#7 —
29.11.2008 11:28
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-29 11:29:04ĐạoCấy>
40.
Ôi, Thượng Đế, đã bao ngày bao ngày mưa không rơi trong tim tôi khô cứng. Chân trời trần trụi khủng khiếp – không một lớp mây mỏng nhẹ, không một dấu hiệu mơ hồ của mưa rào mát lạnh xa xa.
Nếu người muốn, xin gửi đi phong ba giận dữ, đen ngòm đầy chết chóc; và với tia chớp sáng loè, hãy làm bầu trời hoảng hốt hết phương này tới phương kia.
Nhưng xin gọi lại, người ơi, gọi lại hơi nóng dữ dằn, im lìm, bén nhạy, đang lặng lẽ thâm nhập đốt cháy tim tôi, và làm khô héo mọi hy vọng còn trong đó.
Xin để mây ân phúc từ cao buông thấp xuống như ánh mắt mẹ hiền mờ lệ vào hôm cha giận dữ không thương.
41.
Anh đứng chỗ nào đằng sau họ, ẩn mình trong bóng tối anh yêu? Coi anh rẻ rúng, họ đẩy xô, vượt qua mặt trên đường đầy bụi. Em đứng đây đợi hàng giờ mệt mỏi bầy tặng vật đợi anh, trong lúc khách qua đường tới lấy từng cánh hoa mang đi; chiếc rổ em bưng chẳng mấy chốc thành rỗng không.
Buổi sáng trôi qua, buổi trưa cũng như thế. Trong bóng mát chiều tà, mắt em đẫn đờ thèm ngủ. Trong lúc về nhà. bọn đàn ông liếc nhìn em, rồi mỉm cười khiến em tủi hổ. Em ngồi như cô gái ăn xin, kéo vạt áo lên che mặt. Khi họ hỏi em muốn gì, em cúi nhìn xuống, không trả lời.
Ôi! Làm sao, làm sao nói cho họ hay em đang vì anh chờ đợi, và anh đã hứa là sẽ thế nào cũng lại cùng em. Làm sao, vì thẹn thùng, em thốt được nên lời: Quyết giữ nghèo này làm của hồi môn. A, em ghì chặt kiêu hãnh này trong bí mật tim sâu!
Em ngồi trên cỏ và nhìn bầu trời, mơ màng anh chợt tới dáng vẻ huy hoàng – đèn xe rực sáng, cờ hiệu vàng óng phất phới bay, để họ đứng bên vệ đường trố mắt khi nhìn thấy từ trên xe anh bước xuống nâng em lên khỏi bụi đường, rồi đặt bên cạnh mình người con gái ăn xin, đang tả tơi run rẩy vì tủi hổ, kiêu căng như dây leo trong làn gió hạ.
Nhưng thời gian trôi qua mà vẫn không thấy tiếng bánh xe anh lại. Nhiếu đám rước ồn ào ầm ĩ rực rỡ đã diễn qua. Có phải chỉ riêng anh lặng im đứng trong bóng tối đằng sau họ? Và chỉ riêng em nhỏ lệ đợi chờ, lòng mòn mỏi ước mong vô ích?
42.
Mới vào ngày đã nghe tiếng thì thầm – chúng mình sẽ bơi thuyền đi chơi, chỉ có em và anh, không một ai trên cõi đời sẽ biết cuộc hành hương chúng mình đi không mục đích và không chấm dứt bao giờ.
Tại đại dương vô hạn mênh mông ấy, khi anh lặng lẽ mỉm cười lắng nghe, tiếng ca em trầm bổng sẽ dâng thành giai khúc du dương, tự do như sóng triều, thoát mọi ngôn từ trói buộc.
Đã tới chưa nhỉ thời gian ấy? Còn việc gì làm nữa hay không? Kìa, chiều hôm đang xuống bên bờ biển; trong ánh tà dương mờ nhạt, đàn hải âu đang giang cánh bay về tổ.
