📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

TKKG 36 chương 1-5

45 trả lời, 5.047 lượt xem — Trang 2 / 2
78-79

📎 DSC01557Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
80-81

📎 DSC01558Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
82-83

📎 DSC01559Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
84-85

📎 DSC01560Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
86-87

📎 DSC01561Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
88-89
hết ^^


📎 DSC01562Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
tiếp theo đoạn ở trên gửi coco

         một tay thợ điện làm câm luôn hệ thống tăng âm của hộp đêm Weekend. Thậm chí còn có thể.
-         Lạy chúa, ông Tarzhaber. Đó là những hành động phạm tội. Vậy mà ông còn lớn tiếng là không trái với pháp luật sao?
-         Nhưng không ai bị hại trừ lão bá tước Paletti.
-         Xin phép các vị, đừng mong gì ở tôi!
-         Bà muốn nói sao cũng được, bà đồng nghiệp ạ. Miễn là bà đừng chơi trò đòn xóc hai đầu, phá ngang kế hoạch chúng tôi.
Maier lên tiếng:
-         Các đồng nghiệp khác tuy không tham dự trực tiếp nhưng đã có nhã ý phó thác cho hai chúng tôi hành động, đâu dè bà đứng ngoài cuộc.
Isabel dứt khoác:
-         Nhưng tôi thì không!
Maier tỏ vẻ nao núng:
-         Thì thôi vậy. Mà cũng nói vậy thôi, chứ chắc gì chúng tôi đã làm gì. Dù sao ý kiến dựa vào luật pháp để tồn tại của bà cũng đáng cho chúng tôi suy nghĩ.
Tiếng ghế bắt đầu xê dịch trên sàn chứng tỏ các vị khách đã đứng lên. Karl ý tứ nép qua một bên ngó cặp người lớn kinh dị sánh vai nhau ra cửa. Trời hỡi, Vị khách thấp lùn bực tức tới nỗi xỏ mãi hai ống tay áo choàng không được.
Vị thứ hai đi sau lẽ ra có thể giúp đỡ đồng nghiệp, nhưng lại chẳng thèm nhúc nhắc.
Karl cầm hồ sơ bước vào văn phòng dì Isa.
Trong bốn quái, có lẽ Tròn Vo là tập sự viên chóng quen với công việc nhất, chớ gì nữa, lúc 20 giờ 50 ông bếp trưởng tuyên bố.
-         Kể từ bây giờ cháu đã chứng tỏ năng khiếu để trở thành một đầu bếp chuyên nghiệp, Willi ạ. Ta hài lòng vì sự nhiệt tình và tận tâm của cháu. Nếu sau này cháu quyết định theo nghề của ta thì ở đây đã có sẵn một chân học việc cho cháu rồi đó.
-         Cháu sẽ ghi nhớ ạ.
Là Tròn Vo lịch sự thế thôi, chứ nó đã quyết định nghề nghiệp sau này của mình từ lâu rồi. Chắc ông bếp trưởng mà biết nó là chủ hãng sôcôla tương lai, ông dám bật ngửa chứ chẳng chơi.
Ông Địa về phòng bô bô với Karl cực kỳ đắc chí:
-         Tao là nhà gọt xoài vô địch thế giới, ông bếp trưởng phán như vậy. Hà hà, tao biết cách gọt lớp vỏ thật mỏng cho đỡ hao nguyên liệu. Mà lại phải nhẹ tay để xoài không bị nát. Hoan hô … tao!
Thằng cận châm chọc:
-         Tưởng mày biết nấu ăn chớ gọt xoài mà cũng khoe. Hết biết. Ờ, mà biết đâu có ngày “gọt xoài” cũng trở thành một môn học ở trường mình.
-         Đừng tị nạnh thế. Máy tính. Tao vẫn biết mày vốn vụng về hơn tao mà.
Tarzan bước vào phòng. Nó nhìn hai quái tủm tỉm:
-         Lại gây sự với nhau nữa phải không? Tao mới có hai trò thể dục vụng về hết biết. Quí vị biết hai học trò thừa năng lượng này bao nhiêu tuổi không? 50 xuân xanh rồi. Họ còn tính rủ thêm các bà vợ tới tập. Lại còn rủ tao vào bar làm một ly vì tưởng tao đã 18 tuổi mới chết chứ.
Tròn Vo bình luận:
-         Xúc phạm quá hả! Thực ra, ngó mày đâu đến nỗi tàn tạ như vậy.
-         Trước đó, tao còn vướng phải cô nàng tóc đen mát mát tên Nadine Brenner. Tao phải kể mới được …
Hai quái cười thích chí khi nghe chuyện. Ê, được tới 16 người đẹp hâm mộ mà không hả hê thì quả là đồ…ngu.
Đến phiên quân sư Karl tường thuật cho các chiến hữu về mớ đối thoại nghe lén được của mình. Trong khi ba quái đang cau mày trước diễn biến mới thì Công chúa chạy vô như một cơn gió lốc. Cô bé hổn hển kể lại nỗi thống khổ của người hầu bàn bất đắc dĩ trước cặp vợ chồng tai quái Poldemar Plockl và Gunidle Weyerpatz-Riehl. Cô phàn nàn:
-         Họ làm mình mỏi cả chân.
Tarzan cười cười:
-         Liệu bây giờ bạn còn đủ sức đi được bao xa?
-         Cố nhiên, mình còn thừa sức trở về phòng mình chớ còn gì nữa.
-         Nếu vậy bạn ở lại đây nghe.
Gaby lập tức cảnh giác:
-         Các bồ định đâu hả?
Cả Karl và Tròn Vo cũng chưa biết đại ca của chúng đang có kế hoạch gì.
-         Thế này, Công chúa ạ…
Rồi Tarzan nói cho Gaby cùng cả bọn nghe ý định đến tận nơi Weekend toạ lạc để xem xét “kẻ cạnh tranh vĩ đại” với Erlenhof. Theo hắn đó là việc cần thiết trước mắt nếu TKKG muốn thực sự giúp đỡ dì Isa.
Gaby lập tức tuyên bố:
-         Vậy thì mình hết mỏi chân rồi.
Trên đường đi, Karl cũng kể cho cô bé nghe về ý định hung hăng của mấy ông chủ khách sạn địa phương.
Năm
CHÂN DUNG LŨ LƯU MANH
Tại phố Bao La, siêu khách sạn Weekend đứng sừng sửng. Karl cất giọng trầm trồ:
-         Cứ như trụ sở của Liên Hợp Quốc ấy nhỉ. Cũng cùng một kiểu kiến trúc.
Tarzan nhún vai:
-         Mình vẫn khoái khách sạn nhỏ như Erlenhof hơn. Ở đó mấy nhân viên thật dễ mến: một công chúa phục vụ bàn này, một thùng phuy toát mùi…xoài làm phụ bếp này, một máy tính cáng đáng việc văn phòng…
-         Này, đại ca, mai là mày sẽ tiếp khách thay ông Glattfeldt rồi đấy.
-         Ừ, tao đã sẵn sàng. Mà sao tao không thể ưa ông đó được.
Karl phụ họa:
-         Tao có cảm giác Glattfeldt không còn hứng thú làm việc. Như tao nghe thấy thì ông ta chẳng mấy lịch sự với khách. Mày hãy lễ phép hơn ông ta nghe Tarzan.
Bốn đứa vừa trò chuyện huyên thuyên vừa co giò qua một ngõ hẻm tối tăm như hủ nút. Gaby chợt kêu khẽ:
-         Suỵt ngó kìa các bạn. Một chiếc xe bật sáng đèn bên trong đang quay đuôi về phía mình.
-         Thấy rồi…
Một người đàn ông thò chân xuống đường. Cái đầu gã còn kẹt bên trong như lưu luyến ba bóng người ngồi bên trong xe. Gã nói vừa đủ cho…Tứ quái nghe lọt.
-         …vậy mai hẹn ở chổ tôi, khách sạn Erlenhof nhé. Lúc 10 giờ 10 phút tại phòng 312. Các anh sẽ nhận tiền phi vụ trước và tạm ứng luôn cho phi vụ sắp tới. Nghe rõ chớ?
Một gã trên xe trỏ lời lơ lớ:
-         Hiểu. Có cần phải đeo cà vạt…để xứng đáng được cô bồ của anh tiếp không đấy? Ha ha ha.
-         Mai, vào giờ Gunidle đi dạo. À này…
Cái người đang tính xuống xe chợt lại rụt chân lên xe và đóng cửa lại.
Gaby thì thào:
-         Gã đấy, Cái gã mà mình đã kể, Poldermar Plockl đáng ghét.
Tarzan gật gù:
-         Tóc Quăn Vàng! Còn hai trong ba người kia có vẻ là dân Iatlia. Gã thứ ba, cái gã đối đáp với Plockl đầu trọc lóc.
Karl thì thầm:
-         Tao đã ghi nhận kiểu xe lẫn số xe.
Tròn Vo trổ tài…đoán mò:
-         Họ có vẻ như những tay môi giới kinh doanh.
Gaby phản đối:
-         Mình không cho rằng Plockl tử tế được như vậy đâu.
Tarzan quyết định:
-         Thôi được, tụi mình sẽ để ý tới gã Plockl này.
*
Quả đúng đó đâu phải những tay môi giới kinh doanh.
Gã thứ nhất tên là Hodi Eckmuller. Thằng này sinh ra là để hành nghề đâm thuê chém mướn cho các ông chủ, gã cúc cung tận tụy phò tá Poldemar Plockl bằng cái đầu bò mộng không một sợi tóc, bộ mặt chi chít sẹo lẫn tay nghề bật dao bấm lẹ như cheo. Hai thằng còn lại gốc Italia tên là Gianni Palermo và Massimo Cozzalone, từng “tầm sư học đạo” ở các băng mafia, sau lủi qua Đức nhập bọn với Hodi để … “nâng cao nghiệp vụ”.
