📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Góc vườn hoang vắng - Trọng Văn

872 trả lời, 105.059 lượt xem — Trang 17 / 30
Chết
 
Nếu không chết yểu, chết già
Trước sau cũng chết, chẳng thà chết non
Chết lúc trẻ chắc hay hơn
Họa may khi ấy hãy còn người thương!
 
Chuyện sống/chết lẽ bình thường
Ván bài trời đặt, biết đường nào binh?
Có kẻ chết bởi vì tình
Có người chẳng ngại hy sinh mạng hèn
 
Để đời sau được vươn lên
Chứ vầy mãi cứ lênh đênh phận nghèo
Sinh mạng so với bọt bèo
Khác hay rất giống tùy theo cách nhìn.
 
Nếu sợ sống để bị khinh
Nhiều người chọn chết thấy mình oai phong
Niết bàn: vô ngã, hư không
Đi hay là ở cho lòng bình an?
 
Trọng Văn - 20100312
Đăng nhập để trả lời
1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-22 17:00:28Viet duong nhan>
Tôi đi tìm
 
Tôi đi tìm lại hôm qua
Giật mình sực nhớ thực ra mất rồi
Ngồi đây giây phút bồi hồi
Ngẩn ngơ tiếc nuối một thời đã xưa.
 
Tôi đi tìm những hạt mưa
Rơi trong tiềm thức giữa mùa nhớ thương
Nhìn cây cỏ dọc ven đường
Dường như chúng cố giấu luôn điều gì!
 
Tôi đi tìm chút hoài nghi
Vẫn còn đâu đấy hiếm khi lộ hình
Dẫu phô bày cũng khó tin
Thế thì thử hỏi sao nhìn cho ra?
 
Tôi đi tìm mối tình xa
Ngỡ rằng nó rất đậm đà đáng yêu
Ước mơ, tơ tưởng thật nhiều
Dĩ nhiên tất cả toàn điều viển vông!
 
Tôi đi tìm một dòng sông
Quanh năm trong suốt đôi dòng ngược xuôi
Ngự trên ấy, mảnh trăng côi
Hằng đêm tròn trĩnh sáng ngời lunh linh…
 
Tôi đi tìm… gặp câu kinh
Do người sáng tác: lừa tình, mị dân
À thứ đó mấy ai cần?
Cứ sao nhan nhản xa/gần khắp nơi!
 
Trọng Văn - 20100413

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-13 09:57:21trongvan>


Huyễn hoặc
 
Tôi về nhặt khúc ca dao
Qua sông huyền thoại, bắc cầu thương yêu
Rượt theo hái kịp bóng chiều
Đưa vào giấc mộng phiêu diêu nhẹ nhàng
 
Quanh đây lúa mới chín vàng
Hương thơm theo gió lâng lâng bềnh bồng
Cơn mưa trút trắng như bông
Bỗng dưng ngưng giữa cánh đồng cỏ may
 
Trộm nhìn vạt nắng cuối ngày
Hôn lên môi má khiến ai thẹn thùng
Cỏ bên đường mượt hơn nhung
Dưới ao nghe cá vẫy vùng tự do
 
Thời gian trước cửa chần chờ
Nửa trôi, nửa đứng, nửa vờ lãng quên
Trăng treo trên khoảng trời đêm
Nghìn sao lấp lánh êm đềm xa đưa
 
Tất cả con chữ đành thua
Tiếng ngân thong thả chuông chùa bình an
Hồn ta lạc chốn bạt ngàn
Thực/hư, huyễn hoặc ngỡ gần… gần ư?

Trọng Văn - 20100731
 
Đăng nhập để trả lời
0

Cái nghèo
 
Cái nghèo, cái khổ chất chồng!
Ai mua bớt sự bất công trên đời?
Kẻ rao, kẻ bán, kẻ mời...
Ông qua, bà lại chẳng người nào xem
 
Cá nghèo, cái khổ xin đem
Biếu bọn lảnh tụ chúng thèm hay sao?
Bây chừ cả đám ngồi cao
Bận rộn tham nhũng ngập đầu đấy thôi!
 
Cái nghèo, cái khổ thả trôi
Theo dòng lịch sử quê tôi muộn phiền
Thời nay hai chữ đầu tiên
Trên môi thiên hạ là: ‘tiền đâu’ cơ!
 
