Mấy Lời Vơi Bớt Nỗi Buồn
Đọc thơ sao thấy não nề
Lời như ai oán tái tê lòng người.
Dẫu sao việc cũng đã rồi
Có ai tránh được cuộc đời trái ngang.
Hên thì sông nước mênh mang
Thuyền xuôi, thuyền ngược rộn ràng cánh chim.
Chỉ buồn số phận của em
Lời nào nói hết nỗi niềm đắng cay.
Trời tuôn mưa mãi cả ngày
Âm thầm gạt giọt lệ này xót xa.
Con thơ giờ bỗng thiếu cha
Đơn côi một bóng mái nhà cô liêu.
Lạnh lùng căn gác đìu hiu
Hỏi tìm đâu nữa dáng chiều ngày xưa.
Lá vàng rơi xuống gió đưa
Thôi đừng nghĩ nữa như chưa có sầu
Lời thơ thấm đẩm nỗi đau
Ngày mai quên hết ngẩng đầu mà đi.
Bình minh vẫn đẹp sợ gì
Hoa thơm vẫn nở có khi nào ngừng.
Tiếng chim ca hót vang lừng
Chôn vùi quá khứ đón mừng xuân sang.
Trung Dũng
BAO GIỜ KHỔ TẬN ...CAM LAI?
Mộng ước đơn sơ một mái nhà,
Con khờ hạnh phúc bên mẹ cha ,
Ước vọng đơn sơ _ đơn sơ quá
Sao mộng xa vời _ ôi xót xa!
Nào có mơ đâu cảnh sang giàu !
Nào ôm khát vọng sống nhà cao?
Chân tâm tìm hoài _ tâm mòn mõi,
Mơ nữa làm gì ? thêm đớn đau !
Than khóc cùng trời...trời không thấu
Trách đất _đất nào có hay đâu
Thôi thì nuốt ngược dòng lệ oán
Niếm đủ mùi đời...trước lẩn sau !
Biển khổ trầm luân đâu riêng mình!
Bao người ngụp lặn giữa nhục vinh
Ráng bơi, ráng lội trong hi vọng,
Chả oán ,không hờn...chỉ lặng thinh...
Cảm ơn anh TTD...đả cho cỏ những lời an ủi qua thơ...cầu mong lời thơ của anh linh ứng nha
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du
HOÀI_THƯƠNG
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du
HOÀI_THƯƠNG









