<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-29 05:51:03BĂNG NGUYỆT>
Thứ Hai, 07/01/2008, 00:01 (GMT+7)
Nhạc sĩ Châu Kỳ: Một khúc ly ca
TuổiTrẻ - Sáng 6-1-2008, giới âm nhạc bất ngờ nhận được tin nhắn: nhạc sĩ Châu Kỳ đã qua đời ở tuổi 85.
Cây đại thụ của làng tân nhạc VN mà tên tuổi ngang hàng với những Lữ Liên, Lê Thương, Dương Thiệu Tước... đã rời bỏ chúng ta sau hơn hai tháng trời nằm liệt trên giường bệnh. Những người chuộng boléro càng có lý do tiếc thương bởi ông được xem là một trong những người tiên phong đẩy boléro tại VN đến điểm vinh quang. Cũng chính ông đã đào tạo ra một thế hệ ca sĩ được nhiều người yêu mến như Thanh Thúy, Hoàng Oanh, Băng Châu, Chế Linh...
Trong gia tài hơn 200 ca khúc ông để lại, gần như tất cả đều là những bản "thất tình ca". Những Giọt lệ đài trang, Con đường xưa em đi, Đừng nói xa nhau, Xin làm người tình cô đơn... đều là lời chia biệt cho những cuộc tình đẹp nhưng nhiều ngang trái.
Để viết ra được những khúc ca lay động lòng người ấy là cả một vốn liếng âm nhạc đồ sộ. Cha ông là nghệ nhân ca Huế Châu Huy Hà, chị ruột là Châu Thị Minh trong "ngũ nữ minh tinh" làng văn nghệ gồm Phùng Há, Năm Phỉ, Châu Thị Minh, Ái Liên, và Bích Hợp.
Ở Trường Lycée Khải Định, vốn cổ nhạc của ông càng thêm phong phú khi học nhạc với sư huynh Pièrre Thiều - một người am tường nhạc lý, sử dụng thành thạo nhiều nhạc cụ phương Tây. Âm hưởng cổ nhạc miền Trung của Châu Kỳ tìm thấy rõ nhất qua những tác phẩm như Khúc ly ca, Từ giã kinh thành, Mưa rơi (lời Ưng Lang), Khi ánh trăng vàng lên khơi...
Bỏ học theo nghiệp cầm ca chỉ với một mục đích kiếm tiền giúp cha mẹ già rồi trở thành thủ lĩnh ban nhạc Tiếng Thùy Dương, tên ông đã được ghi trang trọng trong hành trình phát triển của nền tân nhạc VN một thời rực rỡ. Vào cuối những năm 1930, ở VN hầu hết là nhạc Pháp nên những sáng tác của Châu Kỳ đã đặt nền móng cho dòng nhạc boléro kết hợp giữa nhạc Tây và cổ nhạc Việt. Nhiều nhạc sĩ theo thể loại trữ tình quê hương hiện nay đều không phủ nhận đã chịu ảnh hưởng từ ông.
Dù có những tác phẩm được nhiều người biết tiếng, nhạc sĩ Châu Kỳ cùng vợ vẫn sống đời đạm bạc. Cho đến những giây phút cuối đời, ông vẫn không hề trách giận cuộc đời đã mang cho ông lắm trái ngang. Người nghệ sĩ ấy vẫn chỉ tâm niệm làm sao sống trọn vẹn với người, với mình...
[color=#000000]
Nhạc sĩ Châu Kỳ thời trai trẻ - Ảnh tư liệu
Nhạc sĩ Châu Kỳ sinh ngày [/color]5-11-1923 tại Dưỡng Mong, Thừa Thiên - Huế, mất lúc 1g10 sáng 6-1-2008 tại TP.HCM.
Lễ động quan diễn ra sáng 10-1-2008 tại nhà riêng của ông, số 11/12 Phước Bình, quận 9, sau đó đưa về Huế an táng tại đồi Nam Giao.
Trong số những sáng tác nổi tiếng của ông có: Huế xưa, Miền Trung yêu dấu, Tôi viết nhạc buồn, [color=#0000ff]Nhớ (thơ Tố Như), Được tin em lấy chồng...[/color]
PHẠM THÀNH NHÂN
(Sưu tầm theo Tuoitre.com)
Kỷ niệm đêm thơ nhạc Cố nhạc sĩ Châu Kỳ
Tối ngày 29-9-2008
Trung tâm văn hóa quận Phú Nhuận có buổi tổ chức đêm thơ nhạc kỷ niệm Cố Nhạc Sĩ Châu Kỳ, vào lúc 19:00.
Giới thiệu dòng nhạc trữ tình phổ từ thơ của nhiều tác giả có mặt trong hồi ký "Thi Đàng Kỳ Duyên".
Địa điểm : Hội trường Trung Tâm Văn Hóa
70-72 Nguyễn Văn Trỗi . Q Phú Nhuận.


