📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Góc vườn hoang vắng - Trọng Văn

872 trả lời, 105.040 lượt xem — Trang 10 / 30

 
Cấm quần không đáy
 
Hỏi ai biết chiếc quần không đáy
Hở chỗ nào mà thấy vua ra
Chiếu 2 lần nghiêm cấm dân ta
Mặc ngoài phố, ái chà hơi ngặt!
 
Ý ngài muốn y phục thống nhất
Giữa hai đàng từ Bắc vào Nam
Lệnh đã ban đâu mấy ai làm
Nên lặp lại 9 năm sau đó
 
Lần thứ nhì quan/dân lớn nhỏ
Phải chấp hành chẳng bỏ một ai
Kẻ ương ngạnh kháng chỉ làm sai
Bị trừng phạt thẳng tay cho biết!
 
Luật lệ nầy chắc có vua Việt
Mới nghĩ ra nói thiệt ngộ ghê!
Gái thời nay váy cũn cỡn nè
Vua nào thấy cũng mê tít mắt!
 
Trọng Văn - 20090519
 
Vua Minh Mạng ra chiếu chỉ lần thứ nhất vào tháng 10 năm Mậu Tý (1828)
với mục đích cải cách y phục của người dân đàng ngoài (từ Thanh Nghệ trở
ra Bắc) cho phù hợp với nhân dân đàng trong (từ sông Gianh trở vào Nam).
Gần 9 năm sau mà ngu dân vẫn chần chừ chưa chịu đổi thay! Vua bắt buộc
phải ra chiếu chỉ thứ 2 vào tháng 9 năm Đinh Dậu (1837). Lần nầy vua tuyên
bố sẽ xử phạt đích đáng những ai tiếp tục mặc váy ra đường!
Đăng nhập để trả lời
0

Vì ngày xưa chưa có máy may
Nên quần áo tất thảy khâu tay
Quần đàn bà để luôn không đáy
Nên vua mới ra chỉ dụ này

Vua biết đâu là đến thời nay
Thế giới hội nhập khắp đó đây
Tiện nhiều bề cái quần không đáy
Lúc ra đường lụt lội...dễ xoay./.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-21 05:48:45trongvan>


Tình & Tiền
 
Tình/tiền đem bỏ lên cân
Thì ra hai thứ nặng gần tương đương
Tình dành cho kẻ mình thương
Còn tiền nên giữ luôn luôn bên người…
 
Không tiền chết đói ai ơi
Không tình chắc chắn sống đời cô liêu
Nhà giàu sẵn có rất nhiều
Dân nghèo chạy kiếm thiếu điều… hổng ra!
 
Khỏi cần phải nói gần/xa
Cả hai quan trọng nhất mà đúng không?
Thiếu hụt thì chả gì xong
Dư thừa vung vãi mới trông sang nè!
 
Tiền mua tình được đó nhe
Đôi bên đánh đổi mang về đam mê
Tình/tiền đâu thấy ai chê?
Ngoại trừ… sắp chết, có e khó dùng!
 
Trọng Văn - 20090517
Đăng nhập để trả lời
0
Đàn bà
 
Đàn bà là khúc dân ca
Là dòng suối ngọt đậm đà tình quê
Đàn bà là nỗi đam mê
Là nguồn hạnh phúc xuôi về hư vô
 
Đàn bà là những vần thơ
Là mùa Xuân mới mộng mơ tuyệt vời
Đàn bà là cả vòm trời
Là trăng mười sáu sáng soi bước mình
 
Đàn bà là khóm trúc xinh
Là hồ sen thắm lá xanh thơm nồng
Đàn bà là giếng nước trong
Là sương trên cỏ long lanh sáng ngời
 
Đàn bà là biển mù khơi
Là bải cát trắng nằm phơi tháng ngày
Đàn bà là rượu nồng cay
Là hương mật quyến rũ bầy bướm/ong
 
Đàn bà là một đóa Hồng
Là gai sắc bén sướt lòng người đau
Đàn bà là những vì sao
Lung linh huyền ảo trên cao ngút ngàn.
 
Trọng Văn - 20090513
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-23 05:51:25Tứ Trụ>
Trích đoạn: trongvan






Tình & Tiền
Tình/tiền đem bỏ lên cân
Thì ra hai thứ nặng gần tương đương
Tình dành cho kẻ mình thương
Còn tiền nên giữ luôn luôn bên người…
 
Không tiền chết đói ai ơi
Không tình chắc chắn sống đời cô liêu
Nhà giàu sẵn có rất nhiều
Dân nghèo chạy kiếm thiếu điều… hổng ra!
 
