Dịch giả: Aqua
Nguồn : 4vn
[color=darkorange]Quyển III: Tiên Ma Yêu Giới[/color]
[color=darkorange]
Chương 14: Đỉnh Phong Đối Quyết
[/color]
“Tiểu huynh đệ, mong là ngươi không lừa ta!” Văn Phong chằm chằm nhìn Hồng Quân, một cỗ kim chi lực lao thẳng đến Hồng Quân, Hồng Quân nháy mắt với Văn Phong cười điềm nhiên, một chút biểu hiện khác thường cũng không có.
Cỗ kim chi lực mà Văn Phong phát ra mặc dù chỉ ở mức bát tinh vương cấp nhưng lại không làm khó được Hồng Quân việc đó làm Văn Phong hơi kinh ngạc.
“ Văn Phong điện hạ, cẩn thận kìa”
Tông Quật tốc độ nhanh nhất, tay cầm hắc đao, mấy vị tiên đế quan chiến ở đó chỉ nhìn thấy tàn ảnh, Tông Quật đã cùng Văn Phong giao chiến được một lúc rồi.
“Thanh đao của ngươi là thần khí cấp nào thế?” Văn Phong nhìn thanh hắc sắc trường đao trên tay Tông Quật kinh ngạc thốt lên, qua những va chạm vừa xảy ra đủ để Văn Phong cảm nhận được thanh đao kia không thấp hơn thượng phẩm thần khí, nhưng thượng phẩm thần khí không dễ thấy như vậy, từ trước đến giờ Văn phong chưa từng một lần thấy qua thượng phẩm thần khí.
“Lo chuyện nó là loại thần khí gì để làm gì? Có để đánh nhau là thần khí tốt rồi! Tông Quật haha cười, trong lòng rất kinh
ngạc, vừa rồi hắn dùng tám thành công lực đánh với Văn Phong nhưng không mảy may làm Văn Phong bị thương chút nào. Sức phòng ngự của Kim Hình Quân quả nhiên là danh bất hư truyền.
“Thanh thần khí đó của người quả là không tồi nhưng muốn phá được phòng ngự của ta thì vẫn thiếu một chút đó, các ngươi tốt nhất là cùng xông lên đi” Văn Phong haha cười, trong người kim hình linh châu không ngừng phát tán kim lực đi khắp cơ thể, ý chí chiến đấu của Văn Phong càng ngày càng cao.
“Phương Điền huynh,Man Càn huynh,cùng xông lên đi, ta dùng tốc độ quấy nhiễu hắn hai người cùng toàn lực công kích” Tông Quật truyền âm đến hai người Phương Điền và Man Càn, ba bát cấp yêu đế siêu cấp thần thú đồng thời cùng xông lên công kích.
“ ………..” (chữ nó bé quá em nhìn toét cả mắt không biết là chữ gì nhưng mà giống đánh nhau hay hét là kia hây a gì gì đấy)
Ba người lúc hợp lúc phân, Long Hoàng Phương Điền mặt đỏ phừng phừng, Tử Đồng Ngưu Ma Vương Man Càn quyền đầu thắt lại trừng mắt lườm, Tông Quật kinh ngạc nhìn Văn Phong. Dưới sự liên thủ công kích của ba siêu cấp thần thú chẳng những không làm cho sức phòng ngự của Văn Phong suy chuyển ngược lại Man Càn trong lúc đối mặt còn bị thương nhẹ.
“Hay cho Kim Hình Quân ngươi, không hổ là kẻ mạnh nhất Ám Tinh Giới” Man Càn nói rồi đoạn phóng tay lấy ra thần khí. Lúc nãy khi giao chiến, hắn không dùng thần khí mà trực tiếp đấu quyền với Kim Hình Quân nên có chịu một chút thiệt thòi.
Vũ khí của Man càn là một thanh cự phủ trung phẩm thần khí, lúc cần thiết từ một có thể biến thành 2 thành cự phủ nhưng lực công kích thì chỉ mạnh hơn trung phẩm thần khí một chút.
Tông Quật lại một lần nữa phi đến, nhưng chỉ quấy nhiễu ở phía ngoài rìa, Phương Điền gầm lên một tiếng mang Long tộc truyền thừa chi bảo ra sử dụng,lại thêm lần nữa mạnh mẽ tung một chưởng về phía Văn Phong, trong lúc đó thì vũ khí của Man Càn - cự phủ đã bị Văn Phong một tay giữ chặt.
Nhìn thấy cơ hội tốt Tông Quật lập tức huơ đao vào gần người, hắc sắc trường đao dọc theo sống lưng Văn Phong chém xuống. Sở dĩ Tông quật chọn đánh vào phần lưng của Văn do không muốn vì giết Văn Phong mà tạo thành cục diện tranh đấu giữa Tiên Ma Yêu giới và Ám tinh giới
“Oanh”
Văn Phong thối lui ba bước, đẩy Tông Quật đang từ sau lưng chém xuống ra xa ba bước, hắc sắc trường đao đang chém lên thần khí chiến y sau lưng Văn Phong bị kim chi lực phát ra từ trong người Văn Phong giữ lại. Man Càn cầm cự phủ bị đẩy lùi liên tục 7,8 bước thảm nhất là Phương Điền bị đánh bật ra mười mấy mét khóe miệng chảy ra một tia máu. Lúc nãy khi giao chiến quyền chưởng của Phương Điền không mạnh bằng Văn Phong, lực của Phương Điền bị phản ngược lại nên bị thương nhẹ.
“Lực phòng ngực thân thể của hắn còn mạnh hơn phòng ngự chiến y” Man Càn truyền âm cho Phương Điền Tông Quật nói, cả ba đều cảm nhận được sức phòng ngự cơ thể của Văn Phong mạnh hơn 3 người bọn họ rất nhiều.
“Hóa bản thể” Tông Quật hét lên.Kim Hình Quân chính xác đáng để ba cao thủ bọn họ sử dụng lực tấn công của bản thể để công kích.
Một thanh âm vang lên, một con kim sí đại bằng điểu cực lớn trong mắt ánh lên kim quang móng vuốt tỏa ra hàn khí từ không trung như một hỏa tiễn cực tốc lao xuống. Man Càn bản thể là Tử Đồng Ngưu Ma Vương khổng lồ mắt màu tím cái mũi trâu bên dưới phì ra làn sương trắng, ngửa mặt lên trời gầm một tiếng, hai cái sừng trên đầu giống như hai cái dùi lớn cực tốc hướng Văn Phong lao tới kéo theo phía sau là bụi cát mù mịt.
Nếu như so sánh một chút, Long Hoàng Phương Điền bản thể là nhỏ nhất, Ngũ Trảo Kim Long kích thước chỉ bằng cái điện thoại bỏ túi, đứng bên cạnh Kim Sí Đại Bằng Điểu và Tử Đồng Ngưu Ma Vương thì thật không hợp mắt tí nào. Nhưng cả Tiên Ma Yêu giới đều biết trong ba người thì con Ngũ Trảo Kim Long bé nhỏ kia lại có lực công kích mạnh nhất.,sau tiếng gầm Ngũ Trảo Kim Long biến mất rồi xuất hiện bên cạnh Văn Phong, ngay cả sau khi biến thành bản thể trong lúc hỗn chiến Ngũ Trảo Kim Long vẫn có thể thuấn di.
