Trích đoạn: Rdinh
VẦN THƠ NHẶT ĐƯỢCEm rơicon chữ giữa chiềuAnh buồnnhặt được mang nhiều mộng mơBiết rằng chữ đấy là thơYêu thơ nên nỗimộng hờ phất nhanhĐọc thơ rồicứ loanh-quanhMơ hoamột giấc mộng xanh vào đờiNước non,non nướcdiệu-vờiVần thơ nhặt đượcnhững lời sao quênTình thơ làn gió nhẹ tênhRu hồn phiêu-lãngbồng-bềnhtrên mâyThơ rơi nhặt chửa bao ngàyMà lòngchất chứa tình đầyvới thơ.R Đinh

Xin lại vần thơ
Thơ rơi
mấy bửa chẳng về
Nỗi nhung nhớ cứ bộn bề - riêng mang.
Cũng vì...
Thơ thích lang thang
Tình tang,
quên cả nẻo, đàng - đã qua
Chắc là
Lạc chổ (người ta)
Được thương, được cất...
hoá ra quên đường.
...
Thơ Tôi
mỏng mảnh như sương
Nhỏ nhoi,
nên vốn rất thường tan nhanh.
Nếu mà
Người cất để dành
Nhớ thêm chút gió mong manh cuối mùa...
...
Mà thôi !
Dẫu thật hay đùa
Thơ rơi - có lượm ?
Thì...ừa...
"cho xin".
Tú_Yên
* Cám ơn anh Rdinh !
Bài thơ dễ thương lắm đó.













