Trích đoạn: vũkimThanh
Dưới nắng xuân 67. Hiện tại và tương lai .Photo by Vu kim Thanh
( Sau khi chụp được bức ảnh này về nhà ngắm lại thấy thấy cặp tình nhân trẻ này đang say đắm vừa rời môi hôn ra ,đang ngắm nhìn mấy con chim bồ câu rất thú vị và một cặp vợ chồng kia người đầy con , người bế con vừa đi vừa cãi nhau...thấy tương phản quá.)
Khi yêu tình lượn trên mây
Lấy nhau ngày tháng giắt dây muộn phiền.
Vũ kim Thanh
Tâm đắc gửi anh câu này:
Chi bằng liều thuốc tìm quên
Từ nay nhé...Hết đảo điên giận hờn
Cám ơn chú Tim Em tới chơi và còn tâm đắc gửi hai câu thơ , làm cho anh cũng cảm thấy xót xa cho tình đời , ngẫu hứng họa một bài cho vui nhà.
TÌNH TÔI BIẾT THỦA NÀO TRONG
Người ta mua bán cô đơn
Còn tôi ve vuốt cung đờn đứt dây
Tình đời là thế này đây
Ai tuôn nước mắt ai gầy lửa than
Ngày yêu ngào ngạt chứa chan
Sương mù cũng thấy tràn lan hữu tình
Bây giờ độc nhất bóng hình
Giữa miền đất lạ hiển vinh nỗi sầu
Sông vàng ơi chảy về đâu
Cho tôi buông thả muôn mầu thương yêu
Thuý Kiều xưa nhắm mắt liều
Tiền Ðường muôn thuả liêu xiêu đáy lòng
Tình tôi biết thuả nào trong
Con đò gác mái trả xong nợ đời
Biển trào cay đắng đầy vơi
Mây hoang lạc gió rã rời trang thơ
Từ nay ngủ chẳng dám mơ
Trái tim cài chốt để thơ đừng về
Âm thầm nhớ bến sông quê
Nâng niu kỷ niệm thương thề nguyền xưa
Cớ gì trời sụt sùi mưa
Ngả nghiêng bão tố te tưa hồn này
Người ơi …. buốt giá vòng tay
Thơ rưng rưng lệ tình này thế sao ?
Duyên trời se thấp mà cao
Diễm tình mơ mộng tan vào không gian
Tôi gom góp ánh trăng tàn
Trên cung trầm tưởng âm vang ngày nào
Người đi gìn giữ má đào
Tôi tìm hư ảo dạt dào niềm đau .
Bao giờ mình lại có nhau
Nụ hôn đầm ấm quyện mầu Thu xưa?
Vũ kim Thanh
Ui chao phục cái tài nàm thơ của Anh TimEm xin gởi tấm ảnh này cho đã buốt giá nha:
Chú em cứ trêu anh hoài à...dù sao cũng cám ơn chú gửi ảnh chú đang hạnh phúc quá , làm anh thêm chạnh lòng à.... buốt gía quá xá ....
QUẠNH HƯU MỘT CÕI
Nhìn đời mà thấy lòng đau
Sao không giấu kín khoe nhau thế này
Mùa xuân bỗng nổi heo may
Trái tim nức nở tiếc ngày pháo hoa
Sao tình lại nỡ chia xa
Mây vương như lụa thướt tha cuối ngàn
Lá lao sao tựa dạo đàn
Dư âm huyền thoại chứa chan gợi sầu
Trăng vàng chết đuối sông sâu
Tôi chênh vênh ngã giữa cầu tương tư
Ân tình chẳng nỡ giã từ
Hoa xuân ủ dột tâm tư ngậm ngùi
Đâu rồi vạt nắng ngọt bùi
Ðâu làn sương tím ghé mui mạn thuyền
Ðâu rồi cánh Én truân chuyên
Lênh đênh bạt gió bay xuyên hồn buồn
Ðâu rồi tiếng hát thượng nguồn
Vỗ về nâng giấc lệ tuôn mộng ngời
Ðâu rồi giây phút nghẹn lời
Trái tim trò chuyện tóc bời đan nhau
Cỏ cây đang ngát một màu
Sao người lỡ lái con tàu rời ga
Quạnh hiu một cõi bao la
Trần gian sao lắm xót xa chẳng dừng …
Tình ai vang động núi rừng
Tình tôi rầu dĩ ngập ngừng so dây
Vũ kim Thanh