Khỏi cần phải nói gần/xa
Cả hai quan trọng nhất mà đúng không?
Thiếu hụt thì chả gì xong
Dư thừa vung vãi mới trông sang nè!
 
Tiền mua tình được đó nhe
Đôi bên đánh đổi mang về đam mê
Tình/tiền đâu thấy ai chê?
Ngoại trừ… sắp chết, có e khó dùng!

Trọng Văn - 20090517



Kính gởi Bạn Trọng Văn
Cho mình góp phần giúp đàn em sau này nha


Tình & Tiền

Tình tiền chung một cán cân
Phước duyên nhân quả đồng lần tương đương
Có tình nhiều kiếp gieo thương
Có tiền ruộng phước hữu duyên theo người

Phước xài hết, đói người ơi!
Ân tình không nối.. Sống đời cô đơn!
Giàu do phước.. Lộc tự nhiên
Nghèo do nghiệp.. Ác duyên từng trồng!

Nghiệp duyên "Xoay chuyển" cân phân
Trả vay, vay trả..  Luôn gần không xa.!
Tỉnh Tâm chớ vội rên la
Bàn tay nhám ác tránh xa.. Quay đầu

Hướng về chữ thiện rèn trau
Tâm trong ý lặng thoát mau u phiền
Ruộng phước, ân nghĩa cần chuyên
Thức tâm tuệ trí hiển nhiên được phần
Mytutru_23.5.2009

Kính Chào
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444426
Khóc & Cười
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444471&mpage=1
Tranh Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=445357
-
Hạnh Phúc Trong Tay
mytutru
--------
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tứ Trụ
Kính gởi Bạn Trọng Văn
Cho mình góp phần giúp đàn em sau này nha


Tình & Tiền

Tình tiền chung một cán cân
Phước duyên nhân quả đồng lần tương đương
Có tình nhiều kiếp gieo thương
Có tiền ruộng phước hữu duyên theo người

Phước xài hết, đói người ơi!
Ân tình không nối.. Sống đời cô đơn!
Giàu do phước.. Lộc tự nhiên
Nghèo do nghiệp.. Ác duyên từng trồng!

Nghiệp duyên "Xoay chuyển" cân phân
Trả vay, vay trả..  Luôn gần không xa.!
Tỉnh Tâm chớ vội rên la
Bàn tay nhám ác tránh xa.. Quay đầu

Hướng về chữ thiện rèn trau
Tâm trong ý lặng thoát mau u phiền
Ruộng phước, ân nghĩa cần chuyên
Thức tâm tuệ trí hiển nhiên được phần
Mytutru_23.5.2009

 

Tứ Trụ khéo tu phước lộc nhiều
Kiếp sau dư dả tha hồ tiêu
Còn Văn có lẽ sống một kiếp
Chết về tro bụi (sau khi thiêu).
 
Nghiệp duyên ai biết thật hay không?
Được xài che lấp nỗi bất công
Tín ngưỡng nào khác liều thuốc ngủ
Cứ tin là đúng để yên lòng!
 
Thời xưa tôn giáo vua chúa dùng
Đè đầu, chận cổ dân nói chung
Để họ an phận làm nô lệ
Bọn giàu bóc lột vẫn dửng dưng.
 
Việt nam chịu ảnh hưởng Trung Hoa
Nên cả guồng máy của  nước ta
Từ trên xuống dưới toàn tham nhũng
Dân nghèo, nghèo mãi cũng đúng mà!
[:)][:D][;)] 
Đăng nhập để trả lời
0

 
Mưa cuối tuần
 
Tí ta tí tách ngoài hiên
Đêm nay sao tiếng mưa hiền gì đâu?
Nhẹ rơi chứ chẳng ồn ào
Và không lắng đọng chút sầu tơ vương…
 
Tiếng mưa êm dịu lạ thường
Nghe như khạc khúc du dương trữ tình
Xạc xào nhành lá rung rinh
Ễnh Ương, Ve, Dế cũng xin góp phần…
 
Tiếc rằng vắng bóng chị Hằng
Chắc mây che khuất hay gần ba mươi?
Trong chăn, nệm ấm tuyệt vời
Mưa ru ta ngủ… Ngày mơi cuối tuần!
 
