<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-05 10:56:27Ct.Ly>
Tác giả: Stefan Wolf
(Nguyên bản tiếng Đức: “Der blinde Hellseher” Nhà xuất bản Pelikan – Hannover 1979)
Dịch giả: Vũ Hương Giang
Phóng tác: Bùi Chí Vinh
Đánh máy: Nerissa; [UN]Flinders; khongthe2048
TẬP 36
KHÁCH SẠN BỐC CHÁY
*
Một
NEUZELL KÊU CỨU
Có lẽ Tứ quái không bao giờ biết đến đất Bad Neuzell nếu không vì một sự ngỏ lời của Gaby. Coi, giờ ra chơi bốn đứa đang tíu tít bên nhau giữa mặt trời mùa xuân rực rỡ bỗng nét mặt Gaby sa sầm.
- Dì Isabel đang cầu cứu mình, có lẽ mình đành phải chia tay các bạn vậy.
Ba chàng con trai ngạc nhiên:
- Chuyện gì nói rõ hơn đi Gaby!
- Bộ các bạn quên mất dì Isabel của mình rồi sao? Dì làm chủ một khách sạn ở Bad Neuzell và công việc làm ăn càng ngày càng xuống dốc.
Tròn Vo thở phào:
- Tưởng gì ghê ghớm lắm, chớ xuống dốc rồi … bò lên mấy hồi.
- Trời đất ạ, tại sao Ông địa không nghỉ rằng xuống dốc rồi đi đến chổ phá sản hử?
Tarzan sau mười giây nghỉ ngơi la lên:
- Tôi đã nhớ mài mại dì Isa của bạn. Có phải cách đây ba năm Gaby và gia đình đến đó chơi phải không, hồi ấy bạn luôn miệng kể “dì dượng mình”. Sao bây giờ chỉ có mỗi mình bà dì. Ông “dượng” đó biến đi đâu rồi?
Gaby lắc đầu buồn bã:
- Dì Isa đã li dị ông ấy rồi. Đó là chuyện tất nhiên phải xảy đến như lời dì kể cho mình nghe. Thử hỏi một ông dượng tối ngày nát rượu, chôm chỉa đồ đạc trong nhà liên tục mà ai chịu đựng nổi. Valentin Koschen là sai lầm của cuộc đời dì Isa, mặc dù ông ta cực kỳ đẹp trai.
Ba thằng con trai gật gù thông cảm. Cô bé tiếp tục tả oán:
- Nhưng nào đã hết đâu. Ông dượng ra đi vẫn để cậu quý tử ở lại nối nghiệp cha quậy phá dì mình. Các bạn chưa biết tên Jorg này hả, gã là con của Valentin với người vợ trước. Jorg gọi dì Isa là mẹ kế.
Tarzan và Karl ngó bộ đã hiểu. Riêng Tròn Vo thì không:
- Chà, họ hàng cái gì mà rối rắm quá. Chẳng biết đâu mà lần nữa.
Tarzan sốt ruột coi đồng hồ:
- Sắp chuông vào lớp rồi mà bạn vẫn chưa chịu nói ra điều chủ yếu nhất đó Gaby. Về lời kêu cứu của dì Isa ấy. Không lẽ vì cái thằng Jorg đó sao?
Gaby gật đầu:
- Để mình kể ngắn gọn vậy. Jorg là một tên thanh niên đáng ghét, vừa tròn 18 tuổi cách đây hai, ba tháng gì đó. Khi xử ly dị hai năm trước, tòa đã giao cho dì Isa nuôi dạy Jorg thay cho cha ruột gã là Valentin bị tống vào trại cai nghiện rượu. Gã sống như một con quái vật dù dì Isa hết lòng chiều chuộng và tử tế với gã. Cách tạ ơn duy nhất của Jorg trước sự săn sóc của dì Isa là … chơi rông, lê la hết quán này đến quán kia.
- Vậy còn lời kêu cứu?
- Ừ, hiện giờ ở đất Bad Neuzell có nhiều chuyện cần bàn hơn chuyện cha con gã Jorg. Chẳng hạn người ta đã phát hiện ở đó một nguồn nước chữa đủ mọi thứ bệnh …
- Vậy thì càng tốt cho khách sạn chớ sao?
Gaby nhăn mặt:
- Tiếc rằng ngược lại. Vì bánh ngon không đủ chia cho mọi người. Tiếng kêu cứu của dì Isa bắt đầu từ đây. Từ khi phát hiện được nguồn nước chữa bệnh, du khách cứ đổ về nườm nượp và các khách sạn mọc lên như nấm. Dì Isa kể qua điện thoại rằng: tập đoàn khách sạn “weekend” của Mỹ đã xây một siêu khách sạn với đầy đủ tiện nghi ở Bad Neuzell. Khách sạn mới này cũng mang tên weekend và thu hút sạch mọi du khách hiếu kỳ đến nghỉ.
Tròn Vo lẩm bẩm:
- Chẳng có gì trầm trọng cả. Khách sạn cũng như … sôcôla vậy. Sôcôla ngon và bán rẻ thì ai mà không ăn. Hãng Sauerlich nhà tôi chấp nhận bất kỳ cuộc cạnh tranh lành mạnh nào.
Gaby không để ý tới thằng mập:
- Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Weekend còn hút hết tất cả bồi bàn, hầu phòng, gác cổng, đầu bếp … của các khách sạn nhỏ khác, bằng cách trả lương cao hơn. Cũng vì thế mà khách sạn Erlenhof của dì Isa thiếu nhân viên. Và dì đã kêu cứu.
Thằng mập xúc động:
- Thế này thì rõ ràng là quá trớn rồi. Một nhà ăn mà vắng đầu bếp thì kinh khủng lắm.
Đúng lúc đó thì chuông vào lớp vang lên. Cả bọn quay vào, Giọng Gaby rầu rĩ.
- Mình sẽ không bỏ rơi dì Isa. Dù mình rất ghét, Jorg.
Tarzan nhíu mày:
- Ý bạn là …
- Ừ, mình đã quyết định đến giúp dì Isa. Ngày kia mình sẽ đi tàu hỏa đến Bad Neuzell và sẽ ở lại ít nhất một tuần tại Erlenhof. Mình sẽ phụ dì dọn phòng, ngồi bàn giấy và cả việc bếp núc. Thậm chí, nếu cần, cả xách vali cho khách nữa.
Karl kêu lên:
- Vậy hả! Nhưng dì bạn sẽ gặp phiền phức cho coi. Luật bảo vệ trẻ em cấm tuyệt đối thuê thiếu niên làm việc.
- Luật gì thì cũng phải linh động, quân sư ạ. Mình chỉ đóng vai trò một đứa cháu gái giúp dì mà.
Tròn Vo đau khổ ngắm Gaby chằm chằm:
- Trời ơi, tôi không thể nào khoanh tay nhìn một Công chúa xinh đẹp như bạn bị … gù lưng. Có những cái vali nặng cả tạ cơ đấy.
- Xin lỗi, những cái vali tạ là do đựng đầy sôcôla dự trữ. Khách hàng của dì Isa không hảo ngọt như bạn nên hành lý của họ rất nhẹ nhàng.
Tròn Vo nhăn mũi:
- Hả? Họ không mê sôcôla à. Nếu thế thì họ sống trên đời để làm gì nhỉ? Một lũ người buồn tẻ.
- Chà, bữa nay chanh chua quá Tarzan.
Lúc cuộc đầu khẩu của Kloesen và Gaby kết thúc thì Tarzan chợt tủm tỉm cười. Trong đầu hắn vừa xuất hiện một sáng kiến.
*
Trong lòng Gaby lẫn lộn vui buồn. Buồn vì phải xa Tarzan và các bạn - Tarzan chắc sẽ về nghỉ lễ với mẹ. Nhưng vui vì sắp gặp được dì Isa, sẽ được giúp đỡ dì.
Khi ôm hôn bố để lên tàu, cô bé suýt để rơi nước mắt. Thanh tra Glockner mim cười:
- Cho ba má gởi lời thăm dì Isa.
- Con nhớ, ba à.
Ông ôm hôn con gái lần nữa, rồi Gaby nhảy lên toa. Cửa tàu đóng lại. Tàu chuyển bánh. Coi kìa, con Oskar rầu rỉ ngước nhìn cô chủ, giơ một chân trước như chào tạm biệt khiến Gaby muốn khóc gì đâu.
Cô bé hít một hơi dài và lủi thủi vào khoang số 11. Trong khoang chình ình ba gã thanh niên đang chúi mũi sau những tờ báo mở rộng. Hành lý của họ chất đống khiến cô càng ngán thêm. Lúc này cô bé chẳng muốn chia xẻ nổi cô độc với bất cứ ai.
Gaby lấy tay quệt đôi mắt ướt.
- Xin chào!
Ba gã thanh niên đồng thanh đáp lễ sau những tờ báo:
- Xin chào!
Gaby đứng sững như trời trồng. Cô bé kêu kên:
- Không có lẽ!?
Gã thanh niên cao lớn nhất trong đám đứng dậy buông tờ báo ôm chầm lấy cô bạn gái. “Gã” là … Tarzan chứ còn phải hỏi.
- Nhưng lại là sự thật một trăm phần trăm! Sự tình cờ tuyệt vời hả Gaby! Bạn đi đâu vậy, Công chúa? Tụi mình thì đi Bad Neuzell đây.
Gaby ngồi xuống vị trí của mình cạnh cửa sổ mà như bay bổng trên mây. Cô bé nghẹn lời:
- Mình không hiểu … mình cứ nghĩ rằng … ơ, mà mình không nghĩ gì cả. Chúa ơi, hèn chi ba mình cứ tủm tỉm cười hoài. Ba mình biết trước hả?
Tròn Vo giờ mới ló mặt ra:
- Tất nhiên rồi, ba bạn là tòng phạm mà.
- Gớm nhỉ. Thế các bạn định làm gì ở Bad Neuzelll?
Máy tính cười tươi:
- Thế này nhé, Gaby. Theo chổ mình biết thì tứ quái TKKG không thể bị chia rẻ, đúng chứ? Và tụi mình đã hỏi ý kiến ba bạn. Ba bạn ủng hộ ý định của tụi mình. Ba bạn đã đàm đạo với dì Isabel về vụ bổ sung lao động cho khách sạn của dì ấy. Chà chà, dì Isabel đồng ý hết hai tay nhé, dì ấy vừa rất mong làm quen với tụi mình vửa cần các phụ tá trẻ tuổi trong công việc chứ sao. Dì bạn giành cho tụi mình một phòng ba giường đầy đủ tiện nghi. Tụi mình muốn tự trả tiền phòng, nhưng dì bạn nhất định không nghe, lại còn đòi bao cả tiền ăn cho nữa.
Thằng mập cười toe toét:
- Để đền đáp lại, mình sẽ giúp việc đắc lực trong bếp. Nếm trước các món ăn xem mặn ngọt ra sao chẳng hạn. Hoặc giải quyết thức ăn thừa…
Công chúa cảm động thực sự:
- Ôi, mình tưởng như đang ngủ mơ. Tuyệt quá. Nhưng này Tarzan, mà bạn lại sẽ buồn đó. Má con bạn chỉ gặp nhau trong những kỳ nghỉ hiếm hoi thôi mà.
- Má mình rất thông cảm, Gaby ạ. Bà còn dặn dò trong điện thoại rằng thời gian tới bà sẽ đến Bad Neuzell để chữa bệnh rối loạn tiêu hóa của bà.
Cặp mắt xanh rờn của Gaby ngời sáng:
- Các bạn không biết mình mừng thế nào đâu. Vì, thú thật nhé: mình vẫn thấy sờ sợ Jorg Koschen. Các đây ba năm gã đã đáng ghét. Giờ có lẽ còn tồi tệ hơn.
Karl máy tính xem vào:
- Xét cho cùng chúng ta đến đó là để giúp dì Isabel chứ không phải tăng thêm sự lo lắng cho dì. Đại ca nên tránh đụng độ là hơn hết.
- Tao biết. Trừ trường hợp bất đắc dĩ thôi.
