Tác giả: Stefan Wolf
(Nguyên bản tiếng Đức: “Der blinde Hellseher” Nhà xuất bản Pelikan – Hannover 1979)
Dịch giả: Vũ Hương Giang
Phóng tác: Bùi Chí Vinh
Đánh máy: _nhockuna_ ;[UN]Flinders; black pig
Tứ quái TKKG Tập 14: Người rắn
Một
CÔ GÁI MÙ BÍ ẨN
Tarzan buộc phải quan sát cô ta mười phút,bởi cô ta ngồi chắn tầm nhìn của hắn.Cũng vì thế mà hắn đoán chắc rằng cô ta,cái cô gái trẻ ngồi cạnh bàn kia không thể bị mù.
Ngoài cửa sổ,phong cảnh mùa hè màu xanh chói chang lướt qua vun vút.Những bông hoa cắm bình đặt ở các bàn ăn lắc la lắc lư.
Tròn Vo cần gì phải biết tâm trạng của đại ca làm chi cho mệt.Đây là toa ăn của tàu tốc hành Alpen và đây là kem sôcôla hấp dẫn.Nó xúc lấy xúc để làm rớt cả ken ra khăn bàn:CU cậu cáu kiỉnh gắt nhặng xị:
-Tàu bè gì mà cứ nhảy cẫng lên vậy chớ.Đường ray bị vênh chắc?
-Này,nếu mày ngậm thìa hơi lâu nó sẽ bị bẻ cong đấy!
Tròn Vo ngó cái thìa:
-Ồ,Karl này.Thìa bạc chánh hiệu,ghê chưa.Tao phải cuỗm mới được.
Gaby can thiệp liền:
-Thôi đi ông mập.Tụi mình đang là khách du lịch đó nha.Thêm nữa,bạc đâu mà bạc.
Tarzan suỵt khẽ:
-Mọi người đừng quay lại nhé.Tại bàn cuối cùng bên trái có một cô nàng đeo băng tay người mù,kính đen và mang gậy.Nhưng mình tin chắc cô ta giả đò đóng vai bị mù thôi.Vì sao các bạn hiểu không,vì khi cô ta cảm thấy không bị ai để ý thì cô ta chăm chú đọc bản thực đơn để trên bàn.
Tròn Vo khoái chí:
-Biết đâu đó là phép lạ của thượng đế.Tàu chạy lắc lư dữ quá làm cho mắt người mù sáng ra cũng nên.
Gaby nhìn cậu bạn hay nói nhăng cuội,thở dài:
Karl thì thầm vào tai Tarzan:
-Đại ca nhận xét chí lý.Tao đã kiểm tra rồi.Thậm chí chị ta còn hưởng thụ cả phong cảnh ngoài trời trong khi bàn tay vờ vĩnh sờ soạng trên mặt bàn,làm như đang sống giữa đem đen.
Gaby thắc mắc:
-Tại sao chị ta lại giả mù cho cực nhỉ?
Tròn Vo liến láu:
-Để đỡ tốn tiền đi tàu xe chứ sao.Người bị khiếm thị luôn được ưu tiên mua vé hạ giá.
Tarzan lắc đầu:
-Không đơn giản vậy đâu Kloesen.Muốn mua vé hạ giá,phải có thẻ chứng nhận là người mù đàng hoàng kia.
Máy tính nhận xét:
-Ngó chị ta,không hiểu sao mình lại thấy có cảm tình.Mà chị ta có giả mù đi chăng nữa cũng đâu có liên quan gì tới tụi mình,đại ca.
Tarzan không đồng tình:
-Tất cả những gì có vẻ mờ ám điều liên quan tới tụi mình,Karl à.Bởi vậy,không thể bỏ qua vụ này.
Cô gái mù khoảng gần 30 tuổi có mái tóc màu đỏ như lông chồn,Màu mắt gì thì không rõ,nhưng tròng mắt luôn đảo đi đảo lại sau cặp kín đen,ấy là Tarzan cảm thấy vậy.Cô ta có vóc người thanh mảnh,da trắng hồng.
Tròn Vo nhìn lén “nhân vật chính” một cái rồi thở dài:
-Tiếc là không có dượng mình ở đây.Tuy chỉ là một bác sĩ nông thôn,không phải bác sĩ nhãn khoa,nhưng chắc chắn ông sẽ nhận ngay ra một người mù.
Karl làu bàu:
-Bỏ cái từ “dượng”đi Tròn Vo.Anh trai của ba mình đáng lẽ phải gọi bằng “bác” chứ?
-Bởi vì bác sĩ Sigismun Holmam yêu cầu tao phải gọi ông ấy là dượng.
-Và những gì ông ấy yêu cầu đều được coi là mệnh lệnh hả?
-Ít nhất cũng là như vậy.Ba tao coi dượng ấy là một trong những người khó chịu nhất kể từ thời Thành Cát Tư Hãn tới nay.Dượng Sigismun chê bai mọi thứ và luôn tìm cách gây sự với người khác.Ba tao rất ngac nhiên khi thấy ông dượng theo ngành y khoa,một bác sĩ thường giúp đỡ thiên hạ chớ ai nhăn như khỉ kiểu ông dượng mình bao giờ.Thực là nghịch lý.Kiểu đó bệnh nhân của ông dượng chắc cũng khốn khổ với ổng.
Gaby phản đối:
-Bạn nói xấu bác ấy nhiều quá đấy.Nếu đúng vậy,tại sao bác ấy còn mời cả tụi mình tới chơi,mặc dù ngay cả bạn còn chưa biết mặt bác ấy?
Tròn Vo ngoáy chiếc muỗng trong ly kem,bối rối:
-Ừ,chà,hừm,hừ,chậc…
Tarzan chằm chằm nhìn thằng bạn cùng phòng,hỏi thẳng:
-Mày ỡm ờ vậy nghĩa là sao vậy Kloesen?
Tròn Vo lúng túng đến mức bẻ cong cả chiếc muỗng:
-Hừm…mình cũng chẳng biết phải nói với các bạn thế nào bây giờ…
-Có gì đâu.Mày nghĩ sao nói vậy đi mập.Ngắn gọn thôi.
-Đâu có đơn giản vậy đại ca.Các bạn cần phài thông cảm với hoàn cảnh và vai trò của mình.
-Vai trò gì vậy kìa?
Tròn Vo thở ra nặng nhọc:
-Đầu đuôi thế này.Bác sĩ Sigismun Holmam là ông anh lớn tuổi nhất cùng cha khác mẹ với ba mình.Ôi họ hàng lộn xộn quá.Ngay từ lúc đi chập chững,ỗng đã chẳng liên lạc gì với cô dì chú bác.Trong 50 năm qua,ổng không hề có ý định nối quan hệ với bà con dòng họ.Ngày giỗ,ngày Tết,đám ma,đám cưới…ổng luôn luôn vắng bóng.Holmam sống ở Áo,nơi chúng ta sắp tới…
-Trời đất ơi,vòng vo hoài.Nói đại coi,mày giữ vai trò gì với ổng đi mập.
-Thì nói liền đây đại ca.Tới đâu rồi hả,à…năm nay ông cụ thầy thuốc Sigismun Holmam đã 75 tuổi,góa vợ,không có con nhưng tiền của thì vô số.Đùng một cái,ông cụ gọi điện thoại cho ba mình.Khi nghe tin hãng sôcôla Sauerlich có một đứa con trai kế thừa duy nhất,ông cụ khoái quá nói với ba mình rằng ổng muốn trao gia tài cho tôi.Haha,thằng Tròn Vo này sắp làm tỉ phú đây.Nhưng… chỉ dự bị thôi,vì ông cụ Holmam còn muốn nhìn mặt và kiểm tra năng lực của thằng cháu chưa mọt lần diện kiến.Ấy thế là…
Tarzan ngắt lời thằng mập:
-Nhà mày bảnh vậy còn nhận thêm gia tài “ông dượng” làm gì?
-Thì ba tao cũng trả lời với ông cụ thầy thuốc trong điện thoại như vậy.Ba tao nói nhà mình tiền của chất đống hơi sức đâu mà luồn cúi ông cụ bẩn tính chứ.Nhưng…Cái tao cần không phải là tiền của ổng mà muốn coi ổng đánh giá về tao như thế nào.
-Rồi sao nữa?
-Ông bố ép tao phải lên đường.Dù gì Holmam vẫn là bà con,chưa nói đến chuyện đã 75 tuổi sống nay chết mai mà không biết mặt mũi cháu ra sao thì có khi chết không nhấm mắt nổi.Tao đành phải…mặt khác tao lại thấy chờn chờn không muốn đi một mình.Có mặt các bạn,tao sẽ yên tâm hơn…
Tarzan không buông tha,gặng tiếp:
-Vì thế…
-…nên tao bịa ra chuyện dượng Sigismun Holmam mời ba bạn ấy mà.Thực ra thì dượng đâu có biết ba bạn là ai,tính ông ta hình như lại ghét con nít.
Tarzan dằn mạnh cốc nước khoáng trên bàn đến nổi nước văng ra tung tóe.Gaby trợn tròn mắt.CÒn Karl bình tĩnh hơn.Thằng quân sự phân tích:
-Không thể tưởng tượng được,bọn mình đã nghĩ rằng sẽ được đón tiếp tử tế ở nước ngoài.Bây giờ phải tính đến chuyện cái lão nữa điên nữa khùng kia có thể tống cổ những vị khách không mời mà đến chơi.Ái chà,đêm nay lạng quạng để tụi tao ngủ đường ngủ chợ lắm.
Tròn Vo nói ngay:
-Không bao giờ!Tao mang theo đầy tiền Áo đây.Đêm nay rủi có chuyện đó xảy ra,tụi mình sẽ từ giã…dượng đi tìm một khách sạn xịn.
Tarzan nói:
-Cả đám không coi việc ngủ ngoài trời là quan trọng.Vấn đề là mày đã lừa dối anh em,hiểu chưa mập?
Tròn Vo cúi gầm mặt,lí nhí:
-Hơi hơi lứa dối thôi.Tao sợ bạn bè bỏ mặc tao đi một mình.
-Thằng…khùng.Đã ai bỏ mặc mày bao giờ chưa?
-Về cơ bản thì không,nhưng trong chuyện này…
Tarzan chán nản lắc đầu:
-Thì mày cứ không nhận nhưng tụi tao vẫn tháp tùng mày sang Áo để mày có can đảm nói lên sự thật với ông dượng.Ê,đừng quanh co nữa Kloesen.Cái trò này làm chúng tao xấu hổ quá.
Tròn Vo cười…gượng,nhìn đồng hồ:
-Còn 15 phút nữa,chúng a sẽ tới nơi.
Gaby huých cùi chỏ vào sườn thằng mập:
-Từ nhà ga về chỗ ông dượng mất bao lâu?
-Dượng Holmam nói trong điện thoại rằng sẽ tốn khoảng nữa giờ đi xe hơi.Dượng còn dặn tụi mình chờ ở quán TRÁI NHO đối diện với nhà ga.
-Thế thì ông cụ sẽ ngất xỉu tại quán.Chứ sao,ông dượng cần một công tử trong khi chúng ta trình diện tới bốn vị thần.
Trong lúc Tròn Vo,Karl và Gaby tiếp tục nói chuyện thì Tarzan lại quan sát cô gái mù.Hắn hoàn toàn sửng sốt khi thấy cô ta đưa cho anh bồi bàn tờ giấy bạc cao giá nhất và ngượng nghịu rờ rẫm tờ giấy bạc đó.
Lúc này cô gái đã đứng dậy,cầm gậy khua khoắng đi khỏi tao ăn về hướng toa hạng nhất.
Tarzan nghĩ thầm: Cứ như một diễn viên sắp lên sân khấu.Ừ nhỉ,biết đâu cô nàng đóng vai người mù trong một vở kịch sẽ trình diễn và bây giờ đi “thực tế” để nhập vai.Biết đâu.
Con tàu mỗi lúc chạy một nhanh hơn.Gần đến bến rồi.Giọng Tròn Vo không có gì là lo lắng:
-Hồi hộp hả,mình sẽ giới thiệu các bạn với ông dượng và…
Karl vui vẻ:
-Và tụi tao từng đứa một tiến vô quán TRÁI NHO cho dượng mày ngạc nhiên chơi.
Tarzan nhìn đồng hồ,nhắc các bạn:
-Các vị chuẩn đồ đạc xuống tàu nhé.Karl giữ giùm tao cái túi,tao cần phải đi theo cô gái mù này một đoạn.
Con tàu tốc hành giảm tốc độ rồi dừng lại.Susi Welmhoff sửa lại cái kính râm và chìa gậy ra phía trước dò đường đi như một người khiếm thị thứ thiệt.
Susi dò dẫm từng bước dù trong toa không còn ai.Phải cẩn thận tuyệt đối mới được,sơ hở một chút là coi như nhiệm vụ miễn hoàn thành.
Từ ba ngày qua cô phóng viên 28 tuổi này đã sống như một người không-nhìn-thấy-gì giữa đồng loại trong nhiều tình huống khác nhau.Tờ báo tỉnh giao cho cô nhiệm vụ viết về nỗi khổ,sự khó khăn trong sinh hoạt của người mù trong cộng đồng.
Susi quả là dũng cảm.Cô đã trải qua những gì mà người mù thật phải trai qua.Cô chẳng được ưu tiên hơn mọi người,nhưng cũng không ai chen lấn,xô đẩy cô.Không ai lợi dụng sự “tàn tật”của cô để lừa đảo.Tại bất cứ đâu,người ta cũng trả lại tiền thừa cho cô đầy đủ.
Đúng lúc đó,một người đàn ông bị trượt té ngay trong toa cuối cùng cách cô chỉ vài bước chân.
Cô giật mình.
Loại người này trông thật dữ tợn,chẳng khác gì một con rắn độc.
Gã gương mắt mhìn cô,mặt trắng bệch hoảng hốt.Sau đó gã quay ngoắt người đii về phía cửa toa tàu đằng kia.
Tàu dừng,gã vọt ra khỏi tàu cứ như là trong toa có người bị bệnh dịch hạch.
Mặt trời xế bóng tỏa sáng trên mái tóc đỏ của Susi,cặp mắt tinh tường sau màu kính đen ngó ra cửa sổ.Gã đàn ông bị té hồi nãy đang chạy như bị ma đuổi và bốc hơi sau những lum cây.
Susi vẫn tiếp tục dò dẫm bước đến toa cuối cùng và…nhìn vô trong toa.Cô giật mình cảm thấy chân tay rụng rời.
Bên trong toa,một người đàn ông trung niên đầu gục xuống tựa vào tấm kính cửa sổ,hai tay buông thõng,máu chảy đầm đìa phía sau gáy làm chiếc cổ áo đỏ lòm.Trên gáy có một cục u bầm tím.
Susi hét lên.
Một thanh niên cao lớn tóc xoăn cùng với ba người bạn chạy xộc tới.
Tarzan nghe tiếng hét và nhanh chóng lao lên phía trước.Cô gái mù nhìn cậu,cô bỏ chiếc kính râm ra.Cô cảm thấy không cần thiết phải ngụy trang nữa,suốt ba ngày giả bộ mù để rồi hôm nay mở lớn mắt trước một biến cố khủng khiếp.Cánh tay cầm gậy của cô run run chỉ vô toa.
-Một…một người…hình như bị chết trong ấy…
Tarzan đẩy mạnh cửa lao hẳn vào trong toa.Người đàn ông hói trán không cựa quậy.Ông ta mặc một bộ trang phục bằng da hươu,kế chỗ ngồi là một chiếc mũ.
Tarzan thấm mạch ông ta tức khắc,mạch tuy yếu nhưng vẫn đập đều đều.Hắn ngước mắt nhìn cô gái.
-Ông ấy còn sống.
Hắn cẩn thận kéo nạn nhân lên ghế nằm.Sơ sẩy một chút là ông ta có thể bị nghẹt thở.
Susi đã nhìn rõ mặt nạn nhân.Cô thốt lên:
-Chúa ơi!Ông…ông Mair-Chateaufort…tại sao…?Ôi,chúng ta phải gọi cảnh sát gấp.
-Có thể ông ta bị chấn thương não.Chị là người mù nhưng nhìn tốt lắm.
-Ồ không,tôi chỉ giả bộ mù.Tôi làm phóng viên và đang viết một phóng sự về cuộc sống người mù trong cộng đồng xã hội.Người này ở khá gần nhà tôi.Tên ông ấy là Macxen Mair-Chateaufort.Tôi…tôi đã nhìn thấy thủ phạm.Có lẽ gã tưởng tôi bị mù nên không làm gì tôi và bỏ chạy một mạch.
Tarzan lục túi áo nạn nhân.Hắn nói:
-Bộ quần áo nông dân truyền thống loại sang này giá không dưới 5.000 mark.Chẳng thấy bóp,đồng hồ và nhẫn đâu cả.Chắc đây là một vụ cướp.Ông ấy có giàu không?
Người nữ phóng viên gật đầu:
-Ông ta rất giàu có.Tôi biết rằng bao giờ ông ấy cũng đeo hai cái nhẫn và một chiếc đồng hồ vàng.Cái nhẫn của ông ấy khắc hai chữ SH.
-Tại sao không khắc MMC là tên tắt của ông ta?
-À,thật ra cái nhẫn này vốn là sở hữu của ông bác sĩ Sigismun Holmam.Ông Maacxen Mair-Chateaufort đã trở thành chủ nhân mới của nó nhờ chiến thắng trong một cuộc đánh bài.
Tuyệt thật,Tarzan nghĩ,đúng là tụi hắn đã rơi vào cuộc này rồi.
Tarzan đứng dậy.
-Chị đứng đây nhé,phải lo đưa ông ta đi bịnh viện trước khi tàu chạy tiếp.
Hắn nói xong là ba chân bốn cẳng chạy hộc tốc xuống đường tàu và đâm sầm phải ông trưởng tàu.Cuốn sổ ghi chép của ông ta rơi xuống đất.Không để ông ta kịp quát tháo,Tarzan ngắt lời ông:
-Lên toa nhìn kìa bác.Bác có chuyện làm đó.
Ông trưởng ga sửng sờ.Đối với hành khách đi tàu thì tất nhiên sẽ bị trễ 5 phút,nhưng 5 phút đáng gì với tàu tốc hành.Dù sao thì tốc độ con tàu sẽ được bù lỗ khi tới đường biên giới Nam Tư.
Không khí ở nhà ga nhỏ nhốn nhao hẳn lên vì vụ tai nạn.Ông trưởng ga đầm đìa mồ hôi.Năm nhân viên dưới quyền ông hầu như hoàn toàn không còn khả năng tập trung làm việc.Lúc này xe cứu thương đã đưa nạn nhân đi.
Susi và tứ quái ngồi trong phòng viên trưởng ga.Susi và Tarzan là hai nhân chứng nên phải khai báo với nhà chức trách.Ông thanh tra Wondras-chek không nhanh như ông bác sĩ cấp cứu.Susi vàa Gaby thì thầm trò chuyện còn ba quái nam ngồi luyện sự kiên trì.
Tròn Vo nói:
-MÌnh sẽ không trình diện ông dượng nếu không có các bạn.Chúng ta đến trễ nhưng có lí do chính đáng.Ông ta có thể loại tao khỏi danh sách kế thừa nhưng tao cũng sẽ nói cho ổng biết cái tội nửa thế kỷ không thèm ngó tới họ hàng.Đối với tao,ông ta vẫn còn là một người xa lạ.
