cô điện thoại viên cũng đã nghỉ việc.
- Khách sạn Erlenhof đây.
Bên kia đầu dây một giọng chưa hề nghe bao giờ:
- Tôi là Friedheim. Tôi cần gặp Jorg.
- Xin cảm phiên ông đợi tôi kiếm anh ấy, ông Friedheim.
Tarzan bỏ máy xuống liếc qua bảng số điện thoại các phòng. Hắn loay hoay nối mạng điện thoại, một chút thì trong ống nghe có tiếng chuông reo. A ha, hắn vào việc may mắn ra phết đó chứ! Để biết chắc máy có thông không. Tarzan vẫn áp ống nghe vào tay.
- Tôi, Jorg Koschen đây!
Tarzan chưa kịp há miệng rằng “Anh có điện thoại” thì người đàn ông xa lạ tên Freidheim đã rống lên trong máy:
- Mày đó hả Koschen, đồ vô tích sự. Cái thứ mày đã hứa với tao đâu rồi?
Giọng Jorg như nghẹt thở:
- Ôi trời, ông Freidheim. Tôi…ờ…dạ…chiếc nhẫn, chiếc nhẫn kim cương…
- Đừng giỡn mặt với tao nghe Jorg. Nghe đây, khách hàng đã đến chổ tao và chồng tiền đầy đủ. Mai là vợ ông ta làm lễ sinh nhật cho nên ông ta muốn có chiếc nhẫn kim cương một cara tức khắc làm quà tặng vợ. Mày hứa đem lại cho tao hôm nay mà. Nó đâu?
Jorg rên rỉ:
- Nó biến mất rồi.
- Thế là sao?
- Tôi tìm nát nước mà vẫn không thấy.
- Dì mày đeo nó chăng?
- Không. Trong hộp nữ trang cũng không. Có lẽ dì tôi đãng trí để nó đâu mất rồi.
- Đồ bị thịt. Tao tưởng mày chuẩn bị kỹ lưỡng lắm rồi kia mà.
- Thì đúng là kỹ chứ sao. Tôi đã nhiều lần thó chiếc nhẫn và trả lại khiến bà dì khờ khạo của tôi cuối cùng đã tưởng mình đãng trí thật sự. Ấy thế mà đến lúc cần kíp này thì cái sự đãng trí tưởng không có ấy lại hại tôi.
- Ê, Koschen. Đây là lần cuối cùng tao có ý định làm ăn với mày. Giờ thì quên đi, con nhé. Đồ lừa đảo…
- Ôi, ông Freidheim. Tôi hứa sẽ tìm được.
- Mày làm mất mặt tao với khách. Quên đi!
Tên chủ tiệm kim hoàn cúp máy. Khi Jorg gác điện thoại là Tarzan buông ống nghe…lén xuống bàng hoàng. Đã từ lâu hắn nghi ngờ có một tên đạo chích hành nghề tại Erlenhof nhưng ai ngờ lại là…Jorg. Gã đáng tởm này đã trả ơn dì Isa như thế đấy. Mà gã tiến hành từng bước mới thâm hiểm làm sao!
Dì Isa chắc sẽ thất vọng lắm. Nhưng dì cần phải biết sự thật này.
Hắn chưa kịp nhúc nhích thì từ ngoài quầy tiếp tân, một nắm đấm gõ lên bàn cồm cộp.
- Ở đây không có ai trực hả?
Tarzan hấp tấp bước ra. Trước mặt hắn là gã Poldemar Plockl với những lọn tóc nhuộm vàng óng ánh, áo sơ mi phanh tận giữa ngực.
- Ông cần gì, thưa ông Plockl?
- Ông Glattfeldt không có ở đây hả? Ờ, phải, chú mày thay lão hả?
Tarzan hơi khó chịu vì lối nói năng bổ bả của ông khách:
- Đúng vậy!
- Này, tôi cần lấy lại gói đồ gửi trong két sắt hôm qua. Biên nhận đây.
Gã đặt tờ giấy có chữ ký lớn tướng của Glattfeldt lên mặt quầy.
Tarzan cầm tờ biên nhận đi vào trong. Lúc xách cái gói trở ra, hắn thấy Gunidle đang dựa vào gã bồ sặc sở của ả mà ỏn ẻn:
- Em sẽ đi dạo một lát. Ngó anh rù rì với đám bạn cô hồn của anh, chán thấy mồ.
- Ừ…ừm, đừng đi lâu quá nghe cưng.
Plockl nói và nhìn theo ả đi ra cổng, ánh mắt đầy kiêu hãnh: “Cô ấy thật lộng lẫy, đúng không nào?!”
Đoạn, chộp lấy cái gói, gã bỏ đi.
Tarzan nghỉ thầm: Chắc là trong gói nhiều tiền lắm. Hay đây là số tiền gã định thưởng công và tạm ứng cho ba tên hò hẹn tối qua?
Tarzan chợt cảnh giác. Hắn quyết định sẽ theo dõi bọn này. Chợt hắn giật mình cảm thấy mình đang bị nhìn lén. A, thì ra…Nadine. Cô bé nhỏ nhắn xinh đẹp này giả vờ chúi mũi xuống một cuốn sách trong lúc cái nhìn có…đuôi không ngừng liếc hắn từ sau những cây cọ. Lại muốn học bơi nữa sao đây?
Tarzan không mấy quan tâm, ngó đồng hồ, 10 giờ 09 phút. Giờ này bộ ba đệ tử của gã Plockl chắc sắp tới rồi.
Đúng là chúng đã tới. Thằng Đầu Hói người Đức đi trước, hai tên người Italia bọc hậu. Chúng xông thẳng đến trước quầy.
- Chào! Tụi tôi muốn thăm ông Poldemar Plockl.
- Phòng 302. Các ông có thể dùng thang máy.
Bộ ba bèn kéo nhau đi về phía cửa thang máy.
★
★
★
★
★
0