Trọng Văn - 20100807
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn
 
Nỗi buồn lắm lúc vô duyên
Khi không chợt đến làm phiền người ta
Hết buồn gần, lại buồn xa
Buồn từ trong ruột... xì ra bên ngoài
 
Rất nhẹ nhàng, chẳng ai hay
Kéo dài dai dẳng từ ngày vào đêm
Muốn dứt buồn, nó buồn thêm
Cần phải phân tích thử xem thế nào
 
Chữ buồn đi với chữ đau
Nghĩ hoài chẳng hiểu tại sao vậy cà?
Bây giờ buồn ngủ quá à
Thôi nằm ru giấc mơ hoa: khò khò...
 
Trọng Văn - 20100805
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Trăng
 
Trăng treo chênh chếch nửa vầng
Hương Xuân thoang thoảng theo làn gió đưa
Gác tay gối mộng ngàn xưa
Nàng thơ có lẽ mới vừa ghé sang
 
Bút thô nên chữ ngại ngần
Viết luôn thiếu nét và vần chưa suôn
Chả vui, buồn chẳng hẳn buồn
Nỗi niềm trống vắng vẫn thường vây quanh
 
Nghìn sao lấp lánh long lanh
Vô tình dăm cánh băng nhanh giữa trời
May quá không phải của tôi
Nên mình còn thở và ngồi nơi đây.
 
Trọng Văn - 201010420
Đăng nhập để trả lời
0
Công không
 
Mới gần đây bỗng dưng nghe rần rộ
Chuyện kiếm tìm, bốc mộ những tù binh
(Của chiến tranh) ngoài Bắc Việt Nam mình
Mà suốt mấy chục năm bị quên lãng!
 
Họ gây quỹ, lạc quyên tiền bá tánh
Còn con em ruột thịt và người thân
(Của tù nhân) cổ vũ hoặc than van
Hay lên tiếng cảm ơn thật khách sáo!
 
Thấy cụ già vì chiến hửu yêu dấu
Lội núi rừng, mạo hiểm chẳng nề công
Biết bao giờ việc làm ông mới xong
Nghĩ cũng tội, gánh gồng chi cho khổ?
 
Tình đồng đội đâu đành lòng vứt bỏ
Nên cuối đời tự chuốc khó vào thân
Đám cô nhi, quả phụ... ngồi an nhàn
Hay bận rộn làm giàu, vui hưởng thụ?
 
Đời phải có người vầy, người khác chứ!
Cũng cầu mong ông sống tới bách niên
Để hoàn tất nghĩa vụ quá thiêng liêng
Nếu tụi Mỹ cho tiền đỡ biết mấy!
 
Được bao nhiêu cán bộ vùa hốt lấy
Đánh đổi về mấy bộ hài cốt đây?
Túi chúng đầy, thân ông lại càng gầy
Kẻ chê trách, kẻ khen ngợi không it!
 
Trọng Văn - 20100817
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-22 17:07:35Viet duong nhan>

Tạm bợ
 
Đam mê nào cũng hết
Nó chết theo thời gian
Như hoa nở, hoa tàn
Tan dần vào dĩ vãng…
 
Quay lại nhìn năm tháng
Cứ vùn vụt trôi qua
Đá cuội rồi cũng già
Làm sao ta trẻ mãi?
 
Những gì hôm nay thấy
Có mấy thứ ngày mai
Vẫn còn ở nơi đây
Đố ai đoán biết được?
 
Hãy hướng về phía trước
Từng bước, từng bước chân
Cuộc sống dẫu thăng trầm
Đã nằm trong định số!
 
Tất cả là duyên nợ
Vứt bỏ dễ hay sao
Tất cả là chiêm bao
Thì đâu cần cố chấp!
 
Xin đừng phân cao/thấp
Ta đáp lại tình nhau
Bao cay đắng, ngọt ngào…
Thương đau và hạnh phúc
 
Dẫu chỉ trong giây phút
Hay kéo dài thiên niên
Niềm vui lẫn muộn phiền
Độ bền rất giới hạn!
 
