📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Hiệu Đính Truyện

TKKG tập 61 chương 7-hết

1 trả lời, 6.493 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-23 06:50:15moon>
TKKG tập 61, chương 7, 8

moon đánh máy



- Bình tĩnh đại ca. Đâu còn có đó, chưa mất hết tất cả.
- Cám ơn Gaby, có điều nửa phần hi vọng đã tiêu tan.
- Mất Bleschke, Keinemweh, tụi mình vẫn còn lão Wustenher và Kinsell.
Tarzan như nói với chính mình:
- Tối nay chúng ta sẽ được gặp Kinsell.
Giọng Gaby như gió thoảng:
- Và bây giờ thì mình đến hồ bơi, đúng không?
 
Bảy
GERT VÀ SIEGFRIED KINSELL
 
Lúc  19 giờ 55 phút tại nhà ga chính của thành phố.
Tiếng người nói ồn ào, tiếng loa phóng thanh ầm ĩ. Khách đi tàu ra vào nhộn nhịp.
Tứ quái tập trung tại quầy bán kem và sữa, trừ Công Chúa xiêm y diêm dúa, ba thằng con trai chỉ chơi quần Jeans áo gió. Riêng Tròn Vo đội sùm sụp cái mũ. Đó lại là niềm si mê mới của nó trong thời gian gần đây.
Thanh tra Glockner đứng bên kia đường, giả vờ chúi mắt vào tờ báo và trợ lý Mechlblum thì đóng vai một hành khách xách vali đi bách bộ qua lại chờ lên tàu.
Tarzan tranh thủ gọi điện cho má. Bà khoẻ, mọi việc không có vấn đề gì.Tarzan chúc bà chóng lành bệnh.
Tròn Vo hồi hộp:
- Không biết ông Kinsell có tới không?
          Gaby reo lên:
          - Ổng tới kìa!
          Người đàn ông vừa xuất hiện đúng là Gert Kinsell. Chứ sao, ông ta mặc áo măng tô bằng da màu nâu, không đội mũ và trên tay… có một cái túi bằng giấy.
          Tarzan suy nghĩ: Chẳng lẽ 100.000 mark là đây sao? Hay ổng tính chơi gác bọn tống tiền?
          Mái tóc muối tiêu của Kinsell rối tung. Ông ta hờ hững ngó thanh tra Glockner và viên trợ lý cảnh sát cải trang rồi đi tới quầy bán sách báo nước ngoài. Karl hồi hộp đến nín thở.
          - Để coi ông ta có bỏ gói giấy vô thùng rác không?
          Tarzan và Tròn Vo giả lơ quay mặt đi, đúng lúc Kinsell mất hút đằng sau quầy báo, trợ lý Mechlbum theo sát ông ta.
          Ngay lúc đó ông Kinsell đi tay không ra cửa ga. Tarzan dán chặt cái nhìn vào lão già bí ẩn hôm qua, với bàn tay mang găng, đầu đội mũ và… con mắt lấm lét.
          Tarzan phán thiệt lẹ:
          - Chắc chắn lão sẽ bám đuôi Kinsell để xem có bị gài bẫy không rồi mới quay lại thùng rác lấy bọc tiền.
          Ngay lập tức hắn lướt qua đường, băng ngang thanh tra Glockner và Mechlbum và huýt sáo khe khẽ. Kể từ đó, ánh mắt của bố già không rời khỏi lão già tiều tuỵ
          Coi kìa, khoảng 2 phút sau lão đã quay lại, đảo hai vòng quanh quầy bán báo. Cuối cùng lòng tham ở lão đã thắng. Lão vừa thò tay vào cái túi nằm trong thùng rác là hai viên chức cảnh sát và ba thằng quái vây chặt.
          Ông Glockner chìa thẻ và nói:
          - Cảnh sát đây!
          Kẻ tống tiền quỵ xuống, mặt cắt không còn hột máu.
                           
