📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Góc vườn hoang vắng - Trọng Văn

872 trả lời, 105.025 lượt xem — Trang 5 / 30
Trích đoạn: Thuỵ Du

Nhớ này là bệnh nhớ truyền
Nó từ bên đó nó chuyền sang đây
Nhớ Văn nhớ cả đêm ngày
Thiệt nhớ là nhớ cả ngày cả đêm....[:)][:D][:)]
thuỵ du


 
Mèn ơi bịnh nhớ hay lây
Cả đám bị hết thường ai bây giờ?
Suốt ngày ra ngẩn vào ngơ
Khám bác sĩ bảo: “Suy khờ thần kinh”
 
Chết chưa, cái nầy là đãng trí rùi, chứ đâu còn là bệnh nhớ nữa TD ơi! [:)][:D][;)]
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-13 23:23:40Viet duong nhan>
Có những bài thơ
 
Có những bài thơ, rất tầm thường
Nhưng làm người đọc nghe vấn vương
Dăm từ đơn giản pha dí dỏm
Càng coi càng thấy nét dễ thương.
 
Có những bài thơ, rất kiêu sa
Từng từ, từng chữ thật văn hoa
Khổ nỗi bao người phải bóp trán
Thi sĩ viết gì đoán không ra!
 
Có những bài thơ, chả theo vần
Từ đầu chí cuối đọc suông băng
Nhưng đừng vì vậy mà tưởng dở
Ý nghĩa thâm sâu chẳng gì bằng!
 
Có những bài thơ quá khắt khe
Vần, luật, niêm, đối… khó thấy ghê
Xem qua tám câu đầu nặng trịch
Đọc xong cái lưỡi bị tréo ngoe!
 
Có những bài thơ rất ngây ngô
Tác giả đâu phải là thằng khờ
Của chính thi sĩ nổi danh đấy
Như vậy mới xứng gọi là thơ.
 
Có những bài thơ đọc thấy thanh
Khi hiểu đúng nghĩa mặt tái xanh
Nữ sĩ nhiều bà tục hết biết
Đàn ông đụng độ, bỏ chạy nhanh…
 
Có những bài thơ dài lê thê
Vừa xem vừa ngáp trẹo hàm nè
Loại nầy dùng được khi mất ngủ
Đỡ tiền mua thuốc, lợi ghê nhe!
 
Có những bài thơ rất vô duyên
Chọc cho độc giả phát nổi điên
Lắm bạn nên tìm thêm thù địch?
Chuyện nầy thú thật rất là phiền!
 
Có những bài thơ quá trữ tình
Khiến cho người đọc hơi khó tin
Từ đầu chí cuối yêu… yêu… miết!
Vị thi sĩ nầy chắc xạo kinh!
 
Có những bài thơ không giống thơ
Được sáng tác bởi tay lơ mơ
Thế mà độc giả đông vô số
Kẻ viết/người coi đứa nào khờ?
 
Có những bài thơ lạ lùng thay
Xem xong rưng rức cả trời mây
Vô duyên, vô cớ làm mình khóc
Vừa lau nước mắt vừa khen hay!
 
Có những bài thơ chữ thơm thơm
Hành phi, mỡ tỏi/sả, mắm tôm…
Mèn ơi thơ thẫn đem nấu nướng
Chữ nghĩa chiên xào thành bữa cơm?
 
Có những bài thơ viết tặng em
Cô nào cũng bảo là không thèm
Sợ bồ thấy được ghen đánh chết
Hay lắm, để dành tự anh xem!
 
Có những bài thơ cả trời mơ
Đêm thâu thi sĩ bên đèn mờ
Nghĩ hoài mà chẳng tìm ra ý
Giấy còn trinh trắng nằm đợi chờ!
 
Có những bài thơ thật vui tươi
Buồn buồn mà đọc cũng tức cười
Nếu ngồi không vững là té ghế
Thơ cỡ như thế, quả tuyệt vời.

