📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Ảnh Sáng Tác

Góc Nhìn

928 trả lời, 139.061 lượt xem — Trang 15 / 31
Hic ! Cú này TRi À thua 0-1. Phạm luật. Hình và tên không ăn nhập. Con thuyền trôi trên dòng sông tím, khung cũng tím, chỉ thấy lãng mạn thôi, không thấy mưu sinh gì cả... lời bình khiên cưỡng và áp đặt quá. Hic ! 0-1 nhé
Trang thơ lưu: Nguyên Cương
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=321235
Trang ảnh: Hình ảnh quê hương
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=438938
Trang thơ: Có một dòng sông
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=315436
Đăng nhập để trả lời
0
...Vậy Lá phải [:(][:(] tiếp hả huynh NC?
Cây chanh mọc giữa rừng chanh
Lá chanh trỗ giữa cành chanh, ...chuyện thường.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-15 02:08:02triart>
Trích đoạn: Nguyên Cương

Hic ! Cú này TRi À thua 0-1. Phạm luật. Hình và tên không ăn nhập. Con thuyền trôi trên dòng sông tím, khung cũng tím, chỉ thấy lãng mạn thôi, không thấy mưu sinh gì cả... lời bình khiên cưỡng và áp đặt quá. Hic ! 0-1 nhé

Hic! màu tim tím bùn mà TT NG hõng chịu ! chấp nhận thua ! muội khỏi tiếp ,để Tài tử NC gỡ cho
Trong khi chờ đợi Tài tử ra tay ,huynh cũng...kim chưa rớt... dới Tài tử :



 
Dòng Đời -dòng [phận] Người [nghèo] !
 
[hihi,nhuộm chút nha]
📎 0 TN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-15 10:19:13mayngan>
Nghe Lachanh réo mayngan ba chân bốn cẳng chạy vào ngay
Tấm hình này MN chụp lén đấy.
Chụp xong thấy trong lòng áy náy thế nào mới lân la
hỏi chuyện bà ấy.Mới biết quê bà ở quê nghèo miền
Bắc.Gia đình dắt díu xuôi Nam kiếm ăn cùng vợ chồng
cậu con trai và đứa cháu nội còn đỏ hỏn.
Con trai bà ấy đẩy xe kem bán dạo.Chỉ vì tranh dành
địa bàn bán mà con trai bà bị đâm chết.Thế là mẹ chồng
nàng dâu đều phải bươn chải nuôi con,nuôi cháu.Mẹ đi bán
băng dĩa lậu,con dâu bán hột vịt lộn.Đúng là quả đất tròn
Vụ án con trai bà tử vong MN có đọc trên báo và còn nhớ
như in vì kẻ gây án cũng cùng phận nghèo..cũng dân du cư
lên thành kiếm sống
Nhưng bù lại, đứa cháu nội của bà ấy rất ngoan.Đó là niềm
an ủi mà ông Trời đã ban cho bà ấy





📎 IMG_7313|IMG_7317
Cuộc sống muôn mầu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=407600
Tình quê hương
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=410073
Đăng nhập để trả lời
0
@Mets: bác Mets sao lại quan trọng vấn đề thế nhỉ, có ảnh nào tặng ảnh đó cũng được mà.

@Ngàn: công nhận Ngàn đi sâu, đi sát thực tế ghê nhỉ. Hay lắm Ngàn ơi.

@Lá: Gió có cái ảnh này, lục lại trong hơn chục ngàn tấm nên hổng nhớ post chưa nữa, kệ nha.




Bờ Giậu

(nói kiểu nhà quê là cái hàng rào [:D])


📎 DSCF1917a1
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-16 06:19:33LaChanh>
@ Gió: ảnh này Lá chưa được "ngắm" ở đâu hết, vậy là hình...cất kỹ rùi quên lâu nay...[:D] chắc lên men rượu rồi? Sư Phụ nè! múa đũa dì dzậy? đũa gì thì Lá cũng cho sư phụ[sm=10_point.gif]

@ Ngàn ơi! Cám ơn đã ra tay vớt Lá, Lá biết Ngàn lúc nào cũng dễ thương ghê![sm=blowing%20kisses.gif]

@ Huynh Triart:[sm=rollin.gif][sm=so_funny.gif]

@ MET...bỏ chữ "S" ngheng...hổng thui cứ nhẩy ra dấu bắt ghét à!  Tại Lá chơi trong TQ cả năm rùi, nên Lá có nhiều người quen sương ghê lắm!  Lá mới ăn gian nhờ người cứu  (ăn gian kỉu này quên chưa khai ra)...Nói trước, là hổng nên để Lá thua, Lá thua...là Lá ăn gian [:D] Nhưng Met là lính mới nên...Lá nhường một tí...hai đứa hòa chiêu này[:D]. Trong này tụi Lá có nhiều trò vui chơi lắm! mời Met tham gia đố vui bên phòng "Bông Nhà Rể vườn"  của Thanh Mai, " Cây, cảnh làm rừng" của anh Minh Xuân, đừng quên ghé thăm "Hoa gì?" của Lá[:D] còn có những phòng quậy Photoshop, phòng vẽ chân rung bằng photoshop của huynh Triart...Lá thích phòng này lắm! lần nào mò vào cũng ôm bụng cười...Giới thiệu với Met sơ sơ....khi nào giời thiệu tiếp.

Bây giờ Met ra chiêu đi..............Lá đỡ. [:D]

Trong khi chờ đợi...
    Chảnh bé nhắm Chảnh bự..Chảnh nhớn...chụp Chảnh nhỏ.[:D]



Nhắm
📎 BeChanh_LC
Cây chanh mọc giữa rừng chanh
Lá chanh trỗ giữa cành chanh, ...chuyện thường.
Đăng nhập để trả lời
0
tấm này hổng có gì đặc sắc (cái cây bị dính trên đầu), nhưng mẫu quá tuyệt, hổng ngờ "Chảnh nhỏ" lại lớn vậy, lại xinh ghê. Chúc mừng đệ tử nha. [sm=beerchug.gif][sm=beerchug.gif]
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Sư phụ mình xấu bụng dã man. Cứ xúi mình đi góp gạo nhà huynh HP. Cứ xúi đi xa cho mỏi giò hay sao í?
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-05 08:07:17vũkimThanh>

