Nỗi Buồn Xa Xứ
Sao lòng cứ thấy buồn ghê
Tâm hồn lạc lõng đường quê, phải rồi.
Mẹ già tựa cửa nhìn trời
Lưng còng gối mỏi một thời vì con
Giờ đây tuổi tác héo hon
Tóc sương, da sạm mỏi mòn chiều buông.
Còn con đằng đẵng tha hương
Xót xa, lo lắng, nhớ thương chỉ mồm.
Nói hay chứ được gì hơn
Có đâu kề cận cháo cơm hàng ngày.
Sông quê con nước vơi đầy
Đói no nào biết giờ này mẹ sao.
Cha già nghễng ngãng thấp cao
Bước chân run rẩy nghẹn ngào lòng đau.
Dòng đời thì mãi mưa ngâu
Nhớ cha, nhớ mẹ từ lâu không về.
Hết đông rồi lại sang hè
Quê người, đất khách tái tê ngập buồn.
Trung Dũng
Chia Em Sớt chút Nỗi Buồn
Nỗi buồn xa xứ sầu vương
Bên đây bên đó gửi thương về nhà
Mẹ ngồi đếm tuổi cho cha
Sợ con đi mãi còn xa đường về
Mẹ ngồi buồn đếm lê thê
Xa trời gần đất đã kề vai thu
Sợ ca dao hết còn ru
Cò con cuối nẻo sương mù trông theo
Thương anh bờ bến cheo leo
Chia em một chút bọt bèo trần ai
Gánh giùm nhau tháng năm dài
Chia em cho nỗi buồn phai đi nào
Trương Bảo Ngọc