Trọng Văn- 20090106
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trongvan

Trích đoạn: Thuỵ Du

Nhớ này là bệnh nhớ truyền
Nó từ bên đó nó chuyền sang đây
Nhớ Văn nhớ cả đêm ngày
Thiệt nhớ là nhớ cả ngày cả đêm....[:)][:D][:)]
thuỵ du



Mèn ơi bịnh nhớ hay lây
Cả đám bị hết thường ai bây giờ?
Suốt ngày ra ngẩn vào ngơ
Khám bác sĩ bảo: “Suy khờ thần kinh”

Chết chưa, cái nầy là đãng trí rùi, chứ đâu còn là bệnh nhớ nữa TD ơi! [:)][:D][;)]


Dám bảo suy khờ thần kinh
Trọng Văn này thiệt linh tinh quá trời
Nhớ mà nói nhớ khơi khơi
Là bệnh đãng trí chết rồi sao đây???[:D][:)][:D]

thuỵ du

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Có những bài thơ, rất kiêu sa
Từng từ, từng chữ thật văn hoa
Khổ nỗi bao người phải bóp trán
Thi sĩ viết gì đoán không ra!

Đó là thơ của thuỵ du đó

 
Khi đạt được tới trình độ viết mà chẳng ai hiểu nỗi mình viết gì thì cao siêu lắm TD ạ, Du chắc mất thêm một thời gian nữa mới lên đên bậc đó nên khoan mừng vội! Vì đó là lối viết của mấy người sống vượt thời gian và có thể họ dùng những ngôn từ của thời tương lai đấy! [:)][:D][;)]
 
Trích đoạn: Thuỵ Du

Dám bảo suy khờ thần kinh
Trọng Văn này thiệt linh tinh quá trời
Nhớ mà nói nhớ khơi khơi
Là bệnh đãng trí chết rồi sao đây???[:D][:)][:D]

thuỵ du


 
Đãng trí là bệnh người già
Thụy Du trẻ quá lo xa làm gì?
Bây giờ còn nhớ, nhớ đi
Mai kia chẳng có cách chi nhớ nè! [:)][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Em đi
 
Em đi trời vội chuyển sang Đông
Wattles bạc lá thôi trỗ bông
Két trắng dạo nào nay vắng bóng
Hàng Phong trút nốt dăm lá hồng!
 
Em đi hoang phế một góc sông
Trên bến ngày xưa có kẻ trông
Vắng con đò cũ hàng quán trống
Ai đó bao giờ trở lại không?
 
Em đi trăng rải sầu qua song
Ấp ủ niềm riêng mãi trong lòng
Đâu đây nghe nỗi buồn cô đọng
Bao trùm kín lấy cả gian phòng!
 
Em đi ai tưới gốc Ngô Đồng
Lá rụng rơi đầy vơi nhớ mong
Anh lang thang kiếm tìm vô vọng
Quẩn bước đường tình mãi long đong.
 
Trọng Văn - 20090101
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: trongvan

quote:

Trích đoạn: Thuỵ Du



 
 

 

      















....
Cùng nhau ta chúc Xuân sang vui nào....

thuỵ du



Vui Xuân mà chẳng rủ Văn
Ghé qua lại thấy đồ ăn ê hề
Nửa muốn ở, nửa muốn về
Bạn bè tưởng tốt, ai dè xấu ghê!


Văn ơi Văn hỡi là Văn
Đừng có giở thói bà chằng ra nghe
Rượu thịt sẵn có ê hề
Chưa kịp qua bạn đã về đòi ăn
Đây nè Du tiếp cho Văn
Thịt bò nhúng dấm thịt thăng ngon nè
Gà luộc chanh cũng thấy mê
Thêm rô ti nữa ê hề thiệt nghen
Bông bí xào tỏi nữa hen
Gắp cho đầy chén Văn "en" nghe bồ
Đừng có xí xa xí xô
Đặt bày hờn dỗi cho tô rượu nè
May mà có Văn đó nghe
Cùng anh kimrbl uống một phe râu mày (mày râu)
Còn Du với bé Lam này
Rượu không biết uống sợ say thấy mồ
Bây giờ mình một tiếng "dô"
Chúc mừng năm mới hởi hồ (hồ hởi) vui nha !!!