Sau khi biến thành bản thể, lực công kích của ba siêu cấp thần thú đều tăng lên mấy lần, có thể nói ba siêu cấp thần thú này liên thủ công kích thì uy lực vô cùng to lớn.
Xung quanh thân thể Văn Phong đột nhiên xuất hiện ánh kim quan lấp lánh, một viên kim châu nhỏ hiện ra trên đỉnh đầu. Bản thể của Phương Điền, xung quanh thân thể nhỏ bé của con Ngũ Trảo Kim Long kia cũng xuất hiện một lớp mỏng ánh lên kim quang. Cho đến lúc này thì Phương Điền cũng đã sử dụng Long tộc truyền thừa chi bảo.
Ngũ Trảo quyền sáo có thể so sánh với tam lưu hồng mông linh bảo, được các vị tiền bối của Long tộc trên thần giới truyền thừa lại, có hiệu quả chấn phúc (tức là tăng sức tấn công của bản thân đồng thời giảm thiểu phản lực từ đối phương dân game hay gọi là phản dame), đặc biệt là nắm đấm, cho nên, các Long Hoàng từ trước đến nay tu luyện chủ yếu là công phu trên bàn tay. Do đó lần trước cha của Ngao Vô Danh là lão Long hoàng mới có thể một quyền mà đánh tan thần khí chiến y của Huyền Đế.
Tiểu long trảo bị kim sắc quyền đầu của Văn Phong chặn lại. Không gian giữa 2 người phát ra ánh kim quang mãnh liệt. Kim hình linh châu trên dỉnh đầu không ngừng phát ra kim nguyên lực nồng hậu. Những người xung quanh chỉ có thể nhìn thấy quyền ảnh còn những kẻ đến quan chiến thì nhiều nhất cũng chỉ thấy kim quang chói lóa mà thôi.
Lợi trảo và cái mỏ sắc nhọn của Tông Quật trong lúc này đã lao đến phía trước đỉnh đầu của Văn Phong,khi chỉ còn cách đỉnh đầu của Văn Phong ba mét thì không thể tiến thêm được nữa, Tông Quật dùng toàn bộ yêu lực trong người từ trong miệng bắn ra hắc sắc trường đao lao đến công kích kim hình linh châu, nhưng cũng chỉ có thể tiến thêm được một mét thì không thể nhúc nhích được nữa.
Bốn người lập tức tác ra bốn phía, Man Càn hiện thành hình người ngồi bệt xuống đất thở dốc, cả Tông Quật và Phương Điền cũng vậy đều hiện thành hình người Phương Điền còn có vẻ nặng nhọc hơn hai tay đỏ rực khí nóng bốc lên (tưởng tượng như thanh sắt nung đỏ lên rồi nhúng vào nước).
Văn Phong dưới sự tấn công của ba siêu cấp thần thú đã hóa thành bản thể cũng bị đánh bật ra mấy bước, thở hắt ra rồi chừng chừng nhìn Tông Quật ba người, nhưng xem tình hình thì Văn Phong có vẻ tốt hơn nhiều so với ba người kia.
“Hay lắm, ba siêu cấp thần thú quả nhiên là danh bất hư truyền, chúng ta lại tiếp tục!”
Văn Phong nghỉ một chút rồi lại tiếp tục xông đến, người đầu tiên bị công kích là Tông Quật. Vô số hắc sắc quyền ảnh trong chớp mắt đã bao vây lấy Tông Quật.
“Long…,long…,long…, long…”
Liên tục một loạt thanh âm vang lên Tông Quật thối lui hai mươi mấy mét đồng thời Văn Phong cũng lùi 3,4 bước.
“Đao của ngươi là loại gì vậy?” Văn Phong kinh ngạc kêu lên. Trong lúc tấn công vừa rồi Văn Phong đã huy động toàn bộ sức mạnh của kim hình linh châu trong cơ thể cho dù là thượng phẩm thần khí ngạnh đỡ bao nhiêu trọng quyền của Văn Phong như vậy thì cũng bị hư hại ít nhiều nhưng thanh hắc sắc trường đao trong tay Tông Quật lại không hề bị chút ảnh hưởng gì.
“Hảo đao”
Tông Quật bị bao vây trong biển hắc sắc quyền ảnh của Văn Phong đã phải chật vật chống đỡ, cũng may là thanh hắc sắc trường đao đã không làm Tông Quật thất vọng. Tông Quật dựa vào tốc độ của bản thân cùng hắc sắc trường đao đã liên tục ngạnh đỡ ngăn chặn tất cả quyền đầu của Văn Phong.
“Không sai, có thể nói thanh hắc sắc trường đao đó của ngươi là thần khí duy nhất có thể chịu được toàn lực tấn công của ta mà không bị hư hại gì” Văn Phong cười nhạt trả lời Tông Quật.
Tông Quật không khỏi cảm than một hơi, thanh đao Lan tiền bối tặng ta năm đó quả thực là bất phàm, nếu như là một thần khí khác e rằng dưới sức tấn công như vũ bão đó của Văn Phong chắc chắn đã bị phá hỏng rồi.
Cho đến tận bây giờ Bằng Ma Hoàng Phương Lãm mới hiểu lí do tại sao mà cái tên Tông Quật luôn mang theo thanh hắc sắc trường đao mới nhìn đã không thấy hợp mắt kia, thật không ngờ lại lợi hại như vậy. Hắn cũng mừng thầm vì ngày trước đã không ra tay với Tông Quật.
Khi Phương Lãm trở thành Bằng Ma Hoàng đã luôn muốn giết Tông Quật để trừ mối họa uy hiếp trực tiếp đến cái ghế đang ngồi này của hắn nhưng hắn cũng biết Tông Quật có giao tình với Tần Vũ, chính vì e ngại Tần Vũ cho nên không có ra tay với Tông Quật. Sau khi Tần Vũ phi thăng, Phương Lãm hắn cũng có giao tình với Phượng Hoàng nhất tộc Nghê Minh, có Nghê Minh ở đó hắn cũng không tiện ra tay cho nên mới kéo dài đến tận bây giờ.
Trong khi ba đại siêu cấp thần thú cùng Văn Phong giao chiến, Ngũ Hành đã âm thầm bố trí 72 tiên đế, chỉ đợi ám hiệu của hắn là lập tức cùng tấn công Hồng Quân. Mục tiêu của Ngũ Hành bây giờ không phải là thần khí trong tay Hồng Quân mà là Hồng Quân. Đối với Phương Điền hắn căn bản là không giết được cho nên trước tiên phải giết chết Hồng Quân để giải hận.
Tất cả đám người lúc này đều chú ý đến trận tỉ thí của bốn đại siêu cấp cao thủ đang diễn ra duy chủ có một người vẫn luôn để mắt đến Ngũ Hành cùng 72 tiên đế thủ hạ của hắn, đó chính là Lâm Lâm.