Trọng Văn - 20090522
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-14 08:14:46trongvan>
 
 
 
Susan Boyle
 
Một phụ nữ với giọng hát thiên phú
Nổi tiếng nhờ mập ú, xấu xí, già…
Chứ bình thường xinh xắn như người ta
Chưa chắc được bà con chú ý tới!
 
Trường hợp nầy dung mạo tệ cũng lợi
Vì hoàn toàn mới lạ khác bình thường
Đám nghệ sĩ trẻ, đẹp và dễ thương
Có thể nói đầy đường đâu hiếm quý!
 
Lâu lâu thấy ông trời công bằng nhỉ?
Lấy nhan sắc, bố thí lại tiếng ca
Susan Boyle thành danh lúc xế tà
Chuyện chị ấy thực ra rất hy hữu.
 
Trọng Văn - 20090527
 
Vì dung mạo quá thô kệch nên nhiều khán giả đã bĩu môi khi Susan Boyle bước lên
sân khấu trong chương trình “Bristains Got Talent - 2009” . Nhưng vài giây sau đó cả
thính phòng kinh ngạc và bị thu hút bởi tiếng hát đầy ma lực của cô! Trong vòng 1 đêm,
người phụ nữ trung tuần, thất nghiệp, xấu xí đột nhiên nổi tiếng nhất thế giới. Đến nay
màn trình diễn: “I Dreamed A Dream (from Les Miserables)” của cô trên youtube được
bà con toàn cầu lượt xem hơn 100 triệu lần (truy cập).
Đăng nhập để trả lời
0
Chú Văn hỏi thử xem
Phải chị Siu Black
Có họ với nhau chăng?
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Tutang

Chú Văn hỏi thử xem
Phải chị Siu Black
Có họ với nhau chăng?

 
Chắc bà con họ nhiều đời
Kẻ đen, người trắng ối giời giống ghê
Anh quen với chị nào nè?
Sao không hỏi thẳng, còn e ngại gì? [:)][:D][;)]
Đăng nhập để trả lời
0

 
Hạnh phúc tầm thường
 
Đang đói lả được chén cơm, nước mắm
Đang lạnh cóng có áo ấm mặc thêm
Đang thèm ngủ sẵn có nệm chăn mềm
Đang cô độc có em đến tâm sự
 
Đang nặn vần thơ nghĩ ra con chữ
Đang lang thang gặp được thứ muốn tìm
Đang thất tình, an ủi được con tim
Đang mệt mỏi được lim dim chợp mắt
 
Đang tuyệt vọng được lại gì mình mất
Đang lăn lóc thất nghiệp có việc làm
Đang dưỡng bệnh có bạn bè viếng thăm
Đang lưu lạc xa xăm gặp hàng xóm
 
Đang buồn miệng được ăn một miếng cốm
Đang liệt giường đau ốm chợt khỏe ra
Đang hư hỏng được cha mẹ rầy la
Đang mưa gió có mái nhà đứng đụt
 
Những điều đó được xem là hạnh phúc
Trong tầm tay đúng lúc người ta cần
Nước phương xa đâu cứu được lửa gần
Tiền dẫu có ngàn lần mua không được!
 
Trọng Văn - 20090607
Đăng nhập để trả lời
0

 
Bướm Greta Oto
 
Những chú sâu có sọc tím sọc đỏ
Sống trên lá loài ớt mả Cestrum
Nhờ độc tố bảo vệ sự an toàn
Cho quá trình duy trì được nòi giống
 
Một thời gian lại biến thành kén nhộng
Lột xác ra hóa bướm đẹp tuyệt vời
Chúng nổi tiếng nhờ màu sắc thật tươi
Và rực rở hoa văn gần trong suốt
 
Greta Oto khó gì sánh được
Cánh mỏng manh nhìn thấy thấu xuyên qua
Dăm đường gân uyển chuyển rất kiêu sa
(Loại côn trùng Panama – Trung Mỹ.)
 
