<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-26 15:33:55trailo>
Tác giả :SECGIAN GÔLÔNG
Người dịch :NGÂN TÂM
Do Nhà xuất bản phụ nữ
ấn hành năm 1990
CUỘC HÀNH TRÌNH
Chương I
Cảm giác bị một cái nhìn vô hình dòm ngó đưa Angielic trở về với thực tại .
Nàng giật mình và đưa mắt sục sạo xung quanh tìm kẻ đã đem mình tới đây ,trong căn phòng sang trọng kiểu phương Đông của cái lầu sau này . Nàng quả quyết là nhất định người đó phải ở đây , nhưng vẫn không nhìn thấy .
Nàng nhận ra chính tại căn phòng này , đêm qua , nàng đã được Reccartor tiếp . Sự mau lẹ của các sự kiện, tấm thảm kịch trải qua ,vẻ thanh bình đang ngự trị và cachr trí mới lạ ,cùng lúc tạo cho nàng phong vị giấc mơ . Angielic hẳn là chưa thức dậy nếu Ônôrin không bắt đầu ngọ nguậy vươn vai vươn cổ như một chú mèo con .
Trong bóng tối lập lòe ánh vàng của đồ đạc và các vật trang trí mà nàng chưa thấy thật rõ hình thù , mùi hương quen thuộc làm nàng xao xuyến , và có một cái gì riêng biệt của Rescator vẫn còn phảng phất đâu đây . Nàng vẫn chưa quên phong vị Địa Trung Hải , cũng như nàng vẫn giữ thói quen uống cà phê , dùng thảm và ghế dựa có đệm bọc bằng lụa .
Một làn gió lạnh tạt vào qua cửa sổ mang theo hơi ẩm của sương mù . Angielic thấy rét . Cùng lúc đó nàng đâm ra bối rối , vì thấy chiếc nịt vú đã bị cởi ra . Bàn tay nào đã tháo móc cài ? Ai đã cúi xuống người nàng trong lúc nàng còn đang thiêm thiếp ? Đôi mắt đàn ông nào , có thể vì lo lắng , đã nhìn xoi mói làn da tái nhợt , tư thế bất động , đôi mắt nhắm nghiền và vẻ bầm dập của nàng ?
Có thể người đó thấy nàng nằm ngủ một mình , trong trạng thái ngã vật , kiệt sức , và đã cởi nịt vú để cho nàng dễ thở hơn .
Cử chỉ ấy có thể đơn giản là một sự ý tứ , nhưng cũng chứng tỏ người đàn ông quen thuộc với đàn bà , và biết đối xử với mọi cung cách của họ , kể cả sự buông thả đáng yêu mà chỉ nghĩ đến nàng đã đột nhiên đỏ mặt , và vừa ngồi dậy , vừa sửa lại quần áo một cách nóng nảy đến dữ tợn .
Tại sao người đó đem nàng tới đây ,đến chỗ ông ta không để nàng cùng với các bạn hữu của nàng ?Như thế này thì nàng có khác gì nô lệ của ông ta ,tù binh của ông ta , được xếp đặt theo tính khí thất thường của ông ta , cho dù có những dấu hiệu chứng tỏ ông ta cũng chẳng thiết gì nàng .
-Có ai đấy không ?- nàng hỏi to – Ngài ở đấy à ,thưa ngài .
Không có ai đáp lại ngoài tiếng thở của biển khơi và vỗ bập bềnh của sóng . Nhưng Ônôrin đã bị đánh thức và vừa lồm cồm ngồi dậy vừa ngáp . Angielic cúi xuống bế con bằng một cử chỉ che chở , và kiêu hãnh vì nhiều lần nàng đã giữ được cái sinh linh yếu ớt này thoát khỏi sự đe dọa của những hiểm nguy .
-Lại đây con bé bỏng của mẹ - nàng thì thào- không sợ gì nữa .Chúng ta đã ở ngoài biển rồi .
Nàng đi tới cửa và cửa có thể mở ra một cách dễ dàng . Vậy thì nàng đâu phải là tù binh …
Bên ngoai trời vẫn còn sáng Nghe rõ tiếng bước chân thủy thủ đi đi lại lại trên boong tầu ,trong khi những ngọn đèn đầu tiên đã được thắp . Sóng dịu nhẹ và một vẻ thanh bình toát ra từ con tầu cướp biển đơn độc giữa đại dương trống trải , tưởng trừng như vài tiếng đồng hồ, nó chưa hề phải đối mặt với cái chết . Người ta chỉ thấm thía ý ngĩa của sự sống một khi cái chết cầm chắc kề sát bên cạnh .