Chào bạn matemthatsao1987,

Ngoài vệt sáng nằm phía trên, bên phải làm chi phối tầm mắt người thưởng lãm quá rõ; CP có thể nói ảnh này gần đến độ tuyệt hảo:
1/   Bokeh của ống kính rất đẹp kết hợp với DoF mỏng diễn tả được sự vội vã của dòng sinh hoạt đô thị nhạt nhoà đang xảy ra!
2/   Khẩu độ mở rộng của ống kính làm đanh thêm độ sắc nét nơi dáng người đàn ông chủ đề ... Cách trình bày rất tương phản!
3/   Những vệt lung linh của bokeh ống kính cũng rất thành công khi diễn tả được tính chất phù du của một kiếp nhân sinh một cách sâu lắng!
4/   Cái hàng rào sắt mà ngươi` đàn ông khốn khổ dựa vào như nói lên vị trí "bên lề cuộc đời của ông ta cũng là một thứ ngôn ngữ mà chỉ có nhiếp ảnh mới bắt được qua ống kính nhân văn!
5/   Ngoài một bố cục chặt chẽ, tác giả đã không "đóng khung" hình ảnh của mình, điều này là một ưu thế rất lớn vì không đem lại giới hạn cái nhìn và suy nghĩ của người xem ảnh. 
"Đóng khung" digital làm tăng đưọc đôi nét mỹ thuật cho hình ảnh. Nhưng ngược lại, nó cũng giết chết cái hồn và tính nghệ thuật của mỗi tấm ảnh chúng ta đang trình bày...

Xin cảm ơn bạn vì đã được xem một tấm ảnh chuyên chở rất nhiều chất liệu của suy tư và sâu lắng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chân Phương


5/   Ngoài một bố cục chặt chẽ, tác giả đã không "đóng khung" hình ảnh của mình, điều này là một ưu thế rất lớn vì không đem lại giới hạn cái nhìn và suy nghĩ của người xem ảnh. 
"Đóng khung" digital làm tăng đưọc đôi nét mỹ thuật cho hình ảnh. Nhưng ngược lại, nó cũng giết chết cái hồn và tính nghệ thuật của mỗi tấm ảnh chúng ta đang trình bày...


 
   Chào bạn CP [Chân Phương ]
 
Triẹc trao đổi với bạn chút về "đóng khung ",trong Nhiếp ảnh ,chỉ khi có các cuộc thi ,ban giám khảo mới quy định không đóng khung ,vì để dễ tập trung vào việc đánh giá... còn khi triển lãm,giao lưu "đóng khung " làm tăng thêm cái đẹp của ảnh ,như đội mũ đi hia thêm phần trang trọng
 
Còn về việc...không đem lại giới hạn cái nhìn.... thì bạn nói đúng ,nhưng chỉ với ảnh có chủ đề mở,còn chủ đề  cô [tập trung ] đóng, thì đóng khung thêm phần đem lại...
 
Haha ha ,Nó không "giết chết cái hồn và tính nghệ thuật..." đâu CP ơi !
 
"Quan điểm cá nhân ",có trao đỗi với các bạn bên nghề Nhiếp ảnh và có bạn đã từng làm giám khảo các cuộc thi Ảnh.
Chút lạm bàn với CP trên tinh thần xây dựng
triart
Đăng nhập để trả lời
0
@MET: Lá thua rồi!...cứ Số Phận hoài......Lá đầu hàng trước!...tại hổng muốn ăn gian nữa.[:D]
 
@Gió: Mẫu có thấy mắt mũi miệng gì đâu mà xinh.
 
@Lang Thang: gửi gạo thì xúi lội bộ qua nhà HP là đúng rùi, còn nếu muốn bay qua sư phụ thì phải gửi hamburger[:D]
 
@ Huynh Triart: Cám ơn huynh giải thích  cứu mạng....chứ Lá buồn hiu vì "hồn" bị mưu sát chết[:D][:D]
Cây chanh mọc giữa rừng chanh
Lá chanh trỗ giữa cành chanh, ...chuyện thường.
Đăng nhập để trả lời
0
@ Chân Phương & Tri À : NC không phải là người trong giới nhiếp ảnh, nên những vấn đề kỹ thuật nghề nghiệp, NC không dám bàn tới. Nhưng những chuyện về nhận thức thẩm mỹ thì xin cho NC có đôi lời chân tình
- Về ý của CP: "4/   Cái hàng rào sắt mà ngươi` đàn ông khốn khổ dựa vào như nói lên vị trí "bên lề cuộc đời của ông ta cũng là một thứ ngôn ngữ mà chỉ có nhiếp ảnh mới bắt được qua ống kính nhân văn! "
Cái này NC cũng chưa hiểu rõ ý của CP lắm. Phải chăng Hội Hoạ không làm được cái hàng rào này chăng, hay thơ văn không tả được chăng? Chắc rằng có nhiều bộ môn nghệ thuật khác có thể làm được, và còn làm tốt hơn, vấn đề là ở tài năng của người nghệ sĩ thôi
- Về ý của CP "5/   Ngoài một bố cục chặt chẽ, tác giả đã không "đóng khung" hình ảnh của mình, điều này là một ưu thế rất lớn vì không đem lại giới hạn cái nhìn và suy nghĩ của người xem ảnh. 
"Đóng khung" digital làm tăng đưọc đôi nét mỹ thuật cho hình ảnh. Nhưng ngược lại, nó cũng giết chết cái hồn và tính nghệ thuật của mỗi tấm ảnh chúng ta đang trình bày... "
Theo NC cũng là hơi võ đoán và máy móc. Nếu đi thi tác phẩm thì không được đóng khung, nhưng khi trình bày thì có thể được, còn giết chết cái hồn hay làm tăng giá trị tác phẩm thì do ý thẩm mỹ và tài năng của mỗi người, và hơn cả là sự đòi hỏi tự thân của mỗi bức ảnh. Vì chính cái khung cũng tham gia rất tích cực vào việc bố cục của tấm ảnh. NC không phân chia ảnh mở hay ảnh kín, nhưng các bạn cứ thử hình dung xem với 1 tấm ảnh có nền sáng trắng lại đặt trên nền tường hay nền màn hình sáng trắng thì hỡi ơi, ai mà biết nó sẽ trôi đi tận đâu???
Đó chính là lý do phần lớn các bạn có ảnh ở đây đều tìm cách đóng khung, mà trong này nhiều bạn giỏi lắm, trình độ thẩm mỹ cao lắm...
 