Trọng Văn - 20090608
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-12 05:16:23Kha Khả Tú>
Trích đoạn: trongvan


 
Hạnh phúc tầm thường
 
Đang đói lả được chén cơm, nước mắm
Đang lạnh cóng có áo ấm mặc thêm
Đang thèm ngủ sẵn có nệm chăn mềm
Đang cô độc có em đến tâm sự
 
Đang nặn vần thơ nghĩ ra con chữ
Đang lang thang gặp được thứ muốn tìm
Đang thất tình, an ủi được con tim
Đang mệt mỏi được lim dim chợp mắt
 
Đang tuyệt vọng được lại gì mình mất
Đang lăn lóc thất nghiệp có việc làm
Đang dưỡng bệnh có bạn bè viếng thăm
Đang lưu lạc xa xăm gặp hàng xóm
 
Đang buồn miệng được ăn một miếng cốm
Đang liệt giường đau ốm chợt khỏe ra
Đang hư hỏng được cha mẹ rầy la
Đang mưa gió có mái nhà đứng đụt
 
Những điều đó được xem là hạnh phúc
Trong tầm tay đúng lúc người ta cần
Nước phương xa đâu cứu được lửa gần
Tiền dẫu có ngàn lần mua không được!
 
Trọng Văn - 20090607



Lời triết lí đúng như lời người trước
Nghe rất hay và ý tứ thật sâu xa
Người hiểu ra thì võ tay ngợi ca
Kẻ thiếu hiểu thì lu loa nhảm nhí
Lời người nói thật là chí lí
Rất rất và rất lắm ý hay
Mở mắt ra ta vào đọc nữa đây
Ta đọc mãi đọc hoài lời người nói
Ta mang túi ba gang ta gói
Không gói bạc vàng mà gói một lời hay
Lời Trọng Văn gói kín trong tủ này
Vật quý báu cho đời này đời sau nữa.

Kha Khả Tú
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Kha Khả Tú

Lời triết lí đúng như lời người trước
Nghe rất hay và ý tứ thật sâu xa
Người hiểu ra thì vổ tay ngợi ca
Kẻ thiếu hiểu thì lu loa nhảm nhí



Lời người nói thật là chí lí
Rất rất và rất lắm ý hay
Mở mắt ra ta vào đọc nữa đây
Ta đọc mãi đọc hoài lời người nói


Ta mang túi ba gang ta gói
Không gói bạc vàng mà gói một lời hay
Lời Trọng Văn gói kín trong tủ này
Vật quý báu cho đời này đời sau nữa.

Kha Khả Tú


 
Tú đừng khen, chú Văn không biết triết
Chú tầm thường chỉ viết lẽ bình thường
Rất nhiều thứ mình nhìn thấy ngoài đường
Nên cóp nhặt vào luôn cho xôm tụ
 
Như Tú thấy chú Văn rất nghèo chữ
Chả hiểu gì mà cứ nói lung tung
Trên diễn đàn nhiều người nói chú khùng
Nhận xét đó nói chung thì cũng đúng.
 
Có lắm lúc lời lẽ từ trong bụng
Vẫn thực hơn ý tưởng tự trên đầu
Qua ngòi bút tất cả đều như nhau
Tùy độc giả nghĩ sao đâu quan trọng!
 
[:)][:D][;)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-29 04:34:45trongvan>

 
 
Thương binh
 
Người lính trẻ trở về từ Iraq
Bỏ một phần xương thịt tận phương xa
Chẳng liên can đến đất tổ quê cha
Đấy xứ sở của người ta lạ hoắc!
 
Dăm huy chương gắn lên trông oai thật
Vài chục người chứng kiến tấm tắc khen
Tạm quên đi cả quãng đời tối đen
Đang chầu chực bên cạnh từng phút chốc!
 
Bà mẹ hiền ôm con mừng đến khóc
Còn người tình đại học chẳng thấy đâu!
Lá mùa Thu dưới nắng úa đổi mầu...
Vâng, đây chỉ bước đầu cuộc sống mới!
 
Chiến tranh luôn tổn hại dân vô tội
Bọn cầm quyền mỗi tối vẫn ấm êm
Trong sang giàu, thế lực càng mạnh thêm
Ai mất mạng chúng đâu thèm biết đến!
 
Trọng Văn - 20090522
 
 
Đăng nhập để trả lời
0


Người già xứ người
 
Ở nước ngoài, người già rất cô độc
Dẫu có buồn chẳng biết khóc cùng ai
Những buổi chiều phơi nắng ngắm mây bay
Mơ làm lá có ngày rơi về cội!
 
Trong mùa Đông lạnh giá trời chóng tối
Bên sưởi hồng lẩm bẩm nói mình ên
Cũng nên lắm, im lặng mãi nhỡ quên
Mai hồi hương cần lên mặt lối xóm!
 
