📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Bồ công anh trong mưa- Mọi ng đọc thử và cho em ý kiến nhé!

1 trả lời, 1.624 lượt xem — Trang 1 / 1

Bồ công anh trong mưa
 
-“Mưa long lanh như giọt nước mắt người thiếu nữ trong một đêm không sao”.
-Nhưng anh không thích mưa.
-Phải chăng vì anh đang đứng dưới một bầu trời không mưa?
 
-Những vì sao lấp lánh kì lạ quá. Nhìn xem, rõ ràng là chúng sáng hơn mọi ngày.
-Đúng thế. Mai chắc nắng to.
-Nghĩa là trời đẹp. Đi đâu đó chơi cho khuây khoả chứ?
    Hắn không đáp.
 
-Em muốn đi biển .
-Không được. Lạnh chết, lại đang mưa.
-Nhưng mưa thì mới không phải nghe tiếng biển khóc.
-Sao em cứ nghĩ bi quan thế?
-Vì em buồn.
    Thế là nàng khóc, không ngần ngại. Nước mắt nàng ướt sũng cái khăn tay và cả vạt áo comple mới cứng của hắn. Hắn thở dài, im lặng. Tự dưng thấy bối rối và khó chịu với cả sự im lặng của nàng. Không phải nàng khóc không ra tiếng mà là đã quen không nức nở thành tiếng khi khóc. Vì thế hắn ghét nàng như thế.
 
-Còn nhớ nàng sao?
-Không.
-Thế thì ngại gì nữa?
-Phiền lắm.
-Tại sao?
    Nghe lạ lẫm quá. Nàng không bao giờ hỏi “Tại sao?”, thường chỉ có hắn hỏi.
 
-Nhiều lời quá.
-Vậy đi nhé?
-Không.
-Sao cứ luôn cố chấp thế?
-Vì buồn.
    Ơ, hắn thấy ngạc nhiên với chính mình. Hắn đã nhắc lại câu nói của nàng à? Hắn còn nhớ nàng rõ ràng quá nhỉ? Kí ức cứ tự nhiên ùa về không kịp suy nghĩ gì nữa. Kỳ vậy nhỉ?
 
-Cái gì kỳ?
-Cầu vồng.
-Có gì kỳ?
-Sao cứ phải đi sau cơn mưa?
-Mưa đâu mà mưa, em không thấy đang nắng to à?
-Vậy cũng kỳ. Không có nắng thì cầu vồng cũng mất luôn.
-Em ngừng kiểu suy nghĩ vẩn đó lại có được không?
-…
-…
-Anh, giá mà không có cầu vồng, chỉ có mưa thôi.
    Lần đó mưa suốt một tuần. Mưa rả rích không ngừng nghỉ. Như con mèo hen lúc lâm chung nuối tiếc cuộc đời cứ gầm gừ mãi. Hắn thấy bực với mưa và cả với nàng. Ước gì không ước, ước mưa làm chi? Nhớ lại hắn mới nhận ra, tháng bảy đương nhiên phải có mưa, mà mưa dài lê thê. Người ta gọi “mưa ngâu” – mưa cho những cặp tình nhân.
 
-Mưa thì anh không ra khỏi nhà đâu, bẩn lắm.
-Em biết rồi, em đi dạo một mình.
-Đi luôn đi, bị cảm anh cũng không tới thăm đâu.
 
-Coi chừng chỗ đó trơn lắm!
-Kệ tao.
-Thì kệ, nhưng trông mày cứ như sắp tự tử vậy.
-Điên.
-Mày mới điên. Người chết là hết, ám ảnh mãi ích gì?
-Im coi, cái gì trăng trắng dưới kia thế?
 
-Em chắc chắn đó là bồ công anh mà.
-Anh có mù đâu mà không thấy nó là hoa lau chứ.
-Không, là bồ công anh. Nó bay được mà.
-Nói kỳ vậy?
-Anh xem em thổi này…
 
-Về thôi.
-Đến đây rồi lại về? Mày không thắp được nén hương sao?
-Tao bảo về. Bồ công anh bay khắp nơi làm tao dị ứng.
-Mắt mày có có vấn đề à? Đây toàn là hoa lau với xuyến chi, đào đâu ra cái của báu ấy?
-Thế à?
-Chắc tại khói, mặt mày đỏ quá.
    Đỏ đâu mà đỏ, từ sau khi tỏ tình với nàng, hắn đâu có đỏ mặt thêm lần nào nữa? Trời nóng ghê.
-ỐI! Chạy xe kiểu gì thế?
-Bụi khó nhìn đường thôi.
-Mày còn bênh nó? Thôi đứng yên đây để tao đánh xe ra. Mẹ kiếp, dân quê còn chạy ẩu thế này chả trách dân thành phố…
     Hắn khựng lại. À … Ra là trời đang nắng. Phải mưa thì biết đâu cán chết người rồi nhỉ? Lucky or unlucky? ...
 
 
 Hà Nội, 17 tháng 11, 2007
Thuỷ An 649
 
 
 
 
Sincerely yours,
Yf [img]E:\anhdep\tranhanh\hoa\syringa\2233.jpg[/img]
Đăng nhập để trả lời
0
Hi, Syranga!
Cherry vừa đọc xong truyện của bạn. Truyện tương đối đơn giản, nhưng lối viết lại rất lạ và độc đáo. Mình rất thích lối viết như thế. Nhưng cách viết này có lẽ chỉ đem lại cho mọi người sự thích thú ban đầu, chứ không thể làm mọi người nhớ mãi như những câu chuyện tình buồn có cốt truyện khác. Nó thậm chí là hơi khó hiểu với một số người ngại suy nghĩ. Tuy nhiên chuyện văn kén độc giả là chuyện rất bình thường, nếu nó là sở trường của bạn thì hãy cố phát huy nó nhé! Chúc bạn luôn vui và thành công.
Thiên Nhai Lãng Khách

_Ms Incredible_
Đăng nhập để trả lời
0