<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-20 12:43:46Thanh Vân>
Tác giả: Stefan Wolf
(Nguyên bản tiếng Đức: “Der blinde Hellseher” Nhà xuất bản Pelikan – Hannover 1979)
Dịch giả: Vũ Hương Giang
Phóng tác: Bùi Chí Vinh
Đánh máy: sonzin; _nhockuna_ ; coco_trencungtrang; black pig
Tứ quái TKKG Tập 14: Người rắn
Một
Tên cướp trong đêm.
Cuộc chơi nào rồi cũng đến lúc chấm dứt. Điệu nhảy “rock and rool” tuyệt vời mà Tarzan và Gaby biểu diễn coi như kết thúc đợt liên hoan dài gần bốn tiếng đồng hồ ở nhà Karl. Chỉ tội nghiệp Kloesen, bữa “party” cuối tuần rôm rả như thế mà thằng mập lại không có mặt. Lý do vắng mặt của nó thật đáng nguyền rủa: tự nhiên trời xui đất khiến thế nào mà cổ họng Kloesen dở chứng sưng đột ngột. Giờ này chắc thằng mập đang giải khuây bằng kẹo sôcôla.
Mẹ của “quân sư” thò đầu qua khe cửa sổ:
- Bác rất tiếc, nhưng phải kết thúc thôi. Khuya rồi.
Mấy thằng con trai lớp 10A có vẻ luyến tiếc. Tụi nhóc om sòm:
- Vui thêm một chút nữa được không bác?
- Ồ không. Bác đã hứa với cha mẹ các cháu rằng các cháu sẽ về nhà đúng giờ. Các cháu phải giúp bác tôn trọng chữ tín của người lớn chứ. Trong tương lai chúng ta còn nhiều đợt liên hoan nữa
Đám trẻ mặt “xìu” xuống nhưng biết... làm sao hơn. Tarzan và Gaby là hai trong vài người bạn cuối cùng rời khỏi khu vườn huyền ảo của Karl. Máy Tính Điện Tử tiễn chân chúng một cách hào hứng:
- Tụi mình “quậy” như vậy mà chẳng bể một ly tách nào hết.
Gaby cười:
- Đó là nhờ mẹ của bạn đã chuẩn bị đâu ra đó từ trước. Ăn và uống trong những ly đĩa bằng bìa dành cho tiệc picnic thì còn nguyên vẹn là lẽ đương nhiên. Lại đỡ phải rửa khi tàn cuộc.
Tarzan liếc nhìn đồng hồ đeo tay:
- Mình phải về trường nội trú trước 10 giờ rưỡi tối. Nếu muộn, thầy giám thị Bocker sẽ giềng mình ra bã mất.
Hắn vỗ vai Karl:
- Mai gặp lại.
Tarzan hộ tống Gaby về nhà như bao lần trước. Đến trước cửa nhà, Gaby nói:
- Cuộc liên hoan vui thật. Chỉ tiếc là Anke không dự được. Bạn ấy đã chờ đợi cuộc vui này biết bao.
- Sao Anken không đến được?
- Mẹ bạn ấy lên cơn hen nặng. Anke phải trông hai em nhỏ.
- Tôi biết bố Anken, nhưng chưa nói chuyện với ổng bao giờ
Gaby nói:
- Mình không biết đấy.
- Thế thì bạn phải trông thấy ổng kia. Tôi biết nói về ông ta thế nào nhỉ. Rằng Durrmeier ốm nhách như một sợi dây thun nếu so với cái cây sậy Karl Máy Tính. Ông ta có thể chui qua mắt túi lưới dễ dàng nếu cần thiết. Thiên hạ gọi Durrmeier là... Người Rắn. Ông ta từng là một nghệ sĩ xiếc lừng danh trước khi trở thành một ông chủ nghèo của cây xăng bên đường quốc lộ Klostertaler.
Gaby bùi ngùi:
- Ừ nhỉ, gia đình Anke như vậy cũng là một thời vùng vẫy đó chứ. MÌnh biết mẹ Anke còn là một bà chủ hiệu tạp hóa nữa kia. Chỉ vì bịnh hoạn triền miên rồi nợ nần chồng chất nên... sập tiệp
- Khổ thật
Anke Durrmeier là bạn học của cả hai, một cô bé nhút nhát 15 tuổi được mọi người yêu mến.
Đôi khi Anke ngủ gật trong lớp, không phải vì lười học mà vì mệt mỏi quá sức. Để đỡ đần cha mẹ, Anken không bỏ qua dịp nào để kiếm tiền. Cô bé đi trông trẻ cho nhà khác tới nửa đêm. Sáng lại dậy sớm đi phân phát báo.
- Ngủ ngon nhé, Tarzan! Hẹn đến mai.
- Chúc bạn một giấc mơ đẹp.
Hắn cắm cổ đạp, sợ về trễ sẽ vi phạm nội quy của trường. Khi đạp tắt qua một công viên cây cối um tùm, Tarzan dừng xe vì khi nãy hắn đã uống quá nhiều Côla.
Hắn toan phóc lên yên xe thì nghe tiếng bước chân lệt bệt. Máu thám tử bẩm sinh của hắn trỗi dậy. Một đối tượng hình sử nào đó sử dụng công viên làm địa bàn hoạt động chăng?
Hắn dựng xe lại và quan sát bóng người đang bước đến. Đêm đen như mực, giơ bàn tay ngang mặt chưa chắc thấy ngón. Chỉ mơ hồ thấy dáng người đàn ông nghiêng ngả như một dấm chấm than. Coi, người đàn ông ngồi phịch xuống băng ghế đá kèm theo một tiếng thở dài. Với chiếc nón lưỡi trai sụp trán và cái áo khoác mưa tồi tàn, nhìn sơ ông ta giống hệt một con bù nhìn giữ dưa. Ông ta rút từ cái áo khoác ra một chai bia và phụt nắp.
- Hà...
Người đàn ông tu ừng ức khiến Tarzan ngao ngán. Hắn lắc đầu nghĩ thầm: “Té ra chỉ là một gã nát rượu. Kệ xác ông ta”. Đúng lúc đó hắn thấy người thứ hai.
Trời đất, thằng người thứ hai vừa từ cong đường trong công viên tiến ra. Thằng người này không có triệu chứng của một kẻ đã uống rượu chút nào. Gã lom khóm một cách ám muội khiến Tarzan hiểu ngay là một tên bất lương chính cống. Tóc của gã óng ánh trong đêm một màu vàng rất nhạt nhưng không thể là tóc bạc. Những cử động uyển chuyện nhẹ nhàng chứng tỏ hắn còn rất trẻ.
Gã tóc vàng trẻ tuổi vung tay lên. Mọi việc diễn ra quá chớp nhoáng, chỉ thấy Tarzan la lên khủng khiếp:
- Coi chừng !
Là hắn đã bay người ra khỏi bụm rậm như một hung thần. Chà, đàn ông say rượu ngồi trên băng ghế đá giật mình đánh rớt cái chai. Quỷ quái làm sao cái chai lăn long lóc về phía Tarzan làm hắn suýt té lúc đạp phải. Khi hắn lộn một vòng để tiếp cận băng ghế thì gã tóc vàng đã ca bài tẩu mã.
Chạy sao thoát! Trên đà lộn Tarzan húc thằng vào tên cướp và hai người cùng đổ nhào xuống đất. Những cú ngã Nhu đạo đối với Tarzan chỉ là trò chơi, hắn nhanh chóng bật dậy vừa kịp lúc thằng tóc vàng vùng dậy định… chạy lần thứ hai. Không một giây do dự, Tarzan chụp cổ gã nhưng đáng tiếc chỉ… tóm được gáy áo và chiếc dây chuyền.
- Xoọacc…
Mảnh vải áo và sợ dây chuyền đứt phựt một lượt.
- A, a…
Thằng tóc vàng rú lên đau đớn tuy nhiên gã chẳng hề tiếc rẻ. Gã “đua” hết guống chân và biến mất, bỏ lại đối thủ đứng ngơ ngác trước một mảnh vải và một khúc dây chuyền.
Người đàn ông say rượu lúc này mới ngật ngưỡng đứng dậy:
- Mẹ kiếp, chuyện gì vậy hả?
Tarzan chán nản:
- Tôi chưa thấy ai vô tư như ông. Ông suýt chết vì một thằng ăn cướp mà không biết.
Người đàn ông lắp bắp:
- Chú… chú mày nói thiệt không?
- Tôi chưa bao giờ biết nói dối. Gã đã vung nắm đấm lên định hả thủ ông để cướp túi tiền.
- Mặt… mặt mũi thằng đó ra sao?
Tarzan cười gượng:
- Trời đất. Cách gì mà thấy dung nhan nó được. Trời tối om đến mức độ mới đầu tôi còn tưởng ông là đối tượng hình sự nữa chớ.
Tuy vậy thằng cướp cũng tự tiết lộ một chi tiết qua… mái tóc vàng nhạt.
- À, tóc vàng nhạt. Tôi hiểu rồi. Chính thằng này ngồi cùng quán rượu hồi nãy với tôi. Nó cứ nhìn tôi lom lom như muốn ăn thịt. Có lẽ lúc tôi loạng quạng rời quán là nó đã bám theo. Chắc nó tưởng tôi say sưa đến nỗi không biết gì nữa hết. Nào tôi có say. Tôi chỉ là một kẻ khổ sở, lo buồn đến nỗi không đứng vững được nữa.
Ông ta rên lên một tiếng và buông mình xuống ghế như một chiếc là rụng. Tarzan có vẻ ái ngại:
- Tôi dìu ông về nhà nhé.
- Ồ, đừng làm vậy chú em. Tôi xin cảm ơn nghĩa cử của chú mày là đã cứu tôi khỏi thiệt mạng bởi tên cướp, nhưng chú mày không cứu được tôi thoát cảnh nghèo đói đâu. Cứ để yên tôi ngồi đây. Tôi thèm hít thở không khí trong lành để… sống.
Người say sắp biến thành nhà hiền triết kiêm thi sĩ nếu Tarzan không bỏ đi. Hắn hiểu ý dắt xe đạp ra khỏi bụi cây và chào ông ta:
- Tôi về trước, thưa ông!
Người đàn ông moi trong túi ra một cái bóp:
- Hãy giữ bóp của tôi. Không có giấy tờ đâu. Chỉ có một ít tiền.
Tôi muốn tạ ơn chú em.
Tarzan cười:
- Ông đừng nghĩ rằng cháu lại có thể nhận tiền tạ ơn được. Cháu đi…
Hắn đạp xe vùn vụt về đến ký túc xá và không thèm đu dây như người rừng Phi Châu để lọt vô cửa sổ Tổ Đại Bàng trên tầng hai như mọi bữa. Tại sao lại phải đi ngang về tắt chớ. Bữa nay hắn có xin phép thầy giám thị đàng hoàng. Hắn đưa tay nhấn chuông cửa chính.
*
Cửa mở. Ông thầy Bockler khó chịu ló ra. Ông ta gằn giọng:
- Tại sao giờ này mới về
- Thưa thầy…
- Miễn sự thưa thốt với tôi. Tôi trực đêm nay, hiểu chưa? Nội quy chỉ ra rằng dù là thứ bảy, em cũng chỉ được phép đi đến 10 giờ rưỡi là hết cỡ, em giỡn mặt với tôi phải không?
- Em bị dính vào một vụ…
- Tôi không cần biết. Người ta chế ra đồng hồ để làm gì hả? Để…coi giờ, hiểu chưa?
Thầy Bockler đẩy gọng kính đồi mồi lên cho đỡ mặc cảm với thằng học trò cao lớn. Cách lấy uy với Tarzan là vậy, chứ đi cùng “bà xã” thì còn lâu. Ông thầy Bockler quanh năm chịu đựng bệnh sổ mũi và chịu đựng cảnh chống thấp vợ cao. Thầy luôn luôn biết “tầm cỡ” của mình, lúc nào ông cũng thập thò sau lưng bà vợ cao hơn tới… hai cái đầu.
Ái chà, thầy hét thật ra trò:
- Em mà bị trấn lột à? Đừa lừa dối tôi…
- Em lừa dối thầy được lợi ích gì. Nhưng câu chuyện rắc rối này thật là tế nhị. Tên hung thủ thì đã tẩu thoát, còn người làm chứng cho sự trung thực của em thì lại không rõ tên họ và đang ở tình trạng say rượu.
Bockler nhếch mép:
- Một cuốn phím giả tưởng tuyệt vời. Tại sao trò lại không chế tạo thêm một viên cảnh sát?
- Để cứu mạng một người có khi không cần phải kêu cảnh sát, thưa thầy.
Blocker cười gằn. Đám học sinh cấp 3 đồn rằng thầy Bockler thường dị dứng với những “nạn nhân” có phong độ thể thao. Xem ra tai nạn đến với Tarzan là không tránh khỏi. Y chang, ông thầy phán một câu lạnh như băng giá:
- Không chấp hành giờ giấc nhà trường lại còn lên giọng lý sự. Mời cậu về phòng. Tôi sẽ làm việc với Hội đồng kỷ luật về vụ dối trá của cậu.
Tarzan quay người nhảy lên cầu thang không một chút phản đối. Hắn hiểu rằng phản đối một nhà giáo dục bị mặc cảm thước tấc là vô ích.
Hắn đẩy cửa phòng khiến thằng mập nhảy dựng lên. Ê, cổ của Kloesen quấn khăn quàng kín mít trên gối và đệm dính đầy sôcôla. Trên tủ chất một chống phong sôcôla nữa.
Tròn vo cất giọng khàn khàn như vịt đực hỏi:
- Liên hoan thế nào?
- Tuyệt. Ai cũng thấy thiếu mày. Có những món: bánh mì dăm bông, patê gan, xúc xích hun khói, pho mát và…
Thằng mập rên lên:
- Thôi đừng kể nữa. Từ chiều tới giờ tao chỉ sống bằng sôcôla thôi. Họ đã bỏ mặc tao nằm đây, dù tao sắp kề miệng lỗ.
- Tao e rằng mày đã đặt chân dưới mồ rồi đấy. Hy vọng mày có thể sống sót qua đêm nay.
Tròn Vo giãy nảy:
- Cái gì? Tao còn khỏe như vâm đấy chứ. Chỉ hơi khàn giọng thôi
- Giọng mày bị lấp vì sôcôla trét kín rồi.
Tarzan kể lại chuyện chạm trán thầy Bockler, thằng mập ngớ người ra như muốn hết… viêm họng. Nó phán:
- Thầy muốn hại đại ca rồi. Lấy gì để minh chứng rằng “tên cướp trong đêm” là có thật. Đại ca mà không tính gấp là thứ bảy sau thể nào cũng bị… cấm túc.
- Tao có hai thứ để chứng minh nhưng xét cho cùng cũng vô ích. Chẳng có ai giam chân được Tarzan. Tao sẽ bay khỏi cửa sổ như một “người rừng”.
