📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Truyện Dịch

12 trả lời, 1.246 lượt xem — Trang 1 / 1
Của em và anh VânLong đó nha.
1.
The Week I Got My Life Back
By Adoley Odunton
-----------------
Chúng tôi đến San Francisco vào một buổi sáng chúa nhật náo nhiệt vào năm 1998 .Đèn flash từ máy chụp hình lóe sáng liên tục , với một đám đông náo nhiệt cỗ vũ cho cuộc đua , hàng ngàn người tham dự cuộc đua tràn ngặp khu vực đăng ký để bắt đầu cuộc đua xe đạp ủng hộ người bị bệnh AIDS dài 475 dặm từ San Francisco tới Los Angeles .
Một vài tháng trước , cuộc đua xe dài nhất mà tôi từng tham gia là cuộc đua dài 11 dặm dọc theo bãi biển . Tôi đã hoàn toàn sợ hãi trước sự lưu thông của xe cộ trên đường phố . Trong lần tập luyện đầu tiên tôi đã bị té xe và tôi không thể đi xe đạp trong 2 tháng . Khi mà tôi trở lại tập luyện , tôi đã là con rùa trong đội , tôi đã phải vật lộn vất vả qua 2 dặm đường trong khi những người khác thì đã vượt qua mức 10 dặm đường . Tôi có 4 tháng để chuẩn bị cho cuộc đua ủng hộ người bị bệnh AIDS , và tôi tự hỏi tôi rằng tôi có đủ thời gian để tập luyện hay không .Tôi quyết định chọn cho mình những thứ trang bị thích hợp cho cuộc đua , trong đó có một chiếc xe đạp đua . Bạn trai của tôi , Jim , cố dạy tôi cách mang giày vào tháo giày với đôi giày đua xe mới của tôi , nhưng tôi đã không bao giờ bước ra khỏi bãi đậu xe với đôi giày ấy .
Mỗi cuối tuần chúng tôi thức dậy vào lúc sáng sớm và bắt đầu tập luyện , không kể thời tiết thế nào hay là cảm giác của chúng tôi ra sao . Mỗi tuần tôi đối diện với một sự thử thách mới và vượt qua nó , leo lên ngọn đồi cao hơn , đạp xa hơn .Căn bệnh lao da của tôi dù đã thuyên giảm nhưng lại tái phát lần nữa , và tôi tự hỏi mình là tôi có phải tôi đã điên khi cố gắng trong cuộc đua tiếp sức . Tôi gần như quyết định bỏ cuộc , nhưng Jim đã bị té và đầu gối anh ấy bị thương , anh ấy không thể tham gia cuộc thi được. Tôi nghĩ về anh em của anh ta và bạn bè của tôi , và sự vinh dự trong việc quyên góp tiền cho những bệnh nhân và cho nhưng nghiên cứu trong trí nhớ của họ . Tôi đã quyết định .Khi mà tôi mới bị bệnh tôi đã tức giận vì tôi đã mất những thứ như là : cái nhìn , sức lực , nghề nghiệp và sức khỏe của tôi .Nhưng những người bạn này đã mất hết tất cả , và tôi hy vọng tham gia cuộc đua này tôi có thể tìm ra một con người mới của tôi .
Trong ngày đầu tiên chúng tôi đã chạy được 92 dặm tới vịnh Half Moon . Khung cảnh rất là tráng lệ , giao thông thì rất khủng khiếp . Tối hôm ấy tôi đã ngủ ngay tức thì vì mệt mõi và không có gì trong bụng . Trong ngày thứ 2 , tôi nhét một cái nón có vành vào trong cái mũ an toàn của tôi vì căn bệnh lao da làm cho làn da của tôi nhạy cảm với ánh nắng mặt trời .Chúng tôi chạy trong vùng nội địa và hoàn thành 97 dặm nữa .
Qua ngày thứ 3 tình trạng phở phơ chấm hết , trời thì nóng và cái đồi thì dài quá , tôi cả thấy rất là cô đơn khi mà Jim đã không có trong cuộc đua . Qua ngày thứ 4 những vận động viên phía trước tôi đã xuống xe để đẩy lên ngọn đồi cao ngất , một cái gì sâu trong tôi bảo tôi rằng "Ngươi sẽ chạy qua các dặm đường" Huấn luyện viên của tôi , Gregg , đã nói "Đi xe đạp thì tốt cho tinh thần."
Qua ngày thứ 5 tôi đã kiệt sức- tôi hoàn toàn không còn một chút sức lực . Vừa đúng lúc tôi đã sẵn sàng bõ cuộc , tôi thấy ,bạn tôi , David ở phía trước tôi . David đã mất đôi chân , đi bằng chiếc xe tự chế của anh ta và đạp bằng hai cánh tay của anh ấy , anh ta đã là người anh hùng của tôi . Nếu anh ta có thể là được thì tôi có thể . Vượt qua sự đau đớn , nhức nhối , mồ hôi chảy như tắm xuống mặt tôi và sức nóng của mặt trời tôi phát hiện ra sự cố gắng đem lại cái tốt nhất trong tôi .
Trong ngày cuối cùng của chúng tôi , Jim quyết định tham gia , bất chấp cái đầu gối bị thương của anh ấy .Thứ tự của chúng tôi đã thay đổi , tôi đã trở thành người mạnh nhất , nhanh nhất , và bây giờ đến lượt tôi ủng hộ anh ấy . Chúng tôi đến nơi trong chiếc Malibu vào giờ ăn trưa , anh ấy thúc giục tôi chạy luôn ra ngoài khi mà chúng tôi gần tới mục tiêu của chúng tôi , tôi đã đễ xe chạy không dừng lại . Xe bóp kèn và mọi người cỗ vũ chúng tôi , tôi cảm thấy như là tôi làm chủ cái đường cao tốc Pacific Coast . Bốn tháng sau tôi đã khủng khiếp vì nó .
2600 người tham gia trong cuộc đua đạp xe xuống đại lộ "Ngôi Sao" ở Los Angeles để đến buổi bế mạc . Chúng tôi dành một phúc mặt niệm , và một chiếc xe đạp không người lái của một nạn nhân AIDS bị mất tích được kéo xuống sân .
Chúng tôi đã quyên góp được 9.5 triệu đô la . Tôi đã đạp xe từ San Francisco tới Los Angeles trong quá trình tìm lại chính mình .