                                            *
 
          Băng Tứ quái đón taxi bám xe cảnh sát về Tổng nha. Khi Tròn Vo trả tiền taxi, trợ lý Mechlblum nói với cả bọn:
          - Ông Kinsell chỉ mang theo có 10.000 mark trong cái bọc giấy chớ không phải 100.000 trong bọc nhựa như tên tống tiền đòi hỏi. Kinsell đã làm tờ trình về vụ tống tiền này. Ông ta thẳng thắn nhìn nhận rằng tội lỗi 19 năm trước là do người em sinh đôi của ông ta gây ra. Giờ đây em trai ông đã chết, và  để đền bù cho sự đau đớn của người đàn bà quá cố, ông ta bồi thường 10.000 mark cho ông chồng.
          Tarzan cảm thấy nhẹ người:
          - Hành động của Kinsell quả là cao thượng. Một con người có lòng nhân ái như vậy sẽ giúp cháu tìm ra thủ phạm vu khống ba cháu.
          - Chú cũng hy vọng thế. Các cháu hãy vô văn phòng sếp Glockner đi.
          Tứ quái bước vào, tên tống tiền đang ngồi co rúm coi thật thảm hại.
          Glockner hất hàm ra hiệu cho đám trẻ ngồi rồi nói tiếp:
          - Thôi đi, ông đừng viện cớ đạo lý nữa. Lẽ ra ông phải báo cho cảnh sát và chúng tôi có thể cho ông hay rằng ông đã nhầm.
          Thanh tra Glockner lôi trong ngăn kéo ra một bức ảnh chụp hai anh em sinh đôi nhà Kinsell và một tờ giải trình về sự nhầm lẫn. Trời ạ, anh em Kinsell giống nhau như đúc khiến Voher tưởng như đất dưới chân mình sụt lở.
          Lão lúng búng:
Tôi đâu ngờ đời tôi lại bất hạnh thế này, vợ chết, định trả thù thằng em ác ôn thì tống tiền lộn người anh vô tội. Thực ra tôi cần gì tiền, tôi chỉ muốn trừng phạt nó.
Thanh tra Glockner nói:
- Mời ông đọc và ký vào biên bản.
Voher riu ríu đứng dậy đi theo viên cảnh sát trẻ tuổi ra ngoài. Coi, cánh cửa vừa sập lại đã mở ra tức khắc. Vì trợ lý Mechlblum đang hộ tống một người đàn ông và một người đàn bà vào, Tarzan nhận ngay ra đó là người phụ nữ ngồi trên xe Mercedes của Kinsell.
Sau nghi thức xã giao, ai nấy đều ngồi vào vị trí của mình. Thanh tra Glockner tỏ vẻ thông cảm với hai nạn nhân bất khả kháng trong vụ tống tiền lộn song. Ông phát biểu:
- Đáng lẽ ông phải báo cho chúng tôi vụ án 19 năm trước do em trai ông gây ra tại Frankfurt thì đâu có vụ tống tiền hôm nay.
Kinsell lắc đầu:
- Chú Siegfried đã tu tỉnh và hoàn lương thực sự sau đợt ra tù ở Viên. Phận làm anh, tôi phải lo cho chú ấy dù chú ấy đã chết.
- Nghĩa là ông không thưa kiện Voher về vụ tống tiền này sao?
- Đúng như thế. Ông ta làm vậy do ý định báo thù. Tôi không muốn những người chết sống dậy buộc tội người sống trước toà án.
- Tuỳ ông, thưa ông Kinsell. Nhưng nhân đây tôi muốn nhờ ông giúp một người bạn trẻ của tôi một chuyện khác. Nào, Tarzan hãy trình bày sự thật cho ông Kinsell rõ đi.
Giây phút mà Tarzan chờ đợi đã đến. Đây là cơ hội thứ ba. Hắn bước đến trước mặt người đàn bà:
- Thưa bà Herbstlanb, cháu là người đã phôn đến bà chiều hôm qua đây. Tên cháu là Peter Carsten.
Người đàn bà mỉm cười và bắt tay hắn. Tarzan hướng cái nhìn thành khẩn về phía Kinsell nói lớn:
- Cháu là Peter Carsten.
Ông Kinsell hoàn toàn dửng dưng với cái tên đó. Ông ta hờ hững gật đầu. Tarzan ngạc nhiên:
- Họ của cháu không làm bác nhớ tới ai đó sao?
- Cậu nói gì?
- Cháu tên là Peter Caaasteen!!
- Điều đó có liên quan gì đến tôi?
- Cháu là con trai ông Maximilian Carsten.
- Thế hả?
Ông ta nhìn vu vơ đi đâu đó, nụ cười tắt ngấm trên môi.
Tarzan nghĩ thầm: hay là giữa ba và ông ta đã có chuyện rắc rối?
- Bác Kinsell, hẳn bác hãy còn nhớ…
Kinsell cựa quậy trên ghế, mắt liếc nhìn đồng hồ.
- Trí nhớ của tôi mỗi ngày mỗi sa sút, cậu thông cảm.
- Bác ráng nhớ lại kỹ sư Maximilian Carsten, giám đốc hãng GRASSOLENTI đi.
- Ồ, tôi nhớ ra rồi. Chẳng hay ông thân sinh cậu hiện công tác ở đâu hả?
Tarzan thất vọng đến cùng cực:
- Ba cháu đã mất vì tai nạn máy bay đã lâu, đáng lẽ chuyện đó bác phải rành chứ?
- Chếếết rồi à? Ồ, đầu óc ta tồi tệ quá, có lẽ ta ốm chăng?
Tarzan đã cảm thấy tuyệt vọng. Bỗng trong tích tắc hắn hiểu ra vấn đề, hắn hỏi dồn dập:
- Bác nói đi, bác có phải là trưởng phòng của công ty WU BAU không? Nếu bác là Gert Kinsell, tất nhiên bác phải biết bà Keinemweh, Bleschke, Wustenher chứ? Nào, bác nói thật đi, tên thời con gái của bà Keinemweh là gì? Bác biết gì về những bản hợp đồng mà WU BAU đã ký ở X. Kìa bác nói đi! Bác không nói được ư? Thế thì tôi biết rồi, ông không phải là Gert Kinsell.
Kinsell mặt mày tái nhợt. Tarzan bắt gặp ánh mắt của thanh tra Glockner. Ông nói sẽ:
- Nói hết sự thực đi, ông Kinsell. Ông là ai?
Đúng lúc đó người đàn bà cùng đi với ông ta oà lên khóc nức nở. Bà ta nghẹn ngào bước tới gần ông thanh tra.
- Chồng sắp cưới của tôi chính là Siegfried Kinsell.
Siegfried Kinsell chậm rãi nói:
- Đúng vậy, tôi là một tên tội phạm cũ, tôi không phải là Gert Kinsell, anh tôi.
Tarzan thất thểu đi về chỗ của mình và rớt phịch xuống chiếc ghế cạnh Gaby. Thế là hết. Giá như ông Gert còn sống, ổng có thể làm nhân chứng. Vào thời điểm đó thì ông em này đang phải ngồi tù.
Giọng tên tội phạm Siegfried đều đều:
- Thưa ông thanh tra, cách đây 5 năm tôi được ra tù. Anh Gert, người luôn cưu mang tôi từ tấm bé đã đón tôi về nhà ảnh. Ngay từ đó anh tôi đã bị phát bịnh ung thư, tội nghiệp anh tôi, trong cơn bạo bịnh hết thuốc chữa, anh Gert vẫn khuyên tôi phải hoàn lương và ăn ở cho phải đạo. Anh muốn dành cho tôi một cơ hội tốt đẹp để làm lại cuộc đời. Chính việc đảo tên này là sáng kiến của ảnh. Tôi nghe lời vào học nghề làm pháo của anh ấy, tôi học cả chữ ký của anh để thay anh ký hợp đồng với các nơi tiêu thụ. Người ta vẫn tưởng tôi là Gert Kinsell cho đến khi anh ấy qua đời một cách thanh thản
Tiếng nói của tên cựu tội phạm khàn hẳn, dường như thấm đẫm nước mắt.
- Sau khi Gert mất, tôi quen với Karin Herbstlanb, vợ sắp cưới của tôi đây. Chỉ mình cô ấy là người duy nhất biết rõ sự trớ trêu của định mệnh. Tôi không giấu cô ấy.
Gaby nhích lại gần Tarzan và xiết chặt tay hắn.
Thanh tra Glocker phá tan bầu không khí im lặng:
- Vụ Voher bây giờ đã chuyển sang một góc độ khác, các tình tiết diễn biến quá bất ngờ. Tôi chỉ muốn hỏi ông một câu, ông Siegfried ạ, trong thời gian anh ông còn sống, ông có nghe Gert nói gì về hãng WU BAU hay không?
- Thưa ông, không.
- Còn về việc nhà máy sản xuất khí độc?
- Tôi lại càng không nghe anh tôi nhắc đến.
- Và các công trình xây dựng ở các nước Ả Rập?
- Ờ ờ, cái đó thì anh tôi kể rất chung chung.
- Ông Gert có khi nào nhắc đến tên sếp của mình là ông Carsten không?
Kinsell lắc đầu.
Ông thanh tra cắn môi nhìn Tarzan, ông không nói lên lời
 