Gianni béo phục phịch, đầu to sụ, để ria xồm trong khi Massimo mảnh khảnh công tử, người lúc nào cũng sực nức ba loại nước hoa một lúc. Giới giang hồ gọi Massimo là “Vũ công Tango” thật chẳng hề trật một sợi tóc.
Ngồi lại lên xe, Plockl cự nự:
-         …tôi vừa sực nhớ là tôi không muốn nghe những lời bình phẩm thô bỉ của các anh trước mặt Gunidle. Các anh hiểu chứ?
Hodi mặt lạnh như tiền:
-         Hiểu rồi, khổ lắm, nói mãi.
Hai thằng kia cũng gật đầu. Pkockl giải thích:
-         Gunidle xuất thân dòng dõi quí tộc. Cô ta coi trọng phép lịch sự. Thông cảm nha, các chiến hữu.
Rồi gã đổi đề tài:
-         Có lẽ tốt hơn hết là ta nên điểm lại một lượt tất cả. Thế nào, Gianni?
-         Trước hết chúng ta sẽ giải thích cho lão bá tước Paletti rằng cái khách sạn Weekend của lão sẽ là một đống gạch vụn nếu không chi cho chúng ta tiền … bảo kê.
-         Nhớ là các anh chỉ gọi điện thôi. Tạm thời không xuất đầu lộ diện, rõ chưa?
Hodi làu bàu:
-         Tất nhiên! Tụi tôi có ngu đâu.
Plockl làm như không nghe thấy, nói tiếp:
-         Trước hết, phải yêu cầu Paletti chi 20.000 mark mỗi tháng nếu muốn yên ổn làm ăn.
Hai thằng sát thủ người Italia ngáp ngắn ngáp dài.
-         Nếu không thì Weekend sẽ tiêu ra tro chứ gì?
Plockl ngả người ra lưng ghế mơ màng:
-         Giấc mộng của chúng ta sẽ thành sự thật sau khi thằng Weekend chịu nộp tiền. Weekend sẽ là nguồn tiền thứ 8 của chúng ta. Và cả 8 khách sạn sẽ tưởng chúng ta là Mafia mà không dám báo cảnh sát.
Hodi vuốt ve cái đầu nhẵn thín:
-         Một thành quả vĩ đại đấy chứ!
Plockl nói tiếp:
-         Tôi có ý định tiếp tục mở rộng phạm vi hoạt động. Trước hết ra khắp châu Âu rồi sau đó ra thế giới. Chúng ta sẽ bảo kê tất cả các tập đoàn khách sạn. Và các anh sẽ làm cho tôi suốt đời.
Massimo phởn chí:
-         Giấc mơ của sếp vĩ đại quá. Tụi này thì chỉ mơ được ở dưới trướng sếp để có tiền xải thả giàn thôi.
Cả đám cười hô hố nhưng Plockl chợt nghiêm sắc mặt.
-         Điều cốt tử là phải làm như mình là mafia quốc tế thật sự. Chớ lão Paletti này không phải hạng tầm thường đâu. Nghe nói lão cực kỳ cứng đầu cứng cổ.
Hodi cười khẩy:
-         Bớt lo xa đi sếp. Nếu lão từ chối sẽ có vài nhân viên Weekend vào bệnh viện cấp cứu liền. Chúng ta dư sức gây một vụ cháy mini nơi khách sạn lão. Hê hê hê, tôi dự kiến lửa sẽ liếm của lão từ 288.000 đến 302.000 mark. Chúng ta có thể tính thiệt hại chính xác đến từng đồng.
Plockl khoát tay:
-         Đừng “nổ” sớm Hodi. Sẽ quyết định bước tiếp theo sau. Trước hết, cứ thông báo cho Paletti đi đã. Giờ tôi chuồn đây.
Plockl vừa xuống xe là chiếc xe ôtô biến nhanh như chớp.
*
Thật xui xẻo cho bộ ba lưu manh. Bọn chúng vừa lái chiếc Mercedes đến bãi đổ xe của khách sạn Weekend thì lọt ngay vào tầm ngắm của Tứ quái bấy giờ đã tới đó và đang say sưa ngắm nghía siêu khách sạn.
Coi, ba thằng ác ôn tỉnh bơ đi lướt qua Tứ quái rồi qua chổ người thường trực Weekend và mất hút vào trong sảnh.
Tarzan lên tiếng trước:
-         Bộ mấy gã này mướn phòng ở đây hay sao vậy kìa? Các bạn thấy chớ, chúng khơi khơi lọt vào khách sạn Weekend mà không gặp một trở ngại nào cả.
Karl máy tính thận trọng:
-         Sếp chúng thì trọ ở Erlenhof còn chúng thì lập căn cứ ở đây. Trong khi số xe của chúng thì không phải của vùng này. Ái chà, băng Plockl này hành tung quả bí ẩn. Không biết chúng từ đâu đến nhỉ.
-         Tao nghĩ rằng mày có thể khui bí ẩn ấy trong sổ đăng ký nhập khách sạn của Plockl và ả Gunidle. Mày đang làm thư ký văn phòng kia mà.
-         Đồng ý, tụi mình trở về Erlenhof thôi.
Lúc bốn đứa thong thả đi vào sân của khách sạn Erlenhof thì bất chợt có một giọng nạt nộ đầy tức tối vang lên:
-         Ta đã bắt gặp anh ở đây ba lần. Anh định ăn cắp chứ gì? Ta phải giao anh cho cảnh sát chăng?
Một giọng còn trẻ kêu lên thất thanh:
-         Tôi không ăn cắp, thưa ông Giám đốc. Tôi chỉ kiếm tí cơm thừa canh cặn của nhà bếp để đỡ đói lòng thôi.
-         Cút ngay, đồ chuột cống hôi hám.
Chuột cống là một thanh niên ở tuổi quân dịch , tóc dài bù xù với chiếc ba lô sau lưng còn mỗi một quai. Rõ ràng gã vừa bới các thùng rác xong. Và đã bị Glattfeldt bắt gặp trong phiên trực đêm cuối cùng của ông ta.
-         Anh tên gì? Chứng minh thư đâu?
-         Dạ dạ … tôi không có chứng minh thư. Người ta gọi tôi là Florian Mỡ.
-         Ôhô, mày làm gì có mỡ trong người. Tướng mày ngó như khúc xương ấy. Xéo!
-         Xin ông giám đốc. Ở đây có một bọc nilông đựng những mẩu sườn còn thơm ngon. Ông làm ơn làm phước cho tôi được…
-         Không!
Tứ quái nhịn hết nổi. Việc gì mà Glattfeldt phải độc ác thế nhỉ. Máu nhân loại trong người chúng sôi sùng sục. Tarzan phóng đến chặn bước chân tàn bạo của Glattfeldt. Hắn nói từng tiếng một:
-         Tôi nghỉ bà chủ sẽ không phản đối nếu ông ta nhặt ít đồ ăn ở đây, thưa ông.
-         Làm sao cậu biết hả?
-         Bà Isabel không bao giờ xua đuổi kẻ lang thang như ông cả.
Glattfeldt hậm hực nện gót giày thình thịch vô trong. Đến lúc này Florian Mỡ mới thều thào.
-         Cám ơn bạn. Tôi chỉ là một người nghèo khổ chứ không phải là thằng ăn cắp, ấy vậy mà ông giám đốc cứ nhất định…
-         Ông ta không phải là “giám đốc” đâu, ông ta cũng như tụi tôi thôi.
Ngay lúc ấy, Tròn Vo và Gaby bỗng vọt qua cửa sau vào nhà.
Tarzan cười bảo Florian:
-         Anh đừng bới những khúc sườn phế phẩm nữa. Tôi nghĩ là anh sắp được đãi những thứ khá hơn đấy.
Hắn nói như thánh nói. Chứ sao nữa, chưa đầy năm phút sau, với sự giúp đỡ của Tròn Vo, Công chúa đã đem ra cho Florian Mỡ một túi to thức ăn gồm xúc xích, pho mát, bánh mì và cả hai hộp thịt.
Anh chàng lang thang nghẹn ngào:
-         Tôi chẳng bao giờ quên ơn các bạn. Thì ra cũng có những con người biết mủi lòng.
Rồi anh ta lục túi, lấy ra một mẩu phấn, vẽ lên tường gạch nâu một dấu: O Anh ta giải thích:
-         Các bạn có thể tự hào về nó. Nó có nghĩa là: “Ở đây tuy không có tiền, nhưng có cái ăn!”
Tròn Vo reo lên:
-         Mình phải nhập tâm mới được, để phòng lúc hoạn nạn.
Khi Florian Mỡ khuất dạng, Tarzan đề nghị:
-         Nào, trước lúc lên giường ngủ, chúng ta ghé chào dì Isa chứ các bạn?
Tất nhiên ai cũng đồng ý.
Coi, bốn quái vừa gõ cửa đã thấy khuôn mặt hân hoan của dì Isa ló ra. Dì nhanh chóng chìa bàn tay trái.
-         Chiếc nhẫn của dì lại đây rồi. Jorg đã tìm được nó.
Đoạn dì kể lại.
Nhưng dì chẳng tươi tỉnh được lâu. Nét mặt dì lại bỗng phiền muộn.
-         Ông chồng cũ Valentin Koschen lại bắt đầu quấy nhiễu dì các cháu ạ.
-         Không. Valentin không xâm nhập, nhưng còn tồi tệ hơn thế nữa kia. Các cháu biết không, mới đây ông ta rêu rao khắp nơi là dì còn nợ ông ta tiền. Và thế là ông ta báo người ta gửi mọi hóa đơn thanh toán đến buộc dì phải trang trải. Toàn là hóa đơn bia rượu nhậu nhẹt. Lạy chúa, vừa rồi ông chủ quán rượu lại mời dì đến trả nợ thay cho Valentin.
Tarzan sôi máu:
-         Thật là vô liêm sỉ. Chẳng lẻ dì chịu bó tay sao?
Isa cắn môi:
- Có lẽ dì phải nói chuyện nghiêm chỉnh với ông ta mới được!
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đã đánh xong những trang của coco post lên.
Nếu có truyện mới thì coco cứ gửi theo địa chỉ mail cho tôi khongthe2408@yahoo.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Bảy
FLORIAN TRẢ THÙ
 