thuỵ du

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Văn ơi Văn hỡi là Văn
Đừng có giở thói bà chằn ra nghe
Rượu thịt sẵn có ê hề
Chưa kịp qua bạn đã về đòi ăn
Đây nè Du tiếp cho Văn
Thịt bò nhúng dấm thịt thăng ngon nè
Gà luộc chanh cũng thấy mê
Thêm rô ti nữa ê hề thiệt nghen
Bông bí xào tỏi nữa hen
Gắp cho đầy chén Văn "en" nghe bồ
Đừng có xí xa xí xô
Đặt bày hờn dỗi cho tô rượu nè
May mà có Văn đó nghe
Cùng anh kimrbl uống một phe râu mày (mày râu)
Còn Du với bé Lam này
Rượu không biết uống sợ say thấy mồ
Bây giờ mình một tiếng "dô"
Chúc mừng năm mới hởi hồ (hồ hởi) vui nha !!!

thuỵ du


 
Khiếu nại thì mới chịu mời!
Xem như chuyện nhỏ được rồi bỏ qua...
Cái nầy nể mặt Du nha
Cầm đũa lấy lệ (nhưng mà quá ngon)
 
Ăn ít thì thấy lỗ hơn
Thôi thì ăn thiệt, mớ còn bỏ bao
Đem về cất tới bữa sau
Hâm lên ăn tiếp có sao đâu nè! [:)][:D][;)]


 
Đăng nhập để trả lời
0
Thì sao?
 
Có người bán linh hồn cho quỷ
Để được gì? Họ lấy lợi danh!
Nếu phải cầm linh hồn cho quỷ
Đổi phú quý, thôi không có anh!
 
Người bỏ hết hướng về với Phật
Tích phước ư? Cũng thật mơ hồ!
Anh dẫu muốn quay về với Phật
Phật chê anh hành khất dại khờ!
 
Biết bao người một lòng với Chúa
Mơ thiên đàng mở cửa đón chờ
Cỡ như anh vừa tới nhà Chúa
Ngài vội vàng cảnh cáo đừng vô!
 
Mọi người Việt đều yêu tổ quốc
Rất chân thành hay dóc láo thôi?
Anh vẫn biết mình còn tổ quốc
Yêu thì sao, giờ cũng xa vời!
 
Trọng Văn - 20090104
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi lúc
 
Đôi lúc có buồn, buồn chút thôi
Hôm trước hôm sau lại yêu đời
Dẫu đời đen bạc, đời vẫn đẹp
Ta biết thương ta, đủ lắm rồi!
 
Người phụ bạc người! Thế thì sao?
Trách khứ được chi? Khỏi trách đâu!
Nhiều việc cố tránh, không tránh nỗi
Yêu, chán, hết yêu, chuyện trước sau!
 
Muộn phiền vứt được, vứt bỏ đi
Giữ chẳng lợi đâu! Giữ làm gì?
Quang gánh quằn vai, thì trút gánh!
Si tình quá khổ, thôi đừng si!
 
Thiên đàng nơi đây, địa ngục đây
Tin ai nói đúng, ai nói sai?
Khổ tâm mới thật là bể khổ!
Hạnh phúc chuyền tay, vuột xa bay!
 
Trọng Văn - 20090102
Đăng nhập để trả lời
0

Buồn
 
Buồn gieo theo gió ven sông
Lục Bình tim tím xuôi dòng xa đưa
Đôi bờ lau sậy lưa thưa
Gió lùa ký ức thuở xưa trở về!
 
Một nửa tỉnh, một nửa mê
Nhớ mùa khói lửa trên quê dạo nào
Chết chóc, tang tóc, thương đau!
Bao người thương ở tuyết đầu hy sinh?
 