Tròn Vo chắc lưỡi:
- Có một điểm mình vẫn không hiểu. Này Gaby, tại sao khách sạn không có khách mà vẫn cần người làm hả? Không có khách thì cần gì đi chợ mua thức ăn nấu nướng chớ.
Gaby trả lời liền:
- Trời ạ, bạn làm như khách sạn Erlenhof sập tiệm rồi ấy. Nó có thua thì cũng thua weekend thôi. Không đủ khách đâu có nghĩa là vắng khách. Tuy đa số du khách chọn weekend nhưng Erlenhof vẫn có những khách quen ở trọ cần được phục vụ chứ. Bởi vậy vẫn cần nhân viên, dù rất ít thôi.
- Ờ há. Và số nhân viên đó là tụi mình đây. Hy vọng có một cái mũ đầu bếp vừa với mình.
Tarzan cười:
- Sao mày lại tin chắc mày được phân công vào nhà bếp nhỉ? Cả các bệ xí cũng cần được cọ rửa nữa đó mập.
Tròn Vo dài giọng:
- Xin lỗi, tao không tranh việc đó của mày đâu đại ca. Nhất là khi mày đã hí hửng mong chóng được làm việc đến thế kia.
- Được thôi. Và mày sẽ phụ việc cho tao chứ gì?
Mập ta bèn giở kẹo sôcôla ra chén, để chứng tỏ ta đây chẳng hoài công tranh cãi tiếp.
Cuối cùng con tàu cũng dần đến Bad Neuzell sau hai giờ chạy.
*
Bad Neuzell là một thị trấn nhỏ xinh đẹp, xung quanh là những triền đồi xanh mướt lượn sóng cùng những mảnh rừng tốt tươi. Không khí ở đây chưa biết đến ô nhiễm.
Tròn Vo náo nức:
- Tụi mình sẽ cứu khách sạn Erlenhof để trở thành công dân danh dự của miền đất Neuzell trong lành đang lên cơn hấp hối này.
Tarzan phanh thằng mập:
- Lạc quan quá rồi đó, ông bạn. Không ai người ta tặng bằng công dân danh dự cho một tên đầu bếp gọt khoai tây và cọ bệ xí đâu mà hí hửng.
Cùng xuống tàu với tứ quái có khoảng trên chục hành khách. họ ngây người ngó băng chữ quảng cáo trên cửa ga “Nguồn nước chữa bệnh ở Bad Neuzell - sức khoẻ cho muôn nhà”
Gaby thò đầu ra:
- Dì Isa nói rằng sẽ cử Jorg ra đón. Chúng ta sẽ được sự khó chịu đón ngay trước nhà ga đấy.
Cả bọn lục tục ra cửa.
Hai
CẬU CON CHỒNG QUÍ HÓA
Bốn quái kiên nhẫn đứng bên những chiếc vali, ngóng về tứ phìa mà vẫn chưa thấy Jorg sủi tăm.
Đúng lúc chúng tính đi bộ thì một chiếc xe nhỏ chở hàng loại rẻ tiền tấp vào. Bên hông xe là hàng chữ “Erlenhof – khách sạn lãng mạn” được vẽ bằng sơn to tướng kèm theo địa chỉ và số điện thoại.
Sau tay lái là một gã mà Tarzan đoán là Jorg. Gã thanh niên vừa đủ tuổi có bằng lái xe đó ló đầu khỏi cửa sổ bên tay trái:
- Chư vị hẳn là đám người tôi phải ra đón? Em là Gaby hả?
- Chào anh Jorg. Ba năm trôi qua tôi thay đổi khác lắm hay sao?
- Có trời mà biết. Ảnh của em có để trên đầu giường tôi đâu. Em mời ba tên ngợm kia lên xe giùm đi.
Tarzan lẳng lặng cho vali vào đuôi xe cười nhạt;
- Đón tiếp không được mặn mà cho lắm, hả?
Karl hài hước:
- Có lẽ nước chữa bệnh ở đây không thích hợp với gã. Nước ấy chữa cho người này khỏi viêm bàng quang, thì lại làm kẻ khác viêm thần kinh.
Gaby suỵt khẽ:
- Nói khẽ chứ. Các bạn đã hứa với mình là từ từ mà …
Trong xe sặc mùi khói thuốc. Jorg phì phèo thuốc lá tỉnh bơ. Ê, nghe đồn ông già gã đẹp như tài tử xi nê thế mà gã lại chẳng được xơ múi tí nào. Mái tóc húi dựng như bàn chải, khuôn mặt trái đu đủ, hai con mắt nhỏ đảo nhanh như mắt khỉ đột … Có lẽ Jorg giống mẹ.
- Ê, chạy kiểu gì vậy?
Gaby thót ruột la lên, Còn phải hỏi, không hiểu Jorg lên cơn mát dây hay sao mà phóng như điên như khùng. Gã phóng nhanh và ẩu đến nổi Kloesen đang nhai sôcôla suýt cắn phải lưỡi, rủa ầm lên.
Tarzan vỗ mạnh vào vai gã:
- Thôi mà anh Jorg. Tụi tôi nể tài nghệ của anh rồi, chỉ có điều trong thành phố luật lệ chỉ cho phép chạy 50 cây số giờ trở lại thôi.
Jorg giảm bớt tốc độ, vẻ khó chịu, làu bàu:
- Quá giang xe không tốn tiền mà còn bày đặt chỉ giáo. Vậy là thêm bốn vị khách không trả tiền nữa đây!
- Nếu anh ám chỉ tụi tôi, thì anh nên hiểu trên xe là ba vị khách được mời, chưa kể Gaby là cháu ruột dì Isabel, mẹ kế của anh.
- Hừ, bà ấy quá tử tế. Đụng tôi thì các vị đừng hòng.
- Vâng, nếu anh là chủ khách sạn Erlenhof, tôi dám cá là chẳng ma nào đến trọ.
- Mấy người nên biết điều với tôi nếu còn muốn ở yên lành một tuần. Nói để mấy người rõ nha: Tôi là chủ ở đây, hiểu chưa?
Gaby tỏ vẻ lo lắng trong khi Máy tính bắt đầu … ho húng hắng. Tròn Vo thản nhiên như người ngoài hành tinh, tiếp tục nhai sôcôla, ngó ra cửa mơ màng.
Tarzan cười:
- Tụi tôi không có tài làm theo lệnh kẻ khác. Với tụi tôi, chỉ lời nói của dì Isa là có hiệu lực. Dì ấy đang cần chúng tôi giúp đỡ.
Jorg đảo mắt sòng sọc:
- A, các người dám cả gan không coi lời nói của tôi ra gì à. Rồi sẽ biết thế nào là lễ độ.
Gaby quay lại càng lo lắng ra mặt. Tarzan định “châm” Jorg một câu nữa thì xe chạy qua khách sạn weekend.
Đồ sộ, tráng lệ như vậy thì không cần giới thiệu cũng biết ngay là Weekend. Cao chừng mười tầng, bóng loáng đá cẩm thạch, nhôm và kính.
Tarzan thán phục ngắm ngôi nhà cao lộng lẫy. Một khu vực nghỉ đêm bề thế như vậy chắc phải có tối thiểu 400 giường cho khách sang trọng, chưa nói đến tiệm ăn, quán rượu, hộp đêm, vườn mái vòm, hồ bơi, nhà tắm hơi, hội trường, tiệm uốn tóc, cửa hàng … vân vân và vân vân. Kiểu này thì các ông bà chủ khách sạn nhỏ hẩm hiu hy vọng chi cạnh tranh nổi.
Ấy vậy mà lúc về tới “khách sạn lãng mạn” Erlenhof, Tarzan thay đổi ý kiến ngay. Coi, giữa khung cảnh thiên nhiên thơ mộng ngoại ô, Erlenhof được xây dựng như một biệt thự với công viên bao bọc, có hồ bơi, thảm cỏ, sân quần vợt đàng hoàng.
Tarzan buột miệng:
- Đẹp hơn hẳn weekend, dù không tân kỳ bằng.
Máy tính đưa tay sửa gọng kính để nhìn cho rõ:
- Ai thích được thanh nhàn thì sẽ chọn nơi này chớ không rúc vô Weekend huyên náo.
Tarzan hỏi Jorg:
- Khách sạn gia đình mình có thể nhận bao nhiêu khách vậy?
Gã này thủng thẳng:
- Sáu chục, hình như thế. Đây cũng không mấy quan tâm.
Gã nhún vai lái xe vào sau tòa nhà và thắng két trên sân. Ngay lập tức tứ quái chú ý đến hàng chồng két bia và rượu vang rỗng chất đống. Karl chép miệng:
- Ái chà, du khách trọ đây đâu có ít, ngó họ tiêu thụ nước cay là đoán được số lượng.
Tròn Vo tập trung lỗ tai vô tiếng xoong nồi loảng xoảng sau những ô kính nhà bếp. Nó hỏi vu vơ:
- Nhà có nhân viên đó chứ?
Jorg rút chìa khóa điện ra và gí khuôn mặt hình trái đu đủ vào sát mặt thằng mập:
- Đương nhiên.
- Đủ người làm không?
- Đủ sức qua cầu.
- Sao bà dì bảo rằng thiếu người?
- Thì … lúc kẹt lúc không, theo thời tiết. Ông trưởng quầy lễ tân Glattfeldt làm việc hôm nay là ngày cuối cùng. Ông ta đã nộp đơn xin nghỉ. Các người cần công ăn việc làm lắm hả?
Gaby bất bình:
- Tụi tôi đến đây chỉ để giúp dì Isa, anh không hiểu sao, Jorg?
- Ồ, xin cứ tự nhiên.
Jorg nói xong là biến vô trong như một con lươn rút vào đống sình. Một phút sau, thế chân thằng đáng ghét đó là một phụ nữ bước ra từ cửa sau. Bà tuổi cỡ 40, cao gần thước tám, ăn mặc trang nhã và có uy như…một bà chủ khách sạn.
Gaby lao đến, Hai dì cháu ôm chầm lấy nhau:
- Dì Isa!
- Chào cháu gặp cháu dì mừng quá. Cháu lớn thành một thiếu nữ rồi. Ôi, Gaby. Cháu càng ngày càng xinh đẹp đó.
Cô bé làm thủ tục ngoại giao. Dì Isabel bắt tay ba quái ân cần.
- Hãy gọi tôi là dì Isa cho thân mật.
Tarzan lễ phép:
- Dạ, cháu thay mặt cả nhóm cám ơn sự đón tiếp nồng nhiệt của dì.
Isa đưa đám trẻ đi nhận phòng. Mái tóc vén cao của dì làm lộ rõ đôi khuyên tai kim cương lóng lánh. Mọi người trong gia đình qui tụ nơi tầng bốn, tầng trên cùng của Erlenhof. Ở đây có căn hộ của dì Isa. Jorg ở chênh chếch phía đối diện. Gaby nhận một phòng xinh xắn cạnh dì Isa. Căn hộ kế cô dành cho bà chàng ngự lâm pháo thủ còn phải hỏi.
Tarzan hào hứng:
- Mọi sự thật tốt đẹp, phải không các bồ!
Hắn còn chưa biết mọi sự chỉ là mới bắt đầu.
Bên bàn trà đãi khách, sau khi rót trà và đẩy đĩa bánh về phía Kloesen, dì Isa cất tiếng.:
- Các cháu đến đây vui chơi giải trí là chủ yếu chứ không phải để lao động suốt ngày đâu nhé. Sao, các cháu đã làm quen với Jorg nhà dì rồi đấy chứ?
Bốn đứa cười gượng gạo mỗi đứa một kiểu. Dì Isa bần thần nét mặt thật tội nghiệp.
- Dì biết trước mà. Các cháu không hòa hợp nổi với nó đâu.
Tarzan khẻ nói:
- Cháu sẽ tránh đánh nhau với Jorg.
- Cháu làm vậy là phải, dù dì vẫn mong có một ngày Jorg sáng mắt ra. Bây giờ nó đã trưởng thành và có quyền lựa chọn, nếu muốn đến ở với bố nó. Nhưng Jorg không chịu quyết định, trong thâm tâm nó nghỉ rằng ở đây vẫn hơn là tối ngày cãi cọ trong điều kiện thiếu tiện nghi với ông bố. Các cháu biết không, người chồng cũ của dì đang sống tại thị trấn này với một người phụ nữ khác. Mà thôi, chuyện này chẳng thú vị gì với các cháu đâu.
