Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Truyện cực ngắn Tưởng Bình Minh ( nguồn : internet )

6 trả lời, 937 lượt xem — Trang 1 / 1
Bánh ’út ít ’
- Tưởng Bình Minh-

- Ba ơi , ba nhớ vớt bánh ’út ít ’ của con trước nhất nghen ba !
- Ừa , ba nhớ rồi mà .
- Ba vớt bánh ’út ít’ của anh Nam cũng trước nhất nữa nghen ba !
- Ừa .
- Khi nào ba cúng xong thì tụi con mới được ăn bánh ’ út ít ’ phải hôn ba ?
- Ừa .
- Ai mà ăn trước là hỗn với nội thì sẽ bị méo miệng phải không ba ?

Quang choàng tay ôm lấy con .
Con bé giống em gái như hệt .

*

Giao thừa .

- Ba má ơi , Mai ơi ! Bánh chưng xanh của ba má đây này . Mai ơi , ăn bánh ’ út ít ’ đi em.
Quang sụp xuống trước bàn thờ . Anh khóc hu hu .Như một đứa trẻ .


***


Thằng Quang , tay vẫn nghịch que củi rực hồng , mắt hấp háy dòm ba nó :
- Ai cũng làm bánh ú hết , sao mỗi nhà mình làm bánh chưng hở ba ?
Nhỏ Mai cũng lom lom :
- Vì nội mình thích ăn bánh chưng . Phải vậy hôn ba ?
- Ừa . Đúng rồi .
- Ba ơi , ba nhớ vớt bánh ’út ít’ cho tụi con trước nhất nghen ba !
- Ừa , ba nhớ rồi mà .
- Anh Quang ơi , anh đừng hư ăn nghen . Khi nào ba cúng xong rồi mới được ăn . Phải hôn ba ? Ai mà ăn trước là hư , là bị méo mồm cho coi .
Ba mẹ thằng Quang quay sang nhìn nhau rồi cùng cười phá lên .

*

Tết năm nào nhỏ Mai cũng đòi ba gói thêm cho mỗi đứa mỗi cái bánh bé bé . Nhưng bánh cũng phải có tên . Không giống bánh chưng . Không giống bánh tét . Chẳng giống bánh ú . Nhỏ Mai kêu là bánh ’út ít ’ . Thiệt ngộ .
Cũng như Tết năm ngoái thôi , Quang và Mai ríu rít cả đêm bên nồi bánh đỏ rực hồng . Đợi giao thừa . Đợi ba vớt bánh ’ út ít ’ .

*

- Ủa , má nó ơi , cái rổ xanh này là má nó mượn của bác Lài hồi chiều phải hôn ?
- Thôi chết , em quên mất . May mà ba nó nhắc .
- Ừa ,mang trả nhanh nha , chút nữa là giao thừa rồi đó .
Thằng Quang lon ton cầm lấy cái rổ .
- Con trả cho má nghen .
Nó chạy ra tới ngõ , tiếng nhỏ Mai vẫn vọng theo :
- Lẹ lên anh Quang nha . Ba sắp vớt ’ út ít ’ rồi đó !

*

Ầm . Ầm .Ầm. Chớp loé . Thằng cu Quang khựng lại . Cái rổ tự dưng tuột khỏi tay nó .
Khắp chỉ có lửa và lửa . Căn nhà bé nhỏ của Quang cũng chìm trong biển lửa . Những ngọn lửa cao ngút trời . Quang khuỵu xuống . Nhưng nó vẫn kịp nghe thấy những tiếng rầm rập rầm rập . Rồi như có ai đó chụp lấy cậu bé tội nghiệp .

*

Đã có một giao thừa như thế . Tết Mậu Thân . 1968 .

2005








Đăng nhập để trả lời
0



Chờ Phở

- Tưởng Bình Minh -

Khánh đang chờ phở .

Hắn lơ đãng đưa mắt sang bên kia đường. Hóa ra nó lại ngay đây thôi mà. Một tòa nhà xinh xắn. Hai tầng . Đôi cánh cửa sổ màu xanh dương lấp ló sau bụi hoa giấy đỏ rực. Cạnh đó, mấy con chim bồ câu đang gù gù rục rục vờn nhau; khi bay lên lúc lại đậu xuống.