 
Trang thơ lưu: Nguyên Cương
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=321235
Trang ảnh: Hình ảnh quê hương
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=438938
Trang thơ: Có một dòng sông
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=315436
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Cương

@ Chân Phương & Tri À : NC không phải là người trong giới nhiếp ảnh, nên những vấn đề kỹ thuật nghề nghiệp, NC không dám bàn tới. Nhưng những chuyện về nhận thức thẩm mỹ thì xin cho NC có đôi lời chân tình
- Về ý của CP: "4/   Cái hàng rào sắt mà ngươi` đàn ông khốn khổ dựa vào như nói lên vị trí "bên lề cuộc đời của ông ta cũng là một thứ ngôn ngữ mà chỉ có nhiếp ảnh mới bắt được qua ống kính nhân văn! "
Cái này NC cũng chưa hiểu rõ ý của CP lắm. Phải chăng Hội Hoạ không làm được cái hàng rào này chăng, hay thơ văn không tả được chăng? Chắc rằng có nhiều bộ môn nghệ thuật khác có thể làm được, và còn làm tốt hơn, vấn đề là ở tài năng của người nghệ sĩ thôi
- Về ý của CP "5/   Ngoài một bố cục chặt chẽ, tác giả đã không "đóng khung" hình ảnh của mình, điều này là một ưu thế rất lớn vì không đem lại giới hạn cái nhìn và suy nghĩ của người xem ảnh. 
"Đóng khung" digital làm tăng đưọc đôi nét mỹ thuật cho hình ảnh. Nhưng ngược lại, nó cũng giết chết cái hồn và tính nghệ thuật của mỗi tấm ảnh chúng ta đang trình bày... "
Theo NC cũng là hơi võ đoán và máy móc. Nếu đi thi tác phẩm thì không được đóng khung, nhưng khi trình bày thì có thể được, còn giết chết cái hồn hay làm tăng giá trị tác phẩm thì do ý thẩm mỹ và tài năng của mỗi người, và hơn cả là sự đòi hỏi tự thân của mỗi bức ảnh. Vì chính cái khung cũng tham gia rất tích cực vào việc bố cục của tấm ảnh. NC không phân chia ảnh mở hay ảnh kín, nhưng các bạn cứ thử hình dung xem với 1 tấm ảnh có nền sáng trắng lại đặt trên nền tường hay nền màn hình sáng trắng thì hỡi ơi, ai mà biết nó sẽ trôi đi tận đâu???
Đó chính là lý do phần lớn các bạn có ảnh ở đây đều tìm cách đóng khung, mà trong này nhiều bạn giỏi lắm, trình độ thẩm mỹ cao lắm...



 
Bạn Thi sĩ NC của tui mến 
 
Mình "xin mượn " chút trao đỗi với bạn ,về quan niệm Nghệ thuật ,xin nói rất thật ,để được gọi "NT" cho một sáng tác ,thật không dễ chút nào ,vì nó có những cái "chuẩn, khuôn khổ "để đánh giá ,mình trong nghề hội hoạ đả lâu ,trên dưới 1000 sáng tác,nhưng chỉ có chừng dăm bức mới xứng với tên Tác phẩm Nghệ Thuật !và đến giờ vẩn loay hoay ,vật lộn kiếm "Nghệ  đả có mà Thuật ,chưa đến đâu " !
triẹc nói chuyện này để dẫn cho việc nói về quan điểm NT nói chung ,cao thấp ,hay,dỡ là do kiến thức ,nhận thức trên cái nền có những  "Chuyên"khuôn khổ nhất định
 
Còn vấn đề về ảnh chụp ,có khung hay không khung ,không nhất thiết lắm ,vì vấn đề là tác giả nếu chụp được ,lấy được ,ghi được cái đẹp về hình thức ,cái hồn về nội dung ,thì tự thân nó "sáng rực "như ý của bạn nói trên  ,như người đẹp mặc áo gì củng đẹp và đẹp nhất là...hỏng mặc...ha ha há ! [ lại... Tà tà rùi !]
Chút "quan điểm cá nhân " ,xin nói rỏ không ám chỉ ai, trên tinh thẩn xây dựng
Chúc Tài tử thêm nhiều sáng tác hay nha
triẹc
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Cương
- Về ý của CP: "4/   Cái hàng rào sắt mà ngươi` đàn ông khốn khổ dựa vào như nói lên vị trí "bên lề cuộc đời của ông ta cũng là một thứ ngôn ngữ mà chỉ có nhiếp ảnh mới bắt được qua ống kính nhân văn! "
Cái này NC cũng chưa hiểu rõ ý của CP lắm. Phải chăng Hội Hoạ không làm được cái hàng rào này chăng, hay thơ văn không tả được chăng? Chắc rằng có nhiều bộ môn nghệ thuật khác có thể làm được, và còn làm tốt hơn, vấn đề là ở tài năng của người nghệ sĩ thôi

Chào bạn Nguyên Cương,
CP đã có thể im lặng vì không muốn hiểu lầm đáng tiếc sẽ tiếp tục xảy ra!
Tuy nhiên vì nghĩ câu hỏi của bạn chân thật như bản thân mình, do đó CP xin được trả lời:

Vâng, trong tấm ảnh mà chúng ta đang đề cập, sự sắp xếp vô tình của người đàn ông trước hàng rào sắt là thứ ngôn ngữ mà duy nhất chỉ có nhiếp ảnh thể hiện được mà thôi!
Vì bạn nói trong đây không ít các hoạ sĩ (có thể hoặc chắc chắn là tài danh) do đó CP lại càng có thể khẳng định điều này vì các hoạ sĩ sẽ là chứng nhân giá trị cho những điều CP đang trình bày.

Thật vậy, những thể loại nghệ thuật gần gũi với nhiếp ảnh trước đây như hội hoạ, điêu khắc, movie... hoặc gần đây là graphic design đều có thể do trí tưởng tượng của hoạ sĩ, điêu khắc gia, đạo diễn, hay designers... để "gắn" một hàng rào ra phía sau lưng người đàn ông trong tranh, đoạn film movie, sáng tác, designs... của họ. Và, những tranh, film movie, tượng, ảnh design... đó vẫn chỉ là do sự tưởng tượng, sắp đặt hoặc copy và dựng lại.
Điều đó hoàn toàn khác với nhiếp ảnh khi ghi lại hình ảnh hoàn toàn "chân phương" trong một khoảnh khắc rất thật của tấm ảnh chúng ta đang đề cập cũng như nhiều tấm ảnh ghi lại được những phút giây có một không hai...
Giá trị của một tấm ảnh với những chi tiết thật về không gian, thời gian... hoàn toàn khác hẳn một ảnh ghép dù bằng kỹ thuật phòng tối thủ công hay bằng PhotoShop rất nhiều.

CP tin chắc các hoạ sĩ có mặt nơi đây sẽ đồng ý xác nhận cho CP một điều:
Tranh nguyên bản của các hoạ sĩ tên tuổi có thể đã được đấu giá hàng triệu dollars. Nhưng các bản vẽ sao chép lại của các vị đó đem bán ra dăm chục bạc, chưa chắc đã có người mua!