Có người nào đó ngồi cửa vụt đứng dậy và Angielic thấy ngay bên cạnh gã người Mo khổng lồ đêm vừa rồi đã pha cà phê cho mình . Anh ta trùm đầu bằng tấm khăn len trắng của người Marốc và khoác một khẩu súng mút có báng khảm bạc , giống như những tên lính cấm vệ của Mulai Ismail mà nàng đã từng thấy .
-Các bạn tôi ở đâu ? - Nàng hỏi .
-Mời bà đi _ gã người Mo đáp - ông chủ bảo tôi dẫn bà đi khi nào bà tỉnh dậy
***
Giống như mọi chiếc tàu khác dùng để chở hàng hay cướp bóc ,chiếc Gunxboro không có khả năng tiếp nhận hành khách . Khoang dành cho thủy thủ đoàn ở dưới boong trước chắc chắn có chỗ nhưng không thể chứa nhiều hơn .Vì vậy người ta phải để cho những kẻ di tản ở trong một phần của khoang boong dành cho giàn pháo được ngụy trang của chiếc tàu cướp biển . Xuống hết một cầu thang ngắn Angielic nhận ra đám bạn hữu của mình đã bắt đầu được xếp đặt một cách tùy tiện giữa các khẩu pháo . Nhìn chung ,các giá súng với những thanh đồng lớn đượ phủ vải ,có thể dùng để đặt các bọc đồ sơ sài của họ .
Ánh ngày vẫn còn rớt lại trên boong ,nhưng ở đây dưới thấp ,trời đã thẫm lại trong thứ ánh sáng mầu hồng đục lờ từ một ô cửa mở ở thành tàu dọi tới .
Vừa bước vào, Angilic đã bị hỏi dồn :
-Bà Angielic ! Mọi người nghĩ là bà chết rồi , chết đuối rồi …
Hầu như lập tức , những lời tố cáo vang lên :
-Ở đây chúng tôi chẳng nhìn thấy gì cả … Họ nhột chúng tôi như tù . Trẻ con khát khô cổ …
Trong tranh tối tranh sáng , Angielic chỉ nhận ra họ qua giọng nói . Giọng Abighen cao hơn cả .
-Cần phải chăm sóc ông Béc- nơ .Ông ấy bị thương nặng .
-Ông ấy đâu ? – Angielic vừa hỏi vừa thầm tự trách mình bỏ qua ông Béc nơ .
Mọi người giúp nàng đi tới chỗ người thương gia nằm , phía dưới ô cửa thành tàu .
-Chúng tôi nghĩ là không khí mát lạnh sẽ làm ông ấy khá hơn , nhưng chẳng thấy khá gì cả .
Angielic quỳ xuống cạnh người bị thương. NHờ chút ánh sáng hồng của mặt trời đang lặn chiếu rọi vào khoang tàu tối sẫm ,nàng có thể phân biệt các đường nét , và nàng thấy khiếp hãi trước vẻ tái nhợt , nỗi đau khổ mà ông ta phải chịu đựng , dù đang thiêm thiếp . Nhịp thở của ông ta chậm và khó khăn .
“Ông ấy bị đánh trong lúc che chở ta “ – nàng tự nhủ .
Thật xúc động khi trông thấy ông ta trong tình cảnh này . Nhà đại thương gia của xứ La Rôsen,cùng lúc bị tức bỏ hết sức lực lẫn tư cách đáng kính ,bây giờ nằm đó với đôi vai để trần ,với bộ ngực long lá xồm xoàm ,không khác gì bộ ngực của anh phu khuân vác tầm thường .
Các bạn đồng hành của anh ta ,trong lúc nguy cấp đã xé chiếc áo rơđanhgốt thấm máu và áo sơ mi của ông ta để bịt vết thương . Chính vì vẻ ngoài ít khi thấy như vậy mà Angielic đã nhận ra ông ta .Giữa những người thương gia theo đạo tin lành bình thản ngồi trước cửa sổ ghi chép trong khung cảnh cửa hàng đầy của ccair và cũng người ấy , trần truồng ,bất lực , đang tồn tại một cái vực cách biệt sâu thẳm . Trong nỗi kinh hoàng ,một ý nghĩ kì cục chợt lướt qua đầu nàng :”Đáng lẽ ra ông ấy đã là người tình của ta “.
Đột nhiên ông ta chở nên hết sức gần gũi ,nàng cảm thấy ít nhiều thuộc về ông ta , và nỗi lo tăng lên gấp bội khi nàng đặt bàn tay êm dịu của mình lên thân thể ông ta .
-Từ lúc được đưa tới đây ông ấy có cử động hay nói năng gì không ?
-Không . Thế mà chúng tôi cữ ngỡ là vết thương không nghiêm trọng lắm . nhát kiếm đâm trúng vai và ngực trái . Máu ra ít thôi .
-Cần phải làm một cái gì đó .