Karl thành thật:
- Tụi cháu quan tâm đến tất cả những gì liên quan đến gia đình dì, thưa dì Isa.
- Các ơn các cháu. Giờ thì dì sẽ nói qua tình hình phức tạp ở đây. Qua báo chí, các cháu đã biết ở Neuzell này đang xảy ra “chiến tranh khách sạn”. Tập đoàn Weekend đã giành giật từng khách trọ về khách sạn của họ bằng đủ mọi phương cách như hạ giá thuê phòng, trả lương hậu cho nhân viên bỏ nhiệm sở cũ đến đầu quân … khiến 9 khách sạn nhỏ của chúng tôi lao đao trên bờ vực phá sản. Trong tình hình nguy ngập đó, chúng tôi buộc phải liên minh với nhau chống lại Weekend, nhưng dì biết trước là vô ích nên tìm cách không tham dự. Các đồng nghiệp của dì hiện đang sôi lên sùng sục. Họ đã chuẩn bị những âm mưu đáng xấu hổ. Nhất là ông Fritz Maier, chủ khách sạn Bellevue và ông Paul Terzhaber, chủ khách sạn Thiên Nga. Hai ông hung hăng này chỉ muốn nghiền nát Weekend hoặc giết chết Paletti.
Tarzan ngơ ngác:
- Paletti là ai hở dì?
- Bá tước Paletti là giám đốc điều hành khách sạn Weekend mới xây dựng
Gaby an ủi dì:
- Người khác có thể không cạnh tranh nổi, nhưng dì thì không đâu, thưa dì. Erlenhof đẹp thế kia mà. Và một bà chủ khách sạn như dì hẳn sẽ làm khách hài lòng.
Dì Isa mỉm cười:
- Hy vọng thế.
Jorg đường đột bước vào, chẳng buồn gõ cửa. Cặp môi dày nhếch thành một nụ cười. Gã dừng lại bên bàn, hít hít:
- Có trà hả?
- Có đó Jorg. Ngồi xuống và tắt thuốc lá đi. Trong căn hộ của dì không ai được hút thuốc lá.
- Ồ.
- Con muốn hút cũng được nhưng làm ơn ra ngoài mà hút.
Cặp mắt khỉ đột của Jorg long lên. Gã hừ một tiếng rồi búng mẩu thuốc lá qua cửa sổ như sắp kiếm chuyện. Gã nện cặp mông làm biếng xuống chiếc ghế bên cạnh Gaby cực kỳ sổ sàng.
- Sao? Mọi người đang gẫu chuyện gì vậy?
- Dì vừa kể lại tình hình làm ăn cho mấy em nghe.
Tarzan đề nghị:
- Chúng ta có thể vào việc được rồi, thưa dì Isa. Tụi cháu đến đây để dì bố trí công việc, mỗi đứa đều có những khả năng khác nhau.
Tròn Vo cướp lời:
- Để cháu nói luôn. Cháu có năng khiếu về đồ ăn thức uống. Dì có thể cho cháu một chân trợ lý vị bếp trưởng được không ạ?
Dì Isa cười thích thú:
- Vậy thì cánh cửa nhà bếp sẽ dang tay đón cháu đấy. Cháu chẳng cần nấu nướng giỏi mà chỉ cần biết quậy trứng, nhặt rau, cắt bơ, gọt khoai là đủ rồi.
- Hoan hô nhã ý của dì.
Dì quay sang Gaby:
- Còn cô cháu xinh đẹp của tôi, lần trước thăm dì, cháu đã giúp dì chạy bàn rất giỏi. Có cháu trong khâu quan trọng này, chắc chắn mọi người khách sẽ hài lòng.
Gaby gật đầu vui vẻ. Ánh mắt đôn hậu của dì Isabel dừng lại ở Karl.
- Dì nghe đồn cháu là quân sư máy tính điện tử của TKKG đấy nhé. Một tay chuyên gia máy tính như vậy thì không có công việc nào tốt hơn là ngồi văn phòng. Cháu không ngán những dãy con số bất tận chứ?
Karl gở kính lau vào ống tay áo:
- Không hề ngán, thưa dì.
- Tiếc là chỉ có bốn cháu. Thực ra khách sạn còn nhiều việc bừa bộn. Chẳng hạn khuân vác hành lý, chào đón khách, dạy bơi và hướng dẫn thể dục dụng cụ. Các cháu ạ, ông thầy thể dục của khách sạn đã đầu quân ở Weekend, còn huấn luyện viên bơi thì cũng đã nghỉ trong khi đi dì mới nhận được yêu cầu học bơi của một vị khách.
Tarzan sốt sắng:
- Những thứ bề bộn mà dì vừa kể đều là công việc thích hợp với cháu. Cháu còn thừa thời gian cuốc cả cái công viên này lên nếu dì muốn.
Jorg châm chọc:
- Khi nào nó cũng huênh hoang vậy sao, Gaby?
Gaby nổi nóng:
- Thôi đi anh Jorg! Tarzan là học trò giỏi thể thao nhất trường tôi đấy. Mấy việc vừa nói, bạn ấy chỉ cần xài tay trái cũng xong.
Jorg cười hềnh hệch:
- Chỉ có điều nó lại không đủ sức để tự vệ.
- Anh hãy mừng là Tarzan biết kiềm chế. Nếu không, chắc anh không còn đủ răng để mà nhe cười đâu.
- Hí hí hí, giỡn mặt tử thần hoài. Ở đây, tôi là ông chủ, rõ chưa?
Dì Isa cau mặt:
- Jorg!
- Thôi được! Tôi biết họ là khách. Nhưng là khách của dì, đâu phải khách của tôi. Vì vậy tôi nghĩ gì nói vậy thôi.
Tarzan dịu giọng:
- Anh đang khiêu khích ai đấy, Jorg ạ. Thôi được, nếu anh không ưa cái mặt của tôi thì chúng ta sẽ tránh gặp mặt nhau vậy.
Jorg ngó Tarzan chằm chằm:
- Không. Thằng này đâu đến mức tồi thế. Mặt mũi chú mày cũng khôi ngô đó chứ.
Tarzan hết ý kiến. Không còn hiểu cái gã khó chịu này muốn gì nữa.
Coi, lúc này cặp mắt khỉ đột đã chuyển mục tiêu sang dì Isa. Gã tính toán gì mà con mắt cứ đảo lia đảo lịa khi thấy dì Isa đứng dậy, đến bên chiếc giá gỗ, mở một hộp đựng nữ trang màu huyết dụ. lục lọi tới lui?
Jorg có vẻ quan tâm:
- Dì tìm gì vậy?
Dì Isa vẫn tiếp tục tìm:
- Chiếc nhẫn kim cương 1 cara của dì … hôm qua dì nhớ rằng đã cất vào hộp mà …
Jorg trễ môi:
- Chắc dì lại quăng ở chổ nào khác rồi. Dì thường như vậy mà.
Isa bóp trán khổ sở rồi quay qua Tứ Quái:
- Jorg đang nói đến cái tật đãng trí của dì đó. Đầu óc dì lúc này không ổn lắm. Đôi ba lần dì không tìm ra chiếc nhẫn, cũng may là Jorg thính mũi như thợ đào vàng. Ba lần nó đều tìm ra cho dì nó.
Jorg nhặn mặt tỏ vẻ khiêm tốn:
- Tình cờ thôi mà. Ở nhà này mất thế nào được. Rồi sẽ lại tìm ra thôi. Lần này mà tìm ra là tôi đòi tiền thưởng đấy.
Gã nói xong là bốc hơi khỏi phòng liền.
Gaby tò mò:
- Chiếc nhẫn ra sao hở dì? Để nhỡ tụi cháu tình cờ trông thấy.
- Nhẫn bằng vàng, đánh dẹt, bản rộng, có gắn viên kim cương 1 cara màu trắng. Mà các cháu đừng hiểu nhầm Jorg. Nó nói vậy thôi. Người nhà với nhau đời nào nó vòi tiền thưởng của dì.
Không khí tự nhiên im lặng. Tarzan sau khi tư lự một hồi liền bật dậy:
- Mong rằng chiếc nhẫn sẽ lại xuất hiện.
- Dì cũng hy vọng thế. Nếu còn ông chồng cũ của dì ở đây thì khỏi nói rồi. Ông ta đã nhiều lần ăn trộm đồ nữ trang của dì lén bán cho chủ tiệm kim hoàn Friedheim, một lão lưu manh có tiếng. Nhưng ông ta vĩnh viễn không quay trở lại đây nữa. Dì đã cấm cửa.
Ba
CÔNG VIỆC MỚI
Glattfeldt, kẻ sắp nghỉ việc tại khách sạn Erlenhof đang đứng sau quầy lễ tân. Ông ta đảm trách việc đón khách, thanh toán, bưu điện cùng những yêu cầu đặc biệt khác của khách.
Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của Glattfeldt ở đây.
Vị khách đầu tiên tới quầy nhờ vả là một gã đàn ông có khuôn mặt và hàm răng ngựa. Glattfeldt quá biết gã có mái tóc lưa thưa mọc như cỏ dại quanh tai này tên là Oswald Grimp trong danh sách đăng ký thuê phòng. Theo kinh nghiệm của lão thì đây là một tên dám lừa thầy phản bạn như chơi.
Grimp cười rít kẽ răng:
- Đổi giùm tôi tờ 100 mark sang tiền lẻ.
- Vâng, có ngay …
Vị khách thứ hai mặc bộ comple màu xanh lơ. Gã đàn ông nước da rám nắng này có bộ tóc uốn từng lọn quăn nhuộm vàng óng coi thật trai lơ. Gã bê một cái gói nặng đặt lên mặt quầy hất hàm:
- Ê, ông quản lý, tôi cần gửi thứ này vào két sắt. Đúng 10 giờ sáng mai tôi sẽ lấy lại.
- Vâng, thưa ông Plockl. Tôi sẽ làm theo ý ông.
Plockl kéo tập hóa đơn trên quầy xé toạc một tờ:
- Nào, ông tên gì hả ông quản lý?
- Walter G-l-a-t-t-f-e-l-d-t.
- Tốt. Tôi sẽ ghi vào đây rằng ông Walter Glattfeldt có nhận của ông Poldermar Q.Plockl, phòng 312, một cái gói niêm phong với chữ ký để vào két sắt. Bữa nay ngày bao nhiêu nhỉ?
Glattfeldt ký vào tờ giấy. Còn Plockl thì ký tên mình trên cái gói.
Glattfeldt đợi gã Plockl Búp Quăn Vàng nhét tờ biên nhận vô túi mới đằng hắng:
- Ừ…ừm, ngày mai sẽ có người thay tôi giao lại gói hàng cho ông.
- Ai vậy hả?
- Có thể là bà Isabel, chủ khách sạn.
Glattfeldt không nói thêm một lời nào cầm gói hàng đi một mạch vào văn phòng và dừng lại bên két sắt. Coi, mọi hành động của người quản lý và gã Plockl Búp Quăn Vàng còn lâu mới lọt qua con mắt…ngựa của vị khách Oswald Grimp khi đó đang nán lại vờ vịt kiểm mớ tiền lẻ. Con mắt lưu manh chuyên nghiệp của Grimp thừa sức nhìn xuyên qua gói hàng. Toàn tiền mặt chứ còn phải thắc mắc.
Sau đó mặt ngựa vờ nghển cổ ngó qua cái cột để quan sát con mồi Plockl của mình đang xán lại một mụ đàn bà. Ả này trẻ trung, ăn diện đồ lụa lòe loẹt như con vẹt, lủng lẳng đủ thứ đồ trang sức thấy ghét. Mái tóc đen nhánh cắt ngắn như tóc đàn ông, chải dầu ép sát cái đầu nhỏ, có điểm những đốm nhuộm hồng cho vui mắt thiên hạ.