Đêm xuống trăng sáng lung linh
Máu xương nào đổi thanh bình hôm nay?
 
Trọng Văn - 20081231
Đăng nhập để trả lời
0
Có những bài thơ
 
Có những bài thơ, rất tầm thường
Nhưng làm người đọc nghe vấn vương
Dăm từ đơn giản pha dí dỏm
Càng coi càng thấy nét dễ thương.

Đó là thơ của Trọng Văn đó

Có những bài thơ, rất kiêu sa
Từng từ, từng chữ thật văn hoa
Khổ nỗi bao người phải bóp trán
Thi sĩ viết gì đoán không ra!

Đó là thơ của thuỵ du đó
 
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-13 23:12:50Viet duong nhan>
Nhọc nhằn kiếp người
 
Kiếp người tựa giấc chiêm bao
Chiêm bao sao chẳng thấy đâu an nhàn?
Vua chúa, thủ tướng hay dân
Ai ai cũng phải phải nhọc nhằn sớm hôm
 
Lắm người khó nhọc áo cơm
Kẻ nặng trách nhiệm trông nom nước nhà
Luật sư, chánh án, quan tòa,
Vũ công, nhạc sĩ, hay bà bán xôi,
 
Thương gia, tài xế, chú bồi,
Nông dân dưới ruộng, trên đồi tiều phu,
Bác sĩ, y tá, kỹ sư,
Bạn hàng, ngư phủ, ông từ, cu li,
 
Thợ thuyền, nhà báo, má mì,
Ma cô, gái điếm, trẻ đi đánh giày,
Ca sĩ, đầu bếp, thợ may,
Thợ hòm, lính tráng, ông cai, thợ hồ,
 
Phu xe, thợ bạc, chăn bò,
Phi công, dược sĩ, lái đò, bà mai,
Thợ săn, ký giả, cô/thầy…
Và bao nghề khác kể hoài không xong
 
Ngày đêm công việc gánh gồng
Lao tâm, lao lực mới mong ấm lành
Thừa tiền chưa hẳn được nhàn
Bần hàn dù có phàn nàn lợi chi?
 
Lúc hân hoan, lúc sầu bi
Đừng cố chấp quá làm gì khổ thân
Dẫu sung túc hoặc khó khăn
Sống vui cần phải lạc quan yêu đời.
 
Trọng Văn - 20090111
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi Viết
 
Tôi mơ ước được thành ký giả
Đi du hành khắp cả đó đây
“Tường Thuật” tôi sẽ viết tràn đầy
Cho độc giả, nằm nhà đọc đã.
 
Nhưng rất tiếc sống trên xứ lạ
Tôi chỉ là một gã chuyên viên
Điện Toán, nên năm tháng buồn phiền
Bạn cùng máy, có chi vui hả?
 
Nhân đôi dịp nghỉ ngơi thong thả
Nhã hứng thì gieo những vần thơ
Viết cho vui hoặc giết thì giờ
Nên có dở cũng không gì lạ.
 
Nhiều khi viết để nghe mát dạ
Và tin rằng tất cả còn đây
Dù ly hương mấy chục năm đầy
Lòng tôi vẫn hướng về quê mẹ.
 
Trọng Văn - 20060102
Đăng nhập để trả lời
0
Ru em
 
Ngủ đi, hãy ngủ cho say
Anh ru giấc điệp dáng gầy như Trăng
Hôm nay hăm mấy sắp tàn
Mập mờ, le lói xuyên mành bên song.
 
Ngủ đi hãy ngủ thật nồng
Anh ru em với tấm lòng thủy chung
Gió lùa nhành lá nhẹ run
Hay làn hơi thở ta cùng nhịp tim?
 
Ngủ đi dù chỉ lim dim
Anh ru vào mộng, em tìm tin yêu
Cuộc đời dài được bao nhiêu?
Có nhau ta chẳng mơ điều gì hơn!
 