                                              *
 
Tất cả mọi đáp số bây giờ hầu như dồn về một đầu mối độc nhất: Tổng giám đốc Wustenher.
Tarzan hiểu rõ điều đó, suốt đêm hắn không ngủ được. Chưa tới 6 giờ sáng hắn đã thức giấc chạy loanh quanh khu vườn cổ kính nhà Karl để tập thể dục. Như đã hẹn trước với các bạn, sau bữa ăn sáng Tứ quái sẽ gặp nhau để bàn bạc việc sẽ làm tiếp theo.
Tarzan phân công:
- Karl Máy Tính và Kloesen có nhiệm vụ canh me gần cổng bịnh viện Roswitha. Tanja đã mô tả rất rõ “tên lính quèn” của bố cô ấy. Đó là một thanh niên 20 tuổi có nước da vàng ệch. Khi gã xuất hiện là báo động ngay lập tức.
Hai quái gật đầu, Tròn Vo chu mỏ:
- Theo lời cô y tá Đại Hàn thì sáng nay Tetloff xuất viện đây.
Karl chỉ tay về phía gần cổng bịnh viện có trạm điện thoại:
- Tao sẽ ghi số điện của trạm này để đề phòng. Trạm này không những chỉ gọi đi mà ở nơi khác cũng gọi đến được đó.
 