[color=blueviolet] Tình như bao ánh ban chiều
Đem cho ta biết bao điều ưu tư
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Walking Passage
By Mary Emerick
--------------------
John và tôi trườn trong hang , ánh sáng của 2 cái đèn pha sớt qua vách hang . Tiếng động duy nhất là tiếng cọ xát của 2 đôi giày tennis mà chúng tôi mang khi chúng tôi trườn lên phía trước . Đầu gối của chúng tôi đã bị đau rát vì những viên đá sắc nhọn nằm rãi rác trong hang . Chúng tôi run rẩy trong bộ quần áo rẽ tiền của chúng tôi .Đây là một sự tình cờ khi mà chúng tôi lạc vào cái hang này , chúng tôi không thể vui hơn nữa , chúng tôi đã thám hiểm cái hang không tên này hơn cả một giờ , vượt qua khu vực mù mờ - nơi đó là nơi mà ánh sáng bề mặt còn lại và kết thúc .Chúng tôi đã leo lên cái dốc nghiên của thành hang , bò vòng vòng trong những hốc lõm và luồn ra lách vào những ngõ cụt . Những gói mà chúng tôi mang theo dây thừng để cho chúng tôi đi ngược lại lối vào .
Ở phía trước tôi , John dừng lại , và bảo tôi ngồi thẳng lên với tiếng làu bàu .
"Hai lối đi" anh ta nói .
Tự động chúng tôi nhìn ra phía sau của chúng tôi con đườn mà chúng tôi đi ra nhìn rất khác lạ với con đường mà chúng tôi đi vào , và nó dễ làm cho chúng tôi đi vòng vòng trong vài giờ đồng hồ khi mà chúng tôi lạc mất dấu mốc khi mà đi vào hang . John và tôi đưa mắt nhìn nhau với vẻ kích thích .Bầu không khí như là nặng trĩu thêm .
"Tôi sẽ kiểm tra cái lối đó," anh ta nói . Dưới cái nón dày của anh ấy ,anh ta cười ngạo nghễ và cái cảm giác thám hiểm thì hiện ra qua đôi mắt của anh ta .Mặt của anh ta dính bùn đen và cái bộ râu vàng của anh ta thì không nằm yên như bình thường .Anh ấy giống như là một người hoang dã .Với sự cố gắng anh ta chen qua một lối nhõ tưởng như không thể nào chen qua được .Để mà vượt qua cái lối nhõ đó anh ta phải bõ cái nón và túi của anh ta và đẩy chúng ra trước mặt anh ta .Tiếng nguyền rủa theo chân anh ta qua cái lối nhõ .
Còn lại một mình , tôi cỡi bõ đôi găng tay , nó đã hỏng khi mà bảo vệ bàn tay tôi .Tôi uống một chút nước và tắt cái đèn pha để mà tiết kiệm pin , bây giờ bóng tối đã bao phủ tất cả . Sức nặng của hàng tấn đá đè lên lưng của tôi , tôi cảm thấy như là trai đất đang nắm tôi trong cánh tay của nó .
John nói vọng lên từ dưới :"Này đi xuống đây."
Tôi lưỡng lự "Ở dưới đó có lối ra không ?"
"Có đường đi" anh ta la lên .
Tôi giật nẫy người .Chúng tôi đã mơ , nó là một cái đường đi -một đường hầm lớn được đục bằng nước và thời gian , nơi mà chúng tôi có thể đi bộ chứ không cần phải bò . Đúng lúc những cái lối đi đó có thể dẫn tới một cái phòng lớn , lớn hơn cả thánh đường .Cái đường của John là một trong những cái chậc nhất . Trong những nơi đó tôi phải cử động 1 tay 1 chân và vặn mình trong một tư thế méo mó để tiến lên phía trước nhưng sự hy vọng của con đường đi đẩy tôi về phía trước . Cuối cùng tôi nhận ra John trong một tư thế khó khăn , dưới một cái trần thấp , ở đằng trước anh ta thì là một lối đi ngoằng nghèo hơn .
Tôi chăm chú nhìn vào bóng đêm và sau đó nhìn John .Anh ấy đang cố gắng kiềm chế mình , nhưng anh ta khô thể , anh ấy bật cười . Tiếng cười của anh ta vang dội cả đường hầm .Tôi cũng phải mỉm cười theo .Anh ta đã làm cái trò này và tôi lại bị mắc lừa lần nữa ."Tôi đã biết là bạn sẽ đi xuống đây nếu tôi nói là có đường đi " anh ta mỉm cười ."Bây giờ hãy kiểm tra cái đường này". Chúng tôi đã không bap giờ tìm ra cái hang lớn hay là lối đi trong ngày đó . Nữa đêm đó John và tôi bò lên từ trong hang ,chúng tôi rất đói bụng , khát nước và mệt mõi . Chúng tôi quàng dây thừng trên vai và hướng tới chiếc xe dưới một cái trần nhà đây sao sáng .
Nhiều năm trôi qua kể từ khi lần chót tôi gặp john , mặt dù tôi nghe nói John đã đám cưới và vẫn còn đi thăm cái hang ở vách đá xám . Ở đó đã có một cái hang mới , cái này rất tối và đường đi thì rất khó , tôi chỉ muốn ở lại phía sau an toàn với ánh sáng . Khi mà tôi dừng lại ở cái hang đó và nhớ lại ngày đó ở dưới cái hang sâu . Nếu tôi nhắm mắt lại tôi vẫn có thể cảm giác lại cái cục đá to ẩm uớt ở trên lưng tôi và cái đầu gố đau nhức khi mà tôi bò .Tôi có thể nghe tiếng nước chảy và lời khích lệ của một người bạn .Tôi biết có thể vượt qua ngay khi mà tôi phải bò .

