<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-21 19:50:12coco_trencungtrang>
Tứ quái TKKG Tập 18: Vũ điệu phù thủy
Nguyên bản tiếng Đức: “Der blinde Hellseher”
Nhà xuất bản Pelikan – Hannover 1979
Dịch giả: Vũ Hương Giang
Phóng tác: Bùi Chí Vinh
Tủ sách: Truyện trinh thám – Văn học nước ngoài Nhà xuất bản Kim Đồng, 1994
Nguồn: Thuvien-ebook.com
Một.
CÔ GIÁO HELGA
Lần đầu tiên Tarzan và Gaby đi coi phim kinh dị. Hôm ấy là tối thứ bảy. Ngồi xuống ghế, Gaby thì thầm:
- May còn kịp! Nhưng nếu phim rùng rợn quá thì mình sẽ chui xuống gầm ghế đó.
Tarzan lướt mắt nhìn khắp rạp. Chỉ kín khoảng một phần ba số ghế. Hắn cũng đùa:
- Ôkê! Và mình sẽ ra hiệu cho bạn khi nào có thể chui lên trở lại nha.
Gaby cười khúc khích và cũng nhìn khắp rạp. Bỗng cô bé chỉ tay:
- Cô he ngồi phía trước kìa Tarzan.
- Đâu?
Tarzan liếc theo Gaby sang bên trái, trước chỗ hắn năm dãy ghế. Ái chà, một giáo viên sinh vật như cô Helga lại cả gan dám đương đầu với... ma quỷ trên màn ảnh ư? Vậy cớ gì Công Chúa của TKKG, với dòng máu thám tử bẩm sinh, chịu lép vế cô giáo hiền lành chứ?
- Cô Helga tuyệt đẹp!
Gaby lại thì thầm. Mặc dù "phụ nữ" khen phụ nữ là quá thừa nhưng Tarzan vẫn công nhận cô Helga có một điều gì đó khác hẳn đồng nghiệp. Thí dụ, các giáo viên khác thường khoái phim hoành tráng cổ điển thì cô lại chọn phim... kinh dị. Thí dụ, các cô giáo khác nhan sắc không được mặn mà cho lắm thì cô nổi bật như một hoa hậu của hội phụ đồng giáo viên. Chớ gì nữa, một mái tóc dài đỏ rực như lửa của cô cũng đủ mang nét đẹp thần bí rồi. Chưa nói đến, cô được toàn thể học sinh yêu mến, nhất là học sinh lớp 10A của Tứ quái.
- Phim chiếu rồi kìa Tarzan!
Lời nhắc khẽ của Gaby lọt qua lỗ tai của Tarzan đi đâu mất bởi hắn đang chú ý đến một nhân vật mới. Coi, cái tướng ngông cuồng của thằng con trai tóc vàng vừa nhảy qua hàng ghế ngồi ngay trước mặt Gaby, Tarzan không lạ lùng gì. Thằng Max Jocher, 18 tuổi, học lớp 11 trường nội trú chớ ai vô đây. Thằng Thằng này khó chịu như một vết bỏng rộp ở mông. Tarzan từng chứng kiến gã đá lia lịa vô bụng một chú cún nhỏ xíu, làm Tarzan phải ra tay và Max Jocher đã phải nghỉ học ba ngày liền vì sưng mạng sườn. Mắt gã còn bầm tím lâu hơn.
Gã chui vô rạp xem phim hay định giở trò gì vậy?
Câu hỏi đến cùng lúc với mái tóc thơm mùi táo của Gaby đang dựa sát vào hắn vì những hình ảnh ghê rợn trên phim. Mặc kệ phép lành của Thượng đế, cái nhìn của Tarzan không ngừng tập trung vào các cử động của Max Jocher. Ê, nó đã cúi xuống kia kìa...
Jocher liếc qua phía dãy ghế trái chớp nhoáng rồi thọc tay vô túi. Nó mầy mò với một vật lạ và ngồi thẳng dậy. Cánh tay trái hơi duỗi ra đằng trứoc, vai phải co về đằng sau, và...
Tarzan giật bắn mình. Hắn hiểu nội tình trong một giây. Trời ạ, thằng mất dạy Jocher vẫn thường xuyên thủ cái kẹp giấy bằng thép để làm đạn căng trên ná cao su bắn vào những học sinh lẻ loi trên sân trường. Một trò chơi đốn mạt.
Đạn bắn đi trước khi Tarzan kịp ngăn cản.
Tiếng một người đàn bà thét lên đau đớn, nhưng khán giả chỉ cười ồ. Họ tưởng rằng người phụ nữ yếu tim sợ những cảnh ma quái trên màn ảnh. Coi nào, cô Helga đưa hai tay lên ôm sau đầu, và quay lại.
"Trời ơi, nó dám bắn cô giáo..." Tarzan chồm lên tóm lấy gáy Jocher kéo nó bật ngửa trên lưng ghế. Hắn giáng một cái tát khủng khiếp có âm thanh lớn ngang tiếng rống của Jocher. Cũng may lúc đó trên màn ảnh, một bậc thang tầng hầm sập xuống cái "rầm" lấn át tất cả.
Tarzan ghé sát mang tai thằng bắn lén cười gằn:
- Tao đã thấy mày giở trò với cô Helga Gotze. Đồ bẩn thỉu. Rồi mày sẽ lãnh đủ.
Hắn giúi mạnh thằng này xuống ghế:
Gaby lúc này mới ngỡ ngàng:
- Sao? Nó đã bắn vào cô Helga ư?
Tarzan gật đầu. Hắn nhìn cô giáo đang ôm đầu đi ra khỏi rạp.
- Nhổ neo, Gaby. Cô giáo bị thương rồi.
Hai đứa vừa trờ tới cửa đã gặp cô Helga đứng trước một tấm gương lớn. Cô cắn môi đưa bàn tay rẽ tóc sau đầu để xem vết thương.
- Tụi em chào cô!
Cô Helga sửng sốt. Mặt cô vẫn còn tái mét:
- Ủa, các em định vô rạp xem phim sao? Tôi mới ở trong đó ra. Cái đầu...
Công Chúa nắm tay cô:
- Tụi em cũng mới ra. Tarzan đã nhìn thấy thằng Max Jocher bắn cô bằng ná. Bạn ấy đã "dợt" nó một trận.
Cô Helga thì thào, vẻ thảng thốt:
- Lạy Chúa, lại là thằng Jocher ư?
- Cô để em xem một chút...
Như một y tá thực thụ, Công Chúa khám sau ót cô Helga và xác định một vết rách nhỏ. Cô bé dùng khăn tay thấm máu vết thương đang rỉ. Cô Helga gượng cười:
- Dòng họ Jocher toàn làm những chuyện tồi bại. Cô cám ơn Tarzan vì em đã kịp thời trừng phạt Jocher. Thôi, các em vào xem tiếp đi.
Gaby lắc đầu:
- Em hết thích loại phim rùng rợn này rồi. Toàn là những điềm xấu. Tụi em sẽ đi dạo một chút. Buổi tối mùa hè đẹp thế này mà cô.
Cô Helga cười tươi hơn:
- Như vậy thì có khác gì điều cô đang mong muốn đâu. Này nhé, tôi biết một cái quán có vườn ở gần đây. Mời các em cùng ghé đó.
Tarzan nãy giờ cứ ngẩn người ra nhìn cô Helga. Còn phải hỏi, cô chỉ cao hơn Gaby tí chút, cặp mắt hơi xếch, màu xanh lục, nước da mịn nõn nà, vóc người thon thả. Lúc cô cười thì hàm răng trắng muốn không thua bất cứ minh tinh màn bạc nào.
*
Ba người ngồi dưới một cây dẻ lớn với ba chai nước ngọt trên bàn. Tarzan bắt đầu công việc quen thuộc:
- Hình như cô xích mích với gia đình thằng Max Jocher?
Helga kinh ngạc:
- Sao em biết?
- Hồi nãy cô có nói "Dòn họ Jocher toàn làm những chuyện tồi bại"...
- Ừ nhỉ, các em biết làng Lerchenbach không? Tôi và gia đình Jocher ở chung làng.
Gaby lắc đầu:
- Em chỉ lướt ngang qua vài lần chớ chưa đi vào...
Tarzan có... kinh nghiệm hơn. Hắn nói:
- Làng này cách xa thành phố đúng 30 cây số và ở dưới một thung lũng cạn, đúng không cô? Em nghe đồn rằng dân chúng ở đó sống theo luật rừng. Số dân chưa tới một ngàn người mà đầu óc cục bộ và bảo thủ, chối bỏ mọi cái mới. Họ gần như không mở cửa với người lạ. Ở đó chuyện thanh niên du đãng đánh nhau với các làng lân cận là chuyện xảy ra cơm bữa. Em không hiểu sao cảnh sát địa phương lại bất lực như vậy?
Cô giáo lặng lẽ nhìn xuống miệng ly:
- Em đã hiểu gì về gia đình trò Max?
- Ơ... hình như nó là con một nông dân cực giàu ở làng Lerchenbach.
- Đúng vậy.