Trọng Văn - 20100808

R
Đăng nhập để trả lời
0

Tôi về
 
Tôi về nhặt nắng hoàng hôn
Đứng đây rải xuống dòng sông quê mình
Trôi theo những tảng Lục Bình
Nhấp nhô sóng bạc, tự tình xa đưa…
 
Tôi về nghe tiếng chuông chùa
Bình an, thanh thản mới vừa vọng sang
Giữa rừng núi, chốn bạt ngàn
Vạn vật yên ngủ, khi Xuân cận kề…
 
Tôi về tìm những đam mê
Chen chung: toan tính, e dè, hoài nghi
Thực ra: giờ chẳng còn gì
Để chiếm hữu cả, thôi thì buông xuôi…
 
Tôi về gặp lại chính tôi
Xưa nay vẫn vậy: 1 người Việt Nam
Rất tầm thường, quá lầm than
Thế thì sao chứ? Đâu cần gì hơn!
 
Trọng Văn - 20100918


Đăng nhập để trả lời
0
Đạo / Đời
 
Đã là đạo thì cần chi câu nệ?
Chưa là đường, đi sẽ thành đường thôi
Tin hay không, tất cả tùy tâm người
Đừng cưỡng bức, ép nài hay chiêu dụ!
 
Mới hôm nay, tới mai thì đã cũ
Đạo và đời đôi lúc khó tách riêng
Đến lúc ta muốn tránh né muộn phiền
Tìm đến đạo chẳng bao giờ trễ nãi!
 
Nếu dùng đạo để kết bè, đảng phái...
Có khác gì chính trị, thối như nhau!
Giữa lòng người hiện hữu đấng tối cao
Hay rỗng toác chắc đâu khác biệt mấy.
 
Trọng Văn - 20100831
 
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu đơn phương
 
Người tôi yêu vẫn yêu ai
Bên nhau buông tiếng thở dài hòa chung
Bước đường đời dẫu đi cùng
Nhưng quá lạnh nhạt, dửng dưng cho đành!
 
Trái tim người trót để dành
Cho nên rất khó tranh giành lại cơ
Tôi kiên nhẫn, cố đợi chờ
Không ghen, không trách… hơi lo, hơi buồn!
 
Hoa Chanh, hoa Bưởi… giữa vườn
Nhưng hương thơm ấy thường thường bay xa
Tâm lý phức tạp thật nha
Cái mà chưa được luôn là đáng yêu!
 
Đơn phương hay chỉ một chiều
Hiến dâng nhiều đến bao nhiêu mới vừa?
Có lẽ tất cả bằng thừa
Mỗi ta mãi mãi chịu thua một người!
 
Trọng Văn - 20100807
Đăng nhập để trả lời
0
Bốn mùa
 
Cho anh nhé những ngày Xuân qua vội
Để mai còn cơ hội ủ tơ vương
Đây nắng lên mùa Hạ đẹp lạ thường
Rất nồng cháy nỗi buồn nào tồn tại?
 
Rồi Thu về quanh đây em nhìn thấy
Lá úa vàng lẩy bẩy chờ rụng rơi
Kế tiếp theo Đông giá tuyết ngập trời
Ta ôm ấp một thời đầy kỷ niệm.
 
Trọng Văn - 20100403
Đăng nhập để trả lời
0
Bệnh mấy bà
 
Mấy bà có bệnh giống nhau
Thấy hàng khuyến mãi mau mau chụp liền
Rất vui vẻ, lẽ đương nhiên
Nghĩ rằng tiết kiệm bộn tiền nữa cơ!
 
Mua về nhà chất ngập kho
Cứ nằm chật đấy, bao giờ xài đâu!
Bị rầy tuần trước, tuần sau
Kêu réo anh hỡi, hãy vào phụ em
 
Dọn dẹp hốt hết đồ đem
Tặng hội từ thiện là êm xuôi rồi
Chỉ cần hơn khoảng tháng thôi
Mở kho ra thử xem coi... cũng đầy!
 
Trọng Văn - 20100912
Đăng nhập để trả lời
0
Giông bão
 
Ở đây giông gió quá chừng
Dường như bão lụt ngoài Trung nữa rồi!
Xứ mô mà khổ ghê nơi
Cứ nghe lũ lụt tơi bời thường xuyên!
 
Dân nghèo sao chẳng được yên
Thiên tai tới tấp mới phiền gì đâu!
Hễ nghĩ đến thấy nhức đầu
Chúa, Phật trên ấy nỡ nào làm ngơ?
 