Hắn bỏ hai thứ “chiến lợi phẩm” trời cho vô tay Tròn Vo. Mảnh vải ca rô màu đỏ xanh và một khúc dây chuyền bạc.
- Tao đã chộp ngày vào… gáy tên cướp và thu được những thứ này, nhưng thày Bockler chắc chắn sẽ nói rằng tao phát minh ra nó.
Tròn Vo kéo mạnh khúc dây chuyền rồi thảy thảy trong lòng bàn tay:
- Sợi dây chắc như dây…xích. Tao xác định nó bị lãnh đủ một vết xước thê thảm. mày chỉ cần…
- Chỉ cần lôi đầu nó tới trường để minh oan ư? Trời ơi, lỡ tuần sau lúc tao gặp thì nó đã lành vết xước…
- Ử nhỉ. Từ ngày bị viêm họng sao tao thiếu thông minh quá.
Tròn Vo nhón lấy phong sôcôla thứ tư đút vào miệng. Tarzan giơ tay giật lấy:
- Hoặc là mày khỏi bệnh viêm họng chết người hoặc là mày vỡ tung bụng ra.
- Nếu tảng sáng mà tao lìa đời vì kiệt sức thì lỗi tại mày đấy.
- Mày chỉ lìa được thói phàm ăn thôi. Chúc ngủ ngon
Năm phút sau, đang lúc mơ màng, Tarzan nghe tiếng Tròn Vo khẽ rời khỏi giường, nhón chân với sôcôla trên nóc tủ.
Thật là vô phương cứu chữa….
Hai
Ơn chúa đã có người làm chứng
Không hiểu nắng chủ nhật có làm nóng chảy sôcôla trong bụng Tròn Vo hay không mà đùng một cái nó thức giấc khá sớm. Kloesen rạo rực tuyên bố :
- Tao đã khỏi bịnh. Kẹo ngọt là vị thuốc thần sầu.
Nó tuột xuống giường, xỏ dép, mặc áo khoác mò ngay đến phòng y tá. Còn phải hỏi, chỉ có cô y tá duyên dáng độc thân “hấp dẫn” của nhà trường là có quyền tối hậu cho phép ai được lên lớp hay… nghỉ học. Cô ta là chiếc đũa thần sức khoẻ mà, chỉ hơi ân hận là bịnh viêm họng của Kloesen lại rơi nhằm ngày chủ nhật, ngày nghỉ đương nhiên, nên sức “hấp dẫn” của cô bị giảm sút đáng kể.
Tròn Vo quay về phòng với vẻ mặt vô tội nhất trần đời :
- Cô ta nói tao sẽ mạnh như Herculer nếu chịu khó mỗi giờ sực nửa phong sôcôla của hãng… Sauerlich.
Tarzan ậm ừ cho qua ải :
- Ừ, tao mà làm y tá thì mày được ngốn tới nửa… tấn.
- Đại ca chịu chơi thiệt. Nào, tụi mình rủ Karl và Gaby lên đường chớ. Cuộc hẹn du ngoạn ở sở thú đang kêu gọi chúng ta.
Hai thằng xuất hành tức thì. Coi kìa, chưa tới cửa hàng thực phẩm “Công Chúa” đã thấy hai cô bé Gaby và Anke đứng dựa tường trò chuyện. Anke Durrmeier có chuyện gì khổ tâm mà gõ cửa Gaby sớm đến thế nhỉ ?
Tròn Vo cố gắng chứng tỏ mình đã hết bịnh sưng họng. Nó cất giọng khàn khàn :
- Chào hai tiểu thư lớp 10A.
Xì, Công Chúa lườm thật là dài khiến thằng mập mất hứng. Nó định thần nhìn kỹ lại mới biết Anke đang khóc. Cô bé quay đầu về phía chúng với hai vai rung rung. Thảo nào…
Tarzan xuống xe, nhẹ nhàng chạm vào tay Anke !
- Chào Anke. Bạn có điều gì buồn lắm hả ? Tụi mình có thể giúp được gì không ?
Anke lắc đầu quầy quậy. Hàng mi ướt đẫm của cô bé càng giống đôi mắt nai vàng ngơ ngác hơn. Mái tóc sẫm tết thành bím trên phần lưng mảnh khảnh càng làm cô lẻ loi như một cái bóng. Cô bé cứ đứng sụt sịt cầm chiếc khăn tay tội nghiệp để yên cho những giọt lệ lăn dài.
Gaby chịu hết nổi :
- Tụi mình nên vào trong vườn để không bị ai quấy rầy. Chuyện này quả thật tồi tệ.
Mắt Tròn Vo cũng đã đỏ hoe. Không có đề nghị của Gaby có lẽ nó sẽ khóc rống lên khiến người đi đường hoảng hốt. Ai chẳng biết tình nhân loại của thằng mập còn vĩ đại hơn cái bụng của nó một ngàn lần. Trong những hoàn cảnh ấy, chỉ có sôcôla mới cứu được nó.
Đám trẻ kéo vô sân. Anke ngồi xuống băng ghế đá thút thít :
- Tôi không muốn phải làm các bạn phiền muộn.
Tarzan dịu dàng :
- Hãy kể đi Anke ?
- Ừ, tôi tin các bạn. Tôi… tôi tuyện vọng hoàn toàn. Các bạn thử nghĩ xem, mẹ tôi hầu như bịnh hoạn quanh năm, cha thì mở cây xăng ế ẩm tại nơi hẻo lánh, vậy mà đâu đã yên…
Cô bé nức nở :
- Cha tôi sắp vào tù… trời ơi !
Anke nghẹn ngào. Gaby bất đắc dĩ phải tiếp tục phần còn lại. Công Chúa mở miệng khá khó khăn :
- Ba của Anke vốn xuất thân từ một trại mồ côi… Ngay lúc còn thơ ấu, ông đã hiểu rằng mình có một năng khiếu đặc biệt hơn mọi đứa trẻ khác. Lớn lên ông gia nhập một… gánh xiếc và trở thành nghệ sĩ ưu hạng của tiết mục…
Anke đã khôi phục sự bình tĩnh. Cô bé thì thầm :
- Người ta gọi ba tôi là Người Rắn. Có nghĩa là Guiseppe - Người Rắn. Ông nổi tiéng nhờ trò chơi không cần xương cốt của mình. Thực không may mắn cho ông, gánh xiếc cuối cùng bị phá sản và ông, và ông…
Anke mím chặt môi :
- Và ông… rớt vào vòng vây bạch tuộc của bọn đạo tặc. Bọn trộm cắp. Đúng vậy, không ai có thể trèo vào các ngôi nhà khéo léo hơn ông. Chỉ mỗi Người Rắn mới chui qua được những chấn song hẹp nhất, những ô cửa sổ nhỏ nhất, những lỗ thông hơi. Chưa kể ông còn chuyền từ ban công này sang ban công kia như… trăn gió. Không thể tưởng tượng được.
Tròn Vo an ủi cô bé :
- Chủ yếu là ba của bạn đã hoàn lương rồi. Nên mới… sinh ra bạn…
- Ừ nhỉ. Ông đã kể cho gia đình về vụ hoàn lương ấy. Trong một phi vụ ăn trộm, một thành viên trong băng bị thương nặng đã làm ông ngao ngán. Ông chấm dứt liền quan hệ với bọn tội phạm. Chúng doạ dẫm cỡ nào ông cũng lắc đầu. Các bạn hiểu bản chất của bọn tội phạm rồi chớ gì ? Chúng tiếp tục liều lĩnh và bị bắt sạch. Khi bị hỏi cung về những lần gây án, bọn chúng trả thù ba tôi bằng cách khai ra tên họ ông…
Tarzan nói qua kẽ răng :
- Danh dự của bọn lưu manh là vậy đó.
Anke thổn thức :
- Vậy đó. Ổng bị bắt. Ở tù ba năm nhưng được trả tự do trước thời hạn vì cải tạo tốt. Các bạn ạ, câu chuyện ấy đã 15 năm rồi còn gì. Ra tù ông và mẹ tôi quen nhau rồi lấy nhau. Tôi và hai em tôi không hề mặc cảm về quá khứ của ba mình. Ổng luôn luôn làm chúng tôi tự hào. Ra đường nhặt được 10 xu ổng cũng không dám bỏ túi. Sự hối hận đã khiến ba tôi trung thực gấp đôi một công dân bình thường.
Tròn Vo sung sướng :
- Mình rất mừng, Anke à. Quá khứ đã bị chôn vùi. Nghèo đâu phải là một cái tội, phải không ?
Anke rưng rưng :
- Nhưng bạn đâu biết “cây muốn lặng, gió chẳng dừng” hở Kloesen ? Tai hoạ đã ập xuống đêm qua. Ừ… đêm qua một biệt thự ở làng Nhà Thờ bị mất trộm. Kẻ trộm đã luồn qua cửa sổ có chấn song y hệt như các hành động của ba tôi. Gã lấy đi đồ trang sức và 40.000 mark. Lạy Chúa, thanh tra Reichart điều tra vụ này đã khoanh vùng hai đối tượng : một là cựu diễn viên uốn dẻo của một đoàn xiếc Digan tên là Gert Priewe mới 18 tuổi nhưng đã có hai tiền án… Hai là…
Cô bé úp mặt vào hai lòng bàn tay khóc nghẹn khiến Tarzan chết điếng. Hắn đâm ra bực bội… cảnh sát.
- Tại sao viên thanh tra Reichart không nghi ai mà lại nghi ba bạn ?
Anke sụt sùi :
- Gã có chứng cớ ngoại phạm. Gã Priewe đó…
- Còn ba của bạn ?
- Ổng không thể chứng minh được.
Tarzan giật bắn mình. Trời ạ, chả lẽ Người Rắn lại rơi vào một trường hợp tương tự như hắn sao ? Hắn cũng không có đủ chứng cớ minh oan trước thầy Bockler trực đêm mới… chết. Ai mà ngờ cuộc đời có nhiều người bi kịch giống nhau đến vậy.
Giọng Gaby ngậm ngùi. Cô bé ngó Tròn Vo :
- Nghèo cũng là một cái tội thực đó Kloesen. Gia đình Anke đang mắc nợ chồng chất nên thanh tra Reichart càng dễ đặt dấu hỏi.
Tarzan giận dữ :
- Như vậy là ông ta có thể nghi thêm cả tôi. Tôi thường mở đầu một ngày vô sản hoàn toàn.
Anke ấp úng :
- Chứng cớ ngoại phạm của gã Priewe cũng rất kỳ cục. Một tên có tiền án khác cũng là bạn gã, thề trước cảnh sát rằng gã và Priewe ngồi đánh bài từ 10 giờ rưỡi đến 11 giờ đêm. Vậy thôi.
- Vụ trộm xảy ra trong khoảng thời gian đó ư ?
- Ừ. Vị gia chủ biệt thự về nhà lúc 10 giờ 55 phút còn kịp thấy một bóng đen biến vào bụi cây sau vườn. Hồi 10 giờ 20 phút khi ông khởi hành thì mọi thứ vẫn bình an vô sự.
Tarzan cảm thấy có một cái gì đó rất khó giải thích đang rần rật chạy trong dòng máu lạnh như băng của hắn. Cái gì đó thuộc về trực giác chăng ? Hắn chồm tới sát mặt Anke :
- Từ 10 giờ 20 phút đến 10 giờ 55 phút, ba của bạn ở đâu ?
- Ổng hít thở không khí trong lành buổi tối.
Chúa ơi, “hít thở không khí trong lành buổi tối” và “hít thở không khí trong lành để… sống” của người đàn ông say rượu trong công viên có cùng một đáp số hay không ? Tarzan thở dồn dập :
- Tôi tin rằng ông không chỉ đi dạo để hít thở không khí đơn thuần…
- Bạn nói đúng. Ba tôi đã vào quán uống một chai bia cho đỡ buồn và mua thêm một chai bia khác đến băng ghế đá công viên Klostertaler gần nhà để tâm sự với trời đất. Lý do đó không ổn hả các bạn, thanh tra Reichart nói rằng uống bia xong ba tôi vẫn có thể chạy thẳng đến làng Nhà Thờ kế bên hành động ăn trộm dễ ợt…
Tarzan run run :
- Tại công viên, ba của bạn đã suýt bị một tên cướp tóc vàng nhạt trấn lột…
Gaby sừng sốt :
- Trời đất. Khả năng bói toán của bạn như thần.
Tarzan cố giữ bình tĩnh :
- Thằng cướp đã mò ra sau băng ghế giơ cao nắm đấm lên thì bị một nhân vật sau bụi rậm phát giác. Vị cứu tinh đó đã bỏ xe đạp một góc để hạ thằng đánh lén.
Gaby ngẩn ngơ. Cô bé nhìn Anke như dò hỏi :
- Phải chăng bạn đã kể trước cho Tarzan ?
Anke há hốc miệng :
- Ơ, không bao giờ.
Tarzan toét miệng cười, phô ra ít nhất 26 cái răng đều tăm tắp. Hắn lôi từ túi ra một mảnh vải áo ca rô hai màu xanh đỏ và một mẩu dây chuyền bạc. Hắn nói từng tiếng một.
- Đây là những gì tôi chụp được từ tên cướp tóc vàng.
Không biết cặp mắt nào mở lớn hơn, tròn hơn cặp mắt hồ thu của Gaby hay cặp mắt nai ngơ ngác của Anke. Hai cô bé đồng loạt lắp bắp :
- Người… đi… xe… đạp… là… bạn ?
- Sau khi từ nhà Gaby về, tôi ngẫu nhiên gặp ba của Anke đi thất thểu trong công viên. Lúc ấy làm sao tôi biết đó là… Người Rắn. Trời tối đen như mực. Thậm chí mái tóc vàng nhạt của thằng ác ôn chỉ thấy… óng ánh.
Anke như người chết sống lại. Cô bé reo lên :
- Bạn sẽ làm chứng hả Tarzan ?
- Chứ sao. Vụ tấn công xảy ra trong khoảng thời gian từ 10 giờ rưỡi đến 11 giờ kém 15 phút. Không ai có thể vừa có mặt trong công viên vừa ăn trộm ở làng Nhà Thờ được.
Cô bé Anke mảnh khảnh reo hò, nhảy múa vòng quanh sân và chốc chốc lại ôm chầm lấy Gaby. Gaby cũng mừng không kém :
- Mình sẽ nói với “bố già” chuyện này. Bố Glockner và thanh tra Reichart là những đồng nghiệp rất ăn ý với nhau.
Tarzan hài lòng :
- Không chỉ Người Rắn được “ngoại phạm” mà mình cũng thoát nạn. Thầy Bockler kỳ này đứng hòng cột được chân của mình. Các bạn biết không, mình sẽ làm chứng cho ba của Anke và ổng chắc chắn sẽ làm chứng chuyện “về ký túc xá trễ” mà thầy Bockler đang kiếm cớ. Ái chà, một công đôi việc.