Trong lúc Grimp lặng lẻ đánh giá đối thủ thì Glattfeldt đã tấp đến sau lưng gã tự bao giờ, bỗng lên tiếng:
- Cặp ấy vừa mới tới khách sạn đấy. Bà Gunilde Von Weyerpitz-Riehl đi cùng ông Poldermar Q.Plockl.
Grimp lạnh lùng trước sự thiếu tế nhị của tay nhân viên khách sạn. Can cớ gì mà ông ta rổn rảng tên tuổi của khách với thiên hạ chớ.
Grimp đâu biết rằng sáng sớm mai là Glattfeldt đã đi Gran Canaria. Gã lại càng không biết tới những gì ông ta đang tính toán trong cái đầu mờ ám.
*
Lúc dì Isabel dẫn Tarzan và Karl đến quầy lễ tân cũng là lúc gã Grimp Mặt Ngựa đi ngược lại, Isabel mỉm cười lịch sự.
- Chào ông Grimp.
Hai đứa cũng nhe răng cười, bởi chúng bắt đầu cảm thấy phải tỏ ra ân cần với khách.
Grimp gật đầu, tay gập mớ tiền đút vào túi áo.
Hai quái đi theo dì Isa tời trước quầy lễ tân.
- Chào bà chủ.
- Chào ông Glattfeldt. Xin giới thiệu, đây là những cộng sự mới của chúng ta: Peter Carsten và Karl Vierstein. Kể từ ngày mai, Peter tức Tarzan sẽ thay nhiệm vụ của ông, còn Karl sẽ đảm nhận công việc văn phòng. Tôi muốn ông chỉ cho hai cháu những điều phải biết.
- Đương nhiên, thưa bà chủ. Chào các cháu.
Một giờ đồng hồ sau đó, Karl và Tarzan phải ghi nhớ biết bao điều. Sau cùng, Glattfeldt dặn thêm Tarzan:
- Còn tiền “boa”, không được đút túi riêng mà phải bỏ vào quỹ chung để chia đều cho mọi nhân viên trong khách sạn. Cậu chiểu chứ?
Tarzan cười nhe răng:
- Tôi hiểu ạ. Cũng như vừa rồi ông khách nọ đã giúi cho ông tờ 20 mark chứ gì?
- Sao?
- Và ông đã đút tờ bạc vào áo vét như tôi tình cờ trông thấy. Hóa ra túi áo của ông là nơi giữ quỹ phải không ạ?
Glattfeldt bị một vố nhớ đời. Ông ta đau khổ thẩy món tiền “boa” vô một ngăn kéo nhỏ sau két sắt:
- Quỹ đây. Thì tôi chưa kịp bỏ tờ bạc này vào mà.
Karl chứng kiến cảnh đó cố nín cười. Nó khều nhẹ Tarzan:
- Thôi, tao vô nhận việc trong văn phòng đây. Ngày mai mày mới bắt đầu kia mà, đại ca.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Tarzan sẽ ngồi ngáp vặt. Dì Isabel đi tới cùng một người đàn ông trung niên lạ hoắc. Sau màn nghi thức xã giao, Tarzan hiểu rằng mình đang tiếp xúc với bác sĩ Brenner.
Bà chủ khách sạn bảo:
- Bác sĩ Benner cùng vợ và con gái hiện trọ ở chổ chúng Tarzan, Peter ạ. Con gái của ông ấy, cô bé Nadine 15 tuổi, rất tha thiết học bơi. Cháu có thể huấn luyện bơi lội cho Nadine được không?
- Dạ được.
Benner tỏ vẻ hoài nghi:
- Nhưng cháu không phải là huấn luyện viên bơi lội thì phải?
- Không ạ. Nhưng ở trường nội trú cháu đã dạy cho 9 bạn biết bơi. Một trong số các bạn ấy đã được giải bơi trườn sấp 200 mét toàn bang vừa rồi.
- Ủa, cháu còn là học sinh nội trú hả? Ngó tướng tá cháu, tôi cứ tưởng cháu đang theo học ngành khách sạn.
- Ồ không, cháu mới 16 tuổi thôi. Cháu học trường…
Tarzan nói tên ngôi trường nổi tiếng của mình ở thành phố khiến bác sĩ Benner sửng sốt:
- Đúng là trái đất tròn, tôi đâu ngờ gặp cậu học trò của tôi ở đây. Thầy hiệu trưởng Freund của các cháu là một trong những người bạn tốt nhất của tôi đó.
Tarzan mỉm cười:
- Thầy hiệu trưởng trường cháu tuyệt lắm ạ. Tụi cháu đều rất quí thầy.
Brenner vồn vã:
- Này, nếu tôi không lầm thì ông bạn quí của tôi có lần kể về một học sinh trường cháu vừa giỏi thể thao vừa là anh hùng trong các đặc vụ chống tội phạm. Cháu biết cậu ta chứ Peter? Nghe nói cậu ta có biệt danh là Tarzan phải không cháu?
- Dạ, đúng a.
Tarzan dáo dác ngó chung quanh mà hú hồn. Cũng may là dì Isa đã biến đi đâu, bằng không có lẽ hắn đã bị lộ tẩy. Hắn đánh trống lãng:
- Ông có tính cho con gái tập bơi bây giờ không ạ?
- À à, ngay bây giờ. Để tôi về phòng bảo với Nadine cho nó sửa soạn.
Tarzan vội về phòng lấy quần bơi và khăn tắm.
Grimp đang đợi trước cửa thang máy. Gã ở tầng 2, tay cầm chìa khóa ghi số phòng 202.
Rất lịch thiệp, Tarzan nhường cho Grimp bước vào thang máy trước.
Và hắn hết sức ngỡ ngàng khi thấy Grimp bấm nút tầng 3. Quái quỉ gì vậy chớ, Tarzan nghỉ thầm. Chắc hẳn gã bị đãng trí. Với một người đãng trí thì phải giúp đỡ cho họ tỉnh lại chứ sao.
Hắn ấn nút tầng 2 sau khi bấm số 4. Nhưng Grimp dửng dưng nhìn cửa thang máy tự động mở chốc lát ở tầng 2.
Gã chỉ bước ra khi thang máy dừng ở tầng 3.
Tarzan ngơ ngác tự nhủ: “Chắc người này còn muốn ghé chơi ai đó”. Và hắn quên ngay Mặt Ngựa.
*
Đúng 18 giờ, tiệm ăn Salông Xanh của khách sân Erlenhof mới mở cửa. Trong số 14 khách trọ tại Erlenhof, chí ít cũng có hai nhân vật đang ngồi trong sảnh, sát lò sưởi. Một trong hai nhân vật lặng lẽ giơ tay lên.
Ông kíp trưởng bồi bàn bảo Gaby:
- Hai người khách kia là bà Weyerpitz-Riehl và ông Plockl. Cháu đến coi họ muốn gì?
Tiếp viên tập sự Gaby dừng chân trước cặp vợ chồng. Quý bà Chim Vẹt đang giở một tạp chí thời trang.
Gaby cố nén cười khi thấy những lọn tóc quăn vàng óng của Plockl, lễ phép hỏi:
- Tôi có thể đem gì lại cho ông bà đây, thưa ông bà?
Người đàn bà ăn mặc như con vẹt ngó cô bé đầy vẻ ác cảm. Một con bé, lại xinh nữa. Nét mặt bà ta đanh lại.
Trong khi đó, phản ứng của quí ông ngồi bên lại khác hẳn. Bộ mặt sám nắng tươi hẳn lên. Dĩ nhiên, ông ta thích được một cô bé xinh đẹp phục vụ hơn là một lão bồi già.
- Gunidle, em thích sâm banh lắm phải không. Tụi mình cùng uống nhé, hà hà. Được một thiên thần như thế này phục vụ ai lại chẳng muốn say cho mềm môi hả? Cô em cho chúng tôi hai ly sủi tăm nghe. Khách sạn có sâm banh mở sẵn đấy chứ?
- Tôi còn phải hỏi đã, thưa ông.
Gaby toan quay đi:
Nhưng Gunidle đã dẫu mỏ, chỏng lỏn:
- Sao lại còn phải hỏi? Cô không tự biết được à? Bộ từ mặt trăng rớt xuống chắc?
Gaby giải thích:
- Tôi mới đến, đang còn học việc mà. Tôi chưa ở trên cung trăng bao giờ. Và chắc chắn tôi có thể phục vụ ông bà một chai sâm banh mở sẵn.
Plockl toan nhanh miệng nói, nhưng bắt gặp ánh mắt của con Vẹt, vội cau mày:
- Đừng có lẻo mép, ranh con. Chúng tôi không quen cái kiểu hổn láo ấy. Rõ chưa?
- Nếu bà hiểu những lời tôi nói là hổn, thì tôi xin lỗi.
- Được rồi, giờ thì mang rượu ra đây, lẹ lên.
Công chúa trở lại quầy. Hy vọng không phải vị khách nào cũng như mụ con Vẹt.
Chỉ có điều ông kíp trưởng Trill thì tiếc hùi hụi. Với ông, khui một chai sâm banh nguyên đâu phải chuyện giỡn. Ông thở dài:
- Cái cặp vợ chồng này quá quắt thiệt. Họ không gọi nguyên chai mà chỉ kêu hai ly. Họ phải biết rằng chổ sâm banh còn lại nếu không ai uống sẽ bị hư chứ?
Nói vậy thôi, rồi ông cũng rót rượu ra hai ly đầy tận miệng. Gaby bưng khay đến bên lò sưởi mà không để rớt giọt nào.
Ê, không hiểu gã tóc vàng Plockl vừa kịp bị bà vợ Vẹt giáo dục thế nào mà bỗng quay quắt 180 độ mới chết dở. Rõ ràng ông ta muốn chuộc cái lỗi hí ha hí hởn lúc nãy, quàng quạc:
- Quỷ tha ma bắt, các người định giỡn mặt tôi ư? Rượu sâm banh mà rót vô ly miệng loa đâu có được. Bay hết hơi men còn gì, chặc chặc, đổi ngay cho chúng tôi hai ly cao miệng nhỏ. Bưng liền đi!
Gaby cố giữ điềm tĩnh, tê tái trở vào bếp. Khỏi phải nói đến khuôn mặt thê thảm của ông Trill. Tay ông run lên vì tức giận, dốc chai rượu vừa khui vô hai ly cao mảnh. Ông ta dặn Gaby như dặn chính mình:
- Cháu cố nhẫn nhục nhé, lần này chắc ổn thôi.
Cô bé lại bưng khay đi và thót tim thấy mụ Gunidle buông tờ tạp chí thời trang ngó hai ly rượu chòng chọc. Mụ trễ môi thật độc:
- Rượu ngọt phải không ranh con?
Mụ chụp một cái ly và đưa lên khóe mép, đắc thắng:
- Này cưng, anh nhấp thử mà xem. Con bé đem cho chúng ta rượu ngọt. Lạy chúa, nó tưởng mình thèm nước đường chắc.
Plockl phối hợp quỉ kế thật nhịp nhàng. Gã nếm một hợp rồi phun phì phì:
- Ngọt…lịm. Em yêu ơi, em nói đúng hoàn toàn.
Gaby vẫn nhẹ nhàng:
- Có gì không ổn chăng? Tôi không sành chuyện này lắm.
Con Vẹt độc địa:
- Rõ ràng cô chẳng sành cái quái gì hết. Thật kinh khủng.
- Lẽ ra các vị nên nói trước với tôi là các vị chỉ ưa loại sâm banh chua đựng trong ly nhỏ thân cao. Và kê luôn tên hãng sản xuất mới phải.
Plockl đấu dịu trước phản ứng dịu dàng của cô bé. Gã cười hề hề:
- Làm tiếp viên khó lắm cô em ạ. Ráng phục vụ đi.
Lần thứ ba, cặp vợ chồng dã man ấy mới ngưng hành hạ Gaby. Cô bé lại gần ông Trill nói như muốn khóc:
- Cháu chưa hề thấy loại du khách nào quá quắt như vậy.
- Can đảm lên cháu! Phần đông khách quen của khách sạn ta rất tử tế. Rồi cháu sẽ thấy ngay thôi. Cái đôi này chắc bị thần kinh sao đó.