-Nhưng làm gì mới được chứ ? –tay thầy thuốc Anbe Parin,lại một lần nữa phản đối bằng thứ giọng chua loét của ông ta – trong tình thế của tôi lúc này , tôi chẳng có gì cả .Không thuốc tẩy , không ống thụt ,không gần hiệu thuốc để mà chạy đến tìm các cây thuốc .
-Ít ra thầy cũng có thể mang theo túi đồ nghề chứ , thầy Parin – Abighen nói ,với một vẻ hung hăng chưa từng thấy –cái túi ấy có cồng kềnh gì cho cam .
-Tại… sao – con người từ thiện tỏ vẻ uất ức – tại sao lại chê trách tôi bỏ mất đồ nghề trong khi các người lôi tôi ra khỏi giường không một lời giải thích , rồi đẩy tôi lên cái tàu này , mình trần thân trụi ,đến cả lau qua cái mắt cũng không có thời gian nữa . Vả lại trong trường hợp của ông Béc nơ,tôi chả làm được gì nhiều .Tôi đâu phải nhà phẫu thuật .
Loorriebams lấy Angielic , cố nài nỉ :
-Chẳng lẽ để cha tôi chết sao ?
Từ mọi phía những bàn tay chìa tới túm lấy nàng ,có thể có cả bàn tay của Xêvêrin ,Ônôrin , Mácxian, hoặc những bà mẹ đang cuống cuồng lên trước tình cảnh khốn quẫn của họ .
-Lũ trẻ đang khát đấy – bà Care lặp lại .
Cũng còn may là họ không đến nỗi đói . Ông chủ hiệu thực phẩm hào hiệp đã bỏ chỗ bánh mì và bánh xốp dự trữ ra phân phát cho mọi người .
Khác với ông thầy thuốc ,ông này khá bình tĩnh , đã mang theo bọc bánh và thậm chí cả cuộc vượt truông cũng không thể làm ông ta bỏ lại được .
-Nếu bọn bất lương này không đem ta đến chỗ có ánh sáng ,tôi phá cửa .- Ông Manigon đang đứng trong vùng bóng tối nhập nhoạng gần đó chợt kêu lên.
Dường như chỉ chờ giọng nói vang rền như sấm này để bày tỏ thái độ ,những người thủy thủ hiện ra trong ánh sáng của ba chiếc đèn lớn mà họ đang đi tới để treo vào giữa và hai phía giàn pháo . Sau đó họ quay lại bậc cửa và bưng đến một chiếc chậu gỗ đang bốc lên mùi thơm ngon lành , và một xô sữa đầy ắp .
Trong số họ có hai người là dân đảo Mantơ , trước kia từng được dùng làm hầu cận cho Angielic. Mặc dù họ có vẻ man rợ với nước da mầu xanh ô liu và những cặp mắt đỏ đòng đọc ,nàng biết rằng họ là những người tốt …tốt trong chừng mực nào đó . Họ chỉ chậu thức ăn cho những người khách vẻ mời mọc .
-Mà này ,các ông muốn chúng tôi ăn như thế nào đây ? – Bà Manigon kêu lên ,giọng the thé - Các ông định cho lũ lợn chúng tôi đớp thức ăn trong cùng một cái máng ư ? Chúng tôi chẳng có đến một cái đĩa .
Bà ta bật lên những tiếng nức nở cuồng loạn trong khi nhớ tới những thứ đồ gốm đẹp đẽ bị vỡ trong đống cát .
-Ồ những thứ ấy có đáng gì đâu hả bà – bà Care nói – rồi tự xoay xở được hết .
Thật hết sức bất ngờ ,bà ta đưa cho mọi người chiếc chén duy nhất , mà đến giây phút cuối cùng , như có phép lạ , đã nhét được vào cái bọc khốn khổ của mình .Angielic cố cắt nghĩa cho đám thủy thủ bằng thứ ngôn ngữ hổ lốn của vùng Địa Trung Hải mà nàng chỉ còn nhớ được dăm ba tiếng .
Họ gãi đầu gãi tai tỏ vẻ bối rối . Câu hỏi về vấn đề bát đĩa đặt ra một vấn đề gai góc đối với toán lính . Họvừa bỏ đi vừa nói như mọi lần rằng họ sẽ lo liệu .
Quây quanh chậu thức ăn ,đám khách bàn tán hồi lâu về các thứ đựng trong đó .
-Món ragu trộn rau sống .
-Dù gì nữa cũng là món ăn tươi .
-Vậy là chúng ta chưa được nếm món bánh bích quy và thịt muối rất quen thuộc của vùng biển .
-Những thứ này họ phải cướp ở đất liền . Tôi vừa nghe thấy tiếng lợn kêu và tiếng một con dê be be trong khoang ngay phía dưới bọn mình đây này.
-Không phải đâu .Những con vật ấy ,họ mua đấy ,trả bằng tiền mặt hẳn hoi . Họ buôn bán tử tế mà .