Ai biết khi nào dây sẽ tháo, và như ánh hoàng hôn trễ muộn, thuyền sẽ lẩn vào bóng tối mênh mông?
43.
Dó là một ngày khi tôi chưa sẵn sàng chờ đón; như một người trong dám bình dân, xa lạ với tôi. Hoàng Thượng ơi, chẳng hỏi han, người đã đi vào tim tôi khép kín, in xâu dấu vĩnh cửu lên bao giờ, giờ khắc đời tôi.
Và hôm nay, lúc vô tình, nhìn những giờ khắc phù du ấy, thấy chữ ký của người, tôi nhận ra những giờ khắc phù vân ấy nằm tung toé trên bụi đường lẫn với hoài niệm buồn vui của những ngày vô vị lãng quên.
Người đã không khinh chê khi thấy tôi ngây thơ đùa nghịch trên đường bụi, và tiếng chân tôi trong căn phòng thơ ấu, đúng là tiếng chân đang vọng lại từ những vì sao đêm.
44.
Tôi thấy vui vui khi chờ đợi và đứng ngắm bên vệ đường, nơi bóng râm đuổi theo ánh sáng và mưa ào tới theo dấu vết mùa hè.
Thiên sứ, mang tin vui từ những vòm trời xa lạ, chào hỏi tôi rồi vội vã ra đi. Trong lòng, tim tôi reo vui, hơi gió thoảng qua mát rượi.
Từ bình minh đến hoàng hôn, tôi ngồi trước cửa nhà mình; tôi biết giây phút ngất ngây ấy sẽ bất chợt đến lúc tôi để ý ngắm nhìn.
Trong khi ấy tôi mỉm cười, ca hát một mình. Trong khi ấy không khí tràn ngập hương thơm hứa hẹn.
45.
Anh không nghe thấy ư bước chân người thầm lặng? Người tới, tới và luôn luôn thường tới.
Người tới, tới và luôn luôn thường tới hàng giờ, hàng đêm, hàng ngày, hàng thời đại anh ơi.
Tôi đã hát nhiều lần trong nhiều tâm trạng khác nhau; nhưng âm hưởng lời ca luôn luôn ngân vang - người tới, tới và luôn luôn thường tới.
Người tới, tới và luôn luôn thường tới qua lối đi nho nhỏ trong rừng, vào những ngày xuân đượm nắng, ngạt ngào.
Người tới, tới và luôn luôn thường tới trên xe mây ầm ầm tiếng sấm, vào những đêm thu mưa ướt, tối mù.
Bước chân người đã dẫm lên tim tôi đang ôm nặng những nỗi buồn dài dặc; khi niềm vui trong tôi ngời sáng, ấy là do chân người vàng óng chạm vào.
46.
Tôi chẳng rõ từ thời gian xa xôi nào, khi đến gặp tôi, người lại đến gần như thế. Mặt trời và sao đêm của người không bao giờ giấu che người mãi mãi khỏi mắt tôi.
Bao buổi sáng và bao buổi chiều tôi đã nghe thấy bước chân người; thiên sứ người sai đã đi vào tim tôi và bí mật gọi tên.
Tôi không hiểu tại sao hôm nay đời mình lại xốn xang rộn rã; một nguồn vui ồn ào đi qua tim.
Dường như đã đến lúc tôi dừng tay nghỉ việc; tôi thấy trong hương trời có hương vị mơ hồ của hình người ngào ngạt.
47.
Gần hết đêm mỏi mắt ngóng chờ chẳng thấy người lại. Tôi lo lúc bình minh người sẽ bất thần tới khi tôi mệt nhoài ngủ thiếp đi. Ôi, các bạn nhớ để lối người vào, đừng ngăn cản nhé.
Nếu bước chân người không làm tôi tỉnh giấc, xin cứ để tôi ngủ yên. Tôi không muốn bị mất giấc vì tiếng chim líu lo, tiếng gió ào ào lúc ánh triều dương vui đại hội. Dẫu Hoàng thượng của lòng tôi có bất thần đến cửa, cũng xin cứ để tôi nằm yên.