                                             *
 
Trời vẫn mưa và xám xịt. Mưa kiểu này còn lâu mới tạnh. Gaby và Tarzan trùm áo mưa đứng co ro gần trạm điện thoại có thể gọi tới được như Karl đã dặn. Chúng dựng xe đạp ngay bên đường cùng hướng với biệt thự sang trọng Wustenher, chỉ có điều ngôi biệt thự ấy xa  vi trí chúng 500 mét. Nơi đây hoàn toàn yên tĩnh.
Gaby chỉ về ban công ngôi biệt thự:
- Thấy gì không đại hả ca?
- Gì thế Gaby?
- Bố của Tanja đang hóng gió trên sân thượng kìa. Lão Wustenher đấy. Lão xuất viện trước Tetloff một ngày.
Sợ Gaby lạnh, Tarzan khuyên:
- Gaby vào tiệm cà phê kia ngồi cho ấm đi.
Gaby lắc đầu:
- Mình không muốn để bạn phải đứng đây một mình. Và đây thực sự là cơ hội cuối cùng để bạn có thể minh oan cho ba bạn.
Phải rồi, đây là cơ hội cho Tứ quái bám theo Tetloff và bất ngờ tấn công bọn lưu manh, đoạt lại số tiền chuộc lẫn nữ trang quý giá và dùng chúng để mặc cả với Wustenher, buộc ông ta phải nói lên sự thật. Nhưng không hiểu lão ta có chấp nhận không? Một bên là khoản châu báu và số tiền trị giá 300.000 mark, một bên gần như là lời thú tội, có thể bước vào tù.
11 giờ 11 phút. Chuông điện thoại trong trạm reo vang. Tarzan nhanh nhẹn chụp máy.
- Tao và Gaby đây. Có gì không Karl?
- Tetloff đã ra viện. Tụi tao đang bám sát nút.
Lại chờ đợi. Rét. Mưa nặng hạt hơn, thỉnh thoảng một chiếc ô tô chạy lướt qua.
Đúng 11 giờ 48 phút, giọng Tròn Vo hổn hển trong ống nói:
- Tụi tao gọi từ trạm phố Lò Rèn. Máy Tính đang án ngữ trước sào huyệt Tetloff. Tên khả nghi ấy đã về tới nhà, tóc gã vàng choé, có lẽ là tóc nhuộm. Có lẽ gã đang ăn sáng. Chà! Ơ, gã đã lại trở ra với chiếc áo mưa. Tao đi đây.
Lại chờ đợi. Gió. Mưa. Rét.
Khoảng 20 phút sau, chúng nhẹ cả người khi thấy Karl và Kloesen đang hối hả đạp xe tới từ một khúc quanh.
Coi, Máy Tính vừa nhảy xuống xe đã la lên:
- Thằng Tetloff sắp đến đó.
Tròn Vo bổ sung:
- Nó leo xe buýt tuyến 23, chắc chắn sẽ ngừng ở quảng trường Pichermaier đằng kia. Từ đó đến đây chỉ mất 5 phút..
Tarzan cổ vũ các bạn:
- Sự hợp đồng tác chiến của tụi mình quả là tuyệt vời. Núp ở đây chúng ta tha hồ khống chế mọi hoạt động của bọn tội phạm.
Bốn đứa nhảy tưng tưng cho đỡ lạnh. Chúng ngừng nhảy và tấp lẹ vào sau trạm điện thoại khi bóng dáng khệnh khạng của Tetloff hiện ra trong chiếc áo choàng đi mưa màu xanh. Gã không nhìn xung quanh mà phăm phăm bước tới nhà Wustenher.
Tứ quái dán mắt nhìn Tetloff cho đến khi gã chỉ còn là một cái chấm nhỏ xíu.
Mãi đến 15 giờ 05 phút, tay nhân viên chạy giấy cho lão Wustenher mới trở ra khỏi ngôi biệt thự. Tay phải xách một cái cặp màu đen.
Tarzan nói khẽ:
- Gã mang tiền theo. Bắt đầu rồi đấy. Nào, chúng ta hãy chuẩn bị vào cuộc.
Đăng nhập để trả lời
0
Tám
          DANH DỰ CỦA NGƯỜI ĐÃ KHUẤT
 