-Ai nói thế ? –Ông Manigon hỏi ngay khi vừa nghe hết những lời giải thích bằng thổ ngữ miền Sarăngtơ.
Dưới ánh sáng đèn ,ông ta phát hiện ra những khôn mặt chưa hề quen biết :hai người dân quê gầy gò ,để tóc dài và các bà vợ , bìu díu chừng nửa tá con cháu nhếch nha nhếch nhác .
-Các người ở đâu ra vậy ?
-Chúng tôi là tín đồ Tin lành ở xóm Xanh –Môrítxờ.
-Thế các người làm… gì ở đây ?
-Thì đấy ! Khi một người chạy về phía vách đá , chúng tôi cũng chạy theo. Và tệ hơnlà sau đó chúng tôi tự nhủ :thì họ lên tàu mình cũng cùng lên tàu .Ông tưởng rằng chúng tôi thích rơi vào tay bọn long kị binh của nhà vua sao ? Có khả năng chúng sẽ chút cơn bực bội lên chúng tôi…Nhất là khi chúng biết rằng mọi người đã buôn bán với bọn cướp .Và kết cục chúng tôi đã bỏ lại gì phía sau ? Cũng chả có gì nhiều . Vì chúng tôi đã bán cho họ đến con dê con lợn cuối cùng …Thế thì sao nào ?
- Chúng tôi cũng đã quá đủ những chuyện như thế rồi ! – Ông Manigon nói một cách giận dữ - Lại còn những cái miệng vô ích phải nuôi này .
- Ngay bây giờ, ông bạn thân mến ạ- Angielic nói - tôi xin lưu ý với ông rằng không phải chỉ riêng ông mới phải chịu đâu nhé . Tuy không trực tiếp ,nỗi lo ấy cũng liên quan đến những người dân quê này ,những người mà ông mắc nợ món xúp bữa chiều , vì chắc chắn thịt của một trong những con lợn của họ đã được dùng để nấu ra món ăn đấy .
- Nhưng rồi khi chúng ta đến đảo …
Ông mục sư Bôke liền can thiệp :
- Những người dân quê biết lật đất và chăn dắt súc vật không bao giờ là gánh nặng cho một trại di cư cả , xin hoan nghênh các bạn ở cùng chúng tôi .
Chuyện rắc rối chấm dứt và vòng người được mở ra để láy chỗ cho những người dân quê khốn khổ kia .
Với mỗi người ,cái buổi chiều đầu tiên trên con tàu xa lạ đang đưa họ đi tới định mệnh này ,có một cái gì đó phi hiện thực . Mới hôm qua ,người này giàu , người kia nghèo , họ đều cùng ngủ trong nhà mình . Nỗi lo cho số phận tạm lắng dịu , vì ý định lên đường làm họ nguôi ngoai . Đành chịu hi sinh ,họ tìm mọi cách để đạt được tối đa sự an toàn và tiện lợi . Và bây giờ họ thấy mình vật vờ trong bóng tối đại dương ,bị cắt đứt mọi liên hệ ,hầu như vô danh ,không khác gì linh hồn của những kẻ bị đày xuống địa ngục trong con thuyền Carông (1).Sự so sanh ấy xuất hiện trong đầu óc đám đàn ông , vì họ phần lớn đều có học ,và chính vì thế ,họ ngồi nhìn một cách buồn thảm món xúp sóng sánh nhẹ nhàng trong chậu , theo nhịp lắc của con tàu .
(1) Carông : Tên người lái đò trên sông Styx ở địa ngục ,làm nhiệm vụ che chở những linh hồn có tội bị đày đọa –Theo “Thần khúc “ của Dante
Cánh đàn bà đã có việc khác để làm , chẳng hơi đâu đi kề cà nhớ thơ Đăng tơ . Có chiếc chén của bà Care , họ lần lượt chuyền nhau cho lũ trẻ uống sữa . Công việc không phải không khó khăn , vì cùng lúc với bóng đêm buông xuống , tàu càng chao đảo mạnh . lũ trẻ cười đùa vì được thấy nước bắn tung tóe , trong khi các bà mẹ la mắng . Họ chẳng còn bao nhiêu quần áo để thay , và trên tàu thì giặt giũ vào đâu cơ chứ ? Mỗi một khoảnh khắc troi qua lại mang đến cho đoàn người sự xa cách và nỗi khổ đau . Trái tim các bà mẹ rỉ máu vì nuối tiếc những đồ dùng đẹp đẽ và các bánh xà phòng bị bỏ lại trong nhà giặt . Cả những chiếc bàn chải đủ cỡ - mà không có bàn chải thì giặt thế nào được ? Chỉ bà thợ làm bánh là mỉm cười vì nhớ rằng mình có mang những thứ đó . Bà đưa cặp mắt hoan hỉ nhìn những cặp mắt ỉu xìu xìu .