“Long Hoàng Phương Điền, Long tộc truyền thừa chi bảo của người kể ra cũng không tồi đâu nhưng muốn phá được phòng ngự của ta e rằng cũng không dễ dàng như vậy.!” Quyền ảnh của Văn Phong lại một lần nữa ào ạt lao đến,mục tiêu lúc này là Phương Điền. Phương Điền và Man Càn đồng thời cũng khẩn trương quay ra chống trả, bốn người lúc này lại cuốn vào nhau thành một đám hỗn chiến.
Trong lúc bốn cao thủ lại một lần nữa khốc liệt hỗn chiến, lợi dụng lúc tất cả đang chăm chú quan sát diễn biến trận tỉ thí, Ngũ Hành là âm thầm phát ám hiệu. 72 vị tiên đế thủ hạ cùng Ngũ Hành nhất loạt hướng Hồng Quân tấn công, khi bọn Tông Quật phát hiện ra, hét lên một tiếng rồi từ đám hỗn chiến xông đến ứng cứu nhưng cũng đã không kịp nữa rồi.
Từ thần kiếm của Ngũ Hành phát ra một chiêu mang theo sự phẫn hận tột cùng, kiếm khí xé toạt không gian hung hãn nhằm hướng Hồng Quân chém xuống, lúc đó 72 tiên đế cũng đồng thời công kích, sức công kích cũng không hề kém kiếm khí của Ngũ Hoàng là mấy.
“Tiểu Quân..! Quân ca….!”
Bàn Cổ và Phượng Hi ở gần Hồng Quân nhất, nhưng do tu vi quá thấp tốc độ căn bản so với kiếm khí là quá chậm mà cho dù bọn họ có kịp phản ứng lao đến thì cũng không giúp được gì.
“ Long…,long…”
Hai tiếng nổ lớn vang lên, lúc này không biết từ đâu Lâm Lâm đột nhiên xuất hiện trước mặt Hồng Quân đã thay Hồng Quân lãnh trọng một kiếm vừa rồi của Ngũ Hành, tuy vậy sát chiêu của 72 tiên đế vẫn đánh trúng Hồng Quân. Khoảng đất nơi Hồng Quân đứng bị lực công kích tác động tạo thành một cái hố lớn, Hồng Quân ở dưới hố đất đó không biết là sống hay chết.
“ Ngũ Hành,tên tiểu nhân bỉ ổi,ta lấy mạng ngươi!” Ngưu Oa lao đến ứng cứu không kịp, phẫn nộ hét lên,đồng thời thanh cự chùy trong tay giơ lên nhằm hướng Ngũ Hành đập xuống. Thanh cự trùy này vốn là hạ phẩm thần khí lần trước Tần Vũ đã tặng Man Càn, khi Ngưu Oa tu luyện thành tiên đế Man Càn đã đem nó đưa cho y.
“Ngũ Hành, nạp mạng!” Liên Trùng cũng hùng hổ lao đến.
“Haha,mấy người các ngươi để ta xem ai có thể bảo vệ được tên Hồng Quân kia” Ngũ Hành không thèm để ý đến đòn công kích của Ngưu Oa và Liên Trùng, thần kiếm trong tay phát ra kiếm khí cùng 72 tiên đế hợp lực đánh bạt đòn tấn công của hai người kia.
“Ngũ Hành,tại sao ngươi lại giết hắn” thật không ngờ người nói câu này lại là Văn Phong.
Văn Phong cau mày tiến về phía Ngũ Hành. Hồng Quân lúc nãy hắn có tiết lỗ với Văn Phong là hắn biết tin tức của Lưu Tinh điện hạ, Văn Phong còn chưa có dịp hỏi thì Hồng Quân hắn đã bị Ngũ Hành ra tay đánh lén.
Tất cả những người có mặt ở đó đều nghĩ rằng Hồng Quân kia dưới đòng tấn công của 72 tiên đế chắc chắn là phải chết không nghi ngờ gì nữa. [/align]
Dịch giả: Aqua
Nguồn : 4vn
[color=darkorange]Quyển III: Tiên Ma Yêu Giới[/color]
[color=darkorange]
Chương 15: Tính mạng của Lâm Lâm gặp nguy hiểm
[/color]
[/align]Cổ Bàn cùng Phượng Hi vội lao xuống cái hố chỗ Hồng Quân đứng tìm kiếm.Hai vị hắc bạch tiên đế Ẩn đế tinh cũng lao đến đỡ Lâm Lâm đang loạng choạng sắp ngã,đoạn đưa một viên tiên đan vào miệng nàng.Lâm Lâm lúc nãy đã hứng trọn sát chiêu của Ngũ Hoàng nên hiện nàng đã trọng thương.
“Tiểu thư,người phải gắn lên!” vừa nói hắc y tiên đế liền đặt 2 bàn tay lên đỉnh đầu Lâm Lâm,trực tiếp truyền tiên lực vào cơ thể nàng trị thương.
“Lâm tiên tử!” Nghê Minh cũng liền lao tới kiểm tra thương thế của Lâm Lâm.
Đòn hợp lực tấn công của 72 tiên đế vừa rồi cho dù là một bát cấp tiên đế trực tiếp ngạng kháng như vậy cũng phải hồn phi phách tán chứ đừng nói chỉ là một nhất cấp kim tiên nhỏ nhoi như Hồng Quân.Trong suy nghĩ của những người ở đây thì chắc chắn Hồng Quân đã chết.
Hông Quân không chết,nhưng tình hình cũng không có gì khả quan,chiêu tấn công đã trực tiếp xuyên qua đan điền,cho dù Hồng Quân có thần khí trong người cũng không thể chống lại đòn công kích vừa rồi của 72 tiên đế.
Vừa rồi Hồng Quân đã huy động toàn bộ sức mạng trong cơ thể chống đỡ,nguyên anh được bao bọc trong vật chất màu xám của phong thần bảng,nguyên anh tuy chỉ có chịu tổn thương chứ chưa bị phá vỡ nhưng Hồng Quân lúc này máu tươi đầy người,thở không ra hơi.
“Thật là sơ suất!” Hồng Quân cười khổ,thì ra vừa rồi hắn đã lấy Kiếm Tiên Khôi Lỗi hứng chịu toàn bộ,đòn tấn công của 72 tiên đế cùng lắm cũng chỉ làm Hồng Quân tốn mấy viêc cực phẩm nguyên tinh thạch mà thôi.
“Tiểu Quân,Quân ca”
Cổ Bàn cùng Phượng Hi lao xuống cái hố sâu mấy chục mét,cuối cùng cũng tìm thấy Hồng Quân cả người be bét máu tươi đang nằm thở.
“Ta không sao,Cổ Bàn mau đỡ ta dậy” Hồng Quân gắng hết sức cũng chỉ nói được có mấy từ như vậy.Hồng Quân bị thương nghiêm trọng,vô danh vật chất trong người lúc này đang từng dòng lưu chuyển khắp cơ thể từ từ khôi phục các cơ nhục bị tàn phá.