Đám người nghèo xác, nghèo xơ
Phạm chi lại bị giáng cho tội tình?
Riết rồi đôi lúc khó tin
Thượng đế có để mắt nhìn thế gian?
 
Cứ bỏ mặc kẻ lầm than
Mấy ổng bận rộn lo ăn nhậu à?
Nói vậy chắc cũng không ngoa
Vô tích sự thế, chẳng thà vứt đi!
 
Trọng Văn - 20101016
Đăng nhập để trả lời
0
Phước ai nấy hưởng
 
Cha mẹ gặt hái lắm tiền
Con cái phá của, đương nhiên vậy rồi!
Tội vạ gì chẳng ăn chơi
Núi vàng để đấy, không xơi phí à?
 
Việc đi du học thực ra
Chỉ là một bước sẵn đà xài sang
Cô chiêu, cậu ấm rõ ràng
Danh phận, đẳng cấp được phân rành rành
 
Đốt bạc nhiều cũng thành danh
Cần chi ăn học, nên dành thời gian
Hưởng thụ khi hãy còn xuân
Kẻo mai kia nhỡ muộn màng, tiếc ư?
 
Có ai dám bảo họ hư?
Thiếu gia hào phóng, tiểu thư sang giàu...
Gia đình chúng, thuộc hạng nào
Buôn dân, bán nước, theo Tàu cầu vinh?
 
Hay đám bóc lột người mình
Qua mọi hình thức kinh doanh lớn mà
Thời buổi nầy đã khác xa
Phước ai nấy hưởng nhớ nha, đừng buồn!
 
Trọng Văn - 20101017
Đăng nhập để trả lời
0
Chứng nào tật nấy
 
Thơ  vón cục rụng rơi hờ hững
Gây âm vang: tòm tõm quanh đây
Mượn men rượu, lấy cớ giả say
Nư văng tục chói tai bỏ ghét!
 
Chạy theo đời đến đỗi mỏi mệt
Nên bây chừ bỏ cuộc chịu thua
Ngồi ngoài xem thiên hạ bán/mua
Hay đổi chác: tình/tiền... vui chán!
 
Hết dính líu, trút được gánh nặng
Cười bô bô khản, rát giọng luôn
Nắng rồi mưa là chuyện bình thường
Ờ đôi lúc vui/buồn đâu lạ?
 
Tham, sân, si... ba thứ vất cả
Thành công thì thành Phật như chơi
Nói bằng miệng nghe dễ quá trời
Nhưng nhìn lại chứng nào tật nấy!
 
Trọng Văn - 20101023
Đăng nhập để trả lời
0
Ghé thăm góc vườn hoang vắng,
Khâm phục về thơ đắng chát đủ phần
Nói về cuộc sống thực chân
Khéo nhìn khía cạnh kết vần vào thơ.
[:)]


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Tiến sĩ VN
 
Trước tới nay Việt Nam nhiều tiến sĩ
Nhưng lấy làm lạ nhỉ? Nước nghèo xơ!
Thuở xa xưa đa số thạo văn thơ…
Được đào tạo, chủ yếu: phò vua chúa!
 
Đám bây giờ chẳng biết giỏi gì nữa?
Mà dân mình lại bữa đói, bữa no
Cả rừng vàng, bạc biển phải giao cho
Thầu ngoại quốc tự do vào khai thác!
 
Trút hết tội trên đầu họ oan thật
Những nhân tài giờ chẳng khác thất phu?
Không trọng dụng thì bằng cấp tựa như
Tờ giấy lộn chứ nào hơn, nào kém!
 
Cứ mãi thế là điều đáng tiếc lắm!
Mấy nghìn năm văn hiến thấm vào đâu?
Chả giúp quê hương hùng mạnh, dân giàu
Chúng ta có tự hào cũng vô nghĩa!
 
Trọng Văn - 20091017
Đăng nhập để trả lời
0
Bắc/Trung chị em ghẻ!
 
Mừng Thăng Long 1000 năm già cỗi
Bao công trình làm dối kịp phô trương
Như hàng mả xinh đẹp chả bình thường
Và trong ruột ra sao ai cũng rõ!
 
Hồ Hoàn Kiếm lòe loẹt giăng đèn đỏ
Chẳng khác chi nhà thổ của Trung Hoa
10 ngày hội rềnh rang khắp gần xa
Vâng Hà Nội: gái già thích khoe mẽ!
 
