📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

VẦN THƠ EM BIẾT TRAO AI

2.544 trả lời, 237.525 lượt xem — Trang 41 / 85
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: nghinhnguyen



 


Ngày mai em lại đi rồi , chúc anh Rdinh ở nhà vui khoẻ nhé  ......... Tạm biệt  ...................





LẠNH LÒNG

Việt-Nam ở buổi Đông tàn
Cây đua, hoa nở để sang Xuân hồng
Nơi đây cực điểm mùa Đông
Tuyết đóng băng đá lạnh không gì bằng
 
Ngập đường phủ tuyết đóng băng
Càng thêm giá lạnh của lòng tha-hương
Đêm Đông lạnh suốt canh-trường
Cũng không bằng lạnh nỗi-niềm nhớ em
 
Mùa Xuân lạnh cóng bên thềm
Sao bằng tôi lạnh nhìn em qua đò.
 
Rdinh
 
Chúc Thụy-Du du Xuân vui-vẻ và gặp nhiều may-mắn. Rdinh


 
 


Cất cánh chim trời nơi chốn xa
Bài thơ để lại chút tình nhà
Nắng mưa sớm tối nghe hơi muộn
Một mảnh trăng gầy buồn thiết tha

Có phải chăng người buổi tiễn đưa
Mộng lòng còn lưu luyến duyên xưa
Nắn nót vần thơ trong thương nhớ
Ý trọng tình thâm nói sao vừa ?

thuỵ du



Hoàng Hôn Tím

Hoàng hôn xuống cuối chân mây
Con tàu chuyển cánh xa rời đường băng
Bay vào thăm thẳm không gian
Chia hai nỗi nhớ , cách ngăn cuộc tình
Người đi bỏ lại mùa xuân
Đây người ở lại chở buồn sang đông !
.  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .   .
Độc hành lồi hẹp hành lang
Thả bao nhung nhớ theo ngàn cánh mây
Ngút ngàn sương khói trời tây
Hoáng hôn tím phủ cuối ngày từ ly.

Nghinh Nguyên


 
 
 
BĂN- KHOĂN
 
Em đi tít tận mù sương
Lòng anh sao mãi vấn-vương tình đầy
Nhớ em dặm liễu đường dài
Em ơi ! có thấu nỗi này trong anh
 
Tuyết buông rơi lạnh buồn tênh
Chỉ nghe những tiếng xe lăn trên đường
Hình dung lời nhắn : em thương
Hay lời từ biệt con đường chia hai
 
Xa-xôi tình có nhạt phai
Hay có còn đậm như ngày tháng qua?
Câu hỏi đến, đi nhạt-nhòa
Hồi âm mong tiếng đừng da-diết buồn.
 
Rdinh
 



Những ngày xưa ấy vấn vương
Làm sao che lấp trên đường em đi
Một lời nói lúc chia ly
Vẫn sâu vẫn đậm những gì đa mang
Chút tình dù có muộn màng
Vẫn ân vẫn trọng đá vàng khó phai
Dẫu cho cách trở ngày mai
Lòng này sẽ chẳng nhạt phai hỡi người

thuỵ du


Xuân tiễn Em

một sớ mùa xuân tiễn em đi
lưu luyến u hoài biết nói gì
thương em dặm trường đời đơn lẻ
thân gái quê người đâu cố tri

anh biết em không tìm bến mơ
đến phương trời ấy vẫn thẫn thờ
đời lắm trái ngang em yếu đuối
mong em vượt qua- đến bến bờ

tôi luôn nguyện cầu em bình an
em có tháng ngày được an nhàn
bao năm thân cò đà lặn lội
khổ sầu không còn phải vương mang .

  Nghinh Nguyên



CẢM TẠ TÌNH ANH

Cảm ơn anh nghĩa đá vàng
Thân cò lặn lội đa mang phận này
Buồn chi số kiếp lá lay
Trời đày nên nỗi đắng cay duyên tình
Cảm ơn rồi tủi thân mình
Thôi đành không trọn ba sinh cùng người
Cảm thương chi nữa người ơi
Động lòng ai thốt nên lời xót thương
Thương cho thân kẻ dặm trường
Đa mang một kiếp vấn vương tơ tình
Thương em một kiếp linh đinh
Chuyện tình lỡ nhịp duyên tình lỡ duyên
Bến xưa mất một con thuyền
Xót thương số kiếp đảo điên phận mình
Dẫu sao trong kiếp ba sinh
Lời ai cũng đủ ân tình tri ơn.......

thuỵ du

Thuỵ Du xin cảm ơn anh Nghinh Nguyên đã ghé thăm & để lại tặng cho thuỵ du những câu thơ thật lòng thắm đượm nỗi niềm chia sẻ...thuỵ du chỉ biết viết lời cảm tạ anh ở nơi đây thôi vì đã bao lần TD đi tìm trang thơ của anh,nhưng thật tình không tìm thấy.TD chúc anh Nghinh Nguyên luôn vui & có thật nhiều may mắn ở cuộc sống trong năm mới Kỷ Sửu này.Thân mến...........