Helga ngậm ngùi:
- Cha mẹ tôi, nay đã qua đời, không phải là người làng Lerchenbach. Sau chiến tranh thế giới thứ 2 họ trôi giạt đến làng này. Họ sinh ra tôi cách nay 25 năm và tạo dựng được một cơ nghiệp khá bề thế dù họ không bao giờ được dân làng chính thức thừa nhận, dang tay chào đón. Tôi đã lớn lên với đám trẻ thò lò mũi xanh, năm lên 10 thì chuyển qua ở với bà nội cách đây khá xa vì mẹ mất và trường nội trú của chúng ta khi đó chưa nhận học sinh gái. Tôi đã học trung học rồi lên đại học. Tôi chỉ về Lerchenbach vào những kỳ nghỉ hè để thăm cha. Hai năm trước đây, cha tôi qua đời để lại cho tôi ngôi nhà và mảnh đất tuyệt đẹp. Tôi bắt buộc phải trở lại Lerchenbach coi sóc phần hương hoả bất chấp sự xa lánh và thái độ đê tiện của một số người trong làng. Cả làng như muốn xua đuổi tôi.
Bàn tay mịn màng thon thả của cô Helga co lại thành nắm đấm. Gaby ngơ ngác:
- Họ xua đuổi cô ư?
- Ừ, thiên hạ chỉ cầu mong tôi khuất mắt càng sớm càng tốt.
Tarzan nhíu mày:
- Quá vô lý. Một người dễ mến như... mà tại sao chứ ạ? Phải chăng có những kẻ giật dây đằng sau vụ này?
Helga uống một ngụm nước ngọt:
- Có đấy, mặc dù tôi không chứng minh nổi điều tôi phỏng đoán. Jocher đứng đằng sau xúi giục cả làng chống lại tôi.
- Thằng Max Jocher?
- Không. Bố của nó. Ông ta là một địa chủ kiêm trưởng làng. Trong đầu óc hẹp hòi và đơn giản của ông ta, tôi cần phải bị trừng trị vì đã làm cho con trai lớn của ông ta,gã Harry, ngồi tù.
- Lại có chuyện đó nữa?
- Trưởng làng Jocher có hai người con: Harry và Max. Harry đã 26 tuổi. Gã là một kẻ bại hoại không chừa một tội ác nào. Cách đây hai năm, gã dụ một em bé gái chưa tới 11 tuổi vô rừng và... Lạy Chúa, tội vô luân ấy trời không dung đất không tha. Lúc ấy tôi tình cờ hái nấm và nghe tiếng kêu cứu. Harry Jocher bỏ chạy nhưng tôi vẫn nhận ra gã. Trước toà án, tôi vẫn giữ nguyên lời khai dù lão bố có tung đủ mưu ma chước quỷ đe doạ kể cả việc đưa tiền ra dụ dỗ tôi rút lời khai. Kết quả, Harry ở tù, còn tôi thì đã có một kẻ thù nguy hiểm. Các em biết không, đất nhà tôi tiếp giáp với nhà Jocher. Thật... oái oăm.
Tarzan gật gù:
- Có nghĩa là viên đạn thằng Max Jocher nhắm vào đầu cô cũng nằm trong chiến dịch của cha nó.
Mắt Gaby nảy lửa:
- Thật bất công. Không lẽ dân trong làng đều là tôi mọi cho lão Jocher gian ác đó sao?
Helga cười buồn:
- Tôi đã xa nhà quá lâu, nên không kết bạn được với ai. Trong làng cũng có người ngầm cảm tình với tôi nhưng họ sợ lão Erwin Jocher một phép.
Tarzan cười khan:
- Mai tụi em sẽ đến chơi nhà cô. Để xem lão Erwin đó ba đầu sáu tay cỡ nào...
Cô giáo rạng rỡ đôi chút:
- Các em nhớ rủ Willi và Karl nữa nghe. Nhớ đến càng sớm càng hay. Tôi thậm chí đã lo cả kẹo sôcôla cho Tròn Vo nữa đó.
- Dạ, tụi em sẽ làm đúng lời cô. Bây giờ cô định về làng Lerchenbach ư?
- Không, tôi còn phải thả đôi chân xem các quầy hàng mẫu trên đường tới toà Thị chính. Tôi đậu xe ở đó mà.
*
Helga đã thực hiện như vậy thật. Cô không vội về làng. Chẳng ai đợi cô ở nhà ngoài lũ rắn và nhền nhện cô nuôi trong lồng kiếng. Xét ra thì cũng hiếm kẻ dám nuôi những loài thú ớn lạnh này, nhưng cô Helga khác hẳn. Là một giáo viên sinh vật, cô đang nghiên cứu và viết một luận án khoa học về đời sống hoang sơ của chúng.
Helga đi thong thả qua các quầy kính bày hàng. Trời giăng đầy mây đen. Gió mỗi lúc một mạnh, thổi bạt những cành cây cuốn bụi tung mù mịt. Trước một quán đèn mờ, hai tên du đãng đang phì phèo điếu thuốc. Thấy người phụ nữ xinh đẹp bước ngang qua, một gã hất hàm:
- Cô nàng phù thủy ơi, vô lai rai với tụi anh nào!
Helga giật bắn mình. Từ đây tới toà Thị chính hãy còn xa. Cô bước đi như chạy. Trời ạ, cô không sợ gì sự trơ tráo của đám đầu gấu đại bàng, nhưng hai tiếng "phù thủy" làm cô đau nhói. Cô hiểu tại sao chúng gọi cô như vậy. Helga rời phố chính rẽ vào một khu phố cổ có cái ngõ hẹp như cái ống, tối tăm, len lỏi giữa hai dãy nhà cao. Thoát nạn. Cô thở phào bước hấp tấp qua một vòm cổng bỏ lại đằng sau một khoảng sân đen thui như đường hầm.
Đúng lúc ấy, tiếng thủy tinh vỡ vang lên. Có ai đó rủa qua kẽ răng, nghe thoảng tới rồi lại im lặng hoàn toàn. Bộ phim kinh dị dở ẹc xem dở dang lúc nãy như chập chờn trước mắt. Helga khựng lại chết sững. Trộm đạo ư? Trời ơi, chung quanh không có lấy một bóng người trong khi đèn thì chẳng thấy thắp sáng.
Cô mím môi đứng như trời trồng trong bóng tối mà tim đập thình thịch. Lúc này có giơ bàn tay ngang mặt cũng chưa chắc thấy ngón, Helga sờ soạng từng bước tiến vào sân. Mọi thứ tự nhiên im lặng đến rợn người.
Bất ngờ một âm thanh cọt kẹt vang nhẹ. Vậy là có... vấn đề. Tối thiểu cũng là một vụ trộm. Helga lập tức rón rén lùi lại với ý định tìm một trạm điện thoại gần nhất để báo cho cảnh sát.
Khoảng sân lát toàn đá. Gót giày trái của cô vướng vào một cái khe. Cô mất đà loạng choạng chống tay trái vô bức tường cổng. Hú vía. Helga không ngờ bàn tay cô vừa chạm dính cái nút bật đèn gắn trên tường.
Hai ngọn đèn lớn lập tức sáng trưng - một gắn dưới vòm cổng, một bên tường nhà - khiến tim cô muốn nhảy khỏi lồng ngực. Coi kìa, tại khoảng sân chan hoà ánh điện, ngoài mấy thùng rác và hai két bia rỗng không là một... tên trộm sờ sờ.
Gã ăn trộm với túi đồ nghề đeo vai đang đứng trước một ô cửa có chấn song mới bị cưa đứt. Dưới gót giày gã là một tấm kính cửa sổ bị cắt gọn. Hèn gì hồi nãy Helga nghe có tiếng thuỷ tinh vỡ.
Thằng đạo chích quay phắt lại. Cuống họng Helga thắt lại vì kinh hoàng. Họ nhìn nhau trân trối. Bộ mặt tên trộm gây ấn tượng đến nỗi Helga chẳng bao giờ quên được: một chân dung với những đường nét đều dặn, đôi môi mỏng dính, cặp mắt nham hiểm.
Cả gã cũng bàng hoàng, nhưng chỉ trong giây lát.
Mặt gã nhăn lại.
Có thể nói tên trộm thuộc loại... khổng lồ. Bộ đồ dạ hành và đôi giày thể thao của gã tiến đến đầy hăm doạ trước người phụ nữ xinh đẹp đang tuyệt vọng. Chứ sao, một gót giày của Helga bị cái khe hẹp hút chặt như thanh sắt dính liền với cục nam châm. Gã đạo tặc lừ lừ xông đến với con dao bấm vừa loé lên sáng quắc. Helga hãi hùng nhắm mắt lại. Cô không còn thời gian để tụt giày ra khỏi chân, vì còn phải cởi sợi dây giày. Cô chỉ còn biết kêu cứu thật lớn:
- Cứu! Cứu tôi với!
Giây phút chỉ mành treo chuông ấy Tarzan đang phóng hết tốc độ trên con đường đêm vắng ngắt. Hắn đã chia tay Công Chúa trước cửa nhà và bây giờ cũng đang băng lối tắt qua khu phố cổ. Trước mặt hắn chỉ duy nhất một ngọn đèn đường tậm tịt. Thực tệ hại, hắn định giảm tốc độ để khỏi húc vào tường, bất chợt nghe tiếng phụ nữ vang lên thất thường:
- Cứu tôi với!