Còn miền Trung chắc là cô em ghẻ
Tuy trẻ hơn, nhưng héo hắt nghèo nàn
Trời không thương hành lũ lụt hằng năm
Bao làng mạc nhấn chìm trong biển nước!
 
Cha/mẹ Việt suốt đời tích lũy phước
Chị Bắc phương sanh trước tước sạch rồi
Để cô em đói, lạnh quá đơn côi
Gánh chịu hết thiệt thòi, bị bỏ mặc!
 
Trọng Văn - 20101113
Đăng nhập để trả lời
0
Tương lai?
 
Trong lứa tuổi cần đến trường học chữ
Bao trẻ thơ tự tìm kế mưu sinh?
Quê hương tôi nhiều năm sau chiến chinh
Dân nghèo vẫn: nghèo, khổ vẫn: khổ!
 
Và ngược lại thì thiểu số giàu có
Giàu gấp trăm trọc phú ở xứ ngoài
Khoảng chênh lệch nhìn vào sẽ thấy ngay
Nó quá lớn, mỗi ngày càng một lớn!
 
Bao người dân phải xuất khẩu lao động?
Hay bán thân làm gái khắp 5 châu...
Có điều chi đáng để đảng tự hào
Khi đất nước bị Tàu dần xâm chiếm?
 
Quê hương ta nhân tài chắc không hiếm
Nhưng bởi vì bất mãn họ tìm quên
Bằng buông thả trong rượu chè hằng đêm
Mai đất nước về đâu? Xin thử đoán!
 
Trọng Văn - 20101019
Đăng nhập để trả lời
0
Cù nhầy
 
Loay hoay tới tháng 12
Giáng Sinh chỉ cách đâu vài tuần thôi
Thế là hết thập niên rồi
Bản thân cũng vậy, vẫn đời tha hương
 
Tất cả đều rất bình thường
Tuổi chồng chất tuổi vấn vương chút sầu
Thời gian vội vả qua mau
Điểm thêm vài nét úa nhàu trên ta!
 
Chẳng mơ gần, hết mộng xa
Ờ thì cảm thấy mình già dặn hơn
Ngòi bút lười viết chóng mòn
Ý thơ ngao ngán chảy không suôn vần!
 
Như bị tắc nghẽn, cắt ngang
Nhìn lại chợt thoáng ngỡ ngàng vu vơ
Thôi thì bỏ lửng đây cơ
Cù nhầy than vãn bao giờ mới nguôi?
 
Trọng Văn - 20101204
Đăng nhập để trả lời
0
Mèn đéc ơi lâu ghê chị Băng Nguyệt
Gặp gió nào nó thổi tạt vào đây?
Chị lại cười rằng Văn tật cù nhầy
Hay viết bậy bởi vì bịnh ngứa mắt
 
À còn lịch, khi nghe cũng thích thật
Nhưng mà thôi xa quá hổng dám xin
Nếu chị scan rồi post... em sẽ nhìn
Vậy là tốt và đỡ tiền cước phí
 
Mới thấy đó gần cuối năm rồi nhỉ
Sẵn dịp nầy thương chúc chị an khang
Cả gia đình hạnh phúc, công việc nhàn
Vui, trẻ, khỏe, đẹp xinh hơn năm ngoái...
[:)][:D][;)]
Đăng nhập để trả lời
0

Dịch vụ lạ!
 
Bên quê nhà nhiều dịch vụ quái gở
Như học thuê, thi thế, mướn người yêu
Hoặc mối mai vợ nhỏ... và rất nhiều
Kể không xiết biết bao điều khó nghĩ!
 
Mấy thiếu gia ở đâu cũng sướng nhỉ
Vì mảnh bằng đại học thích thì mua
Chuyện học thêm, luyện thi kể như xưa
Tiền có thể mua tiên huống gì điểm?
 
Đám đại gia rủng rỉnh nhờ người kiếm
Cưới hộ về vợ nhỏ xài tạm thôi
Vài tháng sau, no đủ chán chê rồi
Liền giả bộ chuyện cần bay về... Mỹ
 
Xong mất biệt... nên nàng ngồi rầu rĩ
Giấc mơ nào phút chốc vỡ tan hoang
Kể như vừa đánh mất tí xuân xanh
Cho dê chúa khoái tìm cảm giác mới!
 
