Rượu cuối năm
Rượu cuối năm rót cuối bờ kinh
Ngọn gió chướng thổi se lòng nước
Ta và bạn làm sao hiểu được
Bởi vì đâu so đũa nở trắng bông
Bởi vì đâu rượu đắng ở cuối lòng
Cứ nồng ấm những hồn lãng bạc
Bèo bữa trước vì sông mà trôi dạt
Chợt chở hoa về rợp bóng quê nhà
Thì sá gì cuộc nổi trôi ta.
Rượu cuối năm gõ chén hát xuân ca
Nghe cuối bãi tiếng doi đất lỡ
Nghiêng mé nước gốc mai già vẫn nở
Bạn và ta còn thua cỏ cây nhiều
Mới mười năm theo chim vịt kêu chiều
Mà gió thổi muốn rách hồn kiêu bạc
Rượu cuối năm cất không lên tiếng hát
Khúc xuân ca hiu hắt giọng trầm ca
Nâng chén hòai hương gục nhớ mộ cha
Gió thổi miết chắc không còn thấy nấm
Nâng chén tình quê thương mẹ già lận đận
Sinh con ra chất thêm lấy lượng sầu
Nhà trống tàn niên chẳng thấy con đâu
Gió chi thổi năm mươi năm chưa dứt
Xô ta mãi đến rạch cuối kinh cùng
Ôi, lục bình vừa trôi vừa trổ bông
Ta và bạn có lẽ nào chìm rã
Rượu cuối năm lòng say mà chưa đã
Nâng một ly để cảm tạ đất này
Thêm một ly cảm tạ những tầng mây
Để cuối kiếp ta trôi lên thường trú
Thêm ly nữa để thương bờ đất lỡ
Mai lỡ thêm nhà ta cũng trôi thôi
Đời dâu biển, hề, biển dâu đời
Đừng chửi tục ... giao thừa sắp đến
Chín nhánh rồng thiêng có trăm nghìn bến
Đời thơ ta cứ tấp cứ đi
Rượu cuối năm gió lọt lòng ly
Vọng tiếng hú ma Hời thương quê cũ
Đêm viễn xứ vang vang pháo nổ
Giao thừa, giao thừa, ta lăn quay
Rượu hết rồi làm sao chết giữa cơn say.
Đinh Trầm Ca