Vài lời trao đổi nhằm sáng tỏ câu hỏi của bạn Nguyên Cương.
Cũng xin bạn miễn cho câu hỏi kế tiếp, vì như đã trình bày, CP không muốn gây thêm hiểu lầm không đáng có nơi đây!
Chân thành cảm ơn.   
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-19 13:11:27vũkimThanh>
@ Hương Tình Đời ơi ! Khen cho bạn có con mắt rất Tình đời, mà cũng rất Tinh đời. Nhưng ở đây tôi e rằng bạn cũng hơi hiểu lầm một chút. Vì không hiểu bạn Chân Phương thế nào, nhưng riêng tôi không thấy sự hiểu lầm đáng tiếc nào , mà lại thấy rất vui.
Bởi thực ra những vấn đề tôi nêu cũng chỉ xoay quanh trong "góc nhìn" nghệ thuật mà thôi.
Tôi không ở trong nghề, nên rất nhiều điều về chuyên môn tôi không biết. Những cái đó tôi thường được nghe các bạn trao đổi, và thực tế trong thời gian qua tôi đã học hỏi được rất nhiều điều bổ ích.
Còn về những vấn đề khác mà tôi biết, cũng có thể tôi đúng, cũng có thể tôi sai. Mỗi người một quan điểm, có thể không đồng thuận, nhưng có nêu ra, có tranh luận thì mới thêm hiểu biết. Điều đó sẽ giúp cho chính bản thân mình trước. Và sau nữa tạo ra sự đồng cảm chân tình giữa chúng ta.
Vậy nên Hương Tình Đời ơi. Cám ơn bạn đã cho lời khuyên, nhưng tôi nghĩ sự việc không đến nỗi mất vui như bạn nghĩ đâu.
 
@ Chân Phương ! Đừng nên yên lặng bạn ơi. Những lời bạn nói, tôi đang chú ý lắng nghe đây. Và tôi đang dần dần hiểu rằng bạn là người say mê nghề nghiệp đến độ muốn mọi người cùng chung quan điểm với bạn. Và tôi cũng đang bị bạn chinh phục đây...
Thế nên bạn hãy cùng tôi và tất cả các bạn khác hãy cứ hỏi, cứ trả lời và cứ mở lòng học hỏi lẫn nhau. Đừng bao giờ nghĩ là bị hiểu lầm, bị mất vui nhé...
 
@ Tri À ! Tri không nhắc thì NC đã quên mất một danh từ chuẩn xác mà lâu nay ta ít dùng. Đó là từ "Sáng tác". Bây giờ người ta hay dùng chữ "Tác phẩm" thật đấy. Đi đâu cũng Nghệ sĩ, cái gì cũng Tác phẩm lâu rồi thành quen miệng. Cũng đã đến lúc phải "trả lại tên cho em" rồi Tri nhỉ.
 
@ METS ! Đúng là vinh dự thật. Chân Phương phân tích về kỹ thuật, còn Hương Tình Đời phân tích về ý nghĩa thẩm mỹ chính xác không thể chê vào đâu được. Chúc Mets có thêm nhiều ảnh đẹp đưa lên bàn mổ nhé
 
@ Lachanh: chịu khó 1 tý nhé vì mấy ông khách đem nhau vào đây mổ xẻ vấn đề, chắc muốn để LC bớt "Cô đơn" thôi
Trang thơ lưu: Nguyên Cương
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=321235
Trang ảnh: Hình ảnh quê hương
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=438938
Trang thơ: Có một dòng sông
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=315436
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-19 22:26:56Cù Lần>
Oh.... rôm rã quá ! Cho Cù chơi với .....[:)] 

Em Chảnh à, đáng lý ra thì anh cũng hổng nên nhiều chiệng trong GÓC NHÌN này của em, nhưng....miệng cứ....ngứa ngứa làm sao, thôi thì cho phép anh.... xả cảng 1 bận ngheng !

....

Đọc thấy những chữ như "Sáng Tác", "Tác Phẩm", "Nghệ Thuật",.... cứ nhúc nhích cựa quậy múa quạt không yên trong bụng Cù nên Cù liều mạng vào đây xoè khoe cái Góc Nhìn hạn hẹp của riêng mình, và đó cũng chỉ là 1 tư kiến cù lần của Cù trong lỉnh vực này

Với Cù, hầu hết mọi loại hình nghệ thuật tạo hình như hội hoạ, điêu khắc, nhiếp ảnh,...v.v.... đều có khả năng "DỰNG LẠI" cho người xem những hình ảnh đẹp được bắt gặp dưới mắt nhìn và cảm xúc của tác giả. Tâm huyết, tư duy, kỷ năng....(Wow ! Toàn là mấy chữ bự ![8D]) được chăm chút sử dụng để hoàn chỉnh một TÁC PHẨM, và rồi lại được đánh giá là 1 TÁC PHẨM NGHỆ THUẬT sẽ quyết định sự sống còn theo thời gian trong lòng người xem mà cái chính là LỜI KỂ của tác giả (bằng đường nét, mảng, màu sắc, ánh sáng,....) đã gửi gắm theo tác phẩm của mình

Cù cố tình diễn đạt ý mình bằng chữ "DỰNG LẠI", "LỜI KỂ" vì theo Cù thì cũng ví như một người diễn tả lại cái ngon của một hớp trà họ vừa nếm được, họ cố nói về trà nhưng thực ra thì họ lại đang tả thực về chính họ, về chính cảm giác đã nhận được của họ khi vị trà chạm vào lưỡi và trôi dần xuống cổ họng của họ. Món trà đó thực sự có hấp dẫn cho mình hay không, phần lớn dựa theo lời/cách kể của họ và sự đồng cảm của chính mình trong đó   

Trước đây, Cù vẫn thấy những hoạ sĩ, điêu khắc gia dừng lại bên đường, móc túi lấy ra 1 cuốn sổ nhỏ, mẫu bút chì ghi chép lại 1 cái "thấy" bằng vài nét sổ ngang dọc, cái ký hiệu riêng của họ mà chỉ có cái đầu của chính họ, sau đó mới giải mã được để gợi lại, để phác hoạ lại những cảm xúc của họ trong lúc đó mà đưa vào tác phẩm của họ (Ngày nay thì dường như cái máy chụp ảnh digital tự động, nhỏ gọn đang thay thế chỗ...nằm cho giấy bút thì phải ! [:)]). Những cái tốc hoạ (ký hoạ) này, đôi khi cũng hoàn chỉnh nhưng thường khi thì vẫn không được (ngay chính tác giả) gọi nó là 1 tác phẩm (cũng có những trường hợp ngoại lệ dành cho các hoạ sĩ chuyên về ký hoạ). Nhiếp ảnh cũng thế tuy phương tiện có khác, nhưng để đạt được vị trí như 1 TÁC PHẨM NGHỆ THUẬT không hề đơn giản (như đang giỡn) tí nào cả !