          Tetlonff vừa nhích lên là Tam quái Gaby, Karl, Tròn Vo thụt vô chỗ ẩn nhường cho Tarzan quan sát nhân vật sẽ làm trung gian cho bọn cướp. Lần đầu tiên Tarzan trông thấy gã ở cự ly gần như vậy. Gã có nước da tái nhợt, môi trễ. Gã rảo bước, miệng hơi mỉm cười. Gã biết nơi mình sẽ đến.
          Tarzan dắt xe đạp đeo gã ở khoảng cách chừng gần 100 mét, đến gần đại lộ Pilzring gã bước nhanh hơn. Đường phố vắng tanh không có bóng người qua lại. Ven đường đậu vài ba chiếc xe, trong đó có một chiếc Kombi màu đen bẩn thỉu, kính mờ, loại kính không thể nhìn từ phía ngoài vào được.
          Tetloff vừa bước qua là cánh cửa xe bật mở. Tarzan xuýt nữa thì hét to lên để báo động cho gã tóc vàng nhưng gã này vẫn cắm cúi đi. Từ trong xe một thằng cốt đột mặc quần Jeans, áo khoác nâu, mũ sùm sụp nhảy ra. Gã vung tay quật xuống cần cổ Tetloff.
          Khỏi phải nói, Tetloff đổ gục tại chỗ. Thằng bò mộng giật ngay cái cặp da và phi thân lên chiếc xế hộp Kombi. Chiếc xe phóng vọt đi.
          Tarzan cũng vọt lên xe đạp và cắm đầu phóng thật nhanh. Nhưng hắn không kịp đọc bảng số xe vì ôtô phóng đi quá nhanh.
          Hắn phóng tới chỗ Tetloff đang lồm cồm bò dậy. Hàm răng gã đánh bò cạp.
          Tarzan hỏi:
          - Anh có bị thương không?
Tetloff ngơ ngác, bỗng gã nổi đoá:
- Tại sao bây giờ mày mối đến chứ? Một lần nữa mày lại đến chậm. Tại sao???
- Anh nói gì vậy?
- Có phải mày là người của Frankenheym không hả?
- Không. Tôi chỉ là một kẻ qua đường. Chính mắt tôi chứng kiến ông anh bị cướp đánh gục.
Tetloff biến sắc mặt. Gã toát mồ hôi hột:
- Vậy hả, vậy thì… không có gì. Tôi chỉ bị trượt chân và té khi đụng vào người đàn ông hồi nãy.
Tarzan suýt bật ngửa. Coi, gã bước đi tỉnh bơ, tay xoa xoa gáy. Tettloff tiến thẳng một mạch không ngó ngàng chi đến biệt thự Wustenher.
Từ xa xa nơi trạm điện thoại, tam quái ló đầu ra nhưng Tarzan xua tay ra hiệu cho các bạn không được nhúc nhích. Hình như cả ba không biết gì về vụ cướp.
Rõ ràng có điều gì đó không ổn. Tarzan thấy bồn chồn lo lắng. Cả kế hoạch này cũng tan như bọt xà phòng hay sao?
Không, chắc chắn Tetloff đã nhầm, gã đã bị đưa vào bẫy. Bọn cướp không khi nào lại trả cho nạn nhân tài sản chúng cướp được mà chỉ đòi số tiền chuộc bằng một phần năm giá trị tài sản. Ngược lại, chúng đã lừa nạn nhân và cướp them cả khoản tiền chuộc nữa.
Thật là khó tưởng tượng. Tarzan chỉ biết được hai điều: Có hai tên tham gia vào vụ cướp và chiếc xe Kombi màu đen.
Giả thuyết Tetloff là đồng đẳng bị Tarzan gạt đi. Nếu là tòng phạm, gã phải vớ ngay Tarzan để làm nhân chứng… ngoại phạm chứ sao. Và cú đánh vào gáy gã đâu có nhẹ tay chút nào.
Chiếc xe đạp phóng như bay về phía quảng trường Pichermaier. Hắn kịp phát giác Tetloff tót lên xe buýt số 19.
Tarzan không lo khi bám theo Tetloff. Trong nội thành thì xe buýt và xe đạp tốc độ cũng như nhau. Cứ hễ chiếc xe buýt số 19 xém bỏ rơi hắn là lại đụng đèn đỏ hoặc bến đỗ, và lúc đó Tarzan đã đạp xe tới nơi.
Tới phố Grovenschiefer thì Tetloff xuống xe. Tarzan ngó dáo dác. Đây là khu phố khá dữ dằn, đàn bà con gái đố dám đi đêm qua khu vực này.
Hắn núp đằng sau một cột quảng cáo chiếu tướng đối thủ. Coi, Tetloff đi như chạy đến một con hẻm rồi bước vô một ngôi nhà tồi tàn, cửa không đóng. Nhanh như cắt, Tarzan phóng lên yên xe, hắn tới nơi cũng nhằm lúc cánh cửa đóng sập lại. Trên cảnh cửa có dòng chữ mạ vàng:
“FERDINAND FRANKENHEYM”
Té ra là vậy. Thảo nào hồi nãy bị nện xém gãy cổ gã còn hỏi Tarzan có phải do Frankenheym cử đến hay không.
Không một chút chần chờ, hắn áp tai vào sát cửa. Tiếng xì xầm có phát ra nhưng ghi nhận cũng vô ích vì cánh cửa rất dày hoặc có trang bị đệm cách âm. Chẳng có gì khó khăn cả đối với Tarzan, không nghe được đằng trước thì ra đằng sau chớ còn phải hỏi.
Tarzan vòng theo ngôi nhà về phía cửa hậu. Hắn tin rằng căn buồng mà Tetloff và sếp Frankenheym đàm đạo bắt buộc phải có cửa sổ nhìn ra vườn. Quả nhiên trời không phụ lòng người, tại sân sau Tarzan hài long khám phá một ô cửa cao tới hai mét đóng cửa cài then thật kỹ, dưới tường có tới hàng chục thùng đựng vỏ chai bia. Tarzan kiễng chân ghé sát khe cửa sổ, vành tai hắn xuyên thủng bức màn thưa để… ghi âm.
Giọng Tetloff rít lên:
- Không, tôi không thể hiểu nổi. Hãy nhớ lại đi ông Frankenhey, lần thứ nhất tôi nhờ ông bố trí một cuộc tấn công giả vào sếp Wustenher, ông chủ của tôi, để tôi lợi dụng cơ hội đó cứu bồ ông chủ và may ra được ông chủ ra tay cất nhắc lên một địa vị mới. Thế nhưng, cuộc tấn công thất bại. Từ vị trí một đại ân nhân của sếp, tôi và sếp đều bị lãnh chuỳ u đầu, chưa kể mất chiếc cặp đựng đầy báu vật của sếp. Trong khi đó thì “diễn viên” du đãng Paul Alfred của ông chẳng thấy đâu. Đến khi bọn lưu manh lại gọi điện yêu cầu ông chủ của tôi chuộc lại những món đồ trang sức trong cái cặp và bắt tôi phải làm người chuyển tiền thì… lần này cũng lại ông đề ra một sáng kiến tuyệt vời, ông hứa cài đàn em theo tôi để hạ bọn cướp và đoạt lại đồ trang sức lẫn tiền chuộc cho tôi có dịp tâng công với chủ. Nhưng thực sự thế nào chớ? Tôi lại bị tấn công, tiền chuộc mất trắng còn đệ tử của ông thì thăng thiên hoặc độn thổ. Tôi chẳng thấy thằng đầu gấu nào rượt theo bọn cướp cả. Tôi nghi ngờ đàn em ông cùng một duộc với bọn cướp lắm. Mẹ kiếp, mắc mớ gì mà ông cười?