Susi nói với Tròn Vo bằng một giọng thân mật:
-Trước sau chúng ta cũng là những người hàng xóm với nhau vì cùng ở trong thung lũng Mit-tebriss.Phong cảnh vùng này rất thơ mộng,bốn bề là núi với rừng trùng điệp,hồ nước và đồng cỏ mênh mông.Toàn bộ thung lũng rộng lớn ấy trước kia chỉ có bốn trang trại nhưng sau đó những người chủ cũ đã bán sạch.Hiện thời trang trại đẹp nhất thuộc về bà Pauline Mehrfelder,vợ góa của một nhà công nghiệp.Trang trại lớn thứ hai thuộc về bác sĩ Holmam,bác của Tròn Vo.Nghe đồn trang trại này lộng lẫy lắm nhưng chị chưa tới bao giờ.Trang trại thứ ba là của thương gia Mair-Chateaufort.Ông vốn là một thương gia về phomat.Có thể nói ông ta cung cấp cho phân nửa nước Áo mặt hàng này.Ông ấy đã góa vợ và hiện về hưu.Còn chị và người bạn đời của chị ở trang trại thứ tư.Đây là một trang trại nhỏ và khiêm tốn nhất.
-Anh ấy có làm báo như chị không?
-Không.Anh ấy làm nghề quay phim truyền hình.Phần lớn thời gian làm việc ở Viện và chỉ về đây vào dịp cuối tuần.Đáng tiếc là lần này ảnh vắng mặt nên không có dịp làm quen với các em.Ảnh tên Bernd.
Tarzan nói:
-Tiếc hả.Hôm nay là thứ sáu.Tụi em có thể ở lại đây đến thứ tư tuần sau nếu mọi chuyện ổn thỏa.
Tròn Vo hỏi:
-Chị có quen dượng em không?
-Biết thôi nhưng không rành.Bác sĩ Holmam không thích anh Bernd và chị mua trang trại ở đây.
-Ổng là người thế nào ạ?
-Ông ấy là người khó tính.Dượng em không mấy cảm tình với những người trẻ tuổi.Chẳng hạn với anh chàng bác sĩ Andreas Holmam,cháu ông ta ấy.Khi ông ta về hưu thì bác sĩ Andears đã tiếp nhận toàn bộ cơ nghiệp của ông.Bác sĩ Andears là một bác sĩ giỏi,chuyên gia chữa chấn thương thể thao và chữa bệnh bằng suối nước nóng.
Tarzan gật đầu:
-Té ra Tròn Vo còn một vị họ hàng.Ngay đến bác Sauerlich,ba của ông địa Kloesen cũng không nhớ nổi.Cũng chẳng có gì lạ.Trong 50 năm xa cách có biết bao nhiêu vật đổi sao dời.
Xe cảnh sát đã tới.Thanh tra Wondrascheck và người trợ lí của ông nhảy ra khỏi xe.
Viên thanh tra có cái mũi giống như củ khoai tây,chân ngắn ngủn,lại còn diện bộ comple dày cộm nên mồ hôi ướt đầm đìa.Tuy nhiên nhờ cái dái tay phúc hậu nên thanh tra Wondrascheck thuộc tuýp người tốt bụng,có khả năng tin cậy được.
Giọng ông ồm ồm:
-Chào cô Susi.Cánh nhà báo và cảnh sát như nước với lửa mà đi đâu cũng đụng độ với đang phiền toái hả?
Susi tường trình lại câu chuyện cho viên trợ lí ghi chép lia lịa.Thanh tra Wondrascheck gật gù:
-Cô hên đó,cô Susi.Chỉ vì tên tội phạm tưởng cô bị mù thật nên gã mới để cô yên.Bằng không thì…
-…y sẽ hạ thủ tôi để bịt miệng chắc?
-Có thể thế đấy.
Tarzan nhìn ông thanh tra:
-Chị Susi đã thấy tên tội phạm mặc áo khoác mỏng để hở ngực nhưng trong tay lại không có hung khí.Điều này quả thật mâu thuẫn trong khi nạn nhân thì bị hung khí đánh vào đầu.
-Ừ…ừm.Các đồng nghiệp của chúng tôi ở thị trấn Triglit sẽ làm rõ việc này khi kiểm tra tàu tại trạm dừng.
-Khi ông Chateaufort được đưa đi,cháu đã tìm khắp trong toa mà không gặp bất cứ một vật dụng nào của hung thủ bỏ lại.
Wondrascheck mỉm cười:
-Vậy thì có thể thủ phạm đã liệng vật gây tai họa ra ngoài cửa sổ.
-Cửa sổ các khoang lại càng không thể mở được.Ở đó thông gió tự động,không khí được thổi qua kẽ hở bên dưới cửa sổ.
-Nếu thế chắc nạn nhân đã bị một đòn chí mạng của một võ sư Karate?
-Không thể bác ạ.Cháu cũng có chút nghề võ.Cháu có thể nhận biết những cú đánh bằng tay,cháu biết Karate,Kungfu và Judo.Nhưng không có cú chém bằng cạnh bàn tay nào gây ra vết thương ở gáy kiểu như thế.
-Nào,giải thích về nghi vấn của cậu xem sao?
-Rất tiếc cháu không giải thích được.Có thể hung khí nhỏ có thể đút gọn trong túi áo.Có thể nói thủ phạm đã hành động thật không khôn khéo.Gã không thể nghĩ tới việc hành khách vẫn qua lại trên toa.Nếu cháu là hung thủ,cháu cũng không tin ngay cả người mù.
Wondrascheck nói:
-Trước khi tới đây,chúng tôi đã rẽ qua bịnh viện.Ông Mair-Chateaufort đã tỉnh.Ông ta cũng không trông thấy hung thủ.Ông ấy nói rằng trong lúc dán mắt vào cửa kính ngắm phong cảnh thì cửa sau lưng ông bật ra và kế tiếp là…trời tối sầm.
Ông ta quay sang Susi:
-Gã khoảng 30 tuổi,tóc vàng nâu,người tầm thước,mặc comple màu sáng phải không?
Susi nhún vai:
-Tôi không thể mô tả gã khác hơn vậy,thưa ông.
-Sau này cô vẫn nhận diện được gã?
-Đúng thế.
Ông thanh tra hất hàm với viên trợ lí ốm nhách:
-Ghi chép đủ chưa hả chú mày?
Viên trợ lí gật đầu.
-Xong.Này cô Susi,tôi biết rằng cô sẽ tường thuật cho độc giả trên tờ báo của cô về vụ cướp này.Có điều cô sẽ bị nguy hiểm đấy.Loại cướp nhanh vọt lẹ này thủ đoạn rất tàn bạo.Gã sẽ biết cô giả bộ mù và thế là…
-Ái chà,ông có nói gì thì nói nhưng viết phóng sự điều tra là nghề nghiệp của tôi.Không một phóng viên nào có cơ hội may mắn như tôi chứng kiến được tên hung thủ sau khi đã gây án đâu.Tôi sẽ tận dụng cơ hội ấy.
-Hy vọng rằng đêm nay cô vẫn nghĩ như vậy khi ở trong trang trại chỉ có một mình.Cô sẽ được dịp nghe rõ tiếng cột nhà kêu răng rắc,tiếng gió hú,tiếng mèo kêu và tiếng chuột chạy.Cô sẽ run như cầy sấy tưởng rằng tên cướp gõ cửa.Chúng tôi sẵn sàng cứu cô,nhưng từ lúc cô gọi điện báo động cho đến lúc chúng tôi ra tới hiện trường cũng hơn nửa tiếng đồng hồ đó.
Susi cười:
-Không,ông không làm tôi sợ đâu.
Viên thanh tra đứng lại:
-Có lẽ gã không còn lẩn quất ở đây nữa,nhưng tất cả phải cảnh giác đấy.
Tứ quái xốc hành lý lên vai đi như bốn kẻ lãng tử đến quán TRÁI NHO.Mặt trời đã khuất sau núi chỉ để lại những tia sáng le lói.Các quán ăn ở khu Bad Faesslift đầy nhóc khách du lịch và bịnh nhân tới chữa bệnh bằng suối nước khoáng.
Chưa bước chân vô quán mà hai đầu gối của Tròn Vo đã lập cập như ông già khiến Tarzan phải trấn an.
-Mày làm gì mà “hãi” ông dượng dữ vậy?Cứ bình tĩnh kẻo hỏng việc,không khéo mất toi khoản thừa kế đó.
Tròn Vo chống chế:
-Chẳng qua là tao kính lão đắc thọ đấy thôi.
-Xạo nữa.Hãy nhớ rằng việc mày đến đâylà do…ông ấy yêu cầu.Ông ta cần mày chớ không phải mày cần ông ta.Ông ta đang tìm một người thừa kế chớ có phải mày đâu.
-Ờ ờ,tao hiểu rồi.Nhưng tao đề nghị cả đám vào một lượt nhé.
Tarzan cố mím miệng cười.Hắn hiên ngang đi trước.Không khí trong nhà hàng mát lạnh vì các bức tường dày đến hàng mét.Một lô âm thanh loảng xoảng của chén dĩa chạm nhau,của tiếng người thì thầm lọt vào tai hắn,tất cả các bàn ăn đều kín chỗ.Tarzan đoán ông dượng của Tròn Vo chỉ có thể chờ bên quán giải khát.Chớ gì nữa,quầy rượu ở chỗ này đỡ ngộp hơn.
Đằng sau quầy rượu là một người đàn ông đứng tuổi bụng phệ,mặt đỏ au.Ông ta rót một vại bia bự đi lạch bạch như con vịt bầu đến bàn khách.Có lẽ đó là ông chủ bởi nếu người làm mà đi lại như vậy thì bị đuổi việc từ lâu rồi.Tarzan nhã nhặn hỏi:
-Thưa ông.Tụi cháu có hẹn gặp bác sĩ Holmam tại quán này.Ông có biết bác sĩ không ạ?
Chủ quán ngó hắn lom lom như ngó một con đà điểu chạy lạc.
-Cậu là cháu cụ phải không?
Tròn Vo bước lên một bước đáp:
-Vâng,cháu đây ạ.
-Cụ Holmam bực vàng cả mặt.Ông cụ chờ ở đây cả buổi và chửi thề ỏm tỏi.Cụ vừa về cách đây khoảng 5 phút.
Tròn Vo cực kỳ thất vọng:
-Chúng cháu thật là không may.
-Nhưng cậu làm gì mà lâu dữ vậy?Tàu đến đúng giờ,nhà ga thì bé.Tìm quán này dễ ợt mà.
-Tụi cháu bị kẹt phải làm việc với cảnh sát với tư cách là nhân chứng của một tội ác.
-Hừ thì ra thế.Cả quán tôi,người ta đang kháo nhau chuyện này.
Người khách ngồi bàn bên nói xen vào:
-Này,nghe đồn rằng lão khô rách ấy bị táng vỡ sọ hả?
Tarzan ngước mắt nhìn người vừa nói.Gã khoảng 40 tuổi,to mập,mặc một bộ quần áo cổ lỗ đã sờn chỉ.Hắn nói:
-Nạn nhân là một cụ già.Chỉ có những kẻ hồ đồ mới gọi ông cụ ấy là khô rách.
Gã khách ngẩng ngay đầu dậy,ngoạc mồm khiến mẩu bánh mì trộn xúc xích dang nhai nhồm nhoàm rớt ra ngoài.
-Mày dám ám chỉ tao là hồ đồ phải không?
Tarzan bình tĩnh quan sát.Gã có khuôn mặt không đến nỗi nhưng rất đểu cáng,tóc chải ngôi chính giữa đầu,nước da bũng beo như người cớm nắng.Cái càm bạnh đưa đi đưa lại,gã như đang muốn chồm lên ăn tươi nuốt sống Tarzan.Hắn nhún vai:
-Nếu phải thì sao?
Gã đàn ông đứng bật dậy,nghiến răng:
-Mày phải xin lỗi tao,nếu không sẽ biết tay tao.
Ông chủ quán thở phì phò:
-Không có chuyện đánh nhau trong quán tôi đâu nghe.Nếu ông muốn gậy sự thì xin mời ông ra ngoài.Nhưng,làm ơn thanh toán tiền cái đã.
Ông ta quay sang tứ quái:
-Các cậu có thể phone cho cụ bác sĩ Holmam,điện thoại dặt ngoài hành lang ấy.Hoặc có thể đi taxi.
Tarzan gật đầu:
-Cám ơn ông.Tụi cháu sẽ đón taxi.
Trước khi ra cửa.Tarzan còn quay đầu nghía lại gã đàn ông chải ngôi giữa có nước da vàng vọt một lần nữa.Gãa cũng vớ chiếc vali cũ đứng móc tú trả tiền rồi rời quán ăn.
Gã cũng mới tới đây bằng chuyến tàu tốc hành Alpen hay bây giờ mới ra đi?Hình ảnh gã mặt bủng,tóc chải ngôi giữa vẫn ám ảnh Tarzan khi cả bọn ra bãi đỗ xe taxi để về nhà bác sĩ Holmam
HAI
VỢ GÓA VUA ĂN TRỘM
Grobalki thấy mất cả ngon. Gã đẩy đĩa bánh mì và xúc xích sang một bên, làm một ngụm bia lớn cho tỉnh táo.
Bọn mất dạy, cả lão chủ quán láo xược nữa. Té ra đám trẻ định đi đến nhà Holmann, kẻ thù không đội chung trời với y, kẻ mà thời gian tới y sẽ xin tí huyết.
Gã xách vali đi ra. Dáng đi bất cần đời như một con sói thông thuộc mọi địa hình địa thế trong vùng. Mà thật vậy, hồi xa xưa gã từng sống ở đây. Chỉ vì xui mà gã lãnh án tù tám năm và mới được trả tự do vào cuối tuần trước. Gã về đây chỉ để trả thù bác sĩ Holmann. Gã hận ông bác sĩ này từ khi phải vào nhà đá.
Có điều bây giờ không phải là lúc giải thích. Bây giờ phải gặm nhấm nỗi hả hê với chiến tích bất ngờ vừa đạt được. Hà hà, tên làm chứng Chatenaufort đã bị ta hạ gục ở trên tàu tốc hành. Không hiểu nổi trời xui đất khiến thế nào mà vừa sổ lồng thót lên tàu về tìm kẻ thù lại được kẻ thù lù lù mò đến nộp mạng. Rõ ràng là luật vay trả. Chính mày, mày đã cả gan ra trước toà làm nhân chứng buộc tội tao. Mày bể sọ là phải.
Grobalki đắc chí thò tay vào túi quần. Con chó lửa vẫn còn đó. Cám ơn mày, súng ạ. Nhờ mày, tao đã nện được thằng Mair-Chateaufort. Tao với mày không nợ nần gì nhau nữa.
Grobalki thả gót giày xuống lộ Kaiser. Khi lướt ngang cổng nhà in tờ báo địa phương, gã nhìn thấy một phụ nữ trẻ đẹp đang lục lọi cái gì đó trong túi xách màu vàng. Mẹ kiếp, cô ả kia hình như quen lắm. Thôi chết rồi, hồi nãy mình gặp ả trên tàu và thấy rất rõ ả bị mù cơ mà. Gã dừng chân, nhìn người phụ nữ trừng trừng.
-Xin lỗi cô, nếu tôi không lầm thì cô đã từng xử sự như một người mù trên tàu tốc hành Alpen.
Người phụ nữ trẻ chính là Susi. Cô mỉm cười :
-Ông nói đúng. Tôi là phóng viên báo tỉnh và nhập vai kẻ khiếm thị để thực hiện nghề nghiệp riêng.
-Thì ra thế. Cô định trắc nghiệm thái độ thiên hạ đối với người tàn tật à ?
-Đại khái như vậy.
Susi không ưa gì khuôn mặt gã đàn ông lạ mặt. Cô gật đầu chào rồi bỏ đi một mạch.
Grobalki nhìn theo cô, gã đổi chiếc vali sang tay khác rồi triết lý :
-Đến người mù cũng không tin được.
Gã ngoặt liền vào ngõ Schreber. Một ngõ cùng tuổi với thị xã, tồn tại từ 600 năm nay. Gã vừa đi vừa tìm số nhà. Đúng địa chỉ nó viết cho gã.
Grobalki bấm chuông ngôi nhà tàn tạ ở sát ngã tư. Một lúc sau có tiếng động ở tầng trên. Một bà già tóc bạc trắng da mặt nhăn nheo thò hẳn đầu ra cửa sổ :
-Ai đó ?
-Xin chào cụ Flinkfinger. Otvan nhờ cháu tới nhắn tin cho cụ.
-Ông là cảnh sát hay sao mà biết thằng Otvan nhà tôi chứ ?
-Ngược lại đấy cụ ơi. Cháu là thằng chiến hữu của con trai cụ mà.
-Cổ thằng Otvan có mấy nốt ruồi ?
-Sáu cái tất cả. Hai bên phải, bốn bên trái. Trong đó có một nốt rất bự.
Bà già biến mất. Hú vía, Grobalki cứ tưởng mụ già sẽ lộn cổ xuống đường và gã sẽ phải đỡ mụ ta.
Cánh cửa tầng dưới mở ra. Bà lão mẹ của chiến hữu Otvan đứng trước cửa, khoác khăn choàng màu đen.
-Ông tên gì ?
-Cháu tên Heinrich Grobalki.
-Vô nhà đi. Otvan có nhắc tới anh trong thư. Hai người ở với nhau bao nhiêu lâu ?
-Hai năm, thưa bác. Hai năm vừa rồi hai đứa cháu bị giam chung phòng. Otvan “kết” cháu lắm. Cháu được tha trước nó một tuần. Để cháu tính nhẩm xem, ơ… chiều mai Otvan về đến nhà rồi. Nó có dặn nếu báo tin cho bác thì cứ yên chí ở nhờ nhà bác.
-Đúng. Trên gác còn một cái ghế xôpha. Anh ngủ trên đó nhưng cấm rờ đến rượu cônhăc của tôi.
-Tất nhiên rồi, bác Alma ạ.
-Đừng láu cá nữa. Tôi không ưa nịnh. Lên tầng trên đi.
Bà già đưa gã vô một căn phòng đầy bụi và mạng nhện. Có lẽ mạng nhện là vật trang trí nội thấy duy nhất của căn buồng.
Grobalki đặt vali xuống sàn, mở nắp và lôi chai cônhăc ra.
-Cháu mới mua ở nhà ga đây, tuyệt lắm. Bác dùng với cháu một ly nhé.
-Hi hi, uống chớ sao gì nữa. Otvan khéo chọn bạn đó. Nào, xuống phòng tôi. Bên dưới có đồ nhậu.
Ực một hơi hết ly rượu, mụ già bắt đầu :
-Hẳn anh đã nghe danh ông nhà tôi, hiện ông ấy an nghỉ ngoài nghĩa địa, nhưng lúc còn sinh tiền vốn là một tay ăn trộm cự phách nhất nước Áo đấy. Tay nghề ông nhà tôi siêu đến mức không có loại két sắt nào mà ông ta không mở được. Dân trong làng chôm chỉa gọi Poldi là Vua Mở Két mà. Đám anh chị trong thế giới ngầm xác định ông nhà tôi dính tới 212 vụ trộm trước khi bị… “múm”. Hi hi, bọn đầu gấu tính sai bét, trên thực tế Poldi đã xử tròn 500 vụ. Tôi còn nhớ hôm thực hiện vụ thứ 500, vợ chồng tôi còn làm lễ ăn mừng kia. Hồi đó cả hội kéo tới khách sạn “Hoàng Đế Franx Josef”. Ông nhà tôi thuê trọn gói một dàn kèn đồng cực kỳ rôm rả. Ôi, tối hôm đó rượu sâm panh tràn thả cửa.
-Nào, cũng ly đã bác Alma. Chúng ta cầu chúc bác trai…
-E… hèm, chỉ tiếc hùi hụi là thằng Otvan không đủ tầm cỡ như bố nó. Nó cũng cố gắng vớt vát thể diện gia đình bằng một số phi vụ, nhưng xét cho cùng, còn khuya mới có tên tuổi trong lịch sử ngành hình sự như Poldi.
Grobalki nhếch mép. Gã chuốc cho mụ già đầy ắp. Mẹ kiếp, mụ cần phải phun ra thủ đoạn tuyệt vời của thằng Otvan đã. Mụ chưa biết ý đồ của gã đâu phải chỉ thuần tuý “thịt” lão Holmann, mà cái chính là moi được một vài bí mật từ vụ đánh quả lớn của thằng bạn tù ranh mãnh.