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-04 12:01:08nghinhnguyen>

Tự Tình

Chuyện tình như mảng phù vân
Trang thơ giong ruổi một lần găp nhau
Lời thơ em đoá hồng hoa hoa
Đậm đà hương sắc cho ta ngọt ngào
Nhưng là trong giấc chiêm bao.

Cách xa giờ biết phương nào
Để ta theo bóng trăng sao tìm người
Tình em giấc mộng đẹp tươi
Đôi phương đôi ngả - biển đời mênh mông
Tình thơ gắn kết mặn nồng
Kiếp sau có hẹn tương phùng tơ duyên ?
Lời thơ em quá dịu hiền
Ru ta một giấc đông miên ấm lòng.

                    Nghinh Nguyên


Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nghinhnguyen


Tự Tình

Chuyện tình như mảng phù vân
Trang thơ giong ruổi một lần găp nhau
Lời thơ em đoá hồng hoa
Đậm đà hương sắc cho ta ngọt ngào
Nhưng là trong giấc chiêm bao.

Cách xa giờ biết phương nào
Để ta theo bóng trăng sao tìm người
Tình em giấc mộng đẹp tươi
Đôi phương đôi ngả - biển đời mênh mông
Tình thơ gắn kết mặn nồng
Kiếp sau có hẹn tương phùng tơ duyên ?
Lời thơ em quá dịu hiền
Ru ta một giấc đông miên ấm lòng.

                    Nghinh Nguyên



       
                          TẠ TÌNH

                 Nơi đây có kẻ cô phòng
          Phương xa thương nhớ người không hẹn về
                 Nghe buồn não nuột tái tê
          Chờ mong không biết bến mê lạc loài
                 Thương ai trong dạ nào phai
          Xót xa cho kiếp đoạ đày nhân sinh
                 Cảm ơn người đã nặng tình
          Yêu thơ em đã tự mình thở than
                 Quí thay tình ấy người mang
          Thương thay thân đã muộn màng dở dang
                 Trọng sao ân nghĩa đá vàng
          Đau thương một gánh giờ quàng nặng vai
                 Chỉ mong tháng rộng ngày dài
          Đem đi buồn ấy nhạt phai hương tình
                 Đa mang duyên nợ cho mình
          Thương ai như đã thương tình xót xa
                 Kiếp này trót nặng phong ba
          Kiếp sau đền đáp tình mà người trao 

                                thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nghinhnguyen



 


Ngày mai em lại đi rồi , chúc anh Rdinh ở nhà vui khoẻ nhé  ......... Tạm biệt  ...................





LẠNH LÒNG

Việt-Nam ở buổi Đông tàn
Cây đua, hoa nở để sang Xuân hồng
Nơi đây cực điểm mùa Đông
Tuyết đóng băng đá lạnh không gì bằng
 
Ngập đường phủ tuyết đóng băng
Càng thêm giá lạnh của lòng tha-hương
Đêm Đông lạnh suốt canh-trường
Cũng không bằng lạnh nỗi-niềm nhớ em
 
Mùa Xuân lạnh cóng bên thềm
Sao bằng tôi lạnh nhìn em qua đò.
 
Rdinh
 
Chúc Thụy-Du du Xuân vui-vẻ và gặp nhiều may-mắn. Rdinh


 
 


Cất cánh chim trời nơi chốn xa
Bài thơ để lại chút tình nhà
Nắng mưa sớm tối nghe hơi muộn
Một mảnh trăng gầy buồn thiết tha

Có phải chăng người buổi tiễn đưa
Mộng lòng còn lưu luyến duyên xưa
Nắn nót vần thơ trong thương nhớ
Ý trọng tình thâm nói sao vừa ?

thuỵ du



Hoàng Hôn Tím

Hoàng hôn xuống cuối chân mây
Con tàu chuyển cánh xa rời đường băng
Bay vào thăm thẳm không gian
Chia hai nỗi nhớ , cách ngăn cuộc tình
Người đi bỏ lại mùa xuân
Đây người ở lại chở buồn sang đông !
.  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .   .
Độc hành lồi hẹp hành lang
Thả bao nhung nhớ theo ngàn cánh mây
Ngút ngàn sương khói trời tây
Hoáng hôn tím phủ cuối ngày từ ly.