(Nguyên bản tiếng Đức: “Der blinde Hellseher” Nhà xuất bản Pelikan – Hannover 1979)
Dịch giả: Vũ Hương Giang
Phóng tác: Bùi Chí Vinh
Đánh máy: Nerissa; [UN]Flinders; khongthe2048
TẬP 36
KHÁCH SẠN BỐC CHÁY
*
Một
NEUZELL KÊU CỨU
Có lẽ Tứ quái không bao giờ biết đến đất Bad Neuzell nếu không vì một sự ngỏ lời của Gaby. Coi, giờ ra chơi bốn đứa đang tíu tít bên nhau giữa mặt trời mùa xuân rực rỡ bỗng nét mặt Gaby sa sầm.
- Dì Isabel đang cầu cứu mình, có lẽ mình đành phải chia tay các bạn vậy.
Ba chàng con trai ngạc nhiên:
- Chuyện gì nói rõ hơn đi Gaby!
- Bộ các bạn quên mất dì Isabel của mình rồi sao? Dì làm chủ một khách sạn ở Bad Neuzell và công việc làm ăn càng ngày càng xuống dốc.
Tròn Vo thở phào:
- Tưởng gì ghê ghớm lắm, chớ xuống dốc rồi … bò lên mấy hồi.
- Trời đất ạ, tại sao Ông địa không nghỉ rằng xuống dốc rồi đi đến chổ phá sản hử?
Tarzan sau mười giây nghỉ ngơi la lên:
- Tôi đã nhớ mài mại dì Isa của bạn. Có phải cách đây ba năm Gaby và gia đình đến đó chơi phải không, hồi ấy bạn luôn miệng kể “dì dượng mình”. Sao bây giờ chỉ có mỗi mình bà dì. Ông “dượng” đó biến đi đâu rồi?
Gaby lắc đầu buồn bã:
- Dì Isa đã li dị ông ấy rồi. Đó là chuyện tất nhiên phải xảy đến như lời dì kể cho mình nghe. Thử hỏi một ông dượng tối ngày nát rượu, chôm chỉa đồ đạc trong nhà liên tục mà ai chịu đựng nổi. Valentin Koschen là sai lầm của cuộc đời dì Isa, mặc dù ông ta cực kỳ đẹp trai.
Ba thằng con trai gật gù thông cảm. Cô bé tiếp tục tả oán:
- Nhưng nào đã hết đâu. Ông dượng ra đi vẫn để cậu quý tử ở lại nối nghiệp cha quậy phá dì mình. Các bạn chưa biết tên Jorg này hả, gã là con của Valentin với người vợ trước. Jorg gọi dì Isa là mẹ kế.
Tarzan và Karl ngó bộ đã hiểu. Riêng Tròn Vo thì không:
- Chà, họ hàng cái gì mà rối rắm quá. Chẳng biết đâu mà lần nữa.
Tarzan sốt ruột coi đồng hồ:
- Sắp chuông vào lớp rồi mà bạn vẫn chưa chịu nói ra điều chủ yếu nhất đó Gaby. Về lời kêu cứu của dì Isa ấy. Không lẽ vì cái thằng Jorg đó sao?
Gaby gật đầu:
- Để mình kể ngắn gọn vậy. Jorg là một tên thanh niên đáng ghét, vừa tròn 18 tuổi cách đây hai, ba tháng gì đó. Khi xử ly dị hai năm trước, tòa đã giao cho dì Isa nuôi dạy Jorg thay cho cha ruột gã là Valentin bị tống vào trại cai nghiện rượu. Gã sống như một con quái vật dù dì Isa hết lòng chiều chuộng và tử tế với gã. Cách tạ ơn duy nhất của Jorg trước sự săn sóc của dì Isa là … chơi rông, lê la hết quán này đến quán kia.
- Vậy còn lời kêu cứu?
- Ừ, hiện giờ ở đất Bad Neuzell có nhiều chuyện cần bàn hơn chuyện cha con gã Jorg. Chẳng hạn người ta đã phát hiện ở đó một nguồn nước chữa đủ mọi thứ bệnh …
- Vậy thì càng tốt cho khách sạn chớ sao?
Gaby nhăn mặt:
- Tiếc rằng ngược lại. Vì bánh ngon không đủ chia cho mọi người. Tiếng kêu cứu của dì Isa bắt đầu từ đây. Từ khi phát hiện được nguồn nước chữa bệnh, du khách cứ đổ về nườm nượp và các khách sạn mọc lên như nấm. Dì Isa kể qua điện thoại rằng: tập đoàn khách sạn “weekend” của Mỹ đã xây một siêu khách sạn với đầy đủ tiện nghi ở Bad Neuzell. Khách sạn mới này cũng mang tên weekend và thu hút sạch mọi du khách hiếu kỳ đến nghỉ.
Tròn Vo lẩm bẩm:
- Chẳng có gì trầm trọng cả. Khách sạn cũng như … sôcôla vậy. Sôcôla ngon và bán rẻ thì ai mà không ăn. Hãng Sauerlich nhà tôi chấp nhận bất kỳ cuộc cạnh tranh lành mạnh nào.
Gaby không để ý tới thằng mập:
- Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Weekend còn hút hết tất cả bồi bàn, hầu phòng, gác cổng, đầu bếp … của các khách sạn nhỏ khác, bằng cách trả lương cao hơn. Cũng vì thế mà khách sạn Erlenhof của dì Isa thiếu nhân viên. Và dì đã kêu cứu.
Thằng mập xúc động:
- Thế này thì rõ ràng là quá trớn rồi. Một nhà ăn mà vắng đầu bếp thì kinh khủng lắm.
Đúng lúc đó thì chuông vào lớp vang lên. Cả bọn quay vào, Giọng Gaby rầu rĩ.
- Mình sẽ không bỏ rơi dì Isa. Dù mình rất ghét, Jorg.
Tarzan nhíu mày:
- Ý bạn là …
- Ừ, mình đã quyết định đến giúp dì Isa. Ngày kia mình sẽ đi tàu hỏa đến Bad Neuzell và sẽ ở lại ít nhất một tuần tại Erlenhof. Mình sẽ phụ dì dọn phòng, ngồi bàn giấy và cả việc bếp núc. Thậm chí, nếu cần, cả xách vali cho khách nữa.
Karl kêu lên:
- Vậy hả! Nhưng dì bạn sẽ gặp phiền phức cho coi. Luật bảo vệ trẻ em cấm tuyệt đối thuê thiếu niên làm việc.
- Luật gì thì cũng phải linh động, quân sư ạ. Mình chỉ đóng vai trò một đứa cháu gái giúp dì mà.
Tròn Vo đau khổ ngắm Gaby chằm chằm:
- Trời ơi, tôi không thể nào khoanh tay nhìn một Công chúa xinh đẹp như bạn bị … gù lưng. Có những cái vali nặng cả tạ cơ đấy.
- Xin lỗi, những cái vali tạ là do đựng đầy sôcôla dự trữ. Khách hàng của dì Isa không hảo ngọt như bạn nên hành lý của họ rất nhẹ nhàng.
Tròn Vo nhăn mũi:
- Hả? Họ không mê sôcôla à. Nếu thế thì họ sống trên đời để làm gì nhỉ? Một lũ người buồn tẻ.
- Chà, bữa nay chanh chua quá Tarzan.
Lúc cuộc đầu khẩu của Kloesen và Gaby kết thúc thì Tarzan chợt tủm tỉm cười. Trong đầu hắn vừa xuất hiện một sáng kiến.
*
Trong lòng Gaby lẫn lộn vui buồn. Buồn vì phải xa Tarzan và các bạn - Tarzan chắc sẽ về nghỉ lễ với mẹ. Nhưng vui vì sắp gặp được dì Isa, sẽ được giúp đỡ dì.
Khi ôm hôn bố để lên tàu, cô bé suýt để rơi nước mắt. Thanh tra Glockner mim cười:
- Cho ba má gởi lời thăm dì Isa.
- Con nhớ, ba à.
Ông ôm hôn con gái lần nữa, rồi Gaby nhảy lên toa. Cửa tàu đóng lại. Tàu chuyển bánh. Coi kìa, con Oskar rầu rỉ ngước nhìn cô chủ, giơ một chân trước như chào tạm biệt khiến Gaby muốn khóc gì đâu.
Cô bé hít một hơi dài và lủi thủi vào khoang số 11. Trong khoang chình ình ba gã thanh niên đang chúi mũi sau những tờ báo mở rộng. Hành lý của họ chất đống khiến cô càng ngán thêm. Lúc này cô bé chẳng muốn chia xẻ nổi cô độc với bất cứ ai.
Gaby lấy tay quệt đôi mắt ướt.
- Xin chào!
Ba gã thanh niên đồng thanh đáp lễ sau những tờ báo:
- Xin chào!
Gaby đứng sững như trời trồng. Cô bé kêu kên:
- Không có lẽ!?
Gã thanh niên cao lớn nhất trong đám đứng dậy buông tờ báo ôm chầm lấy cô bạn gái. “Gã” là … Tarzan chứ còn phải hỏi.
- Nhưng lại là sự thật một trăm phần trăm! Sự tình cờ tuyệt vời hả Gaby! Bạn đi đâu vậy, Công chúa? Tụi mình thì đi Bad Neuzell đây.
Gaby ngồi xuống vị trí của mình cạnh cửa sổ mà như bay bổng trên mây. Cô bé nghẹn lời:
- Mình không hiểu … mình cứ nghĩ rằng … ơ, mà mình không nghĩ gì cả. Chúa ơi, hèn chi ba mình cứ tủm tỉm cười hoài. Ba mình biết trước hả?
Tròn Vo giờ mới ló mặt ra:
- Tất nhiên rồi, ba bạn là tòng phạm mà.
- Gớm nhỉ. Thế các bạn định làm gì ở Bad Neuzelll?
Máy tính cười tươi:
- Thế này nhé, Gaby. Theo chổ mình biết thì tứ quái TKKG không thể bị chia rẻ, đúng chứ? Và tụi mình đã hỏi ý kiến ba bạn. Ba bạn ủng hộ ý định của tụi mình. Ba bạn đã đàm đạo với dì Isabel về vụ bổ sung lao động cho khách sạn của dì ấy. Chà chà, dì Isabel đồng ý hết hai tay nhé, dì ấy vừa rất mong làm quen với tụi mình vửa cần các phụ tá trẻ tuổi trong công việc chứ sao. Dì bạn giành cho tụi mình một phòng ba giường đầy đủ tiện nghi. Tụi mình muốn tự trả tiền phòng, nhưng dì bạn nhất định không nghe, lại còn đòi bao cả tiền ăn cho nữa.
Thằng mập cười toe toét:
- Để đền đáp lại, mình sẽ giúp việc đắc lực trong bếp. Nếm trước các món ăn xem mặn ngọt ra sao chẳng hạn. Hoặc giải quyết thức ăn thừa…
Công chúa cảm động thực sự:
- Ôi, mình tưởng như đang ngủ mơ. Tuyệt quá. Nhưng này Tarzan, mà bạn lại sẽ buồn đó. Má con bạn chỉ gặp nhau trong những kỳ nghỉ hiếm hoi thôi mà.
- Má mình rất thông cảm, Gaby ạ. Bà còn dặn dò trong điện thoại rằng thời gian tới bà sẽ đến Bad Neuzell để chữa bệnh rối loạn tiêu hóa của bà.
Cặp mắt xanh rờn của Gaby ngời sáng:
- Các bạn không biết mình mừng thế nào đâu. Vì, thú thật nhé: mình vẫn thấy sờ sợ Jorg Koschen. Các đây ba năm gã đã đáng ghét. Giờ có lẽ còn tồi tệ hơn.
Karl máy tính xem vào:
- Xét cho cùng chúng ta đến đó là để giúp dì Isabel chứ không phải tăng thêm sự lo lắng cho dì. Đại ca nên tránh đụng độ là hơn hết.
- Tao biết. Trừ trường hợp bất đắc dĩ thôi.