Vừa trở về Erlenhof, dì Isa đã thấy Glattfeldt đứng chằm quằm trước tiền sảnh. Lão ta nói gọn lỏn:
-                    Tôi phải chia tay bà chủ tối nay. Sáu giờ rưỡi sáng mai hết ca trực tôi phải đi sớm không thể đánh thức bà chủ dậy được.
Dì Isabel cố tỏ ra bình thường:
-                           Ông đã làm xong thủ tục chưa?
-                           Tôi đã trả căn hộ và bán xe hơi, xong xuôi hết rồi.
-                           Thật đáng tiếc là ông không chịu ở với chúng tôi. Chúc ông lên đường may mắn.
Tarzan cũng nói:
-                           Chúc ông chuyến đi tốt lành
*
          Lúc nãy trong sảnh của Erlenhof chỉ còn tù mù một ngọn đèn. Đâu đâu cũng lặng tờ. Glattfeldt chống tay lên quầy nghe ngóng động tịnh một hồi rồi trở vô văn phòng, mở két sắt. Trong nháy mắt lão đã cầm lên cái gói. Glattfeldt mất nửa giờ để bóc tờ niêm phong mà không làm suy suyển chút nào.
          Coi, trước mắt lão là ba bó tiền dày cộm trong cái gói. Lão hơi chưng hửng. Trời ạ, lại là ba bó tiền Iatlia mới xúi quẩy, đồng lire đâu giá trị bằng đồng mark được. Cứ tưởng được cả triệu mark, ai dè chuyển qua tiền Đức chỉ chừng 60.000 đồng. Thôi thì có lộc gì thì xài lộc ấy vậy.
          Glattfeldt cho số tiền vào một chiếc hộp bìa dùng băng keo dán lại. Đoạn lão lấy ra mớ giấy viết thư cắt theo cỡ tờ bạc. Lão xếp thành ba bó cao ngang với ba bó tiền thật rồi dùng mớ dây thun hồi nãy tháo ra từ các bó tiền cột lại, bỏ cả vào trong gói cũ.
Tuyệt! Hết sảy. Trọng lượng lẫn kích thước y như gói tiền thật. Glattfeldt tấm tắc đặt nó vào trong két sắt. Số giấy viết thư vụn sót lại lão giật nước cho trôi sạch trong bồn xí.
Giờ thì đố ai chứng minh được lão đã lấy số tiền. Hơn nữa, đến mai thì lão đã cao chạy xa bay còn đâu!
*
Tarzan tiễn dì Isa về tận cửa căn hộ của dì và giật mình vì có tiếng đàn ông oang oang trong nhà. Dì Isa mở cửa: Jorg đang hoa chân múa tay bên máy điện thoại.
-                           Gì thế Jorg?
Cậu con chồng tỉnh bơ hét vào ống nói:
-                           …khoan đã. Ông đợi nghe. Dì tôi về đây rồi. Tôi sẽ chuyển máy qua “bả”.
Gã bịt ống nói cười với Isabel:
-                           Chuông điện thoại phòng dì réo ầm ầm. Con phải chạy qua nghe chứ sao. Lão Paletti phôn đấy.
Isabel cầm ống nghe chưa được vài giây đã đỏ bừng mặt vì tức giận. Bà vẫy Tarzan lại gần và chìa ống nghe sao cho hắn cũng nghe được. Giọng bà phẫn nộ:
-                           Sao kia ạ, thưa bá tước? Tôi không hiểu. Ông làm ơn nhắc lại được không?
Bên kia đầu dây, Paletti đang tức giận ghê ghớm:
-                           Chắc chắn bà đứng sau vụ này! Người ta xầm xì tới tay tôi rằng đã từ lâu các chủ khách sạn địa phương toa rập chống lại tôi. Chính thế! Và bà là người cầm đầu bọn họ. Người ta cũng nói với tôi như vậy. Nhưng xin bà biết cho rằng tôi sẽ không nao núng trước thủ đoạn tống tiền. Phương pháp hạ đẳng đó không ăn thua gì đâu.
Isabel ngẹn lời vì uất ức:
-                           Ông nói gì vậy? Làm sao ông có thể nghỉ rằng tôi có liên quan tới bất kỳ hành vi lén lút nào? Chuyện gì xảy ra vậy?
-                           Cái đó thì bà quá rõ. Bà đừng làm ra vẻ vô tội. Nghe đây: bà sẽ không đè bẹp nổi tôi đâu!
Một tiếng “cạch” khô khan vang lên sau lời tuyên bố của Paletti. Ngài bá tước đã cúp máy:
Isabel thẫn thờ:
-                           Ông ta điên rồi! Rõ ràng ông ta đã mất trí!
Tarzan thận trọng:
-                           Có vẻ như các đồng nghiệp của dì đã làm gì đó để chống lại Weekend. Cháu không dám chắc, nhưng hình như mấy ông chủ của Bellevue và Thiên Nga hình như không kén chọn lắm khi tìm các biện pháp chống lại Weekend đâu ạ. Tuy nhiên, quả là ông ta điên thật khi nghi cho dì.
Jorg ngơ ngác:
-                           Có chuyện không ổn hả? Tôi chẳng hiểu gì hết.
Isabel trầm ngâm:
-                           Ông Paletti nghỉ là dì xúi giục một vụ phá hoại nào đó bên khách sạn Weekend.
-                           Ô hô, ông ta nghĩ gì lạ vậy. Chết cười! hê hê hê hê! Dì yêu quí Weekend thế cơ mà!
-                           Thôi, đừng đùa ngu ngốc thế Jorg.
Tarzan đứng như chôn chân một chổ. Hắn định bụng ngày mai sẽ điều tra vụ này xem sao.
*
Đúng 7 giờ 30 phút, Glattfeldt lẻn khỏi khách sạn sau khi bàn giao mọi thứ cho ông kíp trưởng bồi bàn Trill hiền hậu. Trên tay lão là cái hộp bìa đựng tiền. Hiện thời lão chỉ cần lấy một chiếc túi du lịch còn gửi ở nhà cũ là phi thân thoải mái. Đồ đạc đã gửi ngoài ga xong. Đúng 8 giờ 11 phút là lão sẽ lên tàu vù.
*
Số của Jorg “rệp” hơn Glattfeldt nhiều. Chủ tiệm kim hoàn Friedheim giục giã hôm nay phải lo dứt điểm vụ cái nhẫn. Khách sẽ ghé mua nó nội trong ngày chứ sao.
Ngay từ tinh mơ, Jorg đã rình rập căn hộ không khóa cửa của dì Isa. Khi bà bước xuống dưới nhà cũng là lúc gã mò vô phòng khách, bước thẳng đến chổ chiếc hộp màu huyết dụ.
Coi, Jorg mở chiếc hộp và sửng sờ. Không có cái nhẫn bên trong! Trời đất, rõ ràng Isabel đâu có đeo nó. Chính Jorg đã dòm qua lỗ khoá trước lúc đột nhập và thấy mười ngón tay bà trống trơn kia mà.
Gã cuống quýt tìm. Vô ích! Cái nhẫn ma quỉ vẫn biệt vô âm tín. Ôi thiên địa ơi, chẳng lẽ những lời trù ếm của gã biến thành sự thực? Dì Isabel đã … đãng trí thiệt sao?
Gã toát mồ hôi lạnh. Ăn nói làm sao với Friedheim bây giờ? Lão một mực chỉ muốn có chiếc nhẫn đó. Và có lý nào sau bao nhiêu lần gã sử dụng động tác giả chôm cái nhẫn thành công để rồi khi cần thiết phải chôm thật thì lại bị…hớ ư?
Nửa giờ sau, Jorg đau khổ bỏ cuộc. Gã thẫn thờ trờ về phòng, suýt nữa thì chạm trán Gaby.
Gaby ló đầu ra bởi một lý do dễ thương nhất đời: trong một buổi sáng tinh khiết thì điều cần phải làm trước tiên là gặp mặt các chiến hữu.
Bốn đứa túm rụm trong phòng Tarzan. Đại ca kể cho Gaby nghe về chuyến hành quân đêm tới nhà Valentin Koschen và cú phôn quái đản của ngài bá tước.
Cô bé bết mái tóc đuôi ngựa có thắt cái nơ trắng xinh xắn, băn khoăn:
-                           Tụi mình phải làm sao đây đại ca?
Tarzan gật gù:
-                           Tụi mình phải làm sáng tỏ vụ ở Weekend để dì Isa khỏi bị ngờ oan. Nhưng phiền một nỗi là mình đang kẹt cái vụ thế chổ.
Tròn Vo vung tay:
-                           Còn mình thì phải trụ ở nhà bếp vì cả khách sạn đang cần mình.
Gaby buồn thiu:
-                           Riêng mình phải lo phục vụ bữa sáng, lại tiếp liền bữa trưa.
Máy tính bật dậy như một vị cứu tinh đúng lúc:
-                           Trừ Kloesen và Gaby không thể vắng mặt, còn đại ca, tôi nghĩ rằng có thể giải quyết được. Công việc ở văn phòng nhàn lắm, tôi sẽ đảm nhiệm luôn chức trách của Tarzan dễ dàng thôi. Từ văn phòng chạy ra quầy lễ tân chỉ mất mấy bước chớ mấy.
-                           Tuyệt lắm, Karl. Nếu vậy tao có thể lân la điều tra ở Weekend.
Tứ quái kéo nhau vô phòng Isabel để “trình báo” vụ phân công nội bộ mới. Ái chà, nụ cười tán thành nở trên môi dì đã tắt lịm nhanh chóng. Isabel chìa bàn tay trái, ngọ nguậy ngón tay đeo nhẫn cất giọng rầu rĩ:
-                           Lại biến mất rồi!
Gaby ngơ ngác:
-                           Ai cơ ạ?
-                           À, là dì đang nói đến chiếc nhẫn. Mới tối qua dì vẫn còn đeo nó mà bây giờ mất tiêu. Thêm nữa, dì chẳng tìm đâu ra cái xắc tay cả. Mọi thứ giấy tờ đều để trong đó. Cứ như Erlenhof này có ma vậy.
Tarzan quả quyết:
-                           Có con ma…người, thưa dì. Cháu nghiêng về ý nghĩ trong khách sạn này có một tên trộm đang hành nghề. Nếu ông chồng cũ của dì vẫn ra vào đây thì còn dễ hiểu.
*
Florian Mỡ đang lê bộ xương cách trí trước nhà ga thì thấy Glattfeldt xuất hiện. Núp sau cái cột lớn, gã thao láo một con mắt theo dõi “lão giám đốc” nhẫn tâm. Coi, lão vừa từ taxi xuống, quăng chiếc túi du lịch màu đỏ trên chiếc ghế băng đặt gần đó. Hình như lão sắp lên tàu đi đâu.
