PHƯỢNG HỒNG CHỜ TRÔNG
Mùa thu lá đổ muôn chiều
Nhớ sao nhớ quá gió hiu hiu buồn
Nhớ từng cánh mỏng chuồn chuồn
Nhớ con chim chích bay luồn qua cây
Nhớ sao từng áng mây bay
Nhớ mùa hạ tới thêm dài nhớ thương
Nhớ mùa phượng nở sân trường
Anh leo cành hái thân thương phượng hồng
Cài lên mái tóc em trông
Càng thêm xinh xắn rộn lòng anh mơ
Nhủ lòng anh hẹn với chờ
Em thơ ngây quá bao giờ biết đây
Cứ nhìn phượng đỏ hay hay
Hồng lên đôi má ngất ngây em cười
Ngày thơ bẻ phượng em chơi
Ép nhiều cánh bướm thay lời nhớ nhau
Trong trang lưu bút anh trao
Bướm hoa chung một vườn chào mùa mơ
Trang thơ theo những năm chờ
Bây giờ em lớn có ngờ tình anh
Xa rồi bao tháng bao năm
Phượng hồng khoe sắc thắm cành hay chưa
Nhớ ngày thơ ấy anh đưa
Đón ngày hai lượt sớm trưa tan trường
Anh chờ tặng cánh phượng thương
Cho em thích quá nắng hường lên mi
Em vui cười tiếng hi hi
Còn anh cứ đứng bên ni mà nhìn
Anh nhìn và cứ lặng thinh
Em vô tư quá tội tình cho anh
Âm thầm nghiêng nón bên vành
Lòng anh se thắt nắng hanh lối về
Suy tư vành nón mân mê
Anh không nói được...đường về chung đôi
Và rồi ngày tháng êm trôi
Hè này hè nữa đơn côi phượng hồng
Một ngày chim Việt viễn đông
Cánh bay em cất mây hồng tương lai
Để cho phượng lại nhớ ai
Hạ rơi điệp khúc ve say cung đàn
Chú ve ca bản hè sang
Phượng hồng đỏ thắm nắng chan mắt chờ
Bao giờ em về trường thơ
Cho anh cài cánh phượng mơ tóc thề...
Hàn Băng
Em ơi ! Hoa Phượng vẫn chờ
Em về nối lại giấc mơ ngày nào
Tình thơ thuở ấy anh trao
Mong em giữ mãi dạt dào trong tim …
BL07
Anh về thăm một dạo
Hoa gạo đỏ sum sê
Cành phượng hồng cũng thắm
Rải nắng ấm mùa hè
Anh ghé tai hỏi khẽ
Ơ...bé có ai thương?
Mà má đỏ môi hường
Khi phượng trường gọi nắng
Bao năm rồi xa vắng
Nay bé lớn bằng anh
Đôi mắt nhìn trong xanh
Gợn tình trong biển vắng
...
Vĩnh Nghiêm