Dòng Sông Buồn
"Anh ở đầu sông em cuối sông
Uống chung dòng nước Vàm cỏ đông"
Ta quen nhau ngày ấy giữa mùa đông
Lời bài hát vẫn trong lòng tôi mãi
Không hoa tặng chỉ ngàn sao để lại.
Kỷ niệm xưa còn đọng mãi đâu đây
Tiếng gọi đò lưu luyến vẫy vẫy tay
Chiều bến vắng cứ đong đầy nỗi nhớ.
Câu hò ví đắm say còn dang dở
Nghe bâng khuâng chuông chùa đổ buồn tênh
Nơi đầu nguồn cơn gió bỗng lặng thinh
Thuyền đưa tới cho chúng mình gặp mặt.
Có phải tại bởi đôi bờ ngăn cách
Áo mây lành chớp xé rách vì mưa
Nên lâu rồi vắng lạnh cảnh đón đưa
Mùa thu đến lá vàng thưa rơi rụng.
Tôi chỉ biết hỏi lòng ai đã đúng
Mà lãng quên những lúng túng ước ao.
Chuyện ngày xưa nghĩ lại cũng xuyến xao
Hương vị cũ vẫn ngọt ngào như mới.
Còn đâu nữa thuở cái thời đón đợi
Nóng lòng chờ khi sương khói hoàng hôn
Ánh mắt buồn theo lấp lánh sao hôm
Em xa lánh với cánh buồm sông vắng.
Buồn ập đến như trời trưa thiếu nắng
Nỗi đau này hương vị đắng chia xa
Trái tim hồng đâu có biết kêu ca
Chỉ ứa máu trong căn nhà khép kín.
Nói gì nữa khi tâm hồn câm nín
Còn gì đâu khi tình biến bóng đêm
Gần mãi rồi sẽ đến lúc xa thêm
Ai chẳng thế hết sóng yên là bão.
Dẫu có biết tình kia là hư ảo
Trao cho nhau rồi khổ não ly tan
Vết thương lòng cũng chỉ có thời gian
Mới chắp vá những muôn vàn vết rách.
Trung Dũng