          Tarzan núp ở ngoài nghe mà giật mình, hắn quá ngạc nhiên trước những điều vừa nghe thấy.
          Một giọng lè nhè cất lên:
          - Tetloff. Mọi đổ bể cũng do mày. Tao đã dặn mày phôn trước cho tao từ khi xuất viện, cớ sao mày lại phon từ nhà hả?
          - Ông dặn tôi điều đó hồi nào? Tôi chỉ hẹn gọi điện thoại khi bắt đầu kia mà.
          - Sau cú phôn của mày đúng là tao đã sai hai thằng cô hồn các đảng phóng xe hơi lập tức, nhưng xui xẻo thay, chiếc xế hộp cứ ì ra. Cuối cùng chúng mò được về đến nhà. Wustenher tiếc rằng mày đã xớn xác vù mất. Thôi được, chú mày cứ yên tâm. Tao sẽ tóm cổ bọn cướp và hoàn trả tài sản lại cho mày nay mai. Bây giờ thì mày biến đi. Tao sắp tiếp khách…
          - Nhưng tôi…
          Frankenheym gầm lên:
          - Biến. Mày nặng tai à?
          Im lặng.
          Một lát sau Tarzan nghe tiếng ghế xê dịch, tiếng đóng cửa khá mạnh. Khỏi phải nói, hắn lẩn vào góc nhà ngay tức khắc.
          Tarzan chứng kiến Tetloff xiêu vẹo đi ra. Tarzan lắc đầu ngán ngẩm, hắn không thể hiểu nổi tại sao trên đời này có người ngu ngốc đến thế. Bị lừa đến hai lần mà không tỉnh ra.
          Đứng đằng sau tất cả trò chơi lừa đảo này là tên trùm ma cô Frankenheym. Lão đặt văn phòng có bảng hiệu hẳn hoi để qua mặt nhà nước trong khi thực chất đây chỉ là một hang ổ đâm thuê chém mướn. Tetloff chỉ là một nạn nhân mới mẻ, trước gã đã có bao con mồi bị sa vào mê hồn trận để rồi tiền mất tật mang. Phải hành động ra sao đây, để đoạt lại số tiền của cải châu báu và tiền bạc chắc chắn Frankenheym đang giữ? Dùng mưu mẹo hay vũ lực?
          Tarzan vừa suy nghĩ đến đó thì từ đâu một chiếc xe hơi ào tới. Trời ạ, đúng y chang chiếc Kombi màu đen hồi nãy của bọn cướp với hai tên ngồi bên trong.
          Coi, chiếc Kombi đậu sát rạt cột điện, nơi Tarzan để xe đạp mà hai tên lưu manh không để ý thấy. Chúng bước khỏi xe là nheo nheo mắt về văn phòng Frankenheym cấp tốc.
          Tarzan điểm danh chính xác một tên cao nhẳng, gân guốc tay cầm chiếc cặp. Thằng thứ hai mặc quần Jeans, áo khoác nâu, mặt rỗ chằng chịt, gã đúng là kẻ đã đánh gục Tetloff khi nãy.
          Cả hai tên cướp cười hềnh hệch với vẻ đắc thắng rồi bước vào sào huyệt đại ca.
          Chúng vừa khuất lưng là Tarzan bám dính sát cửa sổ ở vị trí trời cho ban nãy. Hắn nghe trùm Frankenheym cười sằng sặc:
- Tao mới tống khứ cái thằng ngu đó. Nó ngu hơn lừa chúng mày à, đến giờ này mà nó còn tưởng tụi mình thực lòng giúp nó. Chỉ hơi tội là cái cần cổ nó hơi nghiêng nghiêng. Bộ mày chặt bạo lắm hả, Otto?
Cả bọn cười phá lên.
Frankenheym tiếp tục ồm ồm:
- Hà hà, Hugo, mở cái cặp ra đi. Cưa ba cho lẹ lẹ rồi mạnh ai nấy dọt.
Tất cả im thin thít. Một giọng the thé cất lên:
- Dạ, cái cặp… có khoá. Otto, đưa tao con dao đây, tao cắt béng cho nhanh.
Tarzan quyết định ra tay hành động. Bây giờ hoặc là không bao giờ, hoặc lấy lại cái cặp tiền và số châu báu để làm áp lực với lão Wustenher hoặc không bao giờ còn cơ hội minh oan cho kỹ sư Maximilian Carsten được nữa.
Đúng lúc đó một chuyện bất ngờ xảy ra.
Từ trong văn phòng tên lưu manh phát ra một tiếng nổ khá to.
Tarzan suýt ngã khỏi đống thùng vỏ bia vì giật mình.
Cả ba đứa đều hét lên.
Frankenheym la lên:
- Thằng khốn nạn, tao sẽ cho nó biết tay!
Otto hét:
- Khốn nạn quá, mình mẩy đứa nào cũng dính đầy sơn đỏ.
Hugo chửi thề ỏm tỏi:
- Kiểu này tụi mình hết ra đường. Lão già đấy đã chơi loại sơn không thể nào rửa sạch được.
Frankenheym là người đầu tiên khôi phục sự bình tĩnh, lão nói:
- Việc chó gì mà chúng mày phải hét ầm lên. Thằng Wustenher đã tuyên chiến với chúng ta. Nó đã cài loại bom hoá học thay cho 50.000 mark. Cái màu đỏ này sẽ bám chúng ta hang tháng trời khiến chúng ta đi đâu cũng phải che giấu. Mình mẩy đỏ lòm kiểu này ra phố là bị bọm cớm thổi còi ngay.
Cả bọn im lặng, một lát sau Frankenheym hằn học:
- Thằng chó Wustenher không thể cười vô mũi tụi mình được. Nào, tụi bay theo tao.
- Đại ca tính đi đâu?
- Cho thằng Wustenher một bài học. Ta sẽ dùng chiếc Kombi màu đen có cửa kính mờ. Người bên ngoài nhìn vào cũng đếch thấy tụi mình trong ấy. Mũ đây, đội vào rồi kéo thấp xuống.
- Nhưng làm gì nó chớ?
- Lên xe rồi tao sẽ nói.
Như hồi nãy, Tarzan lại lách vào góc nhà. Hắn cố gắng nín cười khi thấy băng cướp ào lên xe Kombi với sáu cánh tay che mặt nhuốm đỏ như máu. Ấy là chưa kể quần áo của chúng cũng đỏ mút chỉ cà tha.
Chiếc Kombi vừa bốc hơi là Tarzan lẻn vô phòng Frankenheym chớp nhoáng. Chúng vội đến mức quên cả chuyện khoá cửa.
Tarzan đảo một vòng. Ngoài chiếc két sắt cao khoảng một mét nặng chình chịch, hắn không còn thấy gì khả nghi. Có lẽ bọn đầu trộm đuôi cướp đã dồn hết mọi tài sản chôm chỉa được vào đây, trong đó hẳn có cả mớ trang sức của bà vợ Wustenher.
Không thêm được điều gì, Tarzan đành khép cửa ngôi nhà và lên xe đạp phóng đi.
 