Vô danh vật chất trong đan điền Hồng Quân không chỉ lưu chuyển đến khổi phục các cơ nhục bị phá nát trong cơ thể mà còn lưu chuyển trên khắp người,ngay cả khu vực chứa phong thần bảng ở trong người làm Hồng Quân sợ toát mồ hôi.Lần trước khi phong thần bảng hấp thụ vô danh vật chất đã trực tiếp hút cả linh hồn Hồng Quân vào trong biến hắn từ trung cấp thần nhân thành phàm nhân,lần này không biết phong thần bảng có hấp thu hết cả cơ nhục trên thân thể hắn hay không!?!?!
Sau một lúc cẩn thận quan sát,Hồng Quân cuối cùng thở phào một tiếng.Vô danh vật chất cơ bản chỉ khôi phục đồng thời cải tạo cơ nhục trên cơ thể hắn chứ không hấp thu cơ nhục hắn,cơ thể hắn hiện giờ đã gần khôi phục trạng thái bình thường không thấy xuất hiện biểu hiện khác thường nào cả.
Nghỉ ngơi một lúc,Hồng Quân gắng sức nặng nhọc từ trong không gian giới chỉ của hắn lấy ra mấy viên thần đan bỏ vào miệng.Đây là lần đầu tiên hắn sử dụng thần đan bởi vì từ trước đến giờ chưa từng bị trọng thương nghiêm trọng như vậy,cũng may là có vô danh vật chất bảo hộ nguyên anh nếu không nguyên anh của hắn đã sớm bị đánh tan hồn phi phách tán rồi.
Tiên nguyên lực cường đại trong thần đan so với sức hấp thụ của một nhất cấp kim tiên như hắn lúc này giống như một đứa trẻ ăn cả nồi cơm to.Cơ nhục trong cơ thể vừa được vô danh vật chất khôi phục cải tạo lại một lần nữa dưới sức tấn công cuồng bạo của tiên nguyên lực trong thần đan bị phá vỡ khiến hắn chịu một trận đau đớn tột cùng.Hồng Quân tự mắng mình đã quên mất tu vi bản thân hiện giờ chỉ là một nhất cấp kim tiên,sử dụng một viên thần đan đã là quá thừa nhưng vừa rồi hắn lại hung hăn nuốt liền mấy viên một lúc.
Sau một khoảng thời gian điều tức,cợ nhục bị phá lại hoàn toàn được khôi phục,riêng về phần nguyên anh,dưới sự bảo vệ của vô danh vật chất nên hơi chịu chấn động chút ít,sau một thời gian sẽ dần dần khôi khục trở lại như trước.
“Văn Phong huynh,Tử Quang cũng chỉ vì cái tên tiểu tử đó mà vong mạng,lẽ nào ta lại không nên giết hắn sao?” Ngũ Hành điên cuồng cười to,châm biếm nhìn tất cả mấy người xung quanh.Bọn chúng có mặt ở đây lí do cũng vì muốn bảo vệ tên Hồng Quân kia,hiện giờ hắn đã bị ta một kích chém chết,xem mấy người bọn chúng còn đắc ý được nữa không.
“Nói thì nói vậy,nhưng Ngũ Hoàng huynh,dù sao hắn cũng chỉ là một nhất cấp kim tiên nhỏ nhoi,huynh dùng thủ đoạn đánh lén hắn như vậy xem chừng là mất hết thể diện rồi” Văn Phong cau mày nói.Tuy rằng Ngũ Hoàng làm vậy có lí của hắn nhưng nghĩ đi nghĩ lại Văn Phong vẫn thấy khó mà chấp nhận.
“Thể diện?ngay cả Long Hoàng cũng có thể ra tay đánh lén thì còn nói thể diện ở đây để làm gì?” Ngũ Hoàng phẫn hận hét lên một tiếng đồng thời mắt chằm chằm lườm Phương Điền.
“Đáng tiếc là không thể khiến ngươi toại nguyện rồi!”
Hồng Quân được Cổ Bàn với Phượng Hi dìu từ từ bay lên,haha cười nói.
“Ngươi vẫn chưa chết?Không thể nào,một tên nhất cấp kim tiên ngươi cho dù có thần khí lợi hại thì dưới hợp lực công kích của 72 tiên đế ngươi cũng không thể chống lại được!” Ngũ Hành hai mắt mở trừng trừng,ánh mắt đầy hoài nghi cùng kinh ngạc chằm chằm nhìn Hồng Quân đang từ dưới hố bay lên.
“Không có gì là không thể,trên thế giới này không có gì là tuyệt đối cả,ngươi cho rằng như thế là không thể điều đó có thể là do trí tuệ của ngươi chưa đủ mà thôi.” Hồng Quân haha cười nói.
“ Ngươi không sao là tốt rồi!” Lâm Lâm khẽ thốt lên.Lâm Lâm lúc này chỉ có thể dựa vào sự giúp đỡ của hai vị hắc bạch tiên đế Ẩn Đế tinh mà cầm cự,sắc mặt nàng càng ngày càng nhợt nhạt!
“Tiểu Quân,ngươi đến xem Lâm tiên tử thế nào đi,có vẻ nàng ấy không cầm cự được nữa rồi.” Nghê Minh khẽ nói với Hồng Quân,sắc mặt đầy vẻ lo âu.
Dưới một kiếm toàn lực của Ngũ Hành,Lâm Lâm tuy là bát cấp tiên đế nhưng cũng chỉ miễn cưỡng chống đỡ được mà thôi.Khi Ngũ Hoàng ra tay đã dốc hết toàn lực còn Lâm Lâm lúc đó chỉ là nhất thời ngăn chặn,nàng còn chưa kịp huy động toàn bộ tiên nguyên lực trong cơ thể để ngạnh đỡ thì kiếm khí đã chém tới trực tiếp ảnh hưởng đến nguyên anh.Nãy giờ nếu không được 2 vị tiên đế liên tục truyền tiên nguyên lực e rằng nguyên anh nàng sớm đã bị phá vỡ hồn phi phách tán rồi.
“Lâm tiền bối” Hồng Quân hốt hoảng kêu lên
Hắn còn nhớ lúc này Lâm Lâm đã giúp hắn trực tiếp ngạnh đỡ một kiếm của Ngũ Hành bằng không Hồng Quân hắn dưới sức công kích mạng mẽ của 2 chiêu đó khẳng định là không thể toàn mạng.
“ Nguyên anh bị tổn thương quá nặng,e là không gắng gượng được mấy lâu nữa!” Nghê Minh buồn bã lắc đầu.Khả năng trị thương của Phượng Hoàng tộc là mạng mẽ nhất,cho dù thương thế có nghiêm trọng đến đâu,chỉ cần nguyên anh hay cơ nhục không bị hoàn toàn phá tan nát thì đều có thể tự hấp thu hỏa năng lượng để trị thương.Từ đó có thể suy ra khả năng trị thương cho người khác của Phượng Hoàng nhất tộc cũng là mạnh mẽ nhất,đó chính là lí do vì sao Phượng hoàng nhất tộc lực lượng tuy mỏng nhưng lại luôn nhận được sự kính ngưỡng của cả Tiên Ma Yêu giới.