Tròn Vo chắc lưỡi:
- Có một điểm mình vẫn không hiểu. Này Gaby, tại sao khách sạn không có khách mà vẫn cần người làm hả? Không có khách thì cần gì đi chợ mua thức ăn nấu nướng chớ.
Gaby trả lời liền:
- Trời ạ, bạn làm như khách sạn Erlenhof sập tiệm rồi ấy. Nó có thua thì cũng thua weekend thôi. Không đủ khách đâu có nghĩa là vắng khách. Tuy đa số du khách chọn weekend nhưng Erlenhof vẫn có những khách quen ở trọ cần được phục vụ chứ. Bởi vậy vẫn cần nhân viên, dù rất ít thôi.
- Ờ há. Và số nhân viên đó là tụi mình đây. Hy vọng có một cái mũ đầu bếp vừa với mình.
Tarzan cười:
- Sao mày lại tin chắc mày được phân công vào nhà bếp nhỉ? Cả các bệ xí cũng cần được cọ rửa nữa đó mập.
Tròn Vo dài giọng:
- Xin lỗi, tao không tranh việc đó của mày đâu đại ca. Nhất là khi mày đã hí hửng mong chóng được làm việc đến thế kia.
- Được thôi. Và mày sẽ phụ việc cho tao chứ gì?
Mập ta bèn giở kẹo sôcôla ra chén, để chứng tỏ ta đây chẳng hoài công tranh cãi tiếp.
Cuối cùng con tàu cũng dần đến Bad Neuzell sau hai giờ chạy.
*
Bad Neuzell là một thị trấn nhỏ xinh đẹp, xung quanh là những triền đồi xanh mướt lượn sóng cùng những mảnh rừng tốt tươi. Không khí ở đây chưa biết đến ô nhiễm.
Tròn Vo náo nức:
- Tụi mình sẽ cứu khách sạn Erlenhof để trở thành công dân danh dự của miền đất Neuzell trong lành đang lên cơn hấp hối này.
Tarzan phanh thằng mập:
- Lạc quan quá rồi đó, ông bạn. Không ai người ta tặng bằng công dân danh dự cho một tên đầu bếp gọt khoai tây và cọ bệ xí đâu mà hí hửng.
Cùng xuống tàu với tứ quái có khoảng trên chục hành khách. họ ngây người ngó băng chữ quảng cáo trên cửa ga “Nguồn nước chữa bệnh ở Bad Neuzell - sức khoẻ cho muôn nhà”
Gaby thò đầu ra:
- Dì Isa nói rằng sẽ cử Jorg ra đón. Chúng ta sẽ được sự khó chịu đón ngay trước nhà ga đấy.
Cả bọn lục tục ra cửa.
Hai
CẬU CON CHỒNG QUÍ HÓA
Bốn quái kiên nhẫn đứng bên những chiếc vali, ngóng về tứ phìa mà vẫn chưa thấy Jorg sủi tăm.
Đúng lúc chúng tính đi bộ thì một chiếc xe nhỏ chở hàng loại rẻ tiền tấp vào. Bên hông xe là hàng chữ “Erlenhof – khách sạn lãng mạn” được vẽ bằng sơn to tướng kèm theo địa chỉ và số điện thoại.
Sau tay lái là một gã mà Tarzan đoán là Jorg. Gã thanh niên vừa đủ tuổi có bằng lái xe đó ló đầu khỏi cửa sổ bên tay trái:
- Chư vị hẳn là đám người tôi phải ra đón? Em là Gaby hả?
- Chào anh Jorg. Ba năm trôi qua tôi thay đổi khác lắm hay sao?
- Có trời mà biết. Ảnh của em có để trên đầu giường tôi đâu. Em mời ba tên ngợm kia lên xe giùm đi.
Tarzan lẳng lặng cho vali vào đuôi xe cười nhạt;
- Đón tiếp không được mặn mà cho lắm, hả?
Karl hài hước:
- Có lẽ nước chữa bệnh ở đây không thích hợp với gã. Nước ấy chữa cho người này khỏi viêm bàng quang, thì lại làm kẻ khác viêm thần kinh.
Gaby suỵt khẽ:
- Nói khẽ chứ. Các bạn đã hứa với mình là từ từ mà …
Trong xe sặc mùi khói thuốc. Jorg phì phèo thuốc lá tỉnh bơ. Ê, nghe đồn ông già gã đẹp như tài tử xi nê thế mà gã lại chẳng được xơ múi tí nào. Mái tóc húi dựng như bàn chải, khuôn mặt trái đu đủ, hai con mắt nhỏ đảo nhanh như mắt khỉ đột … Có lẽ Jorg giống mẹ.
- Ê, chạy kiểu gì vậy?
Gaby thót ruột la lên, Còn phải hỏi, không hiểu Jorg lên cơn mát dây hay sao mà phóng như điên như khùng. Gã phóng nhanh và ẩu đến nổi Kloesen đang nhai sôcôla suýt cắn phải lưỡi, rủa ầm lên.
Tarzan vỗ mạnh vào vai gã:
- Thôi mà anh Jorg. Tụi tôi nể tài nghệ của anh rồi, chỉ có điều trong thành phố luật lệ chỉ cho phép chạy 50 cây số giờ trở lại thôi.
Jorg giảm bớt tốc độ, vẻ khó chịu, làu bàu:
- Quá giang xe không tốn tiền mà còn bày đặt chỉ giáo. Vậy là thêm bốn vị khách không trả tiền nữa đây!
- Nếu anh ám chỉ tụi tôi, thì anh nên hiểu trên xe là ba vị khách được mời, chưa kể Gaby là cháu ruột dì Isabel, mẹ kế của anh.
- Hừ, bà ấy quá tử tế. Đụng tôi thì các vị đừng hòng.
- Vâng, nếu anh là chủ khách sạn Erlenhof, tôi dám cá là chẳng ma nào đến trọ.
- Mấy người nên biết điều với tôi nếu còn muốn ở yên lành một tuần. Nói để mấy người rõ nha: Tôi là chủ ở đây, hiểu chưa?
Gaby tỏ vẻ lo lắng trong khi Máy tính bắt đầu … ho húng hắng. Tròn Vo thản nhiên như người ngoài hành tinh, tiếp tục nhai sôcôla, ngó ra cửa mơ màng.
Tarzan cười:
- Tụi tôi không có tài làm theo lệnh kẻ khác. Với tụi tôi, chỉ lời nói của dì Isa là có hiệu lực. Dì ấy đang cần chúng tôi giúp đỡ.
Jorg đảo mắt sòng sọc:
- A, các người dám cả gan không coi lời nói của tôi ra gì à. Rồi sẽ biết thế nào là lễ độ.
Gaby quay lại càng lo lắng ra mặt. Tarzan định “châm” Jorg một câu nữa thì xe chạy qua khách sạn weekend.
Đồ sộ, tráng lệ như vậy thì không cần giới thiệu cũng biết ngay là Weekend. Cao chừng mười tầng, bóng loáng đá cẩm thạch, nhôm và kính.
Tarzan thán phục ngắm ngôi nhà cao lộng lẫy. Một khu vực nghỉ đêm bề thế như vậy chắc phải có tối thiểu 400 giường cho khách sang trọng, chưa nói đến tiệm ăn, quán rượu, hộp đêm, vườn mái vòm, hồ bơi, nhà tắm hơi, hội trường, tiệm uốn tóc, cửa hàng … vân vân và vân vân. Kiểu này thì các ông bà chủ khách sạn nhỏ hẩm hiu hy vọng chi cạnh tranh nổi.
Ấy vậy mà lúc về tới “khách sạn lãng mạn” Erlenhof, Tarzan thay đổi ý kiến ngay. Coi, giữa khung cảnh thiên nhiên thơ mộng ngoại ô, Erlenhof được xây dựng như một biệt thự với công viên bao bọc, có hồ bơi, thảm cỏ, sân quần vợt đàng hoàng.
Tarzan buột miệng:
- Đẹp hơn hẳn weekend, dù không tân kỳ bằng.
Máy tính đưa tay sửa gọng kính để nhìn cho rõ:
- Ai thích được thanh nhàn thì sẽ chọn nơi này chớ không rúc vô Weekend huyên náo.
Tarzan hỏi Jorg:
- Khách sạn gia đình mình có thể nhận bao nhiêu khách vậy?
Gã này thủng thẳng:
- Sáu chục, hình như thế. Đây cũng không mấy quan tâm.
Gã nhún vai lái xe vào sau tòa nhà và thắng két trên sân. Ngay lập tức tứ quái chú ý đến hàng chồng két bia và rượu vang rỗng chất đống. Karl chép miệng:
- Ái chà, du khách trọ đây đâu có ít, ngó họ tiêu thụ nước cay là đoán được số lượng.
Tròn Vo tập trung lỗ tai vô tiếng xoong nồi loảng xoảng sau những ô kính nhà bếp. Nó hỏi vu vơ:
- Nhà có nhân viên đó chứ?
Jorg rút chìa khóa điện ra và gí khuôn mặt hình trái đu đủ vào sát mặt thằng mập:
- Đương nhiên.
- Đủ người làm không?
- Đủ sức qua cầu.
- Sao bà dì bảo rằng thiếu người?
- Thì … lúc kẹt lúc không, theo thời tiết. Ông trưởng quầy lễ tân Glattfeldt làm việc hôm nay là ngày cuối cùng. Ông ta đã nộp đơn xin nghỉ. Các người cần công ăn việc làm lắm hả?
Gaby bất bình:
- Tụi tôi đến đây chỉ để giúp dì Isa, anh không hiểu sao, Jorg?
- Ồ, xin cứ tự nhiên.
Jorg nói xong là biến vô trong như một con lươn rút vào đống sình. Một phút sau, thế chân thằng đáng ghét đó là một phụ nữ bước ra từ cửa sau. Bà tuổi cỡ 40, cao gần thước tám, ăn mặc trang nhã và có uy như…một bà chủ khách sạn.
Gaby lao đến, Hai dì cháu ôm chầm lấy nhau:
- Dì Isa!
- Chào cháu gặp cháu dì mừng quá. Cháu lớn thành một thiếu nữ rồi. Ôi, Gaby. Cháu càng ngày càng xinh đẹp đó.
Cô bé làm thủ tục ngoại giao. Dì Isabel bắt tay ba quái ân cần.
- Hãy gọi tôi là dì Isa cho thân mật.
Tarzan lễ phép:
- Dạ, cháu thay mặt cả nhóm cám ơn sự đón tiếp nồng nhiệt của dì.
Isa đưa đám trẻ đi nhận phòng. Mái tóc vén cao của dì làm lộ rõ đôi khuyên tai kim cương lóng lánh. Mọi người trong gia đình qui tụ nơi tầng bốn, tầng trên cùng của Erlenhof. Ở đây có căn hộ của dì Isa. Jorg ở chênh chếch phía đối diện. Gaby nhận một phòng xinh xắn cạnh dì Isa. Căn hộ kế cô dành cho bà chàng ngự lâm pháo thủ còn phải hỏi.
Tarzan hào hứng:
- Mọi sự thật tốt đẹp, phải không các bồ!
Hắn còn chưa biết mọi sự chỉ là mới bắt đầu.
Bên bàn trà đãi khách, sau khi rót trà và đẩy đĩa bánh về phía Kloesen, dì Isa cất tiếng.:
- Các cháu đến đây vui chơi giải trí là chủ yếu chứ không phải để lao động suốt ngày đâu nhé. Sao, các cháu đã làm quen với Jorg nhà dì rồi đấy chứ?
Bốn đứa cười gượng gạo mỗi đứa một kiểu. Dì Isa bần thần nét mặt thật tội nghiệp.
- Dì biết trước mà. Các cháu không hòa hợp nổi với nó đâu.
Tarzan khẻ nói:
- Cháu sẽ tránh đánh nhau với Jorg.
- Cháu làm vậy là phải, dù dì vẫn mong có một ngày Jorg sáng mắt ra. Bây giờ nó đã trưởng thành và có quyền lựa chọn, nếu muốn đến ở với bố nó. Nhưng Jorg không chịu quyết định, trong thâm tâm nó nghỉ rằng ở đây vẫn hơn là tối ngày cãi cọ trong điều kiện thiếu tiện nghi với ông bố. Các cháu biết không, người chồng cũ của dì đang sống tại thị trấn này với một người phụ nữ khác. Mà thôi, chuyện này chẳng thú vị gì với các cháu đâu.