                                      *
 
Con ngựa sắt của Tarzan sải vó như bay. Mục tiêu lúc này là tư gia của Wustenher chớ còn phải hỏi.
Sự khó nhọc của hắn cuối cùng cũng gặp được may mắn.
Nhưng cái may mắn của người này lại là sự không may của kẻ khác.
Sự không may của lão Wustenher xảy ra khi thủ lĩnh TKKG đạp xe tới gần đại lộ Pilzrinh và rẽ vào phố Tortenlanger.
Tam quái đứng rúm vào nhau, nhớn nhác như cừu gặp mưa.
Một chiếc xe cảnh sát đỗ ngay trước nhà lão Wustenher.
Gaby run bần bật còn Karl và Kloesen cũng không giấu được vẻ hốt hoảng.
Hắn hỏi dồn dập:
- Sao, bộ có biến cố hả?
Gaby đáp:
- Tanja vừa bị bắt cóc ngay trước mặt tụi mình.
- Sao kia?
Máy Tính trả lời thay Công Chúa:
- Tụi mình đang đứng xớ rớ ở đây chờ đại ca bỗng nhiên Gaby chỉ tay về chiếc Kombi màu đen đỗ ngay gần con hẻm. Lúc đầu mũi xe quay về phía này, sau đó rồ máy và quặt vào ngõ. Tụi mình chỉ biết rằng trong xe có người, nhưng thấy cũng chẳng cần để ý. Sau đó khi Tanja dắt xe đạp ra khỏi nhà và đạp ngay qua chiếc Kombi đó. Bỗng nhiên…
Tròn Vo xen vào:
- Khiếp quá, bọn tao sợ tưởng chết. Đã mấy ai chứng kiến cảnh bắt cóc ngay trước mũi mình kia chớ.
- Lúc ấy một thằng đàn ông từ trong xe lao ra, túm lấy Tanja và lôi nó vào trong xe. Ngay lập tức chiếc xe lao vút đi.
Tarzan chằm chằm nhìn Tam quái:
- Các bạn bảo một chiếc Kombi màu đen à?
Ba đứa cùng gật đầu.
- Các bạn không nhận mặt được gã bắt cóc à?
Karl sửa lại cặp kính trắng:
- Khoảng cách xa quá nên tao nhìn không rõ.
Gaby nói:
- Mình thấy lão ta có bộ mặt đỏ như gạch cua, có thể lão bị cháy nắng.
          Tarzan hỏi:
          - Sao xe cảnh sát lại đến sớm thế?
          - Mẹ của Tanja lái ôtô ra đường đã gặp ngay chiếc xe đạp của con gái nằm chổng gọng. Chắc là bà đã báo cảnh sát.
          Tarzan nói:
          - Tôi cuộc rằng bọn bắt cóc đã phôn cho lão Wustenher rồi. Nào, các bạn hãy theo mình đến trạm điện thoại. Những gì mình báo cáo với thanh tra Glockner cũng là câu chuyện mà mình định kể cho các bạn.
 
                                          *
 
          Tarzan lấy cẳng nêm cánh cửa buồng điện thoại để cho các bạn nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và thanh tra Glockner.
          Sau khi kể hết ngọn ngành, hắn nói thêm:
          - Đó là nguyên nhân vụ cướp, hên là cháu có dịp nghe lén cuộc đối thoại của Tetloff và Frankenheym. Thật điên rồ. Không còn nghi ngờ gì nữa, tên bắt cóc chính là Frankenheym. Địa chỉ của lão cháu đã nói với chú rồi.
          - Cảm ơn cháu. Những điều cháu nói các chú cũng biết rồi. Các chú cũng biết Hugo và Otto, đó là những tên đều có tiền án tiền sự.
          - Cháu nghĩ, chú có thể giải quyết nhanh vụ bắt cóc này và cứu Tanja. Nhưng có một điều cháu tha thiết xin chú: hãy cho cháu một giờ đồng hồ trước khi chú thông báo mọi việc cho ông Wustenher.
          Gaby nói ghé vào:
          - Còn bây giờ tụi con sẽ tới gặp Wustenher.
 