Nghinh Nguyên


TÍM TẬN CHÂN TRỜI

Từ ngày cất bước ra đi
Biệt ly nỗi hận tình chi muộn màng
Đa mang ơn nghĩa đá vàng
Bước đi một bước ngàn hàng lệ rơi
Buồn thương muôn thuở người ơi
Dẫu cho có ngỏ trăm lời thở than
Thương sao thiếp đã phụ chàng
Chia tay giờ cũng lệ ngàn thương thân
Tình xưa người đã ân cần
Nâng niu gìn giữ chẳng phân vân gì
Giờ đành hai ngã từ ly
Phương xa chàng có buồn vì thiếp chăng
Tím hoàng hôn tím vĩnh hằng
Chân rời lòng vẫn nhớ rằng có ai
Nơi này thương những đêm dài
Phương xa lẻ bóng dặm hoài nhớ mong

thuỵ du


 
 
 
BĂN- KHOĂN
 
Em đi tít tận mù sương
Lòng anh sao mãi vấn-vương tình đầy
Nhớ em dặm liễu đường dài
Em ơi ! có thấu nỗi này trong anh
 
Tuyết buông rơi lạnh buồn tênh
Chỉ nghe những tiếng xe lăn trên đường
Hình dung lời nhắn : em thương
Hay lời từ biệt con đường chia hai
 
Xa-xôi tình có nhạt phai
Hay có còn đậm như ngày tháng qua?
Câu hỏi đến, đi nhạt-nhòa
Hồi âm mong tiếng đừng da-diết buồn.
 
Rdinh
 



Những ngày xưa ấy vấn vương
Làm sao che lấp trên đường em đi
Một lời nói lúc chia ly
Vẫn sâu vẫn đậm những gì đa mang
Chút tình dù có muộn màng
Vẫn ân vẫn trọng đá vàng khó phai
Dẫu cho cách trở ngày mai
Lòng này sẽ chẳng nhạt phai hỡi người

thuỵ du


Xuân tiễn Em

một sớ mùa xuân tiễn em đi
lưu luyến u hoài biết nói gì
thương em dặm trường đời đơn lẻ
thân gái quê người đâu cố tri

anh biết em không tìm bến mơ
đến phương trời ấy vẫn thẫn thờ
đời lắm trái ngang em yếu đuối
mong em vượt qua- đến bến bờ

tôi luôn nguyện cầu em bình an
em có tháng ngày được an nhàn
bao năm thân cò đà lặn lội
khổ sầu không còn phải vương mang .

  Nghinh Nguyên



CẢM TẠ TÌNH ANH

Cảm ơn anh nghĩa đá vàng
Thân cò lặn lội đa mang phận này
Buồn chi số kiếp lá lay
Trời đày nên nỗi đắng cay duyên tình
Cảm ơn rồi tủi thân mình
Thôi đành không trọn ba sinh cùng người
Cảm thương chi nữa người ơi
Động lòng ai thốt nên lời xót thương
Thương cho thân kẻ dặm trường
Đa mang một kiếp vấn vương tơ tình
Thương em một kiếp linh đinh
Chuyện tình lỡ nhịp duyên tình lỡ duyên
Bến xưa mất một con thuyền
Xót thương số kiếp đảo điên phận mình
Dẫu sao trong kiếp ba sinh
Lời ai cũng đủ ân tình tri ơn.......

thuỵ du

Thuỵ Du xin cảm ơn anh Nghinh Nguyên đã ghé thăm & để lại tặng cho thuỵ du những câu thơ thật lòng thắm đượm nỗi niềm chia sẻ...thuỵ du chỉ biết viết lời cảm tạ anh ở nơi đây thôi vì đã bao lần TD đi tìm trang thơ của anh,nhưng thật tình không tìm thấy.TD chúc anh Nghinh Nguyên luôn vui & có thật nhiều may mắn ở cuộc sống trong năm mới Kỷ Sửu này.Thân mến...........


Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 



Ngày mai em lại đi rồi , chúc anh Rdinh ở nhà vui khoẻ nhé  ......... Tạm biệt  ...................





LẠNH LÒNG

Việt-Nam ở buổi Đông tàn
Cây đua, hoa nở để sang Xuân hồng
Nơi đây cực điểm mùa Đông
Tuyết đóng băng đá lạnh không gì bằng
 
Ngập đường phủ tuyết đóng băng
Càng thêm giá lạnh của lòng tha-hương
Đêm Đông lạnh suốt canh-trường
Cũng không bằng lạnh nỗi-niềm nhớ em
 
Mùa Xuân lạnh cóng bên thềm
Sao bằng tôi lạnh nhìn em qua đò.
 
Rdinh
 
 
Chúc Thụy-Du du Xuân vui-vẻ và gặp nhiều may-mắn. Rdinh


 


Cất cánh chim trời nơi chốn xa
Bài thơ để lại chút tình nhà
Nắng mưa sớm tối nghe hơi muộn
Một mảnh trăng gầy buồn thiết tha

Có phải chăng người buổi tiễn đưa
Mộng lòng còn lưu luyến duyên xưa
Nắn nót vần thơ trong thương nhớ
Ý trọng tình thâm nói sao vừa ?

thuỵ du

 
 
 
BĂN- KHOĂN
 
Em đi tít tận mù sương
Lòng anh sao mãi vấn-vương tình đầy
Nhớ em dặm liễu đường dài
Em ơi ! có thấu nỗi này trong anh
 
Tuyết buông rơi lạnh buồn tênh
Chỉ nghe những tiếng xe lăn trên đường
Hình dung lời nhắn : em thương
Hay lời từ biệt con đường chia hai
 
Xa-xôi tình có nhạt phai
Hay có còn đậm như ngày tháng qua?
Câu hỏi đến, đi nhạt-nhòa
Hồi âm mong tiếng đừng da-diết buồn.
 
Rdinh
 



Những ngày xưa ấy vấn vương
Làm sao che lấp trên đường em đi
Một lời nói lúc chia ly
Vẫn sâu vẫn đậm những gì đa mang
Chút tình dù có muộn màng
Vẫn ân vẫn trọng đá vàng khó phai
Dẫu cho cách trở ngày mai
Lòng này sẽ chẳng nhạt phai hỡi người

thuỵ du

 



 
 
 
Thụy-Du ơi ! sao lớp này tự-nhiên thơ tếu nó không ra được, mà cứ bấm máy là nó ra thơ trữ-tình không hè, mà đôi khi lại còn muốn ra loại thơ trữ-tình kiểu quan-họ đây này. đừng có cười anh nhé, mà cũng không được cười ruồi nữa đó nhe.


Mối duyên thắm của đôi mình
Trước sau hẹn giữ vẹn tình đôi ta
Cho dù đôi ngã cách xa
Cũng xin một gánh mặn mà đa mang
Cùng nhau một chữ đá vàng
Khắc ghi tấc dạ nào màng tháng năm
Phương trời ấy có xa xăm
Mong anh cũng hẹn đăm đăm một lòng
Đừng nên mang dạ đèo bồng
Em mà biết được sẽ không tha nào.....
Lúc ấy đừng hỏi tại sao
Mỗi người một ngã xanh xao tim buồn....
 
thụy du
 
Vui lên đi anh Rdinh ơi ! Em không có cười anh đâu,cười ruồi lại càng không có nữa mà....Chỉ mong anh vui lên thôi!
 




Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Rdinh

 
 
 



Ngày mai em lại đi rồi , chúc anh Rdinh ở nhà vui khoẻ nhé  ......... Tạm biệt  ...................





LẠNH LÒNG

Việt-Nam ở buổi Đông tàn
Cây đua, hoa nở để sang Xuân hồng
Nơi đây cực điểm mùa Đông
Tuyết đóng băng đá lạnh không gì bằng
 
Ngập đường phủ tuyết đóng băng
Càng thêm giá lạnh của lòng tha-hương
Đêm Đông lạnh suốt canh-trường
Cũng không bằng lạnh nỗi-niềm nhớ em
 
Mùa Xuân lạnh cóng bên thềm
Sao bằng tôi lạnh nhìn em qua đò.
 