Lạy Chúa, tiếng nói quen thuộc của cô Helga. Tiếng kêu cứu lặp lại một lần nữa khiến hắn bàng hoàng. Đây này, có lẽ cô giáo bị uy hiếp ở một cái sân nào đó. Hắn nghiến răng lao xe đạp vùn vụt về một cái cổng có ánh đèn hắt ra. Con dao bấm vừa nhoáng lên từ tay thằng đàn ông mặc đồ dạ hành thì ánh đèn lại vụt tắt. Thực xui cho thằng ăn trộm và cũng thực rủi ro cho Tarzan, trận kịch chiến đã không xảy ra, bởi những bóng đèn được thiết kế theo hệ thống tắt, sáng sau ba phút tự động, nhưng vì hư hỏng sao đó nên có lúc nó sáng hàng giờ liền, lúc lại tắt ngấm chỉ sau vài giây.
- Em đây, cô Gotze!
Tarzan gầm như con hổ dữ nhằm để thằng hung thủ hoảng hồn đâm chệch mục tiêu. Trời tối om, hắn bay qua khoảng sân bất chấp chiếc xe đạp lăn kềnh dưới đất. Hắn đụng phải một thân thể mềm mại. Tarzan toan ra đòn thì ngưng lại kịp. Lỡ hắn "chặt" phải cô giáo Helga thì sao?
Mà đúng là cô giáo Helga thực. Hắn ngượng ngùng:
- Em xin... lỗi cô. Gã đâu rồi?
Cô giáo thở hổn hển:
- Tôi... không biết. Ôi chao, gã rút dao định giết tôi...
Tarzan hít một hơi dài rồi nín thở nghe động tịnh. Hắn nghe có tiếng lạch cạch ở bức tường trong sân.
- Công tắc đèn chỗ nào hả cô?
- Bên tay trái cổng.
Khi Tarzan mò mẫm được cái nút bấm thì thằng trộm nham hiểm đã... bốc hơi tự hồi nào. Hắn nhảy nhanh như một con sóc về phía bờ tường phát ra tiếng lạch cạch và lao tuốt lên tận gờ. Uổng công, sân bên hàng xóm có một lối đi xuyên nhà ra ngoài phố. Tarzan lao xuống phi nước đại ra phố vừa kịp nhìn thấy một hình người tối sẫm phóng mô tô vọt đi.
Hắn quay trở về với khuôn mặt ỉu xìu. Nhưng vẫn còn chưa thê thảm bằng Helga. Mặt cô giáo không còn một chút thần sắc. Cô đứng chân cao chân thấp, tay cầm một cái gót giày.
- Cám ơn em. Thượng đế đã gửi em đến cứu mạng tôi.
Tarzan tiu nghỉu:
- Gã đã chuồn bằng mô tô mất tiêu. Tiếc là em không tóm được gã.
- Gã trộm đó...
Cô Helga bắt đầu bình tĩnh kể lại. Tarzan nghe xong gật gù:
- Vậy là rõ. Thằng lưu manh kia rõ ràng đang đột nhập cửa hàng đồ cổ Feilbeng. Cửa hàng "xịn" đó nằm trong nhà này được rào chắn bởi các song sắt...
- Tôi cần phải báo cảnh sát. Và... rất cám ơn em.
Helga lê những bước chân cà nhắc khiến Tarzan phải biến thành ông thợ bất đắc dĩ ngồi sửa lại cái gót giày. Trong khi hắn đang loay hoay với nghề nghiệp mới thì cánh cửa hậu ngôi nhà mở ra. Một người đàn ông luống tuổi mặc áo choàng lụa đá rộng cánh cửa, sa sầm nét mặt:
- Các người làm trò gì ở đây hả? Đây là sân nhà tôi.
Tarzan "hừ" nhẹ rồi đưa tay chỉ vô ô cửa sổ bị cưa đứt.
- Đừng la lớn như thế, thưa ông. Nếu không có cô Gotze thì nhà ông đã bị mất trộm. Ông định trả ơn chúng tôi bằng cách lỗ mãng như vậy hay sao - nếu ông đúng là ông Feilberg, chủ cửa hàng đồ cổ?
Người đàn ông giụi mắt lia lịa rồi há hốc mồm nhìn ô cửa sổ toang hoác. Ông ta lắp bắp:
- Vâng, vâng... tôi là Feilberg... trời ơi, kẻ trộm... vâng, tôi ngủ ở tầng hai... vâng, tôi phải gọi cảnh sát.
- Ít ra thì ông cũng phải tỉnh táo cỡ đó. Này nhé, ông nên gọi ngay cho thanh tra hình sự Glockner ở Tổng nha cảnh sát. Ông ấy đang có phiên trực. Một vị thanh tra cừ khôi nhất ngành đấy, thưa ông!
Hai.
CHÂN DUNG TÊN TRỘM
Feilberg tỏ ra là một gia chủ biết điều. Ông vội vàng xin lỗi hai thầy trò Tarzan và mời họ vô phòng khách. Ông nói:
- Gần đây ở thành phố đột nhiên xuất hiện một tên trộm chuyên nghiệp. Nhiều đồng nghiệp của tôi đã bị gã ghé thăm bằng cách này.
Helga đã hoàn hồn. Cô nói nhỏ:
- Tôi đã nhìn thấy tận mặt gã. Toàn bộ chẳng có đặc điểm gì nổi bật, trừ cặp môi mỏng và đôi mắt. Đôi mắt cực ác. Gã có thể làm mọi chuyện.
Feilberg nhanh chóng bưng lên hai ly sinh tố trái cây. Ông ta mới nhấp một ngụm rượu vang thì xe cảnh sát đã hụ còi. Thanh tra Glockner bước vào nhà. Ông mừng rỡ khi liếc thấy Tarzan:
- Sao, cháu lại dính vô vụ này nữa à?
- Ồ, chào chú. Cháu chỉ dính vô một ngón tay thôi. Cô giáo Gotze biết nhiều hơn cháu.
Sau một hồi quan sát hiện trường, ông Glockner trầm ngâm:
- Đây có lẽ là hung thủ mà cảnh sát chúng tôi đang truy nã. Từ hai tháng nay các cửa hiệu đồ cổ bị đột nhập bởi một tên đạo chích ngoại hạng. Chúng tôi chỉ biết truy nã mà hoàn toàn mù tịt về nhân dạng hung thủ. Gã hành động hoàn hảo đến mức không để lại bất kỳ một dấu vết nào. Việc cô Gotze đã nhìn rõ mặt gã cực kỳ cần thiết cho công việc điều tra của chúng tôi.
Feilberg reo lên:
- Tôi đã bảo mà. Gã là một diệu thủ xuất quỷ nhập thần...
Ông thanh tra mỉm cười:
- Tôi nói thế chớ không có kẻ ác nào lọt nổi lưới trời đâu ông Feilberg. Nào, bây giờ thì tôi xin mời hai cô trò về Tổng nha cảnh sát. Cô Gotze sẽ giúp đỡ chúng tôi "vẽ" chân dung của gã. Còn Tarzan...
- Ồ, thưa chú Glockner, cháu kẹt...
- Tôi biết từ khuya rồi thám tử ơi. Cháu bị kẹt ông thầy giám thị ở ký túc xá chớ gì. Được rồi, tôi sẽ gọi điện về trường báo tin. Giúp đỡ an ninh trật tự xã hội, có ông thầy nào chẳng hoan hô hết mình, đúng không cháu?
- Dạ đúng!
Chiếc xe đạp đua của Tarzan được nhét vào cốp xe cảnh sát. Cả đám lên đường về Tổng nha, tất nhiên là trừ ô Feilberg ở lại thu gom tấm kính.
*
Trong văn phòng thanh tra Glockner, cô Helga và Tarzan đã đọc lại rồi ký tên vô biên bản. Ông Glockner mở lời:
- Thưa cô Gotze, bây giờ chúng ta cùng dựng lên chân dung tên đạo tắc. Cô nói rằng gã có bộ mặt bình thường như mọi người ư? Không sao, mời cô nhắm mắt lại...
Cô Helga làm y chang lời ông thanh tra chỉ dẫn. Rồi cô nói:
- Tôi đã tập trung trí nhớ. Tôi nhìn thấy gã rõ mồn một trước mắt mình.
- Tốt lắm. Trước hết tôi giải thích để cô hiểu cách làm việc của chúng ta. Cô có thấy một cái khung để lắp ráp đó chớ? Chính bức chân dung của tên tội phạm sẽ hiện lên trên khung này. Ở đây tôi có sẵn một bộ sưu tập đầy đủ các dạng khuôn mặt. Chúng ta sẽ xem lần lượt và cô sẽ chọn một khuôn mặt giống gã nhất. Trong ngăn bàn kia có hàng trăm tấm ảnh chụp mọi chi tiết trên gương mặt: kiểu tóc, trán, mắt, mũi, miệng, cằm. Cô cứ việc thay đổi, bổ sung cho đếnk hi nào đưa ra một đáp số chính xác nhất.