Quý tiểu thư ngày nay thì khỏi nói
Mướn những chàng lịch lãm làm tình nhân
Sáng, trưa, chiều đưa đón mình đi ăn
Hay đến lớp để bạn bè lé mắt...
 
Thành phần nghèo xã hội kiếm từng cắc
Vật lộn tìm cơm áo rất khó khăn
Nhưng dân giàu nhu cầu lạ gia tăng
Sống hưởng thụ dễ dàng hơn vua chúa.
 
Trọng Văn - 20101204
Đăng nhập để trả lời
0

Quà cứu trợ!
 
Quà cứu trợ đồng bào nạn lũ lụt
Ai nỡ lòng ăn chận bỏ túi riêng?
Đám tham quan mờ mắt bởi vì tiền
Vừa thấy lợi hớt liền chẳng ngần ngại!
 
Nếu cán bộ lớn/nhỏ đều như vậy
Hỏi đồng bào, cô bác có còn tin?
Thật xấu hổ cho dân tộc của mình
Tuy độc lập vẫn thua thời bị trị!
 
Thực dân Pháp, giặc Tàu hay Mỹ ngụy
Chúng dám làm chuyện ấy chắc chắn ta
Chống tới cùng, phanh phui… sáng tỏ ra
Giờ sao lại chính quyền cố bưng bít?
 
Cuộc điều tra kéo dài chả nhúc nhích
Ờ quá nhiều xôi thịt ém miệng cơ!
Dân miền Trung sống bữa đói, bữa no
Cứ phó mặc địa phương tự giải quyết!
 
Trọng Văn - 20101219
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trongvan


Quà cứu trợ!
 
Quà cứu trợ đồng bào nạn lũ lụt
Ai nỡ lòng ăn chận bỏ túi riêng?
Đám tham quan mờ mắt bởi vì tiền
Vừa thấy lợi hớt liền chẳng ngần ngại!
 
Nếu cán bộ lớn/nhỏ đều như vậy
Hỏi đồng bào, cô bác có còn tin?
Thật xấu hổ cho dân tộc của mình
Tuy độc lập vẫn thua thời bị trị!
 
Thực dân Pháp, giặc Tàu hay Mỹ ngụy
Chúng dám làm chuyện ấy chắc chắn ta
Chống tới cùng, phanh phui… sáng tỏ ra
Giờ sao lại chính quyền cố bưng bít?
 
Cuộc điều tra kéo dài chả nhúc nhích
Ờ quá nhiều xôi thịt ém miệng cơ!
Dân miền Trung sống bữa đói, bữa no
Cứ phó mặc địa phương tự giải quyết!
 
Trọng Văn - 20101219

 
    Nực cười cái chuyện chống ăn tham
   Lề thói bao năm đã thẳng hàng
   Con cháu đầy đàn nêm chặc gốc
   Tay sai vây cánh đã bao hàm
   Thanh thiên ví thử không ban kiếm
   Ông sẽ làm gì được với quan
   Lề thói quan liêu sao lại dám
   Cửa quyền tang tịch làm sao an.
  
 
Chúc anh TrongVan nhiều sức khoẻ trong năm mới !!!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nevermind

   Nực cười cái chuyện chống ăn tham
   Lề thói bao năm đã thẳng hàng
   Con cháu đầy đàn nêm chặc gốc
   Tay sai vây cánh đã bao hàm
   Thanh thiên ví thử không ban kiếm
   Ông sẽ làm gì được với quan
   Lề thói quan liêu sao lại dám
   Cửa quyền tang tịch làm sao an.
  
 
Chúc anh TrongVan nhiều sức khoẻ trong năm mới !!!

 
Nếu làm quan quyền hổng có ăn
Thì thử hỏi xem mấy đứa làm?
Xưa nay là thế chả gì lạ
Thành ra chức vụ ai cũng ham
 
Bè phái vây cánh chuyện bắc buộc
Có vậy chúng mới thấy bảo an
Dân nghèo muôn thuở vì vô phước
Đói rách suốt đời vẫn phải kham!
 