Một khi Nghê Minh đã nói như vậy thì chí ít là cả Tiên Ma Yêu giới này đã không còn có ai có thể cứu được Lâm Lâm nữa rồi.
“Thần đan!” trong đầu Hồng Quân bất chợt lóe lên,hắn vội vàng lấy ra một viên thần đan đưa cho Lâm Lâm,chờ nàng sử dụng xong một lúc sau sẽ lại đưa tiếp.
“Đấy là loại tiên đan gì?!” Nghê Minh chăm chú quan sát cái bình trên tay Hồng Quân,một viên thần đan được lấy ra tỏa ra hương hoa kỳ diệu,chỉ mới ngửi thấy mùi hương đó Nghê Minh đã cho rằng loại tiên đan kia nhất định khác thường.
Mùi hương của thần đan cũng trực tiếp bay ra xung quanh khiến mọi người đều có thể cảm nhận được đây là loại tiên đan tốt nhất mà họ từng được thấy.Điều đó khiến Nghê Minh bất chợt nghĩ tới bối cảnh của Tần gia rồi không khỏi cảm than một tiếng.
“Đây không phải tiên đan mà là thần đan” Ánh mắt lạnh lẽo của Hồng Quân thẳng hướng Ngũ Hành chiếu tới,nói
“ Văn Phong điện hạ,bây giờ ta có thể trực tiếp nói cho người biết Lưu Tinh điện hạ chính là Thái Thượng Tam Trưởng lão của Tần gia ta!” Hồng Quân truyền tin cho Văn Phong đồng thời trong lòng cũng nổi lên sát ý nhất định phải giết chết Ngũ Hành
“Không thể nào,Lưu Tinh điện hạ là người Ám tinh giới chúng ta làm sao lại trở thành Tần gia Thái Thượng Tam Trưởng lão được” khi nghe Hồng Quân truyền âm nói vậy,Văn Phong trong lòng thấy rất hoang đường,cười nhạt lắc lắc đầu.Ấn tượng về Hồng Quân cũng trở nên xấu đi.
“Không có gì là không thể,Thái thượng tam trưởng lão Tần gia ta tu luyện Kim Hình Tông công pháp,sau đó thông qua tranh đoạt mà giành được ngôi vị Kim Hình Quân,ít năm sau đó người đã phi thăng thần giới”
“Tiểu tử kia,ta tin ngươi có quan hệ với người ở thần giới,song ta không tin Tần gia thái thượng tam trưởng lão của ngươi là Lưu Tinh điện hạ,ngươi không cần dùng mấy câu nói hoang đường đó mà ngụy tạo chứng cớ lừa gạt ta đâu”
“Ngươi tin hay không thì cũng không liên quan đến ta,có lẽ sau này khi ngươi phi thăng thần giới ngươi sẽ hiểu” Hồng Quân không có chứng cứ chứng minh Tần Vũ là Lưu Tinh,mà chuyện của Lưu Tinh thì cả Ám tinh giới ai cũng biết thế nên chuyện đó nếu có lưu truyền đến Tiên Ma Yêu giới thì cũng không có gì là lạ.
“Đây là chuyện ngươi muốn nói với ta sao?Ngươi cho rằng như vậy thì có thể khiến ta bỏ qua chuyện báo thù cho Tử Quang huynh đệ bị chết thảm dưới tay các ngươi sao?” Văn Phong cười nhạt,trong lòng đã hạ quyết tâm tiêu diệt tất cả những người có mặt ở đây,sở dĩ lúc nãy hắn chưa dốc hết toàn lực bởi vì còn muốn nghe chuyện Hồng Quân muốn nói với hắn,nay mọi việc đã rõ rang hắn không còn úy kị gì nữa.
“Phương Điền,ngươi giết huynh đệ của ta,cho dù ngươi có là Long hoàng thì hôm nay ta cũng không thể tha cho ngươi.Lúc nãy mới chỉ là màn khởi động thôi,bây giờ thì chuẩn bị chịu chết đi”
Trong mắt Văn Phong lóe lên một tia sát ý,chớp mắt đã xuất hiện bên cạnh Phương Điền.Thuấn di,Văn Phong là người thứ 2 dám sử dụng thuấn di trong không gian hỗn loạn này.
Một quyền tung ra,trực tiếp hướng đan điền của Phương Điền đấm tới.Lần này,Văn Phong đã lộ sát chiêu,sử dụng toàn bộ sức mạnh của kim hình châu trong cơ thể dồn lên quyền đầu,một quyền tung ra toàn bộ không gian bị phá nát,vô số hắc sắc quyền ảnh mạnh liệt từ trong không gian bị phá nát lao đến công kích trên người của Phương Điền.
Không gian hoàn toàn yên tĩnh,không phát ra bất cứ một tiếng động nào,Văn Phong trừng mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào thân ảnh của người con gái đang đứng trước mặt hắn,toàn thân hắn không thể cử động,quyền đầu vào lúc này chỉ còn cách người Phương Điền một đốt tay nhưng cũng không thể nhúc nhích thêm một centimet nào nữa.
“Tĩnh tiền bối!” Phương Điền và Tông Quật cùng hướng đến người con gái kia cúi đầu hành lễ,Hoàng Phủ Tĩnh trước giờ luôn ở trong Long tộc bây giờ đã xuất đầu lộ diện.
“Tiểu Quân,Lâm tiên tử không xong rồi,bị thương quá nặng,thần đan cũng không có mấy tác dụng” Nghê Minh lắc đầu thở dài nhìn Hồng Quân.
Hồng Quân vội vàng đưa cho Lâm Lâm nuốt liền 3 viên thần đan,cơ nhục trong cơ thể đã không thể tiếp nhận được tiên nguyên lực từ thần đan nữa rồi nhưng nguyên anh thì vẫn như thế không có chút biến chuyển gì cả,hiện tại hoàn toàn trông chờ vào tiên nguyên lực của 2 vị hắc bạch tiên đế mà cầm cự,nguyên anh đã bị tổn thươg nặng bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ.
“Ngươi là Kim Hình Quân Văn Phong hả?Ta có thể chứng minh tất cả điều bọn họ nói là sự thật,thế lực của Tần gia không phải là điều mà mấy người các ngươi có thể tưởng tượng được” khuôn mặt Hoàng Phủ Tĩnh vẫn tiều tụy như trước,tay vừa hất lên,Văn Phong vẫn đang trong tư thế bất động bị đẩy lùi về phía Ngũ Hành sau đó mới khôi phục được hành động.
“Người là thần nhân?” Văn Phong kinh ngạc thốt lên,ngoại trừ thần nhân của thần giới Văn Phong không nghĩ ra được ai có thể dễ dàng khống chế hắn như vậy.
“Cũng có thể coi là như vậy,Ngũ Hành,chuyện ngươi ám hại cháu ta sẽ để cho hắn tự mình giải quyết ngươi” Hoàng Phủ Tĩnh khẽ nói.