Nụ cười gượng trên khuôn mặt móm hõm
Mấy tuần liền con cháu trốn mất tiêu
Chẳng thèm thăm, điện thoại không thấy kêu
Mình có ngủm vài ngày chúng chả biết!
 
Ừ thông cảm đám trẻ rất bận việc
Ai như mình ngồi miết hổng làm chi
Vô tích sự sống mãi chán quá đi!
Nhưng nếu chết, còn gì là hưởng phước?
 
Trọng Văn - 20090509
Đăng nhập để trả lời
0

 
Vào Đông
 
Hạ qua chở mất nắng hồng
Bỏ Thu ở lại cho lòng buồn thiu
Gió rung chiếc lá cô liêu
Lẩy ba lẩy bẩy giữa chiều mưa bay!
 
Mùa Đông sẽ đến nay mai
Hàng Phong trơ trẽn nhành cây khô cằn
Ngay trên mạng nhện căng giăng
Chú Ong giẫy giụa thoát thân hú hồn!
 
Xuân đâu ai có biết không?
Phương trời nào đó chắc còn rất xa
Mi Mô Sa đến mùa hoa
Tranh nhau đua nở thật là trớ trêu!
 
Trọng Văn - 20090529
Đăng nhập để trả lời
0

 
Già gân
Gần đây lắm cụ theo thời
Sắp sửa xuống lỗ… hứng đòi tái hôn
Con cháu cản cũng bằng không
Bảo cần đủ cặp vợ/chồng cho vui
 
Thế thì phải bó tay thôi
Quý ngài quyết định có trời dám ngăn!
Lụm cụm chứ cũng làm ăn
Xôm tụ lắm đấy, lăng xăng suốt ngày
 
Như vâm hơn đám con giai
Tuổi vừa mới lớn xá dài chịu thua
Bây giờ khác hẳn thủa xưa
Đủ cách hưởng thụ chẳng chừa thứ chi.
 
Thủ tiết chả lợi lộc gì
Miễn sao sung sướng chết đi chẳng buồn
Còn sống, còn sức, còn thương
Yêu cho nó đã quên luôn mình già...
 
Trọng Văn - 20090607
Đăng nhập để trả lời
0

 
Những nàng Kiều
 
Nguyễn Du đẻ một Thúy Kiều
Sau bao thế hệ sanh nhiều thêm ra
Bây giờ trên khắp nước nhà
Nơi nơi thấy chị em ta đầy đường!
 
Còn đám xuất ngoại bán/buôn
Sắc hương cho khách Tây phương thiếu gì?
Người xưa vạch sẵn lối đi
Cho gái nghèo bán trôn vì người thân!
 
Ông trời cũng thật bất nhân
Rành rành như thế đâu cần đậy che!
Mại dâm tuy vẫn là nghề
Chưa được chấp nhận trên quê hương mình
 
Nhưng mà đã thịnh hành kinh!
Cả văn học sử đồng tình nữa cơ!
Xã hội chẳng có lý do
Khinh miệt bởi họ ngây ngô lầm đường!
 
Trọng Văn - 20090614
 

Kiều là thi phẩm nổi tiếng của Nguyễn Du, tác phẩm đó được giảng dạy trong tất cả các trường
trung học VN trước và sau năm 1975. Kiều ảnh hưởng không nhỏ trong tư duy của người Việt,
chúng ta đã từng nghe: “Còn Kiều thì còn Việt Nam”. Chẳng biết câu đó có đồng nghĩa với “Còn
đĩ/điếm thì còn VN” hay không? Vì Kiều là câu truyện về một cô gái lầu xanh! Nếu ngày xưa hành
vi bán thân để chuộc tội cho cha của Kiều được người đời ca tụng là hiếu thảo, thì ngày nay vì lý
do gì xã hội lại mỉa mai, châm biếm và ruồng bỏ những thiếu nữ nghèo bán trôn để phụ giúp gia
đình trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn? Có lẽ chúng ta hơi mâu thuẫn chăng?
 
Đăng nhập để trả lời
0

 
Thơ/Nhạc hùng tráng!
 
Bao thơ/nhạc hùng tráng trong thời chiến
Đốc thúc quân hiến mạng cho quê hương
Họ chiến đấu bảo vệ người mình thương
Mà chẳng tiếc máu xương vì dân tộc.
 