Helga gật đầu trong cái nhìn hồi hộp của Tarzan. Trí nhớ của cô giáo cũng thật đáng nể, chỉ một lát cô đã tập hợp được khuôn mặt và kiểu tóc. Rồi cái cằm vuông, môi mỏng dính, mũi thanh, má hóp. Ái chà, chỉ còn thiếu cặp mắt hung ác. Cuối cùng cô chọn một... cặp mắt thô lố có hàng lông mày muốn giao nhau, hai con ngươi như loé sáng:
Cô lẩm bẩm:
- Đúng thế, đây chính là gã.
Glockner ngắm nghía bức chân dung.
- Tôi chưa hề thấy bộ mặt này. Có thể gã không nằm trong danh sách những can phạm có trong tàng thư cảnh sát. Chúng ta sẽ đăng hình gã trên các tờ báo để bà con nhân diện.
Tarzan thở dài:
- Cháu từng gặp vài tá đàn ông có bộ mặt tương tự, thưa chú! Cháu nghĩ là sẽ khó khăn...
Glockner vẫn thản nhiên:
- Nhưng có một vài kẻ tương tự như vậy sẽ sa lưới trong những ngày tới. Thưa cô Gotze, có thể tôi sẽ phải nhờ cô đối mặt với một kẻ nào đó. Cô đồng ý nhận dạng hung thủ chớ? Cô là người duy nhất biết mặt gã.
Cô Helga gật đầu.
Tarzan nói thêm:
- Hình như thằng trộm cũng biết như vậy. Vì thế gã mới tính bịt miệng cô giáo vĩnh viễn bằng một con dao bấm.
Glockner nhếch môi:
- Một thằng ăn trộm tàn bạo. Gã là một sát thủ thì đúng hơn. Cô giáo nên thận trọng đề phòng.
*
Tarzan về tới trường nội trú thì trời đã khuya lắm. Thầy giám thị trẻ vừa ngáp dài vừa mở cửa:
- Lên lầu đi ông... thần. Tôi đã được thanh tra Glockner gọi điện. Vậy là cô giáo Gotze đã bắt quả tang một tên trộm hả?
- Dạ! Chúc thầy ngủ ngon.
Hắn chạy như bay lên Tổ Đại Bàng và sững sờ trước kỳ công của Kloesen. Coi, thằng mập không hiểu mắc chứng gì mà đem bày đủ chủng loại sôcôla trên hai chiếc giường nệm. Những phong kẹo ngon lành được xếp thành hàng tăm tắp.
- Trời đất, mày định bắt tao ngủ... đứng hả Kloesen?
Tròn Vo không hé miệng cười. Mặt nó lầm lì ra vẻ quan trọng:
- Ôi, đại ca không hiểu cái quái gì đâu. Kể từ đêm nay tạo sẽ lập lại trật tự. Tao đã chia từng "nội dung" kẹo từ chiều tới giờ. Hàng bên trái là sôcôla sữa, sôcôla hạnh nhân, sôcôla nguyên chất. Hàng bên phải là sôcôla đậu phụng, sôcôla nhân nho vân vân và... vân vân. Bá phát chớ đại ca?
- Bá phát con khỉ mốc. Một ngàn lẻ một thứ sôcôla trên đời này đều chui vô bụng mày mà.
- Nhưng cách chui vô thì phải khác chớ. Tao phải sắp xếp để mỗi khi thò tay vào thùng đựng sôcôla là không bị lộn tiệm. Muốn xực loại nào chỉ việc vươn năm ngón trúng phóc loại đó khỏi cần sử dụng mắt. Tao sẽ tập cho đến khi nào cúp điện cũng chộp trúng mục tiêu cần... xơi. Trời ạ, ăn lộn thứ kẹo mà mình chưa khoái trong giờ phút đó rất bực mình.
Tarzan không nín được cười.
- Tao không ngờ mày ham ăn đến mức đó. Trong khi vừa mới đây thôi tai hoạ suýt xảy ra cho một giáo viên quyến rũ nhất mày cũng không hề hay biết. Một vụ trộm...
Tròn Vo chấm dứt cơn hùng biện về sôcôla tức khắc. Nó há hốc:
- Trộm hả? Cái gì trộm? Lạy Chúa, giáo viên quyến rũ nhất hả? Còn ai ngoài cô Helga? Ủa, tao cứ tưởng mày đi xem xinê với Công Chúa chứ?
- Mày gì mà quýnh quáng thế hả? Từ từ rồi tao kể...
Câu chuyện của Tarzan vừa kết thúc, Kloesen liền phồng mang trợn mắt thẩy một... miếng sôcôla vô miệng.
- Tao phải ăn cho đỡ tức thằng Max Jocher. Mày dặn nó đừng xớ rớ trước mặt tao mà mất mạng.
- Được thôi, biết đâu ngày mai mày lại đứng xớ rớ trước mặt nó ở Lerchenbach.
- Sẵn sàng! Nó sẽ biết tay mập này.
Nói rồi thằng mập tung một cú đá thần sầu vào... chân giường lấy... thớ, mà quên mất rằng chân nó không mang giày.
- Á, đau quá...
Cu cậu nhảy lò cò một hồi rồi ngồi phịch xuống sàn nhà kiểm tra mười ngón chân. May cho nó, các ngón vẫn còn đầy đủ. Tarzan nhìn nó mà ngao ngán:
- Mày không chịu "ngơi" hả Kloesen?
- Không, tao đang nuôi chí căm thù cha con thằng súc sinh Max. Tao không muốn giấc ngủ êm đềm làm tan nhụê khí.
- Vậy thì làm ơn thu xếp sôcôla vô thùng hết cho tao. Tao sẽ "tan biến nhuệ khí" nếu mày không trả lại tao cái nệm giường...
*
Từ sáng sớm, hai quái đã rời khỏi giường dùng qua loa phần ăn sáng và phóng đến điểm hẹn. Tụi nó cập rập như vậy mà vẫn đến sau Karl và Gaby tới 20 phút.
Bầu trời hôm nay trong veo, không có lấy một làn gió. Giữa thiên nhiên mùa hè, Gaby ngó thật tuyệt trong bộ đồng phòng hục màu trắng. Quần soóc, đi giày thể thao, sợi dây buộc chó vòng quanh thắt lưng.
Máy Tính Điện Tử thì... mỏng manh trong chiếc áo phông và quần soóc rộng thùng thình. Thêm một cái nón lưỡi trai kẻ carô sụp xuống tận mang tai để tránh nắng. Nó đang làm trò xiếc với hai cọng cỏ gà thò ra hai bên mép vểnh lên như ria mèo.
Tarzan huýt sáo. Con Oskar lao lại tức thì. Cặp tai đen như chiếc quạt bay phần phật. Lưỡi con chó thì dài thượt. Nó vừa chồm lên liếm tay Tarzan vừa ngoáy tít cái đuôi ngắn cũn.
- Gấu, gấu, gấu...
Gaby tỉnh queo:
- Mình thật không hiểu nó thấy gì hay ho ở đại ca!
Tarzan chưa kịp đối đáp thì Karl cười chen vào:
- Oskar là một kẻ sành nhìn người đó. Mà này, người ta vẫn nói "chủ nào tớ đó" phải không các bạn. Hì...
Gaby lập tức lườm Máy Tính một cái để đời.
Còn Tarzan như mọi khi, hắn đã đánh hơi thấy nguy hiểm và đánh trống lảng:
- Chúng ta khởi hành là vừa, các bạn!
Bốn con "chiến mã" bằng sắt nối đuôi nhau qua khu rừng nhỏ. Gaby lên tiếng trước:
- Đêm qua có gì lạ nữa không Tarzan?
- Ủa, bạn chưa gặp "bố già" sao?
- Chưa, đêm qua ba mình có phiên. Lúc mình thức giấc sáng nay ông còn ngáy khò khò.
Tarzan cười:
- Đêm qua mình và cô Helga đã làm việc tại văn phòng của chú Glockner. Để cô giáo hoàn tất bức "chân dung tội phạm". Chuyện xảy ra sau khi mình chia tay Gaby.
Tarzan kể hết đầu đuôi câu chuyện. Máy Tính Điện Tử có vẻ phẫn nộ:
- Tại sao dân làn Lerchenbach lại hùa theo lão Jocher ăn hiếp cô Helga? Thật nhục nhã, sống mà hoàn toàn bị người khác chi phối ư? Thật không hiểu nổi. Mình có cảm tưởng cái làng này sinh hoạt như một bộ lạc mà lão Jocher là tù trưởng.
Tròn Vo vỗ bụng bình bịch:
- Nhà ngươi nói hợp ý ta. Phải như TKKG tụi mình nè. Có cái đầu là đại ca, nhưng ai cũng có ý kiến riêng hết. Muốn ăn sôcôla hay thứ gì cũng tự do xả giàn...
Tất cả cười phá lên vì trò liên tưởng nhăng nhít của nó.
Đường xa đến nỗi con Oskar lưỡi lè ra gần chạm đất vì... đuối. Cũng may đúng lúc đó tự nhiên gió ở đâu lồng lộng thổi tới khiến con cẩu hào hứng trở lại. Trước khi vào làng Lerchenbach nó sủa lên một tiếng... ngọt ngào:
- Ẳng!