Những tác phẩm nghệ thuật thường được đánh giá và chấm điểm bỡi những nghệ nhân đã nổi danh và được biết đến nhờ vào những tác phẩm trội vượt của họ, họ "đo lường" những tác phẩm dự thi bằng cây thước của kinh nghiệm, kiến thức lọc lõi về kỹ thuật nhưng trên hết lại là với CON MẮT NGHỆ THUẬT của họ. Nhưng cũng có những tác phẩm phải sau 1 thời gian dài, có khi đến hằng thế kỷ sau thì mới được công nhận là 1 tác phẩm nghệ thuật  

......

Riêng với tấm ảnh Số Phận 3 của bạn METS, cho phép Cù được thẳng ruột ngựa, buồn hay vui gì thì Cù cũng cứ...phang ngheng ! [:)]
Cù không thực sự thích tấm hình này, có lẽ vì tone màu bạn xài kéo nhân vật chính chìm thêm vào bóng tối, và bạn đã dùng kỹ thuật làm sắc nét (sharpen) cho nhân vật chính (primary focal point) để tạo bật lên thêm tính tương phản nhưng hình như xài hơi quá độ nên phản ứng ngược của nó (dưới mắt Cù) tạo nên nhiều kịch tính, thiếu tự nhiên (những nếp nhăn trên quần áo trở nên cứng), cộng với những đốm vệt sáng phía sau chằng chịt làm phân tán mắt nhìn của người xem vào nhân vật chính mà không nói lên được cái "thân phận" như tác giả mong muốn , do vậy, thú thực khi mới nhìn vào ảnh, cảm giác đầu tiên của Cù là.... nhớ lại những lần mình.....bị say xỉn, hay đây cũng lại là 1....số phận chăng ! [8D]

.....

[:D] Cù xin.... hết lời !
Em Chảnh, anh....đả miệng rồi, cho anh xin lỗi em lần nữa vì...xả trong nhà em ngheng !  [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-20 02:16:53triart>
Thân chào các bạn xem
 
Hôm nay tôi xin được nói lên chút "quan điểm riêng " về việc thẩm định một sáng tác trong Văn học Nghệ thuật [nói riêng phần Bố cục ,ánh sáng trong Nhiếp ảnh ]
 
Thường trong giới sáng tác về VHNG ,"cái tôi " của người sáng tác  rất lớn ,đâu đó trên các tạp chí chuyên ngành ,các trang mạng ,Blog ,các quan điểm ,tranh luận rất "nảy lửa "về các sáng tác "phá cách " đỗi mới ,sáng tạo...
Khoãng hơn 15 năm trước ,tôi cũng "hăng tiết vịt " bình loạn trong  các tạp chí ngành [Mỹ thuật ],các cuộc mạn đàm về một sáng tác mới  ,và vì "tự ái " ,bảo vệ cho quan điểm của mình một cách cực đoan...nên bị anh em bên chính thống tảy chay [ hihi ,cho nên chạy qua phái "Tà "],sau này ,có chút tuổi ,thiệt buồn cười cho chính mình thời nông nỗi !
 
Quay trở lại ở sáng tác Nhiếp ảnh  "Thân phận " của bạn T...1987
Ở đây ,tôi chỉ nhìn với góc "Bố cục và ánh sáng " vì nó gẩn gủi bên Hội Hoạ và cùng một giáo trình về dạy lý thuyết
 
Tôi xin đi thẳng vào phần hậu cảnh ,theo tôi ,nếu bạn T...1987 cứ để tự nhiên  [như các sáng tác về đời thường của MN,HP ],tự thân nó cũng truyền cho ta cãm xúc...
Tôi rất thích "Quậy" ,phá cách ,nhưng trên một cái nền căn bản của Bố cục và ánh sáng,vì "phá cách ,cường điệu " như một con dao hai lưỡi ,nếu không khéo ,không tôn mà hạ xuống Sáng tác của mình !
Theo tôi ,ở ST "Thân phận ,bạn T...đã rất hay nắm bắt chủ thể rất cãm xúc,nhưng những diễn viên phụ ngoài các chiếc xe đang trên dòng chảy rất ăn vào chủ thề ,còn các mãng sáng lớn ,các đốm tròn như bay nhảy ,tưởng hoà vào...nhưng lại lảm phân tâm góc nhìn toàn cuộc ,tôi gọi là "Trừu tượng chen, bổ vào Hiện thực ,loãng thêm vào cô [đặc] ,tôi rất thích phong cách "gợi " trong các ST về NA, nhưng trong một cái nền "Bố cục,ánh sáng " chắc ,[trong lý thuyết ]
 
...Bạn T...mến , bạn rất "có nét " ở các ST đã trình làng ,đây chỉ là "quan điểm cá nhân",do đó  hy vọng bạn "buồn " nhưng chút xíu thôi nhá ,và  cứ tham khảo thêm nhé ,Thuật của Nghề ,đòi hỏi ta phải nổ lực ,học,học mãi...,mong một ngày thấy bạn thành danh với Nhiếp Ảnh
 
Một chút với bạn Chân Phương ,Rất đồng ý với bạn...Chỉ có NA mới nắm bắt ,đi thẳng vào lòng người xem cái  cãm xúc mảnh liệt ,nhưng theo tôi chỉ những chủ thể "Động " ,như cơn sóng Thần đang ập vào...cảnh đổ nát ,hoang tàn ,những nét mặt hân hoan,vui sướng ,ngạc nhiên ,uất hận ,buổn phiền V.V...và đó đúng là lợi thế mà các loại hình NT khác khó mà truyền tải như "điện giựt " cái khoảnh khắc nắm bắt được... của  các NAG.
 
Trên tinh thần giao lưu trao đồi ,tôi xin nhắc lại đó chỉ là quan điểm cá nhân ,không nhằm mục đích chỉ trích , khoe khoang...tự tô vẽ, chỉ nhằm đến để các bạn tham khảo và các bạn chưa thông hiểu [về chuyên môn Bố cục ,ánh sáng ] tham khảo ,suy ngẫm...
Cám ơn các bạn đã đọc qua
Triẹc
 
 
 
[Bài chỉ thể hiện quan điểm riêng về Bố cục ,ánh sáng ]
Đăng nhập để trả lời
0
  Hổng bít có phải số phận không? Nhưng.....
 


 
Cô Đơn
📎 CanhChim_LC
Cây chanh mọc giữa rừng chanh
Lá chanh trỗ giữa cành chanh, ...chuyện thường.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: LaChanh

  Hổng bít có phải số phận không? Nhưng.....