Nhạc sĩ Châu Kỳ: Một khúc ly ca
TuổiTrẻ - Sáng 6-1-2008, giới âm nhạc bất ngờ nhận được tin nhắn: nhạc sĩ Châu Kỳ đã qua đời ở tuổi 85.
Cây đại thụ của làng tân nhạc VN mà tên tuổi ngang hàng với những Lữ Liên, Lê Thương, Dương Thiệu Tước... đã rời bỏ chúng ta sau hơn hai tháng trời nằm liệt trên giường bệnh. Những người chuộng boléro càng có lý do tiếc thương bởi ông được xem là một trong những người tiên phong đẩy boléro tại VN đến điểm vinh quang. Cũng chính ông đã đào tạo ra một thế hệ ca sĩ được nhiều người yêu mến như Thanh Thúy, Hoàng Oanh, Băng Châu, Chế Linh...
Trong gia tài hơn 200 ca khúc ông để lại, gần như tất cả đều là những bản "thất tình ca". Những Giọt lệ đài trang, Con đường xưa em đi, Đừng nói xa nhau, Xin làm người tình cô đơn... đều là lời chia biệt cho những cuộc tình đẹp nhưng nhiều ngang trái.
Để viết ra được những khúc ca lay động lòng người ấy là cả một vốn liếng âm nhạc đồ sộ. Cha ông là nghệ nhân ca Huế Châu Huy Hà, chị ruột là Châu Thị Minh trong "ngũ nữ minh tinh" làng văn nghệ gồm Phùng Há, Năm Phỉ, Châu Thị Minh, Ái Liên, và Bích Hợp.
Ở Trường Lycée Khải Định, vốn cổ nhạc của ông càng thêm phong phú khi học nhạc với sư huynh Pièrre Thiều - một người am tường nhạc lý, sử dụng thành thạo nhiều nhạc cụ phương Tây. Âm hưởng cổ nhạc miền Trung của Châu Kỳ tìm thấy rõ nhất qua những tác phẩm như Khúc ly ca, Từ giã kinh thành, Mưa rơi (lời Ưng Lang), Khi ánh trăng vàng lên khơi...
Bỏ học theo nghiệp cầm ca chỉ với một mục đích kiếm tiền giúp cha mẹ già rồi trở thành thủ lĩnh ban nhạc Tiếng Thùy Dương, tên ông đã được ghi trang trọng trong hành trình phát triển của nền tân nhạc VN một thời rực rỡ. Vào cuối những năm 1930, ở VN hầu hết là nhạc Pháp nên những sáng tác của Châu Kỳ đã đặt nền móng cho dòng nhạc boléro kết hợp giữa nhạc Tây và cổ nhạc Việt. Nhiều nhạc sĩ theo thể loại trữ tình quê hương hiện nay đều không phủ nhận đã chịu ảnh hưởng từ ông.
Dù có những tác phẩm được nhiều người biết tiếng, nhạc sĩ Châu Kỳ cùng vợ vẫn sống đời đạm bạc. Cho đến những giây phút cuối đời, ông vẫn không hề trách giận cuộc đời đã mang cho ông lắm trái ngang. Người nghệ sĩ ấy vẫn chỉ tâm niệm làm sao sống trọn vẹn với người, với mình...
[color=#000000]
Nhạc sĩ Châu Kỳ thời trai trẻ - Ảnh tư liệu
Nhạc sĩ Châu Kỳ sinh ngày [/color]5-11-1923 tại Dưỡng Mong, Thừa Thiên - Huế, mất lúc 1g10 sáng 6-1-2008 tại TP.HCM.
Lễ động quan diễn ra sáng 10-1-2008 tại nhà riêng của ông, số 11/12 Phước Bình, quận 9, sau đó đưa về Huế an táng tại đồi Nam Giao.
Trong số những sáng tác nổi tiếng của ông có: Huế xưa, Miền Trung yêu dấu, Tôi viết nhạc buồn, [color=#0000ff]Nhớ (thơ Tố Như), Được tin em lấy chồng...[/color]
PHẠM THÀNH NHÂN
(Sưu tầm theo Tuoitre.com)
Kỷ niệm đêm thơ nhạc Cố nhạc sĩ Châu Kỳ
Tối ngày 29-9-2008
Trung tâm văn hóa quận Phú Nhuận có buổi tổ chức đêm thơ nhạc kỷ niệm Cố Nhạc Sĩ Châu Kỳ, vào lúc 19:00.
Giới thiệu dòng nhạc trữ tình phổ từ thơ của nhiều tác giả có mặt trong hồi ký "Thi Đàng Kỳ Duyên".
Địa điểm : Hội trường Trung Tâm Văn Hóa
70-72 Nguyễn Văn Trỗi . Q Phú Nhuận.


Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