Ngủ đi hãy ngủ rất ngon
Mai kia xa cách em còn nhớ anh?
Đêm nhìn sao sáng long lanh
Ngôi nào vừa mới hình thành hôm qua?
 
Trọng Văn - 20090101
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng kèn xe ai bấm!
 
Mặc đồ cộc anh ra mua thuốc lá
Trời Sài Gòn sao buốt giá đêm nay?
Không chút gió lại lập cập chân tay!
Chợt nhớ quá những ngày xưa phố núi!
 
Thành phố buồn núi/rừng/sương/thác/suối...
Của dạo nào trong lứa tuổi mới yêu
Có một người mà anh nhớ thật nhiều
Và luôn cả những buổi chiều leo dốc...
 
Người con gái hay chê anh là ngốc
Ngốc thật ư? Chẳng đủ óc yêu em?
Lần đầu tiên say đắm bờ môi mềm
Bị quấy nhiễu bởi kèn xe ai bấm!
 
Mặt đỏ bừng, im lặng còn run lắm!
Buông nhau cười khúc khích, đẫm hồ hôi…
Thời gian trôi… tất cả thành xa vời
Giờ trên đấy không còn người ấy nữa!
 
Mãi bôn ba thành đô sống qua bữa
Thoáng vô tình kỷ niệm thuở rất xưa
Chợt hiện về... Khi bước giữa làn mưa
Tiếng kèn bấm, giật mình! Chưa tỉnh mộng.
 
Trọng Văn - 20090111
 
* Ý thơ từ bài Lạnh của QC
 
Đăng nhập để trả lời
0
Bắt cá hai tay.
 
Cá hai tay bắt một con
Còn thương mỗi lúc tránh hơn một người
Nhớ đừng tham quá ai ơi
Để rồi vuột hết, trách đời bất công?
 
Đàn bà, trai/gái, đàn ông
Tình yêu ai có bằng lòng xẻ/sang?
Nếu không, xin chớ ngược ngang
Đừng luôn luôn nghĩ cho phần mình thôi
 
Chẳng nên lợi dụng, kiếm lời
Tế nhị / hợp lý thử coi thế nào
Kẻ khờ ngu ngốc mãi đâu?
Chân tình / gian dối khác nhau rành rành.
 
Trọng Văn - 20070617
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ tầm xuân
 
“Trèo lên cây Bưởi hái hoa”
Bị gai đâm/sướt rách da bấy người!
Oái oăm anh thế vẫn cười
Thích chi hương Bưởi? Để rồi ẩm ê!
 
Tiếp theo trèo tới cây Me
Bẻ trái chín/dốt, em mê vô cùng
Tối về anh rủ vô mùng
Cho muỗi khỏi chích, mình cùng… ăn nha!
 
… Sáng ra em xuống vườn Cà
Tầm xuân chưa nở sao đà nát tan?
Mưa đêm vùi dập hoa tàn
Giờ mất tất cả, nghĩ càng thấy đau!
 
Trọng Văn - 20070616
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa
 
Thân em như cánh Phù Dung
Trắng hồng xinh xắn trên vùng cao nguyên
Nở trong giông tố buồn phiền
Xế chiều tàn úa mang niềm tủi thân.
 
Cúc Vàng em nở trên sân
Văn, Ðàn, Thơ, Nhạc bao lần ngợi khen
Không phân cao thấp sang hèn
Giới nào em cũng làm quen được mà.
 
Ðây nàng Hồng thắm kiêu sa
Nở trong lồng kiếng mặn mà sắc hương
Nhớ nhe em chẳng tầm thường
Ðấy nhành gai bén tổn thương nhiều người.
 
Cuối đông Lan mới hé cười
Lâu tàn hương sắc lắm người chuộng thương
Nhưng em vẫn rất khiêm nhường
Trời sinh em thế anh đừng cười em.
 