 
Cô Đơn


 
 
Tấm này độc đáo quá, mặt trời đủ 3 màu sắc luôn.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Tặng trái đầu mùa nè, coi hoa lá cành nhiều rồi, bây giờ ăn nha! đố Lá biết trái gì?

📎 IMG_6889
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: LaChanh

  Hổng bít có phải số phận không? Nhưng.....



 
Cô Đơn



LaChanh,

Ngày chập chững cầm máy ảnh, CP có may mắn được nghe câu này từ một đàn anh:
"Chú mày muốn lột tả được một "khoảnh khắc" nào đó, điều đầu tiên cần phải biết "đọc" được nội dung của hình ảnh của chính mình và của ngươi` khác chụp được."
Bao năm rồi, CP vẫn nhớ ơn câu nói chân thật đó của người đi trước mình.
Những bình luận của bạn HươngTinhDoi mà CP đọc được cũng là đúc kết của bao nhiêu là luyện tập công phu đó LaChanh à!

Ảnh này LaChanh chụp rất tới. Nhưng CP sẽ không phân tích cho đến khi tác giả của nó nghiền ngẫm và tìm ra được cái "hồn" của bức ảnh mà mình đã chụp...

Hints: Tên của ảnh không phải là "CÔ ĐƠN"!

Đăng nhập để trả lời
0
Lâu lâu mới ghé thăm LÁ.

📎 20090524_1650_1
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-24 14:22:45CuuLong>
Hôm nay Anh Chín( hết "sống" rồi) cũng lanh chanh một chút vì thấy bài viết của anh CP. Theo ý kiến của 9 thì Lá là người rất có con mắt nghệ thuật và nắm bắt cái "hồn" rất giỏi ( ko phải nịnh à nghe). Cho nên Ảnh rất sống. Còn về tên thì Lá ko có cái lãng mạng của nhà thơ nên chỉ đặt theo cảm nhận của lá. Nhưng mỗi bức ảnh , mỗi người có cảm nhận khác nhau nên "dịch" ra cũng khác. Chảng hạn bức Monalisa mỗi ng "dịch" một kiểu. Và cuối cùng thì bí ẩn vẫn là bí ẩn. Cũng chính vì vậy mà nó càng nổi tiếng. Còn ảnh của Lá anh NC cũng đã cảm nhận khac lá rồi, 9 cũng có cảm nhận khác. Vá chắc A. CP cũng cảm nhận khác. Khi chụp hình nhiều lúc muốn chụp cái muốn chụp nhưng ko dc, nhiều khi may mắn chụp xong mới thấy bức ảnh nó đẹp. Cho nên khó nói lắm. Xin có đôi lời....
   À quên, nếu Lá đóan trúng là " trái gì" thì sẽ gởi tặng cho 1 túi 3 gang( của Baby) trái đó ăn chơi...
Đăng nhập để trả lời
0
Bức tranh của Lá đẹp quá (vào khen để tử 1 tiếng để rồi chê) [:D]
 
Đọc được bài của huynh Nguyên Cương, Chân Phương và huynh Cuulong thấy hay nên Mars cũng vào để nói cảm nhận của mình về bức tranh "Cô Đơn" hén.[:)]
 
Đúng là khi xem một bức tranh thì mỗi người có một cảm nhận khác nhau cà tùy vào tâm trạng nữa.
Tác giả thì đặt tên là "Cô đơn" theo Mars nghĩ bởi vì tác giả thấy có một cánh chim gữa một bầu trời bao la.
Mars thì có một cái nhìn khác, Mars nhìn thấy một bầu trời ảm đạm bình yên, mặt biển chỉ gợn sóng lăn tăn, cánh chim đang lượn chứ không có vẻ gì vội vã cả, dải mây xa xa tạo thành một vệt dài không phải là mây đen của giông bão, mặt trời đang lặn xuống và hắt lên những tia nắng cuối cùng, tất cả những cái đó toát lên một sự "Bình Yên"
 
Với Mars thì bức tranh có tên là "Bình Yên" [:)]
 
 
Cảm ơn Lá đã cho thưởng thức hén [:)]
 
Thân mến,
Mars

----------------------------------

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-24 12:26:24huongtinhdoi>
Hương thấy các anh bàn luận về cái tên và bức ảnh này của chị Lá Chanh , nên Hương có đôi lời cùng các anh như sau , mong mọi người thông cảm nhé.
Nhìn chung toàn cảnh bức tranh công nhận là màu sắc ấm áp , huy hoàng nữa là đằng khác , cánh chim đang chao liệng chứ không ủ rũ ,chúng ta có thể gọi bằng cái tên khác như "Bình yên ", hay "ánh tà dương" hoặc "Cánh chim trời " v.v....đều được cả cũng rất đúng nghĩa với bức ảnh. 

Nhưng với Hương , Hương lại nghĩ còn một vấn đề nữa có thể các anh đã nghĩ tới hoặc không để ý tới , đó là tâm trạng hiện thực của tác giả lúc này....Cũng có thể tác giả đang trong lúc cô đơn , phiền muộn...mà bắt gặp cánh chim đang bay trong ánh chiều tà giống mình , mà vội vàng chộp lấy hình ảnh này , thật tuyệt đẹp. Bởi vì người "buồn cảnh có vui đâu bao giờ ". Cho nên tâm trạng của tác giả cũng đang chơi vơi với một nghịch cảnh nào đó ,mà tác giả  nhập tâm vào cánh chim và bức ảnh kia mà lấy làm tâm đắc , đặt tên cho nó là  "Cô đơn" .Thường thì những khi chiều tà những cánh chim có đôi có lứa thường dìu nhau về tổ ấm ... Như một biểu hiện của tâm hồn  , như một sự nhắn gửi tới ai đó một thông điệp ,nỗi lòng của chính tác giả đang cô đơn , buồn tủi như cánh chim trời trong ánh hoàng hôn rực rỡ kia. Ngoại cảnh đẹp lắm , bình yên lắm mà lòng người dậy sóng , cánh chim thẫn thờ bơ vơ không biết về nơi đâu nữa bây giờ?

Hương trộm nghĩ , chị Lá Chanh xưa nay rất cẩn trọng trong việc chụp hình và đặt tên cho những bức ảnh dấu kín niềm tâm sự.  
Cái này chắc chỉ có tác giả là rõ nhất đó , có phải không chị Lá Chanh?