A, giấc ngủ, giấc ngủ quí vô ngần chỉ chờ tay người chạm tới là tức khắc biến tan. Mắt tôi khép kín sẽ chỉ mở vành mi khi người đứng trước mặt tươi sáng, mỉm cười như mộng đẹp ngoi khỏi giấc điệp âm u.
Xin để người hiện ra trước mặt tôi, như tia sáng đầu tiên trong làn ánh sáng, như hình bóng đầu tiên trong mọi bóng hình.
Xin để nguồn vui nao nức đầu tiên đi từ ánh mắt người đến thẳng tâm hồn tôi thức giấc, và xin để việc tôi quay lại với mình cũng là việc tôi trở lại cùng người.
48.
Biển im lặng ban mai bỗng dưng gợn sóng lăn tăn thành lời chim hót líu lo; bên vệ đường hoa nở vui tươi, ánh vàng vung vãi lọt khe mây lúc chúng tôi hối hả cất bước trên đường không để ý.
Chúng tôi không chơi đùa, không hát bài ca tươi vui; chúng tôi không đến thôn làng đổi chác bán mua, không nói một lời, không hé môi cười và không nán bước trên đường. Chúng tôi rảo bước mỗi lúc một nhanh, trong khi thời gian trôi qua như chim bay.
Vầng dương lên giữa đỉnh trời, trong bóng râm bồ câu thi nhau gù. Lá úa nhún nhẩy, múa may trong hơi nóng buổi trưa. Dưới bóng mát cây đa to lớn, chú mục đồng lim dim ngủ, thả hồn theo mơ; tôi nằm xuống bên bờ nước, ruỗi thẳng tay chân mệt nhừ trên cỏ mịn xanh.
Bạn đồng hành của tôi cười khẩy chê bai; ngẩng cao đầu họ tiếp tục bước đi, không thèm ngoảnh lại, không thèm dừng chân, họ biến vào màn sương xanh mờ xa xa. Họ băng đồng cỏ, đồi cây, đi qua miền quê xa lạ xa xôi. Vinh dự thay cho anh, chủ nhân oai hùng của đường dài vô tận! Lời châm chọc, tiếng chê bai thôi thúc tôi nhỏm dậy, nhưng tôi thấy chẳng có gì để trả lời. Lạc lõng trong chiều sâu niềm khuất nhục vui vui, tôi đắm mình vào lạc thú mờ ảo.
Màn tối xanh xanh ngưng đọng có mặt trời thêu hoa từ từ lan khắp tim tôi. Tôi quên không nhớ vì sao đã ra đi; tôi để mặc tâm trí lạc vào mê cung của bóng mát lời ca.
Thế rồi, khi tỉnh giấc, mở mắt ra nhìn, tôi thấy người đứng ngay bên cạnh mỉm cười cho tôi ngủ ngon. Tôi đã lo sợ đường dài chật vật và gắng sức tới bên người mới vất vả làm sao.
49.
Rời ngôi báu, người tới đứng ở cửa nhà tôi, ngôi nhà tranh đơn sơ.
Tôi đang hát một mình trong xó tối; điệu du dương quyến rũ tai người. Rời hoàng cung, người đến đứng cửa nhà tôi, ngôi nhà tranh đơn sơ.
Trong cung điện chẳng thiếu nhạc sư lừng lẫy; ở đó người ta ca, người ta hát suốt ngày đêm. Nhưng đơn khúc của nhạc công này non dại đã khiến lòng người vấn vương.
Một ca khúc nhỏ bé, bi ai đã hoà vào bản nhạc trần gian vĩ đại; với bông hoa làm giải thưởng, người đã rời hoàng cung, dừng bước ở cửa nhà tôi, ngôi nhà tranh đơn sơ.
★
★
★
★
★
0