Karl thành thật:
- Tụi cháu quan tâm đến tất cả những gì liên quan đến gia đình dì, thưa dì Isa.
- Các ơn các cháu. Giờ thì dì sẽ nói qua tình hình phức tạp ở đây. Qua báo chí, các cháu đã biết ở Neuzell này đang xảy ra “chiến tranh khách sạn”. Tập đoàn Weekend đã giành giật từng khách trọ về khách sạn của họ bằng đủ mọi phương cách như hạ giá thuê phòng, trả lương hậu cho nhân viên bỏ nhiệm sở cũ đến đầu quân … khiến 9 khách sạn nhỏ của chúng tôi lao đao trên bờ vực phá sản. Trong tình hình nguy ngập đó, chúng tôi buộc phải liên minh với nhau chống lại Weekend, nhưng dì biết trước là vô ích nên tìm cách không tham dự. Các đồng nghiệp của dì hiện đang sôi lên sùng sục. Họ đã chuẩn bị những âm mưu đáng xấu hổ. Nhất là ông Fritz Maier, chủ khách sạn Bellevue và ông Paul Terzhaber, chủ khách sạn Thiên Nga. Hai ông hung hăng này chỉ muốn nghiền nát Weekend hoặc giết chết Paletti.
Tarzan ngơ ngác:
- Paletti là ai hở dì?
- Bá tước Paletti là giám đốc điều hành khách sạn Weekend mới xây dựng
Gaby an ủi dì:
- Người khác có thể không cạnh tranh nổi, nhưng dì thì không đâu, thưa dì. Erlenhof đẹp thế kia mà. Và một bà chủ khách sạn như dì hẳn sẽ làm khách hài lòng.
Dì Isa mỉm cười:
- Hy vọng thế.
Jorg đường đột bước vào, chẳng buồn gõ cửa. Cặp môi dày nhếch thành một nụ cười. Gã dừng lại bên bàn, hít hít:
- Có trà hả?
- Có đó Jorg. Ngồi xuống và tắt thuốc lá đi. Trong căn hộ của dì không ai được hút thuốc lá.
- Ồ.
- Con muốn hút cũng được nhưng làm ơn ra ngoài mà hút.
Cặp mắt khỉ đột của Jorg long lên. Gã hừ một tiếng rồi búng mẩu thuốc lá qua cửa sổ như sắp kiếm chuyện. Gã nện cặp mông làm biếng xuống chiếc ghế bên cạnh Gaby cực kỳ sổ sàng.
- Sao? Mọi người đang gẫu chuyện gì vậy?
- Dì vừa kể lại tình hình làm ăn cho mấy em nghe.
Tarzan đề nghị:
- Chúng ta có thể vào việc được rồi, thưa dì Isa. Tụi cháu đến đây để dì bố trí công việc, mỗi đứa đều có những khả năng khác nhau.
Tròn Vo cướp lời:
- Để cháu nói luôn. Cháu có năng khiếu về đồ ăn thức uống. Dì có thể cho cháu một chân trợ lý vị bếp trưởng được không ạ?
Dì Isa cười thích thú:
- Vậy thì cánh cửa nhà bếp sẽ dang tay đón cháu đấy. Cháu chẳng cần nấu nướng giỏi mà chỉ cần biết quậy trứng, nhặt rau, cắt bơ, gọt khoai là đủ rồi.
- Hoan hô nhã ý của dì.
Dì quay sang Gaby:
- Còn cô cháu xinh đẹp của tôi, lần trước thăm dì, cháu đã giúp dì chạy bàn rất giỏi. Có cháu trong khâu quan trọng này, chắc chắn mọi người khách sẽ hài lòng.
Gaby gật đầu vui vẻ. Ánh mắt đôn hậu của dì Isabel dừng lại ở Karl.
- Dì nghe đồn cháu là quân sư máy tính điện tử của TKKG đấy nhé. Một tay chuyên gia máy tính như vậy thì không có công việc nào tốt hơn là ngồi văn phòng. Cháu không ngán những dãy con số bất tận chứ?
Karl gở kính lau vào ống tay áo:
- Không hề ngán, thưa dì.
- Tiếc là chỉ có bốn cháu. Thực ra khách sạn còn nhiều việc bừa bộn. Chẳng hạn khuân vác hành lý, chào đón khách, dạy bơi và hướng dẫn thể dục dụng cụ. Các cháu ạ, ông thầy thể dục của khách sạn đã đầu quân ở Weekend, còn huấn luyện viên bơi thì cũng đã nghỉ trong khi đi dì mới nhận được yêu cầu học bơi của một vị khách.
Tarzan sốt sắng:
- Những thứ bề bộn mà dì vừa kể đều là công việc thích hợp với cháu. Cháu còn thừa thời gian cuốc cả cái công viên này lên nếu dì muốn.
Jorg châm chọc:
- Khi nào nó cũng huênh hoang vậy sao, Gaby?
Gaby nổi nóng:
- Thôi đi anh Jorg! Tarzan là học trò giỏi thể thao nhất trường tôi đấy. Mấy việc vừa nói, bạn ấy chỉ cần xài tay trái cũng xong.
Jorg cười hềnh hệch:
- Chỉ có điều nó lại không đủ sức để tự vệ.
- Anh hãy mừng là Tarzan biết kiềm chế. Nếu không, chắc anh không còn đủ răng để mà nhe cười đâu.
- Hí hí hí, giỡn mặt tử thần hoài. Ở đây, tôi là ông chủ, rõ chưa?
Dì Isa cau mặt:
- Jorg!
- Thôi được! Tôi biết họ là khách. Nhưng là khách của dì, đâu phải khách của tôi. Vì vậy tôi nghĩ gì nói vậy thôi.
Tarzan dịu giọng:
- Anh đang khiêu khích ai đấy, Jorg ạ. Thôi được, nếu anh không ưa cái mặt của tôi thì chúng ta sẽ tránh gặp mặt nhau vậy.
Jorg ngó Tarzan chằm chằm:
- Không. Thằng này đâu đến mức tồi thế. Mặt mũi chú mày cũng khôi ngô đó chứ.
Tarzan hết ý kiến. Không còn hiểu cái gã khó chịu này muốn gì nữa.
Coi, lúc này cặp mắt khỉ đột đã chuyển mục tiêu sang dì Isa. Gã tính toán gì mà con mắt cứ đảo lia đảo lịa khi thấy dì Isa đứng dậy, đến bên chiếc giá gỗ, mở một hộp đựng nữ trang màu huyết dụ. lục lọi tới lui?
Jorg có vẻ quan tâm:
- Dì tìm gì vậy?
Dì Isa vẫn tiếp tục tìm:
- Chiếc nhẫn kim cương 1 cara của dì … hôm qua dì nhớ rằng đã cất vào hộp mà …
Jorg trễ môi:
- Chắc dì lại quăng ở chổ nào khác rồi. Dì thường như vậy mà.
Isa bóp trán khổ sở rồi quay qua Tứ Quái:
- Jorg đang nói đến cái tật đãng trí của dì đó. Đầu óc dì lúc này không ổn lắm. Đôi ba lần dì không tìm ra chiếc nhẫn, cũng may là Jorg thính mũi như thợ đào vàng. Ba lần nó đều tìm ra cho dì nó.
Jorg nhặn mặt tỏ vẻ khiêm tốn:
- Tình cờ thôi mà. Ở nhà này mất thế nào được. Rồi sẽ lại tìm ra thôi. Lần này mà tìm ra là tôi đòi tiền thưởng đấy.
Gã nói xong là bốc hơi khỏi phòng liền.
Gaby tò mò:
- Chiếc nhẫn ra sao hở dì? Để nhỡ tụi cháu tình cờ trông thấy.
- Nhẫn bằng vàng, đánh dẹt, bản rộng, có gắn viên kim cương 1 cara màu trắng. Mà các cháu đừng hiểu nhầm Jorg. Nó nói vậy thôi. Người nhà với nhau đời nào nó vòi tiền thưởng của dì.
Không khí tự nhiên im lặng. Tarzan sau khi tư lự một hồi liền bật dậy:
- Mong rằng chiếc nhẫn sẽ lại xuất hiện.
- Dì cũng hy vọng thế. Nếu còn ông chồng cũ của dì ở đây thì khỏi nói rồi. Ông ta đã nhiều lần ăn trộm đồ nữ trang của dì lén bán cho chủ tiệm kim hoàn Friedheim, một lão lưu manh có tiếng. Nhưng ông ta vĩnh viễn không quay trở lại đây nữa. Dì đã cấm cửa.
Ba
CÔNG VIỆC MỚI
Glattfeldt, kẻ sắp nghỉ việc tại khách sạn Erlenhof đang đứng sau quầy lễ tân. Ông ta đảm trách việc đón khách, thanh toán, bưu điện cùng những yêu cầu đặc biệt khác của khách.
Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của Glattfeldt ở đây.
Vị khách đầu tiên tới quầy nhờ vả là một gã đàn ông có khuôn mặt và hàm răng ngựa. Glattfeldt quá biết gã có mái tóc lưa thưa mọc như cỏ dại quanh tai này tên là Oswald Grimp trong danh sách đăng ký thuê phòng. Theo kinh nghiệm của lão thì đây là một tên dám lừa thầy phản bạn như chơi.
Grimp cười rít kẽ răng:
- Đổi giùm tôi tờ 100 mark sang tiền lẻ.
- Vâng, có ngay …
Vị khách thứ hai mặc bộ comple màu xanh lơ. Gã đàn ông nước da rám nắng này có bộ tóc uốn từng lọn quăn nhuộm vàng óng coi thật trai lơ. Gã bê một cái gói nặng đặt lên mặt quầy hất hàm:
- Ê, ông quản lý, tôi cần gửi thứ này vào két sắt. Đúng 10 giờ sáng mai tôi sẽ lấy lại.
- Vâng, thưa ông Plockl. Tôi sẽ làm theo ý ông.
Plockl kéo tập hóa đơn trên quầy xé toạc một tờ:
- Nào, ông tên gì hả ông quản lý?
- Walter G-l-a-t-t-f-e-l-d-t.
- Tốt. Tôi sẽ ghi vào đây rằng ông Walter Glattfeldt có nhận của ông Poldermar Q.Plockl, phòng 312, một cái gói niêm phong với chữ ký để vào két sắt. Bữa nay ngày bao nhiêu nhỉ?
Glattfeldt ký vào tờ giấy. Còn Plockl thì ký tên mình trên cái gói.
Glattfeldt đợi gã Plockl Búp Quăn Vàng nhét tờ biên nhận vô túi mới đằng hắng:
- Ừ…ừm, ngày mai sẽ có người thay tôi giao lại gói hàng cho ông.
- Ai vậy hả?
- Có thể là bà Isabel, chủ khách sạn.
Glattfeldt không nói thêm một lời nào cầm gói hàng đi một mạch vào văn phòng và dừng lại bên két sắt. Coi, mọi hành động của người quản lý và gã Plockl Búp Quăn Vàng còn lâu mới lọt qua con mắt…ngựa của vị khách Oswald Grimp khi đó đang nán lại vờ vịt kiểm mớ tiền lẻ. Con mắt lưu manh chuyên nghiệp của Grimp thừa sức nhìn xuyên qua gói hàng. Toàn tiền mặt chứ còn phải thắc mắc.
Sau đó mặt ngựa vờ nghển cổ ngó qua cái cột để quan sát con mồi Plockl của mình đang xán lại một mụ đàn bà. Ả này trẻ trung, ăn diện đồ lụa lòe loẹt như con vẹt, lủng lẳng đủ thứ đồ trang sức thấy ghét. Mái tóc đen nhánh cắt ngắn như tóc đàn ông, chải dầu ép sát cái đầu nhỏ, có điểm những đốm nhuộm hồng cho vui mắt thiên hạ.