Ðầu Xuân Mai nở bên thềm
Rực vàng dưới nắng cho mềm lòng anh
Biết em đem đến sự lành
Mến em nguời mến cả cành lẩn hoa.
 
Trúc Ðào tươi tắn ngày qua
Chiều nay lá rụng bay vào sân ai?
Ðể ai than vắn thở dài
Ðể ai oán hận những ngày mới yêu.
 
Ve kêu Phượng nở rất nhiều
Thương nghìn xác đỏ trong chiều gió bay
Học trò lưu bút chuyền tay
Ngỡ ngàng, lưu luyến ngày mai xa rồi!
 
Lục Bình hoa tím nổi trôi
Không bờ, Không bến biết rồi về đâu
Chẳng lo, chẳng nghĩ, chẳng sầu
Tự do phiêu lãng dưới bầu trời xanh.
 
Ven đường Trinh Nữ mong manh
Thẹn thùng xếp lá ôm nhành dể yêu
Quý em chất phát mỹ miều
Ðáp tình người lính gặp chiều hành quân.

 
Tiếc đời Dạ Lý gian truân
Về đêm bán cả tuổi xuân hương nồng
Sáng nay em có buồn không?
Cô phòng lẽ bóng buồn thiu một mình.
 
Ai mang sang biếu đóa Quỳnh
Ðêm về chớm nở mối tình thơ ngây
Hương thơm ngào ngạt ngất say
Thế mà vừa sáng tàn phai mất rồi!
 
Ôi giàn Thiên Lý xa xôi
Chìm trong khói lửa quê tôi đọa đày
Chiều nay tôi đứng bên nầy
Trông về bên ấy đong đầy tình anh.
 
Dưới đầm Sen trắng lá xanh
Gần bùn nhưng vẫn cao thanh ngọc ngà
Ðã từng vang tiếng gần xa
Tháp Mười em đẹp nhất mà ai ơi.
 
Kìa Anh Ðào thắm góc trời
Lụa là tươi tắn tuyệt vời đường quê
Ðể đời còn mãi say mê
Người em Phú Sỉ đẹp tê tái hồn.
 
Bên đồi Xiêm ấy hoàng hôn
Phủ đầy hoa tím mầu buồn tang thương
Chết người em nhỏ hậu phương
Anh ngoài trận tuyến bước đường chùn chân.
 
Ngọc Lan nho nhỏ trắng ngần
Ðể cho hồn bướm có lần mơ tiên
Nước hoa em cũng đắt tiền
Mùi em thơm dịu, ngọt, hiền rất sang.
 
Hương thơm hoa Sứ nhà nàng
Ướp trà mẹ đãi họ hàng gần xa
Sao nàng chẳng hiểu lòng ta
Giờ hoa còn đó thế mà em đâu?
 
Tigôn hồng trắng hai mầu
Ðóa hoa tim vỡ đôi mầu đều xinh
Ngây thơ đánh mất mối tình
Ðến khi em hiểu thì mình đã xa.
 
Trọng Văn - 200408
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân
 
Nụ Xuân ta ướm trên tay
Hương Xuân thơm ngát nhớ hoài dáng xưa
Tình Xuân biết tả sao vừa
Trai Xuân muôn thuở say sưa dại khờ
 
Gái Xuân má thắm ngây thơ
Hội Xuân rộng mở đón chờ gai nhân
Bướm Xuân vẫn mãi phong trần
Thơ Xuân dào dạt những vần mộng mơ
 
Dòng Xuân nước chảy lững lờ
Lối Xuân khóm trúc xanh lơ trữ tình
Trời Xuân cao vút rất xinh
Vườn Xuân chung bước chúng mình có đôi
 
Nắng Xuân về khắp núi đồi
Hoa Xuân hé nở như môi em hồng
Biển Xuân phẳng lặng nước trong
Thuyền Xuân yên sóng nên không chòng chành
 
Cảnh Xuân muôn sắc như tranh
Dáng Xuân kiều diễm mong manh lụa là
Chắc Xuân ghé lại vì ta
Hởi Xuân đừng vội rời xa nhé nàng.
 