“Thần nhân của thần giới” Đầu óc Ngũ Hành lúc này đã hoàn toàn ngơ ngẩn,cho đến lúc này hắn mới nhận ra là bản thân mình đã phạm một sai lầm lớn đến mức nào,ngay từ đầu mấy người kia đều không lừa hắn,thế lực Tần gia hắn cơ bản là không thể chống lại được,Tần gia tùy tiện cử ra một người đã là cấp thần nhân rồi.Ngũ Hành đã mặc nhiên coi Hoàng Phủ Tĩnh là người nhà Tần gia,những người ở đây ngoài Phương Điền và Tông Quật thì tất cả đều nghĩ rằng Hoàng Phủ Tĩnh là người nhà Tần gia.
“Dì Tĩnh,người mau lại đây,mau cứu lấy Lâm tiên tử này đi” đối với Lâm Lâm Hồng Quân lúc này đã lực bất tòng tâm rồi,vừa thấy Hoàng Phủ Tĩnh thì giống như chết đuối vớ được cọc,vội vàng hét lên.
Hoàng Phủ Tĩnh khẽ lắc đầu,thương tích của Lâm Lâm quá nặng,cho dù là nàng cũng không thể cứu được nữa : “ Tiểu Sương,dì Tĩnh của người cũng không có cách nào đâu,bây giờ muốn cứu được cô ấy có lẽ chỉ có Sinh Mệnh thần Vương mà thôi”
“Sinh Mệnh thần vương!” Văn Phong trong lòng chấn động một hồi,thân là một Kim Hình Quân,hắn đương nhiên biết rõ sự phân chia cấp bậc của thần giới.Trong ý nghĩ của hắn thì thần vương chính là thế lực tối cao của thần giới,vị trí của người con gái trước mặt hắn lúc này lại đc nâng lên một bậc.
“Sinh Mệnh thần vương!” Hồng Quân lúc này thấy Lâm Lâm đã không thể cầm cự được nữa rồi,hắn cũng không còn để ý đến thân phận luôn cố gắng che giấu bao lâu nay,ngẩng mặt lên trời gào to
“Mẹ,mẹ ơi!Mẹ nếu có thể nghe thấy tiếng của hài nhi,xin người hãy cứu Lâm tiên tử,cô ấy vì bảo vệ hài nhi mà bị thương hiện tại đã không thể cầm cự được nữa rồi,hài nhi cầu xin người hãy mau đến cứu lấy cô ấy!!”
Hồng Quân gào lên,gần như sắp khóc,bao nhiêu năm nay hắn chưa từng có cảm giác bất lực như bây giờ ngay cả lúc linh hồn bị hút vào phong thần bảng hắn cũng không có cảm giác đau đớn thống khổ như bây giờ. [/align]
Dịch giả: Aqua
Nguồn : 4vn
[color=darkorange]Quyển III: Tiên Ma Yêu Giới[/color]
[color=darkorange]
Chương 16: Cái chết của Lâm Lâm
[/color]
[/align]
Hồng Quân gào lên gọi Sinh Mệnh thần vương là mẹ, làm Văn Phong giật thót mình, sắc mặt càng trở nên khó coi, Ngũ Hành lần này phạm sai lầm quá lớn, hắn có muốn giúp e rằng cũng giúp không nổi nữa rồi.
Tất cả những người có mặt ở đó cũng kinh ngạc không kém, mặc dù bọn họ đều không hiểu rõ ràng địa vị thần vương ở thần giới cao đến mức nào nhưng mới nghe đến “thần vương” hai từ đó cũng đủ để họ tưởng tượng được thế lực đó tuyệt không phải là tầm thường.
“Ôi,đứa bé này” Hoàng Phủ Tĩnh lắc đầu than đoạn bay đến bên Lâm Lâm trực tiếp giúp nàng ổn định thương thế. Lâm Lâm được Hoàng Phủ Tĩnh trợ giúp, tốc độ tan vỡ của nguyên anh cũng dần chậm lại.
Trong số những người có mặt ở đây thì chỉ có Hoàng Phủ Tĩnh là người biết rõ nhất Sinh Mệnh thần vương Khương Lập vốn đã không còn ở thần giới nữa. Mà cho dù có ở thần giới thì thần vương cũng không thể tùy tiện bất cứ lúc nào dùng thần thức quan sát tình hình hạ giới bên dưới được, ngay cả Lôi Phạt thành cũng chỉ có thể nhân lúc người hạ giới độ kiếp mà quan sát, nhưng cũng chỉ quan sát được tình hình của người độ kiếp mà thôi, thần thức của các thần vương khác không thể xuyên qua tầng ngăn cách giữa hai giới được. Nếu Khương Lập hiện tai đang ở Tiên Ma Yêu giới thì may ra mới có thể nghe thấy Hồng Quân kêu gào. Lâm tiên tử kia khẳng định là không thể cứu được nữa rồi.
Tân thần giới, trong Tử Huyền Phủ, Tần Vũ lúc này không ngừng đi qua đi lại, lúc nãy khi 72 tiên đế hợp lực tấn công Hồng Quân Hầu Phí định ra tay thì bị Tần Vũ ngăn lại, ngay cả khi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Hồng Quân Tần Vũ cũng không có hành động gì chỉ không ngừng đi lại.
“Vũ ca,chàng sao thế? Hôm nay, trông chàng có vẻ gì khang khác lạ thường?” Khương Lập đưa tay ra, trên tay xuất hiện một cây đàn “Vũ ca,có chuyện gì có thể nói với thiếp mà trước tiên hãy nghe đàn một lúc nhé, bao nhiêu năm nay lần đầu tiên thấy chàng bồn chồn như vậy đấy”
Tiếng đang vang lên, Tần Vũ không còn đi lại như trước nữa mà ngồi xuống một bên, lặng lẽ nghe Khương Lập gảy đàn.
Hồng Quân gào thét, khóc lóc một hồi lâu nhưng không gian xung quanh vẫn như trước không có thay đổi gì cả, thương thế của Lâm Lâm lúc này càng ngày càng nghiêm trọng, ngay cả Hoàng Phủ Tĩnh cũng có cảm giác bất lực.
“Tiền bối, người không cần hao phí tâm sức nữa đâu, người có thể gọi tiểu tử Tần gia kia lại đây một chút được không” Lâm Lâm cố gắng mở mắt gượng cười nói,nhưng giọng nói rất nhỏ, đã đến lúc không thể tiếp tục gắng gượng được nữa rồi. Lâm Lâm cứu Hồng Quân, nhưng đến lúc sắp chết nàng vẫn còn chưa biết tên của người mà nàng cứu.
“Tiểu Sương, lại đây một chút” Hoàng Phủ Tĩnh khẽ gật đầu.
“Dì Tĩnh, Lâm tiên tử!” Hồng Quân vội vàng bay đến đưa tay gạt nước mắt rồi nói :
“Lâm tiên tử, người yên tâm đi, ta nhất định sẽ gọi mẹ ta đến cứu người, người phải cố gắng lên!”