[color=blueviolet] Tình như bao ánh ban chiều
Đem cho ta biết bao điều ưu tư
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Của em và anh VânLong đó nha.
1.
The Week I Got My Life Back
By Adoley Odunton


Chào Selphie
Chà, lúc này Selphie làm việc nổ lực quá, hơn mấy cô trong truyện " con Rồng " nữa nha [:D][:D][:D][8D]

Nhưng mà truyện này đã lỡ dịch rồi, thì sao cái tựa Selphie và Van Long không dịch ra luôn đi há.

Khi nào nhận được " Thông điệp " của Selphie là chị có mặt liền [:D]
Để khiêng truyện này vào thư viện chớ, để lâu coi chừng có " Biến " [:D][:D][:D]

Nói vui, chọc Selphie hoài, đừng có [:@] Ct.Ly nha
Thân thương [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Chị ctly nè, mấy hôm nay em tích cực như thế là tại vì hồi trước vào đây làm thơ không à, nhưng mà cũng khong active vì lâu quá không gặp anh alonewofl nên buồn, hiiiiiii[8D]. Với lại em lo làm Đường Chủ bên TuyetTinhCung nên không có nhiều thời gian. Hoc năm 12 nữa , nói chung là có nhiều lí do lắm.
Còn về cái tựa, thì em thấy chuyện trước vẫn giữ nguyên tựa gốc của tác giả, nên em thôi, không dịch tựa luôn.[:D]
[color=blueviolet] Tình như bao ánh ban chiều
Đem cho ta biết bao điều ưu tư
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Selphie

Chị ctly nè, mấy hôm nay em tích cực như thế là tại vì hồi trước vào đây làm thơ không à, nhưng mà cũng khong active vì lâu quá không gặp anh alonewofl nên buồn, hiiiiiii[8D]. Với lại em lo làm Đường Chủ bên TuyetTinhCung nên không có nhiều thời gian. Hoc năm 12 nữa , nói chung là có nhiều lí do lắm.
Còn về cái tựa, thì em thấy chuyện trước vẫn giữ nguyên tựa gốc của tác giả, nên em thôi, không dịch tựa luôn.[:D]


Vậy là sis Ly có quyền khiêng từ từ vào thư viện nhé ,
Khiêng vô rùi, là không được khiếu nạ, cự nự hay nằm dạ đó à nhen.