***
Người dịch :NGÂN TÂM
Do Nhà xuất bản phụ nữ
ấn hành năm 1990
CUỘC HÀNH TRÌNH
Chương I
Cảm giác bị một cái nhìn vô hình dòm ngó đưa Angielic trở về với thực tại .
Nàng giật mình và đưa mắt sục sạo xung quanh tìm kẻ đã đem mình tới đây ,trong căn phòng sang trọng kiểu phương Đông của cái lầu sau này . Nàng quả quyết là nhất định người đó phải ở đây , nhưng vẫn không nhìn thấy .
Nàng nhận ra chính tại căn phòng này , đêm qua , nàng đã được Reccartor tiếp . Sự mau lẹ của các sự kiện, tấm thảm kịch trải qua ,vẻ thanh bình đang ngự trị và cachr trí mới lạ ,cùng lúc tạo cho nàng phong vị giấc mơ . Angielic hẳn là chưa thức dậy nếu Ônôrin không bắt đầu ngọ nguậy vươn vai vươn cổ như một chú mèo con .
Trong bóng tối lập lòe ánh vàng của đồ đạc và các vật trang trí mà nàng chưa thấy thật rõ hình thù , mùi hương quen thuộc làm nàng xao xuyến , và có một cái gì riêng biệt của Rescator vẫn còn phảng phất đâu đây . Nàng vẫn chưa quên phong vị Địa Trung Hải , cũng như nàng vẫn giữ thói quen uống cà phê , dùng thảm và ghế dựa có đệm bọc bằng lụa .
Một làn gió lạnh tạt vào qua cửa sổ mang theo hơi ẩm của sương mù . Angielic thấy rét . Cùng lúc đó nàng đâm ra bối rối , vì thấy chiếc nịt vú đã bị cởi ra . Bàn tay nào đã tháo móc cài ? Ai đã cúi xuống người nàng trong lúc nàng còn đang thiêm thiếp ? Đôi mắt đàn ông nào , có thể vì lo lắng , đã nhìn xoi mói làn da tái nhợt , tư thế bất động , đôi mắt nhắm nghiền và vẻ bầm dập của nàng ?
Có thể người đó thấy nàng nằm ngủ một mình , trong trạng thái ngã vật , kiệt sức , và đã cởi nịt vú để cho nàng dễ thở hơn .
Cử chỉ ấy có thể đơn giản là một sự ý tứ , nhưng cũng chứng tỏ người đàn ông quen thuộc với đàn bà , và biết đối xử với mọi cung cách của họ , kể cả sự buông thả đáng yêu mà chỉ nghĩ đến nàng đã đột nhiên đỏ mặt , và vừa ngồi dậy , vừa sửa lại quần áo một cách nóng nảy đến dữ tợn .
Tại sao người đó đem nàng tới đây ,đến chỗ ông ta không để nàng cùng với các bạn hữu của nàng ?Như thế này thì nàng có khác gì nô lệ của ông ta ,tù binh của ông ta , được xếp đặt theo tính khí thất thường của ông ta , cho dù có những dấu hiệu chứng tỏ ông ta cũng chẳng thiết gì nàng .
-Có ai đấy không ?- nàng hỏi to – Ngài ở đấy à ,thưa ngài .
Không có ai đáp lại ngoài tiếng thở của biển khơi và vỗ bập bềnh của sóng . Nhưng Ônôrin đã bị đánh thức và vừa lồm cồm ngồi dậy vừa ngáp . Angielic cúi xuống bế con bằng một cử chỉ che chở , và kiêu hãnh vì nhiều lần nàng đã giữ được cái sinh linh yếu ớt này thoát khỏi sự đe dọa của những hiểm nguy .
-Lại đây con bé bỏng của mẹ - nàng thì thào- không sợ gì nữa .Chúng ta đã ở ngoài biển rồi .
Nàng đi tới cửa và cửa có thể mở ra một cách dễ dàng . Vậy thì nàng đâu phải là tù binh …
Bên ngoai trời vẫn còn sáng Nghe rõ tiếng bước chân thủy thủ đi đi lại lại trên boong tầu ,trong khi những ngọn đèn đầu tiên đã được thắp . Sóng dịu nhẹ và một vẻ thanh bình toát ra từ con tầu cướp biển đơn độc giữa đại dương trống trải , tưởng trừng như vài tiếng đồng hồ, nó chưa hề phải đối mặt với cái chết . Người ta chỉ thấm thía ý ngĩa của sự sống một khi cái chết cầm chắc kề sát bên cạnh .
Có người nào đó ngồi cửa vụt đứng dậy và Angielic thấy ngay bên cạnh gã người Mo khổng lồ đêm vừa rồi đã pha cà phê cho mình . Anh ta trùm đầu bằng tấm khăn len trắng của người Marốc và khoác một khẩu súng mút có báng khảm bạc , giống như những tên lính cấm vệ của Mulai Ismail mà nàng đã từng thấy .