Đã từ lâu Florian Mỡ thèm một cái túi hoàn chỉnh như thế.
Chợt Glattfeldt rú lên một tiếng, quay ngắt người rượt theo chiếc taxi vừa lăn bánh. Chân chạy, miệng lão gào:
-                           Ê, dừng lại! Tôi quên cái áo choàng trên xe!
Người tài xế còn ngái ngủ, đâu có để ý gì. Lúc anh ta tỉnh ngủ thì xe đã chạy khoảng 200 mét. Qua kính chiếu hậu, anh ta hoảng hốt thấy vị khách vừa bước xuống hồi nãy đang đuổi theo, tay vung miệng hét.
Quả là một cơ hội bằng vàng cho Florian Mỡ trả thù. Không cần biết lão Glattfeldt có thu hồi được chiếc áo choàng trên taxi hay không, kẻ sống nhờ của cứu tế trong các thùng rác bật tới băng ghế nhanh như chớp. A lê hấp, gã nẫng gọn cái túi du lịch màu đỏ.
Ha! Gã hề hà làm sao! Thế là đã trả thù được lão giám đốc hợm hỉnh đó.
Nào, bây giờ thì bắt đầu chạy. Cẳng chân xương xẩu của gã guồng như máy. Gã nhắm mắt chạy và chạy, tay giữ rịt cái túi chiến lợi phẩm. Nhẹ thôi, chắc không đựng gì nhiều.
Florian “đua” tới một ngõ hẻm vắng hoe thì…stop. Ở đây không một bóng người. Gã đã có thể dừng lại để kiểm tra thắng lợi. Thắng lợi hiện lên khi cái khóa phec-mơ-tuya mở ra. Chỉ có một cái hộp bìa dán băng dính cứng ngắc. Gã tìm cách xé, nhưng chỉ bóc được vài đường dán. Thây kệ! Để sẽ xem sau vậy, Florian chuyển đồ đạc của mình sang hết cái túi sang trọng rồi đá cái balô văng một góc. Gã huýt sáo một bài nhạc sến và kiêu hãnh bước ra phố. Hà hà, ngó gã đâu có thua một nhà du lịch vòng quanh thế giới chớ - một khi gã xách cái túi màu đỏ này?
Tai hại thay, và cũng thiếu khôn ngoan thay. Là vì Florian đâu biết rằng Glattfeldt đã kịp đuổi theo gã, chỉ còn cách gã chừng 20 bước chân.
Cả hai giương mắt nhìn nhau một thoáng.
Rồi Florian vắt chân lên cổ mà chạy. Không khéo lão dám giết mình , trời ạ, lão “giám đốc” nào lại không có súng trong người hả?
Càng nghĩ Florian càng run. Đúng vào lúc sinh mạng gã lang thang như ngàn cân treo sợi tóc thì…vị thần hộ mạng của gã xuất hiện.
“Vị thần hộ mạng” đã tới trên một chiếc xe tuần tra đang lao ngược chiều với gã, trong trang phục cảnh sát. Không một chút dụ dự, Florian chạy thục mạng đến trước mũi xe.
Keéet…két…Tiếng xe rít trên mặt đường nhựa nháng lửa. Rồi viên cảnh sát hầm hầm bước xuống vẻ mặt giận dữ. Florian gần như lao ngay vào lòng người này. Gã hổn hển:
-                           Cứu em…thưa ông cảnh sát! Cứu em…phía sau là thằng cha giám đốc tính giết…giết em!
Glattfeldt chạy đến, tức sùi bọt mép, gầm lên:
-                           Thằng ăn cắp này!
Viên cảnh sát - một người trẻ tuổi, nhân hậu - chặn lão lại:
-                           Bình tĩnh nào! Có chuyện gì vậy?
Glattfeldt thở hồng hộc:
-                           Nó…lấy cắp…cái túi…của tôi.
Mặt Florian không còn một chút…Mỡ khi Glattfeldt kể hết tự sự. May phước, sau cùng lão này kết luận:
-                           Nhưng tôi vốn thương người nghèo khó. Tui không kiện nó ra tòa đâu, chỉ muốn lấy lại cái túi.
Viên cảnh sát giật phăng cái túi màu đỏ trên tay Florian:
-                           Phải chiếc túi này không? Đồ trong này là của ông à?
Gã lang thang hốt hoảng la lên:
-                           Đâu có! Trong đó toàn hành trang bụi đời của em…thưa ông cảnh sát.
Florian rền rĩ khiến viên cảnh sát bật cười:
-                           Hãy gọi tôi là Lohmann. Tôi biết thứ nào của anh mà.
Lohmann lần lượt lôi các thứ từ trong túi ra. Đến phiên cái hộp bìa chỉ còn dán vài đường băng dính, không hiểu sao lão Glattfeldt không những không đòi mà còn rụt đầu lại, mặt vàng ệch ra.
Lão chỉ cầm lại cái túi không.
Florian há hốc miệng. Trời đất, lão “giám đốc” bần tiện này còn lâu mới tặng cho ai cái gì. Hay lão chứa chất nổ trong hộp nên sợ bị cảnh sát khám phá? Nếu thế thì…
Trong lúc Florian Mỡ còn băn khoăn chưa biết đối phó ra sao thì Lohmann vồ vai gã:
-                           Ông đây có lòng nhân từ không kiện bắt anh. Anh gặp may đó. Cám ơn ông ấy đi. Anh đi theo tôi chứ?
-                           Dạ…nhưng đi đâu ạ?
-                           Đến chổ vị linh mục của chúng tôi. Ông ấy sẽ giúp anh.
Florian định từ chối, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Glattfeldt, gã lại ngoan ngoãn theo viên cảnh sát, Lohmann ân cần:
-                           Trên xe tôi có hai cái túi nhựa lớn đủ cho hết đồ đạc của anh vào. Nào, phụ tôi chất đồ vô túi nhựa rồi lên đường. Chào ông bạn tốt bụng nhé.
*
Tarzan đứng sau quầy lễ tân, chờ Karl làm nốt hai phiếu thanh toán cho khách rồi sẽ ra thay. Grimp mặt ngựa đến, trao chìa khóa phòng 202 và bảo:
-                           Tôi muốn đi dạo một vòng trước khi ăn sáng.
Tarzan niềm nở:
-                           Rất có lợi cho sức khỏe, thưa ông. Ông ở phòng 202? Phải rồi. Hôm qua tôi đã bấm nút tầng hai trong thang máy giùm ông nhưng ông vẫn đãng trí đi lên tầng ba.
Grimp cau mày:
-                           Cái gi? À, đúng thế! Tôi đi tìm bể bơi mà.
Rồi gã lạnh lùng rời khỏi quầy. Trời hỡi, gã nằm mơ hay sao mà không biết bể bơi ở ngay tầng trệt này? Kỳ cục hơn nữa là hôm qua, trước khi Grimp bước vào thang máy, Tarzan thấy gã đi từ hướng bể bơi vào kia mà?...
Đúng lúc đó thì Tarzan nghe tiếng Karl gọi giật giọng:
-                           Vô đây lẹ lên đại ca!
Máy tính điện tử chỉ xấp hồ sơ trên bàn:
-                           Tao coi lại rồi. Cặp vợ chồng quái gở Plockl và Gunidle từ thành phố của chúng ta đến đây. Ái chà, trùng cội nguồn với ba gã đàn ông bất hảo trên chiếc Mercedes.
-                           Ôkê. Và khi khi đến thị trấn này thì chúng chia làm hai cánh để dễ bề làm ăn chớ gì. Để rồi xem. Mà này Karl, ở đây ngoài cặp vợ chồng Plockl-Gunidle còn có một kẻ đáng ngờ khác nữa.
-                           Hả? Cái gã mặt ngựa mới từ đây đi ra hả?
-                           Phải, cái gã tên Grimp đó.
Rồi Tarzan kể cho Karl nghe cách thức kỳ cục của Mặt Ngựa.
*
Vợ chồng Bác sĩ Brenner và ái nữ của họ bữa nay ăn sáng khá muộn. Gaby nhanh nhẹn đến phục vụ họ.
Gaby và Nadine lập tức trao cho nhau những nụ cười đầy thiện cảm.
Khi Gaby trở lại chổ ông Trill, Nadile sửng sốt nghe ông này bảo:
-                           Mang thêm ra bàn số 4 một đĩa dăm bông Gaby nhé! Vào bếp bảo Tròn Vo thái thêm dăm bông ra.
Nadinre ngồi yên.
Nhưng trong đầu cô như có hàng chục cái chuông kêu lên giống quá: Gaby! Tròn Vo! Gaby! Tròn Vo!...Kỳ quái thật.
Cô kín đáo ngắm Gaby bưng từ bếp ra một khay nặng. Tiếng ông Trill vẫn vô tư phóng theo.
-                           Karl và Tarzan đã ăn sáng chưa thế?
-                           Dạ, rồi ạ. Bác coi Kloesen thái dăm bông thế này đã đủ chưa?
Nadine không nhấp nhỏm nữa. Đầu óc cô như mụ mẫm đi. Sao? Có cả Tarzan lẫn Karl…Máy tính lừng danh ở khách sạn này ư? Không lẽ cái cậu ương như ổi ấy là Tarzan?
Khi Công chúa bưng khay thực ăn lại bàn, cô bé du khách thu hết can đảm hỏi:
-                           Bạn tên là Gaby phải…phải không?
-                           Ồ, sao biết tên tôi nhỉ. À, do bác Trill kêu, đúng chưa?
-                           Bạn luôn làm việc ở đây à?
Công chúa bật cười khúc khích:
-                           Ồ, không. Tôi hiện là nữ sinh lớp 10 trường nội trú. Tôi chỉ đến thăm và tiện thể giúp dì tôi.
-                           Có phải bạn học trường nội trú mà tiến sĩ Freund làm hiệu trưởng không? Gaby ngạc nhiên gật đầu (làm sao cô biết câu chuyện Tarzan đã kể cho Karl và Kloesen về cô gái lạ hoắc này chớ).
Nadine tiếp tục cuộc phỏng vấn với giọng xúc động:
-                           Bạn biết tứ quái TKKG chứ?
Gaby mỉm cười hồn nhiên:
-                           Sao không! Biết quá rõ nữa kìa. Thì tôi là đứa con gái duy nhất trong nhóm TKKG mà. Cả nhóm tụi tôi đều đang có mặt tại đây.
-                           Chúa ơi!
Trong nỗi sửng sờ của Nadine, bác sĩ Brenner cũng ồm ồm xen vào:
