Lạm bàn tích cũ: “Bộ quần áo mới của nhà vua” [02-10-2008]
game360.com.vn Ngày nảy ngày nay, ở xứ sở quanh năm đường phố kẹt xe nước ngập lai láng, xảy ra chuyện mới toanh mới tinh, đã, đang và có lẽ sẽ còn tiếp diễn dài dài. Vấn đề nhức nhối gọi trời không thấu, gọi đất không hay, hỏi người không rõ, hỏi google càng bó tay, 1 nghi vấn như dấu hỏi to đùng rớt giữa trời xanh, chả ai đủ khả năng trả lời trả vốn. Chính là vụ án không biết các bác game online (GO) nhà ta có nhiễm căn bệnh nan y, bất trị truyền từ thời xa xưa, hiện ra dưới ngòi bút của Andersen hay không, tự nhiên đều tự biến mình thành những vị hoàng đế (wao, đây là điều quá xá tốt, có chí khí bá vương như thế là rất tốt đó chứ), chỉ tiếc làm ông to bà bự gì không chịu làm, cứ nhất quyết làm ông vua sở hữu chiếc áo diệu kỳ, trong suốt – một chiếc áo theo đúng lề lối pr rất nhà nghề của dân chuyên nghiệp “may bằng thứ vải có 1 không 2, quý báu vô ngần, đặc tính kỳ lạ: chỉ những ai thông minh mới nhìn thấy”!
Sự tình diễn ra y chang tình tiết trong truyện cổ, ai cũng gật gù tán thưởng rằng game xịn, game hay, game sốt, game hot… vì ai cũng sợ bị xem là không khôn ngoan, không nhanh nhạy, không nắm bắt tình hình game guốc của nước ngoài, hoặc vì lý do tế nhị chẳng hạn như: “Lỡ ăn tiền của người phải biết nghệ thuật tung hô lên tận mây xanh” và hàng trăm lý do lớn có bé có không tiện nêu ra. Cứ thế màn cũ, cảnh cũ lặp đi lặp lại, rất nhiều game được nhập khẩu với “bộ quần áo đẹp nhất thế gian” trước khi bị “đôi mắt trẻ thơ” hồn nhiên oreka: “Hoàng đế cỡi truồng kìa!”, tạt gáo nước lạnh vào mặt, nhận ra sự thật trần trụi, thất bại cay đắng trên chiến trường Việt Nam, làm trò cười với hình dáng “không mảnh vải che thân” trước bàn dân thiên hạ.
Hỡi ơi, không biết bao giờ các bác phát hành nhà ta mới chịu hiểu thấu cái định lý đã bám rễ nhiều tầng trong dân gian “nhập gia tùy tục”? Đáng lý ra ngay từ đầu phải luôn thuộc lòng, dù là game hùm game báo ở xử sở kim chi, bò tót hay đậu hủ thúi thì khi đến lãnh địa của “cháu tiên” đều trở thành những vị khách lạ, với 2 bàn tay trắng trắng lắm, để từ đó nung nấu ý thức gầy dựng tất cả từ con số zero. Đằng này lại cứ ru ngủ mình bằng những chiếc áo quá khổ của nước ngoài, để đến lúc ôm phải sự thật trớ trêu rơi rụng như lá vàng trước gió lại chau mày, nhăn trán: “Không hiểu, thật tình không hiểu, tại sao game thành công vang dội ở bển, khi về đây lại chuốc lấy chua cay? Hay tại dân Việt không có khiếu thưởng thức game ngon?”
Đổ tiền đổ sức, khấn vái trời phật, đào mọi nguyên do ra phân phân tách tách, đặng tìm cách giải quyết tình hình nhức nhối trên, cũng hy vọng đừng tự AQ chính bản thân như tình cảnh bên dưới:
Sau khi thay đổi thường phục hằng ngày, ngự một ly sâm banh lạnh, đức vua của chúng ta nằm duổi chân phè phỡn, xoa trán thầm nhủ: “Có thế mà mình lại sợ bở vía, rồi đâu lại vào đấy... chả lẽ thằng nhóc con đó lại khôn ngoan hơn cả bàn dân thiên hạ. Hừm! Con cái nhà ai mà mất dạy thế... báo hại mình thót cả tim...”
Game360 Team