-Bác Alma à, nghiệp vụ Otvan không có yếu như bác tưởng đâu. Cháu thấy nó giỏi lắm.
-Nhằm nhò gì với ông bố Vua Mở Két. Cảnh sát đã chứng minh được nó tham gia 14 vụ và lấy được dấu vân tay của nó. Vì thế nó phải ngồi tù 5 năm. Nó dại quá, sao nó lại không đi găng tay kia chứ ?
-Bác không biết đó thôi. Trong nhà giam, cháu đã bàn với Otvan rằng khi ra tù, hai thằng sẽ làm việc với nhau. Nhưng Otvan láu cá lắm. Nó không chịu ngửa bài với cháu. Nó chỉ nhận đã thực hiện 14 vụ. Còn vụ thứ 15 thì nó nhất định không nhận.
-Anh tính nói vụ đột nhập nhà mụ Pauline Mehrfelder chớ gì, Otvan có làm đâu mà chẳng lắc đầu. Nhưng nó không có bằng chứng ngoại phạm. Chẳng qua là rủi ro thôi. Mà chuyện này đã xảy ra 5 năm rồi còn gì. Tôi biết thằng con tôi. Nó không bao giờ đánh quả mà giấu tôi. Khoản châu báu mụ Pauline bị mấy giá trị tới 1 triệu mark chứ ít đâu.
Grobalki cạn ly cônhăc thứ tư và cảm thấy nóng rực cả người. Gã nhếch mép cười nham hiểm. Trong tù, chỉ độc nhất mình gã biết tỏng thằng Otvan đã “chơi” vụ này. Nó đã phun ra khi ngủ mê. Trong cơn ác mộng, nó bị ám ảnh bởi đồng của cải to lớn chiếm đoạt được đến nỗi lải nhải không thành tiếng : “vàng bạc… châu báu… ta sẽ bán… không ai hay… giàu sụ…” còn của được giấu ở đâu thì tuyệt nhiên nó không nói tới.
Grobalki nghĩ thầm : Tao sẽ phỗng tay trên của mày Otvan ạ, phỗng cùng lúc với việc trả thù thằng già bác sĩ Holmann. Làm xong hai vụ, tao sẽ biến vĩnh viễn và không ai biết tao ở đâu.
Gã rót thêm rượu mời mụ già. Đúng lúc đó tiếng chuông cửa vang lên.
Tứ quái vẫy taxi đến nhà bác sĩ Holmann. Trời càng lúc càng tối. Hương đồng cỏ nội bay vào trõnge ngây ngất. Người tài xế chỉ tay về một ngôi nhà mờ mờ.
-Từ đây bắt đầu tới khu thung lũng Mittelrisa. Kia là nhà bà Pauline Mehrfelder, bà ta là người rất giàu có. Bà ấy chỉ chơi thân với một mình ông thầy thuốc Holmann, người ta kháo rằng ông Holmann chỉ ngán bà Paline thôi.
Tarzan tò mò :
-Đèn đuốc nhà bà ta sáng trưng. Dám bà Pauline có ở nhà ?
-Chưa chắc. Bà ta vốn có thói quen để đèn sáng như vậy. Nghi binh mà. Bà ta không muốn bị kẻ gian viếng thăm một lần nữa. Cách đây 5 năm, ngày 17 tháng 7, bọn trộm đã rinh một đống vàng bạc chau báu trị giá một triệu đồng của bà.
-Thế bà ấy để tiền ở trong két ạ ?
-Chẳng hiểu. Nhưng có điều bà ta đãng trí lắm. Ra đường bà ta còn xỏ mỗi chân một chiếc giày khác nhau và mua hàng còn quên trả tiền thì hỏi sao bọn lưu manh không khai thác nhược điểm này. Mà hôm đó không riêng gì bà Pauline lú lẫn, bữa đó có mấy nhà cũng bị bọn trộm ghé thăm đó.
-Trời đât. Không có ai ở nhà hôm đó hay sao ạ ?
-Chứ sao. Hôm đó là ngày hội đồng quê mà. Ai cũng khoá cửa đi vui vẻ hết.
-Chẳng lẽ các nạn nhân không nghi ngờ ai sao ?
-Có chớ. Thằng Otvan Flinkfinger bị bắt ngay hôm đó và tới sáng nay vẫn còn ngồi tù. Nó là con trai của Vua Mở Két nước Áo đấy. Hình như vài ngày nữa, Otvan đã mãn hạn tù.
-Hung thủ có nhận tội không anh ?
-Không. Nhưng toà chiếu theo tất cả các tình tiết tại hiện trường vẫn quyết định lên án nó. Hiện giờ người ta vẫn chưa tìm ra đống của cải bị mất, ái chà, đống của biệt tích suốt 5 năm.
Xe taxi dừng lại trước cổng. Tarzan đang sẵn sàng ở tư thế ấn chuông thì cửa mở. Một người đàn bà lớn tuổi bước ra :
-Cháu là Willi phải không ? Vô đi. Dượng Holmann chờ cháu đã lâu. Dượng không ưa những ai thất hẹn.
Bà chìa tay về phía Tarzan. Các ngón tay đều đeo nhẫn. Tarzan bắt tay bà, hắn nói :
-Cháu là Tarzan bạn của Willi. Ba chúng cháu cùng đi với bạn ấy.
Bà nhìn chúng cười niềm nở :
-Ồ, đừng sợ các cháu. Vô hết đi.
Tarzan giới thiệu từng bạn một với bà. Bà già quàng tay qua vai Gaby :
-Cách đây 60 năm bà cũng từng là một cô gái xinh đẹp như cháu đấy.
Tròn Vo “galăng” liền :
-Dạ, bây giờ chúng cháu vẫn nhận ra vẻ đẹp xưa của bà.
-Thế hử. Cám ơn cháu. Hãy gọi ta là Pauline nghe. Ta là bạn thân của dượng cháu đây. Hôm nay ông ấy mời ta đến đây để đón các cháu. Các cháu phải sửa soạn xin lỗi ông Holmann về việc đến trễ nhé.
Tarzan tức giận nghĩ, mình đang ở đâu thế này ? Hắn nói :
-Tụi cháu không làm gì sai trái đến nỗi phải xin lỗi. Bạn Willi được mời đến chớ có phải tự đến đâu ạ. Đành rằng bạn cháu có báo trước về chuyện tàu tốc hành Alpen nhưng những gì xảy ra trên tàu thì chúng cháu có lường được đâu. Tụi cháu tính rằng nếu có gì… thì cả bốn đứa sẽ quay về Fasalift ngủ trọ.
Bà Pauuline cười rất tươi :
-Ta nghĩ tối nay sẽ rất vui. Ta cũng sẽ ở đây với các cháu.
Tức quái cảm thấy nhẹ người. Bà già đã 70 tuổi mà còn rất trẻ trung và bà cũng không muốn mọi người cảm thấy mình là một bà lão già nua.
Có tiếng đàn ông trầm trầm. vẻ khó chịu :
-Cái gì ở ngoài cửa thế Pauline ? Ban đồng ca của bà đến rồi hở ?
Mụ Alma liếm mấy giọt cônhăc bám trên thành ly. Grobalki nói :
-Ồ, có ai bấm chuông cửa.
-Kệ mẹ nó. Anh rót thêm rượu ra đi.
-Vậy bác tự rót nhé, còn cháu ra ngoài đó coi ai tìm.
Gã đứng dậy và vọt qua hành lanh lần mò mãi mới thấy nút bấm điện. Hành lang bốc mùi gì chua chua khiếp. Nếu không vì mục đích tranh thủ tình cảm của mụ già thì gã đã cất chai cônhăc từ lâu.
Một người đàn ông to bè mặc bộ complê mùa hè màu sáng đứng chờ trước cửa. Chiếc cà vạt kéo dài tới tận bụng. Trên khuôn mặt nghiêm nghị của ông ta nổi bật cặp kính trắng không viền. Ông ta nói :
-Chào ông. Tôi cần gặp bà Flinkfinger.
-Bà già đang ở trong nhà.
-Tôi là luật sư Posnickel. Rất tiếc là tôi đã làm phiền nhưng ngày mai tôi đã đi nghỉ phép rồi.
Grobalki niềm nở :
-Xin mời ngài luật sư vào trong.
Gã đi trước dẫn đường. Gã đã biết tên tuổi luật sư Posnickel qua lời kể của Otvan. Nhờ tài hùng biện của ông ta mà Otvan chỉ bị lĩnh án 5 năm. Hồi đó chính báo chí đã bàn tán : không có Posnickel thì tội của Otvan phải 10 năm tù mới đáng.
Viên luật sư ngửi thấy mùi rượu trước khi phát hiện chai cônhăc trên bàn. Grobalki líu lưỡi :
-Tôi là Groobbbbaalki… bạn thân của gia đình. Ông luật sư dùng với chúng tôi một ly nhé.
-Được. Tôi xin một ly.
Posnickel rút trong túi áo ngực một cuộn giấy và đằng hắng.
-Thưa bà, đáng lẽ là ngày mai hoặc mốt tôi mới giao cho con trai bà hồ sơ này, ừ… ừm, nhưng giờ chót vì bận quá nhiều công việc nên tôi muốn giải quyết sớm để còn kịp nghỉ phép.
Mụ Alma Flinkfinger ngớ ra :
-Hồ sơ nào vậy ?
-Về một ngôi mộ.
-Ngôi mộ nào ?
-Thưa bà, cách đây năm tuần con trai bà có mời tôi đến nhà tù. Số là trong tù, cậu ta có đặt báo “Tin tức Fasslift”, và qua báo cậu ấy biết nghĩa trang thị trấn đang trong tình trạng thiết đất chôn người chết. Chính vì thế những ngôi mộ đã tồn tại trên ba mươi năm ở nghĩa trang phải bị bốc lên để nhường chỗ cho những kẻ vừa từ trần.
-Anh nói nghe ghê quá… Thằng con tôi còn sống sờ sờ ra đó còn tôi đã chết đâu.
Viên luật sư cười :
-Thế này thưa bà, trên báo có nói là những ngôi mộ sắp bị khai quật có thể được gia hạn thêm một đợt ba mươi năm nữa nếu nhân thân người chết chịu mua miếng đất đó với giá 3.000 mark.
Mụ già làu bàu :
-Rõ vớ vẩn, họ hàng tôi có ai chôn cất ở đó đâu. Ông nhà tôi chôn ở Watzelfuoc cơ mà…
-Tôi biết, nhưng cậu con Otvan của bà đã uỷ nhiệm cho tôi mua đất một ngôi mộ của một người bạn thân thuộc diện khai quật. Cậu ta đã trả tiền đầy đủ cho tôi. Công việc được giải quyết xong và đây là hóa đơn thanh toán.
Mụ Alma rít lên :
-Thằng bé bị điên rồi. Nó chịu tốn kém như vậy để làm gì chớ ? Thằng bạn nào vậy kìa ?
-Cậu Otvan rất thương một người tên là Flappe.
-Flappe là lão mổ thịt súc vật trong làng. Lão đã ngoẻo lúc thằng Otvan mới lên 7 tuổi.
Viên luật sư nhún vai :
-Tôi chỉ cần hiểu cậu ấy muốn giữ phần mộ Flappe, có vậy.
Mũ già thẫn thờ :
-Thế mà tôi chẳng biết gì về chuyện đó cả.
Luật sư Posnickel nói :
-Thưa bà, tôi không có quyền can thiệp vào chuyện nội bộ gia đình thân chủ mình. Bà hãy cầm lấy các hoá đơn chứng từ. Xin chào.
Ông ta đứng dậy. Mụ già đờ đẫn như người mất trí.
Grobalki sốt sắng tiễn khách ra cửa, và không quên chúc ông có một kỳ nghỉ nhiều may mắn.
Gã muốn nhảy lên vì sung sướng.
Thật tuyệt vời ! Không thể để cho mụ già biết. Thằng Otvan láu cá thật, nhưng vẫn thua ta. Ta sẽ cho nó trắng mắt ra, ta sẽ nẫng tya trên của nó. Toàn bộ châu báu lấy được nó đã khôn ngoan giấu trong ngôi mộ lão đồ tể. Ngay đêm nay ta sẽ đến đó và khuân đi bằng hết !
BA
HUNG THỦ THẬT, HUNG THỦ GIẢ
Mặt Tròn Vo trắng bệch. Nhưng cho dù cặp giò ngắn ngủn của nó có bị chôn xuống đất, Tarzan vẫn nhổ bật lên. Hắn đẩy thằng mập đi vô trước, kéo theo phía sau một hàng dài lần lượt gồm bà Pauline, Gaby và cuối cùng là Karl.
Tròn Vo nói :
-Xin chào bác Holmann.
Chết cha rồi. Tarzan kêu khổ trong lòng. Cu cậu đã luyện chữ dượng suốt một ngày mà bây giờ quên bẵng. Bác sĩ Holmann gầm len :
-Ta ghét cái từ đó. Phải gọi ta là dượng, dượng, dượng… hiểu chưa ?
Tròn Vo tê tái cả người, đứng thuỗn ra.
Tarzan quan sát cách bài trí trong nhà. Căn nhà phong kiến của vị bác sĩ khó tính đơn giản thế này sao ? Nội thất hầu như không có gì, trừ những vật dụng bày biện khá thô kệch. Nhưng ông già thầy thuốc 76 tuổi trông rất tráng kiện. Ông mặc chiếc áo lụa thô màu mỡ gà, ống tay xắn cao, quần kẻ sọc đỏ.
Giọng ông ta như sấm :
-Bà Pauline, bà tắt thuốc lá ngay.
-Đừng hòng. Chỉ giỏi ăn hiếp thằng bé. Nếu sợ mùi thuốc, mời ông ra khỏi cửa.
-Trời hỡi, đây là nhà tôi.
-Thế thì tôi đi đây, nhưng tôi cấm ông giận cá chém thớt đổ mọi thứ lên đầu tụi nhỏ đó.
Tarzan kéo tay bà già dễ mến :
-Bà khỏi lo. Tụi cháu sẽ rời khỏi ngôi nhà cùng với bà mà. Chúng cháu không thể để bạn Willi ở lại đây với con người thô thiển này được. Cũng may mà chúng cháu có vẻ khứ hồi. Này Kloesen, đưa thư của ba mày gửi ông bác sĩ ấy đi.
Bác sĩ Holmann nói :
-Hừ, té ra là con người thô thiển ấy.
Holmann bước về phía Tròn Vo bắt tay nó và để tay kia lên vai đứa cháu mà ông chưa hề gặp mặt.
Tròn Vo co rúm người lại. Tarzan phải huých cho nó đứng thẳng người lên.
-Ta rất vui khi gặp cháu. Dượng nóng nảy quá, phải không ? Ai kêu cháu hẹn dượng mà không đến đúng giờ giấc ? Nghe ta nói đây : cháu sẽ không được về bây giờ,rõ chưa ?
Ông ta quay sang Tarzan :
-Chúng ta sẽ còn chiến đấu với nhau đấy.
Tarzan mỉm cười :
-Bằng cận chiến tay không hoặc vũ khí, tuỳ bác chọn ạ.
-Hừ, cháu tên là gì ?
-Dạ, Peter Carsten biệt hiệu Tarzan. Hai bạn cháu là Gaby và Karl. Bốn đứa cháu cộng lại thành TKKG thích những chuyện ly kỳ. Trên tàu tốc hành, tụi cháu đã nghe nói và chứng kiến các hoạt động táo bạo của bọn tội phạm ở đây. Việc tìm hiểu chúng là sở trường của tụi cháu.
Bác sĩ Holmann đưa mắt nhìn bà Pauline.
-Bà thấy thế nào ?
-Còn thế nào nữa. Tôi chỉ ao ước được làm bà nội hoặc bà ngoại của bốn đứa này.
-Tôi đã chờ hơn nửa tiếng đồng hồ trong quán TRÁI NHO và thấy tàu tốc hành Alpen chạy qua mà chẳng gặp đứa nhóc nào kêu “dượng” hết. Giá lúc ấy bà ở trong hoàn cảnh tôi thì mới hiểu tôi bực mình đến cỡ nào.
Tarzan không nói gì. Hắn lẳng lặng ngắm những ngón tay đầy nhẫn của bà Pauline mà bồi hồi. Trời ạ, hồi đó có lẽ bà chỉ bị mất một nửa của cải. Chứ sao, hãy ngó tướng mạo phong lưu của bà… là hiểu thừa. Rõ ràng kho báu bị mất chẳng làm bà bận tâm.
Tròn Vo “tình cảm” với dượng Holmann :
-Tụi cháu đến trễ vì vụ ông Mair-Chateaufort bị trấn lột.
Bà Pauline bỗng giật mình. Bác sĩ Holmann như bị kim châm. Ông nói ngay :
-Mair-Chateaufort là bạn thân của ta. Chúng ta vẫn thường hay chơi bài vời nhau, chắc ta phải phóng đến bịnh viện…
Gaby lắc đầu :
-Cháu cho rằng không nên gọi điện cho nạn nhân lúc này.
Cô bé kể lại những điều mà thanh tra Wondrascheck đã nói với bốn đứa. Cô kết luận :
-Bác sĩ cấp cứu nói rằng ông Mair-Chateaufort chưa đến nỗi nào.
-Vậy thì được. Thiếu ông ta làm sao còn hứng thú đánh bài nữa. Ta biết Chateaufort chuyên chơi bịp nhưng ta còn bịp hơn.
Tarzan trầm ngâm. Thầy thuốc Holmann bề ngoài thô bạo chớ thật ra ông là người đầy lòng trắc ẩn. Ông bác sĩ nhìn Tarzan chằm chằm :
-Nghe các cháu kể về con mẹ phóng viên giả mù, với những lời tốt đẹp, ta nói thiệt, ta chẳng ưa nổi cánh nhà báo.
Tarzan đáp :
-Nhưng cô ta đã gây những ấn tượng tốt đẹp với tụi cháu. Tại sao bác lại thành kiến với cô ấy đến thế ạ ?
Bà Pauline thích thú về chỗ cái bàn có bình nước cam to tướng. Bà rót nửa ly để uống. Uống xong ly nước cam, bà già cho biết :
-Các cháu biết không. Cái cô nàng Susi đó và anh bạn trẻ đã giành mất một trang trại nhỏ mà dượng Holmann định mua ở phía bắc thung lũng. Hỏi sao dượng chẳng hậm hực nào.
Gaby nói nhẹ nhàng :
-Không lẽ vì lý do bình thường đó mà bác tuyên chiến với chị Susi sao ?
Bác sĩ Holmann làu bàu :
-Nhưng ả ký giả đó sống với gã quay phim truyền hình mà chẳng làm đám cưới công khai. Hừ, à ta coi khuôn phép đạo đức chẳng ra gì.
Ba thằng quái cười. Bà Pauline giảng hoà :
-Thôi ông ơi. Ông xưa như trái đất ấy. Thời buổi bây giờ văn minh bấm nút chớ chẳng lẽ cổ lỗi hoài. Miễn sao cô nàng chung sống hoà bình vứi chúng ta là được. Này, tôi rót ly nước cam cho ông uống hạ… nhiệt nhé.
Holmann hoàn toàn bế tắc. Ông quay sang tìm cách sinh sự với Tròn Vo.
-Với tư cách một thầy thuốc, dượng tuyên bố cháu phải ăn kiêng, nghe chưa ? Tại sao mày… phát phì kinh dị thế hử ?
-Dạ,,, có lẽ do truyền thống gia đình. Ba cháu đồ sộ lắm.
-Đồ sộ cái mốc xì. Béo thì nói béo còn bày đặt bào chữa. Riết rồi mày như một cái thùng phi biết lăn.
Bà Pauline sốt ruột. Trời ạ, ông bạn chí cốt của bà còn kiếm chuyện kiểu này mãi thì tụi nhỏ ăn uống thế nào đây. Bà giục :
-Gaby, phụ bà một tay đầu bếp cho sáu người ăn bữa tối nhé. Willi, cháu hãy dọn đồ vô phòng khách nhỏ kìa.