-                           Trời đất! Ông hiệu trưởng trường cháu là bạn thân với bác đã kể rất nhiều về các cháu. Hôm qua bác có trò chuyện với cậu bé dạy bơi ở khách sạn này về Tarzan lừng lẫy của các cháu đấy.
Gaby cười vang:
-                           Chính là bạn ấy đấy, thưa bác. Chính là Tarzan! Tên thật của bạn ấy là Peter Casten.
Bác sĩ Brenner há hốc mồm.
Còn Nadine thì hai má đỏ lựng, trông như đang bị sốt. Cô bé ngó xuống dĩa thức ăn đánh trống lảng:
-                           Đêm nay ba mẹ cho phép con qua khách sạn Weekend ngủ với bạn Julia Kathrin được không ạ?
Ông Brenner gật đầu:
-                           Nếu con nhất định muốn thế.
Bà mẹ dặn:
-                           Nhưng hai đứa phải lên giường đúng 10 giờ, không được đi chơi nhé.
-                           Con hứa. Mẹ yên tâm đi.
Julia Kithrin là bạn học của Nadine, cùng cha mẹ trọ ở Weekend từ hôm qua.
Hai cô bé thường không chỉ quấn quít bên nhau suốt ngày.
Thêm nữa, ai mà ngờ được điều sẽ xảy ra đêm nay.
*
Tám
TẤM ĐÁ CẠNH NHÀ THỜ
Đang phóng như bay trên con đường tắt ngoằn ngoèo dẫn đến khách sạn Weekend. Tarzan đột nhiên khựng lại. Coi kìa, ở ngõ hẻm trước mặt hình như có một nhân vật mà hắn không ưa nổi vừa nhảy xuống khỏi taxi. Glattfeldt chớ ai. Không hiểu lão làm gì mà chạy thục mạng vô nấp trong con hẻm hình ống xuyên thẳng đến nhà thờ thế kia
Tarzan tấp vô một bức tường de ra chớp nhoáng. Đến bây giờ hắn mới hiểu được nguyên nhân sự thập thò của lão. Té ra Glattfeldt trốn kỹ là để “né” chiếc xe tuần tra ở bên kia đường chứ sao. Coi, viên cảnh sát lái xe tới đang dặn dò gì một người vừa bước xuống đất bên cạnh tường nhà thờ. Chà, Florian! Anh ta gặp chuyện rắc rối với cảnh sát nữa sao? Cái ba lô một quai trên lưng anh ta biến mất tiêu, thay vào đó là hai túi ny lông lớn.
Xe tuần tra vụt đi để lại môt lớp bụi mờ. Quái đản thật, tại sao lão Glattfeldt lại sợ cảnh sát? Lão làm bậy chăng? Hay vì trên xe có chở kẻ thù muôn năm của lão là hành khuất Florian nên lão thuê taxi  bám theo để…rửa hận? Còn số phận gã Mỡ ít thịt nhiều xương này cũng thật kỳ cục. Ngó cách vẫy tay chào viên cảnh sát của anh ta cũng đủ thấy hai người từng thân mật đến chừng nào?
Một loạt câu hỏi “quần” trong đầu Tarzan như chong chóng. Hắn chưa tìm ra một đáp số tương đối nào thì Florian Mỡ đã ngồi bệt xuống đất và bới tung mọi thứ lỉnh kỉnh, lôi từ chiếc túi nhựa thứ hai ra một cái hộp bìa. Gã run run mở nắp hộp và…buông rơi cái hộp.
Từ chổ núp, Glattfeldt cũng bật như mũi tên thoát khỏi dây cung. Mũi tên nhằm hướng bên kia đường, nơi Florian đang bàng hoàng mà lao tới, trong khi kẻ lang thang chẳng hề hay biết gì cả.
Tarzan giật bắn mình. Khốn nạn thật, rõ ràng lão Glattfeldt muốn giở đòn thù. Chơi kiểu này tiểu nhân ai mà chấp nhận được! Đúng lúc nắm đấm của lão vừa vung lên là hắn hét lớn.
-                           Coi chừng đánh lén!
Sự can thiệp của Tarzan vừa muộn vừa không. “Muộn” là vì hắn không chụp được tay Glattfeldt, nhưng “không” là vì Florian đã mau mắn quay lại. Coi, quả thôi sơn đáng lẽ dính vô gáy Florian, bị chệch mục tiêu giáng ngay giữa trán gã.
Gã giang hồ rú lên một tiếng thảm thiết rồi té ngửa vào bức tường nhà thờ.
Lửa căm hờn trong người Glattfeldt còn ngùn ngụt, lão hét lên rùng rợn rồi tung một cú đá nhằm vào Florian, nhưng lại trượt sang bên.
Glattfeldt loạng choạng lùi lại, quay phắt ra sau. Lão chưa quên tiếng thét nhắc nhở Florian lúc nãy mà.
Nhận ra Tarzan, Glattfeldt lao như cơn lốc về phía hắn với hai nắm đấm chứa đầy thù hận.
Tarzan bình tĩnh đưa cùi chõ lên cao theo đúng bài bản. Glattfeldt rên đau đớn. Lão như bị đốn gốc, bay vèo về phía tường nhà thờ, va phải Florian khiến gã này một lần nữa tru lên. Tarzan kêu lên.
-                           Hãy giải thích coi, ông Glattfeldt. Vậy là sao chớ?
Rồi hắn sửng sốt ngó Florian. Gã này đã bỏ chạy về phía chiếc xe cảnh sát vừa chạy đi.
-                           Ê! Anh việc gì phải sợ chứ?
Glattfeldt đã có vẻ hối lại. Ngay lập tức gã chồm tới cái hộp. Tuy nhiên còn lâu lão mới lẹ tay hơn Tarzan. Khắc tinh của lão đã nhanh chân chắn giữa lão và cái hộp.
Lão già xuôi xị tuyệt vọng, giật lùi sang bên rít qua kẽ răng câu chửi độc, đoạn cũng bỏ chạy nốt.
Việc hai nhân vật kỳ bí “đua” theo hai hướng khác nhau khiến Tarzan cứ ngớ người. Tại sao họ cùng bỏ của chạy lấy người nhỉ? Hay là có “của” trong cái hộp kia thật?
Hắn cầm cái hộp lên, ngó vào.
Đoạn hắn liếm môi, huýt lên một tiếng lảnh lót.
Rõ rồi! Ba bó tiền Italia. Xem ra là tiền thật đây.
Quả là bí hiểm thật. Hắn nghĩ thầm. Chắc chắn số tiền lớn này không thuộc sở hữu của Glattfeldt và Florian Mỡ. Nếu thuộc về họ sao họ lại bỏ chạy. Như vậy, chỉ có thể là của một kẻ thứ ba. Và kẻ thứ ba đó nhất định sẽ phải trình báo chuyện mất tiền.
Tarzan bỏ tiền vào hộp đóng nắp lại, kẹp nách và vội vã tiếp tục tiến về phía Weekend. Mọi chuyện đành hạ hồi phân giải chớ còn phải hỏi.
*
Vị bá tước Albert Von Paletti nghe người nhân viên thường trực khách sạn báo tin có người từ phía “liên minh ma quỉ” đến liền đồng ý tiếp Tarzan ngay lập tức. Trên đường đi, Tarzan bỏ nhỏ:
-                           Ở đây bình an vô sự thế này đâu có gì lộn xộn mà ông Paletti kêu rêu thế nhỉ?
Người thường trực lắc đầu:
-                           Bình an sao được. Nghe nói hồ bơi của khách sạn đang bị nhiễm độc vì một thứ hóa chất ăn mòn khiến không một ai dám xuống nước đó.
Trong đầu Tarzan nghỉ ngay đến hai ông chủ khách sạn một cao, một lùn mà Máy tính điện tử đã bắt gặp. Chẳng lẽ họ cả gan nhúng tay vào một hành động tồi tệ như thế ư?
Hai người đã tới trước cửa văn phòng ông bá tước. Người thường trực gõ cửa.
-                           Mời vào.
Tarzan bước vô. Ông bá tước người mảnh dẻ, ăn vận lịch sự, quý phái. Đầu ông nhỏ, tóc rẽ ngôi chải mượt. Chỉ tội cái mũi nhòm mồm.
Giọng ông ta như người bị bệnh ngẹt mũi.
-                           Mời anh ngồi, anh Casten. Tôi nghe anh đây.
Tarzan thả hộp tiền giữa hai bàn chân lúc ngồi xuống. Hắn lựa lời:
-                           Tối qua, lúc ông phôn cho dì Isabel, bà chủ khách sạn Erlenhof thì tôi đang đứng cạnh bà. Tôi đang ở chơi thăm bà ấy và biết hết mọi chuyện ở đây. Tôi có nghe nói các chủ khách sạn địa phương muốn lập liên minh chống lại ông và Weekend vì cạnh tranh quyền lợi thật. Nhưng bà isabel đã từ chối thẳng thừng việc tham dự vào đó. Tôi cam đoan với ông những gì tôi đang nói đếu là sự thật. Bà Isabel không dính dáng tới việc bỏ thuốc độc xuống bể bơi của các ông. Đó là là một tội ác hình sự rành rành.
Paletti ngao ngán nhìn mông lung ra cửa sổ.
-                           Anh thật tốt khi đứng ra bênh vực cho bà chủ Erlenhof. Nhưng làm sao tôi biết anh có nói sự thật hay không?
-                           Thưa bá tước, bà Isabel cũng đáng kính như một người có dòng dõi quí tộc lâu đời.
-                           Một nhà quí tộc vẫn có thể bôi nhọ danh dự mình như thường. À, làm sao anh biết bể bơi của chúng tôi bị đầu độc hả?
-                           Chuyện tình cờ, thưa ông. Tôi nghe được ngay tại đây thôi.
-                           Hừm, hừm…
Ông bá tước nhăn trán, vẻ không bằng lòng thấy rõ.
Tarzan khởi sự thăm dò:
-                           Trong điện thoại, ông có nói đến sức ép tống tiền. Ai dám tống tiền ông ạ?
-                           Còn ai ngoài phe cạnh tranh với tôi. Đêm qua chúng phôn cho tôi đòi 20.000 mark tiền bảo kê khách sạn mỗi tháng. Chúng hênh hoang cứ như là mafia thứ thiệt vậy. Toàn một lũ dỏm. Đòn “bể bơi” là hành động dằn mặt đầu tiên của chúng.
Tarzan nhếch môi:
-                           Mafia ư? Nghỉ mà ghê. Nhưng chắc đây chỉ là những ông chủ khách sạn bày trò thôi, tôi nghỉ vậy..
-                           Không lẽ lại có Mafia thứ thiệt ở cái xó xỉnh Bad Neuzell này? Khéo đem chuyện này quảng cáo lại đắt khách đấy. Nực cười.