Rdinh
 
 
Chúc Thụy-Du du Xuân vui-vẻ và gặp nhiều may-mắn. Rdinh


 


Cất cánh chim trời nơi chốn xa
Bài thơ để lại chút tình nhà
Nắng mưa sớm tối nghe hơi muộn
Một mảnh trăng gầy buồn thiết tha

Có phải chăng người buổi tiễn đưa
Mộng lòng còn lưu luyến duyên xưa
Nắn nót vần thơ trong thương nhớ
Ý trọng tình thâm nói sao vừa ?

thuỵ du

 
 
 
BĂN- KHOĂN
 
Em đi tít tận mù sương
Lòng anh sao mãi vấn-vương tình đầy
Nhớ em dặm liễu đường dài
Em ơi ! có thấu nỗi này trong anh
 
Tuyết buông rơi lạnh buồn tênh
Chỉ nghe những tiếng xe lăn trên đường
Hình dung lời nhắn : em thương
Hay lời từ biệt con đường chia hai
 
Xa-xôi tình có nhạt phai
Hay có còn đậm như ngày tháng qua?
Câu hỏi đến, đi nhạt-nhòa
Hồi âm mong tiếng đừng da-diết buồn.
 
Rdinh
 



Những ngày xưa ấy vấn vương
Làm sao che lấp trên đường em đi
Một lời nói lúc chia ly
Vẫn sâu vẫn đậm những gì đa mang
Chút tình dù có muộn màng
Vẫn ân vẫn trọng đá vàng khó phai
Dẫu cho cách trở ngày mai
Lòng này sẽ chẳng nhạt phai hỡi người

thuỵ du

 



 
 
 
Thụy-Du ơi ! sao lớp này tự-nhiên thơ tếu nó không ra được, mà cứ bấm máy là nó ra thơ trữ-tình không hè, mà đôi khi lại còn muốn ra loại thơ trữ-tình kiểu quan-họ đây này. đừng có cười anh nhé, mà cũng không được cười ruồi nữa đó nhe.


Mối duyên thắm của đôi mình
Trước sau hẹn giữ vẹn tình đôi ta
Cho dù đôi ngã cách xa
Cũng xin một gánh mặn mà đa mang
Cùng nhau một chữ đá vàng
Khắc ghi tấc dạ nào màng tháng năm
Phương trời ấy có xa xăm
Mong anh cũng hẹn đăm đăm một lòng
Đừng nên mang dạ đèo bồng
Em mà biết được sẽ không tha nào.....
Lúc ấy đừng hỏi tại sao
Mỗi người một ngã xanh xao tim buồn....
 
thụy du
 
Vui lên đi anh Rdinh ơi ! Em không có cười anh đâu,cười ruồi lại càng không có nữa mà....Chỉ mong anh vui lên thôi!
 






Ai ơi (?) Anh gọi người nào?
Lại không nói rõ cớ sao vậy cà?
Có phải mình đây hông ta ?
Hay là người khác chừng ra mình nhầm
Nói nghe anh chớ hầm hầm
Kẻo mà em giận anh bầm mình đa
Anh ơi nói rõ nghe nha
Ai ơi! Anh gọi đó là ai cơ?

thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: Mac Nhan Son

 


          TÌNH BẤT HẠNH
 
 
Mối tình bất hạnh dành cho anh
Yêu em biết mộng sẽ không thành
Làm sao ngăn được tim cuồng dại
Dù chỉ là một thoáng mong manh.
 
Em đang mơ cuộc sống đài trang
Sống trong nhung lụa đầy bạc vàng
Bởi em may mắn  trời cho đẹp
Lắm người giàu có đón em sang.
 
Còn anh một kẻ trắng đôi tay
Đói rách lang thang kiếp lưu đày
Chiến tranh cướp mất phần thể xác
Nhìn thân phận sao quá đắng cay.
 
Không biết an phận đòi trèo cao
Ôm mối tình câm để nghẹn ngào
Dại khờ chuốc lấy tình bất hạnh
Để rồi nuốt lệ nén thương đau…
 
                    -NS-
 

 
Nỡ nào gieo đau xót cho nhau
Một bước em đi một bước sầu
Phương ấy anh nghe lòng tê tái
Phương này em khóc suốt canh thâu

Chữ Tình đành chôn lấp trong tim
Chẳng phải em đây chẳng muốn tìm
Kỷ niệm trong anh ngày xưa ấy
Nhưng rồi ngày tháng cũng lặng im

Nói chi đau lòng quá người ơi
Duyên kiếp đa mang bởi mệnh trời
Em phải đâu ham sang phụ khó
Mà là số phận phải đành thôi

Từ nay rồi duyên phận dở dang
Chỉ trách sao anh quá muộn màng
Chậm bước đường tình đành nuối tiếc
Trách người sao lỡ bước sang ngang

                     thuỵ du


Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
 


          TÌNH BẤT HẠNH
 
 
Mối tình bất hạnh dành cho anh
Yêu em biết mộng sẽ không thành
Làm sao ngăn được tim cuồng dại
Dù chỉ là một thoáng mong manh.
 