Tròn Vo xen vào :
- Phải dùng chữ chính xác hơn : Hai bên đều có lợi. Đúng chớ đại ca ?
Đám trẻ như cất được những tảng đá khỏi lồng ngực. Bọn chúng kéo vào nhà. May phước, thanh tra Glockner đang trầm tư bên bàn giấy.
Sau khi được đám nhóc kể hết mọi chuyện, ông Glockner mỉm cười :
-Được rồi, chú sẽ làm công việc cuối cùng. Đưa giùm ba điện thoại, Gaby !
Ông gọi phôn cho đồng nghiệp Reichart. Cuộc điện đàm có ngay kết quả lập tức.Bỏ máy xuống, ông nói :
- Này Anke, đừng khóc nữa. Ba cháu đang trên đường tự do về nhà. Mục tiêu của thanh tra Reichart bây giờ là thằng trộm dẻo Priewe và đồng bọn làm chứng gian xảo của gã.
Anke ứa nước mắt :
- Con cám ơn chú !
Đúng lúc hạnh phúc đó thì Karl Máy Tính xuất hiện. Tarzan xin phép thanh tra Glockner :
- Tụi con sẽ đi chơi Sở Thú với Gaby, Anke và… chó Oskar. Chú cho phép…
- Chúc các con một ngày tốt lành.
Chưa chắc là… một ngày tốt lành. Làm sao thanh tra Glockner và đám trẻ biét được những đám mây dông đang dày đặc trên đầu gia đình Người Rắn Durrmeier. Bầu trời mỗi lúc một đen kịt.
Ba.
Vua trộm
Trong lúc Tứ quái và ái nữ Người Rắn khởi sự rong chơi trong Sở Thú thì tại một nơi khác xa tít, kẻ chỉ huy Người Rắn mười lăm năm trước sửa soạn… xổ lồng. Ở đó, những dãy nhà tù xám xịt, xấu xí được bao vây bởi những bức tường cao.
Người cai ngục đặt miếng bánh mì kẹp pa tê xuống bàn. Giấy tờ mãn hạn tù của Malowitz sờ sờ trước mặt làm ông khó nuốt nổi. Ê, nào, tên tù phạm ngoan cố này đã đến ngày sút chuồng thiệt sao ?
Ông nhấn chuông kêu giám thị gọi Malowitz leen. Coi, ông hoàng trong giới trộm đạo xách tòn ten một chiếc va li nhỏ, hất bản mặt vênh vênh trông thấy ghét. Gã vừa đi tới bàn giấy ông đang ngồi vừa huýt sáo khoái trá.
Người cai ngục nói một cách bất đắc dĩ :
- Này Siggi Malowitz. Ngày tự do của mày đến rồi.
Ông dẫn gã ra cách cửa thép rồi mở ổ khoá và đứng né liền sang một bên như sợ dây với… hủi.
- Tao hy vọng không gặp lại mày, vua đào tường khoét vách ạ. Tao không muốn chào “hẹn gặp lại” dù chưa bao giờ tao tin mày hối cải.
Malowitz nhếch mép cười :
- Chắc chắn là không rồi.
Người cai ngục lầm bầm :
- Chúc mọi sự tốt lành!
Malowitz nhún vai quay lưng lập tức không thèm chào đáp lễ.Gã vội vã qua khoảng trống trước nhà tù nhằm bến xe buýt đi tới.
Đồ khốn ! Người cai ngục nghĩ bụng khi nhìn theo hắn. Ông cẩn thận đóng chặt cửa. Lúc này ông có thể nhớ đến miếng bánh mì kẹp patê ăn dở được rồi. Nhưng cũng khó mà không lợm giọng. Trời ạ, khi không thằng quỷ sứ trời đánh thánh vật đó lại mãn hạn tù nhằm ngày chủ nhật thật ác ôn. Thời gian gã thụ án ở đây đã chứng minh rằng còn lâu gã mới cải tà quy chính. Loại người này lẽ ra không nên trả lại với xã hội loại người. Đảm bảo ta còn gặp lại nhau. Và Ở ĐÂY.
Vua ăn trộm ung dung đi lại bến xe buýt, rồi mua vé đến bến Nhà Ga. Gã chọn chiếc ghế sau cùng để có thể ngắm cảnh qua cửa sổ. Nhưng đời nào gã thèm ngắm cảnh. Những cánh đồng xuân mơn mởn không quyến rũ bằng một ý đồ đen tối đã hình thành trong đầu gã. Những kế hoạch khiến mọi người lương thiện phải hoảng hồn.
Gã xuống xe ở bến Nhà Ga. Thời gian lao động trong tù đã giúp gã có đủ tiền mua một vé đến thủ phủ bang của một thành phố lớn.
Tuy nhiên tới lúc tàu chạy vẫn còn thời gian.
Malowitz đi như… ăn trộm qua sảnh lớn. Gã phát hiện một người đàn ông lớn tuổi lịch sự đang di chuyển chậm chạp. Gã chặn đường kẻ bảnh bao kia tức thì :
- Ê, xin lỗi. Tôi vừa mới mãn hạn tù. Tôi cần… ít tiền. Được chớ ?
Người đàn ông lớn tuổi bối rối. Ông ta mò mẫm cái bóp toan cho hắn một đồng mark. Nhưng thấy cặp mắt Malowitz long lên sòng sọc, cặp mắt dữ dằn ấy đã khiến ông bỏ ra tới… 5 mark. Gã giật đồng tiền của người đàn ông tội nghiệp bỏ đi không nói một lời. Té ra mình “xin đểu” vẫn còn có uy đấy. Thừa sức lại kiôt mua vài chai rượu bỏ túi dằn… bụng được rồi.
Malowitz ra sân ga. Gã dốc rượu lên miệng ừng ực và tìm ngay một chỗ ngồi trong toa hạng nhất. Chứ sao, vua ăn trộm không bao giờ có vụ ngồi tàu hạng hai. Gã phải ngồi máy bay riêng mới đúng vị trí. Nhưng đó là chuyện hạ hồi phân giải.
Xét cho cùng, của cải của thiên hạ bị rơi vào tay gã bao nhiêu thì lại nhanh chóng chảy qua kẽ tay gã bấy nhiêu. Cho đến khi gã bị tóm cổ. Nhưng trong tương lai gã sẽ khôn ngoan hơn.
Gã đã ngồi tù bao nhiêu lâu rồi nhỉ ? Ba năm quả không đáng kể, những bằng chứng có thể làm gã lãnh án chung thân không hề có. Các đàn em đều biết kín mồm. Tuyệt diệu, vua trộm vẫn còn phơi phới chán. Dù sao thì gã chỉ mới 40 xuân xanh.
Gã hả hê ngắm gương mặt mình qua cửa kính phản chiếu. Đôi mắt lồi trắng dã dữ như quỷ trên bộ mặt to bè. Lớp da dày căng trên hộp sọ gồ ghề. Chưa kể mái tóc đỏ quạnh, hàng ria hung hung đàng điếm. Một bộ mặt không dễ quên.
Malowitz rời tàu xách vali đi dọc nhà ga thành phố lớn. Gã chấm một tiệm ăn và chui vào cắt áo khoác lên ghế. Điện thoại nằm chình ình trên mặt quầy. Gã nhàn hạ quay số máy.
Một giọng nói từ bên kia đầu dây vang lên :
- Gerlich đây !
- Mày đó hả ? Tao là Malowitz. Làm ăn sao rồi Herbert ?
- Ôi, lạy quỉ sứ. Siggi Malowitz đã trở về.
- Trở về với đầy sáng kiến. Hiểu chứ thằng ôn dịch, tao chờ mày trong tiệm “Fischerstuben” ngoài nhà ga.
Herbert Gerlich hoan hỉ chưa từng thấy :
- Em sẽ có mặt sau mười lăm phút, thưa “hoàng đế” !
Malowitz gác máy.
Khi Gerlich đến, gã đã uống hết bình bia thứ ba. Coi, cái thằng lưu manh mắt cứ đảo quanh quất ngoài tiệm ra dáng “ăn trộm” khiến
Malowitz phải vẫy tay liên tục.
- Trời ơi, vua Malowitz !
Gerlich nhào tới dang cả hai tay. Bọn chúng ôm chầm lấy nhau, vỗ vai hể hả trước những ánh mắt tò mò của người xung quanh.
Tiếng kẻ mới đến trầm trầm.
Malowiz cười gằn. Gã ngắm nhìn thằng đệ tử. Ê, thằng Gerlich có lẽ chưa tới 30 tuổi, chưa bao giờ đụng đến dây võ đài quyền Anh nhưng có bộ mặt dị dạng như đã bị nện nốc ao vài trăm trận. Cặp mắt nó gian xảo hệt ông thầy.
Gerlich mặc áo sơ mi phanh một nút áo khiến Malowitz thấy rất rõ một vết xước đỏ hỏn chạy lằn dưới yết hầu. Vua trộm chỉ tay vô chỗ đó hất hàm :
- Mày bị thằng nào xiết cổ gần chết hả ?
Gerlich nhăn nhó :
- Cũng gần như vậy. Một thằng khốn nạn đã giật cái dây chuyền bạc của em từ phía sau, âu cũng là may mắn…
- Hả ? Mất sợi dây chuyền và gần tắt thở là may mắn sao ?
- Đúng thế, thưa… “hoàng đế”. Tối qua em sửa soạn thành công một vụ cướp ở công viên thì bị một thằng điên khùng phá đám. Nó can thiệp nhưng em thoát được.
Malowitz nhíu mày :
- Kể từ giờ phút này mày hãy dẹp những trò cướp rẻ tiền đó đi. Chúng ta sẽ tiến hành các phi vụ làm ăn lớn.
Gerlich cười nịnh bợ :
- Em hiểu mà, hoàng đế Siggi. Nghe cú phôn anh gọi là em trình diện gấp. Tuy nhiên em lại không tỉa được mánh nào.
Vua trộm nâng ly lên :
- Cụng ly rồi tao nói. Tao đã có sẵn một danh sách “đánh quả”. Toàn “quả bẫm”.
Malowitz ực một hơi cạn sạch rồi cười hà hà :
- Số trời định tao ở cùng phòng giam với thằng tên là Muller : Nó bị kết án 6 năm và mới vào một tháng chưa nóng đít. Nhưng nó đã “bán” cho tao một cái tin tuyệt vời.
- Giá bao nhiêu, ông trùm ?
- Giá 5000 mark rẻ hề, và phải đưa cho con bồ ruột của nó ở thành phố này. Coi vậy chớ tao đâu có ngu.
Gerlich hoà giọng cười với thằng trộm đàn anh.
- Ừ, thằng Muller xì ra cho tao tên tuổi, địa chỉ của “ba khách hàng”. Ba thằng không dính dáng gì đến nhau nhưng đều ở trong hoàn cảnh cực kỳ đặc biệt. Cả ba thằng thân chủ đều “đặt hàng” Muller tìm cho ra một “tên trộm ngoại hạng”. Mày thừa biết thằng Muller cũng là dân trộm, nhưng vua trộm thì chỉ có một.
Gerlich khoái trá :
- Và “ngài” đang rộng cẳng tự do. Còn ba thằng thuê là ai ?
Malowitz giơ một ngón tay cái :
- Chúng là những thằng điên, mày nghe chưa. Để tao kể từng khách hàng mày sẽ rõ. Thằng thứ nhất là Walter Jeske. Thằng này được thừa kế một tổ hợp công nghiệp bèn bán phăng lập tức. Nó giàu đến nỗi có thể dán kín các bức tường bằng những tờ bạc 1000 mark. Đáng buồn là nó lại mê sưu tập nghệ thuật. Mà đặc biệt là nghệ thuật Ai Cập. Nó thèm đến nhỏ dãi những đồ cổ quý giá hàng ngàn năm được moi lên từ hầm mộ các Pharaong hoặc từ Kim Tự Tháp.
- Ơ, em không hiểu…
- Mày hiểu cái chó gì. Tao chỉ cần mày hiểu thằng Jeske. Nó đang có trong tay đủ thứ đồ cổ ngoài thị trường trừ… những đồ cổ nằm trong các viện bảo tàng. Thử hỏi tài sản quốc gia làm sao nó có được. Nó đang muốn chiếm “tài sản quốc gia” để độc quyền ngắm mới chết. Vì vậy nó sẵn sàng thuê những tay trộm cự phách để thực hiện việc “chôm chỉa” bằng bất cứ giá nào. Mục tiêu là Bảo tàng Ai Cập. Một bảo tàng quốc gia có những thứ mà nó thèm khát.
Gerlich gật gù ra vẻ hiểu biết :
- Em chưa vô trong đó lần nào.
- Cái gì ?
- Là em muốn nói về cái Bảo tàng ấy mà.
- Ừ… ừm…
Malowitz làm thêm một hớp bia cân nhắc xem Gerlich có đáng là cộng sự của gã hay không, trong khi thằng đàn em tóc vàng vẫn vô tư :
- Lão Jeske sẽ trả tiền cho chúng ta hả anh ?
- Ừ, với điều kiện mình phải “cuỗm” được những món trong đơn đặt hàng của lão.
- Còn thằng thứ hai ?
- Thằng này thì cao thủ hơn. Nó là chủ một toà lâu đài khổng lồ gần đây. Lâu đài Falkenstein. Mày biết lâu đài của bá tước Hubert Falkenstein chớ. Toàn những báu vật nghệ thuật số một nhưng… không có tiền.
- Trời đất, lão bá tước ngu quá. Sao không bán mẹ nó đi ?
- Bán cái gì ? Mày “mua” nguyên cái lâu đài hả ? Tao nghi ngờ “trình độ văn hoá” của mày nãy giờ…
- Ơ, không không. Ý em muốn nói là bán tranh kia mà…
- Làm sao lão bán được. Mày phải nhớ rằng những bức tranh được bảo hiểm với giá cực cao.
Lần này thì Gerlich hiểu ra vấn đề. Gã cười hềnh hệch :
- Có vậy mà ông trùm cứ giấu. Lão già “bảo hiểm chống mất cắp tranh” chớ gì. Nếu những bức tranh bị mất thì lão bá tước tha hồ bộn bạc. Lão vừa lãnh được tiền của hãng bảo hiểm vừa còn nguyên những bức tranh của mình. Chứ sao, lão nhờ tụi mình ăn trộm và giấu giùm lão mớ tranh cà trớn đó. Ái chà, vụ này hấp dẫn đây…
Malowitz thờ phào :
- Cám ơn quỷ sứ. Mày không đến nỗi đần độn lắm.
- Còn thằng thứ ba.