Bà già ngước mắt chờ ý kiến gia chủ. Cũng may ông Holmann đã nguội đợt sóng thần. Ông ậm ừ :
-Còn có một phòng có sẵn hai giường nữa đấy.
-Tốt quá. Vậy thì Gaby sang ở với bà. Trang trại bà chỉ cách đây vài cây số. Cánh phụ nữ mình sẽ nhường hẳn giang sơn bên này cho lũ đàn ông.
Gaby reo lên :
-Thế thì tuyệt quá ạ.
Mười phút sau, tất cả kéo nhau qua phòng ăn. Bà Pauline lo hậu cần chu đáo đến nỗi chiếc bàn dài như muốn gục xuống bởi những đĩa thức ăn ngồn ngộn.
Tôi nghiệp Tròn Vo. Nó không được thoải mái. Ông dượng thẩm vấn còn hơn cả cảnh sát, nó muốn phát điên khi phải trả lời những câu hỏi liên quan đến hãng sôcôla Sauerlich và gia đình bên Đức. Trong khi Tarzan đã tì tì ăn đến cặp bánh thứ hai.
Bà Pauline can thiệp kịp thời :
-Thằng bé chết đói tới nơi rồi kìa. Ông ác vừa vừa chứ.
Tròn Vo nhìn bà với con mắt đầy biết ơn. Nó thở phào vục đầu xuống bàn ăn.
Chuông điện thoại réo, ông Holmann với tay nhấc máy nơi cửa sổ, cạnh chỗ Tarzan ngồi.
-Tôi, Holmann đây.
Giọng bên kia đầu dây se sẽ, nhưng Tarzan vẫn nghe rõ :
-Holmann hả ? Mày chuẩn bị đi đến đoạn chót của đời mi, tao sẽ tới rửa thù. Mày không thoát khỏi tay tao đâu, đồ lang băm.
Rudigo Klavim đi qua một bãi cỏ xanh và dừng lại trước băng ghế. Gã ngồi xuống xả hơi và tự sỉ vả mình.
Mẹ kiếp, gã đã phạm sai lầm gì chăng ? Gã đã cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng đến nỗi bỏ quên luôn cái vali trên tàu tốc hành. Cũng hên là trong vali không có giấy tờ, chỉ ít đồ lót, áo sơ mi và bộ complê. Thật không thể nào hiểu nổi. Gã nghĩ, hay tối nay với chùm chìa khoá vạn năng gã đã từng làm các buồng trong khách sạn phải thất điên bát đảo. Tại sao hôm nay chỉ ngẫu nhiên ăn cắp của một lão già ngất xỉu sẵn mà gã lại run như cầy sấy nhỉ ? Gã chỉ lấy được vẻn vẹn một cái bóp, hai cái nhẫn, một chiếc đồng hồ vàng. Tình cờ, hoàn toàn tình cờ thôi. Tự nhiên gã bước đến toa cuối cùng và thấy cái chuyện đáng tiếc đó. Mà gã không thể không lấy cắp bất cứ vật gì quí giá trông thấy được. Từ hồi còn đi nhà trẻ đã thế rồi.
Rudigo Klãim toát mồ hôi hột. Ai giết lão già và liệng xác lão ở toa cuối cùng ? Gã hoàn toàn ú ớ, Gã hoảng thật sự khi có người đàn bà đột nhiên xuất hiện trước mặt, đôi kính đen nhìn chòng chọc mặt gã. Phúc tổ cho gã, mụ ấy bị mù, tay mụ ấy cầm gậy và đính một băng vải màu vàng có ba chấm đen dành cho người bị mù. Ấy thế mà gã đã phóng bán sống bán chết như một thằng mới vô nghề. Tất cả những đứa có tay nghề lão luyện đều biết rằng khi trốn thì phải đi thật chậm.
Trời tối đã lâu rồi. Đèn đường thị trấn Faesslitft lúc này sáng rực. Gã thấy cảm cảnh. Năm nay gã 31 tuổi với mười năm ngang dọc khắp Châu Âu bằng nghề “nhập nha” các khách sạn. Gã tự mưu sinh trước mũi của bọn cớm nhưng lại run rẩy trước mặt một ả mù. Nhục nhã. Hay là đời mình sắp bị “lão hoá” rồi. Chó thật.
Rudigo vén mái tóc màu vàng rịn mướt mồ hôi rồi thọc tay tìm cái bóp. Chủ nhân cái bóp tên mà Macxen Mair-Chateaufort, một cái tên nửa Pháp, nửa Áo. Trong ví có 6.000 schilling tất cả, tương đương 25.000 mark, và một chiếc đồng hồ vàng.
Rudigo nhìn trời. Chẳng lẽ ta lại ngủ trên băng ghế đá này ư ? Không đời nào, chẳng thà ra nghĩa địa ngáy. Ngủ ở công viên, bọn du côn du đẵng nhiều như rươi, lạng quạng sáng mất toi 6.000 schilling thì khốn.
Gã đứng dậy, sửa lại quần áo chỉnh tề và thong thả tới khách sạn. Gã vừa đói vừa khát. Gã đến khách sạn Kur, một khách sạn được xây dựng từ thế kỷ trước và tới tận trang lai. Phía trước khách sạn là những luống hoa. Hai bên đường dành cho ôtô chạy tới cổng được cắm cờ các nước Châu Âu. Trời lặng gió, cờ treo ủ rũ dưới ánh đèn sáng chói.
Rudigo nhún vai. Cũng may là ba ngày trước gã đặt phòng trước tại khách sạn này. Đặt mà chưa ở. Gã bước vô phòng lễ tân, vào giờ này tại đây chỉ có một người làm việc.
Gã nhanh nhảu :
-Chào anh, tôi tên là Rudigo Klavim và có đặt buồng ở đây.
Người nhân viên liếc danh sách :
-Thưa ông, đúng. Ông viết phiếu đăng ký rồi chúng tôi sẽ kêu nhân viên mang hành lý lên buồng.
Rudigo hí hoáy viết và nói :
-Trên đường đi tôi bị mất hành lý, cũng còn hên là giấy tờ tuỳ thân lẫn tiền bạc vẫn còn.
Viên rtực phòng lễ tân hơi nhướn mắt, chứng tỏ có đôi chút nghi ngờ.
-Thưa ông, theo qui đinh của cảnh sát, chúng tôi cần hộ chiếu của ông.
Rudigo đưa hộ chiếu và nhận chìa khoá buồng 311 rồi đi về phía thang máy. Nhưng rồi gã lưỡng lự. Lên buồng làm gì nhỉ ? Gã có gì để cất đâu. Chân tay cũng không bẩn lắm. Vậy thì phải kiếm cái gì đó bỏ bụng đã.
Gã quay ngoắt về phía khu nhà cổ có rất nhiều cây cọ um tùm. Một nhà ăn mang đầy hương vị thiên nhiên. Rudigo chọn một bàn dành cho hai người sau một cây cọ. Thông qua một cửa sổ rộng, gã có thể quan sát dễ dàng toàn cảnh sân khách sạn.
Gã búng tay cái chách :
-Cho một vại bia lớn và đồ ăn nguội.
Rudigo uống ừng ực sảng khoái. Chỉ trong vòng nửa phút, gã đã hốt hụi được 2 cái nhẫn, 1 đồng hồ vàng và 6.000 schilling.
Gã mơ màng đếm 26 cây cọ chung quanh nhà ăn. Sau khóm cọ loà xoà hình như có khách mới kéo đến.
Mùi nước hoa thoang thoảng làm gã tò mò. Gã rẽ đám lá dòm lên. Tiếng lá sột soạt khiến người đàn bà vừa ngồi xuống nhìn gã với vẻ khó chịu.
Đúng lúc đó người bồi bàn đã đem thức ăn lên. Theo sau anh ta là một phụ nữ thoăn thoắt đi tới. Cô nàng mới xuất hiện ngồi vào chiếc bàn mà Rudigo đang dòm lén.
-Xin lỗi làm bồ phải đợi. Mình bận viết cho xong một bài báo và mô tả hình dạng để cho hoạ sĩ trong toà soạn dựng lại hình ảnh tên cướp.
-Ủa, sao lại có cướp ở đây. Chuyến đi thực tế vừa rồi, đề tài của bồ là “cô gái mù” cơ mà.
Mẩu đối thoại của hai cô gái khiến Rudigo bàng hoàng. Gã toát mồ hôi hột, rón rén vạch đám lá và suýt hất tung bộ dao nĩa trên bàn bởi… người đàn bà mới đến. Trời ạ, mặc dù cô ả ngồi nghiêng nhưng gã cũng biết ngay đó là cô gái mù trên toa tàu. Ngay chóc. Cũng những lọn tóc màu đỏ đó, cũng bộ mặt trái xoan đó, cũng bộ quần áo màu da cam vờ vịt ngây thơ. Mẹ kiếp, chỉ có đôi mắt kia bây giờ không mù. Trông nó mới tinh nhanh làm sao. Không có gậy, không có băng của người mù.
Ý nghĩ gã bị đứt đoạn bởi giọng Susi :
-Bồ nhìn cái gì về phía chiếc bàn khuất ấy hở Tanja ?
-Có một tên đàn ông láu cá đang ngó trộm tụi mình đó. Nè, định nhòm lén suốt đêm hay sao đấy.
Rudigo ấp úng :
-Xin lỗi…
Gã buông đám lá trong tay và chỉ muốn chui xuống lỗ nẻ. Ôi, quỷ sứ. Hình như con nhỏ già đui đã phát hiện ra mình.
Tiếng Susi hỏi khe khẽ :
-Ai vậy ?
-Không rõ, Susi ạ. Nếu gã nhòm lén nữa thì mình ra bàn khác ngồi.
-Thôi bỏ đi Tanja. Này, nghe mình nói đây. Thanh tra Wondrascheck bảo mình rằng : ten cướp làm ông Mair-Chateaufort bị trấn thương sọ não trên tàu tốc hành Alpen bất cứ lúc nào cũng có thể thủ tiêu mình để bịt miệng. May mà lúc đó mình đang đóng vai cô gái mù nên gã bỏ qua. Thôi, để mình kể lại từ đầu cho bạn nghe.
Susi hồn nhiên kể hết mọi chuyện mà không hề hay nhân vật bên chiếc bàn hàng xóm rùng mình ớn lạnh. Rudigo không ăn nổi một miếng dù trên bàn thức ăn đầy ắp và bụng gã đói mèm.
Susi kết thúc :
-Tội nghiệp ông Mair-chateaufort. Mình sẽ giúp ông ấy bằng bài phóng sự điều tra nóng hổi của mình. Bồ hiểu chứ, ngày mai báo sẽ đăng kèm theo bức chân dung của tên tội phạm. Mình đã nói với ông thanh tra rằng nếu nhìn thấy gã, nhất định mình sẽ nhận ra được.
Rudigo nổi da gà. Gã chết lặng vì sợ hãi mà không cách gì trách cứ được Susi. Quả là một sự ngộ nhận man rợ, tình ngay mà lý gian. Đặt mình vào trường hợp cô nhà báo già mù, gã cũng buộc phải có cái nhìn về chính gã như vậy.
Là một tên trộm chuyên nghiệp, gã biết rằng khi gặp dịp là không thể bỏ qua. Nhưng không phải vì thế mà gã có gan giết người để cướp của.
Rudigo chỉ tạm nhẹ người khi biết rằng nạn nhân không chết mà chỉ bị ngất. Đỡ cái khoản lo ông già báo oán.
Đúng lúc gã hoang mang đến cùng cực thì người bồi bước tới. Giọng anh ta ngạc nhiên :
-Ủa, ông không dùng các món ăn sao ?
-Ồ… không. Ngon đấy nhưng… tôi không nuốt nổi. Anh cho tôi một vại bia và ly đúp rượu lê nhé.
Rudigo cảm thấy vô cùng lo lắng.
Lời đe doạ trong điện thoại như gió thoảng nhưng lọt hết vào tai Tarzan. Giọng nói của kẻ nặc danh trong ống nghe lành lạnh mà khá quen với hắn. Mắt Tarzan chớp chớp. Thứ âm thanh được phát ra từ kẽ răng cắn chặt ấy hình như hắn đã nghe qua một lần. Đúng rồi, đa tạ ơn Chúa ! Nếu trí nhớ của hắn không phản thùng thì kẻ vừa phôn cho bác sĩ Holmann chính là tên đàn ông nói năng lỗ mãng ngốn bánh mì xúc xích nhồm nhoàm trong quán TRÁI NHO.
Bác sĩ Holmann bỏ máy xuống, ông ngó Tarzan :
-Cháu có nghe thấy không đó ?
-Dạ, cháu nghe rõ mồn một.
-Thôi quên đi, toàn chuyện nhảm nhí.
Bà Pauline lo lắng :
-Có chuyện gì thế ?
Holmann nhấm nháp miếng bánh mì kẹp dăm bông và nói :
-Không biết thằng điên nào đe doạ định làm thịt tôi, bà ạ.
Tarzan ngồi thẳng người :
-Gã không điên đâu, thưa bác. Gã đã nói rất rõ “… tao sẽ tới để rửa thù. Mày không thoát khỏi tay tao đâu, đồ lang băm”. Bác ạ, cháu nghĩ rằng không thể coi nhẹ chuyện này được. Gã doạ giết bác, thế mà bác lại cho rằng đó là chuyện nhảm nhí.
Mặt bà Pauline nhợt nhạt hẳn :
-Chúa ơi !
Ông Holmann rất bình tĩnh. Ông nói :
-CHẳng có gì ầm ĩ cả. Ta rất khinh bỉ những kẻ khủng bố qua điện thoại mà không dám chường mặt. Lối đe doạ kiểu này tiểu nhân còn thua cả trẻ con. Các vị phải biết, ở tỉnh lẻ này ta sống rất hoà thuận và đàng hoàng chưa bao giờ bị mang tiếng với ai. Ta đếch ngán thằng du đãng ma cô đầu gấu đại bàng nào cả. Có ngon cứ ra mặt.
Bà Pauline cố nuốt thức ăn cho khỏi nghẹn họng rồi nói :
-Ông Holmann, Tarzan nói đúng đấy. Chúng ta phải báo lời đe doạ giết người này cho thanh tra Wondrascheck.
-Càng không báo. Ta ghét lão đó lắm.
Gaby xoa dịu :
-Sao bác lại không thích ông thanh tra. Cháu thấy ông ấy rất hiền lành.
-Cháu không biết lão đâu, cháu gái. Lão dám hàm hồ tuyên bố ta đã điều trị bịnh “ziegenpeter” cho vợ lão sai phương pháp.
Bà Pauline thở dài :
-Trời ơi, chuyện đó đã xảy ra 40 năm nay, lúc ấy bà Hilde còn là một đứa bé. Mãi 12 năm sau bà ấy mới lấy ông thanh tra cơ mà.
-Bởi thế mới tức chớ. Tôi có điều trị cho một đứa con nít nào đâu, thế mà lão thanh tra dám đổ thừa tôi làm cho vợ lão nghễnh ngãng.
Gaby ráng nín cười. Cô bé nháy mắt với Tarzan. Hắn hiểu ý cất tiếng :
-Theo cháu thì bác cũng không cần gõ cửa ông thanh tra cho tốn thời giờ. Tụi cháu thừa sức bảo vệ bác, ít ra là sau cú điện thoại vừa rồi, gã giấu mặt đã có sơ hở một vài điểm.
Mọi người ngẩng đầy nhìn Tarzan trừ… Tròn Vo. Còn phải nói, thằng mập bận xực phản để bù lỗ cho cuộc thẩm vấn chớ sao.
Holmann hỏi một cách hồi hộp :
-Cháu nói coi Tarzan ?
-Theo cháu nghĩ, kẻ nào thực sự có ý định giết người, kẻ đó không tiết lộ trước ý đó của mình. Bởi vì qua đó, cơ hội thực hiện tội ác sẽ ít đi. Trừ phi đó là một kẻ ngốc nghếch hoặc cố tình làm bác sợ hãi. Nếu gã thực sự muốn ra tay thì không cần thiết phải tạo dựng cú phôn làm chi. Thứ hai, gã kết thúc cú phôn bằng cách mạt sát bác là “lang băm”. Chẳng lẽ gã là một bịnh nhân của bác ? Thế bác đã bao giờ bị bệnh nhân doạ trả thù chưa ạ ?
-Hừ hừ, làm sao ta nhớ được bịnh nhân nào căm thù ta chứ ? Lúc ốm đau thì chúng năn nỉ ỉ ôi, xin chữa cho khỏi bằng bất cứ giá nào, lúc khỏi bịnh thì chúng chửi ta cắt cổ chúng vì tiền thuốc men chạy chữa quá cao.
Karl Máy Tính im lặng nãy giờ, lúc này mới chịu hé miệng :
-Bác đóng cửa bịnh viện để về hưu từ bao giờ vậy ?
-Cách đây 5 năm nhưng bịnh viện vẫn hoạt động do cháu ta điều hành. Bà Pauline nắm rõ vụ này đấy, ta đã cho thằng cháu thuê lại cơ sở này.
Tarzan ngẫm nghĩ, theo lời kể của Susi thì bác sĩ Holmann có một người cháu cũng hành nghề y khoa tên là Andreas. Có nên đặt vến đề Andreas đã vô tình gây thù chuốc oán với ai trong khi điều trị và bây giờ ông Holmann lãnh nạn không ? Có lẽ không nên. Bởi đã chắc gì tên sát thủ trong điện thoại là cựu bịnh nhân của Holmann hoặc Andreas. Biết đâu gã hận Holmann vì một lý do nào khác và ngứa miệng gào lên “lang băm” để tự hả hê chơi ?
Tarzan cảm thấy nhức đầu. Hắn thăm dò sang một khía cạnh mới :
-Bác hãy nhớ lại coi ai là người có thể làm hại bác ?
Bác sĩ Holmann cũng căng thẳng không kém Tarzan. Ông nhún vai :
-Có lẽ chẳng có ai. Tôi đâu có cãi cọ với ai, phải không bà Pauline ?
Bà già gật đầu :
-Những năm gần đây, ba người lớn tuổi chúng tôi rất ít giao tiếp với bên ngoài. Tôi muốn nói đến ông Mair-Chateaufort, ông Holmann và tôi. Chúng tôi chỉ quanh quẩn với nhau.
Tarzan lại tư lự. Vậy thì nếu đúng là “gã rẽ tóc ngôi giữa” thì gã muốn gì đây ? Nguyên nhân nào khiến gã thâm thù ông bác sĩ đến vậy ?
Bữa ăn tối lại tiếp tục.
Trong lúc Tròn Vo phải kể lại cuộc sống của gia đình Sauerlich bên Đức trong những năm vừa qua thì bà lão Pauline ngáp dài. Bà che miệng nói với Gaby :
-Chắc hai bà cháu mình phải về sớm. Bà còn phải chuẩn bị giường chiếu cho cháu nữa.
Hai bà cháu ra xe. Tarzan vịn cửa chiếc xe hơi mini nói vọng vào :
-Gaby ơi, về đến nơi nhớ phôn liền nghe. Mình bắt đầu ngóng điện thoại sau mười phút nữa đấy.
Bà Pauline cười hóm hỉnh với Gaby :
-Tarzan quan tâm đến cháu quá nhỉ ? Như thế là tốt.
Xe lăn bánh. Giọng ồm ồm của ông Holmann từ bên trong làm Tarzan bừng tỉnh :
-Đám phụ nữ đi rồi, giờ cánh đàn ông chúng ta dọn bếp rồi lên nhà trên. Mấy đứa làm được chứ ?
Ba đứa vào bếp thu dọn bát đĩa. Tròn Vo nhanh tay ăn thêm mấy lát pho mát, đương nhiên là ăn vụng, nhưng nào có khó gì vì ông Holmann ngồi mải mê đọc báo tít trong phòng lớn.
Khi ba quái lên phòng khách thì đã quá thời điểm đợi cú phôn Gaby năm phút. Trời ạ, 15 phút đã trôi qua nhanh mà không thấy một tín hiệu gì. Không hiểu sao lòng Tarzan như có lửa đốt.