Mấy ai hay đó là lời nói dóc
Để dụ dân ít học dễ tin theo
Vang tiếng ca giữa rừng/núi/thác/đèo
Lý tưởng hóa, người dân nghèo làm chủ.
 
Chiến tranh tàn bây giờ nhìn lại thử
Đám tép riu tử trận giữa sa trường
Vâng mạng họ, cấp trên đã bán buôn
Thân xác đó dùng lót đường danh vọng.
 
Kẻ sống sót trở về bàn tay rỗng
Vẫn bần hàn hổng thấy khá gì hơn
Vài huân chương có nuôi nổi họ không?
Ai làm chủ trong lòng ta thừa biết!
 
Hỡi thi sĩ / nhạc sĩ những bài viết
Đang nghĩ gì về việc họ đã làm?
Chắc có lẽ thừa nhận rằng mình lầm!
Đang ray rứt âm thầm ôm hối tiếc!
 
Trọng Văn - 20090523
 
Đăng nhập để trả lời
0

 
Nói xấu chồng
 
Cuối tuần nhàm lắm chị ơi!
Nhà em lười biếng ngủ rồi lại ăn
Nhắc tới chuyện ấy ảnh nhăn
Như khỉ phải ớt chán gần chết thôi!
 
Nói ra cô bác chê cười
Ông xã xìu quá thiệt thòi tấm thân
Chồng chị hàng xóm như vâm
Chỉ than mệt mỏi... mấy lần mỗi đêm!
 
Đôi khi nghe cũng hơi thèm
Nhưng nghĩ kỹ lại không ham tí nào
Hạnh phúc chẳng hiểu là sao?
Ít/nhiều đều bị đau đầu, khổ ghê!
 
Trọng Văn - 20090608
Đăng nhập để trả lời
0

 
Quán không đèn
 
Giờ đây nhiều quán không đèn
Mọc lên hoạt động khắp trên quê mình
Bán cà phê, nước… trá hình
Thực ra là chỗ nhân tình truy hoan!
 
Mặc dù từng bị công an
Lùng bắt, phạt nặng chẳng ăn nhằm gì
Người đông đất hẹp quá đi
Thiếu nơi giải trí, dân lì ra thôi!
 
Dập dìu nam nữ từng đôi
Bao cặp non choẹt miệng hôi sữa kìa!
Ra/vào chơi tới nửa khuya
Giữa màn đêm ấy sớt chia ngọt bùi
 
Ngay giây phút đó vui vui
Rồi mang hậu quả, ngậm ngùi ăn năn!
Bởi những ống kính xa/gần
Thu quay hiện thực đâu cần tốn công
 
Tung lên trên mạng cho không…
Diễn viên chính thấy hết hồn tái xanh!
 
Trọng Văn - 20090608
Đăng nhập để trả lời
0

 
Cúm Heo
 
Bà con phóng đại cúm heo
Thật ra cũng chỉ tí teo la rùm
Bệnh khác sao chẳng lo giùm?
Hằng năm cảm chết tùm lum lạ gì?
 
Trên cả thế giới tưởng chi
Vài trăm người ngủm thế thì thường cơ!
Mỗi mùa Đông thấy sơ sơ
Biết bao già/trẻ chực chờ... quy tiên
 
Vụ nầy có những kẻ điên
Mới nghe cái bọn làm tiền tung tin
Lợi dụng, kiếm chác riêng mình
Khẩu trang, thuốc... bán chạy kinh, chóng giàu!
 
Trọng Văn - 20090620
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trongvan


 
Cúm Heo
 
Bà con phóng đại cúm heo
Thật ra cũng chỉ tí teo la rùm
Bệnh khác sao chẳng lo giùm?
Hằng năm cảm chết tùm lum lạ gì?
 
Trên cả thế giới tưởng chi
Vài trăm người ngủm thế thì thường cơ!
Mỗi mùa Đông thấy sơ sơ
Biết bao già/trẻ chực chờ... quy tiên
 
Vụ nầy có những kẻ điên
Mới nghe cái bọn làm tiền tung tin
Lợi dụng, kiếm chác riêng mình
Khẩu trang, thuốc... bán chạy kinh, chóng giàu!
 
Trọng Văn - 20090620



Dạ thưa bệnh Đói leo cao...
Lấy gì mua thuốc ngừa rào Cúm heo...