- Thằng này tên là Otto – Emanuel Karpf, cháu nhiều đời của một lãnh chúa sống cách đây 300 năm. Ngài lãnh chúa thuở xưa bị bịnh thấp khớp gần chết phải nhờ các tu sĩ trong nhà thờ cầu nguyện. Lúc khỏi bịnh, ông ta đã hiến cho nàh thờ toàn bộ các tác phẩm nghệ thuật cướp bóc được để… tạ ơn trên. Nhưng hiện nay thằng cháu 300 năm sau của vị lãnh chúa lại nghĩ khác. Nó cho rằng cụ tổ của nó nhờ ngâm mình tắm trên cái đầm nước bùn gần đấy mà… khỏi bịnh, chớ chẳng có phép lạ phép thần gì của nhà thờ cả. Nó nằng nặc đòi lại đống tài sản gia bảo kia nhưng còn lâu các tu sĩ mới trả. Nó đâm đơn kiện nhà thờ ra toà nhưng thất kiện vì… vô lý. Cho đến lúc làm quen với Muller, nó mới thấy một khả năng mới. Nó đã nhờ thằng Muller thuê một “cao thủ” trộm lại cho bằng được những hoạ phẩm mà cụ tổ nó lỡ hiến cho nhà thờ.
Gerlich gật gù :
- Thằng khùng này có tiền không hả sếp ?
- Muller nói rằng nó có. Nó phải trả tiền ra trước khi tụi mình dọn sạch cái nhà thờ.
Gerlich bắt đầu nhấp nhổm. Chứ sao, dịch vụ vĩ đại đã đâu vào đó rồi, nhưng gã tự lượng sức mình cho dù có mặt cả Vua Trộm Malowitz, chúng cũng chưa chắc thành công trong một vụ chớ nói gì tới ba “đơn đặt hàng”. Gã hỏi “hoàng đế” khoét vách :
- Liệu hai chúng ta có “làm” nổi không ?
- Không !
Gerlich vỗ đùi :
- Như vậy là bệ hạ đã chuẩn bị sẵn một “cộng tác viên” thượng hạng ?
- Ừ, không chỉ là một cộng tác viên đơn thuần mà là một tay tổ trong làng đạo chích. Cái thằng mà tao nói có đủ 1001 ngón nghề độc nhất vô nhị. Gac có thể lọt qua song sắt, lỗ thông hơi hẹp như một con rắn và trèo lên tường nhà như một con thằn lằn. Không có gã chúng ta đừng hòng vô nổi Bảo Tàng Ai Cập vốn được trang bị hệ thống báo động tận răng. Mày nghĩ coi, cả một cái bảo tàng khổng lồ chỉ có một đường xâm nhập duy nhất là… ống thông hơi. Tao biết cái ống đó hẹp đến nỗi một con rắn chui vào cũng cảm thấy chật chội. Chỉ một mình gã làm được. Tao chỉ cần gã nhảy vô trong ngắt hệ thống báo động là… a lê hấp, tụi mình sẽ “du kích” theo lối cửa sổ.
Gerlich sửng sốt :
- “Gã” là ai sếp ?
- Người Rắn. Mày nghe “thủng” chưa. Gã là nghệ dĩ xiếc đã giải nghệ có biệt danh Guiseppe - Người rắn. Tên thật gã là Guirther Durrseppe.
- Em chưa nghe bao giờ.
- Mày là thế hệ sau thì biét cái chó gì. Người rắn nghe nói đã bỏ nghề ăn trộm rồi. Có lẽ tao phải dùng bạo lực để ép buộc gã,
Trong lúc âm mưu của hai tên tội phạm thành hình thì Anke không hề biết mảy may. Lòng đầy sung sướng, cô bé định mua vé vào vườn thú cho cả bọn nhưng Tarzan nhẹ nhàng giữ hai tay cô bé :
- Không đâu Anke. Tụi này biết bạn kiếm tiền vất vả ra sao rồi.
Nhưng Anke khăng khăng đòi mua vé. Chúng vừa cười vừa tranh cãi tùm lum cho tới lúc Tròn Vo – Con nhà giàu lỉnh đi. Nó quay lại, vung vẩy mấy cái vé :
- Chậm chân rồi nghe Anke.
Gaby reo lên :
- Tuyệt ! Tuyệt ! Cậu có thể bao thêm một chầu nước ngọt nữa đấy.
Tròn Vo thở dài :
- Ôi ! Con người ta thường bị đàn bà lợi dụng như thế đấy.
Cả đám cười giòn như thuỷ tinh vỡ. Chúng nhường cho Tròn Vo chọn nơi xem trước.
Coi kìa, con hà mã bơi lội nhởn nhơ trong chuồng khiến Oskar hãi hùng. Cái mùi ô uế của con vật khổng lồ tối ngày dầm mình dưới nước bùn này làm Oskar lợm giọng. Nó thích làm quen với những con thú quý phái hơn. Nó sủa ầm ĩ.
Con hà mã nhô lên khỏi mặt nước, há hoác cái mõm khổng lồ. Nước da màu xám bóng láng.
Tròn Vo nói :
- Nó đói. Tớ biết đói thì khổ thế nào mà.
Cuộc viếng thăm sở thú kết thúc bằng giờ tham quan lũ hổ báo ăn và một chầu nước ngọt thoả thuê do Tròn Vo bao tại quán giải khát ở vườn thú.
Tiếng Anke cảm động :
- Mình phải về nhà, chắc là ba mình đã được thả. Mình rất muốn mời Tarzan đến chơi. Ba mình gặp bạn thì hào hứng biết chừng nào…
Tarzan vốn không ưa thích “mít ướt” của con gái. Hắn nói nhát gừng :
- Ờ, ờ… một dịp khác tôi ghé.
Anke không hề biết khi cô thất vọng quay lưng khỏi Sở Thú thì một chiếc xe cảnh sát đang chạy trên quốc lộ Klostertaler. Chiếc xe tấp vào một trạm xăng nhỏ nhoi dọc con lộ. Trạm xăng đìu hiu của gia đình Anke chớ ai.
Viên thanh tra Reichart nói vọng xuống băng sau :
- Tôi rất lấy làm tiếc đã bắt ông. Ông thông cảm với tôi chớ ông Durrmeier ?
Người Rắn gượng cười mệt mỏi :
- Tôi hiểu nghề nghiệp cảnh sát mà.
- Mục tiêu của tôi bây giờ là thằng Priewe láu cá và thằng bạn Papenfub làm chứng gian của nó. Ông đã được minh oan rồi.
Durrmeier mở cửa xe :
- Xin cám ơn đã đưa tôi về tận đây.
- Ồ, không có gì.
Chiếc xe hơi phóng ngược về thành phố bỏ lại Gunther Durrmeier lẻ loi bên lề đường. Ông đứng đó cô độc, buồn bã. Trông ông gầy gò, gần như ốm đói với cặp mắt dịu dàng. Coi, một người phụ nữ có gương mặt xanh mét chạy từ văn phòng trạm xăng ra. Bà ôm chầm lấy ông thút thít khóc :
- Anh Gunther tội nghiệp của em !
Tất nhiên người đàn bà nghèo khổ xinh đẹp chính là mẹ của Anke bé bỏng. Tiếng bà nghẹn ngào :
- Đội ơn Chúa. Vợ chồng con cái đã sum họp trở lại.
Durrmeier ngước mặt nhìn trời :
- Có lẽ chẳng bao giờ anh giũ bỏ nổi quá khứ của mình. Chỉ vì nó mà họ lập tức nghi cho anh.
Người đàn bà mỉm cười. Cánh mũi bà phập phồng vì chứng khó thở, tuy nhiên cặp mắt nai của bà đáng tin cậy làm sao, bà thì thầm :
- Qua rồi, anh Durrmeier. Em nói rằng mọi thứ đã qua rồi.
- Ừ… em vô nhà đi. Anh sẽ coi trạm xăng. Ủa, Anke đâu hả ?
- Nó đi thăm các bạn học. Tội Anke quá. Đêm hôm qua con bé phải hy sinh một cuộc liên hoan tại nhà bạn Karl nào đó bởi em bị lên cơn suyễn. Em muốn bữa nay nó được thư thả. Nó sớm già trước tuổi chỉ vì…
- Đừng nói nữa em. Anh biết.
Durrmeier ngồi vào bàn giấy. Nỗi buồn của người đàn ông bay mất lúc ông nhìn qua cửa sổ. Cái hố cát trong khu vườn an ủi ông còn hơn châu báu ngọc ngà. Này nhé, tại hố cát hai thiên thần… không cánh : Wolfgang bốn tuổi và Klaus mới sáu tuổi đang mải mê nghịch cát.
Trên bức tường ở văn phòng có một cái gương nhỏ. Durrmeier vốn quen cảnh giác đã cố tình treo nó để quan sát những gì diễn ra trước trạm xăng. Một con thú bị thương phải thường xuyên thận trọng. Người Rắn thừa hiểu được dĩ vãng của mình. Và hôm nay ông không ngờ “dĩ vãng” bị đánh thức bởi chiếc xe Kombi tồi tàn vừa đỗ xịch qua… tấm gương phản chiếu.
Ê, thằng cầm lái chiếc Kombi hùng hổ bước xuống khiến Durrmeier bàng hoàng. Tấm gương lồ lồ nhận dạng gã đang nện mạnh gót chân tiến vào văn phòng. Trời ạ, cái thằng ăn cướp trong đêm khốn kiếp. Chính bộ mặt dị dạng của gã đã chiếu tướng Durrmeier ở quán rượu rồi giơ quả đấm định “thịt” ông ở công viên. Mày muốn gì ở cây xăng của tao hả… tóc vàng ?
Durrmeier nghĩ thầm: “Mày muốn gì ở tao hả ?”. Ông nhoài người trên bàn định chụp máy điện thoại thì… cánh cửa văn phòng mở ra. Tai hoạ khởi sự từ một câu thật… lễ độ.
- Chào ông chủ, tôi…
Thằng tóc vàng nín bặt. Trong chớp nhoáng gã toát mồ hôi đầm đìa. Trời đất, Người Rắn là lão chủ cây xăng kiêm lão già khọm say sưa mà gã đã chọn làm con mồi trong một phi vụ đêm hôm trước.
Miệng Gerlich há hốc. Gã vẫn còn hy vọng rằng bóng tối công viên sẽ che chở cho dung nhan méo mó của mình. Nhưng gã hiểu rằng chờ đợi chuyện đó thật vô ích. Hãy nhìn Durrmeier đang ngó chằm chằm vào vết xước đỏ hỏn trên cổ gã…
Gã giật thót người lúc ông chủ trạm xăng thò tay chộp cái gióng khoá trên thành cửa sổ. Durrmeier kêu lên :
- Tao cấm mày nhúc nhích. Tao đã nhẵn mặt mày. Nào, đứng im đó chờ cảnh sát đến.
Lạy Chúa, cái gióng khoá nặng nề kia có thể làm vỡ đầu nhưng… cảnh sát thì lại càng tệ hại hơn. Gerlich chưa tỏ phản ứng gì thì Durrmeier đã quay số máy của đội săn bắt cướp. Gã hoảng hồn la lên :
- Khoan đã ông chủ. Tôi đến đây với mục đích thiện chí. Bạn của ông đang đứng ngoài kia…
Durrmeier ngừng ngón tay trên vòng số cuối cùng :
- Mày nói sao ?
- Siggi Malowitz !
Mặt Durrmeier đanh lại như thép :
- Hả ? Nó mà là bạn của tao ư ? Nó đã làm tao bị tì vết đến giờ này. Tao sẽ cho nó lẫn mày trình diện cảnh sát.
Gerlich chới với. Gã chẳng dè Vua trộm mất uy tín đến thế. Gã đánh ván bài chót :
- Vậy xin mời ông cứ việc gọi “cớm”. Dễ thôi, tôi có thể bị bắt nhưng ông phải coi chừng. Gia đình ông không yên với Siggi đâu. Chắc anh không lạ.
Durrmeier quay qua cửa sổ. Trời ơi, hai thằng con bụ bẫm như thiên thần đang vô tư đùa với cát. Chúng vô tội hoàn toàn. Ông liếc mắt xuống bếp. Bà vợ Karola đáng thương đang chuẩn bị món ăn ưa thích của ông. Còn nhìn vào trong gương ? Cái thằng Malowitz chó đẻ ngồi trong chiếc Kombi bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay tàn độc. Nó là một thằng đê tiện trong mọi trường hợp mà ông đã từng nếm mùi từ… 15 năm trước.
Ông chán nản gieo mình xuống ghế. Cái gióng khoá không có mục tiêu nện mạnh xuống mặt sàn. Ông lẩm bẩm :
- Thôi được.
Gerlich vui mừng như vớ được một cái phao giữa biển. Ít ra phải thế chứ. Gã thở phào :
- Tôi sẽ gọi ông trùm Siggi. Bỏ qua vụ tối qua đi… Người Rắn. Rõ ràng lúc đó tôi có biết ông là… Rắn đâu.
Gerlich gào thật nhanh như sợ Durrmeier đổi ý :
- Anh Siggi ơi, vô gấp !
Coi, ông trùm tông cửa xe cười nhăn nhở bước vào văn phòng. Hắn nạt :
- Thằng ngu.
Gã hướng về Durrmeier đầy niềm nở :
- Chào Gunther ! Thế là sau bao năm ta lại gặp nhau. Chà, vợ con rồi sao ?
Durrmeier ngắt lời hắn, chỉ thẳng tay vào Gerlich :
- Cái con chuột chết này định tấn công tao tối qua trong công viên Klostertaler đấy.
Hai con mắt lồi của Malowitz giương lên ngỡ ngàng :
- Sao vậy Herbert ? Mày dám chọn Người Rắn là nạn nhân ư ?
Rồi gã cười lên ha hả :
- Ồ, thật không thể nghĩ ra một trò oái oăm hơn được. Đúng là duyên tiền định. Tôi xin lập lại duyên do… đồng tiền định. Chứ sao, hai người đang sắp sửa cộng tác với nhau lại từng chạm chán nhau như kẻ thù. Hay ! Hay thiệt !
Malowitz nhảy phắt lên ngồi trên bàn. Gã đung đưa cả hai chân :
- Tao vẫn sợ rằng mày mập lên, Gunther à. Mày mà mập là coi như hỏng. Phi vụ sắp tới của chúng ta đòi hỏi mày phải là Gurseppe-Người Rắn. Như hồi xưa. Hà hà, tao và mày sẽ bắt tay nhau trong một “mánh” hết sảy. Chỉ mỗi mình mày mới trườn nổi như con rắn lọt qua ống thông hơi. Hiểu chứ Gunther. Mày chỉ làm việc nửa giờ là dư tiền xài một năm trời.
Durrmeier lắc đầu :
- Mày khỏi thuyết phục tao, Siggi. Tao đã hoàn lương từ lâu. Kể từ sau khi ra tù do tụi bay tố cáo, tao trở thành một công dân lương thiện. Và tao thề trong sạch cho tới lúc nhắm mắt.
Vua trộm Malowitz cười rung cả người. Gã trề môi :
- Thiệt hả ?
Một nét mỉa mai thoáng hiện trên khuôn mặt nham hiểm của Malowitz.