Luật của sis mới ra đó Selphie, vì năm mới cái gì cũng phải đổi mới mà [8D][:D][:D]








Đăng nhập để trả lời
0
hiiiiiiii, vâng ạ, không co khiếu nại sis Ly đâu. Nắm mới em được nhỏ bạn rủ đi "giang hò" nếu có gì không vừa ý, xử tại chổ, hiiiiiiii
[color=blueviolet] Tình như bao ánh ban chiều
Đem cho ta biết bao điều ưu tư
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-02-05 18:51:02ct.ly>
Trích đoạn: Selphie

hiiiiiiii, vâng ạ, không có khiếu nại sis Ly đâu. Nắm mới em được nhỏ bạn rủ đi "giang hò" nếu có gì không vừa ý, xử tại chổ, hiiiiiiii


Vậy sis đem thêm cái " thông điệp " của Selphie vào luật mới của sis nhé [8D]

Chà, không biết mình dữ dzị, có ai sợ mình không nhỉ [8|][&amp;:] [;)]


Đã mang vào hai truyện ngắn của Selphie rùi đó.
Thấy sis dịch ra tiếng Việt khg??
Nói vậy chớ hỏng phải Ct.Ly đâu, mà Ct.Ly nhờ Hellomy9 cho ý kiến đó mờ
Selphie thấy được khg???
Thân thương [;)]

The Week I Got My Life Back
By Adoley Odunton
( Tuần lễ mà tôi có lại cuộc sống của mình )

Bài thứ hai là
Khách bộ hành [;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Wow, không có ý kiến, tuy có đôi cái dịch sát nghĩa, nhưng nó lại toát lên được cái hồn của tác phẩm, khâm phục.[;)]
[color=blueviolet] Tình như bao ánh ban chiều
Đem cho ta biết bao điều ưu tư
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Selphie

Wow, không có ý kiến, tuy có đôi cái dịch sát nghĩa, nhưng nó lại toát lên được cái hồn của tác phẩm, khâm phục.[;)]




Đã nói mà.
Trong VNTQ này
trừ Ct.Ly ra, thì toàn là Tuổi trẻ tài cao hít đó mờ.

Cho nên lúc nào " bí " là nhờ các " muội, đệ " ra tay nghĩa hiệp
Cưu " Công tử Lÿ " này đó [8D][;)]
Đăng nhập để trả lời
0
À, mà em không hiểu sao mà gọi chị là Công Tử thế chị Ly, không hiểu nổi luôn đó.
Em muốn đổi title được không chị, để cái Mạnh Thường Quân hoài kì quá à, nếu được chị đổi cho em là Băng Nữ Công Chúa nha. hiiiiiiii
[color=blueviolet] Tình như bao ánh ban chiều
Đem cho ta biết bao điều ưu tư
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Selphie

À, mà em không hiểu sao mà gọi chị là Công Tử thế chị Ly, không hiểu nổi luôn đó.
Em muốn đổi title được không chị, để cái Mạnh Thường Quân hoài kì quá à, nếu được chị đổi cho em là Băng Nữ Công Chúa nha. hiiiiiiii


Được mà muốn băng tuết Hỏa đâu cũng được,
Nhưng mà Công tữ Lỳ này không biết làm, chỉ n hỏ cho Selphie nha
Gữi PM cho Mercury đi, là sẽ " mọi sự như ý " mà.
Hay khóc nhè với Mars cũng được [:D]

Cái tên Công Tử Lỳ này hả, cái này Selphie cũng PM cho KDG để tìm nguyên nhân [8|]
Cái tên người ta đẹp dzị, mà bị đổi tùm lum Selphie xem, có buồn không đây [;)]

Đòi hỏi nữa thì còn nhiều tên khác " đẹp " hơn n ữa đó, nên đành..... [sm=27.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
Chào sư phụ,

Sư phụ mạnh giỏi ạ. [sm=ex29.gif][:D][sm=chay.gif]
Đệ tử sửa title giùm Selphie rồi đó sư phụ [;)]
Thân,
Hắc Bạch Song Hiệp
(PT & QV)

Life is a flower of which love is the honey.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-03-07 18:13:16ct.ly>
Merci muộiu nha

Làm tỷ được rồi Merc ui, làm sư phụ cái ct.ly tưởng râu, tóc của mình bạc trắng và dài tới chân rồi, [:D]

Chắc là Selphie sẽ thích lắm đó

Chúc Merc luôn dzui dzẻ, mạnh khoẻ và tươi trẻ mãi nhé
Chúc vậy được không vậy Mercury [:D]
Đăng nhập để trả lời
0