Nguyên bản tiếng Đức: “Der blinde Hellseher”
Nhà xuất bản Pelikan – Hannover 1979
Dịch giả: Vũ Hương Giang
Phóng tác: Bùi Chí Vinh
Tủ sách: Truyện trinh thám – Văn học nước ngoài Nhà xuất bản Kim Đồng, 1994
Nguồn: Thuvien-ebook.com
Một.
CÔ GIÁO HELGA
Lần đầu tiên Tarzan và Gaby đi coi phim kinh dị. Hôm ấy là tối thứ bảy. Ngồi xuống ghế, Gaby thì thầm:
- May còn kịp! Nhưng nếu phim rùng rợn quá thì mình sẽ chui xuống gầm ghế đó.
Tarzan lướt mắt nhìn khắp rạp. Chỉ kín khoảng một phần ba số ghế. Hắn cũng đùa:
- Ôkê! Và mình sẽ ra hiệu cho bạn khi nào có thể chui lên trở lại nha.
Gaby cười khúc khích và cũng nhìn khắp rạp. Bỗng cô bé chỉ tay:
- Cô he ngồi phía trước kìa Tarzan.
- Đâu?
Tarzan liếc theo Gaby sang bên trái, trước chỗ hắn năm dãy ghế. Ái chà, một giáo viên sinh vật như cô Helga lại cả gan dám đương đầu với... ma quỷ trên màn ảnh ư? Vậy cớ gì Công Chúa của TKKG, với dòng máu thám tử bẩm sinh, chịu lép vế cô giáo hiền lành chứ?
- Cô Helga tuyệt đẹp!
Gaby lại thì thầm. Mặc dù "phụ nữ" khen phụ nữ là quá thừa nhưng Tarzan vẫn công nhận cô Helga có một điều gì đó khác hẳn đồng nghiệp. Thí dụ, các giáo viên khác thường khoái phim hoành tráng cổ điển thì cô lại chọn phim... kinh dị. Thí dụ, các cô giáo khác nhan sắc không được mặn mà cho lắm thì cô nổi bật như một hoa hậu của hội phụ đồng giáo viên. Chớ gì nữa, một mái tóc dài đỏ rực như lửa của cô cũng đủ mang nét đẹp thần bí rồi. Chưa nói đến, cô được toàn thể học sinh yêu mến, nhất là học sinh lớp 10A của Tứ quái.
- Phim chiếu rồi kìa Tarzan!
Lời nhắc khẽ của Gaby lọt qua lỗ tai của Tarzan đi đâu mất bởi hắn đang chú ý đến một nhân vật mới. Coi, cái tướng ngông cuồng của thằng con trai tóc vàng vừa nhảy qua hàng ghế ngồi ngay trước mặt Gaby, Tarzan không lạ lùng gì. Thằng Max Jocher, 18 tuổi, học lớp 11 trường nội trú chớ ai vô đây. Thằng Thằng này khó chịu như một vết bỏng rộp ở mông. Tarzan từng chứng kiến gã đá lia lịa vô bụng một chú cún nhỏ xíu, làm Tarzan phải ra tay và Max Jocher đã phải nghỉ học ba ngày liền vì sưng mạng sườn. Mắt gã còn bầm tím lâu hơn.
Gã chui vô rạp xem phim hay định giở trò gì vậy?
Câu hỏi đến cùng lúc với mái tóc thơm mùi táo của Gaby đang dựa sát vào hắn vì những hình ảnh ghê rợn trên phim. Mặc kệ phép lành của Thượng đế, cái nhìn của Tarzan không ngừng tập trung vào các cử động của Max Jocher. Ê, nó đã cúi xuống kia kìa...
Jocher liếc qua phía dãy ghế trái chớp nhoáng rồi thọc tay vô túi. Nó mầy mò với một vật lạ và ngồi thẳng dậy. Cánh tay trái hơi duỗi ra đằng trứoc, vai phải co về đằng sau, và...
Tarzan giật bắn mình. Hắn hiểu nội tình trong một giây. Trời ạ, thằng mất dạy Jocher vẫn thường xuyên thủ cái kẹp giấy bằng thép để làm đạn căng trên ná cao su bắn vào những học sinh lẻ loi trên sân trường. Một trò chơi đốn mạt.
Đạn bắn đi trước khi Tarzan kịp ngăn cản.
Tiếng một người đàn bà thét lên đau đớn, nhưng khán giả chỉ cười ồ. Họ tưởng rằng người phụ nữ yếu tim sợ những cảnh ma quái trên màn ảnh. Coi nào, cô Helga đưa hai tay lên ôm sau đầu, và quay lại.
"Trời ơi, nó dám bắn cô giáo..." Tarzan chồm lên tóm lấy gáy Jocher kéo nó bật ngửa trên lưng ghế. Hắn giáng một cái tát khủng khiếp có âm thanh lớn ngang tiếng rống của Jocher. Cũng may lúc đó trên màn ảnh, một bậc thang tầng hầm sập xuống cái "rầm" lấn át tất cả.
Tarzan ghé sát mang tai thằng bắn lén cười gằn:
- Tao đã thấy mày giở trò với cô Helga Gotze. Đồ bẩn thỉu. Rồi mày sẽ lãnh đủ.
Hắn giúi mạnh thằng này xuống ghế:
Gaby lúc này mới ngỡ ngàng:
- Sao? Nó đã bắn vào cô Helga ư?
Tarzan gật đầu. Hắn nhìn cô giáo đang ôm đầu đi ra khỏi rạp.
- Nhổ neo, Gaby. Cô giáo bị thương rồi.
Hai đứa vừa trờ tới cửa đã gặp cô Helga đứng trước một tấm gương lớn. Cô cắn môi đưa bàn tay rẽ tóc sau đầu để xem vết thương.
- Tụi em chào cô!
Cô Helga sửng sốt. Mặt cô vẫn còn tái mét:
- Ủa, các em định vô rạp xem phim sao? Tôi mới ở trong đó ra. Cái đầu...
Công Chúa nắm tay cô:
- Tụi em cũng mới ra. Tarzan đã nhìn thấy thằng Max Jocher bắn cô bằng ná. Bạn ấy đã "dợt" nó một trận.
Cô Helga thì thào, vẻ thảng thốt:
- Lạy Chúa, lại là thằng Jocher ư?
- Cô để em xem một chút...
Như một y tá thực thụ, Công Chúa khám sau ót cô Helga và xác định một vết rách nhỏ. Cô bé dùng khăn tay thấm máu vết thương đang rỉ. Cô Helga gượng cười:
- Dòng họ Jocher toàn làm những chuyện tồi bại. Cô cám ơn Tarzan vì em đã kịp thời trừng phạt Jocher. Thôi, các em vào xem tiếp đi.
Gaby lắc đầu:
- Em hết thích loại phim rùng rợn này rồi. Toàn là những điềm xấu. Tụi em sẽ đi dạo một chút. Buổi tối mùa hè đẹp thế này mà cô.
Cô Helga cười tươi hơn:
- Như vậy thì có khác gì điều cô đang mong muốn đâu. Này nhé, tôi biết một cái quán có vườn ở gần đây. Mời các em cùng ghé đó.
Tarzan nãy giờ cứ ngẩn người ra nhìn cô Helga. Còn phải hỏi, cô chỉ cao hơn Gaby tí chút, cặp mắt hơi xếch, màu xanh lục, nước da mịn nõn nà, vóc người thon thả. Lúc cô cười thì hàm răng trắng muốn không thua bất cứ minh tinh màn bạc nào.
*
Ba người ngồi dưới một cây dẻ lớn với ba chai nước ngọt trên bàn. Tarzan bắt đầu công việc quen thuộc:
- Hình như cô xích mích với gia đình thằng Max Jocher?
Helga kinh ngạc:
- Sao em biết?
- Hồi nãy cô có nói "Dòn họ Jocher toàn làm những chuyện tồi bại"...
- Ừ nhỉ, các em biết làng Lerchenbach không? Tôi và gia đình Jocher ở chung làng.
Gaby lắc đầu:
- Em chỉ lướt ngang qua vài lần chớ chưa đi vào...
Tarzan có... kinh nghiệm hơn. Hắn nói:
- Làng này cách xa thành phố đúng 30 cây số và ở dưới một thung lũng cạn, đúng không cô? Em nghe đồn rằng dân chúng ở đó sống theo luật rừng. Số dân chưa tới một ngàn người mà đầu óc cục bộ và bảo thủ, chối bỏ mọi cái mới. Họ gần như không mở cửa với người lạ. Ở đó chuyện thanh niên du đãng đánh nhau với các làng lân cận là chuyện xảy ra cơm bữa. Em không hiểu sao cảnh sát địa phương lại bất lực như vậy?
Cô giáo lặng lẽ nhìn xuống miệng ly:
- Em đã hiểu gì về gia đình trò Max?
- Ơ... hình như nó là con một nông dân cực giàu ở làng Lerchenbach.
- Đúng vậy.