(Nguyên bản tiếng Đức: “Der blinde Hellseher” Nhà xuất bản Pelikan – Hannover 1979)
Dịch giả: Vũ Hương Giang
Phóng tác: Bùi Chí Vinh
Đánh máy: sonzin; _nhockuna_ ; coco_trencungtrang; black pig
Tứ quái TKKG Tập 14: Người rắn
Một
Tên cướp trong đêm.
Cuộc chơi nào rồi cũng đến lúc chấm dứt. Điệu nhảy “rock and rool” tuyệt vời mà Tarzan và Gaby biểu diễn coi như kết thúc đợt liên hoan dài gần bốn tiếng đồng hồ ở nhà Karl. Chỉ tội nghiệp Kloesen, bữa “party” cuối tuần rôm rả như thế mà thằng mập lại không có mặt. Lý do vắng mặt của nó thật đáng nguyền rủa: tự nhiên trời xui đất khiến thế nào mà cổ họng Kloesen dở chứng sưng đột ngột. Giờ này chắc thằng mập đang giải khuây bằng kẹo sôcôla.
Mẹ của “quân sư” thò đầu qua khe cửa sổ:
- Bác rất tiếc, nhưng phải kết thúc thôi. Khuya rồi.
Mấy thằng con trai lớp 10A có vẻ luyến tiếc. Tụi nhóc om sòm:
- Vui thêm một chút nữa được không bác?
- Ồ không. Bác đã hứa với cha mẹ các cháu rằng các cháu sẽ về nhà đúng giờ. Các cháu phải giúp bác tôn trọng chữ tín của người lớn chứ. Trong tương lai chúng ta còn nhiều đợt liên hoan nữa
Đám trẻ mặt “xìu” xuống nhưng biết... làm sao hơn. Tarzan và Gaby là hai trong vài người bạn cuối cùng rời khỏi khu vườn huyền ảo của Karl. Máy Tính Điện Tử tiễn chân chúng một cách hào hứng:
- Tụi mình “quậy” như vậy mà chẳng bể một ly tách nào hết.
Gaby cười:
- Đó là nhờ mẹ của bạn đã chuẩn bị đâu ra đó từ trước. Ăn và uống trong những ly đĩa bằng bìa dành cho tiệc picnic thì còn nguyên vẹn là lẽ đương nhiên. Lại đỡ phải rửa khi tàn cuộc.
Tarzan liếc nhìn đồng hồ đeo tay:
- Mình phải về trường nội trú trước 10 giờ rưỡi tối. Nếu muộn, thầy giám thị Bocker sẽ giềng mình ra bã mất.
Hắn vỗ vai Karl:
- Mai gặp lại.
Tarzan hộ tống Gaby về nhà như bao lần trước. Đến trước cửa nhà, Gaby nói:
- Cuộc liên hoan vui thật. Chỉ tiếc là Anke không dự được. Bạn ấy đã chờ đợi cuộc vui này biết bao.
- Sao Anken không đến được?
- Mẹ bạn ấy lên cơn hen nặng. Anke phải trông hai em nhỏ.
- Tôi biết bố Anken, nhưng chưa nói chuyện với ổng bao giờ
Gaby nói:
- Mình không biết đấy.
- Thế thì bạn phải trông thấy ổng kia. Tôi biết nói về ông ta thế nào nhỉ. Rằng Durrmeier ốm nhách như một sợi dây thun nếu so với cái cây sậy Karl Máy Tính. Ông ta có thể chui qua mắt túi lưới dễ dàng nếu cần thiết. Thiên hạ gọi Durrmeier là... Người Rắn. Ông ta từng là một nghệ sĩ xiếc lừng danh trước khi trở thành một ông chủ nghèo của cây xăng bên đường quốc lộ Klostertaler.
Gaby bùi ngùi:
- Ừ nhỉ, gia đình Anke như vậy cũng là một thời vùng vẫy đó chứ. MÌnh biết mẹ Anke còn là một bà chủ hiệu tạp hóa nữa kia. Chỉ vì bịnh hoạn triền miên rồi nợ nần chồng chất nên... sập tiệp
- Khổ thật
Anke Durrmeier là bạn học của cả hai, một cô bé nhút nhát 15 tuổi được mọi người yêu mến.
Đôi khi Anke ngủ gật trong lớp, không phải vì lười học mà vì mệt mỏi quá sức. Để đỡ đần cha mẹ, Anken không bỏ qua dịp nào để kiếm tiền. Cô bé đi trông trẻ cho nhà khác tới nửa đêm. Sáng lại dậy sớm đi phân phát báo.
- Ngủ ngon nhé, Tarzan! Hẹn đến mai.
- Chúc bạn một giấc mơ đẹp.
Hắn cắm cổ đạp, sợ về trễ sẽ vi phạm nội quy của trường. Khi đạp tắt qua một công viên cây cối um tùm, Tarzan dừng xe vì khi nãy hắn đã uống quá nhiều Côla.
Hắn toan phóc lên yên xe thì nghe tiếng bước chân lệt bệt. Máu thám tử bẩm sinh của hắn trỗi dậy. Một đối tượng hình sử nào đó sử dụng công viên làm địa bàn hoạt động chăng?
Hắn dựng xe lại và quan sát bóng người đang bước đến. Đêm đen như mực, giơ bàn tay ngang mặt chưa chắc thấy ngón. Chỉ mơ hồ thấy dáng người đàn ông nghiêng ngả như một dấm chấm than. Coi, người đàn ông ngồi phịch xuống băng ghế đá kèm theo một tiếng thở dài. Với chiếc nón lưỡi trai sụp trán và cái áo khoác mưa tồi tàn, nhìn sơ ông ta giống hệt một con bù nhìn giữ dưa. Ông ta rút từ cái áo khoác ra một chai bia và phụt nắp.
- Hà...
Người đàn ông tu ừng ức khiến Tarzan ngao ngán. Hắn lắc đầu nghĩ thầm: “Té ra chỉ là một gã nát rượu. Kệ xác ông ta”. Đúng lúc đó hắn thấy người thứ hai.
Trời đất, thằng người thứ hai vừa từ cong đường trong công viên tiến ra. Thằng người này không có triệu chứng của một kẻ đã uống rượu chút nào. Gã lom khóm một cách ám muội khiến Tarzan hiểu ngay là một tên bất lương chính cống. Tóc của gã óng ánh trong đêm một màu vàng rất nhạt nhưng không thể là tóc bạc. Những cử động uyển chuyện nhẹ nhàng chứng tỏ hắn còn rất trẻ.
Gã tóc vàng trẻ tuổi vung tay lên. Mọi việc diễn ra quá chớp nhoáng, chỉ thấy Tarzan la lên khủng khiếp:
- Coi chừng !
Là hắn đã bay người ra khỏi bụm rậm như một hung thần. Chà, đàn ông say rượu ngồi trên băng ghế đá giật mình đánh rớt cái chai. Quỷ quái làm sao cái chai lăn long lóc về phía Tarzan làm hắn suýt té lúc đạp phải. Khi hắn lộn một vòng để tiếp cận băng ghế thì gã tóc vàng đã ca bài tẩu mã.
Chạy sao thoát! Trên đà lộn Tarzan húc thằng vào tên cướp và hai người cùng đổ nhào xuống đất. Những cú ngã Nhu đạo đối với Tarzan chỉ là trò chơi, hắn nhanh chóng bật dậy vừa kịp lúc thằng tóc vàng vùng dậy định… chạy lần thứ hai. Không một giây do dự, Tarzan chụp cổ gã nhưng đáng tiếc chỉ… tóm được gáy áo và chiếc dây chuyền.
- Xoọacc…
Mảnh vải áo và sợ dây chuyền đứt phựt một lượt.
- A, a…
Thằng tóc vàng rú lên đau đớn tuy nhiên gã chẳng hề tiếc rẻ. Gã “đua” hết guống chân và biến mất, bỏ lại đối thủ đứng ngơ ngác trước một mảnh vải và một khúc dây chuyền.
Người đàn ông say rượu lúc này mới ngật ngưỡng đứng dậy:
- Mẹ kiếp, chuyện gì vậy hả?
Tarzan chán nản:
- Tôi chưa thấy ai vô tư như ông. Ông suýt chết vì một thằng ăn cướp mà không biết.
Người đàn ông lắp bắp:
- Chú… chú mày nói thiệt không?
- Tôi chưa bao giờ biết nói dối. Gã đã vung nắm đấm lên định hả thủ ông để cướp túi tiền.
- Mặt… mặt mũi thằng đó ra sao?
Tarzan cười gượng:
- Trời đất. Cách gì mà thấy dung nhan nó được. Trời tối om đến mức độ mới đầu tôi còn tưởng ông là đối tượng hình sự nữa chớ.
Tuy vậy thằng cướp cũng tự tiết lộ một chi tiết qua… mái tóc vàng nhạt.
- À, tóc vàng nhạt. Tôi hiểu rồi. Chính thằng này ngồi cùng quán rượu hồi nãy với tôi. Nó cứ nhìn tôi lom lom như muốn ăn thịt. Có lẽ lúc tôi loạng quạng rời quán là nó đã bám theo. Chắc nó tưởng tôi say sưa đến nỗi không biết gì nữa hết. Nào tôi có say. Tôi chỉ là một kẻ khổ sở, lo buồn đến nỗi không đứng vững được nữa.
Ông ta rên lên một tiếng và buông mình xuống ghế như một chiếc là rụng. Tarzan có vẻ ái ngại:
- Tôi dìu ông về nhà nhé.
- Ồ, đừng làm vậy chú em. Tôi xin cảm ơn nghĩa cử của chú mày là đã cứu tôi khỏi thiệt mạng bởi tên cướp, nhưng chú mày không cứu được tôi thoát cảnh nghèo đói đâu. Cứ để yên tôi ngồi đây. Tôi thèm hít thở không khí trong lành để… sống.
Người say sắp biến thành nhà hiền triết kiêm thi sĩ nếu Tarzan không bỏ đi. Hắn hiểu ý dắt xe đạp ra khỏi bụi cây và chào ông ta:
- Tôi về trước, thưa ông!
Người đàn ông moi trong túi ra một cái bóp:
- Hãy giữ bóp của tôi. Không có giấy tờ đâu. Chỉ có một ít tiền.
Tôi muốn tạ ơn chú em.
Tarzan cười:
- Ông đừng nghĩ rằng cháu lại có thể nhận tiền tạ ơn được. Cháu đi…
Hắn đạp xe vùn vụt về đến ký túc xá và không thèm đu dây như người rừng Phi Châu để lọt vô cửa sổ Tổ Đại Bàng trên tầng hai như mọi bữa. Tại sao lại phải đi ngang về tắt chớ. Bữa nay hắn có xin phép thầy giám thị đàng hoàng. Hắn đưa tay nhấn chuông cửa chính.
*
Cửa mở. Ông thầy Bockler khó chịu ló ra. Ông ta gằn giọng:
- Tại sao giờ này mới về
- Thưa thầy…
- Miễn sự thưa thốt với tôi. Tôi trực đêm nay, hiểu chưa? Nội quy chỉ ra rằng dù là thứ bảy, em cũng chỉ được phép đi đến 10 giờ rưỡi là hết cỡ, em giỡn mặt với tôi phải không?
- Em bị dính vào một vụ…
- Tôi không cần biết. Người ta chế ra đồng hồ để làm gì hả? Để…coi giờ, hiểu chưa?
Thầy Bockler đẩy gọng kính đồi mồi lên cho đỡ mặc cảm với thằng học trò cao lớn. Cách lấy uy với Tarzan là vậy, chứ đi cùng “bà xã” thì còn lâu. Ông thầy Bockler quanh năm chịu đựng bệnh sổ mũi và chịu đựng cảnh chống thấp vợ cao. Thầy luôn luôn biết “tầm cỡ” của mình, lúc nào ông cũng thập thò sau lưng bà vợ cao hơn tới… hai cái đầu.
Ái chà, thầy hét thật ra trò:
- Em mà bị trấn lột à? Đừa lừa dối tôi…
- Em lừa dối thầy được lợi ích gì. Nhưng câu chuyện rắc rối này thật là tế nhị. Tên hung thủ thì đã tẩu thoát, còn người làm chứng cho sự trung thực của em thì lại không rõ tên họ và đang ở tình trạng say rượu.
Bockler nhếch mép:
- Một cuốn phím giả tưởng tuyệt vời. Tại sao trò lại không chế tạo thêm một viên cảnh sát?
- Để cứu mạng một người có khi không cần phải kêu cảnh sát, thưa thầy.
Blocker cười gằn. Đám học sinh cấp 3 đồn rằng thầy Bockler thường dị dứng với những “nạn nhân” có phong độ thể thao. Xem ra tai nạn đến với Tarzan là không tránh khỏi. Y chang, ông thầy phán một câu lạnh như băng giá:
- Không chấp hành giờ giấc nhà trường lại còn lên giọng lý sự. Mời cậu về phòng. Tôi sẽ làm việc với Hội đồng kỷ luật về vụ dối trá của cậu.
Tarzan quay người nhảy lên cầu thang không một chút phản đối. Hắn hiểu rằng phản đối một nhà giáo dục bị mặc cảm thước tấc là vô ích.
Hắn đẩy cửa phòng khiến thằng mập nhảy dựng lên. Ê, cổ của Kloesen quấn khăn quàng kín mít trên gối và đệm dính đầy sôcôla. Trên tủ chất một chống phong sôcôla nữa.
Tròn vo cất giọng khàn khàn như vịt đực hỏi:
- Liên hoan thế nào?
- Tuyệt. Ai cũng thấy thiếu mày. Có những món: bánh mì dăm bông, patê gan, xúc xích hun khói, pho mát và…
Thằng mập rên lên:
- Thôi đừng kể nữa. Từ chiều tới giờ tao chỉ sống bằng sôcôla thôi. Họ đã bỏ mặc tao nằm đây, dù tao sắp kề miệng lỗ.
- Tao e rằng mày đã đặt chân dưới mồ rồi đấy. Hy vọng mày có thể sống sót qua đêm nay.
Tròn Vo giãy nảy:
- Cái gì? Tao còn khỏe như vâm đấy chứ. Chỉ hơi khàn giọng thôi
- Giọng mày bị lấp vì sôcôla trét kín rồi.
Tarzan kể lại chuyện chạm trán thầy Bockler, thằng mập ngớ người ra như muốn hết… viêm họng. Nó phán:
- Thầy muốn hại đại ca rồi. Lấy gì để minh chứng rằng “tên cướp trong đêm” là có thật. Đại ca mà không tính gấp là thứ bảy sau thể nào cũng bị… cấm túc.
- Tao có hai thứ để chứng minh nhưng xét cho cùng cũng vô ích. Chẳng có ai giam chân được Tarzan. Tao sẽ bay khỏi cửa sổ như một “người rừng”.