Trọng Văn - 20060131.
Đăng nhập để trả lời
0
Cảnh chùa thanh tịnh
 
Ngôi chùa cổ kính ngự trên cao
Giữa đỉnh đồi Thông gió xạc xào
Chú tiểu quét sân gần cổng trước
Bầy chim mổ thóc giữa sân sau 
Nghiêm trang tượng Phật sơn vàng óng
Khập khiễng sư ông áo bạc mầu
Nắng nhạt nghiêng nghiêng xuyên khói trắng
Chuông ngân văng vẳng vọng phương nào?
 
Trọng Văn - 20060203
Đăng nhập để trả lời
0
Má mì
 
Người con gái đã một thời làm điếm
Hương sắc tàn nên cũng khó kiếm ăn
Bước ngoặc mới cần chuẩn bị sẵn sàng
Làm mụ tú (tức má mì thời đại)
 
Bấy lâu nay móc nối được mớ gái
Rủ hết về chỉ dạy cách tân trang
Để trở thành mỹ nhân thuộc hạng sang
Vẻ hiền thục rất đàng hoàng trong trắng
 
Là hàng độc dĩ nhiên phải khác hẳn
Đáp nhu cầu tư bản đỏ / đại gia
Đám bồ nhí thơ ngây xinh nõn nà
Rớ vào thử dễ tán gia bại sản!
 
Được nhan sắc, trí tuệ sao không bán?
Đổi giàu sang chẳng hề nhọc xác thân
Với má mì lợi nhuận chia phải chăng
Chuyện lớn nhỏ cả làng đều ổn thỏa.
 
Trọng Văn - 20090116
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-15 10:35:42trongvan>
Những nụ hôn
 
Có những nụ hôn thật vội vàng
Bờ môi chạm má phớt nhẹ ngang
Người hôn cố ý làm bất chợt
Nên kẻ được hôn thấy ngỡ ngàng!
 
Có những nụ hôn lệ xả giao
Tay bắt, tay quàng môi chạm nhau
Xảy ra ngay lúc vừa gặp lại
Có thể dùng thay thế câu chào
 
Có những nụ hôn quá nồng nàn
Môi dán chặt môi, chạm lưỡi/răng?
Quấn quít, đê mê và say đắm
Đâu còn thiết tưởng đến thời gian!
 
Có những nụ hôn mỗi ngày thường
Trước khi đi làm tỏ vẻ thương
Vợ mình nên hẹn chiều gặp lại
Mừng húm được dịp tót ra đường
 
Có những nụ hôn chỉ giả vờ
Người hôn nhắm mắt mộng với mơ
Ngỡ mình đang... với người nào khác
Mấy tên tình phụ xử dụng cơ!
 
Có những nụ hôn khác hẳn hôn
Trong vòng tay mẹ, cảm giác con
Ấm áp, an toàn và hạnh phúc
Chắc chắn không gì so sánh hơn!
 
Trọng Văn - 20090116
Đăng nhập để trả lời
0
Trắng chuyển qua Đen
 
Lâu lâu thiên hạ cần mới lạ
Trắng hoài đã chán chuyển qua Đen
Màu nào cũng thế rồi sẽ quen
Thay đổi lần nầy xem có khá?
 
Quốc gia kinh tế bê bối quá
Giải quyết tất cả mệt lắm nha
Không xong chắc khó yên thân nà
Trước mắt chóng già thêm tóc bạc!
 
Mai kia mốt nọ chẳng gì khác?
Mọi người lúc ấy thất vọng hơn
Nhiều món khi nhìn thì rất ngon
Nhưng ăn không dễ còn mắc nghẹn!
 
Trọng Văn - 20090120
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-24 01:45:08Huyền Băng>
Phố núi Pleiku
 
Đây phố núi người biết từ cuộc chiến
Vào tháng Ba năm Một Chín Bảy Tư
Đây phố núi, thành phố của sương mù
Theo hốc đá hoa Quỳ chen nhau nở!
 