“Không cần đâu, ngươi không sao là tốt rồi, ta cũng mệt rồi, cũng nên ra đi rồi, người là người nhà Tần gia nhưng đến tận bây giờ ta còn chưa biết tên ngươi?” Lâm Lâm cười nói đoạn lấy tay hất gọn lọn tóc rối che trước mặt sang một bên.
“Ta là Tần Sương, Tần Vũ là cha ta. Người yên tâm đi một khi mà cha ta đích thân đến đây người nhất định sẽ không sao đâu” Đối với người đã xả thân cứu mình này Hồng Quân tuyệt không có ý giấu diếm đã trực tiếp nói ra tên và thân phận của mình.
“Thì ra ngươi là con trai của Tần tiền bối, có thể giúp đỡ con trai của Tần tiền bối ta dẫu có chết cũng không ân hận. Ngươi sau này có gặp Tần tiền bối thì hãy thay ta nói với người mấy câu rằng Lâm Lâm ta đã mệt mỏi quá lâu rồi, bây giờ ta muốn đi tìm Hàn Thư, ta đã chờ ngày này lâu lắm rồi”
Thanh âm Lâm Lâm ngàng càng trầm xuống, khi nói xong câu này, tay nàng buông thong xuống, nguyên anh đã tan vỡ hết, cả người đã không còn chút khí tức nào nữa, trên khóe miệng lúc nãy vẫn còn đang nở nụ cười.
“Lâm tiên tử!”
“Tiểu thư”.
Hồng Quân và hai vị hắc bạch tiên đế cùng gào lên thảm thiết. Đại nghĩa của Lâm Lâm, cái chết của nàng đã khiến cho tất cả những người có mặt lúc này trừ Ngũ Hành ai nấy đều có cảm giác đau xót dâng lên trong lòng.
“Ngũ Hành, ta muốn ngươi phải chết!” Hồng Quân căm phẫn gào lên, chớp mắt từ trên thân người kiếm tiên khôi lỗi vô ảnh đao cực tốc nhằm hướng Ngũ Hành lao đến, quang mang thiểm điện.
“Ngũ Hành, nạp mạng“ Hai vị hắc bạch cửu cấp tiên đế dùng toàn bộ tiên nguyên lực trong người từ hai bên trái phải đồng thời cũng nhằm hướng Ngũ Hành lao đến.
Văn Phong đang định lao đến ứng cứu nhưng đột nhiên phát hiện ra hắn không làm sao có thể cử động được, Hoàng Phủ Tĩnh đã từng cảnh cáo hắn, làm sao có thể để cho hắn tiếp tục ra tay nữa.
Hai cửu cấp tiên đế lại có thêm vô ảnh đao nhị lưu hồng mông linh bảo của Hồng Quân cùng lúc lao đến tấn công trên người Ngũ Hành.
“ Long, long”
Ngũ Hành ngạng đỡ sự liều mạng tấn công của hai vị cửu cấp tiên đế, bị đẩy lùi mười mấy mét, miệng nôn ra miệng ngụm lớn máu tươi, toàn lực huy động tiên nguyên lực trong người, nhưng trong lúc hắn còn chưa kịp làm chuyện đó thì một ngân quang lóe lên trực tiếp đâm thẳng vào thân thể.
“Ngươi….!”
Ngũ Hành trừng mắt kinh ngạc đầy vẻ không cam tâm, cả người đổ ập xuống đất nguyên anh trực tiếp bị hút vào trong Phong Thần bảng.
“Lâm tiên tử!” Hông Quân đi đến trước thi thể Lâm Lâm, ngồi bệt xuống bên cạnh gục đầu khóc.
Tiếng đàn của Khương Lập vừa dứt, mỉm cười nói với Tần Vũ
“Nghe xong Tiếng đàn của thiếp vừa rồi có phải là dễ chịu hơn nhiều rồi không, Vũ ca chàng có tâm sự gì nói thiếp nghe đi?”
“Ta có tâm sự gì đâu, chẳng qua là lúc này tiểu Sương ở Tiên
Ma Yêu giới gào thét gọi tên nàng thôi” Tần Vũ cười cười.Lâm Lâm đã chết, người con gái mà đệ tử của hắn Hàn Thư yêu quí nhất vì cứu Tần Sương đã chết rồi. Trong lòng Tần Vũ tranh đấu rất lâu nhưng cuối cùng cũng không ra mặt tương cứu.
Ánh mắt Khương Lập lóe lên một tia kinh hỉ “Tiểu Sương gọi thiếp hả, thật không? Chàng thật là, Tiểu Sương nó gọi gì thiếp sao chàng không nói sớm, bây giờ thiếp sẽ đi đến đó”
“Từ từ đã, Tiểu Sương kêu nàng đến đó cứu một người, người đó hiện tai đã chết rồi!”
“Cứu người? Chết rồi? Vũ ca tại sao chàng không sớm nói ra? Người tiểu Sương muốn cứu là ai vậy?” Khương Lập hơi giận lườm Tần Vũ một cái, nếu không phải gảy khúc nhạc đó hai người bọn họ lập tức xuất phát thì không chừng đã cứu được người đó rồi.
“Có nhiều chuyện hiện tại ta không thể nào giải thích rõ ràng được, có lẽ sau này từ từ rồi nàng sẽ hiểu” Tần Vũ không khỏi thở dài một cái rồi lặng lẽ đứng dậy ngẩng mặt lên bầu trời, thần thức của hắn lúc này đã tiến thẳng đến chỗ Hồng Mông ở ngoài Hồng Mông không gian.
“Đại ca hy vọng suy đoán của chúng ta là đúng” Trên tay Tần Vũ xuất hiện một quang cầu, bên trong quang cầu đó là toàn bộ kí ức của Lâm Lâm. Trước khi Lâm Lâm chết Tần Vũ đã lặng lẽ khống chế đưa toàn bộ kí ức của Lâm Lâm vào trong quang cầu này.
Ngũ Hành đã chết, chết dưới linh bảo của Hồng Quân. Bằng Ma Hoàng thấy thế liền quay bước rời đi, 72 tiên đế thuộc hạ của Ngũ Hành thấy vậy cũng há hốc mồm kinh ngạc, sau một thời gian định thần liền bỏ chạy thục mạng
“Người khác có thể đi, nhưng ngươi thì không đi được” Tông Quật chớp mắt đã đứng chặn trước mặt Triệu Hầu Viễn, đoạn mang hắn đến trước mặt Hồng Quân. Lòng tham của Triệu Hầu Viễn và con trai hắn chính là nguyên nhân dẫn đến sự việc này, những tiên đế kia chỉ là phụng mệnh hành sự nên có thể không truy cứu nhưng Tông Quật nhất định không thể bỏ qua cho Triệu Hình Viễn.
“Tông tiền bối, xin cám ơn người, ta bây giờ không muốn giết người, xin người thay ta giải quyết mọi việc” Hồng Quân đôi mắt thất thần nhìn Tông Quật, cái chết của Lâm Lâm quả là một đòn đã kích lớn đối với Hồng Quân.
Tông Quật khẽ gật đầu, tay vừa động, toàn bộ thân thể cùng nguyên anh của Triệu Hình Viễn đã tan biến thành hư vô.
