<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-30 22:29:34trongvan>
Ngõ Vắng Chiều Mưa
Ngõ hẹp qua muốn hổng vừa
Vắng tanh cũng cỡ như chùa bà Đanh!
Chiều tà vạt nắng vàng hanh
Mưa phùn lất phất tựa mành thưa buông!
Em tôi dõi mắt ra đường
Ngồi trông hình bóng người thương dạo nào
Đong đầy nỗi nhớ xanh xao
Đưa thoi cánh én lạc vào cõi riêng
Sao anh chẳng nhớ vợ hiền?
Mà ở biền biệt nơi miền xa xôi
Lười ghê chả nhắn nửa lời
Thế nên em giận anh rồi anh ơi!
Bị bè bạn cứ ỉ oi
Ế đâu lại sống lẻ loi một mình?
Cũng vì em trọng chữ tình
Vừa chờ, vừa hận anh kinh hồn nè!
Trọng Văn - 20081022
Ngõ hẹp qua muốn hổng vừa
Vắng tanh cũng cỡ như chùa bà Đanh!
Chiều tà vạt nắng vàng hanh
Mưa phùn lất phất tựa mành thưa buông!
Em tôi dõi mắt ra đường
Ngồi trông hình bóng người thương dạo nào
Đong đầy nỗi nhớ xanh xao
Đưa thoi cánh én lạc vào cõi riêng
Sao anh chẳng nhớ vợ hiền?
Mà ở biền biệt nơi miền xa xôi
Lười ghê chả nhắn nửa lời
Thế nên em giận anh rồi anh ơi!
Bị bè bạn cứ ỉ oi
Ế đâu lại sống lẻ loi một mình?
Cũng vì em trọng chữ tình
Vừa chờ, vừa hận anh kinh hồn nè!
Trọng Văn - 20081022