Màu vàng lạnh bên đèo cao thác đổ
Giữa khu rừng đất đỏ thật hoang vu
Ẩn nét đẹp nàng sơn nữ hiền từ
Mà đôi má dường như luôn luôn ửng.
 
Đây phố núi dạo nào vang tiếng súng
Ngẩn ngơ buồn tưởng nhớ tháng ngày xưa
Làm trưa Hè trời chợt trút cơn mưa
Mềm môi má cho vừa đôi mắt ướt!
 
Đây phố núi từng vang danh thuở trước
Nhưng lần đầu mới được dịp ghé thăm
Để cảm nhận chiều mùa Đông quanh năm
Hơi đất tỏa căm căm mây vây kín!
 
Trọng Văn - 20090119
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
Già còn cơ cực
 
Hết chiến tranh nhưng dân còn vất vả
Những cụ già tuổi đã tám-chín mươi
Bán vé số, xin bố thí tình người
Từ chặp tối cho tới khi trời sáng!
 
Có mấy cụ tự sinh nhai phải ráng
Vì hoàn cảnh họ chẳng còn thân nhân
Cũng lắm cụ, con cháu bắt kiếm ăn
Hoặc chả muốn trở thành dân ở bám!
 
Về quê thấy nhiều người giàu sang lắm
Những đại gia trong gấm lụa xa hoa
Và ngược lại có góc đời khác xa
Kẻ chen chúc giữa khu nhà tập thể!
 
Vâng xứ nghèo tháng năm dài vẫn thế
Hòa bình rồi mình tưởng dễ tiến lên
Chứ ai dè trước mắt nỗi bấp bênh
Thì thử hỏi đâu nền tảng xây dựng?
 
Trọng Văn - 20090121
 
Đăng nhập để trả lời
0
                

                  BL CHÚC TRONGVAN CÙNG GIA ĐÌNH MỘT NĂM MỚI
                              AN KHANG- HẠNH PHÚC - THỊNH VƯỢNG








Thơ tình Hoa Bằng Lăng.
Thơ Lang Thang.
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng Hạ
 
Đêm qua thả bộ trên bãi vắng
Ngắm nghía vành Trăng Hạ rất xinh
Bạt ngàn xa tít vùng biển lặng
Long lanh mặt nước sáng lung linh.
 
Trăng nhìn như xưa không gì lạ
Vẫn nét trẻ trung chẳng thấy già
Đâu giống như ta mãi tất tả
Quên bẵng bao mùa Xuân đã qua!
 
Bấy lâu Trăng cứ treo trên ấy
Lúc tròn, lúc khuyết rất điềm nhiên
Ước gì ta được như Trăng vậy
Khỏi bận sinh nhai, chả muộn phiền!
 
Ánh Trăng đượm nét hiền dễ mến
Dù ở quê nhà hay tha hương
Theo đúng chu kỳ đi rồi đến
Gieo rắc yêu thương vạn nẽo đường.
 
Trọng Văn - 20090121
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0

Mưa Phùn
 
Làn mưa Phùn bay bay trên bến vắng
Đò gieo neo, bỏ mặc nước sông trôi
Quán ế khách đứng chờ trong thầm lặng
Cây Bằng Lăng hoa tím rụng tơi bời!
 
Cỏ ven đường vươn lên xanh mơn mởn
Dăm cánh Chuồn sà thấp lượn vu vơ
Bầy Sáo con ríu rít, mẹ đút mớm
Con bò tơ no bụng, mắt lờ đờ!
 
Lúa ngoài đồng hoa vàng nhành cong xuống
Chuột mập ù bỗng chốc chạy vụt qua
Giật giẫy nẩy bà già đi thăm ruộng
Sẩy trượt chân té chúi la úi chà!
 
Trọng Văn - 20090122

Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»