Anh bạn Triart thân mến .
Quả thực tôi cũng như các bạn anh ở hải ngoại thôi , phải làm một cái nghề gì đó mới nuôi nổi nghệ thuật anh ạ , Ngày xưa …khi còn ở trong nước tôi vẽ xong bức nào là có người gạ mua ngay bức đó , mình ngần ngừ không hề muốn bán vì bản thân mình cũng thích nó . Sang Tây cuộc sống nhiều đồ trang trí nên tranh ảnh bán cũng khó hơn , không thiếu gì người phải dẹp bút nghiên mà nai lưng ra làm công việc khác mà sinh nhai .
Trong cái khó mà tâm hồn mình cứ đam mê và chấp nhận chân lý “Ðói cho sạch , rách cho thơm ” thì lại càng nghèo túng hơn nữa . Tôi cũng là một trong những con người nghèo khó ấy . Tôi chấp nhận lao động cực nhọc kiếm tiền bằng con đường lao động vất vả ,chân chính .Tuy nghèo nàn nhưng tâm hồn thanh thản và dùng niềm đam mê đó là bạn đường trong những tháng năm xa xứ .Tôi cũng như bạn niềm hạnh phúc là vừa vẽ vừa nghe nhạc , quên hết mọi ưu phiền và xã hội bên ngoài .
Bạn biết không ? nơi đây nếu có tranh mang ra tiệm giao cho người ta bán hộ , thì mình phải mất 50% tiền bán được tranh , có nơi họ chỉ buôn bán tranh của những người đã chết rồi , nói tới đây mình cảm thấy ưng ức thế nào ấy . cuộc sống lao động mà sản phẩm của người nghệ sĩ bị vùi dập tới thảm hại ….nhiều người dứt bỏ nghiệp đi làm nghề khác cho chắc ăn , cái thú vẽ tranh và làm thơ chỉ là niềm vui thầm kín mà thôi .
Nơi đây nếu bạn muốn tổ chức một cuôc triển lãm khoảng một tuần lễ , hoặc 10 ngày , ở trong trung tâm Luân Ðôn thì tiền thuê gallery mất khoảng 10 nghìn bảng Anh , một số tiền rất lớn ., thừa sức mua vài ô tô second hand cáo cạnh . Nếu bạn không bán được tranh thì chính thức sạt nghiệp đó .
Tôi mấy năm trước và nay mình sinh hoạt trong câu lạc bộ nghệ thuật hội hoạ với Tây , nên thỉnh thoảng họ tổ chức triển lãm chỗ này chỗ nọ trong những dịp lệ hội gì đó thì mình đi với hội thì không mất tiền thuê phòng gì cả , có nhiều người hoạ sĩ may mắn thành đạt , có nhiều người bị sống trong nghèo khó tủi buồn , anh thấy tôi chụp một anh hoạ sĩ mang bày tranh ra vỉa hè bán , không đăng ký , không giấy phép , mắt trước mắt sau thấy cảnh sát thu vội thu vàng tranh mà chạy , thật là buồn lắm. Còn nhóm hoạ sĩ vẽ chân dung đường phố trước kia cũng được vẽ tự do , nhưng họ cũng tranh giành chỗ vẽ , tranh dành mời chào khách , thậm chí còn bè phái gây gổ đánh nhau nữa , nên cũng thật bất an , nay nhà nước cấm không cho vẽ ở những nơi đó nữa và chỉ cấp phát cho một số người có giới hạn nhất định thôi , ai không có giấy phép ra vẽ là bị phạt hoặc bị ra toà có thể bị ngồi tù liền . Ở đây nếu vi phạm gì là cứ thẳng căng ra mà phạt chứ không hề có linh động hoăc chiếu cố hoàn cảnh như ở Việt nam đâu .Cho nên tôi phải làm thêm những công việc nặng nhọc khác để sinh nhai và nuôi dưỡng công việc nghệ thuật cho thoải mái và sống cuộc sống bình thường , thanh đạm giữa chốn phồn hoa ,đô hội này .
Cuộc sống xa quê nhiều lúc buồn lắm , từ cái buồn trong gia đình giữa hai thế hệ khác nhau về lối sống và tư duy ,cho tới cái buồn lạc loài nơi đất khách quê người luôn làm mình trăn trở , cho nên mình phải tìm tới thiên nhiên mà bầu bạn , lên mạng ảo mà tìm vui , cũng thấy nguôi ngoai phần nào bạn ạ . Nếu khi nào có dịp mình gặp nhau tôi sẽ hậu tạ anh cái vụ “coi bói ”hôm nay , và cám ơn anh rất nhiều đã có sự đồng cảm ,và gửi hình mình cho tôi được biết , xin chúc anh và gia đình, bình an hạnh phúc và có nhiều sáng tác mới cho mọi người thưởng lãm , chúc tình bạn chúng ta ngày một thắm bó keo sơn .
Thân ái Vũ kim Thanh
Gửi anh Nông Huyền Sơn .
Tôi biết anh đang bận công việc cho tác phẩm của anh kịp xuất bản , anh cứ an tâm và bình tĩnh làm công việc cho xong xuôi , hoàn tất tốt đẹp , còn công việc diễn đàn là lâu dài mà , anh yên tâm nhé . Khi nào in ấn xong tôi xin đăng ký trước 1 cuốn để trong bộ sách sưu tập của tôi anh nhé . chúc thành công và hẹn gặp lại .
À mà không biết ông thần gió lạnh Hàn Phong bay đi phương nào mất dạng vậy ta ?
Chào thân aí Vũ kim Thanh