Hắn bỏ hai thứ “chiến lợi phẩm” trời cho vô tay Tròn Vo. Mảnh vải ca rô màu đỏ xanh và một khúc dây chuyền bạc.
- Tao đã chộp ngày vào… gáy tên cướp và thu được những thứ này, nhưng thày Bockler chắc chắn sẽ nói rằng tao phát minh ra nó.
Tròn Vo kéo mạnh khúc dây chuyền rồi thảy thảy trong lòng bàn tay:
- Sợi dây chắc như dây…xích. Tao xác định nó bị lãnh đủ một vết xước thê thảm. mày chỉ cần…
- Chỉ cần lôi đầu nó tới trường để minh oan ư? Trời ơi, lỡ tuần sau lúc tao gặp thì nó đã lành vết xước…
- Ử nhỉ. Từ ngày bị viêm họng sao tao thiếu thông minh quá.
Tròn Vo nhón lấy phong sôcôla thứ tư đút vào miệng. Tarzan giơ tay giật lấy:
- Hoặc là mày khỏi bệnh viêm họng chết người hoặc là mày vỡ tung bụng ra.
- Nếu tảng sáng mà tao lìa đời vì kiệt sức thì lỗi tại mày đấy.
- Mày chỉ lìa được thói phàm ăn thôi. Chúc ngủ ngon
Năm phút sau, đang lúc mơ màng, Tarzan nghe tiếng Tròn Vo khẽ rời khỏi giường, nhón chân với sôcôla trên nóc tủ.
Thật là vô phương cứu chữa….
Hai
Ơn chúa đã có người làm chứng
Không hiểu nắng chủ nhật có làm nóng chảy sôcôla trong bụng Tròn Vo hay không mà đùng một cái nó thức giấc khá sớm. Kloesen rạo rực tuyên bố :
- Tao đã khỏi bịnh. Kẹo ngọt là vị thuốc thần sầu.
Nó tuột xuống giường, xỏ dép, mặc áo khoác mò ngay đến phòng y tá. Còn phải hỏi, chỉ có cô y tá duyên dáng độc thân “hấp dẫn” của nhà trường là có quyền tối hậu cho phép ai được lên lớp hay… nghỉ học. Cô ta là chiếc đũa thần sức khoẻ mà, chỉ hơi ân hận là bịnh viêm họng của Kloesen lại rơi nhằm ngày chủ nhật, ngày nghỉ đương nhiên, nên sức “hấp dẫn” của cô bị giảm sút đáng kể.
Tròn Vo quay về phòng với vẻ mặt vô tội nhất trần đời :
- Cô ta nói tao sẽ mạnh như Herculer nếu chịu khó mỗi giờ sực nửa phong sôcôla của hãng… Sauerlich.
Tarzan ậm ừ cho qua ải :
- Ừ, tao mà làm y tá thì mày được ngốn tới nửa… tấn.
- Đại ca chịu chơi thiệt. Nào, tụi mình rủ Karl và Gaby lên đường chớ. Cuộc hẹn du ngoạn ở sở thú đang kêu gọi chúng ta.
Hai thằng xuất hành tức thì. Coi kìa, chưa tới cửa hàng thực phẩm “Công Chúa” đã thấy hai cô bé Gaby và Anke đứng dựa tường trò chuyện. Anke Durrmeier có chuyện gì khổ tâm mà gõ cửa Gaby sớm đến thế nhỉ ?
Tròn Vo cố gắng chứng tỏ mình đã hết bịnh sưng họng. Nó cất giọng khàn khàn :
- Chào hai tiểu thư lớp 10A.
Xì, Công Chúa lườm thật là dài khiến thằng mập mất hứng. Nó định thần nhìn kỹ lại mới biết Anke đang khóc. Cô bé quay đầu về phía chúng với hai vai rung rung. Thảo nào…
Tarzan xuống xe, nhẹ nhàng chạm vào tay Anke !
- Chào Anke. Bạn có điều gì buồn lắm hả ? Tụi mình có thể giúp được gì không ?
Anke lắc đầu quầy quậy. Hàng mi ướt đẫm của cô bé càng giống đôi mắt nai vàng ngơ ngác hơn. Mái tóc sẫm tết thành bím trên phần lưng mảnh khảnh càng làm cô lẻ loi như một cái bóng. Cô bé cứ đứng sụt sịt cầm chiếc khăn tay tội nghiệp để yên cho những giọt lệ lăn dài.
Gaby chịu hết nổi :
- Tụi mình nên vào trong vườn để không bị ai quấy rầy. Chuyện này quả thật tồi tệ.
Mắt Tròn Vo cũng đã đỏ hoe. Không có đề nghị của Gaby có lẽ nó sẽ khóc rống lên khiến người đi đường hoảng hốt. Ai chẳng biết tình nhân loại của thằng mập còn vĩ đại hơn cái bụng của nó một ngàn lần. Trong những hoàn cảnh ấy, chỉ có sôcôla mới cứu được nó.
Đám trẻ kéo vô sân. Anke ngồi xuống băng ghế đá thút thít :
- Tôi không muốn phải làm các bạn phiền muộn.
Tarzan dịu dàng :
- Hãy kể đi Anke ?
- Ừ, tôi tin các bạn. Tôi… tôi tuyện vọng hoàn toàn. Các bạn thử nghĩ xem, mẹ tôi hầu như bịnh hoạn quanh năm, cha thì mở cây xăng ế ẩm tại nơi hẻo lánh, vậy mà đâu đã yên…
Cô bé nức nở :
- Cha tôi sắp vào tù… trời ơi !
Anke nghẹn ngào. Gaby bất đắc dĩ phải tiếp tục phần còn lại. Công Chúa mở miệng khá khó khăn :
- Ba của Anke vốn xuất thân từ một trại mồ côi… Ngay lúc còn thơ ấu, ông đã hiểu rằng mình có một năng khiếu đặc biệt hơn mọi đứa trẻ khác. Lớn lên ông gia nhập một… gánh xiếc và trở thành nghệ sĩ ưu hạng của tiết mục…
Anke đã khôi phục sự bình tĩnh. Cô bé thì thầm :
- Người ta gọi ba tôi là Người Rắn. Có nghĩa là Guiseppe - Người Rắn. Ông nổi tiéng nhờ trò chơi không cần xương cốt của mình. Thực không may mắn cho ông, gánh xiếc cuối cùng bị phá sản và ông, và ông…
Anke mím chặt môi :
- Và ông… rớt vào vòng vây bạch tuộc của bọn đạo tặc. Bọn trộm cắp. Đúng vậy, không ai có thể trèo vào các ngôi nhà khéo léo hơn ông. Chỉ mỗi Người Rắn mới chui qua được những chấn song hẹp nhất, những ô cửa sổ nhỏ nhất, những lỗ thông hơi. Chưa kể ông còn chuyền từ ban công này sang ban công kia như… trăn gió. Không thể tưởng tượng được.
Tròn Vo an ủi cô bé :
- Chủ yếu là ba của bạn đã hoàn lương rồi. Nên mới… sinh ra bạn…
- Ừ nhỉ. Ông đã kể cho gia đình về vụ hoàn lương ấy. Trong một phi vụ ăn trộm, một thành viên trong băng bị thương nặng đã làm ông ngao ngán. Ông chấm dứt liền quan hệ với bọn tội phạm. Chúng doạ dẫm cỡ nào ông cũng lắc đầu. Các bạn hiểu bản chất của bọn tội phạm rồi chớ gì ? Chúng tiếp tục liều lĩnh và bị bắt sạch. Khi bị hỏi cung về những lần gây án, bọn chúng trả thù ba tôi bằng cách khai ra tên họ ông…
Tarzan nói qua kẽ răng :
- Danh dự của bọn lưu manh là vậy đó.
Anke thổn thức :
- Vậy đó. Ổng bị bắt. Ở tù ba năm nhưng được trả tự do trước thời hạn vì cải tạo tốt. Các bạn ạ, câu chuyện ấy đã 15 năm rồi còn gì. Ra tù ông và mẹ tôi quen nhau rồi lấy nhau. Tôi và hai em tôi không hề mặc cảm về quá khứ của ba mình. Ổng luôn luôn làm chúng tôi tự hào. Ra đường nhặt được 10 xu ổng cũng không dám bỏ túi. Sự hối hận đã khiến ba tôi trung thực gấp đôi một công dân bình thường.
Tròn Vo sung sướng :
- Mình rất mừng, Anke à. Quá khứ đã bị chôn vùi. Nghèo đâu phải là một cái tội, phải không ?
Anke rưng rưng :
- Nhưng bạn đâu biết “cây muốn lặng, gió chẳng dừng” hở Kloesen ? Tai hoạ đã ập xuống đêm qua. Ừ… đêm qua một biệt thự ở làng Nhà Thờ bị mất trộm. Kẻ trộm đã luồn qua cửa sổ có chấn song y hệt như các hành động của ba tôi. Gã lấy đi đồ trang sức và 40.000 mark. Lạy Chúa, thanh tra Reichart điều tra vụ này đã khoanh vùng hai đối tượng : một là cựu diễn viên uốn dẻo của một đoàn xiếc Digan tên là Gert Priewe mới 18 tuổi nhưng đã có hai tiền án… Hai là…
Cô bé úp mặt vào hai lòng bàn tay khóc nghẹn khiến Tarzan chết điếng. Hắn đâm ra bực bội… cảnh sát.
- Tại sao viên thanh tra Reichart không nghi ai mà lại nghi ba bạn ?
Anke sụt sùi :
- Gã có chứng cớ ngoại phạm. Gã Priewe đó…
- Còn ba của bạn ?
- Ổng không thể chứng minh được.
Tarzan giật bắn mình. Trời ạ, chả lẽ Người Rắn lại rơi vào một trường hợp tương tự như hắn sao ? Hắn cũng không có đủ chứng cớ minh oan trước thầy Bockler trực đêm mới… chết. Ai mà ngờ cuộc đời có nhiều người bi kịch giống nhau đến vậy.
Giọng Gaby ngậm ngùi. Cô bé ngó Tròn Vo :
- Nghèo cũng là một cái tội thực đó Kloesen. Gia đình Anke đang mắc nợ chồng chất nên thanh tra Reichart càng dễ đặt dấu hỏi.
Tarzan giận dữ :
- Như vậy là ông ta có thể nghi thêm cả tôi. Tôi thường mở đầu một ngày vô sản hoàn toàn.
Anke ấp úng :
- Chứng cớ ngoại phạm của gã Priewe cũng rất kỳ cục. Một tên có tiền án khác cũng là bạn gã, thề trước cảnh sát rằng gã và Priewe ngồi đánh bài từ 10 giờ rưỡi đến 11 giờ đêm. Vậy thôi.
- Vụ trộm xảy ra trong khoảng thời gian đó ư ?
- Ừ. Vị gia chủ biệt thự về nhà lúc 10 giờ 55 phút còn kịp thấy một bóng đen biến vào bụi cây sau vườn. Hồi 10 giờ 20 phút khi ông khởi hành thì mọi thứ vẫn bình an vô sự.
Tarzan cảm thấy có một cái gì đó rất khó giải thích đang rần rật chạy trong dòng máu lạnh như băng của hắn. Cái gì đó thuộc về trực giác chăng ? Hắn chồm tới sát mặt Anke :
- Từ 10 giờ 20 phút đến 10 giờ 55 phút, ba của bạn ở đâu ?
- Ổng hít thở không khí trong lành buổi tối.
Chúa ơi, “hít thở không khí trong lành buổi tối” và “hít thở không khí trong lành để… sống” của người đàn ông say rượu trong công viên có cùng một đáp số hay không ? Tarzan thở dồn dập :
- Tôi tin rằng ông không chỉ đi dạo để hít thở không khí đơn thuần…
- Bạn nói đúng. Ba tôi đã vào quán uống một chai bia cho đỡ buồn và mua thêm một chai bia khác đến băng ghế đá công viên Klostertaler gần nhà để tâm sự với trời đất. Lý do đó không ổn hả các bạn, thanh tra Reichart nói rằng uống bia xong ba tôi vẫn có thể chạy thẳng đến làng Nhà Thờ kế bên hành động ăn trộm dễ ợt…
Tarzan run run :
- Tại công viên, ba của bạn đã suýt bị một tên cướp tóc vàng nhạt trấn lột…
Gaby sừng sốt :
- Trời đất. Khả năng bói toán của bạn như thần.
Tarzan cố giữ bình tĩnh :
- Thằng cướp đã mò ra sau băng ghế giơ cao nắm đấm lên thì bị một nhân vật sau bụi rậm phát giác. Vị cứu tinh đó đã bỏ xe đạp một góc để hạ thằng đánh lén.
Gaby ngẩn ngơ. Cô bé nhìn Anke như dò hỏi :
- Phải chăng bạn đã kể trước cho Tarzan ?
Anke há hốc miệng :
- Ơ, không bao giờ.
Tarzan toét miệng cười, phô ra ít nhất 26 cái răng đều tăm tắp. Hắn lôi từ túi ra một mảnh vải áo ca rô hai màu xanh đỏ và một mẩu dây chuyền bạc. Hắn nói từng tiếng một.
- Đây là những gì tôi chụp được từ tên cướp tóc vàng.
Không biết cặp mắt nào mở lớn hơn, tròn hơn cặp mắt hồ thu của Gaby hay cặp mắt nai ngơ ngác của Anke. Hai cô bé đồng loạt lắp bắp :
- Người… đi… xe… đạp… là… bạn ?
- Sau khi từ nhà Gaby về, tôi ngẫu nhiên gặp ba của Anke đi thất thểu trong công viên. Lúc ấy làm sao tôi biết đó là… Người Rắn. Trời tối đen như mực. Thậm chí mái tóc vàng nhạt của thằng ác ôn chỉ thấy… óng ánh.
Anke như người chết sống lại. Cô bé reo lên :
- Bạn sẽ làm chứng hả Tarzan ?
- Chứ sao. Vụ tấn công xảy ra trong khoảng thời gian từ 10 giờ rưỡi đến 11 giờ kém 15 phút. Không ai có thể vừa có mặt trong công viên vừa ăn trộm ở làng Nhà Thờ được.
Cô bé Anke mảnh khảnh reo hò, nhảy múa vòng quanh sân và chốc chốc lại ôm chầm lấy Gaby. Gaby cũng mừng không kém :
- Mình sẽ nói với “bố già” chuyện này. Bố Glockner và thanh tra Reichart là những đồng nghiệp rất ăn ý với nhau.
Tarzan hài lòng :
- Không chỉ Người Rắn được “ngoại phạm” mà mình cũng thoát nạn. Thầy Bockler kỳ này đứng hòng cột được chân của mình. Các bạn biết không, mình sẽ làm chứng cho ba của Anke và ổng chắc chắn sẽ làm chứng chuyện “về ký túc xá trễ” mà thầy Bockler đang kiếm cớ. Ái chà, một công đôi việc.