-                           Có lẽ ông nên báo cho cảnh sát.
-                           Có thể tôi sẽ báo. Tuy nhiên tôi cũng không muốn cảnh sát bay lượn trong khách sạn của tôi khiến các vị khách hàng hoảng sợ. Hy vọng những đồng nghiệp yếu thế của tôi sẽ nghỉ lại điều họ vừa làm và tự hối hận lấy. Anh có thể thưa lại với bà di của anh rằng tôi sẵn sàng quên đi vụ này.
-                           Dì ấy không dính dáng gì, thưa ông!
Paletti đứng dậy:
-                           Tôi còn có những cuộc hẹn. Xin lỗi anh.
*
Có một quán nhậu nổi tiếng về việc ngay từ 10 giờ sáng đã có những ông khách say sỉn té từ ghế xuống sàn. Đó là quán bia Heizi ở Neuzell.
Valentin Koschen lê gót vào quán, tiến đến chiếc bàn kê phía trong cùng. Vợ chồng Inge và Freddy Mertens ngồi đực mặt chờ gã với vẻ ăn năn ghê ghớm. Valentin lặng lẽ ngồi xuống kêu chủ quán đem rượu và bia. Fredddy có vẻ chịu không nổi thái độ dửng dưng đó. Gã nhát gừng:
-                           Tôi không muốn thanh minh đâu, Valentin. Nhưng…không phải lỗi tại tôi. Tại…Carmen điên rồ quá. Tại sao cô ấy lại cải trang và lẻn theo tụi mình chứ?
Lúc này Valentin mới lên tiếng:
-                           Thì tôi đâu có đổ lỗi cho ai. Đầu đuôi cũng do tôi. Cô ấy muốn biết tôi làm gì.
-                           Lẽ ra anh không nên giấu cô ấy.
-                           Chính anh xui tôi giấu Carmen mà. Mà đáng lẽ trước khi ra đòn anh phải xem đó là kẻ nào đã chứ.
-                           Trời ơi. Cái chùy đâu có lỗ mũi để ngửi ra mùi của Carmen hả?
Valentin gầm gừ trong cổ họng. Ả Inge đành giảng hòa bằng cách kêu thêm bia, rượu.
Valentin tợp chén rượu, Rồi chiêu bằng bia. Đoạn lè nhè:
-                           Bọn cớm đã đánh hơi được chúng ta. Chúng cho rằng Carmen đã bị những tên trộm xâm nhập biệt thự hạ gục vì cô ấy đã nhìn thấy vụ trộm. Chúng phán đoán trúng phóc đó chứ.
Freddy chới với:
-                           Ý anh là…
-                           Carmen không nói được, còn yếu lắm. Nhưng trong phòng cấp cứu, ánh mắt cô ấy nhìn tôi đã làm tôi bối rối.
-                           Cô ấy có khai tụi mình không?
-                           Chắc là không khai tôi rồi. Còn vợ chồng anh thì…Không đâu! Tôi biết, cô ấy là một phụ nữ biết điều. Còn số của ấy tính sao?
-                           Tụi tôi đã giao số nữ trang ấy cho tên chủ tiệm kim hoàn Friedheim rồi.
-                           Ờ, làm vậy là phải. Freidheim chuyên tiêu thụ hàng ăn trộm nên rất kín mồm. Lại còn chuyện này nữa. Tôi đang bực mình đây. Tối qua về đến nhà thấy mụ vợ cũ đã lù lù chờ.  Mụ cấm tôi ghi nợ cho mụ! Nếu chơi được mụ một vố, tôi sẽ chẳng từ nan đâu.
Inge bình một câu trước khi ực cạn ly rượu:
-                           Anh nên lo cái thân anh thì trước đi, Valentin.
*
Về đến Erlenhof, Tarzan thuật lại cho Karl nghe mọi chuyện, trong lúc tự tay cất tiền vào két.
Rồi, vì muốn biết số tiền ấy là bao nhiêu, hai thằng lại lôi ra đếm. Máy tính điện tử bấm nút tính liền.
-                           Khoảng 60.000 mark Đức. Một tài sản khổng lồ đối với Florian Mỡ.
-                           Tốt. Tạm thời mình lưu cái hộp này trong két sắt chờ xem sao vậy.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại ở phòng bên reo lên. Tarzan khóa xong két vội vả chạy sang. Khổ vậy, hắn còn phải kiêm cả việc này thay cô điện thoại viên cũng đã nghỉ việc.
-                           Khách sạn Erlenhof đây.
Bên kia đầu dây một giọng chưa hề nghe bao giờ:
-                           Tôi là Friedheim. Tôi cần gặp Jorg.
-                           Xin cảm phiên ông đợi tôi kiếm anh ấy, ông Friedheim.
Tarzan bỏ máy xuống liếc qua bảng số điện thoại các phòng. Hắn loay hoay nối mạng điện thoại, một chút thì trong ống nghe có tiếng chuông reo. A ha, hắn vào việc may mắn ra phết đó chứ! Để biết chắc máy có thông không. Tarzan vẫn áp ống nghe vào tay.
-                           Tôi, Jorg Koschen đây!
Tarzan chưa kịp há miệng rằng “Anh có điện thoại” thì người đàn ông xa lạ tên Freidheim đã rống lên trong máy:
-                           Mày đó hả Koschen, đồ vô tích sự. Cái thứ mày đã hứa với tao đâu rồi?
Giọng Jorg như nghẹt thở:
-                           Ôi trời, ông Freidheim. Tôi…ờ…dạ…chiếc nhẫn, chiếc nhẫn kim cương…
-                           Đừng giỡn mặt với tao nghe Jorg. Nghe đây, khách hàng đã đến chổ tao và chồng tiền đầy đủ. Mai là vợ ông ta làm lễ sinh nhật cho nên ông ta muốn có chiếc nhẫn kim cương một cara tức khắc làm quà tặng vợ. Mày hứa đem lại cho tao hôm nay mà. Nó đâu?
Jorg rên rỉ:
-                           Nó biến mất rồi.
-                           Thế là sao?
-                           Tôi tìm nát nước mà vẫn không thấy.
-                           Dì mày đeo nó chăng?
-                           Không. Trong hộp nữ trang cũng không. Có lẽ dì tôi đãng trí để nó đâu mất rồi.
-                           Đồ bị thịt. Tao tưởng mày chuẩn bị kỹ lưỡng lắm rồi kia mà.
-                           Thì đúng là kỹ chứ sao. Tôi đã nhiều lần thó chiếc nhẫn và trả lại khiến bà dì khờ khạo của tôi cuối cùng đã tưởng mình đãng trí thật sự. Ấy thế mà đến lúc cần kíp này thì cái sự đãng trí tưởng không có ấy lại hại tôi.
-                           Ê, Koschen. Đây là lần cuối cùng tao có ý định làm ăn với mày. Giờ thì quên đi, con nhé. Đồ lừa đảo…
-                           Ôi, ông Freidheim. Tôi hứa sẽ tìm được.
-                           Mày làm mất mặt tao với khách. Quên đi!
Tên chủ tiệm kim hoàn cúp máy.  Khi Jorg gác điện thoại là Tarzan buông ống nghe…lén xuống bàng hoàng. Đã từ lâu hắn nghi ngờ có một tên đạo chích hành nghề tại Erlenhof nhưng ai ngờ lại là…Jorg. Gã đáng tởm này đã trả ơn dì Isa như thế đấy. Mà gã tiến hành từng bước mới thâm hiểm làm sao!
Dì Isa chắc sẽ thất vọng lắm. Nhưng dì cần phải biết sự thật này.
Hắn chưa kịp nhúc nhích thì từ ngoài quầy tiếp tân, một nắm đấm gõ lên bàn cồm cộp.
-                           Ở đây không có ai trực hả?
Tarzan hấp tấp bước ra. Trước mặt hắn là gã Poldemar Plockl với những lọn tóc nhuộm vàng óng ánh, áo sơ mi phanh tận giữa ngực.
-                           Ông cần gì, thưa ông Plockl?
-                           Ông Glattfeldt không có ở đây hả? Ờ, phải, chú mày thay lão hả?
Tarzan hơi khó chịu vì lối nói năng bổ bả của ông khách:
-                           Đúng vậy!
-                           Này, tôi cần lấy lại gói đồ gửi trong két sắt hôm qua. Biên nhận đây.
Gã đặt tờ giấy có chữ ký lớn tướng của Glattfeldt lên mặt quầy.
Tarzan cầm tờ biên nhận đi vào trong. Lúc xách cái gói trở ra, hắn thấy Gunidle  đang dựa vào gã bồ sặc sở của ả mà ỏn ẻn:
-                           Em sẽ đi dạo một lát. Ngó anh rù rì với đám bạn cô hồn của anh, chán thấy mồ.
-                           Ừ…ừm, đừng đi lâu quá nghe cưng.
Plockl nói và nhìn theo ả đi ra cổng, ánh mắt đầy kiêu hãnh: “Cô ấy thật lộng lẫy, đúng không nào?!”
Đoạn, chộp lấy cái gói, gã bỏ đi.
Tarzan nghỉ thầm: Chắc là trong gói nhiều tiền lắm. Hay đây là số tiền gã định thưởng công và tạm ứng cho ba tên hò hẹn tối qua?
Tarzan chợt cảnh giác. Hắn quyết định sẽ theo dõi bọn này. Chợt hắn giật mình cảm thấy mình đang bị nhìn lén. A, thì ra…Nadine. Cô bé nhỏ nhắn xinh đẹp này giả vờ chúi mũi xuống một cuốn sách trong lúc cái nhìn có…đuôi không ngừng liếc hắn từ sau những cây cọ. Lại muốn học bơi nữa sao đây?
Tarzan không mấy quan tâm, ngó đồng hồ, 10 giờ 09 phút. Giờ này bộ ba đệ tử của gã Plockl chắc sắp tới rồi.
Đúng là chúng đã tới. Thằng Đầu Hói người Đức đi trước, hai tên người Italia bọc hậu. Chúng xông thẳng đến trước quầy.
-                           Chào! Tụi tôi muốn thăm ông Poldemar Plockl.
-                           Phòng 302. Các ông có thể dùng thang máy.
Bộ ba bèn kéo nhau đi về phía cửa thang máy.