Helga ngậm ngùi:
- Cha mẹ tôi, nay đã qua đời, không phải là người làng Lerchenbach. Sau chiến tranh thế giới thứ 2 họ trôi giạt đến làng này. Họ sinh ra tôi cách nay 25 năm và tạo dựng được một cơ nghiệp khá bề thế dù họ không bao giờ được dân làng chính thức thừa nhận, dang tay chào đón. Tôi đã lớn lên với đám trẻ thò lò mũi xanh, năm lên 10 thì chuyển qua ở với bà nội cách đây khá xa vì mẹ mất và trường nội trú của chúng ta khi đó chưa nhận học sinh gái. Tôi đã học trung học rồi lên đại học. Tôi chỉ về Lerchenbach vào những kỳ nghỉ hè để thăm cha. Hai năm trước đây, cha tôi qua đời để lại cho tôi ngôi nhà và mảnh đất tuyệt đẹp. Tôi bắt buộc phải trở lại Lerchenbach coi sóc phần hương hoả bất chấp sự xa lánh và thái độ đê tiện của một số người trong làng. Cả làng như muốn xua đuổi tôi.
Bàn tay mịn màng thon thả của cô Helga co lại thành nắm đấm. Gaby ngơ ngác:
- Họ xua đuổi cô ư?
- Ừ, thiên hạ chỉ cầu mong tôi khuất mắt càng sớm càng tốt.
Tarzan nhíu mày:
- Quá vô lý. Một người dễ mến như... mà tại sao chứ ạ? Phải chăng có những kẻ giật dây đằng sau vụ này?
Helga uống một ngụm nước ngọt:
- Có đấy, mặc dù tôi không chứng minh nổi điều tôi phỏng đoán. Jocher đứng đằng sau xúi giục cả làng chống lại tôi.
- Thằng Max Jocher?
- Không. Bố của nó. Ông ta là một địa chủ kiêm trưởng làng. Trong đầu óc hẹp hòi và đơn giản của ông ta, tôi cần phải bị trừng trị vì đã làm cho con trai lớn của ông ta,gã Harry, ngồi tù.
- Lại có chuyện đó nữa?
- Trưởng làng Jocher có hai người con: Harry và Max. Harry đã 26 tuổi. Gã là một kẻ bại hoại không chừa một tội ác nào. Cách đây hai năm, gã dụ một em bé gái chưa tới 11 tuổi vô rừng và... Lạy Chúa, tội vô luân ấy trời không dung đất không tha. Lúc ấy tôi tình cờ hái nấm và nghe tiếng kêu cứu. Harry Jocher bỏ chạy nhưng tôi vẫn nhận ra gã. Trước toà án, tôi vẫn giữ nguyên lời khai dù lão bố có tung đủ mưu ma chước quỷ đe doạ kể cả việc đưa tiền ra dụ dỗ tôi rút lời khai. Kết quả, Harry ở tù, còn tôi thì đã có một kẻ thù nguy hiểm. Các em biết không, đất nhà tôi tiếp giáp với nhà Jocher. Thật... oái oăm.
Tarzan gật gù:
- Có nghĩa là viên đạn thằng Max Jocher nhắm vào đầu cô cũng nằm trong chiến dịch của cha nó.
Mắt Gaby nảy lửa:
- Thật bất công. Không lẽ dân trong làng đều là tôi mọi cho lão Jocher gian ác đó sao?
Helga cười buồn:
- Tôi đã xa nhà quá lâu, nên không kết bạn được với ai. Trong làng cũng có người ngầm cảm tình với tôi nhưng họ sợ lão Erwin Jocher một phép.
Tarzan cười khan:
- Mai tụi em sẽ đến chơi nhà cô. Để xem lão Erwin đó ba đầu sáu tay cỡ nào...
Cô giáo rạng rỡ đôi chút:
- Các em nhớ rủ Willi và Karl nữa nghe. Nhớ đến càng sớm càng hay. Tôi thậm chí đã lo cả kẹo sôcôla cho Tròn Vo nữa đó.
- Dạ, tụi em sẽ làm đúng lời cô. Bây giờ cô định về làng Lerchenbach ư?
- Không, tôi còn phải thả đôi chân xem các quầy hàng mẫu trên đường tới toà Thị chính. Tôi đậu xe ở đó mà.
*
Helga đã thực hiện như vậy thật. Cô không vội về làng. Chẳng ai đợi cô ở nhà ngoài lũ rắn và nhền nhện cô nuôi trong lồng kiếng. Xét ra thì cũng hiếm kẻ dám nuôi những loài thú ớn lạnh này, nhưng cô Helga khác hẳn. Là một giáo viên sinh vật, cô đang nghiên cứu và viết một luận án khoa học về đời sống hoang sơ của chúng.
Helga đi thong thả qua các quầy kính bày hàng. Trời giăng đầy mây đen. Gió mỗi lúc một mạnh, thổi bạt những cành cây cuốn bụi tung mù mịt. Trước một quán đèn mờ, hai tên du đãng đang phì phèo điếu thuốc. Thấy người phụ nữ xinh đẹp bước ngang qua, một gã hất hàm:
- Cô nàng phù thủy ơi, vô lai rai với tụi anh nào!
Helga giật bắn mình. Từ đây tới toà Thị chính hãy còn xa. Cô bước đi như chạy. Trời ạ, cô không sợ gì sự trơ tráo của đám đầu gấu đại bàng, nhưng hai tiếng "phù thủy" làm cô đau nhói. Cô hiểu tại sao chúng gọi cô như vậy. Helga rời phố chính rẽ vào một khu phố cổ có cái ngõ hẹp như cái ống, tối tăm, len lỏi giữa hai dãy nhà cao. Thoát nạn. Cô thở phào bước hấp tấp qua một vòm cổng bỏ lại đằng sau một khoảng sân đen thui như đường hầm.
Đúng lúc ấy, tiếng thủy tinh vỡ vang lên. Có ai đó rủa qua kẽ răng, nghe thoảng tới rồi lại im lặng hoàn toàn. Bộ phim kinh dị dở ẹc xem dở dang lúc nãy như chập chờn trước mắt. Helga khựng lại chết sững. Trộm đạo ư? Trời ơi, chung quanh không có lấy một bóng người trong khi đèn thì chẳng thấy thắp sáng.
Cô mím môi đứng như trời trồng trong bóng tối mà tim đập thình thịch. Lúc này có giơ bàn tay ngang mặt cũng chưa chắc thấy ngón, Helga sờ soạng từng bước tiến vào sân. Mọi thứ tự nhiên im lặng đến rợn người.
Bất ngờ một âm thanh cọt kẹt vang nhẹ. Vậy là có... vấn đề. Tối thiểu cũng là một vụ trộm. Helga lập tức rón rén lùi lại với ý định tìm một trạm điện thoại gần nhất để báo cho cảnh sát.
Khoảng sân lát toàn đá. Gót giày trái của cô vướng vào một cái khe. Cô mất đà loạng choạng chống tay trái vô bức tường cổng. Hú vía. Helga không ngờ bàn tay cô vừa chạm dính cái nút bật đèn gắn trên tường.
Hai ngọn đèn lớn lập tức sáng trưng - một gắn dưới vòm cổng, một bên tường nhà - khiến tim cô muốn nhảy khỏi lồng ngực. Coi kìa, tại khoảng sân chan hoà ánh điện, ngoài mấy thùng rác và hai két bia rỗng không là một... tên trộm sờ sờ.
Gã ăn trộm với túi đồ nghề đeo vai đang đứng trước một ô cửa có chấn song mới bị cưa đứt. Dưới gót giày gã là một tấm kính cửa sổ bị cắt gọn. Hèn gì hồi nãy Helga nghe có tiếng thuỷ tinh vỡ.
Thằng đạo chích quay phắt lại. Cuống họng Helga thắt lại vì kinh hoàng. Họ nhìn nhau trân trối. Bộ mặt tên trộm gây ấn tượng đến nỗi Helga chẳng bao giờ quên được: một chân dung với những đường nét đều dặn, đôi môi mỏng dính, cặp mắt nham hiểm.
Cả gã cũng bàng hoàng, nhưng chỉ trong giây lát.
Mặt gã nhăn lại.
Có thể nói tên trộm thuộc loại... khổng lồ. Bộ đồ dạ hành và đôi giày thể thao của gã tiến đến đầy hăm doạ trước người phụ nữ xinh đẹp đang tuyệt vọng. Chứ sao, một gót giày của Helga bị cái khe hẹp hút chặt như thanh sắt dính liền với cục nam châm. Gã đạo tặc lừ lừ xông đến với con dao bấm vừa loé lên sáng quắc. Helga hãi hùng nhắm mắt lại. Cô không còn thời gian để tụt giày ra khỏi chân, vì còn phải cởi sợi dây giày. Cô chỉ còn biết kêu cứu thật lớn:
- Cứu! Cứu tôi với!
Giây phút chỉ mành treo chuông ấy Tarzan đang phóng hết tốc độ trên con đường đêm vắng ngắt. Hắn đã chia tay Công Chúa trước cửa nhà và bây giờ cũng đang băng lối tắt qua khu phố cổ. Trước mặt hắn chỉ duy nhất một ngọn đèn đường tậm tịt. Thực tệ hại, hắn định giảm tốc độ để khỏi húc vào tường, bất chợt nghe tiếng phụ nữ vang lên thất thường:
- Cứu tôi với!