-Các bạn tôi ở đâu ? - Nàng hỏi .
-Mời bà đi _ gã người Mo đáp - ông chủ bảo tôi dẫn bà đi khi nào bà tỉnh dậy
***
Giống như mọi chiếc tàu khác dùng để chở hàng hay cướp bóc ,chiếc Gunxboro không có khả năng tiếp nhận hành khách . Khoang dành cho thủy thủ đoàn ở dưới boong trước chắc chắn có chỗ nhưng không thể chứa nhiều hơn .Vì vậy người ta phải để cho những kẻ di tản ở trong một phần của khoang boong dành cho giàn pháo được ngụy trang của chiếc tàu cướp biển . Xuống hết một cầu thang ngắn Angielic nhận ra đám bạn hữu của mình đã bắt đầu được xếp đặt một cách tùy tiện giữa các khẩu pháo . Nhìn chung ,các giá súng với những thanh đồng lớn đượ phủ vải ,có thể dùng để đặt các bọc đồ sơ sài của họ .
Ánh ngày vẫn còn rớt lại trên boong ,nhưng ở đây dưới thấp ,trời đã thẫm lại trong thứ ánh sáng mầu hồng đục lờ từ một ô cửa mở ở thành tàu dọi tới .
Vừa bước vào, Angilic đã bị hỏi dồn :
-Bà Angielic ! Mọi người nghĩ là bà chết rồi , chết đuối rồi …
Hầu như lập tức , những lời tố cáo vang lên :
-Ở đây chúng tôi chẳng nhìn thấy gì cả … Họ nhột chúng tôi như tù . Trẻ con khát khô cổ …
Trong tranh tối tranh sáng , Angielic chỉ nhận ra họ qua giọng nói . Giọng Abighen cao hơn cả .
-Cần phải chăm sóc ông Béc- nơ .Ông ấy bị thương nặng .
-Ông ấy đâu ? – Angielic vừa hỏi vừa thầm tự trách mình bỏ qua ông Béc nơ .
Mọi người giúp nàng đi tới chỗ người thương gia nằm , phía dưới ô cửa thành tàu .
-Chúng tôi nghĩ là không khí mát lạnh sẽ làm ông ấy khá hơn , nhưng chẳng thấy khá gì cả .
Angielic quỳ xuống cạnh người bị thương. NHờ chút ánh sáng hồng của mặt trời đang lặn chiếu rọi vào khoang tàu tối sẫm ,nàng có thể phân biệt các đường nét , và nàng thấy khiếp hãi trước vẻ tái nhợt , nỗi đau khổ mà ông ta phải chịu đựng , dù đang thiêm thiếp . Nhịp thở của ông ta chậm và khó khăn .
“Ông ấy bị đánh trong lúc che chở ta “ – nàng tự nhủ .
Thật xúc động khi trông thấy ông ta trong tình cảnh này . Nhà đại thương gia của xứ La Rôsen,cùng lúc bị tức bỏ hết sức lực lẫn tư cách đáng kính ,bây giờ nằm đó với đôi vai để trần ,với bộ ngực long lá xồm xoàm ,không khác gì bộ ngực của anh phu khuân vác tầm thường .
Các bạn đồng hành của anh ta ,trong lúc nguy cấp đã xé chiếc áo rơđanhgốt thấm máu và áo sơ mi của ông ta để bịt vết thương . Chính vì vẻ ngoài ít khi thấy như vậy mà Angielic đã nhận ra ông ta .Giữa những người thương gia theo đạo tin lành bình thản ngồi trước cửa sổ ghi chép trong khung cảnh cửa hàng đầy của ccair và cũng người ấy , trần truồng ,bất lực , đang tồn tại một cái vực cách biệt sâu thẳm . Trong nỗi kinh hoàng ,một ý nghĩ kì cục chợt lướt qua đầu nàng :”Đáng lẽ ra ông ấy đã là người tình của ta “.
Đột nhiên ông ta chở nên hết sức gần gũi ,nàng cảm thấy ít nhiều thuộc về ông ta , và nỗi lo tăng lên gấp bội khi nàng đặt bàn tay êm dịu của mình lên thân thể ông ta .
-Từ lúc được đưa tới đây ông ấy có cử động hay nói năng gì không ?
-Không . Thế mà chúng tôi cữ ngỡ là vết thương không nghiêm trọng lắm . nhát kiếm đâm trúng vai và ngực trái . Máu ra ít thôi .
-Cần phải làm một cái gì đó .