Tình xin chào Thầy Thuốc Trọng Văn nà !!








còn Cha gót đỏ như son
một mai Cha mất chân con lấm bùn
(lời Cha dạy)

nắng hạt reo duyên bên dòng chữ
soi lời tình rơi nhạt chuỗi thời gian
giấc mộng thường ẩn tình bỡ ngỡ
để đời người rung động nét tình thơ
Còn Giữ Trong Tim
Quán cà phê Nhớ
Mộng Tình Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
[:D][;)]
Trích đoạn: tranthaptinh

Dạ thưa bệnh Đói leo cao...
Lấy gì mua thuốc ngừa rào Cúm heo...


Tình xin chào Thầy Thuốc Trọng Văn nà !!

 
Gặp toàn dân đói hết ham!
Mất đi cơ hội để làm giàu cơ!
Mấy người cái bụng chưa no
Nhỡ mà thêm cúm cứ... lo chầu trời!
 
Cám ơn bạn Tình đã ghé chơi [:)][:D][;)]
Đăng nhập để trả lời
0

 
Bouxite Tây Nguyên
 
Không gì sở hữu riêng ta
Tài nguyên đất nước đều là của chung
Đất đai, sông, biển, núi rừng...
Cùng nhau bảo quản còn dùng mai sau.
 
Chớ bán bouxite cho Tàu
Để chúng hủy hoại bới đào Tây Nguyên
Môi trường sinh thái thiên nhiên
Cực kỳ quan trọng, có tiền khó mua!
 
Dân tộc thiểu số ngàn xưa
Sống nơi hoang dã bốn mùa xanh tươi
Nơi đó gắn bó cuộc đời
Biết bao thế hệ của người dân Chiêm.
 
Xin đừng gây khó khăn thêm
Họ cần hạnh phúc, ấm êm, no lành
Nhà nước sao nỡ tranh giành
Cướp đi tất cả mới đành lòng ư?
 
Trọng Văn - 20090623
 

Đăng nhập để trả lời
0

 
Sở trường
 
Thi sĩ: bầu rượu, túi thơ
Uống riết: ngớ ngẩn, ngu ngơ... khùng khùng
 
Họa sĩ vẽ: rắn, vẽ giun...
Triển lãm lưu động, khoe cùng thế gian!
 
Chính trị gia: gạt gẫm dân
Kiếm phiếu, kiếm ghế ngồi ăn mập mình!
 
Ký giả rất giỏi linh tinh
Chuyện nhỏ, xé lớn người nhìn thấy to
 
Thầy bói nhắm mắt đoán mò
Đông/Tây/Nam/Bắc đều dò ra ma!
 
Mua gian, bán lận thương gia
Tiền vô như nước, cửa nhà cao sang
 
Công nhân thất học, ngu đần
Suốt đời, suốt kiếp phải mần cu li
 
Bác sĩ dẫu khám bệnh gì
Cũng ra toa thuốc, kẻ đi an lòng
 
Luật sư cãi thành không
không hóa chéo chồng ngược nhau!
 
Kỷ sư đào cống, xây cầu
Vật liệu bớt xén, chi vào hộp đêm
 
Giáo viên mở lớp dạy kèm
Trong trường bỏ mặc chả thèm giảng chi!
 
Học trò mãn khóa dự thi
Rớt như sung rụng bởi vì… dốt cơ!
 
Trọng Văn - 20090621
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: trongvan


 
Sở trường
 
Thi sĩ: bầu rượu, túi thơ
Uống riết: ngớ ngẩn, ngu ngơ... khùng khùng
 
Họa sĩ vẽ: rắn, vẽ giun...
Triển lãm lưu động, khoe cùng thế gian!
 
Chính trị gia: gạt gẫm dân
Kiếm phiếu, kiếm ghế ngồi ăn mập mình!
 
Ký giả rất giỏi linh tinh
Chuyện nhỏ, xé lớn người nhìn thấy to
 
Thầy bói nhắm mắt đoán mò
Đông/Tây/Nam/Bắc đều dò ra ma!
 
Mua gian, bán lận thương gia
Tiền vô như nước, cửa nhà cao sang
 
Công nhân thất học, ngu đần
Suốt đời, suốt kiếp phải mần cu li
 
Bác sĩ dẫu khám bệnh gì
Cũng ra toa thuốc, kẻ đi an lòng
 
Luật sư cãi thành không
không hóa chéo chồng ngược nhau!
 