Cám ơn nevermind đã ghé chơi, chúc bạn và gia quyến một năm mới vạn sự như ý
[:)][:D][;)]
 
Hàng Trung Quốc
 
Thực phẩm Tàu dùng quá nhiều hóa chất
Riết cả dân Trung Quốc hổng dám ăn
Giờ họ chuộng hàng hóa của Việt Nam
Hay rau, quả, thịt, cá… từ nước khác
 
Làm láng giềng với chúng cũng xui thật
Đồ ứ thừa nó cứ thãi qua ta
Còn những gì tốt/lành chúng bu qua
Thu mua hết với giá cao hết biết!
 
Nên quê nhà hứng chịu toàn thua thiệt
Hàng địa phương giá cả: cắt cổ luôn
Thành thử dân lao động mình thường thường
Phải tiêu thụ rác rưởi (bởi nó rẻ!)
 
Ờ đám nghèo chết sớm chính vì thế
Nhìn bà con bệnh tật tứ lung tung
Nào ung thư, sạn thận… tội vô cùng
Đúng: tai họa chọn nhà kẻ bần khổ!
 
Trọng Văn - 20110118
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trongvan

Trích đoạn: nevermind

  Nực cười cái chuyện chống ăn tham
   Lề thói bao năm đã thẳng hàng
   Con cháu đầy đàn nêm chặc gốc
   Tay sai vây cánh đã bao hàm
   Thanh thiên ví thử không ban kiếm
   Ông sẽ làm gì được với quan
   Lề thói quan liêu sao lại dám
   Cửa quyền tang tịch làm sao an.
  
 
Chúc anh TrongVan nhiều sức khoẻ trong năm mới !!!


Nếu làm quan quyền hổng có ăn
Thì thử hỏi xem mấy đứa làm?
Xưa nay là thế chả gì lạ
Thành ra chức vụ ai cũng ham
 
Bè phái vây cánh chuyện bắc buộc
Có vậy chúng mới thấy bảo an
Dân nghèo muôn thuở vì vô phước
Đói rách suốt đời vẫn phải kham!
 
Cám ơn nevermind đã ghé chơi, chúc bạn và gia quyến một năm mới vạn sự như ý
[:)][:D][;)]

Hàng Trung Quốc
 
Thực phẩm Tàu dùng quá nhiều hóa chất
Riết cả dân Trung Quốc hổng dám ăn
Giờ họ chuộng hàng hóa của Việt Nam
Hay rau, quả, thịt, cá… từ nước khác
 
Làm láng giềng với chúng cũng xui thật
Đồ ứ thừa nó cứ thãi qua ta
Còn những gì tốt/lành chúng bu qua
Thu mua hết với giá cao hết biết!
 
Nên quê nhà hứng chịu toàn thua thiệt
Hàng địa phương giá cả: cắt cổ luôn
Thành thử dân lao động mình thường thường
Phải tiêu thụ rác rưởi (bởi nó rẻ!)
 
Ờ đám nghèo chết sớm chính vì thế
Nhìn bà con bệnh tật tứ lung tung
Nào ung thư, sạn thận… tội vô cùng
Đúng: tai họa chọn nhà kẻ bần khổ!
 
Trọng Văn - 20110118


 
                Bàn tay ngón vắn ngón dài
         Anh không ham tài đâu xài tiền đô
               Thứ gì anh cũng quào vô
         Miễn sao lưng túi anh sô đầy vàng
               Mặc kệ nhà khác tan hoang
         Miễn nhà mình ấm tiền hàng lót lưng
 
               Nào hay đứng giữa lưng chừng
         Bốn bề gió lộng gốc bưng mấy hồi
          
               Khôn hồn hãy nghĩ lại thôi
         Kẻo như tổng thống truất ngôi rồi kìa
               Hăm mấy năm đã ngồi chia
         Gốc rể rồi cũng đứt lìa quê hương
               Thương thì cũng thật là thương
         Nếu không hồi hướng hết đường mà lui.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nevermind

Trích đoạn: trongvan

Trích đoạn: nevermind

 Nực cười cái chuyện chống ăn tham
   Lề thói bao năm đã thẳng hàng
   Con cháu đầy đàn nêm chặc gốc
   Tay sai vây cánh đã bao hàm
   Thanh thiên ví thử không ban kiếm
   Ông sẽ làm gì được với quan
   Lề thói quan liêu sao lại dám
   Cửa quyền tang tịch làm sao an.
  