Đăng nhập để trả lời
0
Tiếp theo:
-         Có lẽ nước chữa bệnh ở đây không thích hợp với gã. Nước ấy chữa cho người này khỏi viêm bàng quang, thì lại làm kẻ khác viêm thần kinh.
Gaby suỵt khẽ:
-         Nói khẽ chứ. Các bạn đã hứa với mình là từ từ mà …
Trong xe sặc mùi khói thuốc. Jorg phì phèo thuốc lá tỉnh bơ. Ê, nghe đồn ông già gã đẹp như tài tử xi nê thế mà gã lại chẳng được xơ múi tí nào. Mái tóc húi dựng như bàn chải, khuôn mặt trái đu đủ, hai con mắt nhỏ đảo nhanh như mắt khỉ đột … Có lẽ Jorg giống mẹ.
-         Ê, chạy kiểu gì vậy?
Gaby thót ruột la lên, Còn phải hỏi, không hiểu Jorg lên cơn mát dây hay sao mà phóng như điên như khùng. Gã phóng nhanh và ẩu đến nổi Kloesen đang nhai sôcôla suýt cắn phải lưỡi, rủa ầm lên.
Tarzan vỗ mạnh vào vai gã:
-         Thôi mà anh Jorg. Tụi tôi nể tài nghệ của anh rồi, chỉ có điều trong thành phố luật lệ chỉ cho phép chạy 50 cây số giờ trở lại thôi.
Jorg giảm bớt tốc độ, vẻ khó chịu, làu bàu:
-         Quá giang xe không tốn tiền mà còn bày đặt chỉ giáo. Vậy là thêm bốn vị khách không trả tiền nữa đây!
-         Nếu anh ám chỉ tụi tôi, thì anh nên hiểu trên xe là ba vị khách được mời, chưa kể Gaby là cháu ruột dì Isabel, mẹ kế của anh.
-         Hừ, bà ấy quá tử tế. Đụng tôi thì các vị đừng hòng.
-         Vâng, nếu anh là chủ khách sạn Erlenhof, tôi dám cá là chẳng ma nào đến trọ.
-         Mấy người nên biết điều với tôi nếu còn muốn ở yên lành một tuần. Nói để mấy người rõ nha: Tôi là chủ ở đây, hiểu chưa?
Gaby tỏ vẻ lo lắng trong khi Máy tính bắt đầu … ho húng hắng. Tròn Vo thản nhiên như người ngoài hành tinh, tiếp tục nhai sôcôla, ngó ra cửa mơ màng.
Tarzan cười:
-         Tụi tôi không có tài làm theo lệnh kẻ khác. Với tụi tôi, chỉ lời nói của dì Isa là có hiệu lực. Dì ấy đang cần chúng tôi giúp đỡ.
Jorg đảo mắt sòng sọc:
-         A, các người dám cả gan không coi lời nói của tôi ra gì à. Rồi sẽ biết thế nào là lễ độ.
Gaby quay lại càng lo lắng ra mặt. Tarzan định “châm” Jorg một câu nữa thì xe chạy qua khách sạn weekend.
Đồ sộ, tráng lệ như vậy thì không cần giới thiệu cũng biết ngay là Weekend. Cao chừng mười tầng, bóng loáng đá cẩm thạch, nhôm và kính.
Tarzan thán phục ngắm ngôi nhà cao lộng lẫy. Một khu vực nghỉ đêm bề thế như vậy chắc phải có tối thiểu 400 giường cho khách sang trọng, chưa nói đến tiệm ăn, quán rượu, hộp đêm, vườn mái vòm, hồ bơi, nhà tắm hơi, hội trường, tiệm uốn tóc, cửa hàng … vân vân và vân vân. Kiểu này thì các ông bà chủ khách sạn nhỏ hẩm hiu hy vọng chi cạnh tranh nổi.
Ấy vậy mà lúc về tới “khách sạn lãng mạn” Erlenhof, Tarzan thay đổi ý kiến ngay. Coi, giữa khung cảnh thiên nhiên thơ mộng ngoại ô, Erlenhof được xây dựng như một biệt thự với công viên bao bọc, có hồ bơi, thảm cỏ, sân quần vợt đàng hoàng.
Tarzan buột miệng:
-         Đẹp hơn hẳn weekend, dù không tân kỳ bằng.
Máy tính đưa tay sửa gọng kính để nhìn cho rõ:
-         Ai thích được thanh nhàn thì sẽ chọn nơi này chớ không rúc vô Weekend huyên náo.
Tarzan hỏi Jorg:
-         Khách sạn gia đình mình có thể nhận bao nhiêu khách vậy?
Gã này thủng thẳng:
-         Sáu chục, hình như thế. Đây cũng không mấy quan tâm.
Gã nhún vai lái xe vào sau tòa nhà và thắng két trên sân. Ngay lập tức tứ quái chú ý đến hàng chồng két bia và rượu vang rỗng chất đống. Karl chép miệng:
-         Ái chà, du khách trọ đây đâu có ít, ngó họ tiêu thụ nước cay là đoán được số lượng.
Tròn Vo tập trung lỗ tai vô tiếng xoong nồi loảng xoảng sau những ô kính nhà bếp. Nó hỏi vu vơ:
-         Nhà có nhân viên đó chứ?
Jorg rút chìa khóa điện ra và gí khuôn mặt hình trái đu đủ vào sát mặt thằng mập:
-         Đương nhiên.
-         Đủ người làm không?
-         Đủ sức qua cầu.
-         Sao bà dì bảo rằng thiếu người?
-         Thì … lúc kẹt lúc không, theo thời tiết. Ông trưởng quầy lễ tân Glattfeldt làm việc hôm nay là ngày cuối cùng. Ông ta đã nộp đơn xin nghỉ. Các người cần công ăn việc làm lắm hả?
Gaby bất bình:
-         Tụi tôi đến đây chỉ để giúp dì Isa, anh không hiểu sao, Jorg?
-         Ồ, xin cứ tự nhiên.
Jorg nói xong là biến vô trong như một con lươn rút vào đống sình. Một phút sau, thế chân thằng đáng ghét đó là một phụ nữ bước ra từ cửa sau. Bà tuổi cỡ 40, cao gần thước tám, ăn mặc trang nhã và có uy như…một bà chủ khách sạn.
Gaby lao đến, Hai dì cháu ôm chầm lấy nhau:
-         Dì Isa!
-         Chào cháu gặp cháu dì mừng quá. Cháu lớn thành một thiếu nữ rồi. Ôi, Gaby. Cháu càng ngày càng xinh đẹp đó.
Cô bé làm thủ tục ngoại giao. Dì Isabel bắt tay ba quái ân cần.
-         Hãy gọi tôi là dì Isa cho thân mật.
Tarzan lễ phép:
-         Dạ, cháu thay mặt cả nhóm cám ơn sự đón tiếp nồng nhiệt của dì.
Isa đưa đám trẻ đi nhận phòng. Mái tóc vén cao của dì làm lộ rõ đôi khuyên tai kim cương lóng lánh. Mọi người trong gia đình qui tụ nơi tầng bốn, tầng trên cùng của Erlenhof. Ở đây có căn hộ của dì Isa. Jorg ở chênh chếch phía đối diện. Gaby nhận một phòng xinh xắn cạnh dì Isa. Căn hộ kế cô dành cho bà chàng ngự lâm pháo thủ còn phải hỏi.
Tarzan hào hứng:
-         Mọi sự thật tốt đẹp, phải không các bồ!
Hắn còn chưa biết mọi sự chỉ là mới bắt đầu.
Bên bàn trà đãi khách, sau khi rót trà và đẩy đĩa bánh về phía Kloesen, dì Isa cất tiếng.:
-         Các cháu đến đây vui chơi giải trí là chủ yếu chứ không phải để lao động suốt ngày đâu nhé. Sao, các cháu đã làm quen với Jorg nhà dì rồi đấy chứ?
Bốn đứa cười gượng gạo mỗi đứa một kiểu. Dì Isa bần thần nét mặt thật tội nghiệp.
-         Dì biết trước mà. Các cháu không hòa hợp nổi với nó đâu.
Tarzan khẻ nói:
-         Cháu sẽ tránh đánh nhau với Jorg.
-         Cháu làm vậy là phải, dù dì vẫn mong có một ngày Jorg sáng mắt ra. Bây giờ nó đã trưởng thành và có quyền lựa chọn, nếu muốn đến ở với bố nó. Nhưng Jorg không chịu quyết định, trong thâm tâm nó nghỉ rằng ở đây vẫn hơn là tối ngày cãi cọ trong điều kiện thiếu tiện nghi với ông bố. Các cháu biết không, người chồng cũ của dì đang sống tại thị trấn này với một người phụ nữ khác. Mà thôi, chuyện này chẳng thú vị gì với các cháu đâu.
Karl thành thật:
-         Tụi cháu quan tâm đến tất cả những gì liên quan đến gia đình dì, thưa dì Isa.
-         Các ơn các cháu. Giờ thì dì sẽ nói qua tình hình phức tạp ở đây. Qua báo chí, các cháu đã biết ở Neuzell này đang xảy ra “chiến tranh khách sạn”. Tập đoàn Weekend đã giành giật từng khách trọ về khách sạn của họ bằng đủ mọi phương cách như hạ giá thuê phòng, trả lương hậu cho nhân viên bỏ nhiệm sở cũ đến đầu quân … khiến 9 khách sạn nhỏ của chúng tôi lao đao trên bờ vực phá sản. Trong tình hình nguy ngập đó, chúng tôi buộc phải liên minh với nhau chống lại Weekend, nhưng dì biết trước là vô ích nên tìm cách không tham dự. Các đồng nghiệp của dì hiện đang sôi lên sùng sục. Họ đã chuẩn bị những âm mưu đáng xấu hổ. Nhất là ông Fritz Maier, chủ khách sạn Bellevue và ông Paul Terzhaber, chủ khách sạn Thiên Nga. Hai ông hung hăng này chỉ muốn nghiền nát Weekend hoặc giết chết Paletti.