-Nhưng làm gì mới được chứ ? –tay thầy thuốc Anbe Parin,lại một lần nữa phản đối bằng thứ giọng chua loét của ông ta – trong tình thế của tôi lúc này , tôi chẳng có gì cả .Không thuốc tẩy , không ống thụt ,không gần hiệu thuốc để mà chạy đến tìm các cây thuốc .
-Ít ra thầy cũng có thể mang theo túi đồ nghề chứ , thầy Parin – Abighen nói ,với một vẻ hung hăng chưa từng thấy –cái túi ấy có cồng kềnh gì cho cam .
-Tại… sao – con người từ thiện tỏ vẻ uất ức – tại sao lại chê trách tôi bỏ mất đồ nghề trong khi các người lôi tôi ra khỏi giường không một lời giải thích , rồi đẩy tôi lên cái tàu này , mình trần thân trụi ,đến cả lau qua cái mắt cũng không có thời gian nữa . Vả lại trong trường hợp của ông Béc nơ,tôi chả làm được gì nhiều .Tôi đâu phải nhà phẫu thuật .
Loorriebams lấy Angielic , cố nài nỉ :
-Chẳng lẽ để cha tôi chết sao ?
Từ mọi phía những bàn tay chìa tới túm lấy nàng ,có thể có cả bàn tay của Xêvêrin ,Ônôrin , Mácxian, hoặc những bà mẹ đang cuống cuồng lên trước tình cảnh khốn quẫn của họ .
-Lũ trẻ đang khát đấy – bà Care lặp lại .
Cũng còn may là họ không đến nỗi đói . Ông chủ hiệu thực phẩm hào hiệp đã bỏ chỗ bánh mì và bánh xốp dự trữ ra phân phát cho mọi người .
Khác với ông thầy thuốc ,ông này khá bình tĩnh , đã mang theo bọc bánh và thậm chí cả cuộc vượt truông cũng không thể làm ông ta bỏ lại được .
-Nếu bọn bất lương này không đem ta đến chỗ có ánh sáng ,tôi phá cửa .- Ông Manigon đang đứng trong vùng bóng tối nhập nhoạng gần đó chợt kêu lên.
Dường như chỉ chờ giọng nói vang rền như sấm này để bày tỏ thái độ ,những người thủy thủ hiện ra trong ánh sáng của ba chiếc đèn lớn mà họ đang đi tới để treo vào giữa và hai phía giàn pháo . Sau đó họ quay lại bậc cửa và bưng đến một chiếc chậu gỗ đang bốc lên mùi thơm ngon lành , và một xô sữa đầy ắp .
Trong số họ có hai người là dân đảo Mantơ , trước kia từng được dùng làm hầu cận cho Angielic. Mặc dù họ có vẻ man rợ với nước da mầu xanh ô liu và những cặp mắt đỏ đòng đọc ,nàng biết rằng họ là những người tốt …tốt trong chừng mực nào đó . Họ chỉ chậu thức ăn cho những người khách vẻ mời mọc .
-Mà này ,các ông muốn chúng tôi ăn như thế nào đây ? – Bà Manigon kêu lên ,giọng the thé - Các ông định cho lũ lợn chúng tôi đớp thức ăn trong cùng một cái máng ư ? Chúng tôi chẳng có đến một cái đĩa .
Bà ta bật lên những tiếng nức nở cuồng loạn trong khi nhớ tới những thứ đồ gốm đẹp đẽ bị vỡ trong đống cát .
-Ồ những thứ ấy có đáng gì đâu hả bà – bà Care nói – rồi tự xoay xở được hết .
Thật hết sức bất ngờ ,bà ta đưa cho mọi người chiếc chén duy nhất , mà đến giây phút cuối cùng , như có phép lạ , đã nhét được vào cái bọc khốn khổ của mình .Angielic cố cắt nghĩa cho đám thủy thủ bằng thứ ngôn ngữ hổ lốn của vùng Địa Trung Hải mà nàng chỉ còn nhớ được dăm ba tiếng .
Họ gãi đầu gãi tai tỏ vẻ bối rối . Câu hỏi về vấn đề bát đĩa đặt ra một vấn đề gai góc đối với toán lính . Họvừa bỏ đi vừa nói như mọi lần rằng họ sẽ lo liệu .
Quây quanh chậu thức ăn ,đám khách bàn tán hồi lâu về các thứ đựng trong đó .
-Món ragu trộn rau sống .
-Dù gì nữa cũng là món ăn tươi .
-Vậy là chúng ta chưa được nếm món bánh bích quy và thịt muối rất quen thuộc của vùng biển .
-Những thứ này họ phải cướp ở đất liền . Tôi vừa nghe thấy tiếng lợn kêu và tiếng một con dê be be trong khoang ngay phía dưới bọn mình đây này.
-Không phải đâu .Những con vật ấy ,họ mua đấy ,trả bằng tiền mặt hẳn hoi . Họ buôn bán tử tế mà .