Tròn Vo xen vào :
- Phải dùng chữ chính xác hơn : Hai bên đều có lợi. Đúng chớ đại ca ?
Đám trẻ như cất được những tảng đá khỏi lồng ngực. Bọn chúng kéo vào nhà. May phước, thanh tra Glockner đang trầm tư bên bàn giấy.
Sau khi được đám nhóc kể hết mọi chuyện, ông Glockner mỉm cười :
-Được rồi, chú sẽ làm công việc cuối cùng. Đưa giùm ba điện thoại, Gaby !
Ông gọi phôn cho đồng nghiệp Reichart. Cuộc điện đàm có ngay kết quả lập tức.Bỏ máy xuống, ông nói :
- Này Anke, đừng khóc nữa. Ba cháu đang trên đường tự do về nhà. Mục tiêu của thanh tra Reichart bây giờ là thằng trộm dẻo Priewe và đồng bọn làm chứng gian xảo của gã.
Anke ứa nước mắt :
- Con cám ơn chú !
Đúng lúc hạnh phúc đó thì Karl Máy Tính xuất hiện. Tarzan xin phép thanh tra Glockner :
- Tụi con sẽ đi chơi Sở Thú với Gaby, Anke và… chó Oskar. Chú cho phép…
- Chúc các con một ngày tốt lành.
Chưa chắc là… một ngày tốt lành. Làm sao thanh tra Glockner và đám trẻ biét được những đám mây dông đang dày đặc trên đầu gia đình Người Rắn Durrmeier. Bầu trời mỗi lúc một đen kịt.
Ba.
Vua trộm
Trong lúc Tứ quái và ái nữ Người Rắn khởi sự rong chơi trong Sở Thú thì tại một nơi khác xa tít, kẻ chỉ huy Người Rắn mười lăm năm trước sửa soạn… xổ lồng. Ở đó, những dãy nhà tù xám xịt, xấu xí được bao vây bởi những bức tường cao.
Người cai ngục đặt miếng bánh mì kẹp pa tê xuống bàn. Giấy tờ mãn hạn tù của Malowitz sờ sờ trước mặt làm ông khó nuốt nổi. Ê, nào, tên tù phạm ngoan cố này đã đến ngày sút chuồng thiệt sao ?
Ông nhấn chuông kêu giám thị gọi Malowitz leen. Coi, ông hoàng trong giới trộm đạo xách tòn ten một chiếc va li nhỏ, hất bản mặt vênh vênh trông thấy ghét. Gã vừa đi tới bàn giấy ông đang ngồi vừa huýt sáo khoái trá.
Người cai ngục nói một cách bất đắc dĩ :
- Này Siggi Malowitz. Ngày tự do của mày đến rồi.
Ông dẫn gã ra cách cửa thép rồi mở ổ khoá và đứng né liền sang một bên như sợ dây với… hủi.
- Tao hy vọng không gặp lại mày, vua đào tường khoét vách ạ. Tao không muốn chào “hẹn gặp lại” dù chưa bao giờ tao tin mày hối cải.
Malowitz nhếch mép cười :
- Chắc chắn là không rồi.
Người cai ngục lầm bầm :
- Chúc mọi sự tốt lành!
Malowitz nhún vai quay lưng lập tức không thèm chào đáp lễ.Gã vội vã qua khoảng trống trước nhà tù nhằm bến xe buýt đi tới.
Đồ khốn ! Người cai ngục nghĩ bụng khi nhìn theo hắn. Ông cẩn thận đóng chặt cửa. Lúc này ông có thể nhớ đến miếng bánh mì kẹp patê ăn dở được rồi. Nhưng cũng khó mà không lợm giọng. Trời ạ, khi không thằng quỷ sứ trời đánh thánh vật đó lại mãn hạn tù nhằm ngày chủ nhật thật ác ôn. Thời gian gã thụ án ở đây đã chứng minh rằng còn lâu gã mới cải tà quy chính. Loại người này lẽ ra không nên trả lại với xã hội loại người. Đảm bảo ta còn gặp lại nhau. Và Ở ĐÂY.
Vua ăn trộm ung dung đi lại bến xe buýt, rồi mua vé đến bến Nhà Ga. Gã chọn chiếc ghế sau cùng để có thể ngắm cảnh qua cửa sổ. Nhưng đời nào gã thèm ngắm cảnh. Những cánh đồng xuân mơn mởn không quyến rũ bằng một ý đồ đen tối đã hình thành trong đầu gã. Những kế hoạch khiến mọi người lương thiện phải hoảng hồn.
Gã xuống xe ở bến Nhà Ga. Thời gian lao động trong tù đã giúp gã có đủ tiền mua một vé đến thủ phủ bang của một thành phố lớn.
Tuy nhiên tới lúc tàu chạy vẫn còn thời gian.
Malowitz đi như… ăn trộm qua sảnh lớn. Gã phát hiện một người đàn ông lớn tuổi lịch sự đang di chuyển chậm chạp. Gã chặn đường kẻ bảnh bao kia tức thì :
- Ê, xin lỗi. Tôi vừa mới mãn hạn tù. Tôi cần… ít tiền. Được chớ ?
Người đàn ông lớn tuổi bối rối. Ông ta mò mẫm cái bóp toan cho hắn một đồng mark. Nhưng thấy cặp mắt Malowitz long lên sòng sọc, cặp mắt dữ dằn ấy đã khiến ông bỏ ra tới… 5 mark. Gã giật đồng tiền của người đàn ông tội nghiệp bỏ đi không nói một lời. Té ra mình “xin đểu” vẫn còn có uy đấy. Thừa sức lại kiôt mua vài chai rượu bỏ túi dằn… bụng được rồi.
Malowitz ra sân ga. Gã dốc rượu lên miệng ừng ực và tìm ngay một chỗ ngồi trong toa hạng nhất. Chứ sao, vua ăn trộm không bao giờ có vụ ngồi tàu hạng hai. Gã phải ngồi máy bay riêng mới đúng vị trí. Nhưng đó là chuyện hạ hồi phân giải.
Xét cho cùng, của cải của thiên hạ bị rơi vào tay gã bao nhiêu thì lại nhanh chóng chảy qua kẽ tay gã bấy nhiêu. Cho đến khi gã bị tóm cổ. Nhưng trong tương lai gã sẽ khôn ngoan hơn.
Gã đã ngồi tù bao nhiêu lâu rồi nhỉ ? Ba năm quả không đáng kể, những bằng chứng có thể làm gã lãnh án chung thân không hề có. Các đàn em đều biết kín mồm. Tuyệt diệu, vua trộm vẫn còn phơi phới chán. Dù sao thì gã chỉ mới 40 xuân xanh.
Gã hả hê ngắm gương mặt mình qua cửa kính phản chiếu. Đôi mắt lồi trắng dã dữ như quỷ trên bộ mặt to bè. Lớp da dày căng trên hộp sọ gồ ghề. Chưa kể mái tóc đỏ quạnh, hàng ria hung hung đàng điếm. Một bộ mặt không dễ quên.
Malowitz rời tàu xách vali đi dọc nhà ga thành phố lớn. Gã chấm một tiệm ăn và chui vào cắt áo khoác lên ghế. Điện thoại nằm chình ình trên mặt quầy. Gã nhàn hạ quay số máy.
Một giọng nói từ bên kia đầu dây vang lên :
- Gerlich đây !
- Mày đó hả ? Tao là Malowitz. Làm ăn sao rồi Herbert ?
- Ôi, lạy quỉ sứ. Siggi Malowitz đã trở về.
- Trở về với đầy sáng kiến. Hiểu chứ thằng ôn dịch, tao chờ mày trong tiệm “Fischerstuben” ngoài nhà ga.
Herbert Gerlich hoan hỉ chưa từng thấy :
- Em sẽ có mặt sau mười lăm phút, thưa “hoàng đế” !
Malowitz gác máy.
Khi Gerlich đến, gã đã uống hết bình bia thứ ba. Coi, cái thằng lưu manh mắt cứ đảo quanh quất ngoài tiệm ra dáng “ăn trộm” khiến
Malowitz phải vẫy tay liên tục.
- Trời ơi, vua Malowitz !
Gerlich nhào tới dang cả hai tay. Bọn chúng ôm chầm lấy nhau, vỗ vai hể hả trước những ánh mắt tò mò của người xung quanh.
Tiếng kẻ mới đến trầm trầm.
Malowiz cười gằn. Gã ngắm nhìn thằng đệ tử. Ê, thằng Gerlich có lẽ chưa tới 30 tuổi, chưa bao giờ đụng đến dây võ đài quyền Anh nhưng có bộ mặt dị dạng như đã bị nện nốc ao vài trăm trận. Cặp mắt nó gian xảo hệt ông thầy.
Gerlich mặc áo sơ mi phanh một nút áo khiến Malowitz thấy rất rõ một vết xước đỏ hỏn chạy lằn dưới yết hầu. Vua trộm chỉ tay vô chỗ đó hất hàm :
- Mày bị thằng nào xiết cổ gần chết hả ?
Gerlich nhăn nhó :
- Cũng gần như vậy. Một thằng khốn nạn đã giật cái dây chuyền bạc của em từ phía sau, âu cũng là may mắn…
- Hả ? Mất sợi dây chuyền và gần tắt thở là may mắn sao ?
- Đúng thế, thưa… “hoàng đế”. Tối qua em sửa soạn thành công một vụ cướp ở công viên thì bị một thằng điên khùng phá đám. Nó can thiệp nhưng em thoát được.
Malowitz nhíu mày :
- Kể từ giờ phút này mày hãy dẹp những trò cướp rẻ tiền đó đi. Chúng ta sẽ tiến hành các phi vụ làm ăn lớn.
Gerlich cười nịnh bợ :
- Em hiểu mà, hoàng đế Siggi. Nghe cú phôn anh gọi là em trình diện gấp. Tuy nhiên em lại không tỉa được mánh nào.
Vua trộm nâng ly lên :
- Cụng ly rồi tao nói. Tao đã có sẵn một danh sách “đánh quả”. Toàn “quả bẫm”.
Malowitz ực một hơi cạn sạch rồi cười hà hà :
- Số trời định tao ở cùng phòng giam với thằng tên là Muller : Nó bị kết án 6 năm và mới vào một tháng chưa nóng đít. Nhưng nó đã “bán” cho tao một cái tin tuyệt vời.
- Giá bao nhiêu, ông trùm ?
- Giá 5000 mark rẻ hề, và phải đưa cho con bồ ruột của nó ở thành phố này. Coi vậy chớ tao đâu có ngu.
Gerlich hoà giọng cười với thằng trộm đàn anh.
- Ừ, thằng Muller xì ra cho tao tên tuổi, địa chỉ của “ba khách hàng”. Ba thằng không dính dáng gì đến nhau nhưng đều ở trong hoàn cảnh cực kỳ đặc biệt. Cả ba thằng thân chủ đều “đặt hàng” Muller tìm cho ra một “tên trộm ngoại hạng”. Mày thừa biết thằng Muller cũng là dân trộm, nhưng vua trộm thì chỉ có một.
Gerlich khoái trá :
- Và “ngài” đang rộng cẳng tự do. Còn ba thằng thuê là ai ?
Malowitz giơ một ngón tay cái :
- Chúng là những thằng điên, mày nghe chưa. Để tao kể từng khách hàng mày sẽ rõ. Thằng thứ nhất là Walter Jeske. Thằng này được thừa kế một tổ hợp công nghiệp bèn bán phăng lập tức. Nó giàu đến nỗi có thể dán kín các bức tường bằng những tờ bạc 1000 mark. Đáng buồn là nó lại mê sưu tập nghệ thuật. Mà đặc biệt là nghệ thuật Ai Cập. Nó thèm đến nhỏ dãi những đồ cổ quý giá hàng ngàn năm được moi lên từ hầm mộ các Pharaong hoặc từ Kim Tự Tháp.
- Ơ, em không hiểu…
- Mày hiểu cái chó gì. Tao chỉ cần mày hiểu thằng Jeske. Nó đang có trong tay đủ thứ đồ cổ ngoài thị trường trừ… những đồ cổ nằm trong các viện bảo tàng. Thử hỏi tài sản quốc gia làm sao nó có được. Nó đang muốn chiếm “tài sản quốc gia” để độc quyền ngắm mới chết. Vì vậy nó sẵn sàng thuê những tay trộm cự phách để thực hiện việc “chôm chỉa” bằng bất cứ giá nào. Mục tiêu là Bảo tàng Ai Cập. Một bảo tàng quốc gia có những thứ mà nó thèm khát.
Gerlich gật gù ra vẻ hiểu biết :
- Em chưa vô trong đó lần nào.
- Cái gì ?
- Là em muốn nói về cái Bảo tàng ấy mà.
- Ừ… ừm…
Malowitz làm thêm một hớp bia cân nhắc xem Gerlich có đáng là cộng sự của gã hay không, trong khi thằng đàn em tóc vàng vẫn vô tư :
- Lão Jeske sẽ trả tiền cho chúng ta hả anh ?
- Ừ, với điều kiện mình phải “cuỗm” được những món trong đơn đặt hàng của lão.
- Còn thằng thứ hai ?
- Thằng này thì cao thủ hơn. Nó là chủ một toà lâu đài khổng lồ gần đây. Lâu đài Falkenstein. Mày biết lâu đài của bá tước Hubert Falkenstein chớ. Toàn những báu vật nghệ thuật số một nhưng… không có tiền.
- Trời đất, lão bá tước ngu quá. Sao không bán mẹ nó đi ?
- Bán cái gì ? Mày “mua” nguyên cái lâu đài hả ? Tao nghi ngờ “trình độ văn hoá” của mày nãy giờ…
- Ơ, không không. Ý em muốn nói là bán tranh kia mà…
- Làm sao lão bán được. Mày phải nhớ rằng những bức tranh được bảo hiểm với giá cực cao.
Lần này thì Gerlich hiểu ra vấn đề. Gã cười hềnh hệch :
- Có vậy mà ông trùm cứ giấu. Lão già “bảo hiểm chống mất cắp tranh” chớ gì. Nếu những bức tranh bị mất thì lão bá tước tha hồ bộn bạc. Lão vừa lãnh được tiền của hãng bảo hiểm vừa còn nguyên những bức tranh của mình. Chứ sao, lão nhờ tụi mình ăn trộm và giấu giùm lão mớ tranh cà trớn đó. Ái chà, vụ này hấp dẫn đây…
Malowitz thờ phào :
- Cám ơn quỷ sứ. Mày không đến nỗi đần độn lắm.
- Còn thằng thứ ba.