“Haha, thật không ngờ ngươi lại là con trai của Tần Vũ huynh đệ, nhìn kỹ thì đúng là giống nhau như đúc nha” Man Càn cười nói đoạn đi đến vỗ vỗ vào vai Hồng Quân. Cả Phương Điền và Tông Quật đều đã sớm biết Hồng Quân là hậu nhân Tần gia nhưng không ngờ đó lại là con trai của Tần Vũ.
Phương Điền trong lòng chấn kinh không thôi, ở đây không ai biết rõ ràng sức mạnh khủng bố của Tần Vũ bằng hắn, cảm thán trong lòng thầm nói: ”Lần này bị thương một chút kể cũng đáng a.”
Hai vị hắc bạch tiên đế trầm mặc không nói một lời lẳng lặng mang thi thể của Lâm Lâm rời khỏi tinh cầu không người này, Hồng Quân định đi theo nhưng bị hai người đó ngăn lại. Trách nhiệm của họ là bảo vệ sự an toàn cho Lâm Lâm, nay Lâm Lâm đã chết cũng có nghĩa là họ đã phụ sự ủy thác của sư phụ Ẩn đế của họ, trong suy nghĩ của họ Hồng Quân là kẻ gián tiếp dẫn đến cái chết của Lâm Lâm, như thế làm sao bọn họ có thể để Hồng Quân đi cùng được.
“Tiểu Quân, người chết không thể sống lại được, Lâm tiên tử cũng vì ngươi mà chết, ngươi nhất định phải cố gắng tu luyện không được phụ sự kỳ vọng của Lâm tiên tử với ngươi!” Tình trạng hiện tại của Hồng Quân rất không ổn, Cổ Bàn lo Hồng Quân sẽ có những suy nghĩ lệch lạc nên vội vàng nhắc nhở.
Trong con mắt của tất cả những người có mặt ở đây sau khi trận chiến kết thúc, đằng sau cái chết của bốn vị tiên đế là một cái tên - Hồng Quân hay còn gọi Tần Sương, trận chiến này đã gần như ngay lập tức lan truyền khắp cả Tiên Ma Yêu giới. Tất cả mọi người đều biết con trai của Tần Vũ, con trai của Sinh Mệnh Thần Vương, tại Tiên Ma Yêu giới không chỉ được rất nhiều các đỉnh cấp cao thủ Tiên Ma Yêu giới bảo vệ mà ngay cả thần nhân cũng hiện thân để bảo vệ hắn.
“Văn Phong, ta nói lại một lần cuối cùng, Tần Vũ cha ta, cũng chính là Lưu Tinh của Ám tinh giới, điều này là không cần thiết phải lừa gạt ngươi!”
Riêng đối với Kim Hình Quân Văn Phong, mọi người đều không ai ngăn cản hắn, trước khi hắn bỏ đi thì trong lòng hắn đã tin lời Hồng Quân nói. Việc hắn có thể trở thành Kim Hình Quân có liên quan rất lớn đến Tần Vũ, Tần Vũ cũng là người hắn khâm phục nhất. Lần này,Văn Phong ra tay đối phó với con trai Tần Vũ đã trở thành nỗi ám ảnh không lòng hắn khiến hắn không thể vượt qua được tâm kiếp trong khi độ thần kiếp, trở thành vị Kim Hình Quân đầu tiên của Ám tinh giới không thể độ kiếp thành công.
Khi mọi chuyện dần qua, Hồng Quân hắn đã cự tuyệt lời mời của Man Càn, mang theo Cổ Bàn và Phượng Hi đến một tinh cầu không người âm thầm tu luyện.
Lúc này tại Phong Khởi tinh, Tôn Ngộ Không lẳng lặng cùng Tôn Thạch ngồi đối diện với một tấm bia mộ suốt một năm. Trong một năm này, Tôn Thạch chỉ chăm chăm nhìn tấm bia mộ nói chuyện một mình, không thèm nói với Tôn Ngộ Không câu nào.
Sau một năm, Tôn Ngộ Không hướng về phía mộ bia quỳ lạy một hồi, trầm mặc nhìn Tôn Thạch, không nói câu nào lẳng lặng bỏ đi. Tôn Ngộ Không không hề mở lời khuyên can hay an ủi Tôn Thạch, trong lòng hắn có vẻ như đã chấp nhận các làm của Tôn Thạch. Sau một năm suy nghĩ thấu đáo, Tôn Ngộ Không đã hạ quyết tâm, mẹ sớm đã không còn , cha thì thành ra bộ dạng như vậy, Tôn Ngộ Không hắn dựa vào nỗ lực của bản thân chứng minh cho những kẻ khác thấy trong đám Thông Linh Thạch Hầu cũng có anh hùng xuất hiện.
“Sư tôn, cám ơn người đã cho con biết thân phận của mình, cho dù thế nào,con cũng đã biết cha mẹ con là ai, trong lòng cũng không còn thấy nuối tiếc gì nữa”
“Ngươi có thể nghĩ được như vậy là tốt rồi, ngươi định tiếp tục ở lại đây hay là có kế hoạch khác?” Hiếm thấy Hầu Phí gật đầu nói với Tôn Ngộ Không như vậy, trên khuôn mặt khó đăm đăm của hắn lúc này lộ ra một nét cười mã ý.
“Con sẽ theo người quay về, sau này đệ tử sẽ cố gắng tu luyện nhất định không làm sư phụ thất vọng!”
“Ngươi bây giờ tạm thời không cần theo ta về, ít nhiều gì thì người cũng là yêu vương rồi, hãy ở Tiên Ma Yêu giới này xông pha một trận!” Hầu Phí lắc đầu nói, đối với Tôn Ngộ Không lúc nãy cách tốt nhất là để hắn thông qua tranh đấu ở Tiên Ma Yêu giới mà trưởng thành, một khi mà Hầu Phí còn ở đây kẻ khác muốn gây tổn thương cho Tôn Ngộ Không thì cũng không dễ.
Năm trăm năm sau, trên một tinh cầu không người, đám người Hồng Quân cùng với Tôn Ngộ Không sau năm trăm năm trưởng thành trong tranh đâu đã tình cờ gặp nhau. Vòng quay của số phận đã đưa bốn người bọn họ lại cùng một chỗ để họ cùng nhau bắt đầu một câu chuyện đầy nguy hiểm, bất ngờ nhưng cũng rất động lòng người.
Thiên Lan tinh, một tinh cầu có cái tên rất đẹp, cũng là một tinh cầu dưới quyền kiểm soát của Ưng tộc, trong những năm này Cổ Bàn vì muốn khuyên bảo Hồng Quân mà ba trăm năm trước đã sống chết lôi hắn ra khỏi Hồng Quân hang phủ đi lang hơn mấy trăm tinh cầu, trái tim Hồng Quân sau cái chết của Lâm Lâm cũng dần nguôi ngoai, có thể nhận ra trên nét mặt Hồng Quân hắn so với lúc trước đã trưởng thành hơn rất nhiều.[/align]