-Ai nói thế ? –Ông Manigon hỏi ngay khi vừa nghe hết những lời giải thích bằng thổ ngữ miền Sarăngtơ.
Dưới ánh sáng đèn ,ông ta phát hiện ra những khôn mặt chưa hề quen biết :hai người dân quê gầy gò ,để tóc dài và các bà vợ , bìu díu chừng nửa tá con cháu nhếch nha nhếch nhác .
-Các người ở đâu ra vậy ?
-Chúng tôi là tín đồ Tin lành ở xóm Xanh –Môrítxờ.
-Thế các người làm… gì ở đây ?
-Thì đấy ! Khi một người chạy về phía vách đá , chúng tôi cũng chạy theo. Và tệ hơnlà sau đó chúng tôi tự nhủ :thì họ lên tàu mình cũng cùng lên tàu .Ông tưởng rằng chúng tôi thích rơi vào tay bọn long kị binh của nhà vua sao ? Có khả năng chúng sẽ chút cơn bực bội lên chúng tôi…Nhất là khi chúng biết rằng mọi người đã buôn bán với bọn cướp .Và kết cục chúng tôi đã bỏ lại gì phía sau ? Cũng chả có gì nhiều . Vì chúng tôi đã bán cho họ đến con dê con lợn cuối cùng …Thế thì sao nào ?
- Chúng tôi cũng đã quá đủ những chuyện như thế rồi ! – Ông Manigon nói một cách giận dữ - Lại còn những cái miệng vô ích phải nuôi này .
- Ngay bây giờ, ông bạn thân mến ạ- Angielic nói - tôi xin lưu ý với ông rằng không phải chỉ riêng ông mới phải chịu đâu nhé . Tuy không trực tiếp ,nỗi lo ấy cũng liên quan đến những người dân quê này ,những người mà ông mắc nợ món xúp bữa chiều , vì chắc chắn thịt của một trong những con lợn của họ đã được dùng để nấu ra món ăn đấy .
- Nhưng rồi khi chúng ta đến đảo …
Ông mục sư Bôke liền can thiệp :
- Những người dân quê biết lật đất và chăn dắt súc vật không bao giờ là gánh nặng cho một trại di cư cả , xin hoan nghênh các bạn ở cùng chúng tôi .
Chuyện rắc rối chấm dứt và vòng người được mở ra để láy chỗ cho những người dân quê khốn khổ kia .
Với mỗi người ,cái buổi chiều đầu tiên trên con tàu xa lạ đang đưa họ đi tới định mệnh này ,có một cái gì đó phi hiện thực . Mới hôm qua ,người này giàu , người kia nghèo , họ đều cùng ngủ trong nhà mình . Nỗi lo cho số phận tạm lắng dịu , vì ý định lên đường làm họ nguôi ngoai . Đành chịu hi sinh ,họ tìm mọi cách để đạt được tối đa sự an toàn và tiện lợi . Và bây giờ họ thấy mình vật vờ trong bóng tối đại dương ,bị cắt đứt mọi liên hệ ,hầu như vô danh ,không khác gì linh hồn của những kẻ bị đày xuống địa ngục trong con thuyền Carông (1).Sự so sanh ấy xuất hiện trong đầu óc đám đàn ông , vì họ phần lớn đều có học ,và chính vì thế ,họ ngồi nhìn một cách buồn thảm món xúp sóng sánh nhẹ nhàng trong chậu , theo nhịp lắc của con tàu .
(1) Carông : Tên người lái đò trên sông Styx ở địa ngục ,làm nhiệm vụ che chở những linh hồn có tội bị đày đọa –Theo “Thần khúc “ của Dante
Cánh đàn bà đã có việc khác để làm , chẳng hơi đâu đi kề cà nhớ thơ Đăng tơ . Có chiếc chén của bà Care , họ lần lượt chuyền nhau cho lũ trẻ uống sữa . Công việc không phải không khó khăn , vì cùng lúc với bóng đêm buông xuống , tàu càng chao đảo mạnh . lũ trẻ cười đùa vì được thấy nước bắn tung tóe , trong khi các bà mẹ la mắng . Họ chẳng còn bao nhiêu quần áo để thay , và trên tàu thì giặt giũ vào đâu cơ chứ ? Mỗi một khoảnh khắc troi qua lại mang đến cho đoàn người sự xa cách và nỗi khổ đau . Trái tim các bà mẹ rỉ máu vì nuối tiếc những đồ dùng đẹp đẽ và các bánh xà phòng bị bỏ lại trong nhà giặt . Cả những chiếc bàn chải đủ cỡ - mà không có bàn chải thì giặt thế nào được ? Chỉ bà thợ làm bánh là mỉm cười vì nhớ rằng mình có mang những thứ đó . Bà đưa cặp mắt hoan hỉ nhìn những cặp mắt ỉu xìu xìu .
***
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)