Lạy Chúa, tiếng nói quen thuộc của cô Helga. Tiếng kêu cứu lặp lại một lần nữa khiến hắn bàng hoàng. Đây này, có lẽ cô giáo bị uy hiếp ở một cái sân nào đó. Hắn nghiến răng lao xe đạp vùn vụt về một cái cổng có ánh đèn hắt ra. Con dao bấm vừa nhoáng lên từ tay thằng đàn ông mặc đồ dạ hành thì ánh đèn lại vụt tắt. Thực xui cho thằng ăn trộm và cũng thực rủi ro cho Tarzan, trận kịch chiến đã không xảy ra, bởi những bóng đèn được thiết kế theo hệ thống tắt, sáng sau ba phút tự động, nhưng vì hư hỏng sao đó nên có lúc nó sáng hàng giờ liền, lúc lại tắt ngấm chỉ sau vài giây.
- Em đây, cô Gotze!
Tarzan gầm như con hổ dữ nhằm để thằng hung thủ hoảng hồn đâm chệch mục tiêu. Trời tối om, hắn bay qua khoảng sân bất chấp chiếc xe đạp lăn kềnh dưới đất. Hắn đụng phải một thân thể mềm mại. Tarzan toan ra đòn thì ngưng lại kịp. Lỡ hắn "chặt" phải cô giáo Helga thì sao?
Mà đúng là cô giáo Helga thực. Hắn ngượng ngùng:
- Em xin... lỗi cô. Gã đâu rồi?
Cô giáo thở hổn hển:
- Tôi... không biết. Ôi chao, gã rút dao định giết tôi...
Tarzan hít một hơi dài rồi nín thở nghe động tịnh. Hắn nghe có tiếng lạch cạch ở bức tường trong sân.
- Công tắc đèn chỗ nào hả cô?
- Bên tay trái cổng.
Khi Tarzan mò mẫm được cái nút bấm thì thằng trộm nham hiểm đã... bốc hơi tự hồi nào. Hắn nhảy nhanh như một con sóc về phía bờ tường phát ra tiếng lạch cạch và lao tuốt lên tận gờ. Uổng công, sân bên hàng xóm có một lối đi xuyên nhà ra ngoài phố. Tarzan lao xuống phi nước đại ra phố vừa kịp nhìn thấy một hình người tối sẫm phóng mô tô vọt đi.
Hắn quay trở về với khuôn mặt ỉu xìu. Nhưng vẫn còn chưa thê thảm bằng Helga. Mặt cô giáo không còn một chút thần sắc. Cô đứng chân cao chân thấp, tay cầm một cái gót giày.
- Cám ơn em. Thượng đế đã gửi em đến cứu mạng tôi.
Tarzan tiu nghỉu:
- Gã đã chuồn bằng mô tô mất tiêu. Tiếc là em không tóm được gã.
- Gã trộm đó...
Cô Helga bắt đầu bình tĩnh kể lại. Tarzan nghe xong gật gù:
- Vậy là rõ. Thằng lưu manh kia rõ ràng đang đột nhập cửa hàng đồ cổ Feilbeng. Cửa hàng "xịn" đó nằm trong nhà này được rào chắn bởi các song sắt...
- Tôi cần phải báo cảnh sát. Và... rất cám ơn em.
Helga lê những bước chân cà nhắc khiến Tarzan phải biến thành ông thợ bất đắc dĩ ngồi sửa lại cái gót giày. Trong khi hắn đang loay hoay với nghề nghiệp mới thì cánh cửa hậu ngôi nhà mở ra. Một người đàn ông luống tuổi mặc áo choàng lụa đá rộng cánh cửa, sa sầm nét mặt:
- Các người làm trò gì ở đây hả? Đây là sân nhà tôi.
Tarzan "hừ" nhẹ rồi đưa tay chỉ vô ô cửa sổ bị cưa đứt.
- Đừng la lớn như thế, thưa ông. Nếu không có cô Gotze thì nhà ông đã bị mất trộm. Ông định trả ơn chúng tôi bằng cách lỗ mãng như vậy hay sao - nếu ông đúng là ông Feilberg, chủ cửa hàng đồ cổ?
Người đàn ông giụi mắt lia lịa rồi há hốc mồm nhìn ô cửa sổ toang hoác. Ông ta lắp bắp:
- Vâng, vâng... tôi là Feilberg... trời ơi, kẻ trộm... vâng, tôi ngủ ở tầng hai... vâng, tôi phải gọi cảnh sát.
- Ít ra thì ông cũng phải tỉnh táo cỡ đó. Này nhé, ông nên gọi ngay cho thanh tra hình sự Glockner ở Tổng nha cảnh sát. Ông ấy đang có phiên trực. Một vị thanh tra cừ khôi nhất ngành đấy, thưa ông!
Hai.
CHÂN DUNG TÊN TRỘM
Feilberg tỏ ra là một gia chủ biết điều. Ông vội vàng xin lỗi hai thầy trò Tarzan và mời họ vô phòng khách. Ông nói:
- Gần đây ở thành phố đột nhiên xuất hiện một tên trộm chuyên nghiệp. Nhiều đồng nghiệp của tôi đã bị gã ghé thăm bằng cách này.
Helga đã hoàn hồn. Cô nói nhỏ:
- Tôi đã nhìn thấy tận mặt gã. Toàn bộ chẳng có đặc điểm gì nổi bật, trừ cặp môi mỏng và đôi mắt. Đôi mắt cực ác. Gã có thể làm mọi chuyện.
Feilberg nhanh chóng bưng lên hai ly sinh tố trái cây. Ông ta mới nhấp một ngụm rượu vang thì xe cảnh sát đã hụ còi. Thanh tra Glockner bước vào nhà. Ông mừng rỡ khi liếc thấy Tarzan:
- Sao, cháu lại dính vô vụ này nữa à?
- Ồ, chào chú. Cháu chỉ dính vô một ngón tay thôi. Cô giáo Gotze biết nhiều hơn cháu.
Sau một hồi quan sát hiện trường, ông Glockner trầm ngâm:
- Đây có lẽ là hung thủ mà cảnh sát chúng tôi đang truy nã. Từ hai tháng nay các cửa hiệu đồ cổ bị đột nhập bởi một tên đạo chích ngoại hạng. Chúng tôi chỉ biết truy nã mà hoàn toàn mù tịt về nhân dạng hung thủ. Gã hành động hoàn hảo đến mức không để lại bất kỳ một dấu vết nào. Việc cô Gotze đã nhìn rõ mặt gã cực kỳ cần thiết cho công việc điều tra của chúng tôi.
Feilberg reo lên:
- Tôi đã bảo mà. Gã là một diệu thủ xuất quỷ nhập thần...
Ông thanh tra mỉm cười:
- Tôi nói thế chớ không có kẻ ác nào lọt nổi lưới trời đâu ông Feilberg. Nào, bây giờ thì tôi xin mời hai cô trò về Tổng nha cảnh sát. Cô Gotze sẽ giúp đỡ chúng tôi "vẽ" chân dung của gã. Còn Tarzan...
- Ồ, thưa chú Glockner, cháu kẹt...
- Tôi biết từ khuya rồi thám tử ơi. Cháu bị kẹt ông thầy giám thị ở ký túc xá chớ gì. Được rồi, tôi sẽ gọi điện về trường báo tin. Giúp đỡ an ninh trật tự xã hội, có ông thầy nào chẳng hoan hô hết mình, đúng không cháu?
- Dạ đúng!
Chiếc xe đạp đua của Tarzan được nhét vào cốp xe cảnh sát. Cả đám lên đường về Tổng nha, tất nhiên là trừ ô Feilberg ở lại thu gom tấm kính.
*
Trong văn phòng thanh tra Glockner, cô Helga và Tarzan đã đọc lại rồi ký tên vô biên bản. Ông Glockner mở lời:
- Thưa cô Gotze, bây giờ chúng ta cùng dựng lên chân dung tên đạo tắc. Cô nói rằng gã có bộ mặt bình thường như mọi người ư? Không sao, mời cô nhắm mắt lại...
Cô Helga làm y chang lời ông thanh tra chỉ dẫn. Rồi cô nói:
- Tôi đã tập trung trí nhớ. Tôi nhìn thấy gã rõ mồn một trước mắt mình.
- Tốt lắm. Trước hết tôi giải thích để cô hiểu cách làm việc của chúng ta. Cô có thấy một cái khung để lắp ráp đó chớ? Chính bức chân dung của tên tội phạm sẽ hiện lên trên khung này. Ở đây tôi có sẵn một bộ sưu tập đầy đủ các dạng khuôn mặt. Chúng ta sẽ xem lần lượt và cô sẽ chọn một khuôn mặt giống gã nhất. Trong ngăn bàn kia có hàng trăm tấm ảnh chụp mọi chi tiết trên gương mặt: kiểu tóc, trán, mắt, mũi, miệng, cằm. Cô cứ việc thay đổi, bổ sung cho đếnk hi nào đưa ra một đáp số chính xác nhất.