Kỷ sư đào cống, xây cầu
Vật liệu bớt xén, chi vào hộp đêm
 
Giáo viên mở lớp dạy kèm
Trong trường bỏ mặc chả thèm giảng chi!
 
Học trò mãn khóa dự thi
Rớt như sung rụng bởi vì… dốt cơ!
 
Trọng Văn - 20090621


"Tiên" thì học Lễ...đánh cờ
Hậu "Trọng" Văn...trót "Thẩn Thơ" như Thầy?

Tình quen "thói" tính...thơ ngây...
Làm Ngơ để thấy..."Thầy Hay ! Thơ Nhiều !"

Hỏi Thầy...Thầy bán bao nhiêu?
Thơ cho không biếu "liêu xiêu " nhớ Thầy




còn Cha gót đỏ như son
một mai Cha mất chân con lấm bùn
(lời Cha dạy)

nắng hạt reo duyên bên dòng chữ
soi lời tình rơi nhạt chuỗi thời gian
giấc mộng thường ẩn tình bỡ ngỡ
để đời người rung động nét tình thơ
Còn Giữ Trong Tim
Quán cà phê Nhớ
Mộng Tình Nhân
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: tranthaptinh

Trích đoạn: trongvan


 
Sở trường
 
Thi sĩ: bầu rượu, túi thơ
Uống riết: ngớ ngẩn, ngu ngơ... khùng khùng
 
Họa sĩ vẽ: rắn, vẽ giun...
Triển lãm lưu động, khoe cùng thế gian!
 
Chính trị gia: gạt gẫm dân
Kiếm phiếu, kiếm ghế ngồi ăn mập mình!
 
Ký giả rất giỏi linh tinh
Chuyện nhỏ, xé lớn người nhìn thấy to
 
Thầy bói nhắm mắt đoán mò
Đông/Tây/Nam/Bắc đều dò ra ma!
 
Mua gian, bán lận thương gia
Tiền vô như nước, cửa nhà cao sang
 
Công nhân thất học, ngu đần
Suốt đời, suốt kiếp phải mần cu li
 
Bác sĩ dẫu khám bệnh gì
Cũng ra toa thuốc, kẻ đi an lòng
 
Luật sư cãi thành không
không hóa chéo chồng ngược nhau!
 
Kỷ sư đào cống, xây cầu
Vật liệu bớt xén, chi vào hộp đêm
 
Giáo viên mở lớp dạy kèm
Trong trường bỏ mặc chả thèm giảng chi!
 
Học trò mãn khóa dự thi
Rớt như sung rụng bởi vì… dốt cơ!
 
Trọng Văn - 20090621


"Tiên" thì học Lễ...đánh cờ
Hậu "Trọng" Văn...trót "Thẩn Thơ" như Thầy?

Tình quen "thói" tính...thơ ngây...
Làm Ngơ để thấy..."Thầy Hay ! Thơ Nhiều !"

Hỏi Thầy...Thầy bán bao nhiêu?
Thơ cho không biếu "liêu xiêu " nhớ Thầy


Trọng Văn ui

số là đọc thơ TRọng Văn thì tự dưng lại nhớ đến câu Cha của Tình thường nói và thường dạy cho Tình là :

" Tiên học lễ, hậu học văn "

nên mới cảm xúc...không có ý gì xấu trong đó nha...
Tình hiểu Trọng Văn lắm...hông biết Trọng Văn hiểu Tình hông nha !


còn Cha gót đỏ như son
một mai Cha mất chân con lấm bùn
(lời Cha dạy)

nắng hạt reo duyên bên dòng chữ
soi lời tình rơi nhạt chuỗi thời gian
giấc mộng thường ẩn tình bỡ ngỡ
để đời người rung động nét tình thơ
Còn Giữ Trong Tim
Quán cà phê Nhớ
Mộng Tình Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tranthaptinh

Trọng Văn ui

số là đọc thơ Trọng Văn thì tự dưng lại nhớ đến câu Cha của Tình thường nói và thường dạy cho Tình là :

" Tiên học lễ, hậu học văn "

nên mới cảm xúc...không có ý gì xấu trong đó nha...
Tình hiểu Trọng Văn lắm...hông biết Trọng Văn hiểu Tình hông nha !

 
Hôm nay lên chức làm thầy
Gặp trò ‘Tình’ cỡ như vầy chịu thua!
May Văn chẳng phải thầy chùa
Bằng không gõ ót cho chừa tật hư!   [:)][:D][;)]
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»