Em đang mơ cuộc sống đài trang
Sống trong nhung lụa đầy bạc vàng
Bởi em may mắn  trời cho đẹp
Lắm người giàu có đón em sang.
 
Còn anh một kẻ trắng đôi tay
Đói rách lang thang kiếp lưu đày
Chiến tranh cướp mất phần thể xác
Nhìn thân phận sao quá đắng cay.
 
Không biết an phận đòi trèo cao
Ôm mối tình câm để nghẹn ngào
Dại khờ chuốc lấy tình bất hạnh
Để rồi nuốt lệ nén thương đau… 
  
                -NS- 
 

Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

                      thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138



BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......

thuỵ du



NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!


          HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

                   thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

                     thuỵ du

TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

 
BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

                   thuỵ du

 
ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần... 

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                        thuỵ du


THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về... 


CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                       thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.



HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

                     thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138



BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......

thuỵ du



NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!


          HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

                 thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

                    thuỵ du

TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

 
BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

                  thuỵ du

 
ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần... 

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                      thuỵ du


THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về... 


CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                      thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.



LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

                    thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138



BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......

thuỵ du



NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!


          HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

                 thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

                   thuỵ du

TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

 
BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

                 thuỵ du

 
ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần... 

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                      thuỵ du


THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về... 


CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                     thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.



LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du


 
CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.

 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138

CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

                   thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138



BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......

thuỵ du



NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!


          HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

               thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

                  thuỵ du

TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

 
BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

                thuỵ du

 
ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần... 

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                    thuỵ du


THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về... 


CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                    thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.



LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du


CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.




BUỒN THƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                       thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138

CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

                  thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138



BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......

thuỵ du



NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!


          HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

               thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

                 thuỵ du

TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

 
BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

               thuỵ du

 
ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần... 

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                    thuỵ du


THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về... 


CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                   thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.



LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du


CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.




BUỒN THƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                      thuỵ du


 
 
ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi


 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

                 thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138



BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......

thuỵ du



NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!


          HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

             thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

                thuỵ du

TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

 
BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

              thuỵ du

 
ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần... 

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                  thuỵ du


THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về... 


CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                  thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.



LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du


CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.




BUỒN THƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                     thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi


Buồn vương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

                 thuỵ du
 
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-07 18:44:11HKBT138>
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

               thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138



BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......

thuỵ du



NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!


          HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

           thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

              thuỵ du

TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

 
BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

            thuỵ du

 
ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần... 

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                thuỵ du


THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về... 


CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.



LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du


CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.




BUỒN THƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                   thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi


Buồn vương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

               thuỵ du






HỎI EM...?
 

Hỏi em anh phải yêu ai
Khi tim anh mãi chỉ hoài nhớ em
Trái tim anh vốn đã đem
Trao em từ dạo mới quen ban đầu.
 
Tình yêu sự tích cau trầu
Một miếng cau thắm nhuộm mầu mến yêu
Bây giờ anh phải buồn nhiều
Em đâu có thấu những điều anh mang.
 
Từng chiều anh bước lang thang
Nhớ em nhiều lắm, em đang làm gì?
Chắc giờ em đã vu quy
Xe hoa ngựa đón xiêm y chỉnh tề.
 
Chỉ mình anh bước đi về
Trên con đường vắng ôi tê tái lòng
Nếu em còn giữ bên lòng
Chút tình ngày trước thư hồng anh trao.
 
Thì xin em chớ quên mau
Những câu hẹn ước cho nhau ban đầu
Anh về trời đổ mưa ngâu
Hỏi em anh biết về đâu bây giờ...

HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

              thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138



BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......

thuỵ du



NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!


          HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

         thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

             thuỵ du

TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

 
BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

           thuỵ du

 
ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần... 

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

              thuỵ du


THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về... 


CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

               thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.



LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du


CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.




BUỒN THƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                  thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi


Buồn vương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

              thuỵ du




HỎI EM...?
 