Helga gật đầu trong cái nhìn hồi hộp của Tarzan. Trí nhớ của cô giáo cũng thật đáng nể, chỉ một lát cô đã tập hợp được khuôn mặt và kiểu tóc. Rồi cái cằm vuông, môi mỏng dính, mũi thanh, má hóp. Ái chà, chỉ còn thiếu cặp mắt hung ác. Cuối cùng cô chọn một... cặp mắt thô lố có hàng lông mày muốn giao nhau, hai con ngươi như loé sáng:
Cô lẩm bẩm:
- Đúng thế, đây chính là gã.
Glockner ngắm nghía bức chân dung.
- Tôi chưa hề thấy bộ mặt này. Có thể gã không nằm trong danh sách những can phạm có trong tàng thư cảnh sát. Chúng ta sẽ đăng hình gã trên các tờ báo để bà con nhân diện.
Tarzan thở dài:
- Cháu từng gặp vài tá đàn ông có bộ mặt tương tự, thưa chú! Cháu nghĩ là sẽ khó khăn...
Glockner vẫn thản nhiên:
- Nhưng có một vài kẻ tương tự như vậy sẽ sa lưới trong những ngày tới. Thưa cô Gotze, có thể tôi sẽ phải nhờ cô đối mặt với một kẻ nào đó. Cô đồng ý nhận dạng hung thủ chớ? Cô là người duy nhất biết mặt gã.
Cô Helga gật đầu.
Tarzan nói thêm:
- Hình như thằng trộm cũng biết như vậy. Vì thế gã mới tính bịt miệng cô giáo vĩnh viễn bằng một con dao bấm.
Glockner nhếch môi:
- Một thằng ăn trộm tàn bạo. Gã là một sát thủ thì đúng hơn. Cô giáo nên thận trọng đề phòng.
*
Tarzan về tới trường nội trú thì trời đã khuya lắm. Thầy giám thị trẻ vừa ngáp dài vừa mở cửa:
- Lên lầu đi ông... thần. Tôi đã được thanh tra Glockner gọi điện. Vậy là cô giáo Gotze đã bắt quả tang một tên trộm hả?
- Dạ! Chúc thầy ngủ ngon.
Hắn chạy như bay lên Tổ Đại Bàng và sững sờ trước kỳ công của Kloesen. Coi, thằng mập không hiểu mắc chứng gì mà đem bày đủ chủng loại sôcôla trên hai chiếc giường nệm. Những phong kẹo ngon lành được xếp thành hàng tăm tắp.
- Trời đất, mày định bắt tao ngủ... đứng hả Kloesen?
Tròn Vo không hé miệng cười. Mặt nó lầm lì ra vẻ quan trọng:
- Ôi, đại ca không hiểu cái quái gì đâu. Kể từ đêm nay tạo sẽ lập lại trật tự. Tao đã chia từng "nội dung" kẹo từ chiều tới giờ. Hàng bên trái là sôcôla sữa, sôcôla hạnh nhân, sôcôla nguyên chất. Hàng bên phải là sôcôla đậu phụng, sôcôla nhân nho vân vân và... vân vân. Bá phát chớ đại ca?
- Bá phát con khỉ mốc. Một ngàn lẻ một thứ sôcôla trên đời này đều chui vô bụng mày mà.
- Nhưng cách chui vô thì phải khác chớ. Tao phải sắp xếp để mỗi khi thò tay vào thùng đựng sôcôla là không bị lộn tiệm. Muốn xực loại nào chỉ việc vươn năm ngón trúng phóc loại đó khỏi cần sử dụng mắt. Tao sẽ tập cho đến khi nào cúp điện cũng chộp trúng mục tiêu cần... xơi. Trời ạ, ăn lộn thứ kẹo mà mình chưa khoái trong giờ phút đó rất bực mình.
Tarzan không nín được cười.
- Tao không ngờ mày ham ăn đến mức đó. Trong khi vừa mới đây thôi tai hoạ suýt xảy ra cho một giáo viên quyến rũ nhất mày cũng không hề hay biết. Một vụ trộm...
Tròn Vo chấm dứt cơn hùng biện về sôcôla tức khắc. Nó há hốc:
- Trộm hả? Cái gì trộm? Lạy Chúa, giáo viên quyến rũ nhất hả? Còn ai ngoài cô Helga? Ủa, tao cứ tưởng mày đi xem xinê với Công Chúa chứ?
- Mày gì mà quýnh quáng thế hả? Từ từ rồi tao kể...
Câu chuyện của Tarzan vừa kết thúc, Kloesen liền phồng mang trợn mắt thẩy một... miếng sôcôla vô miệng.
- Tao phải ăn cho đỡ tức thằng Max Jocher. Mày dặn nó đừng xớ rớ trước mặt tao mà mất mạng.
- Được thôi, biết đâu ngày mai mày lại đứng xớ rớ trước mặt nó ở Lerchenbach.
- Sẵn sàng! Nó sẽ biết tay mập này.
Nói rồi thằng mập tung một cú đá thần sầu vào... chân giường lấy... thớ, mà quên mất rằng chân nó không mang giày.
- Á, đau quá...
Cu cậu nhảy lò cò một hồi rồi ngồi phịch xuống sàn nhà kiểm tra mười ngón chân. May cho nó, các ngón vẫn còn đầy đủ. Tarzan nhìn nó mà ngao ngán:
- Mày không chịu "ngơi" hả Kloesen?
- Không, tao đang nuôi chí căm thù cha con thằng súc sinh Max. Tao không muốn giấc ngủ êm đềm làm tan nhụê khí.
- Vậy thì làm ơn thu xếp sôcôla vô thùng hết cho tao. Tao sẽ "tan biến nhuệ khí" nếu mày không trả lại tao cái nệm giường...
*
Từ sáng sớm, hai quái đã rời khỏi giường dùng qua loa phần ăn sáng và phóng đến điểm hẹn. Tụi nó cập rập như vậy mà vẫn đến sau Karl và Gaby tới 20 phút.
Bầu trời hôm nay trong veo, không có lấy một làn gió. Giữa thiên nhiên mùa hè, Gaby ngó thật tuyệt trong bộ đồng phòng hục màu trắng. Quần soóc, đi giày thể thao, sợi dây buộc chó vòng quanh thắt lưng.
Máy Tính Điện Tử thì... mỏng manh trong chiếc áo phông và quần soóc rộng thùng thình. Thêm một cái nón lưỡi trai kẻ carô sụp xuống tận mang tai để tránh nắng. Nó đang làm trò xiếc với hai cọng cỏ gà thò ra hai bên mép vểnh lên như ria mèo.
Tarzan huýt sáo. Con Oskar lao lại tức thì. Cặp tai đen như chiếc quạt bay phần phật. Lưỡi con chó thì dài thượt. Nó vừa chồm lên liếm tay Tarzan vừa ngoáy tít cái đuôi ngắn cũn.
- Gấu, gấu, gấu...
Gaby tỉnh queo:
- Mình thật không hiểu nó thấy gì hay ho ở đại ca!
Tarzan chưa kịp đối đáp thì Karl cười chen vào:
- Oskar là một kẻ sành nhìn người đó. Mà này, người ta vẫn nói "chủ nào tớ đó" phải không các bạn. Hì...
Gaby lập tức lườm Máy Tính một cái để đời.
Còn Tarzan như mọi khi, hắn đã đánh hơi thấy nguy hiểm và đánh trống lảng:
- Chúng ta khởi hành là vừa, các bạn!
Bốn con "chiến mã" bằng sắt nối đuôi nhau qua khu rừng nhỏ. Gaby lên tiếng trước:
- Đêm qua có gì lạ nữa không Tarzan?
- Ủa, bạn chưa gặp "bố già" sao?
- Chưa, đêm qua ba mình có phiên. Lúc mình thức giấc sáng nay ông còn ngáy khò khò.
Tarzan cười:
- Đêm qua mình và cô Helga đã làm việc tại văn phòng của chú Glockner. Để cô giáo hoàn tất bức "chân dung tội phạm". Chuyện xảy ra sau khi mình chia tay Gaby.
Tarzan kể hết đầu đuôi câu chuyện. Máy Tính Điện Tử có vẻ phẫn nộ:
- Tại sao dân làn Lerchenbach lại hùa theo lão Jocher ăn hiếp cô Helga? Thật nhục nhã, sống mà hoàn toàn bị người khác chi phối ư? Thật không hiểu nổi. Mình có cảm tưởng cái làng này sinh hoạt như một bộ lạc mà lão Jocher là tù trưởng.
Tròn Vo vỗ bụng bình bịch:
- Nhà ngươi nói hợp ý ta. Phải như TKKG tụi mình nè. Có cái đầu là đại ca, nhưng ai cũng có ý kiến riêng hết. Muốn ăn sôcôla hay thứ gì cũng tự do xả giàn...
Tất cả cười phá lên vì trò liên tưởng nhăng nhít của nó.
Đường xa đến nỗi con Oskar lưỡi lè ra gần chạm đất vì... đuối. Cũng may đúng lúc đó tự nhiên gió ở đâu lồng lộng thổi tới khiến con cẩu hào hứng trở lại. Trước khi vào làng Lerchenbach nó sủa lên một tiếng... ngọt ngào:
- Ẳng!
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!