 
Chúc anh TrongVan nhiều sức khoẻ trong năm mới !!!


Nếu làm quan quyền hổng có ăn
Thì thử hỏi xem mấy đứa làm?
Xưa nay là thế chả gì lạ
Thành ra chức vụ ai cũng ham
 
Bè phái vây cánh chuyện bắc buộc
Có vậy chúng mới thấy bảo an
Dân nghèo muôn thuở vì vô phước
Đói rách suốt đời vẫn phải kham!
 
Cám ơn nevermind đã ghé chơi, chúc bạn và gia quyến một năm mới vạn sự như ý
[:)][:D][;)]



               Bàn tay ngón vắn ngón dài
         Anh không ham tài đâu xài tiền đô
               Thứ gì anh cũng quào vô
         Miễn sao lưng túi anh sô đầy vàng
               Mặc kệ nhà khác tan hoang
         Miễn nhà mình ấm tiền hàng lót lưng

               Nào hay đứng giữa lưng chừng
         Bốn bề gió lộng gốc bưng mấy hồi
          
               Khôn hồn hãy nghĩ lại thôi
         Kẻo như tổng thống truất ngôi rồi kìa
               Hăm mấy năm đã ngồi chia
         Gốc rể rồi cũng đứt lìa quê hương
               Thương thì cũng thật là thương
         Nếu không hồi hướng hết đường mà lui.

 
Tổng thống nào bị truất ngôi
Chạy ra nước khác cũng ngồi không ăn
Mất vương vị, vẫn sống nhàn
Chứ đâu nghèo khổ như dân đen nà
 
Có đầu óc phải dùng nha
Thiên hạ bày cổ sẵn mà chả xơi
Thì phải nói phí của giời
Mai kia mốt nọ hết thời tiếc ư?
 
[:)][:D][;)]
 
Đăng nhập để trả lời
0

Chúc Xuân
 
Giữa đêm pháo nổ đì đùng
Làng trên xóm dưới đón mừng Xuân sang
Ngoài hiên Mai/Cúc nở vàng
Tưởng chừng e ấp ngại ngần khoe duyên...
 
Tạm gạt bỏ mọi muộn phiền
Chuyện cần ghi nhớ trước tiên phải làm
Chúc quan tham được một năm
Bạc vô như nước cứ nằm mà ăn
 
Chúc bọn cán bộ hải quan
Gặp toàn món bở chia phần no nê
Chúc doanh nhân mãi phủ phê
Gái đẹp, đàng điếm, rượu chè… thả ga
 
Chúc tiểu thư, chúc thiếu gia
Phung phí xả láng tỏ ra mình giàu
Chúc nhóm phe cánh giặc Tàu
Đợ dân bán nước giá cao lộc nhiều
 
(Mồ cha mả tổ… bao nhiêu
Cắt xén dâng trọn là điều đương nhiên)
Chúc thầy lang khắp mọi miền
Bao thơ (đút lót) đầy tiền tạ ơn
 
Chúc đám băng đãng, du côn
Bảo kê khấm khá bộn hơn niên rồi
Chúc tú bà khắp mọi nơi
Buôn nhiều trinh dỏm lắm lời ít công…
 
Chúc xong nhìn lại non sông
Việt Nam hết giống con rồng cháu tiên?
Thời nay hám lợi, tham tiền
Bao người mờ mắt hóa điên hóa rồ!
 
Trọng Văn - 20110108
Đăng nhập để trả lời
0

Ả Mèo
 
À con cọp vì hoàn cảnh khốn khó
Đã thu hình nhỏ thó lại thành mèo
Bỏ gầm gừ giờ chỉ kêu meo meo
Hết hung dữ, thích làm eo làm nũng!
 
Mới hôm nào trông oai phong hùng dũng
Mà bây chừ dáng dấp rất khoan thai
Từ đi đứng, ăn uống… hỏi thử ai
Tưởng tượng được rằng mèo là tiểu hổ
 
Dễ cưng quá nhưng coi chừng lầm đó
Rinh về đi vài bữa sẽ biết tay
Nai lưng ra chiều chuộng nó dài dài
Bởi bản chất ả mèo… hơi ích kỉ!
 
Trọng Văn - 20101224
Đăng nhập để trả lời
0