Hỏi em anh phải yêu ai
Khi tim anh mãi chỉ hoài nhớ em
Trái tim anh vốn đã đem
Trao em từ dạo mới quen ban đầu.
 
Tình yêu sự tích cau trầu
Một miếng cau thắm nhuộm mầu mến yêu
Bây giờ anh phải buồn nhiều
Em đâu có thấu những điều anh mang.
 
Từng chiều anh bước lang thang
Nhớ em nhiều lắm, em đang làm gì?
Chắc giờ em đã vu quy
Xe hoa ngựa đón xiêm y chỉnh tề.
 
Chỉ mình anh bước đi về
Trên con đường vắng ôi tê tái lòng
Nếu em còn giữ bên lòng
Chút tình ngày trước thư hồng anh trao.
 
Thì xin em chớ quên mau
Những câu hẹn ước cho nhau ban đầu
Anh về trời đổ mưa ngâu
Hỏi em anh biết về đâu bây giờ...



LỖI  EM

Lang thang người mãi mong chờ
Bóng ngày xưa ấy bây giờ ở đâu
Trãi qua một thuở bể dâu
Sầu thương nên nỗi thương đau từng giờ

Biết chờ nhau để hững hờ
Dạ nào vẫn mãi tôn thờ niềm đau
Trời đày hai nẻo xa nhau
Anh ơi chớ trách chớ sầu nghe anh

Bây giờ thôi mộng ngày xanh
Gửi anh trả lại mỏng manh cuộc tình
Duyên đầu chẳng của chúng mình
Xin người chớ có riêng tình đa mang

Thương người tấc dạ xốn xang
Thôi thôi hết nghĩa đá vàng còn đâu
Mình em cũng nặng thương đau
Anh ơi xin hãy quên nhau một đời.....

                      thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

             thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138



BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......

thuỵ du



NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!


          HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

         thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

            thuỵ du

TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

 
BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

          thuỵ du

 
ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần... 

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

              thuỵ du


THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về... 


CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

              thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.



LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du


CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.




BUỒN THƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                 thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi


Buồn vương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

             thuỵ du




HỎI EM...?
 

Hỏi em anh phải yêu ai
Khi tim anh mãi chỉ hoài nhớ em
Trái tim anh vốn đã đem
Trao em từ dạo mới quen ban đầu.
 
Tình yêu sự tích cau trầu
Một miếng cau thắm nhuộm mầu mến yêu
Bây giờ anh phải buồn nhiều
Em đâu có thấu những điều anh mang.
 
Từng chiều anh bước lang thang
Nhớ em nhiều lắm, em đang làm gì?
Chắc giờ em đã vu quy
Xe hoa ngựa đón xiêm y chỉnh tề.
 
Chỉ mình anh bước đi về
Trên con đường vắng ôi tê tái lòng
Nếu em còn giữ bên lòng
Chút tình ngày trước thư hồng anh trao.
 
Thì xin em chớ quên mau
Những câu hẹn ước cho nhau ban đầu
Anh về trời đổ mưa ngâu
Hỏi em anh biết về đâu bây giờ...



LỖI  EM

Lang thang người mãi mong chờ
Bóng ngày xưa ấy bây giờ ở đâu
Trãi qua một thuở bể dâu
Sầu thương nên nỗi thương đau từng giờ

Biết chờ nhau để hững hờ
Dạ nào vẫn mãi tôn thờ niềm đau
Trời đày hai nẻo xa nhau
Anh ơi chớ trách chớ sầu nghe anh

Bây giờ thôi mộng ngày xanh
Gửi anh trả lại mỏng manh cuộc tình
Duyên đầu chẳng của chúng mình
Xin người chớ có riêng tình đa mang

Thương người tấc dạ xốn xang
Thôi thôi hết nghĩa đá vàng còn đâu
Mình em cũng nặng thương đau
Anh ơi xin hãy quên nhau một đời.....

                     thuỵ du


 
PHẢI KHÔNG EM
 

Ngày xưa hai đứa ước thề
Bên nhau trọn kiếp đời đời thủy chung
Giờ sao ước mộng mong lung
Em đi anh ở chẳng chung chữ tình.
 
Dẫu duyên chẳng của chúng mình
Tôn thờ vẫn mãi bóng hình em thôi
Tình nay dẫu đã chia phôi
Nghe tim vỡ nát nhưng tôi vẫn chờ.
 