(Nguyên bản tiếng Đức: “Der blinde Hellseher” Nhà xuất bản Pelikan – Hannover 1979)
Dịch giả: Vũ Hương Giang
Phóng tác: Bùi Chí Vinh
Đánh máy: _nhockuna_ ;[UN]Flinders; black pig
Tứ quái TKKG Tập 14: Người rắn
Một
CÔ GÁI MÙ BÍ ẨN
Tarzan buộc phải quan sát cô ta mười phút,bởi cô ta ngồi chắn tầm nhìn của hắn.Cũng vì thế mà hắn đoán chắc rằng cô ta,cái cô gái trẻ ngồi cạnh bàn kia không thể bị mù.
Ngoài cửa sổ,phong cảnh mùa hè màu xanh chói chang lướt qua vun vút.Những bông hoa cắm bình đặt ở các bàn ăn lắc la lắc lư.
Tròn Vo cần gì phải biết tâm trạng của đại ca làm chi cho mệt.Đây là toa ăn của tàu tốc hành Alpen và đây là kem sôcôla hấp dẫn.Nó xúc lấy xúc để làm rớt cả ken ra khăn bàn:CU cậu cáu kiỉnh gắt nhặng xị:
-Tàu bè gì mà cứ nhảy cẫng lên vậy chớ.Đường ray bị vênh chắc?
-Này,nếu mày ngậm thìa hơi lâu nó sẽ bị bẻ cong đấy!
Tròn Vo ngó cái thìa:
-Ồ,Karl này.Thìa bạc chánh hiệu,ghê chưa.Tao phải cuỗm mới được.
Gaby can thiệp liền:
-Thôi đi ông mập.Tụi mình đang là khách du lịch đó nha.Thêm nữa,bạc đâu mà bạc.
Tarzan suỵt khẽ:
-Mọi người đừng quay lại nhé.Tại bàn cuối cùng bên trái có một cô nàng đeo băng tay người mù,kính đen và mang gậy.Nhưng mình tin chắc cô ta giả đò đóng vai bị mù thôi.Vì sao các bạn hiểu không,vì khi cô ta cảm thấy không bị ai để ý thì cô ta chăm chú đọc bản thực đơn để trên bàn.
Tròn Vo khoái chí:
-Biết đâu đó là phép lạ của thượng đế.Tàu chạy lắc lư dữ quá làm cho mắt người mù sáng ra cũng nên.
Gaby nhìn cậu bạn hay nói nhăng cuội,thở dài:
Karl thì thầm vào tai Tarzan:
-Đại ca nhận xét chí lý.Tao đã kiểm tra rồi.Thậm chí chị ta còn hưởng thụ cả phong cảnh ngoài trời trong khi bàn tay vờ vĩnh sờ soạng trên mặt bàn,làm như đang sống giữa đem đen.
Gaby thắc mắc:
-Tại sao chị ta lại giả mù cho cực nhỉ?
Tròn Vo liến láu:
-Để đỡ tốn tiền đi tàu xe chứ sao.Người bị khiếm thị luôn được ưu tiên mua vé hạ giá.
Tarzan lắc đầu:
-Không đơn giản vậy đâu Kloesen.Muốn mua vé hạ giá,phải có thẻ chứng nhận là người mù đàng hoàng kia.
Máy tính nhận xét:
-Ngó chị ta,không hiểu sao mình lại thấy có cảm tình.Mà chị ta có giả mù đi chăng nữa cũng đâu có liên quan gì tới tụi mình,đại ca.
Tarzan không đồng tình:
-Tất cả những gì có vẻ mờ ám điều liên quan tới tụi mình,Karl à.Bởi vậy,không thể bỏ qua vụ này.
Cô gái mù khoảng gần 30 tuổi có mái tóc màu đỏ như lông chồn,Màu mắt gì thì không rõ,nhưng tròng mắt luôn đảo đi đảo lại sau cặp kín đen,ấy là Tarzan cảm thấy vậy.Cô ta có vóc người thanh mảnh,da trắng hồng.
Tròn Vo nhìn lén “nhân vật chính” một cái rồi thở dài:
-Tiếc là không có dượng mình ở đây.Tuy chỉ là một bác sĩ nông thôn,không phải bác sĩ nhãn khoa,nhưng chắc chắn ông sẽ nhận ngay ra một người mù.
Karl làu bàu:
-Bỏ cái từ “dượng”đi Tròn Vo.Anh trai của ba mình đáng lẽ phải gọi bằng “bác” chứ?
-Bởi vì bác sĩ Sigismun Holmam yêu cầu tao phải gọi ông ấy là dượng.
-Và những gì ông ấy yêu cầu đều được coi là mệnh lệnh hả?
-Ít nhất cũng là như vậy.Ba tao coi dượng ấy là một trong những người khó chịu nhất kể từ thời Thành Cát Tư Hãn tới nay.Dượng Sigismun chê bai mọi thứ và luôn tìm cách gây sự với người khác.Ba tao rất ngac nhiên khi thấy ông dượng theo ngành y khoa,một bác sĩ thường giúp đỡ thiên hạ chớ ai nhăn như khỉ kiểu ông dượng mình bao giờ.Thực là nghịch lý.Kiểu đó bệnh nhân của ông dượng chắc cũng khốn khổ với ổng.
Gaby phản đối:
-Bạn nói xấu bác ấy nhiều quá đấy.Nếu đúng vậy,tại sao bác ấy còn mời cả tụi mình tới chơi,mặc dù ngay cả bạn còn chưa biết mặt bác ấy?
Tròn Vo ngoáy chiếc muỗng trong ly kem,bối rối:
-Ừ,chà,hừm,hừ,chậc…
Tarzan chằm chằm nhìn thằng bạn cùng phòng,hỏi thẳng:
-Mày ỡm ờ vậy nghĩa là sao vậy Kloesen?
Tròn Vo lúng túng đến mức bẻ cong cả chiếc muỗng:
-Hừm…mình cũng chẳng biết phải nói với các bạn thế nào bây giờ…
-Có gì đâu.Mày nghĩ sao nói vậy đi mập.Ngắn gọn thôi.
-Đâu có đơn giản vậy đại ca.Các bạn cần phài thông cảm với hoàn cảnh và vai trò của mình.
-Vai trò gì vậy kìa?
Tròn Vo thở ra nặng nhọc:
-Đầu đuôi thế này.Bác sĩ Sigismun Holmam là ông anh lớn tuổi nhất cùng cha khác mẹ với ba mình.Ôi họ hàng lộn xộn quá.Ngay từ lúc đi chập chững,ỗng đã chẳng liên lạc gì với cô dì chú bác.Trong 50 năm qua,ổng không hề có ý định nối quan hệ với bà con dòng họ.Ngày giỗ,ngày Tết,đám ma,đám cưới…ổng luôn luôn vắng bóng.Holmam sống ở Áo,nơi chúng ta sắp tới…
-Trời đất ơi,vòng vo hoài.Nói đại coi,mày giữ vai trò gì với ổng đi mập.
-Thì nói liền đây đại ca.Tới đâu rồi hả,à…năm nay ông cụ thầy thuốc Sigismun Holmam đã 75 tuổi,góa vợ,không có con nhưng tiền của thì vô số.Đùng một cái,ông cụ gọi điện thoại cho ba mình.Khi nghe tin hãng sôcôla Sauerlich có một đứa con trai kế thừa duy nhất,ông cụ khoái quá nói với ba mình rằng ổng muốn trao gia tài cho tôi.Haha,thằng Tròn Vo này sắp làm tỉ phú đây.Nhưng… chỉ dự bị thôi,vì ông cụ Holmam còn muốn nhìn mặt và kiểm tra năng lực của thằng cháu chưa mọt lần diện kiến.Ấy thế là…
Tarzan ngắt lời thằng mập:
-Nhà mày bảnh vậy còn nhận thêm gia tài “ông dượng” làm gì?
-Thì ba tao cũng trả lời với ông cụ thầy thuốc trong điện thoại như vậy.Ba tao nói nhà mình tiền của chất đống hơi sức đâu mà luồn cúi ông cụ bẩn tính chứ.Nhưng…Cái tao cần không phải là tiền của ổng mà muốn coi ổng đánh giá về tao như thế nào.
-Rồi sao nữa?
-Ông bố ép tao phải lên đường.Dù gì Holmam vẫn là bà con,chưa nói đến chuyện đã 75 tuổi sống nay chết mai mà không biết mặt mũi cháu ra sao thì có khi chết không nhấm mắt nổi.Tao đành phải…mặt khác tao lại thấy chờn chờn không muốn đi một mình.Có mặt các bạn,tao sẽ yên tâm hơn…
Tarzan không buông tha,gặng tiếp:
-Vì thế…
-…nên tao bịa ra chuyện dượng Sigismun Holmam mời ba bạn ấy mà.Thực ra thì dượng đâu có biết ba bạn là ai,tính ông ta hình như lại ghét con nít.
Tarzan dằn mạnh cốc nước khoáng trên bàn đến nổi nước văng ra tung tóe.Gaby trợn tròn mắt.CÒn Karl bình tĩnh hơn.Thằng quân sự phân tích:
-Không thể tưởng tượng được,bọn mình đã nghĩ rằng sẽ được đón tiếp tử tế ở nước ngoài.Bây giờ phải tính đến chuyện cái lão nữa điên nữa khùng kia có thể tống cổ những vị khách không mời mà đến chơi.Ái chà,đêm nay lạng quạng để tụi tao ngủ đường ngủ chợ lắm.
Tròn Vo nói ngay:
-Không bao giờ!Tao mang theo đầy tiền Áo đây.Đêm nay rủi có chuyện đó xảy ra,tụi mình sẽ từ giã…dượng đi tìm một khách sạn xịn.
Tarzan nói:
-Cả đám không coi việc ngủ ngoài trời là quan trọng.Vấn đề là mày đã lừa dối anh em,hiểu chưa mập?
Tròn Vo cúi gầm mặt,lí nhí:
-Hơi hơi lứa dối thôi.Tao sợ bạn bè bỏ mặc tao đi một mình.
-Thằng…khùng.Đã ai bỏ mặc mày bao giờ chưa?
-Về cơ bản thì không,nhưng trong chuyện này…
Tarzan chán nản lắc đầu:
-Thì mày cứ không nhận nhưng tụi tao vẫn tháp tùng mày sang Áo để mày có can đảm nói lên sự thật với ông dượng.Ê,đừng quanh co nữa Kloesen.Cái trò này làm chúng tao xấu hổ quá.
Tròn Vo cười…gượng,nhìn đồng hồ:
-Còn 15 phút nữa,chúng a sẽ tới nơi.
Gaby huých cùi chỏ vào sườn thằng mập:
-Từ nhà ga về chỗ ông dượng mất bao lâu?
-Dượng Holmam nói trong điện thoại rằng sẽ tốn khoảng nữa giờ đi xe hơi.Dượng còn dặn tụi mình chờ ở quán TRÁI NHO đối diện với nhà ga.
-Thế thì ông cụ sẽ ngất xỉu tại quán.Chứ sao,ông dượng cần một công tử trong khi chúng ta trình diện tới bốn vị thần.
Trong lúc Tròn Vo,Karl và Gaby tiếp tục nói chuyện thì Tarzan lại quan sát cô gái mù.Hắn hoàn toàn sửng sốt khi thấy cô ta đưa cho anh bồi bàn tờ giấy bạc cao giá nhất và ngượng nghịu rờ rẫm tờ giấy bạc đó.
Lúc này cô gái đã đứng dậy,cầm gậy khua khoắng đi khỏi tao ăn về hướng toa hạng nhất.
Tarzan nghĩ thầm: Cứ như một diễn viên sắp lên sân khấu.Ừ nhỉ,biết đâu cô nàng đóng vai người mù trong một vở kịch sẽ trình diễn và bây giờ đi “thực tế” để nhập vai.Biết đâu.
Con tàu mỗi lúc chạy một nhanh hơn.Gần đến bến rồi.Giọng Tròn Vo không có gì là lo lắng:
-Hồi hộp hả,mình sẽ giới thiệu các bạn với ông dượng và…
Karl vui vẻ:
-Và tụi tao từng đứa một tiến vô quán TRÁI NHO cho dượng mày ngạc nhiên chơi.
Tarzan nhìn đồng hồ,nhắc các bạn:
-Các vị chuẩn đồ đạc xuống tàu nhé.Karl giữ giùm tao cái túi,tao cần phải đi theo cô gái mù này một đoạn.
Con tàu tốc hành giảm tốc độ rồi dừng lại.Susi Welmhoff sửa lại cái kính râm và chìa gậy ra phía trước dò đường đi như một người khiếm thị thứ thiệt.
Susi dò dẫm từng bước dù trong toa không còn ai.Phải cẩn thận tuyệt đối mới được,sơ hở một chút là coi như nhiệm vụ miễn hoàn thành.
Từ ba ngày qua cô phóng viên 28 tuổi này đã sống như một người không-nhìn-thấy-gì giữa đồng loại trong nhiều tình huống khác nhau.Tờ báo tỉnh giao cho cô nhiệm vụ viết về nỗi khổ,sự khó khăn trong sinh hoạt của người mù trong cộng đồng.
Susi quả là dũng cảm.Cô đã trải qua những gì mà người mù thật phải trai qua.Cô chẳng được ưu tiên hơn mọi người,nhưng cũng không ai chen lấn,xô đẩy cô.Không ai lợi dụng sự “tàn tật”của cô để lừa đảo.Tại bất cứ đâu,người ta cũng trả lại tiền thừa cho cô đầy đủ.
Đúng lúc đó,một người đàn ông bị trượt té ngay trong toa cuối cùng cách cô chỉ vài bước chân.
Cô giật mình.
Loại người này trông thật dữ tợn,chẳng khác gì một con rắn độc.
Gã gương mắt mhìn cô,mặt trắng bệch hoảng hốt.Sau đó gã quay ngoắt người đii về phía cửa toa tàu đằng kia.
Tàu dừng,gã vọt ra khỏi tàu cứ như là trong toa có người bị bệnh dịch hạch.
Mặt trời xế bóng tỏa sáng trên mái tóc đỏ của Susi,cặp mắt tinh tường sau màu kính đen ngó ra cửa sổ.Gã đàn ông bị té hồi nãy đang chạy như bị ma đuổi và bốc hơi sau những lum cây.
Susi vẫn tiếp tục dò dẫm bước đến toa cuối cùng và…nhìn vô trong toa.Cô giật mình cảm thấy chân tay rụng rời.
Bên trong toa,một người đàn ông trung niên đầu gục xuống tựa vào tấm kính cửa sổ,hai tay buông thõng,máu chảy đầm đìa phía sau gáy làm chiếc cổ áo đỏ lòm.Trên gáy có một cục u bầm tím.
Susi hét lên.
Một thanh niên cao lớn tóc xoăn cùng với ba người bạn chạy xộc tới.
Tarzan nghe tiếng hét và nhanh chóng lao lên phía trước.Cô gái mù nhìn cậu,cô bỏ chiếc kính râm ra.Cô cảm thấy không cần thiết phải ngụy trang nữa,suốt ba ngày giả bộ mù để rồi hôm nay mở lớn mắt trước một biến cố khủng khiếp.Cánh tay cầm gậy của cô run run chỉ vô toa.
-Một…một người…hình như bị chết trong ấy…
Tarzan đẩy mạnh cửa lao hẳn vào trong toa.Người đàn ông hói trán không cựa quậy.Ông ta mặc một bộ trang phục bằng da hươu,kế chỗ ngồi là một chiếc mũ.
Tarzan thấm mạch ông ta tức khắc,mạch tuy yếu nhưng vẫn đập đều đều.Hắn ngước mắt nhìn cô gái.
-Ông ấy còn sống.
Hắn cẩn thận kéo nạn nhân lên ghế nằm.Sơ sẩy một chút là ông ta có thể bị nghẹt thở.
Susi đã nhìn rõ mặt nạn nhân.Cô thốt lên:
-Chúa ơi!Ông…ông Mair-Chateaufort…tại sao…?Ôi,chúng ta phải gọi cảnh sát gấp.
-Có thể ông ta bị chấn thương não.Chị là người mù nhưng nhìn tốt lắm.
-Ồ không,tôi chỉ giả bộ mù.Tôi làm phóng viên và đang viết một phóng sự về cuộc sống người mù trong cộng đồng xã hội.Người này ở khá gần nhà tôi.Tên ông ấy là Macxen Mair-Chateaufort.Tôi…tôi đã nhìn thấy thủ phạm.Có lẽ gã tưởng tôi bị mù nên không làm gì tôi và bỏ chạy một mạch.
Tarzan lục túi áo nạn nhân.Hắn nói:
-Bộ quần áo nông dân truyền thống loại sang này giá không dưới 5.000 mark.Chẳng thấy bóp,đồng hồ và nhẫn đâu cả.Chắc đây là một vụ cướp.Ông ấy có giàu không?
Người nữ phóng viên gật đầu:
-Ông ta rất giàu có.Tôi biết rằng bao giờ ông ấy cũng đeo hai cái nhẫn và một chiếc đồng hồ vàng.Cái nhẫn của ông ấy khắc hai chữ SH.
-Tại sao không khắc MMC là tên tắt của ông ta?
-À,thật ra cái nhẫn này vốn là sở hữu của ông bác sĩ Sigismun Holmam.Ông Maacxen Mair-Chateaufort đã trở thành chủ nhân mới của nó nhờ chiến thắng trong một cuộc đánh bài.
Tuyệt thật,Tarzan nghĩ,đúng là tụi hắn đã rơi vào cuộc này rồi.
Tarzan đứng dậy.
-Chị đứng đây nhé,phải lo đưa ông ta đi bịnh viện trước khi tàu chạy tiếp.
Hắn nói xong là ba chân bốn cẳng chạy hộc tốc xuống đường tàu và đâm sầm phải ông trưởng tàu.Cuốn sổ ghi chép của ông ta rơi xuống đất.Không để ông ta kịp quát tháo,Tarzan ngắt lời ông:
-Lên toa nhìn kìa bác.Bác có chuyện làm đó.
Ông trưởng ga sửng sờ.Đối với hành khách đi tàu thì tất nhiên sẽ bị trễ 5 phút,nhưng 5 phút đáng gì với tàu tốc hành.Dù sao thì tốc độ con tàu sẽ được bù lỗ khi tới đường biên giới Nam Tư.
Không khí ở nhà ga nhỏ nhốn nhao hẳn lên vì vụ tai nạn.Ông trưởng ga đầm đìa mồ hôi.Năm nhân viên dưới quyền ông hầu như hoàn toàn không còn khả năng tập trung làm việc.Lúc này xe cứu thương đã đưa nạn nhân đi.
Susi và tứ quái ngồi trong phòng viên trưởng ga.Susi và Tarzan là hai nhân chứng nên phải khai báo với nhà chức trách.Ông thanh tra Wondras-chek không nhanh như ông bác sĩ cấp cứu.Susi vàa Gaby thì thầm trò chuyện còn ba quái nam ngồi luyện sự kiên trì.
Tròn Vo nói:
-MÌnh sẽ không trình diện ông dượng nếu không có các bạn.Chúng ta đến trễ nhưng có lí do chính đáng.Ông ta có thể loại tao khỏi danh sách kế thừa nhưng tao cũng sẽ nói cho ổng biết cái tội nửa thế kỷ không thèm ngó tới họ hàng.Đối với tao,ông ta vẫn còn là một người xa lạ.
