Nỡ nào anh bỏ đi tu
Để em ở lại hu hu khóc hoài
Đời người có một gang tay
Sao anh nở bỏ những ngày chờ nhau...
hnh
Nào anh có bỏ em đâu
Anh tu ngày trước ngày sau anh về
Làm sao anh dám bỏ bê
Để em ở lại ủ ê khóc hoài
Biết rồi đời chỉ gang tay
Làm sao bỏ được tình này em ơi!
Q H
Anh ơi hãy nhìn bầu trời
Ánh trăng vằng vặc một đời thuỷ chung
Trăng soi sáng đến tận cùng
Đường lên dốc đá đến vùng biển xanh
Tình ta như nhánh liền cành
Anh đừng phụ nghĩa nhé anh...yêu nè !
hnh
Hạ về rộn rã tiếng ve
Ngân nga câu hát gọi hè râm ran
Hà ơi! thương nhớ vô vàn
Tu thì tu vậy, nhớ nàng không nguôi
Tận cùng trời, ánh trăng soi
Làm sao quên được hỡi người tình chung
Q H
Nếu anh nhớ thì về với em cùng
Tu chi tu thế...não nùng lòng em
Anh ơi hãy nhìn mà xem
Trời xanh biên biếc biển đem sóng trào
Lòng em nhớ anh dạt dào
Nhớ sao nhớ quá...mưa ào ào tuôn
Hà Ngân Hà
Chiều nay trời bỗng mưa buồn
Em mà khóc nữa, chiếu giường còn chi
Một lần khóc tiễn biệt ly
Ngày về khóc nữa, thà đi không về
Thà anh chịu lỗi hẹn thề
Đường tu chưa vượt bến mê sao đành
Em ơi chuyện của đôi mình
Nếu yêu nhau, hãy để dành sang năm
Q H
Hả?
Yêu anh không phải là em
Mà là chị ấy anh xem kia kì
Cái ngày anh đi không dìa
Lên non bảy núi chùa kia tầm người
Thấy am ni đẹp ghé chơi
Nào ngờ anh cứ mớ lời ngủ say
Tiếng ngáy hoà tiếng gọi ai
Khan hơi rát cổ gọi hoài không thôi
Bây giờ anh có hẹn lời
sang năm hết hạn anh thời cưới ni
Không biết ni chịu không hỉ ?
Hay là anh mãi sầu bi niệm bài
Kinh kệ mỏ khỏ tụng hoài
Vái trời vái phật cho ai tìm mình
hnh