Trong lúc Grimp lặng lẻ đánh giá đối thủ thì Glattfeldt đã tấp đến sau lưng gã tự bao giờ, bỗng lên tiếng:
- Cặp ấy vừa mới tới khách sạn đấy. Bà Gunilde Von Weyerpitz-Riehl đi cùng ông Poldermar Q.Plockl.
Grimp lạnh lùng trước sự thiếu tế nhị của tay nhân viên khách sạn. Can cớ gì mà ông ta rổn rảng tên tuổi của khách với thiên hạ chớ.
Grimp đâu biết rằng sáng sớm mai là Glattfeldt đã đi Gran Canaria. Gã lại càng không biết tới những gì ông ta đang tính toán trong cái đầu mờ ám.
*
Lúc dì Isabel dẫn Tarzan và Karl đến quầy lễ tân cũng là lúc gã Grimp Mặt Ngựa đi ngược lại, Isabel mỉm cười lịch sự.
- Chào ông Grimp.
Hai đứa cũng nhe răng cười, bởi chúng bắt đầu cảm thấy phải tỏ ra ân cần với khách.
Grimp gật đầu, tay gập mớ tiền đút vào túi áo.
Hai quái đi theo dì Isa tời trước quầy lễ tân.
- Chào bà chủ.
- Chào ông Glattfeldt. Xin giới thiệu, đây là những cộng sự mới của chúng ta: Peter Carsten và Karl Vierstein. Kể từ ngày mai, Peter tức Tarzan sẽ thay nhiệm vụ của ông, còn Karl sẽ đảm nhận công việc văn phòng. Tôi muốn ông chỉ cho hai cháu những điều phải biết.
- Đương nhiên, thưa bà chủ. Chào các cháu.
Một giờ đồng hồ sau đó, Karl và Tarzan phải ghi nhớ biết bao điều. Sau cùng, Glattfeldt dặn thêm Tarzan:
- Còn tiền “boa”, không được đút túi riêng mà phải bỏ vào quỹ chung để chia đều cho mọi nhân viên trong khách sạn. Cậu chiểu chứ?
Tarzan cười nhe răng:
- Tôi hiểu ạ. Cũng như vừa rồi ông khách nọ đã giúi cho ông tờ 20 mark chứ gì?
- Sao?
- Và ông đã đút tờ bạc vào áo vét như tôi tình cờ trông thấy. Hóa ra túi áo của ông là nơi giữ quỹ phải không ạ?
Glattfeldt bị một vố nhớ đời. Ông ta đau khổ thẩy món tiền “boa” vô một ngăn kéo nhỏ sau két sắt:
- Quỹ đây. Thì tôi chưa kịp bỏ tờ bạc này vào mà.
Karl chứng kiến cảnh đó cố nín cười. Nó khều nhẹ Tarzan:
- Thôi, tao vô nhận việc trong văn phòng đây. Ngày mai mày mới bắt đầu kia mà, đại ca.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Tarzan sẽ ngồi ngáp vặt. Dì Isabel đi tới cùng một người đàn ông trung niên lạ hoắc. Sau màn nghi thức xã giao, Tarzan hiểu rằng mình đang tiếp xúc với bác sĩ Brenner.
Bà chủ khách sạn bảo:
- Bác sĩ Benner cùng vợ và con gái hiện trọ ở chổ chúng Tarzan, Peter ạ. Con gái của ông ấy, cô bé Nadine 15 tuổi, rất tha thiết học bơi. Cháu có thể huấn luyện bơi lội cho Nadine được không?
- Dạ được.
Benner tỏ vẻ hoài nghi:
- Nhưng cháu không phải là huấn luyện viên bơi lội thì phải?
- Không ạ. Nhưng ở trường nội trú cháu đã dạy cho 9 bạn biết bơi. Một trong số các bạn ấy đã được giải bơi trườn sấp 200 mét toàn bang vừa rồi.
- Ủa, cháu còn là học sinh nội trú hả? Ngó tướng tá cháu, tôi cứ tưởng cháu đang theo học ngành khách sạn.
- Ồ không, cháu mới 16 tuổi thôi. Cháu học trường…
Tarzan nói tên ngôi trường nổi tiếng của mình ở thành phố khiến bác sĩ Benner sửng sốt:
- Đúng là trái đất tròn, tôi đâu ngờ gặp cậu học trò của tôi ở đây. Thầy hiệu trưởng Freund của các cháu là một trong những người bạn tốt nhất của tôi đó.
Tarzan mỉm cười:
- Thầy hiệu trưởng trường cháu tuyệt lắm ạ. Tụi cháu đều rất quí thầy.
Brenner vồn vã:
- Này, nếu tôi không lầm thì ông bạn quí của tôi có lần kể về một học sinh trường cháu vừa giỏi thể thao vừa là anh hùng trong các đặc vụ chống tội phạm. Cháu biết cậu ta chứ Peter? Nghe nói cậu ta có biệt danh là Tarzan phải không cháu?
- Dạ, đúng a.
Tarzan dáo dác ngó chung quanh mà hú hồn. Cũng may là dì Isa đã biến đi đâu, bằng không có lẽ hắn đã bị lộ tẩy. Hắn đánh trống lãng:
- Ông có tính cho con gái tập bơi bây giờ không ạ?
- À à, ngay bây giờ. Để tôi về phòng bảo với Nadine cho nó sửa soạn.
Tarzan vội về phòng lấy quần bơi và khăn tắm.
Grimp đang đợi trước cửa thang máy. Gã ở tầng 2, tay cầm chìa khóa ghi số phòng 202.
Rất lịch thiệp, Tarzan nhường cho Grimp bước vào thang máy trước.
Và hắn hết sức ngỡ ngàng khi thấy Grimp bấm nút tầng 3. Quái quỉ gì vậy chớ, Tarzan nghỉ thầm. Chắc hẳn gã bị đãng trí. Với một người đãng trí thì phải giúp đỡ cho họ tỉnh lại chứ sao.
Hắn ấn nút tầng 2 sau khi bấm số 4. Nhưng Grimp dửng dưng nhìn cửa thang máy tự động mở chốc lát ở tầng 2.
Gã chỉ bước ra khi thang máy dừng ở tầng 3.
Tarzan ngơ ngác tự nhủ: “Chắc người này còn muốn ghé chơi ai đó”. Và hắn quên ngay Mặt Ngựa.
*
Đúng 18 giờ, tiệm ăn Salông Xanh của khách sân Erlenhof mới mở cửa. Trong số 14 khách trọ tại Erlenhof, chí ít cũng có hai nhân vật đang ngồi trong sảnh, sát lò sưởi. Một trong hai nhân vật lặng lẽ giơ tay lên.
Ông kíp trưởng bồi bàn bảo Gaby:
- Hai người khách kia là bà Weyerpitz-Riehl và ông Plockl. Cháu đến coi họ muốn gì?
Tiếp viên tập sự Gaby dừng chân trước cặp vợ chồng. Quý bà Chim Vẹt đang giở một tạp chí thời trang.
Gaby cố nén cười khi thấy những lọn tóc quăn vàng óng của Plockl, lễ phép hỏi:
- Tôi có thể đem gì lại cho ông bà đây, thưa ông bà?
Người đàn bà ăn mặc như con vẹt ngó cô bé đầy vẻ ác cảm. Một con bé, lại xinh nữa. Nét mặt bà ta đanh lại.
Trong khi đó, phản ứng của quí ông ngồi bên lại khác hẳn. Bộ mặt sám nắng tươi hẳn lên. Dĩ nhiên, ông ta thích được một cô bé xinh đẹp phục vụ hơn là một lão bồi già.
- Gunidle, em thích sâm banh lắm phải không. Tụi mình cùng uống nhé, hà hà. Được một thiên thần như thế này phục vụ ai lại chẳng muốn say cho mềm môi hả? Cô em cho chúng tôi hai ly sủi tăm nghe. Khách sạn có sâm banh mở sẵn đấy chứ?
- Tôi còn phải hỏi đã, thưa ông.
Gaby toan quay đi:
Nhưng Gunidle đã dẫu mỏ, chỏng lỏn:
- Sao lại còn phải hỏi? Cô không tự biết được à? Bộ từ mặt trăng rớt xuống chắc?
Gaby giải thích:
- Tôi mới đến, đang còn học việc mà. Tôi chưa ở trên cung trăng bao giờ. Và chắc chắn tôi có thể phục vụ ông bà một chai sâm banh mở sẵn.
Plockl toan nhanh miệng nói, nhưng bắt gặp ánh mắt của con Vẹt, vội cau mày:
- Đừng có lẻo mép, ranh con. Chúng tôi không quen cái kiểu hổn láo ấy. Rõ chưa?
- Nếu bà hiểu những lời tôi nói là hổn, thì tôi xin lỗi.
- Được rồi, giờ thì mang rượu ra đây, lẹ lên.
Công chúa trở lại quầy. Hy vọng không phải vị khách nào cũng như mụ con Vẹt.
Chỉ có điều ông kíp trưởng Trill thì tiếc hùi hụi. Với ông, khui một chai sâm banh nguyên đâu phải chuyện giỡn. Ông thở dài:
- Cái cặp vợ chồng này quá quắt thiệt. Họ không gọi nguyên chai mà chỉ kêu hai ly. Họ phải biết rằng chổ sâm banh còn lại nếu không ai uống sẽ bị hư chứ?
Nói vậy thôi, rồi ông cũng rót rượu ra hai ly đầy tận miệng. Gaby bưng khay đến bên lò sưởi mà không để rớt giọt nào.
Ê, không hiểu gã tóc vàng Plockl vừa kịp bị bà vợ Vẹt giáo dục thế nào mà bỗng quay quắt 180 độ mới chết dở. Rõ ràng ông ta muốn chuộc cái lỗi hí ha hí hởn lúc nãy, quàng quạc:
- Quỷ tha ma bắt, các người định giỡn mặt tôi ư? Rượu sâm banh mà rót vô ly miệng loa đâu có được. Bay hết hơi men còn gì, chặc chặc, đổi ngay cho chúng tôi hai ly cao miệng nhỏ. Bưng liền đi!
Gaby cố giữ điềm tĩnh, tê tái trở vào bếp. Khỏi phải nói đến khuôn mặt thê thảm của ông Trill. Tay ông run lên vì tức giận, dốc chai rượu vừa khui vô hai ly cao mảnh. Ông ta dặn Gaby như dặn chính mình:
- Cháu cố nhẫn nhục nhé, lần này chắc ổn thôi.
Cô bé lại bưng khay đi và thót tim thấy mụ Gunidle buông tờ tạp chí thời trang ngó hai ly rượu chòng chọc. Mụ trễ môi thật độc:
- Rượu ngọt phải không ranh con?
Mụ chụp một cái ly và đưa lên khóe mép, đắc thắng:
- Này cưng, anh nhấp thử mà xem. Con bé đem cho chúng ta rượu ngọt. Lạy chúa, nó tưởng mình thèm nước đường chắc.
Plockl phối hợp quỉ kế thật nhịp nhàng. Gã nếm một hợp rồi phun phì phì:
- Ngọt…lịm. Em yêu ơi, em nói đúng hoàn toàn.
Gaby vẫn nhẹ nhàng:
- Có gì không ổn chăng? Tôi không sành chuyện này lắm.
Con Vẹt độc địa:
- Rõ ràng cô chẳng sành cái quái gì hết. Thật kinh khủng.
- Lẽ ra các vị nên nói trước với tôi là các vị chỉ ưa loại sâm banh chua đựng trong ly nhỏ thân cao. Và kê luôn tên hãng sản xuất mới phải.
Plockl đấu dịu trước phản ứng dịu dàng của cô bé. Gã cười hề hề:
- Làm tiếp viên khó lắm cô em ạ. Ráng phục vụ đi.
Lần thứ ba, cặp vợ chồng dã man ấy mới ngưng hành hạ Gaby. Cô bé lại gần ông Trill nói như muốn khóc:
- Cháu chưa hề thấy loại du khách nào quá quắt như vậy.
- Can đảm lên cháu! Phần đông khách quen của khách sạn ta rất tử tế. Rồi cháu sẽ thấy ngay thôi. Cái đôi này chắc bị thần kinh sao đó.
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!