- Thằng này tên là Otto – Emanuel Karpf, cháu nhiều đời của một lãnh chúa sống cách đây 300 năm. Ngài lãnh chúa thuở xưa bị bịnh thấp khớp gần chết phải nhờ các tu sĩ trong nhà thờ cầu nguyện. Lúc khỏi bịnh, ông ta đã hiến cho nàh thờ toàn bộ các tác phẩm nghệ thuật cướp bóc được để… tạ ơn trên. Nhưng hiện nay thằng cháu 300 năm sau của vị lãnh chúa lại nghĩ khác. Nó cho rằng cụ tổ của nó nhờ ngâm mình tắm trên cái đầm nước bùn gần đấy mà… khỏi bịnh, chớ chẳng có phép lạ phép thần gì của nhà thờ cả. Nó nằng nặc đòi lại đống tài sản gia bảo kia nhưng còn lâu các tu sĩ mới trả. Nó đâm đơn kiện nhà thờ ra toà nhưng thất kiện vì… vô lý. Cho đến lúc làm quen với Muller, nó mới thấy một khả năng mới. Nó đã nhờ thằng Muller thuê một “cao thủ” trộm lại cho bằng được những hoạ phẩm mà cụ tổ nó lỡ hiến cho nhà thờ.
Gerlich gật gù :
- Thằng khùng này có tiền không hả sếp ?
- Muller nói rằng nó có. Nó phải trả tiền ra trước khi tụi mình dọn sạch cái nhà thờ.
Gerlich bắt đầu nhấp nhổm. Chứ sao, dịch vụ vĩ đại đã đâu vào đó rồi, nhưng gã tự lượng sức mình cho dù có mặt cả Vua Trộm Malowitz, chúng cũng chưa chắc thành công trong một vụ chớ nói gì tới ba “đơn đặt hàng”. Gã hỏi “hoàng đế” khoét vách :
- Liệu hai chúng ta có “làm” nổi không ?
- Không !
Gerlich vỗ đùi :
- Như vậy là bệ hạ đã chuẩn bị sẵn một “cộng tác viên” thượng hạng ?
- Ừ, không chỉ là một cộng tác viên đơn thuần mà là một tay tổ trong làng đạo chích. Cái thằng mà tao nói có đủ 1001 ngón nghề độc nhất vô nhị. Gac có thể lọt qua song sắt, lỗ thông hơi hẹp như một con rắn và trèo lên tường nhà như một con thằn lằn. Không có gã chúng ta đừng hòng vô nổi Bảo Tàng Ai Cập vốn được trang bị hệ thống báo động tận răng. Mày nghĩ coi, cả một cái bảo tàng khổng lồ chỉ có một đường xâm nhập duy nhất là… ống thông hơi. Tao biết cái ống đó hẹp đến nỗi một con rắn chui vào cũng cảm thấy chật chội. Chỉ một mình gã làm được. Tao chỉ cần gã nhảy vô trong ngắt hệ thống báo động là… a lê hấp, tụi mình sẽ “du kích” theo lối cửa sổ.
Gerlich sửng sốt :
- “Gã” là ai sếp ?
- Người Rắn. Mày nghe “thủng” chưa. Gã là nghệ dĩ xiếc đã giải nghệ có biệt danh Guiseppe - Người rắn. Tên thật gã là Guirther Durrseppe.
- Em chưa nghe bao giờ.
- Mày là thế hệ sau thì biét cái chó gì. Người rắn nghe nói đã bỏ nghề ăn trộm rồi. Có lẽ tao phải dùng bạo lực để ép buộc gã,
Trong lúc âm mưu của hai tên tội phạm thành hình thì Anke không hề biết mảy may. Lòng đầy sung sướng, cô bé định mua vé vào vườn thú cho cả bọn nhưng Tarzan nhẹ nhàng giữ hai tay cô bé :
- Không đâu Anke. Tụi này biết bạn kiếm tiền vất vả ra sao rồi.
Nhưng Anke khăng khăng đòi mua vé. Chúng vừa cười vừa tranh cãi tùm lum cho tới lúc Tròn Vo – Con nhà giàu lỉnh đi. Nó quay lại, vung vẩy mấy cái vé :
- Chậm chân rồi nghe Anke.
Gaby reo lên :
- Tuyệt ! Tuyệt ! Cậu có thể bao thêm một chầu nước ngọt nữa đấy.
Tròn Vo thở dài :
- Ôi ! Con người ta thường bị đàn bà lợi dụng như thế đấy.
Cả đám cười giòn như thuỷ tinh vỡ. Chúng nhường cho Tròn Vo chọn nơi xem trước.
Coi kìa, con hà mã bơi lội nhởn nhơ trong chuồng khiến Oskar hãi hùng. Cái mùi ô uế của con vật khổng lồ tối ngày dầm mình dưới nước bùn này làm Oskar lợm giọng. Nó thích làm quen với những con thú quý phái hơn. Nó sủa ầm ĩ.
Con hà mã nhô lên khỏi mặt nước, há hoác cái mõm khổng lồ. Nước da màu xám bóng láng.
Tròn Vo nói :
- Nó đói. Tớ biết đói thì khổ thế nào mà.
Cuộc viếng thăm sở thú kết thúc bằng giờ tham quan lũ hổ báo ăn và một chầu nước ngọt thoả thuê do Tròn Vo bao tại quán giải khát ở vườn thú.
Tiếng Anke cảm động :
- Mình phải về nhà, chắc là ba mình đã được thả. Mình rất muốn mời Tarzan đến chơi. Ba mình gặp bạn thì hào hứng biết chừng nào…
Tarzan vốn không ưa thích “mít ướt” của con gái. Hắn nói nhát gừng :
- Ờ, ờ… một dịp khác tôi ghé.
Anke không hề biết khi cô thất vọng quay lưng khỏi Sở Thú thì một chiếc xe cảnh sát đang chạy trên quốc lộ Klostertaler. Chiếc xe tấp vào một trạm xăng nhỏ nhoi dọc con lộ. Trạm xăng đìu hiu của gia đình Anke chớ ai.
Viên thanh tra Reichart nói vọng xuống băng sau :
- Tôi rất lấy làm tiếc đã bắt ông. Ông thông cảm với tôi chớ ông Durrmeier ?
Người Rắn gượng cười mệt mỏi :
- Tôi hiểu nghề nghiệp cảnh sát mà.
- Mục tiêu của tôi bây giờ là thằng Priewe láu cá và thằng bạn Papenfub làm chứng gian của nó. Ông đã được minh oan rồi.
Durrmeier mở cửa xe :
- Xin cám ơn đã đưa tôi về tận đây.
- Ồ, không có gì.
Chiếc xe hơi phóng ngược về thành phố bỏ lại Gunther Durrmeier lẻ loi bên lề đường. Ông đứng đó cô độc, buồn bã. Trông ông gầy gò, gần như ốm đói với cặp mắt dịu dàng. Coi, một người phụ nữ có gương mặt xanh mét chạy từ văn phòng trạm xăng ra. Bà ôm chầm lấy ông thút thít khóc :
- Anh Gunther tội nghiệp của em !
Tất nhiên người đàn bà nghèo khổ xinh đẹp chính là mẹ của Anke bé bỏng. Tiếng bà nghẹn ngào :
- Đội ơn Chúa. Vợ chồng con cái đã sum họp trở lại.
Durrmeier ngước mặt nhìn trời :
- Có lẽ chẳng bao giờ anh giũ bỏ nổi quá khứ của mình. Chỉ vì nó mà họ lập tức nghi cho anh.
Người đàn bà mỉm cười. Cánh mũi bà phập phồng vì chứng khó thở, tuy nhiên cặp mắt nai của bà đáng tin cậy làm sao, bà thì thầm :
- Qua rồi, anh Durrmeier. Em nói rằng mọi thứ đã qua rồi.
- Ừ… em vô nhà đi. Anh sẽ coi trạm xăng. Ủa, Anke đâu hả ?
- Nó đi thăm các bạn học. Tội Anke quá. Đêm hôm qua con bé phải hy sinh một cuộc liên hoan tại nhà bạn Karl nào đó bởi em bị lên cơn suyễn. Em muốn bữa nay nó được thư thả. Nó sớm già trước tuổi chỉ vì…
- Đừng nói nữa em. Anh biết.
Durrmeier ngồi vào bàn giấy. Nỗi buồn của người đàn ông bay mất lúc ông nhìn qua cửa sổ. Cái hố cát trong khu vườn an ủi ông còn hơn châu báu ngọc ngà. Này nhé, tại hố cát hai thiên thần… không cánh : Wolfgang bốn tuổi và Klaus mới sáu tuổi đang mải mê nghịch cát.
Trên bức tường ở văn phòng có một cái gương nhỏ. Durrmeier vốn quen cảnh giác đã cố tình treo nó để quan sát những gì diễn ra trước trạm xăng. Một con thú bị thương phải thường xuyên thận trọng. Người Rắn thừa hiểu được dĩ vãng của mình. Và hôm nay ông không ngờ “dĩ vãng” bị đánh thức bởi chiếc xe Kombi tồi tàn vừa đỗ xịch qua… tấm gương phản chiếu.
Ê, thằng cầm lái chiếc Kombi hùng hổ bước xuống khiến Durrmeier bàng hoàng. Tấm gương lồ lồ nhận dạng gã đang nện mạnh gót chân tiến vào văn phòng. Trời ạ, cái thằng ăn cướp trong đêm khốn kiếp. Chính bộ mặt dị dạng của gã đã chiếu tướng Durrmeier ở quán rượu rồi giơ quả đấm định “thịt” ông ở công viên. Mày muốn gì ở cây xăng của tao hả… tóc vàng ?
Durrmeier nghĩ thầm: “Mày muốn gì ở tao hả ?”. Ông nhoài người trên bàn định chụp máy điện thoại thì… cánh cửa văn phòng mở ra. Tai hoạ khởi sự từ một câu thật… lễ độ.
- Chào ông chủ, tôi…
Thằng tóc vàng nín bặt. Trong chớp nhoáng gã toát mồ hôi đầm đìa. Trời đất, Người Rắn là lão chủ cây xăng kiêm lão già khọm say sưa mà gã đã chọn làm con mồi trong một phi vụ đêm hôm trước.
Miệng Gerlich há hốc. Gã vẫn còn hy vọng rằng bóng tối công viên sẽ che chở cho dung nhan méo mó của mình. Nhưng gã hiểu rằng chờ đợi chuyện đó thật vô ích. Hãy nhìn Durrmeier đang ngó chằm chằm vào vết xước đỏ hỏn trên cổ gã…
Gã giật thót người lúc ông chủ trạm xăng thò tay chộp cái gióng khoá trên thành cửa sổ. Durrmeier kêu lên :
- Tao cấm mày nhúc nhích. Tao đã nhẵn mặt mày. Nào, đứng im đó chờ cảnh sát đến.
Lạy Chúa, cái gióng khoá nặng nề kia có thể làm vỡ đầu nhưng… cảnh sát thì lại càng tệ hại hơn. Gerlich chưa tỏ phản ứng gì thì Durrmeier đã quay số máy của đội săn bắt cướp. Gã hoảng hồn la lên :
- Khoan đã ông chủ. Tôi đến đây với mục đích thiện chí. Bạn của ông đang đứng ngoài kia…
Durrmeier ngừng ngón tay trên vòng số cuối cùng :
- Mày nói sao ?
- Siggi Malowitz !
Mặt Durrmeier đanh lại như thép :
- Hả ? Nó mà là bạn của tao ư ? Nó đã làm tao bị tì vết đến giờ này. Tao sẽ cho nó lẫn mày trình diện cảnh sát.
Gerlich chới với. Gã chẳng dè Vua trộm mất uy tín đến thế. Gã đánh ván bài chót :
- Vậy xin mời ông cứ việc gọi “cớm”. Dễ thôi, tôi có thể bị bắt nhưng ông phải coi chừng. Gia đình ông không yên với Siggi đâu. Chắc anh không lạ.
Durrmeier quay qua cửa sổ. Trời ơi, hai thằng con bụ bẫm như thiên thần đang vô tư đùa với cát. Chúng vô tội hoàn toàn. Ông liếc mắt xuống bếp. Bà vợ Karola đáng thương đang chuẩn bị món ăn ưa thích của ông. Còn nhìn vào trong gương ? Cái thằng Malowitz chó đẻ ngồi trong chiếc Kombi bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay tàn độc. Nó là một thằng đê tiện trong mọi trường hợp mà ông đã từng nếm mùi từ… 15 năm trước.
Ông chán nản gieo mình xuống ghế. Cái gióng khoá không có mục tiêu nện mạnh xuống mặt sàn. Ông lẩm bẩm :
- Thôi được.
Gerlich vui mừng như vớ được một cái phao giữa biển. Ít ra phải thế chứ. Gã thở phào :
- Tôi sẽ gọi ông trùm Siggi. Bỏ qua vụ tối qua đi… Người Rắn. Rõ ràng lúc đó tôi có biết ông là… Rắn đâu.
Gerlich gào thật nhanh như sợ Durrmeier đổi ý :
- Anh Siggi ơi, vô gấp !
Coi, ông trùm tông cửa xe cười nhăn nhở bước vào văn phòng. Hắn nạt :
- Thằng ngu.
Gã hướng về Durrmeier đầy niềm nở :
- Chào Gunther ! Thế là sau bao năm ta lại gặp nhau. Chà, vợ con rồi sao ?
Durrmeier ngắt lời hắn, chỉ thẳng tay vào Gerlich :
- Cái con chuột chết này định tấn công tao tối qua trong công viên Klostertaler đấy.
Hai con mắt lồi của Malowitz giương lên ngỡ ngàng :
- Sao vậy Herbert ? Mày dám chọn Người Rắn là nạn nhân ư ?
Rồi gã cười lên ha hả :
- Ồ, thật không thể nghĩ ra một trò oái oăm hơn được. Đúng là duyên tiền định. Tôi xin lập lại duyên do… đồng tiền định. Chứ sao, hai người đang sắp sửa cộng tác với nhau lại từng chạm chán nhau như kẻ thù. Hay ! Hay thiệt !
Malowitz nhảy phắt lên ngồi trên bàn. Gã đung đưa cả hai chân :
- Tao vẫn sợ rằng mày mập lên, Gunther à. Mày mà mập là coi như hỏng. Phi vụ sắp tới của chúng ta đòi hỏi mày phải là Gurseppe-Người Rắn. Như hồi xưa. Hà hà, tao và mày sẽ bắt tay nhau trong một “mánh” hết sảy. Chỉ mỗi mình mày mới trườn nổi như con rắn lọt qua ống thông hơi. Hiểu chứ Gunther. Mày chỉ làm việc nửa giờ là dư tiền xài một năm trời.
Durrmeier lắc đầu :
- Mày khỏi thuyết phục tao, Siggi. Tao đã hoàn lương từ lâu. Kể từ sau khi ra tù do tụi bay tố cáo, tao trở thành một công dân lương thiện. Và tao thề trong sạch cho tới lúc nhắm mắt.
Vua trộm Malowitz cười rung cả người. Gã trề môi :
- Thiệt hả ?
Một nét mỉa mai thoáng hiện trên khuôn mặt nham hiểm của Malowitz.
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!