Khánh khẽ thở dài. Chỉ một chút nữa thôi là ”quân" của hắn sẽ kéo tới chật ních khu phố này . Bọn chúng sẽ hùng hổ nhảy xuống từ moóc những chiếc xe hàng rỗng tuếch . Rồi lao vào tòa nhà xinh xắn kia . Khoắng sạch, phá sạch. Cướp bốc chăng ? Không, không hề. Không tiền trả ? Xiết nợ !

Khánh lại khẽ thở dài.

*

Phở ra. Thịt bò trộn rau húng thơm điếc mũi . Khánh hít hà rồi chộp lấy đôi đũa.

- Dạ , con xin chú …

Mấy miếng bánh phở trên miệng Khánh rơi đánh " choẹt " xuống mặt cái tô đầy ăm ắp . Mắt hắn long lên. Gầm gừ như thú tranh mồi.

Một thằng bé. Chừng tám hay chín tuổi gì đó. Gầy gò. Tóc tai vàng khè. Đôi bàn tay bẩn thỉu đang chìa ra. Như van lơn, như cầu khẩn.

Khánh trân trối nhìn sinh linh mỏng mảnh kia. Hắn nuốt ực tiếng thở dài đang ưng ức nơi cổ họng.

- Cút !

Đứa bé hoảng hồn, giật lùi mấy bước lảo đảo.

Khánh lại vục mặt xuống.

- Cháu bé ơi, sang đây này!

Thằng bé run run quay đầu sang cái bàn kế bên. Tô phở đang bốc khói trượt nhẹ trên bàn về phía nó. Không nói một tiếng, đứa ăn mày tội nghiệp sà xuống và húp như điên.

*

- Cha mẹ đâu hết ?

- Con không biết.

Thằng bé đưa tay quệt mắt.

- Nhà ở đâu ?

- Con không biết. Con không có.

Im lặng.

- Chú có nhà không hả chú. Nhà chú ở đâu ?

- Nhà chú à ?

Lại im lặng .

Rồi như vỡ oà :

- Kia kìa con ơi !

Đứa bé ăn mày quay mặt sang bên kia đường . Một tòa nhà xinh xắn . Hai tầng . Đôi cánh cửa sổ màu xanh dương lấp ló sau bụi hoa giấy đỏ rực. Cạnh đó , mấy con chim bồ câu đang gù gù rục rục vờn nhau ; khi bay lên lúc lại đậu xuống.

Khánh như người mất hồn. Hắn ném tờ mười ngàn xuống bàn rồi đi như chạy trốn.

2004



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-01-28 08:17:31tuoihongthongay>
Đường Đến Chân Trời
- Tưởng Bình Minh

Một ngày nọ ,có cậu bé hỏi cha mình :

- Cha ơi , mẹ ở đâu hở cha ?

Người cha ngước mắt nhìn những dãy núi đang mờ dần trong hoàng hôn và trả lời :

- Con yêu , mẹ ở xa chúng ta lắm .

- Là ở đâu hở cha ?

Đôi mắt người cha đẫm lệ :

- Mẹ ở nơi có chân trời con ạ . Kia kìa , con thấy không , nơi có những dãy núi vươn cao và bầu trời dần thấp .

- Cha ơi , có đường tới chân trời không cha ? Con muốn đến chỗ mẹ .

*

Cậu bé nay đã là một chàng thanh niên tuấn tú. Một ngày ảm đạm , người cha gọi con trai đến bên giường bệnh và nói :

- Con thân yêu, đừng buồn con nhé , cha sẽ xa con đây . Đừng quên tìm đường đến chân trời ...

Và chàng trai chỉ còn lại một mình. Chàng trai Mồ Côi.

*

Rồi đất nước lâm nguy , Mồ Côi cũng ở trong đoàn quân lên đường giết giặc. Chàng chiến đấu vô cùng dũng cảm. Đường hành quân dài mãi nhưng chưa bao giờ Mồ Côi tìm thấy chân trời.

Một ngày nọ , Mồ Côi ngã xuống . Tim chàng trai dũng cảm đập chậm dần , chậm dần . Nhưng đôi mắt vẫn mở to . Chàng thấy cha mẹ ôm choàng lấy mình. Mẹ vẫn thế, vẫn cái nhìn nhân từ hiền hậu. Cha vẫn thế, vẫn nụ cười độ lượng thân thương.

Nơi Mồ Côi nằm lại có những dãy núi vươn cao và bầu trời dần thấp.