Hương tình Ðời
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtinhdoi

Hương thấy các anh bàn luận về cái tên và bức ảnh này của chị Lá Chanh , nên Hương có đôi lời cùng các anh như sau , mong mọi người thông cảm nhé.
Nhìn chung toàn cảnh bức tranh công nhận là màu sắc ấm áp , huy hoàng nữa là đằng khác , cánh chim đang chao liệng chứ không ủ rũ ,chúng ta có thể gọi bằng cái tên khác như "Bình yên ", hay "ánh tà dương" hoặc "Cánh chim trời " v.v....đều được cả cũng rất đúng nghĩa với bức ảnh. 

Nhưng với Hương , Hương lại nghĩ còn một vấn đề nữa có thể các anh đã nghĩ tới hoặc không để ý tới , đó là tâm trạng hiện thực của tác giả lúc này....Cũng có thể tác giả đang trong lúc cô đơn , phiền muộn...mà bắt gặp cánh chim đang bay trong ánh chiều tà giống mình , mà vội vàng chộp lấy hình ảnh này , thật tuyệt đẹp. Bởi vì người "buồn cảnh có vui đâu bao giờ ". Cho nên tâm trạng của tác giả cũng đang chơi vơi với một nghịch cảnh nào đó ,mà tác giả  nhập tâm vào cánh chim và bức ảnh kia mà lấy làm tâm đắc , đặt tên cho nó là  "Cô đơn" .Thường thì những khi chiều tà những cánh chim có đôi có lứa thường dìu nhau về tổ ấm ... Như một biểu hiện của tâm hồn  , như một sự nhắn gửi tới ai đó một thông điệp ,nỗi lòng của chính tác giả đang cô đơn , buồn tủi như cánh chim trời trong ánh hoàng hôn rực rỡ kia. Ngoại cảnh đẹp lắm , bình yên lắm mà lòng người dậy sóng , cánh chim thẫn thờ bơ vơ không biết về nơi đâu nữa bây giờ?

Hương trộm nghĩ , chị Lá Chanh xưa nay rất cẩn trọng trong việc chụp hình và đặt tên cho những bức ảnh dấu kín niềm tâm sự.  
Cái này chắc chỉ có tác giả là rõ nhất đó , có phải không chị Lá Chanh?

Hương tình Ðời


Chít tui rồi!
Vì lỡ tin tưởng và giới thiệu những bình luận ảnh của Hương. Chắc chắn là CP vẫn còn rất tin nơi "con mắt" tinh tường của Hương. Nhưng không phải là trong trường hợp của ảnh này!
Mọi cảm nhận nghệ thuật đều có tính cá nhân.
Tuy nhiên, chúng ta không thể áp đặt suy nghĩ hoặc tình cảm cá nhân lên "sản phẩm" của mình được đâu!

P/S: Thêm một cái hint cho tác giả của ảnh là, bất cứ một cái tên đặt không chính xác cho ảnh này đều làm giảm giá trị của ảnh đến... 99.9999999999%!
Nếu ảnh có tựa là "Vô đề" thì sẽ diễn tả được khoảng 10% giá trị của nó.
Hy vọng tác giả sẽ hồi tưởng được là mình đã chụp "cái gì"!

Thân mến,
Đăng nhập để trả lời
0

Lá mến!

Đọc lời bình của các Đại Huynh Tỷ, cái máu loi choi lại thôi thúc TE phát biểu; Ngay từ khi Lá mới post tấm ảnh, trái tim TE đã nhảy nhót rùi...Đẹp quá, mà cũng khựng ngay trước cái tên Lá đặt, chẳng ăn nhập chút nào; Nhưng các huynh đã nói là do tâm trạng, TE hoàn toàn bị thu phục: Như khi nhìn giọt sương trên cánh hoa Hồng, người bảo đó là hạt ngọc long lanh trong nắng sớm, có người lại nghĩ đó là lệ của hoa.

Ở tấm hình này TE cảm thấy một cánh chim hạnh phúc, đang sà về tổ ấm. Thấy một hoàng hôn dáng đỏ nồng nàn, được dải mây chắt lọc để rồi ta cảm giác từ đó có hào quang phát sáng, cảm giác là những tia hy vọng báo ngày mai nắng đẹp. Một hoàng hôn dát vàng trên sóng nước lao xao, không gợn nào ảm đạm Lá à. Chúc mừng Lá! Cảm ơn Lá đã cho TE được coi rất nhiều ảnh đẹp.
Giang-Hồ-Thư-Quán
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-24 16:20:42huongtinhdoi>


 
Cô Đơn


 
Quả thật thưởng lãm nghệ thuật mỗi người đều có một sự nhận xét khác nhau và cảm nhận khác nhau , điều đó Hương hoàn toàn đồng ý. Việc đặt nhầm tên cho một bức ảnh ,sẽ làm giảm giá trị của bức ảnh , Hương cũng đồng ý luôn cho sự nhận xét của các anh là như vậy . ..Nhưng trong trường hợp này các anh và các bạn chỉ nhìn thấy mầu sắc của ảnh , thanh bình , sặc sỡ , ấm áp bởi ánh mặt trời và êm đềm của biển cả , đã cho là hạnh phúc  ư ? .  Trong một khoảng không gian bao la như vậy , mà chỉ có vẻn vẹn một cánh chim trời , thì chúng ta cũng có thể gọi nó là “cô đơn” lắm chứ . Nếu như trong bức ảnh này xa xa cũng có một vài cánh chim khác , thì không thể gọi là cô được .Nhưng đằng này chỉ có duy nhất một cánh chim kia , chúng ta không biết rằng nó đang kêu lên tiếng oán than gọi đàn,  hay đang ca hát tìm về tổ ấm ? Cũng như những giọt sương long lanh trên cánh Hồng , người gọi là hạt ngoc , người goị là giọt lệ , như Tim Em nhận định  cũng được lắm chứ . Nhiều khi chúng ta rơi vào trong một hoàn cảnh eó le , đi giữa một khung cảnh phố phường hào nhoáng ,đông người qua lại , một mình ta lạc loài , một chủng tộc , bơ vơ , mắt nháo nhác tìm người thân cận mà không thấy , cũng có thể gọi là "cô đơn" được  lắm chứ . Cái cô đơn của tâm trạng mà chỉ có người nào đã từng vướng phải , mới cảm nhận được nó mà thôi .
Cho nên nhìn bức ảnh này Hương chợt liên tưởng tới những lần ngắm phong cảnh hùng vĩ mà chỉ có một cánh chim trời lẽ loi , mình cũng cảm thấy sự "cô đơn" bỗng đâu dội lại trong hồn . đâu có phải cứ đứng trước cảnh thanh bình , đầy nắng đầy hoa mà đã vơi sầu bớt khổ , mà không cảm nhận được sự cô đơn đâu .Ðâu có phải ai sang đất Mỹ. đất Anh , đất Pháp , đất Ðức ...sinh sống mà đã thực sự sung sướng giữa cảnh thiên đường , không lo toan sầu héo đâu. Cho nên con chim kia bay trong ánh tà dương rực rỡ có một mình trong khung cảnh đẹp lại càng nổi bật sự cô đơn ,tha thiết khát khao có bạn tình chung đường ,chung lối. Coi bức ảnh này hẳn trong chúng ta cũng có người thốt lên là cảnh đẹp quá , giá như mà có một con nữa thì tuyệt vời biết bao , bức ảnh lại tăng thêm sự đầm ấm và trữ tình gấp bội.
Những họa sĩ vẽ tranh hay chụp ảnh bao giờ cũng vẽ 1 đôi chim , hoặc chụp một đôi đang bên nhau tình tự để thể hiện sự hạnh phúc bạn ạ.

