LIÊN KHÚC TÌNH BUỒN
Mùa thương tháng Bảy Thu sang
Sầu tư con én vút ngàn bay xa
Cuối trời mây trắng vờn qua
Gợi buồn theo gió la đà tầng không
Lệ thu tím cả nỗi lòng
Mong người xa xứ sao không thấy về...
Kha Khả Tú
Từ khi người ấy sang sông
Có người ở lại mỏi trông lệ nhoà
Bao mùa lá rụng Thu qua
Nhìn về phương ấy lệ sa nẻo sầu
Hà Ngân Hà
Trăng chênh chếch bóng nghiêng sầu
Dõi theo nửa mảnh tìm đâu bây giờ
Hỏi gió gió lại bảo chờ
Hỏi mây mây bảo đến bờ tương tư
Tà dư mưa rớt bụi mù
Hạt xưa hay lệ thiên thu đợi người
Hàn Băng
Thu về lá trút chơi vơi
Mấy mùa lá đổ lệ rơi bấy sầu
Sông Tương nước chảy về đâu
Bóng người buốt giá mưa ngâu đổ dài
Nhã Trân
Mưa sầu đổ lệ nhớ ai
Đường xa hun hút u hoài bước đi
Nhớ ai cay xé bời mi
Mình người đơn lẻ nẻo đi vạn sầu
Li Li
Mưa ơi mưa mãi vì đâu
Khóc tình li biệt cho rầu lòng ta
Mưa tuôn nghiêng ngã đường xa
Người sầu trời cũng lệ sa ướt nhoà
Dalena
( Mỹ con tập làm thơ Tiếng Việt )
Trời cao một dải Ngân Hà
Gom bao sao sáng xa xa đêm trường
Nửa vầng trăng tìm nửa thương
Hoài mong nửa mảnh sầu vương phương nào
Nghinh Tuấn
Bây giờ ta đã xa nhau
Lỡ câu duyên nợ lỡ trao duyên tình
Người về với mộng đẹp xinh
Để ai tủi phận một mình đơn côi
Vì đâu tình bạc như vôi
Lời xưa người hứa trên môi vẫn còn
Đành quên hải thệ nguyền non
Để ai chiếc bóng héo hon nỗi niềm
Vĩnh Hùng
Tình xưa nay đã lỗi nguyền
Thôi đành phận Ấy, cho yên lòng Này
Mùa Thu vàng lá sầu ai
Hằn sâu kỉ niệm nhớ ngày li tan
Người ơi duyên kiếp lỡ làng
Nao lòng kẻ ở, ngỡ ngàng người đi
Hưng Vinh
Buồn nào hơn buổi chia li
Lòng đau biết nói câu gì người ơi
Lệ nào người khóc giao bôi
Lệ nào người khóc cho người cách xa !
Thái Hông
Giờ người là của người ta
Đơn côi chiếc bóng mình ta nỗi niềm
Máu đi còn trở về tim
Người đi biền biệt như chim bạt ngàn
Đỗ Trọng Cần
Sông buồn đưa khách sang ngang
Pháo hồng ai rắc trên ngàn lối xưa
Thương ai biết mấy cho vừa
Viết ngàn trang giấy cũng chưa hết lời !
Vĩnh Nghiêm
Trông màu Thu tím bồi hồi
Nhìn mưa cứ để lệ rơi não lòng
Gió lùa chiếc lá theo giòng
Có người đứng đợn bên sông dõi nhìn
Shu Mei
Quên đi một mối hận tình
Quên đi câu chuyện chúng mình ngày xưa
Tình nào không mộng không mơ
Tình nào không hẹn đợi chờ ngàn năm
OTOYUKO
Lệ trời cứ rớt bên thềm
Gợi bao thương nhớ nỗi niềm vây quanh
Bây giờ lá đã xa cành
Mưa giăng khắp lối... lệ đoanh...giọt dài
Quân Vương
Mùa Thu chiết lá heo mây
Khi nhìn chiếc lá rụng bay qua mành
Người ơi hãy nhớ cho rằng
Nơi phương trời cũ ai hằng nhớ ai...!!!
Nguyên Vũ
Chúng cháu xếp hàng mừng chú Rdinh khoẻ hẵn ạ ! Và chú Rdinh cố gắng đừng bệnh nữa đấy ! Nhóc Tú Ngốc sẽ khóc sưng mắt đó chú Rdinh à! Ngân Hà thì dịu dàng khóc thút thít, Hàn Băng mím môi khóc không thành tiếng nhưng nước mắt chảy ròng , Nhã Trân hu hu từ nhà trên xuống nhà dưới, không chịu nín ! Còn bọn con trai thì đứng ngồi không yên, Chỉ có Vĩnh Hùng khóc than thảm thiết !
* Chúng cháu nghe theo lời Nhóc Tú Ngốc, vì có một chị kia nhờ Khả Tú xin các anh em họ của Nhóc Tú trở về đây để giúp một người đàn ông lạ.
Kính chú Rdinh ở lại vạn an !
Chúng cháu bận rất nhiều việc ! Xin phép chú Rdinh, chúng cháu đi đây ! [sm=wave.gif]