2004
Đăng nhập để trả lời
0
Ánh Nhìn
- Tưởng Bình Minh -
Câu chuyện xảy ra trên một chiếc xe buýt khá đông người . Gã trai phải đứng vì không còn chổ ngồị Hắn mang kính đen và cảm thấy thật an toàn . Hắn rất sợ bị ai đó nhìn thấy ánh mắt mình .

Trước mặt hắn là hai người đàn bà . Không . Một người phụ nữ và một cô con gái thì đúng hơn . Họ ngồi cạnh nhau, tay nắm tay .Ý chừng là mẹ và con . Cô gái trẻ mặc chiếc váy màu hồng ngắn cũn cỡn, mặt quay ra bên ngoài. Bên ngoài lung linh những tia nắng mặt trời. Ánh nhìn của cô gái trong veo. Ánh nhìn không hề chớp mắt.

Gã trai thô bạo nhìn thẳng vào khoảng giữa đôi chân trắng hồng của cô gái . Trong đầu hắn nhảy múa một niềm vui sướng man rợ . Mắt hắn đang nhìn thấy một phần cái quần lót màu trắng .... Ánh nhìn của cô gái vẫn trong veọ Ánh nhìn không hề chớp mắt.

Xe buýt dừng. Hai người đàn bà dắt tay nhau xuống. Không. Bà mẹ dắt tay cô con gái thì đúng hơn. Người thiếu nữ lần dò những bước đi lẫm chẫm. Một cô gái mù .

Gã trai sững sờ . Hắn cảm thấy có muôn nghìn ánh nhìn đang xuyên qua lớp kính đen và dọi thẳng vào mắt hắn. Những ánh nhìn giận dữ, những ánh nhìn thương hại. Tự dưng hắn bỗng ghê tởm chính mình.

Không một ai biết điều đó cả. Ngoài trời, những tia nắng vẫn lung linh.

2004
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Và Em
-Tưởng Bình Minh -

Có hai anh em. Em vừa tròn chín tuổi. Anh cũng mới mười hai . Họ sống cùng mẹ, một người đàn bà góa , trong túp lều xiêu vẹo bên sông Hồng.

*

Năm 1945. Đói quá. Không đành nhìn hai con chết thảm, mẹ bán Em cho nhà giàu để lấy hai cân gạo. Hai cân gạo đó mẹ dành nuôi Anh .

*

Mẹ và Anh gạt nước mắt lưu lạc vào Nam .

*

Năm 1975. Ngày 30 tháng Tư. Một người sĩ quan miền Bắc trên đang khi trên đường truy kích kẻ địch thì bị trúng đạn.

*

Một người đàn ông , giọng nói miền Nam, tay lăm lăm khẩu súng :

- Không , không thể được !

Có bàn tay già nua run run kéo nhẹ tấm chăn trên ngực của người lính bị thương sang một bên . Gã đàn ông buông rơi khẩu súng , òa khóc như một đứa trẻ . Ôi vết sẹo trên ngực kẻ thù . Lẽ nào là vết sẹo ngày xưa của đứa Em tôi ?


*

Ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh. Chỉ có nước mắt của Anh và của Em. Mẹ cũng khóc. Nhưng mắt mẹ không còn ngấn lệ. Ba mươi năm, nước mắt mẹ cạn rồi.

2004

Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Xấu Hổ
-Tưởng Bình Minh -

Như vẫn đâu đây những tháng ngày thơ dạị Có một chú bé và một cô bé cùng yêu loài hoa xấu hổ. Ôi những cánh lá xinh xinh , mát rượi như lá của cây me tí hon. Xấu hổ ơi là xấu hổ , cậu bé nào có trêu ghẹo, cớ sao hoa lại thẹn thùng như má ai đỏ ửng.

*

Có nàng thiếu nữ lên xe hoa. Bóng ai lẻ loi cứ dần xa quê sơ. Chàng phải ra đi. Phải quên đi những cánh đồng bạt ngàn hoa xấu hổ. Nào ai biết hoa xấu hổ cũng hồng hồng như đôi má cô bé ngày xưa ? Nào ai biết hoa xấu hổ cũng có gai ? Gai làm tim chàng ứa máu .

*

Có một nấm mồ vô danh bên đường xa hiu quạnh. Ai nhớ ai thương mà hoa xấu hổ về ngủ bên mồ.


2004

Đăng nhập để trả lời
0
Đã đưa vào thư viện.

Xin chân thành cảm ơn bạn THTN và TDNA. [:)]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0