Bức ảnh này tác giả muốn nhấn mạnh sự cô đơn lạc loài của con chim kia cũng như thân phận mình trong một hoàn cảnh nào đó . giữa chốn huy hoàng mà sao ta thấy trống vắng ,  không một bóng bạn tình , không biết bay về nơi đâu ? Một sự "cô đơn" thực sự hiển hiện trong khung cảnh đẹp.
 
Nhiều khi Hương  cũng chỉ muốn lấy một con chim trong khung cảnh huy hoàng để biểu tượng cho sự cô đơn lạc loài và nghị lực . Ðúng vậy ! Nghị lực ...Nghị lực phi thường của đôi cánh mỏng , phải vượt qua giông gió hay vùng trời mênh mông cô quạnh ....
 
Chính vì thế mà Hương mới nói rằng không ai hiểu hơn hết bằng chính chị Lá Chanh , tác giả của bức ảnh này .chị ấy đã gửi hồn mình vào đôi cánh chim cô đơn đó. Hương cũng cảm nhận và thấy được rõ ràng sự lẻ loi , "cô đơn" trong bức ảnh này của chị.  

Nếu Hương nhận định sai cũng mong tác giả và các anh chị thật thông cảm , chúng ta vui là chính chứ không có vấn đề gì mà phải căng thẳng phải không các anh chị .
Hương tình Ðời .


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-26 07:02:22LaChanh>
Sáng sớm dậy, thấy nhà Góc Nhin, anh chị em ghé thăm nhiều, sao Lá thấy thương ơi là thương. Lá thấy ai  nói cũng đúng hết! thật ra Lá cũng hơi bị "mù" chữ nên vốn liếng đặt tên...Lá cạn queo à![:D] 
Để Lá nói tại sao Lá đặt tên " Cô Đơn", người bạn cùng hãng giới thiệu cho Lá ra chỗ này chụp chim, ra đến nơi, mắc cỡ ghê lắm! người ta chụp chim vác máy toàn là thứ xịn ống kính như bắp đùi của Lá, Lá cũng mon men đến gần, coi hình họ chụp, toàn là nhưng hình độc đáo những cảnh chim bắt cá, rõ từng giọt nước văng ra...thấy mê lắm! Lá cũng xí xọn canh chụp nhưng...chim bay nhanh, hình mờ lắm vì khó canh được focus. Lá quay lưng lại đám người chụp hình, bên kia là cảnh mặt trời chiều, từng đàn chim bay về, bình yên, một bên thì xôn xao cảnh chim bắt mồi, người chụp cũng nhôn nhao, máy mổ cũng từng tràng liên thanh, cón bên này chỉ có một mình Lá, bắn từng viên một, tự nhiên cũng cảm thấy mình nhỏ nhoi lẻ loi, giữa một cảnh chiều rất đẹp, đó là cảm giác lúc đầu...vì sau này mê với màu sắc và cánh chim...Lá quên mất tiêu, chụp đến lúc mặt trời chạy trốn Lá luôn. Mẹ Lá gọi, nói về nhà mẹ ăn cơm, Lá ghé về nhà Mẹ, khoe hình cho mẹ coi, mẹ thì lúc nào cũng ngắm hình ảnh của Lá bằng con mắt yêu thương, khi mẹ nhìn thấy hình này...mẹ nói: " đẹp, sao mẹ thấy cánh chim cô đơn quá!" Lá chợt nhớ lại cảm giác cô đơn lúc Lá bắt đầu chụp cảnh mặt trời chiêu. Và Lá chọn tên "cô đơn".
Hồi Lá mới tham gia TQ anh Nông Huyền Sơn có nói một câu: " dù hình đẹp hay xấu cũng phải kiếm cho nó một cái tên" Lá cũng hăng say lắm! nhiều khi đặt tên cả trước khi bấm máy, nhưng được ít lâu...Lá cạn vốn "tên"[:(] Nói ra mắc cỡ ghê! Nếu ai thấy tên gì hay thì đặt lại cho Lá cũng được, Lá nhờ các bạn chọn dùm.  Cả bức hình Lá post dưới nữa nhe.
Lá cám ơn tất cả mọi người.






Cảnh Đời
📎 DonCoi
Cây chanh mọc giữa rừng chanh
Lá chanh trỗ giữa cành chanh, ...chuyện thường.
Đăng nhập để trả lời
0
MET:
  Lá trả lời câu hỏi...Khi  Lá chụp hình ngheng.
  1. Chụp cái gì? Chụp cái đẹp trước mắt.
  2. Chụp để làm gì?  Để giữ lại cho mình cái mình thấy...và để post lên VNTQ...khoe với mọi người[:D] (nên Lá bị gọi là Chảnh vì vậy đó!)
  3. Chụp như thế nào?...Bấm máy!...(chứ có cách nào khác hơn không?)
MET à! Lá đơn giản lắm! hơi bị quê mùa nữa, nên Lá thấy anh Chân Phương nói đúng...Lá chụp hình cũng như rửa chén quét nhà, với Lá không có gì là quan trọng. Nên cái Lá đặt lên trên là làm sao chụp được cái đẹp như mắt Lá nhìn thấy, đơn giản chỉ có vậy thui! nếu không chụp được...Lá bỏ máy xuống và ngắm, thưởng thức...những khoảng khắc đẹp trong cuộc sống.
 
@ Suối: Úi! Suối chụp IR ngon rùi đó! [:(] thua Suối dụ này rùi! đẹp Suối à! Suối chụp có khó lắm không? khó khâu chụp hay khó ở khâu chỉnh sửa? bầy cho Lá ngheng! Cám ơn Suối...cho Lá hình đẹp nhất![:D]
Cây chanh mọc giữa rừng chanh
Lá chanh trỗ giữa cành chanh, ...chuyện thường.
Đăng nhập để trả lời
0