                                              *
 
          Tứ quái cùng đổ bộ đến biệt thự. Mặt bà mẹ tái Tanja tái nhợt không còn một giọt máu nhưng mặt mũi ông bố Tanja thì lạnh như tiền, đôi môi chỉ hơi run run. Tarzan nói với bà mẹ Tanja:
          - Thưa bác, tụi cháu tới đây để giúp bác giải thoát cho Tanja. Xin bác cho cháu ít thời giờ nói chuyện riêng với bác trai.
          Bà Wustenher ngạc nhiên nhưng bà vẫn gật đầu và đi ra ngoài.
          Lão Wustenher hỏi một cách bực dọc:
          - Có việc gì thế?
          Tarzan nói ngay:
          - Cháu xin tự giới thiệu, tên cháu là Peter Carsten, con trai của kỹ sư Maximilian Carsten đây. Chắc bác thừa biết ba cháu đã mất vì tai nạn máy bay cách đây 6 năm. Qua ông nhà báo Rueter, cháu nghe nói có ai đó đã vu cáo ba cháu xây dựng một nhà máy sản xuất khí độc ở Trung Đông cách đây 7 năm… Họ khẳng định rằng ba cháu đã ký tên vào một bản hợp đồng như vậy. Đó là một sự giả mạo. Thưa ông Tổng giám đốc WU BAU Wustenher. Người ta đã mạo nhận chữ ký của ba tôi và chỉ có ông và tôi biết rõ điều đó là sự vu cáo. Tôi cũng biết rõ rằng chỉ ông mới có thể là người dính líu tới tội ác đó. Ông và ông Bleschke, nhưng có lẽ ông cũng chưa biết Bleschke hiện đang bị tạm giam vì một tội danh khác.
          Nhưng thôi, tôi không muốn dài dòng, tôi cần ông cho một lời tuyên bố trên giấy trắng mực đen rằng ba tôi không hề dính líu gì đến việc xây dựng nhà máy khí độc nói trên, rằng đây chỉ là một mưu đồ xấu xa nhằm trút bỏ tội lỗi cho người đã khuất. Tôi hi vọng là ông hiểu ý tôi.
          Wustenher nhìn hắn trừng trừng:
          - Mày…mày… có điên không đấy?
          - Bọn bắt cóc Tanja đã gọi điện cho ông chưa?
          - Mày… mày biết gì về chuyện đó?
          - Tôi là người đã chứng kiến quả bom hoá học màu đỏ của ông nổ tung, tôi biết bọn cướp làm gì… Thưa ông, tôi biết nhiều thứ hơn ông tưởng. Tôi là người duy nhất biết bọn bắt cóc đó là ai. Tôi biết cả về Knud Tetloff, ông sẽ bật ngửa ra nếu biết ý đồ của người này… ông hiểu chứ?
          Lão hiểu.
          Mặt lão tối sầm lại và chuyển sang màu xanh xám.
          - Vậy mày muốn gì?
          - Tôi chỉ cần ông hồi tâm. Ông phải khai rành mạch trên mực đen giấy trắng về thủ phạm đã xây dựng nhà máy khí độc đó. Bù lại tôi sẽ cứu Tanja và thu hồi mọi tiền bạc của cải mà ông bị mất.
          Wustenher hỏi nhỏ:
          - Đó là điều kiện thoả thuận hả?
          - Đúng vậy, ông thương yêu con gái, còn tôi tôn kính ba mình. Danh dự của ba tôi là một điều thiêng liêng mà chưa chắc ông hiểu nổi. Ông hãy nhanh lên. Nếu ông từ chối thì Tanja không có cơ may sống sót trong bàn tay của bọn tội phạm man rợ ấy đâu.
          Wustenher ủ rũ:
          - Ôi… hồi đó ta đã muốn tránh… Lúc đó ta là giám đốc… kẻ giả mạo tên là Jan Feldeneck, một chuyên viên giả chữ kỹ chuyện nghiệp. Nhưng y đã chết rồi. Hồi đó ta đã đưa y đến Babylon, hợp đồng được ký tại đây. Lúc ấy ba của cậu đang ở Jesusalem và không hay biết chuyện này. Jan đã đóng vai ba cậu và giả mạo chữ ký một cách hoàn hảo.
          Tarzan sốt ruột liếc đồng hồ:
          - Vì Tanja, ông hãy viết những điều vừa nói.
          Wustenher rớt phịch xuống ghế như một trái mít rụng. lão run run đưa ngòi bút trên trang giấy trắng. Lạy chúa, thời gian thanh tra Glockner dành cho Tarzan sắp trôi qua mà lão vẫn chậm chạp viết. Lão viết kín hai trang giấy, rõ rang và chi tiết, cuối cùng đề ngày tháng và ký tên.
          Tarzan đọc lại, hắn có cảm giác hoàn toàn thư thái.
          Gaby mỉm cười xiết tay hắn.
          Karl và Tròn Vo cười đắc thắng.
          Tròn Vo gõ nhè nhẹ lên mặt đồng hồ đeo tay:
          - Hết đúng 78 phút. Được há?
          Đúng lúc đó có tiếng chuông điện thoại reo. Bà Wustenher nhảy bổ vào phòng:
          - Ông ơi, cảnh sát đã giải phóng con bé Tanja nhà mình.
          Coi, Wustenher dòm Tarzan chằm chằm. Tarzan nhún vai:
          - Tất nhiên. Tôi đã báo cảnh sát trước khi đến đây, bởi sự an toàn của Tanja cũng vô cùng quan trọng.
          Ngay trong ngày hôm đó nhà báo Reuter nhận được bản sao lời thua tội của Wustenher, ông nhà báo đã tỏ ra hết sức vui mừng.
 
 
                                               *
 
          Khu nghĩa trang ấm áp dưới ánh nắng mặt trời. Tarzan dìu má ra nấm mồ ông Maximilian Carsten. Bà vẫn còn chống gậy bởi vết đau ở đầu gối. Mùa thu rắc lá vàng phủ kín ngôi mộ.
          Tarzan mang theo một bó hoa, nhưng trên chiếc lọ đồng đặt vĩnh viễn nơi đây đã có một bó hoa mùa thu còn tươi rói,
          Bà Susane tự hỏi:
          - Không biết đây là hoa của ai?
          Hai má con tiến đến chiếc lọ hoa. Họ sửng sốt khi thấy cài trong bó hoa là tấm danh thiếp nhỏ.
          Trên tấm danh thiếp chỉ có hàng chữ:
                    HARTWIG REUTER.
HẾT
Đăng nhập để trả lời
0