Tarzan ngơ ngác:
-         Paletti là ai hở dì?
-         Bá tước Paletti là giám đốc điều hành khách sạn Weekend mới xây dựng
Gaby an ủi dì:
-         Người khác có thể không cạnh tranh nổi, nhưng dì thì không đâu, thưa dì. Erlenhof đẹp thế kia mà. Và một bà chủ khách sạn như dì hẳn sẽ làm khách hài lòng.
Dì Isa mỉm cười:
-         Hy vọng thế.
Jorg đường đột bước vào, chẳng buồn gõ cửa. Cặp môi dày nhếch thành một nụ cười. Gã dừng lại bên bàn, hít hít:
-         Có trà hả?
-         Có đó Jorg. Ngồi xuống và tắt thuốc lá đi. Trong căn hộ của dì không ai được hút thuốc lá.
-         Ồ.
-         Con muốn hút cũng được nhưng làm ơn ra ngoài mà hút.
Cặp mắt khỉ đột của Jorg long lên. Gã hừ một tiếng rồi búng mẩu thuốc lá qua cửa sổ như sắp kiếm chuyện. Gã nện cặp mông làm biếng xuống chiếc ghế bên cạnh Gaby cực kỳ sổ sàng.
-         Sao? Mọi người đang gẫu chuyện gì vậy?
-         Dì vừa kể lại tình hình làm ăn cho mấy em nghe.
Tarzan đề nghị:
-         Chúng ta có thể vào việc được rồi, thưa dì Isa. Tụi cháu đến đây để dì bố trí công việc, mỗi đứa đều có những khả năng khác nhau.
Tròn Vo cướp lời:
-         Để cháu nói luôn. Cháu có năng khiếu về đồ ăn thức uống. Dì có thể cho cháu một chân trợ lý vị bếp trưởng được không ạ?
Dì Isa cười thích thú:
-         Vậy thì cánh cửa nhà bếp sẽ dang tay đón cháu đấy. Cháu chẳng cần nấu nướng giỏi mà chỉ cần biết quậy trứng, nhặt rau, cắt bơ, gọt khoai là đủ rồi.
-         Hoan hô nhã ý của dì.
Dì quay sang Gaby:
-         Còn cô cháu xinh đẹp của tôi, lần trước thăm dì, cháu đã giúp dì chạy bàn rất giỏi. Có cháu trong khâu quan trọng này, chắc chắn mọi người khách sẽ hài lòng.
Gaby gật đầu vui vẻ. Ánh mắt đôn hậu của dì Isabel dừng lại ở Karl.
-         Dì nghe đồn cháu là quân sư máy tính điện tử của TKKG đấy nhé. Một tay chuyên gia máy tính như vậy thì không có công việc nào tốt hơn là ngồi văn phòng. Cháu không ngán những dãy con số bất tận chứ?
Karl gở kính lau vào ống tay áo:
-         Không hề ngán, thưa dì.
-         Tiếc là chỉ có bốn cháu. Thực ra khách sạn còn nhiều việc bừa bộn. Chẳng hạn khuân vác hành lý, chào đón khách, dạy bơi và hướng dẫn thể dục dụng cụ. Các cháu ạ, ông thầy thể dục của khách sạn đã đầu quân ở Weekend, còn huấn luyện viên bơi thì cũng đã nghỉ trong khi đi dì mới nhận được yêu cầu học bơi của một vị khách.
Tarzan sốt sắng:
-         Những thứ bề bộn mà dì vừa kể đều là công việc thích hợp với cháu. Cháu còn thừa thời gian cuốc cả cái công viên này lên nếu dì muốn.
Jorg châm chọc:
-         Khi nào nó cũng huênh hoang vậy sao, Gaby?
Gaby nổi nóng:
-         Thôi đi anh Jorg! Tarzan là học trò giỏi thể thao nhất trường tôi đấy. Mấy việc vừa nói, bạn ấy chỉ cần xài tay trái cũng xong.
Jorg cười hềnh hệch:
-         Chỉ có điều nó lại không đủ sức để tự vệ.
-         Anh hãy mừng là Tarzan biết kiềm chế. Nếu không, chắc anh không còn đủ răng để mà nhe cười đâu.
-         Hí hí hí, giỡn mặt tử thần hoài. Ở đây, tôi là ông chủ, rõ chưa?
Dì Isa cau mặt:
-         Jorg!
-         Thôi được! Tôi biết họ là khách. Nhưng là khách của dì, đâu phải khách của tôi. Vì vậy tôi nghĩ gì nói vậy thôi.
Tarzan dịu giọng:
-         Anh đang khiêu khích ai đấy, Jorg ạ. Thôi được, nếu anh không ưa cái mặt của tôi thì chúng ta sẽ tránh gặp mặt nhau vậy.
Jorg ngó Tarzan chằm chằm:
-         Không. Thằng này đâu đến mức tồi thế. Mặt mũi chú mày cũng khôi ngô đó chứ.
Tarzan hết ý kiến. Không còn hiểu cái gã khó chịu này muốn gì nữa.
Coi, lúc này cặp mắt khỉ đột đã chuyển mục tiêu sang dì Isa. Gã tính toán gì mà con mắt cứ đảo lia đảo lịa khi thấy dì Isa đứng dậy, đến bên chiếc giá gỗ, mở một hộp đựng nữ trang màu huyết dụ. lục lọi tới lui?
Jorg có vẻ quan tâm:
-         Dì tìm gì vậy?
Dì Isa vẫn tiếp tục tìm:
-         Chiếc nhẫn kim cương 1 cara của dì … hôm qua dì nhớ rằng đã cất vào hộp mà …
Jorg trễ môi:
-         Chắc dì lại quăng ở chổ nào khác rồi. Dì thường như vậy mà.
Isa bóp trán khổ sở rồi quay qua Tứ Quái:
-         Jorg đang nói đến cái tật đãng trí của dì đó. Đầu óc dì lúc này không ổn lắm. Đôi ba lần dì không tìm ra chiếc nhẫn, cũng may là Jorg thính mũi như thợ đào vàng. Ba lần nó đều tìm ra cho dì nó.
Jorg nhặn mặt tỏ vẻ khiêm tốn:
-         Tình cờ thôi mà. Ở nhà này mất thế nào được. Rồi sẽ lại tìm ra thôi. Lần này mà tìm ra là tôi đòi tiền thưởng đấy.
Gã nói xong là bốc hơi khỏi phòng liền.
Gaby tò mò:
-         Chiếc nhẫn ra sao hở dì? Để nhỡ tụi cháu tình cờ trông thấy.
-         Nhẫn bằng vàng, đánh dẹt, bản rộng, có gắn viên kim cương 1 cara màu trắng. Mà các cháu đừng hiểu nhầm Jorg. Nó nói vậy thôi. Người nhà với nhau đời nào nó vòi tiền thưởng của dì.
Không khí tự nhiên im lặng. Tarzan sau khi tư lự một hồi liền bật dậy:
-         Mong rằng chiếc nhẫn sẽ lại xuất hiện.
-         Dì cũng hy vọng thế. Nếu còn ông chồng cũ của dì ở đây thì khỏi nói rồi. Ông ta đã nhiều lần ăn trộm đồ nữ trang của dì lén bán cho chủ tiệm kim hoàn Friedheim, một lão lưu manh có tiếng. Nhưng ông ta vĩnh viễn không quay trở lại đây nữa. Dì đã cấm cửa.
Ba
CÔNG VIỆC MỚI
Glattfeldt, kẻ sắp nghỉ việc tại khách sạn Erlenhof đang đứng sau quầy lễ tân. Ông ta đảm trách việc đón khách, thanh toán, bưu điện cùng những yêu cầu đặc biệt khác của khách.
Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của Glattfeldt ở đây.
Vị khách đầu tiên tới quầy nhờ vả là một gã đàn ông có khuôn mặt và hàm răng ngựa. Glattfeldt quá biết gã có mái tóc lưa thưa mọc như cỏ dại quanh tai này tên là Oswald Grimp trong danh sách đăng ký thuê phòng. Theo kinh nghiệm của lão thì đây là một tên dám lừa thầy phản bạn như chơi.
Grimp cười rít kẽ răng:
-         Đổi giùm tôi tờ 100 mark sang tiền lẻ.
-         Vâng, có ngay …
Vị khách thứ hai mặc bộ comple màu xanh lơ. Gã đàn ông nước da rám nắng này có bộ tóc uốn từng lọn quăn nhuộm vàng óng coi thật trai lơ. Gã bê một cái gói nặng đặt lên mặt quầy hất hàm:
Đăng nhập để trả lời
0
46-47

📎 DSC01541Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
48-49

📎 DSC01542Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
50-51

📎 DSC01543Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
52-53

📎 DSC01544Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
54-55

📎 DSC01545Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
36-37

📎 DSC01536Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»