Susi nói với Tròn Vo bằng một giọng thân mật:
-Trước sau chúng ta cũng là những người hàng xóm với nhau vì cùng ở trong thung lũng Mit-tebriss.Phong cảnh vùng này rất thơ mộng,bốn bề là núi với rừng trùng điệp,hồ nước và đồng cỏ mênh mông.Toàn bộ thung lũng rộng lớn ấy trước kia chỉ có bốn trang trại nhưng sau đó những người chủ cũ đã bán sạch.Hiện thời trang trại đẹp nhất thuộc về bà Pauline Mehrfelder,vợ góa của một nhà công nghiệp.Trang trại lớn thứ hai thuộc về bác sĩ Holmam,bác của Tròn Vo.Nghe đồn trang trại này lộng lẫy lắm nhưng chị chưa tới bao giờ.Trang trại thứ ba là của thương gia Mair-Chateaufort.Ông vốn là một thương gia về phomat.Có thể nói ông ta cung cấp cho phân nửa nước Áo mặt hàng này.Ông ấy đã góa vợ và hiện về hưu.Còn chị và người bạn đời của chị ở trang trại thứ tư.Đây là một trang trại nhỏ và khiêm tốn nhất.
-Anh ấy có làm báo như chị không?
-Không.Anh ấy làm nghề quay phim truyền hình.Phần lớn thời gian làm việc ở Viện và chỉ về đây vào dịp cuối tuần.Đáng tiếc là lần này ảnh vắng mặt nên không có dịp làm quen với các em.Ảnh tên Bernd.
Tarzan nói:
-Tiếc hả.Hôm nay là thứ sáu.Tụi em có thể ở lại đây đến thứ tư tuần sau nếu mọi chuyện ổn thỏa.
Tròn Vo hỏi:
-Chị có quen dượng em không?
-Biết thôi nhưng không rành.Bác sĩ Holmam không thích anh Bernd và chị mua trang trại ở đây.
-Ổng là người thế nào ạ?
-Ông ấy là người khó tính.Dượng em không mấy cảm tình với những người trẻ tuổi.Chẳng hạn với anh chàng bác sĩ Andreas Holmam,cháu ông ta ấy.Khi ông ta về hưu thì bác sĩ Andears đã tiếp nhận toàn bộ cơ nghiệp của ông.Bác sĩ Andears là một bác sĩ giỏi,chuyên gia chữa chấn thương thể thao và chữa bệnh bằng suối nước nóng.
Tarzan gật đầu:
-Té ra Tròn Vo còn một vị họ hàng.Ngay đến bác Sauerlich,ba của ông địa Kloesen cũng không nhớ nổi.Cũng chẳng có gì lạ.Trong 50 năm xa cách có biết bao nhiêu vật đổi sao dời.
Xe cảnh sát đã tới.Thanh tra Wondrascheck và người trợ lí của ông nhảy ra khỏi xe.
Viên thanh tra có cái mũi giống như củ khoai tây,chân ngắn ngủn,lại còn diện bộ comple dày cộm nên mồ hôi ướt đầm đìa.Tuy nhiên nhờ cái dái tay phúc hậu nên thanh tra Wondrascheck thuộc tuýp người tốt bụng,có khả năng tin cậy được.
Giọng ông ồm ồm:
-Chào cô Susi.Cánh nhà báo và cảnh sát như nước với lửa mà đi đâu cũng đụng độ với đang phiền toái hả?
Susi tường trình lại câu chuyện cho viên trợ lí ghi chép lia lịa.Thanh tra Wondrascheck gật gù:
-Cô hên đó,cô Susi.Chỉ vì tên tội phạm tưởng cô bị mù thật nên gã mới để cô yên.Bằng không thì…
-…y sẽ hạ thủ tôi để bịt miệng chắc?
-Có thể thế đấy.
Tarzan nhìn ông thanh tra:
-Chị Susi đã thấy tên tội phạm mặc áo khoác mỏng để hở ngực nhưng trong tay lại không có hung khí.Điều này quả thật mâu thuẫn trong khi nạn nhân thì bị hung khí đánh vào đầu.
-Ừ…ừm.Các đồng nghiệp của chúng tôi ở thị trấn Triglit sẽ làm rõ việc này khi kiểm tra tàu tại trạm dừng.
-Khi ông Chateaufort được đưa đi,cháu đã tìm khắp trong toa mà không gặp bất cứ một vật dụng nào của hung thủ bỏ lại.
Wondrascheck mỉm cười:
-Vậy thì có thể thủ phạm đã liệng vật gây tai họa ra ngoài cửa sổ.
-Cửa sổ các khoang lại càng không thể mở được.Ở đó thông gió tự động,không khí được thổi qua kẽ hở bên dưới cửa sổ.
-Nếu thế chắc nạn nhân đã bị một đòn chí mạng của một võ sư Karate?
-Không thể bác ạ.Cháu cũng có chút nghề võ.Cháu có thể nhận biết những cú đánh bằng tay,cháu biết Karate,Kungfu và Judo.Nhưng không có cú chém bằng cạnh bàn tay nào gây ra vết thương ở gáy kiểu như thế.
-Nào,giải thích về nghi vấn của cậu xem sao?
-Rất tiếc cháu không giải thích được.Có thể hung khí nhỏ có thể đút gọn trong túi áo.Có thể nói thủ phạm đã hành động thật không khôn khéo.Gã không thể nghĩ tới việc hành khách vẫn qua lại trên toa.Nếu cháu là hung thủ,cháu cũng không tin ngay cả người mù.
Wondrascheck nói:
-Trước khi tới đây,chúng tôi đã rẽ qua bịnh viện.Ông Mair-Chateaufort đã tỉnh.Ông ta cũng không trông thấy hung thủ.Ông ấy nói rằng trong lúc dán mắt vào cửa kính ngắm phong cảnh thì cửa sau lưng ông bật ra và kế tiếp là…trời tối sầm.
Ông ta quay sang Susi:
-Gã khoảng 30 tuổi,tóc vàng nâu,người tầm thước,mặc comple màu sáng phải không?
Susi nhún vai:
-Tôi không thể mô tả gã khác hơn vậy,thưa ông.
-Sau này cô vẫn nhận diện được gã?
-Đúng thế.
Ông thanh tra hất hàm với viên trợ lí ốm nhách:
-Ghi chép đủ chưa hả chú mày?
Viên trợ lí gật đầu.
-Xong.Này cô Susi,tôi biết rằng cô sẽ tường thuật cho độc giả trên tờ báo của cô về vụ cướp này.Có điều cô sẽ bị nguy hiểm đấy.Loại cướp nhanh vọt lẹ này thủ đoạn rất tàn bạo.Gã sẽ biết cô giả bộ mù và thế là…
-Ái chà,ông có nói gì thì nói nhưng viết phóng sự điều tra là nghề nghiệp của tôi.Không một phóng viên nào có cơ hội may mắn như tôi chứng kiến được tên hung thủ sau khi đã gây án đâu.Tôi sẽ tận dụng cơ hội ấy.
-Hy vọng rằng đêm nay cô vẫn nghĩ như vậy khi ở trong trang trại chỉ có một mình.Cô sẽ được dịp nghe rõ tiếng cột nhà kêu răng rắc,tiếng gió hú,tiếng mèo kêu và tiếng chuột chạy.Cô sẽ run như cầy sấy tưởng rằng tên cướp gõ cửa.Chúng tôi sẵn sàng cứu cô,nhưng từ lúc cô gọi điện báo động cho đến lúc chúng tôi ra tới hiện trường cũng hơn nửa tiếng đồng hồ đó.
Susi cười:
-Không,ông không làm tôi sợ đâu.
Viên thanh tra đứng lại:
-Có lẽ gã không còn lẩn quất ở đây nữa,nhưng tất cả phải cảnh giác đấy.
Tứ quái xốc hành lý lên vai đi như bốn kẻ lãng tử đến quán TRÁI NHO.Mặt trời đã khuất sau núi chỉ để lại những tia sáng le lói.Các quán ăn ở khu Bad Faesslift đầy nhóc khách du lịch và bịnh nhân tới chữa bệnh bằng suối nước khoáng.
Chưa bước chân vô quán mà hai đầu gối của Tròn Vo đã lập cập như ông già khiến Tarzan phải trấn an.
-Mày làm gì mà “hãi” ông dượng dữ vậy?Cứ bình tĩnh kẻo hỏng việc,không khéo mất toi khoản thừa kế đó.
Tròn Vo chống chế:
-Chẳng qua là tao kính lão đắc thọ đấy thôi.
-Xạo nữa.Hãy nhớ rằng việc mày đến đâylà do…ông ấy yêu cầu.Ông ta cần mày chớ không phải mày cần ông ta.Ông ta đang tìm một người thừa kế chớ có phải mày đâu.
-Ờ ờ,tao hiểu rồi.Nhưng tao đề nghị cả đám vào một lượt nhé.
Tarzan cố mím miệng cười.Hắn hiên ngang đi trước.Không khí trong nhà hàng mát lạnh vì các bức tường dày đến hàng mét.Một lô âm thanh loảng xoảng của chén dĩa chạm nhau,của tiếng người thì thầm lọt vào tai hắn,tất cả các bàn ăn đều kín chỗ.Tarzan đoán ông dượng của Tròn Vo chỉ có thể chờ bên quán giải khát.Chớ gì nữa,quầy rượu ở chỗ này đỡ ngộp hơn.
Đằng sau quầy rượu là một người đàn ông đứng tuổi bụng phệ,mặt đỏ au.Ông ta rót một vại bia bự đi lạch bạch như con vịt bầu đến bàn khách.Có lẽ đó là ông chủ bởi nếu người làm mà đi lại như vậy thì bị đuổi việc từ lâu rồi.Tarzan nhã nhặn hỏi:
-Thưa ông.Tụi cháu có hẹn gặp bác sĩ Holmam tại quán này.Ông có biết bác sĩ không ạ?
Chủ quán ngó hắn lom lom như ngó một con đà điểu chạy lạc.
-Cậu là cháu cụ phải không?
Tròn Vo bước lên một bước đáp:
-Vâng,cháu đây ạ.
-Cụ Holmam bực vàng cả mặt.Ông cụ chờ ở đây cả buổi và chửi thề ỏm tỏi.Cụ vừa về cách đây khoảng 5 phút.
Tròn Vo cực kỳ thất vọng:
-Chúng cháu thật là không may.
-Nhưng cậu làm gì mà lâu dữ vậy?Tàu đến đúng giờ,nhà ga thì bé.Tìm quán này dễ ợt mà.
-Tụi cháu bị kẹt phải làm việc với cảnh sát với tư cách là nhân chứng của một tội ác.
-Hừ thì ra thế.Cả quán tôi,người ta đang kháo nhau chuyện này.
Người khách ngồi bàn bên nói xen vào:
-Này,nghe đồn rằng lão khô rách ấy bị táng vỡ sọ hả?
Tarzan ngước mắt nhìn người vừa nói.Gã khoảng 40 tuổi,to mập,mặc một bộ quần áo cổ lỗ đã sờn chỉ.Hắn nói:
-Nạn nhân là một cụ già.Chỉ có những kẻ hồ đồ mới gọi ông cụ ấy là khô rách.
Gã khách ngẩng ngay đầu dậy,ngoạc mồm khiến mẩu bánh mì trộn xúc xích dang nhai nhồm nhoàm rớt ra ngoài.
-Mày dám ám chỉ tao là hồ đồ phải không?
Tarzan bình tĩnh quan sát.Gã có khuôn mặt không đến nỗi nhưng rất đểu cáng,tóc chải ngôi chính giữa đầu,nước da bũng beo như người cớm nắng.Cái càm bạnh đưa đi đưa lại,gã như đang muốn chồm lên ăn tươi nuốt sống Tarzan.Hắn nhún vai:
-Nếu phải thì sao?
Gã đàn ông đứng bật dậy,nghiến răng:
-Mày phải xin lỗi tao,nếu không sẽ biết tay tao.
Ông chủ quán thở phì phò:
-Không có chuyện đánh nhau trong quán tôi đâu nghe.Nếu ông muốn gậy sự thì xin mời ông ra ngoài.Nhưng,làm ơn thanh toán tiền cái đã.
Ông ta quay sang tứ quái:
-Các cậu có thể phone cho cụ bác sĩ Holmam,điện thoại dặt ngoài hành lang ấy.Hoặc có thể đi taxi.
Tarzan gật đầu:
-Cám ơn ông.Tụi cháu sẽ đón taxi.
Trước khi ra cửa.Tarzan còn quay đầu nghía lại gã đàn ông chải ngôi giữa có nước da vàng vọt một lần nữa.Gãa cũng vớ chiếc vali cũ đứng móc tú trả tiền rồi rời quán ăn.
Gã cũng mới tới đây bằng chuyến tàu tốc hành Alpen hay bây giờ mới ra đi?Hình ảnh gã mặt bủng,tóc chải ngôi giữa vẫn ám ảnh Tarzan khi cả bọn ra bãi đỗ xe taxi để về nhà bác sĩ Holmam
HAI
VỢ GÓA VUA ĂN TRỘM
Grobalki thấy mất cả ngon. Gã đẩy đĩa bánh mì và xúc xích sang một bên, làm một ngụm bia lớn cho tỉnh táo.
Bọn mất dạy, cả lão chủ quán láo xược nữa. Té ra đám trẻ định đi đến nhà Holmann, kẻ thù không đội chung trời với y, kẻ mà thời gian tới y sẽ xin tí huyết.
Gã xách vali đi ra. Dáng đi bất cần đời như một con sói thông thuộc mọi địa hình địa thế trong vùng. Mà thật vậy, hồi xa xưa gã từng sống ở đây. Chỉ vì xui mà gã lãnh án tù tám năm và mới được trả tự do vào cuối tuần trước. Gã về đây chỉ để trả thù bác sĩ Holmann. Gã hận ông bác sĩ này từ khi phải vào nhà đá.
Có điều bây giờ không phải là lúc giải thích. Bây giờ phải gặm nhấm nỗi hả hê với chiến tích bất ngờ vừa đạt được. Hà hà, tên làm chứng Chatenaufort đã bị ta hạ gục ở trên tàu tốc hành. Không hiểu nổi trời xui đất khiến thế nào mà vừa sổ lồng thót lên tàu về tìm kẻ thù lại được kẻ thù lù lù mò đến nộp mạng. Rõ ràng là luật vay trả. Chính mày, mày đã cả gan ra trước toà làm nhân chứng buộc tội tao. Mày bể sọ là phải.
Grobalki đắc chí thò tay vào túi quần. Con chó lửa vẫn còn đó. Cám ơn mày, súng ạ. Nhờ mày, tao đã nện được thằng Mair-Chateaufort. Tao với mày không nợ nần gì nhau nữa.
Grobalki thả gót giày xuống lộ Kaiser. Khi lướt ngang cổng nhà in tờ báo địa phương, gã nhìn thấy một phụ nữ trẻ đẹp đang lục lọi cái gì đó trong túi xách màu vàng. Mẹ kiếp, cô ả kia hình như quen lắm. Thôi chết rồi, hồi nãy mình gặp ả trên tàu và thấy rất rõ ả bị mù cơ mà. Gã dừng chân, nhìn người phụ nữ trừng trừng.
-Xin lỗi cô, nếu tôi không lầm thì cô đã từng xử sự như một người mù trên tàu tốc hành Alpen.
Người phụ nữ trẻ chính là Susi. Cô mỉm cười :
-Ông nói đúng. Tôi là phóng viên báo tỉnh và nhập vai kẻ khiếm thị để thực hiện nghề nghiệp riêng.
-Thì ra thế. Cô định trắc nghiệm thái độ thiên hạ đối với người tàn tật à ?
-Đại khái như vậy.
Susi không ưa gì khuôn mặt gã đàn ông lạ mặt. Cô gật đầu chào rồi bỏ đi một mạch.
Grobalki nhìn theo cô, gã đổi chiếc vali sang tay khác rồi triết lý :
-Đến người mù cũng không tin được.
Gã ngoặt liền vào ngõ Schreber. Một ngõ cùng tuổi với thị xã, tồn tại từ 600 năm nay. Gã vừa đi vừa tìm số nhà. Đúng địa chỉ nó viết cho gã.
Grobalki bấm chuông ngôi nhà tàn tạ ở sát ngã tư. Một lúc sau có tiếng động ở tầng trên. Một bà già tóc bạc trắng da mặt nhăn nheo thò hẳn đầu ra cửa sổ :
-Ai đó ?
-Xin chào cụ Flinkfinger. Otvan nhờ cháu tới nhắn tin cho cụ.
-Ông là cảnh sát hay sao mà biết thằng Otvan nhà tôi chứ ?
-Ngược lại đấy cụ ơi. Cháu là thằng chiến hữu của con trai cụ mà.
-Cổ thằng Otvan có mấy nốt ruồi ?
-Sáu cái tất cả. Hai bên phải, bốn bên trái. Trong đó có một nốt rất bự.
Bà già biến mất. Hú vía, Grobalki cứ tưởng mụ già sẽ lộn cổ xuống đường và gã sẽ phải đỡ mụ ta.
Cánh cửa tầng dưới mở ra. Bà lão mẹ của chiến hữu Otvan đứng trước cửa, khoác khăn choàng màu đen.
-Ông tên gì ?
-Cháu tên Heinrich Grobalki.
-Vô nhà đi. Otvan có nhắc tới anh trong thư. Hai người ở với nhau bao nhiêu lâu ?
-Hai năm, thưa bác. Hai năm vừa rồi hai đứa cháu bị giam chung phòng. Otvan “kết” cháu lắm. Cháu được tha trước nó một tuần. Để cháu tính nhẩm xem, ơ… chiều mai Otvan về đến nhà rồi. Nó có dặn nếu báo tin cho bác thì cứ yên chí ở nhờ nhà bác.
-Đúng. Trên gác còn một cái ghế xôpha. Anh ngủ trên đó nhưng cấm rờ đến rượu cônhăc của tôi.
-Tất nhiên rồi, bác Alma ạ.
-Đừng láu cá nữa. Tôi không ưa nịnh. Lên tầng trên đi.
Bà già đưa gã vô một căn phòng đầy bụi và mạng nhện. Có lẽ mạng nhện là vật trang trí nội thấy duy nhất của căn buồng.
Grobalki đặt vali xuống sàn, mở nắp và lôi chai cônhăc ra.
-Cháu mới mua ở nhà ga đây, tuyệt lắm. Bác dùng với cháu một ly nhé.
-Hi hi, uống chớ sao gì nữa. Otvan khéo chọn bạn đó. Nào, xuống phòng tôi. Bên dưới có đồ nhậu.
Ực một hơi hết ly rượu, mụ già bắt đầu :
-Hẳn anh đã nghe danh ông nhà tôi, hiện ông ấy an nghỉ ngoài nghĩa địa, nhưng lúc còn sinh tiền vốn là một tay ăn trộm cự phách nhất nước Áo đấy. Tay nghề ông nhà tôi siêu đến mức không có loại két sắt nào mà ông ta không mở được. Dân trong làng chôm chỉa gọi Poldi là Vua Mở Két mà. Đám anh chị trong thế giới ngầm xác định ông nhà tôi dính tới 212 vụ trộm trước khi bị… “múm”. Hi hi, bọn đầu gấu tính sai bét, trên thực tế Poldi đã xử tròn 500 vụ. Tôi còn nhớ hôm thực hiện vụ thứ 500, vợ chồng tôi còn làm lễ ăn mừng kia. Hồi đó cả hội kéo tới khách sạn “Hoàng Đế Franx Josef”. Ông nhà tôi thuê trọn gói một dàn kèn đồng cực kỳ rôm rả. Ôi, tối hôm đó rượu sâm panh tràn thả cửa.
-Nào, cũng ly đã bác Alma. Chúng ta cầu chúc bác trai…
-E… hèm, chỉ tiếc hùi hụi là thằng Otvan không đủ tầm cỡ như bố nó. Nó cũng cố gắng vớt vát thể diện gia đình bằng một số phi vụ, nhưng xét cho cùng, còn khuya mới có tên tuổi trong lịch sử ngành hình sự như Poldi.
Grobalki nhếch mép. Gã chuốc cho mụ già đầy ắp. Mẹ kiếp, mụ cần phải phun ra thủ đoạn tuyệt vời của thằng Otvan đã. Mụ chưa biết ý đồ của gã đâu phải chỉ thuần tuý “thịt” lão Holmann, mà cái chính là moi được một vài bí mật từ vụ đánh quả lớn của thằng bạn tù ranh mãnh.
-Bác Alma à, nghiệp vụ Otvan không có yếu như bác tưởng đâu. Cháu thấy nó giỏi lắm.
-Nhằm nhò gì với ông bố Vua Mở Két. Cảnh sát đã chứng minh được nó tham gia 14 vụ và lấy được dấu vân tay của nó. Vì thế nó phải ngồi tù 5 năm. Nó dại quá, sao nó lại không đi găng tay kia chứ ?
-Bác không biết đó thôi. Trong nhà giam, cháu đã bàn với Otvan rằng khi ra tù, hai thằng sẽ làm việc với nhau. Nhưng Otvan láu cá lắm. Nó không chịu ngửa bài với cháu. Nó chỉ nhận đã thực hiện 14 vụ. Còn vụ thứ 15 thì nó nhất định không nhận.
-Anh tính nói vụ đột nhập nhà mụ Pauline Mehrfelder chớ gì, Otvan có làm đâu mà chẳng lắc đầu. Nhưng nó không có bằng chứng ngoại phạm. Chẳng qua là rủi ro thôi. Mà chuyện này đã xảy ra 5 năm rồi còn gì. Tôi biết thằng con tôi. Nó không bao giờ đánh quả mà giấu tôi. Khoản châu báu mụ Pauline bị mấy giá trị tới 1 triệu mark chứ ít đâu.
Grobalki cạn ly cônhăc thứ tư và cảm thấy nóng rực cả người. Gã nhếch mép cười nham hiểm. Trong tù, chỉ độc nhất mình gã biết tỏng thằng Otvan đã “chơi” vụ này. Nó đã phun ra khi ngủ mê. Trong cơn ác mộng, nó bị ám ảnh bởi đồng của cải to lớn chiếm đoạt được đến nỗi lải nhải không thành tiếng : “vàng bạc… châu báu… ta sẽ bán… không ai hay… giàu sụ…” còn của được giấu ở đâu thì tuyệt nhiên nó không nói tới.
Grobalki nghĩ thầm : Tao sẽ phỗng tay trên của mày Otvan ạ, phỗng cùng lúc với việc trả thù thằng già bác sĩ Holmann. Làm xong hai vụ, tao sẽ biến vĩnh viễn và không ai biết tao ở đâu.
Gã rót thêm rượu mời mụ già. Đúng lúc đó tiếng chuông cửa vang lên.
Tứ quái vẫy taxi đến nhà bác sĩ Holmann. Trời càng lúc càng tối. Hương đồng cỏ nội bay vào trõnge ngây ngất. Người tài xế chỉ tay về một ngôi nhà mờ mờ.
-Từ đây bắt đầu tới khu thung lũng Mittelrisa. Kia là nhà bà Pauline Mehrfelder, bà ta là người rất giàu có. Bà ấy chỉ chơi thân với một mình ông thầy thuốc Holmann, người ta kháo rằng ông Holmann chỉ ngán bà Paline thôi.
Tarzan tò mò :
-Đèn đuốc nhà bà ta sáng trưng. Dám bà Pauline có ở nhà ?
-Chưa chắc. Bà ta vốn có thói quen để đèn sáng như vậy. Nghi binh mà. Bà ta không muốn bị kẻ gian viếng thăm một lần nữa. Cách đây 5 năm, ngày 17 tháng 7, bọn trộm đã rinh một đống vàng bạc chau báu trị giá một triệu đồng của bà.
-Thế bà ấy để tiền ở trong két ạ ?
-Chẳng hiểu. Nhưng có điều bà ta đãng trí lắm. Ra đường bà ta còn xỏ mỗi chân một chiếc giày khác nhau và mua hàng còn quên trả tiền thì hỏi sao bọn lưu manh không khai thác nhược điểm này. Mà hôm đó không riêng gì bà Pauline lú lẫn, bữa đó có mấy nhà cũng bị bọn trộm ghé thăm đó.
-Trời đât. Không có ai ở nhà hôm đó hay sao ạ ?
-Chứ sao. Hôm đó là ngày hội đồng quê mà. Ai cũng khoá cửa đi vui vẻ hết.
-Chẳng lẽ các nạn nhân không nghi ngờ ai sao ?
-Có chớ. Thằng Otvan Flinkfinger bị bắt ngay hôm đó và tới sáng nay vẫn còn ngồi tù. Nó là con trai của Vua Mở Két nước Áo đấy. Hình như vài ngày nữa, Otvan đã mãn hạn tù.
-Hung thủ có nhận tội không anh ?
-Không. Nhưng toà chiếu theo tất cả các tình tiết tại hiện trường vẫn quyết định lên án nó. Hiện giờ người ta vẫn chưa tìm ra đống của cải bị mất, ái chà, đống của biệt tích suốt 5 năm.
Xe taxi dừng lại trước cổng. Tarzan đang sẵn sàng ở tư thế ấn chuông thì cửa mở. Một người đàn bà lớn tuổi bước ra :
-Cháu là Willi phải không ? Vô đi. Dượng Holmann chờ cháu đã lâu. Dượng không ưa những ai thất hẹn.
Bà chìa tay về phía Tarzan. Các ngón tay đều đeo nhẫn. Tarzan bắt tay bà, hắn nói :
-Cháu là Tarzan bạn của Willi. Ba chúng cháu cùng đi với bạn ấy.
Bà nhìn chúng cười niềm nở :
-Ồ, đừng sợ các cháu. Vô hết đi.
Tarzan giới thiệu từng bạn một với bà. Bà già quàng tay qua vai Gaby :
-Cách đây 60 năm bà cũng từng là một cô gái xinh đẹp như cháu đấy.
Tròn Vo “galăng” liền :
-Dạ, bây giờ chúng cháu vẫn nhận ra vẻ đẹp xưa của bà.
-Thế hử. Cám ơn cháu. Hãy gọi ta là Pauline nghe. Ta là bạn thân của dượng cháu đây. Hôm nay ông ấy mời ta đến đây để đón các cháu. Các cháu phải sửa soạn xin lỗi ông Holmann về việc đến trễ nhé.
Tarzan tức giận nghĩ, mình đang ở đâu thế này ? Hắn nói :
-Tụi cháu không làm gì sai trái đến nỗi phải xin lỗi. Bạn Willi được mời đến chớ có phải tự đến đâu ạ. Đành rằng bạn cháu có báo trước về chuyện tàu tốc hành Alpen nhưng những gì xảy ra trên tàu thì chúng cháu có lường được đâu. Tụi cháu tính rằng nếu có gì… thì cả bốn đứa sẽ quay về Fasalift ngủ trọ.
Bà Pauuline cười rất tươi :
-Ta nghĩ tối nay sẽ rất vui. Ta cũng sẽ ở đây với các cháu.
Tức quái cảm thấy nhẹ người. Bà già đã 70 tuổi mà còn rất trẻ trung và bà cũng không muốn mọi người cảm thấy mình là một bà lão già nua.
Có tiếng đàn ông trầm trầm. vẻ khó chịu :
-Cái gì ở ngoài cửa thế Pauline ? Ban đồng ca của bà đến rồi hở ?
Mụ Alma liếm mấy giọt cônhăc bám trên thành ly. Grobalki nói :
-Ồ, có ai bấm chuông cửa.
-Kệ mẹ nó. Anh rót thêm rượu ra đi.
-Vậy bác tự rót nhé, còn cháu ra ngoài đó coi ai tìm.
Gã đứng dậy và vọt qua hành lanh lần mò mãi mới thấy nút bấm điện. Hành lang bốc mùi gì chua chua khiếp. Nếu không vì mục đích tranh thủ tình cảm của mụ già thì gã đã cất chai cônhăc từ lâu.
Một người đàn ông to bè mặc bộ complê mùa hè màu sáng đứng chờ trước cửa. Chiếc cà vạt kéo dài tới tận bụng. Trên khuôn mặt nghiêm nghị của ông ta nổi bật cặp kính trắng không viền. Ông ta nói :
-Chào ông. Tôi cần gặp bà Flinkfinger.
-Bà già đang ở trong nhà.
-Tôi là luật sư Posnickel. Rất tiếc là tôi đã làm phiền nhưng ngày mai tôi đã đi nghỉ phép rồi.
Grobalki niềm nở :
-Xin mời ngài luật sư vào trong.
Gã đi trước dẫn đường. Gã đã biết tên tuổi luật sư Posnickel qua lời kể của Otvan. Nhờ tài hùng biện của ông ta mà Otvan chỉ bị lĩnh án 5 năm. Hồi đó chính báo chí đã bàn tán : không có Posnickel thì tội của Otvan phải 10 năm tù mới đáng.
Viên luật sư ngửi thấy mùi rượu trước khi phát hiện chai cônhăc trên bàn. Grobalki líu lưỡi :
-Tôi là Groobbbbaalki… bạn thân của gia đình. Ông luật sư dùng với chúng tôi một ly nhé.
-Được. Tôi xin một ly.
Posnickel rút trong túi áo ngực một cuộn giấy và đằng hắng.
-Thưa bà, đáng lẽ là ngày mai hoặc mốt tôi mới giao cho con trai bà hồ sơ này, ừ… ừm, nhưng giờ chót vì bận quá nhiều công việc nên tôi muốn giải quyết sớm để còn kịp nghỉ phép.
Mụ Alma Flinkfinger ngớ ra :
-Hồ sơ nào vậy ?
-Về một ngôi mộ.
-Ngôi mộ nào ?
-Thưa bà, cách đây năm tuần con trai bà có mời tôi đến nhà tù. Số là trong tù, cậu ta có đặt báo “Tin tức Fasslift”, và qua báo cậu ấy biết nghĩa trang thị trấn đang trong tình trạng thiết đất chôn người chết. Chính vì thế những ngôi mộ đã tồn tại trên ba mươi năm ở nghĩa trang phải bị bốc lên để nhường chỗ cho những kẻ vừa từ trần.
-Anh nói nghe ghê quá… Thằng con tôi còn sống sờ sờ ra đó còn tôi đã chết đâu.
Viên luật sư cười :
-Thế này thưa bà, trên báo có nói là những ngôi mộ sắp bị khai quật có thể được gia hạn thêm một đợt ba mươi năm nữa nếu nhân thân người chết chịu mua miếng đất đó với giá 3.000 mark.
Mụ già làu bàu :
-Rõ vớ vẩn, họ hàng tôi có ai chôn cất ở đó đâu. Ông nhà tôi chôn ở Watzelfuoc cơ mà…
-Tôi biết, nhưng cậu con Otvan của bà đã uỷ nhiệm cho tôi mua đất một ngôi mộ của một người bạn thân thuộc diện khai quật. Cậu ta đã trả tiền đầy đủ cho tôi. Công việc được giải quyết xong và đây là hóa đơn thanh toán.
Mụ Alma rít lên :
-Thằng bé bị điên rồi. Nó chịu tốn kém như vậy để làm gì chớ ? Thằng bạn nào vậy kìa ?
-Cậu Otvan rất thương một người tên là Flappe.
-Flappe là lão mổ thịt súc vật trong làng. Lão đã ngoẻo lúc thằng Otvan mới lên 7 tuổi.
Viên luật sư nhún vai :
-Tôi chỉ cần hiểu cậu ấy muốn giữ phần mộ Flappe, có vậy.
Mũ già thẫn thờ :
-Thế mà tôi chẳng biết gì về chuyện đó cả.
Luật sư Posnickel nói :
-Thưa bà, tôi không có quyền can thiệp vào chuyện nội bộ gia đình thân chủ mình. Bà hãy cầm lấy các hoá đơn chứng từ. Xin chào.
Ông ta đứng dậy. Mụ già đờ đẫn như người mất trí.
Grobalki sốt sắng tiễn khách ra cửa, và không quên chúc ông có một kỳ nghỉ nhiều may mắn.
Gã muốn nhảy lên vì sung sướng.
Thật tuyệt vời ! Không thể để cho mụ già biết. Thằng Otvan láu cá thật, nhưng vẫn thua ta. Ta sẽ cho nó trắng mắt ra, ta sẽ nẫng tya trên của nó. Toàn bộ châu báu lấy được nó đã khôn ngoan giấu trong ngôi mộ lão đồ tể. Ngay đêm nay ta sẽ đến đó và khuân đi bằng hết !
BA
HUNG THỦ THẬT, HUNG THỦ GIẢ
Mặt Tròn Vo trắng bệch. Nhưng cho dù cặp giò ngắn ngủn của nó có bị chôn xuống đất, Tarzan vẫn nhổ bật lên. Hắn đẩy thằng mập đi vô trước, kéo theo phía sau một hàng dài lần lượt gồm bà Pauline, Gaby và cuối cùng là Karl.
Tròn Vo nói :
-Xin chào bác Holmann.
Chết cha rồi. Tarzan kêu khổ trong lòng. Cu cậu đã luyện chữ dượng suốt một ngày mà bây giờ quên bẵng. Bác sĩ Holmann gầm len :
-Ta ghét cái từ đó. Phải gọi ta là dượng, dượng, dượng… hiểu chưa ?
Tròn Vo tê tái cả người, đứng thuỗn ra.
Tarzan quan sát cách bài trí trong nhà. Căn nhà phong kiến của vị bác sĩ khó tính đơn giản thế này sao ? Nội thất hầu như không có gì, trừ những vật dụng bày biện khá thô kệch. Nhưng ông già thầy thuốc 76 tuổi trông rất tráng kiện. Ông mặc chiếc áo lụa thô màu mỡ gà, ống tay xắn cao, quần kẻ sọc đỏ.
Giọng ông ta như sấm :
-Bà Pauline, bà tắt thuốc lá ngay.
-Đừng hòng. Chỉ giỏi ăn hiếp thằng bé. Nếu sợ mùi thuốc, mời ông ra khỏi cửa.
-Trời hỡi, đây là nhà tôi.
-Thế thì tôi đi đây, nhưng tôi cấm ông giận cá chém thớt đổ mọi thứ lên đầu tụi nhỏ đó.
Tarzan kéo tay bà già dễ mến :
-Bà khỏi lo. Tụi cháu sẽ rời khỏi ngôi nhà cùng với bà mà. Chúng cháu không thể để bạn Willi ở lại đây với con người thô thiển này được. Cũng may mà chúng cháu có vẻ khứ hồi. Này Kloesen, đưa thư của ba mày gửi ông bác sĩ ấy đi.
Bác sĩ Holmann nói :
-Hừ, té ra là con người thô thiển ấy.
Holmann bước về phía Tròn Vo bắt tay nó và để tay kia lên vai đứa cháu mà ông chưa hề gặp mặt.
Tròn Vo co rúm người lại. Tarzan phải huých cho nó đứng thẳng người lên.
-Ta rất vui khi gặp cháu. Dượng nóng nảy quá, phải không ? Ai kêu cháu hẹn dượng mà không đến đúng giờ giấc ? Nghe ta nói đây : cháu sẽ không được về bây giờ,rõ chưa ?
Ông ta quay sang Tarzan :
-Chúng ta sẽ còn chiến đấu với nhau đấy.
Tarzan mỉm cười :
-Bằng cận chiến tay không hoặc vũ khí, tuỳ bác chọn ạ.
-Hừ, cháu tên là gì ?
-Dạ, Peter Carsten biệt hiệu Tarzan. Hai bạn cháu là Gaby và Karl. Bốn đứa cháu cộng lại thành TKKG thích những chuyện ly kỳ. Trên tàu tốc hành, tụi cháu đã nghe nói và chứng kiến các hoạt động táo bạo của bọn tội phạm ở đây. Việc tìm hiểu chúng là sở trường của tụi cháu.
Bác sĩ Holmann đưa mắt nhìn bà Pauline.
-Bà thấy thế nào ?
-Còn thế nào nữa. Tôi chỉ ao ước được làm bà nội hoặc bà ngoại của bốn đứa này.
-Tôi đã chờ hơn nửa tiếng đồng hồ trong quán TRÁI NHO và thấy tàu tốc hành Alpen chạy qua mà chẳng gặp đứa nhóc nào kêu “dượng” hết. Giá lúc ấy bà ở trong hoàn cảnh tôi thì mới hiểu tôi bực mình đến cỡ nào.
Tarzan không nói gì. Hắn lẳng lặng ngắm những ngón tay đầy nhẫn của bà Pauline mà bồi hồi. Trời ạ, hồi đó có lẽ bà chỉ bị mất một nửa của cải. Chứ sao, hãy ngó tướng mạo phong lưu của bà… là hiểu thừa. Rõ ràng kho báu bị mất chẳng làm bà bận tâm.
Tròn Vo “tình cảm” với dượng Holmann :
-Tụi cháu đến trễ vì vụ ông Mair-Chateaufort bị trấn lột.
Bà Pauline bỗng giật mình. Bác sĩ Holmann như bị kim châm. Ông nói ngay :
-Mair-Chateaufort là bạn thân của ta. Chúng ta vẫn thường hay chơi bài vời nhau, chắc ta phải phóng đến bịnh viện…
Gaby lắc đầu :
-Cháu cho rằng không nên gọi điện cho nạn nhân lúc này.
Cô bé kể lại những điều mà thanh tra Wondrascheck đã nói với bốn đứa. Cô kết luận :
-Bác sĩ cấp cứu nói rằng ông Mair-Chateaufort chưa đến nỗi nào.
-Vậy thì được. Thiếu ông ta làm sao còn hứng thú đánh bài nữa. Ta biết Chateaufort chuyên chơi bịp nhưng ta còn bịp hơn.
Tarzan trầm ngâm. Thầy thuốc Holmann bề ngoài thô bạo chớ thật ra ông là người đầy lòng trắc ẩn. Ông bác sĩ nhìn Tarzan chằm chằm :
-Nghe các cháu kể về con mẹ phóng viên giả mù, với những lời tốt đẹp, ta nói thiệt, ta chẳng ưa nổi cánh nhà báo.
Tarzan đáp :
-Nhưng cô ta đã gây những ấn tượng tốt đẹp với tụi cháu. Tại sao bác lại thành kiến với cô ấy đến thế ạ ?
Bà Pauline thích thú về chỗ cái bàn có bình nước cam to tướng. Bà rót nửa ly để uống. Uống xong ly nước cam, bà già cho biết :
-Các cháu biết không. Cái cô nàng Susi đó và anh bạn trẻ đã giành mất một trang trại nhỏ mà dượng Holmann định mua ở phía bắc thung lũng. Hỏi sao dượng chẳng hậm hực nào.
Gaby nói nhẹ nhàng :
-Không lẽ vì lý do bình thường đó mà bác tuyên chiến với chị Susi sao ?
Bác sĩ Holmann làu bàu :
-Nhưng ả ký giả đó sống với gã quay phim truyền hình mà chẳng làm đám cưới công khai. Hừ, à ta coi khuôn phép đạo đức chẳng ra gì.
Ba thằng quái cười. Bà Pauline giảng hoà :
-Thôi ông ơi. Ông xưa như trái đất ấy. Thời buổi bây giờ văn minh bấm nút chớ chẳng lẽ cổ lỗi hoài. Miễn sao cô nàng chung sống hoà bình vứi chúng ta là được. Này, tôi rót ly nước cam cho ông uống hạ… nhiệt nhé.
Holmann hoàn toàn bế tắc. Ông quay sang tìm cách sinh sự với Tròn Vo.
-Với tư cách một thầy thuốc, dượng tuyên bố cháu phải ăn kiêng, nghe chưa ? Tại sao mày… phát phì kinh dị thế hử ?
-Dạ,,, có lẽ do truyền thống gia đình. Ba cháu đồ sộ lắm.
-Đồ sộ cái mốc xì. Béo thì nói béo còn bày đặt bào chữa. Riết rồi mày như một cái thùng phi biết lăn.
Bà Pauline sốt ruột. Trời ạ, ông bạn chí cốt của bà còn kiếm chuyện kiểu này mãi thì tụi nhỏ ăn uống thế nào đây. Bà giục :
-Gaby, phụ bà một tay đầu bếp cho sáu người ăn bữa tối nhé. Willi, cháu hãy dọn đồ vô phòng khách nhỏ kìa.
Bà già ngước mắt chờ ý kiến gia chủ. Cũng may ông Holmann đã nguội đợt sóng thần. Ông ậm ừ :
-Còn có một phòng có sẵn hai giường nữa đấy.
-Tốt quá. Vậy thì Gaby sang ở với bà. Trang trại bà chỉ cách đây vài cây số. Cánh phụ nữ mình sẽ nhường hẳn giang sơn bên này cho lũ đàn ông.
Gaby reo lên :
-Thế thì tuyệt quá ạ.
Mười phút sau, tất cả kéo nhau qua phòng ăn. Bà Pauline lo hậu cần chu đáo đến nỗi chiếc bàn dài như muốn gục xuống bởi những đĩa thức ăn ngồn ngộn.
Tôi nghiệp Tròn Vo. Nó không được thoải mái. Ông dượng thẩm vấn còn hơn cả cảnh sát, nó muốn phát điên khi phải trả lời những câu hỏi liên quan đến hãng sôcôla Sauerlich và gia đình bên Đức. Trong khi Tarzan đã tì tì ăn đến cặp bánh thứ hai.
Bà Pauline can thiệp kịp thời :
-Thằng bé chết đói tới nơi rồi kìa. Ông ác vừa vừa chứ.
Tròn Vo nhìn bà với con mắt đầy biết ơn. Nó thở phào vục đầu xuống bàn ăn.
Chuông điện thoại réo, ông Holmann với tay nhấc máy nơi cửa sổ, cạnh chỗ Tarzan ngồi.
-Tôi, Holmann đây.
Giọng bên kia đầu dây se sẽ, nhưng Tarzan vẫn nghe rõ :
-Holmann hả ? Mày chuẩn bị đi đến đoạn chót của đời mi, tao sẽ tới rửa thù. Mày không thoát khỏi tay tao đâu, đồ lang băm.
Rudigo Klavim đi qua một bãi cỏ xanh và dừng lại trước băng ghế. Gã ngồi xuống xả hơi và tự sỉ vả mình.
Mẹ kiếp, gã đã phạm sai lầm gì chăng ? Gã đã cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng đến nỗi bỏ quên luôn cái vali trên tàu tốc hành. Cũng hên là trong vali không có giấy tờ, chỉ ít đồ lót, áo sơ mi và bộ complê. Thật không thể nào hiểu nổi. Gã nghĩ, hay tối nay với chùm chìa khoá vạn năng gã đã từng làm các buồng trong khách sạn phải thất điên bát đảo. Tại sao hôm nay chỉ ngẫu nhiên ăn cắp của một lão già ngất xỉu sẵn mà gã lại run như cầy sấy nhỉ ? Gã chỉ lấy được vẻn vẹn một cái bóp, hai cái nhẫn, một chiếc đồng hồ vàng. Tình cờ, hoàn toàn tình cờ thôi. Tự nhiên gã bước đến toa cuối cùng và thấy cái chuyện đáng tiếc đó. Mà gã không thể không lấy cắp bất cứ vật gì quí giá trông thấy được. Từ hồi còn đi nhà trẻ đã thế rồi.
Rudigo Klãim toát mồ hôi hột. Ai giết lão già và liệng xác lão ở toa cuối cùng ? Gã hoàn toàn ú ớ, Gã hoảng thật sự khi có người đàn bà đột nhiên xuất hiện trước mặt, đôi kính đen nhìn chòng chọc mặt gã. Phúc tổ cho gã, mụ ấy bị mù, tay mụ ấy cầm gậy và đính một băng vải màu vàng có ba chấm đen dành cho người bị mù. Ấy thế mà gã đã phóng bán sống bán chết như một thằng mới vô nghề. Tất cả những đứa có tay nghề lão luyện đều biết rằng khi trốn thì phải đi thật chậm.
Trời tối đã lâu rồi. Đèn đường thị trấn Faesslitft lúc này sáng rực. Gã thấy cảm cảnh. Năm nay gã 31 tuổi với mười năm ngang dọc khắp Châu Âu bằng nghề “nhập nha” các khách sạn. Gã tự mưu sinh trước mũi của bọn cớm nhưng lại run rẩy trước mặt một ả mù. Nhục nhã. Hay là đời mình sắp bị “lão hoá” rồi. Chó thật.
Rudigo vén mái tóc màu vàng rịn mướt mồ hôi rồi thọc tay tìm cái bóp. Chủ nhân cái bóp tên mà Macxen Mair-Chateaufort, một cái tên nửa Pháp, nửa Áo. Trong ví có 6.000 schilling tất cả, tương đương 25.000 mark, và một chiếc đồng hồ vàng.
Rudigo nhìn trời. Chẳng lẽ ta lại ngủ trên băng ghế đá này ư ? Không đời nào, chẳng thà ra nghĩa địa ngáy. Ngủ ở công viên, bọn du côn du đẵng nhiều như rươi, lạng quạng sáng mất toi 6.000 schilling thì khốn.
Gã đứng dậy, sửa lại quần áo chỉnh tề và thong thả tới khách sạn. Gã vừa đói vừa khát. Gã đến khách sạn Kur, một khách sạn được xây dựng từ thế kỷ trước và tới tận trang lai. Phía trước khách sạn là những luống hoa. Hai bên đường dành cho ôtô chạy tới cổng được cắm cờ các nước Châu Âu. Trời lặng gió, cờ treo ủ rũ dưới ánh đèn sáng chói.
Rudigo nhún vai. Cũng may là ba ngày trước gã đặt phòng trước tại khách sạn này. Đặt mà chưa ở. Gã bước vô phòng lễ tân, vào giờ này tại đây chỉ có một người làm việc.
Gã nhanh nhảu :
-Chào anh, tôi tên là Rudigo Klavim và có đặt buồng ở đây.
Người nhân viên liếc danh sách :
-Thưa ông, đúng. Ông viết phiếu đăng ký rồi chúng tôi sẽ kêu nhân viên mang hành lý lên buồng.
Rudigo hí hoáy viết và nói :
-Trên đường đi tôi bị mất hành lý, cũng còn hên là giấy tờ tuỳ thân lẫn tiền bạc vẫn còn.
Viên rtực phòng lễ tân hơi nhướn mắt, chứng tỏ có đôi chút nghi ngờ.
-Thưa ông, theo qui đinh của cảnh sát, chúng tôi cần hộ chiếu của ông.
Rudigo đưa hộ chiếu và nhận chìa khoá buồng 311 rồi đi về phía thang máy. Nhưng rồi gã lưỡng lự. Lên buồng làm gì nhỉ ? Gã có gì để cất đâu. Chân tay cũng không bẩn lắm. Vậy thì phải kiếm cái gì đó bỏ bụng đã.
Gã quay ngoắt về phía khu nhà cổ có rất nhiều cây cọ um tùm. Một nhà ăn mang đầy hương vị thiên nhiên. Rudigo chọn một bàn dành cho hai người sau một cây cọ. Thông qua một cửa sổ rộng, gã có thể quan sát dễ dàng toàn cảnh sân khách sạn.
Gã búng tay cái chách :
-Cho một vại bia lớn và đồ ăn nguội.
Rudigo uống ừng ực sảng khoái. Chỉ trong vòng nửa phút, gã đã hốt hụi được 2 cái nhẫn, 1 đồng hồ vàng và 6.000 schilling.
Gã mơ màng đếm 26 cây cọ chung quanh nhà ăn. Sau khóm cọ loà xoà hình như có khách mới kéo đến.
Mùi nước hoa thoang thoảng làm gã tò mò. Gã rẽ đám lá dòm lên. Tiếng lá sột soạt khiến người đàn bà vừa ngồi xuống nhìn gã với vẻ khó chịu.
Đúng lúc đó người bồi bàn đã đem thức ăn lên. Theo sau anh ta là một phụ nữ thoăn thoắt đi tới. Cô nàng mới xuất hiện ngồi vào chiếc bàn mà Rudigo đang dòm lén.
-Xin lỗi làm bồ phải đợi. Mình bận viết cho xong một bài báo và mô tả hình dạng để cho hoạ sĩ trong toà soạn dựng lại hình ảnh tên cướp.
-Ủa, sao lại có cướp ở đây. Chuyến đi thực tế vừa rồi, đề tài của bồ là “cô gái mù” cơ mà.
Mẩu đối thoại của hai cô gái khiến Rudigo bàng hoàng. Gã toát mồ hôi hột, rón rén vạch đám lá và suýt hất tung bộ dao nĩa trên bàn bởi… người đàn bà mới đến. Trời ạ, mặc dù cô ả ngồi nghiêng nhưng gã cũng biết ngay đó là cô gái mù trên toa tàu. Ngay chóc. Cũng những lọn tóc màu đỏ đó, cũng bộ mặt trái xoan đó, cũng bộ quần áo màu da cam vờ vịt ngây thơ. Mẹ kiếp, chỉ có đôi mắt kia bây giờ không mù. Trông nó mới tinh nhanh làm sao. Không có gậy, không có băng của người mù.
Ý nghĩ gã bị đứt đoạn bởi giọng Susi :
-Bồ nhìn cái gì về phía chiếc bàn khuất ấy hở Tanja ?
-Có một tên đàn ông láu cá đang ngó trộm tụi mình đó. Nè, định nhòm lén suốt đêm hay sao đấy.
Rudigo ấp úng :
-Xin lỗi…
Gã buông đám lá trong tay và chỉ muốn chui xuống lỗ nẻ. Ôi, quỷ sứ. Hình như con nhỏ già đui đã phát hiện ra mình.
Tiếng Susi hỏi khe khẽ :
-Ai vậy ?
-Không rõ, Susi ạ. Nếu gã nhòm lén nữa thì mình ra bàn khác ngồi.
-Thôi bỏ đi Tanja. Này, nghe mình nói đây. Thanh tra Wondrascheck bảo mình rằng : ten cướp làm ông Mair-Chateaufort bị trấn thương sọ não trên tàu tốc hành Alpen bất cứ lúc nào cũng có thể thủ tiêu mình để bịt miệng. May mà lúc đó mình đang đóng vai cô gái mù nên gã bỏ qua. Thôi, để mình kể lại từ đầu cho bạn nghe.
Susi hồn nhiên kể hết mọi chuyện mà không hề hay nhân vật bên chiếc bàn hàng xóm rùng mình ớn lạnh. Rudigo không ăn nổi một miếng dù trên bàn thức ăn đầy ắp và bụng gã đói mèm.
Susi kết thúc :
-Tội nghiệp ông Mair-chateaufort. Mình sẽ giúp ông ấy bằng bài phóng sự điều tra nóng hổi của mình. Bồ hiểu chứ, ngày mai báo sẽ đăng kèm theo bức chân dung của tên tội phạm. Mình đã nói với ông thanh tra rằng nếu nhìn thấy gã, nhất định mình sẽ nhận ra được.
Rudigo nổi da gà. Gã chết lặng vì sợ hãi mà không cách gì trách cứ được Susi. Quả là một sự ngộ nhận man rợ, tình ngay mà lý gian. Đặt mình vào trường hợp cô nhà báo già mù, gã cũng buộc phải có cái nhìn về chính gã như vậy.
Là một tên trộm chuyên nghiệp, gã biết rằng khi gặp dịp là không thể bỏ qua. Nhưng không phải vì thế mà gã có gan giết người để cướp của.
Rudigo chỉ tạm nhẹ người khi biết rằng nạn nhân không chết mà chỉ bị ngất. Đỡ cái khoản lo ông già báo oán.
Đúng lúc gã hoang mang đến cùng cực thì người bồi bước tới. Giọng anh ta ngạc nhiên :
-Ủa, ông không dùng các món ăn sao ?
-Ồ… không. Ngon đấy nhưng… tôi không nuốt nổi. Anh cho tôi một vại bia và ly đúp rượu lê nhé.
Rudigo cảm thấy vô cùng lo lắng.
Lời đe doạ trong điện thoại như gió thoảng nhưng lọt hết vào tai Tarzan. Giọng nói của kẻ nặc danh trong ống nghe lành lạnh mà khá quen với hắn. Mắt Tarzan chớp chớp. Thứ âm thanh được phát ra từ kẽ răng cắn chặt ấy hình như hắn đã nghe qua một lần. Đúng rồi, đa tạ ơn Chúa ! Nếu trí nhớ của hắn không phản thùng thì kẻ vừa phôn cho bác sĩ Holmann chính là tên đàn ông nói năng lỗ mãng ngốn bánh mì xúc xích nhồm nhoàm trong quán TRÁI NHO.
Bác sĩ Holmann bỏ máy xuống, ông ngó Tarzan :
-Cháu có nghe thấy không đó ?
-Dạ, cháu nghe rõ mồn một.
-Thôi quên đi, toàn chuyện nhảm nhí.
Bà Pauline lo lắng :
-Có chuyện gì thế ?
Holmann nhấm nháp miếng bánh mì kẹp dăm bông và nói :
-Không biết thằng điên nào đe doạ định làm thịt tôi, bà ạ.
Tarzan ngồi thẳng người :
-Gã không điên đâu, thưa bác. Gã đã nói rất rõ “… tao sẽ tới để rửa thù. Mày không thoát khỏi tay tao đâu, đồ lang băm”. Bác ạ, cháu nghĩ rằng không thể coi nhẹ chuyện này được. Gã doạ giết bác, thế mà bác lại cho rằng đó là chuyện nhảm nhí.
Mặt bà Pauline nhợt nhạt hẳn :
-Chúa ơi !
Ông Holmann rất bình tĩnh. Ông nói :
-CHẳng có gì ầm ĩ cả. Ta rất khinh bỉ những kẻ khủng bố qua điện thoại mà không dám chường mặt. Lối đe doạ kiểu này tiểu nhân còn thua cả trẻ con. Các vị phải biết, ở tỉnh lẻ này ta sống rất hoà thuận và đàng hoàng chưa bao giờ bị mang tiếng với ai. Ta đếch ngán thằng du đãng ma cô đầu gấu đại bàng nào cả. Có ngon cứ ra mặt.
Bà Pauline cố nuốt thức ăn cho khỏi nghẹn họng rồi nói :
-Ông Holmann, Tarzan nói đúng đấy. Chúng ta phải báo lời đe doạ giết người này cho thanh tra Wondrascheck.
-Càng không báo. Ta ghét lão đó lắm.
Gaby xoa dịu :
-Sao bác lại không thích ông thanh tra. Cháu thấy ông ấy rất hiền lành.
-Cháu không biết lão đâu, cháu gái. Lão dám hàm hồ tuyên bố ta đã điều trị bịnh “ziegenpeter” cho vợ lão sai phương pháp.
Bà Pauline thở dài :
-Trời ơi, chuyện đó đã xảy ra 40 năm nay, lúc ấy bà Hilde còn là một đứa bé. Mãi 12 năm sau bà ấy mới lấy ông thanh tra cơ mà.
-Bởi thế mới tức chớ. Tôi có điều trị cho một đứa con nít nào đâu, thế mà lão thanh tra dám đổ thừa tôi làm cho vợ lão nghễnh ngãng.
Gaby ráng nín cười. Cô bé nháy mắt với Tarzan. Hắn hiểu ý cất tiếng :
-Theo cháu thì bác cũng không cần gõ cửa ông thanh tra cho tốn thời giờ. Tụi cháu thừa sức bảo vệ bác, ít ra là sau cú điện thoại vừa rồi, gã giấu mặt đã có sơ hở một vài điểm.
Mọi người ngẩng đầy nhìn Tarzan trừ… Tròn Vo. Còn phải nói, thằng mập bận xực phản để bù lỗ cho cuộc thẩm vấn chớ sao.
Holmann hỏi một cách hồi hộp :
-Cháu nói coi Tarzan ?
-Theo cháu nghĩ, kẻ nào thực sự có ý định giết người, kẻ đó không tiết lộ trước ý đó của mình. Bởi vì qua đó, cơ hội thực hiện tội ác sẽ ít đi. Trừ phi đó là một kẻ ngốc nghếch hoặc cố tình làm bác sợ hãi. Nếu gã thực sự muốn ra tay thì không cần thiết phải tạo dựng cú phôn làm chi. Thứ hai, gã kết thúc cú phôn bằng cách mạt sát bác là “lang băm”. Chẳng lẽ gã là một bịnh nhân của bác ? Thế bác đã bao giờ bị bệnh nhân doạ trả thù chưa ạ ?
-Hừ hừ, làm sao ta nhớ được bịnh nhân nào căm thù ta chứ ? Lúc ốm đau thì chúng năn nỉ ỉ ôi, xin chữa cho khỏi bằng bất cứ giá nào, lúc khỏi bịnh thì chúng chửi ta cắt cổ chúng vì tiền thuốc men chạy chữa quá cao.
Karl Máy Tính im lặng nãy giờ, lúc này mới chịu hé miệng :
-Bác đóng cửa bịnh viện để về hưu từ bao giờ vậy ?
-Cách đây 5 năm nhưng bịnh viện vẫn hoạt động do cháu ta điều hành. Bà Pauline nắm rõ vụ này đấy, ta đã cho thằng cháu thuê lại cơ sở này.
Tarzan ngẫm nghĩ, theo lời kể của Susi thì bác sĩ Holmann có một người cháu cũng hành nghề y khoa tên là Andreas. Có nên đặt vến đề Andreas đã vô tình gây thù chuốc oán với ai trong khi điều trị và bây giờ ông Holmann lãnh nạn không ? Có lẽ không nên. Bởi đã chắc gì tên sát thủ trong điện thoại là cựu bịnh nhân của Holmann hoặc Andreas. Biết đâu gã hận Holmann vì một lý do nào khác và ngứa miệng gào lên “lang băm” để tự hả hê chơi ?
Tarzan cảm thấy nhức đầu. Hắn thăm dò sang một khía cạnh mới :
-Bác hãy nhớ lại coi ai là người có thể làm hại bác ?
Bác sĩ Holmann cũng căng thẳng không kém Tarzan. Ông nhún vai :
-Có lẽ chẳng có ai. Tôi đâu có cãi cọ với ai, phải không bà Pauline ?
Bà già gật đầu :
-Những năm gần đây, ba người lớn tuổi chúng tôi rất ít giao tiếp với bên ngoài. Tôi muốn nói đến ông Mair-Chateaufort, ông Holmann và tôi. Chúng tôi chỉ quanh quẩn với nhau.
Tarzan lại tư lự. Vậy thì nếu đúng là “gã rẽ tóc ngôi giữa” thì gã muốn gì đây ? Nguyên nhân nào khiến gã thâm thù ông bác sĩ đến vậy ?
Bữa ăn tối lại tiếp tục.
Trong lúc Tròn Vo phải kể lại cuộc sống của gia đình Sauerlich bên Đức trong những năm vừa qua thì bà lão Pauline ngáp dài. Bà che miệng nói với Gaby :
-Chắc hai bà cháu mình phải về sớm. Bà còn phải chuẩn bị giường chiếu cho cháu nữa.
Hai bà cháu ra xe. Tarzan vịn cửa chiếc xe hơi mini nói vọng vào :
-Gaby ơi, về đến nơi nhớ phôn liền nghe. Mình bắt đầu ngóng điện thoại sau mười phút nữa đấy.
Bà Pauline cười hóm hỉnh với Gaby :
-Tarzan quan tâm đến cháu quá nhỉ ? Như thế là tốt.
Xe lăn bánh. Giọng ồm ồm của ông Holmann từ bên trong làm Tarzan bừng tỉnh :
-Đám phụ nữ đi rồi, giờ cánh đàn ông chúng ta dọn bếp rồi lên nhà trên. Mấy đứa làm được chứ ?
Ba đứa vào bếp thu dọn bát đĩa. Tròn Vo nhanh tay ăn thêm mấy lát pho mát, đương nhiên là ăn vụng, nhưng nào có khó gì vì ông Holmann ngồi mải mê đọc báo tít trong phòng lớn.
Khi ba quái lên phòng khách thì đã quá thời điểm đợi cú phôn Gaby năm phút. Trời ạ, 15 phút đã trôi qua nhanh mà không thấy một tín hiệu gì. Không hiểu sao lòng Tarzan như có lửa đốt.
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!