Chờ em ngày tháng bơ vơ
Chờ em anh viết bài thơ nhớ người
Chờ em lòng dạ tơi bời
Chờ em hoa cũng rã rời sắc hương.
 
Làm sao vứt được yêu đương
Lòng anh nguyện đã chung đường hỡi em?
Quên đi hình ảnh của em?
Không sao làm được...cất đem vào lòng.
 
Em giờ còn nhớ còn mong?
Mối tình ngày trước còn không hỡi người
Em đi em trả nụ cười
Vậy là em đã quên người ngày xưa...?
 
HKBT.

 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

            thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138



BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......

thuỵ du



NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!


          HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

       thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

           thuỵ du

TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

 
BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

         thuỵ du

 
ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần... 

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

            thuỵ du


THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về... 


CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

             thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.



LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du


CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.




BUỒN THƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi


Buồn vương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

            thuỵ du




HỎI EM...?
 

Hỏi em anh phải yêu ai
Khi tim anh mãi chỉ hoài nhớ em
Trái tim anh vốn đã đem
Trao em từ dạo mới quen ban đầu.
 
Tình yêu sự tích cau trầu
Một miếng cau thắm nhuộm mầu mến yêu
Bây giờ anh phải buồn nhiều
Em đâu có thấu những điều anh mang.
 
Từng chiều anh bước lang thang
Nhớ em nhiều lắm, em đang làm gì?
Chắc giờ em đã vu quy
Xe hoa ngựa đón xiêm y chỉnh tề.
 
Chỉ mình anh bước đi về
Trên con đường vắng ôi tê tái lòng
Nếu em còn giữ bên lòng
Chút tình ngày trước thư hồng anh trao.
 
Thì xin em chớ quên mau
Những câu hẹn ước cho nhau ban đầu
Anh về trời đổ mưa ngâu
Hỏi em anh biết về đâu bây giờ...



LỖI  EM

Lang thang người mãi mong chờ
Bóng ngày xưa ấy bây giờ ở đâu
Trãi qua một thuở bể dâu
Sầu thương nên nỗi thương đau từng giờ

Biết chờ nhau để hững hờ
Dạ nào vẫn mãi tôn thờ niềm đau
Trời đày hai nẻo xa nhau
Anh ơi chớ trách chớ sầu nghe anh

Bây giờ thôi mộng ngày xanh
Gửi anh trả lại mỏng manh cuộc tình
Duyên đầu chẳng của chúng mình
Xin người chớ có riêng tình đa mang

Thương người tấc dạ xốn xang
Thôi thôi hết nghĩa đá vàng còn đâu
Mình em cũng nặng thương đau
Anh ơi xin hãy quên nhau một đời.....

                    thuỵ du



PHẢI KHÔNG EM
 

Ngày xưa hai đứa ước thề
Bên nhau trọn kiếp đời đời thủy chung
Giờ sao ước mộng mong lung
Em đi anh ở chẳng chung chữ tình.
 
Dẫu duyên chẳng của chúng mình
Tôn thờ vẫn mãi bóng hình em thôi
Tình nay dẫu đã chia phôi
Nghe tim vỡ nát nhưng tôi vẫn chờ.
 
Chờ em ngày tháng bơ vơ
Chờ em anh viết bài thơ nhớ người
Chờ em lòng dạ tơi bời
Chờ em hoa cũng rã rời sắc hương.
 
Làm sao vứt được yêu đương
Lòng anh nguyện đã chung đường hỡi em?
Quên đi hình ảnh của em?
Không sao làm được...cất đem vào lòng.
 
Em giờ còn nhớ còn mong?
Mối tình ngày trước còn không hỡi người
Em đi em trả nụ cười
Vậy là em đã quên người ngày xưa...?
 
HKBT.


KHÔNG QUÊN

Dẫu cho sớm nắng chiều mưa
Lòng này vẫn nhớ ngày xưa tình nồng
Bây giờ em đã theo chồng
Chỉ lo anh vẫn ngóng trông ngỡ ngàng

Đành thôi câu nói ly tan
Để anh quên nỗi dở dang tình sầu
Phải lòng em muốn thế đâu
Xin người đừng nhớ bể dâu tình đời

Bởi vì duyên nợ do trời
Mình đâu có muốn được lời phải không
Nên em  xin xoá tình hồng
Bể dâu dâu bể anh mong làm gì

Em giờ cất bước ra đi
Vẫn ôm canh cánh nghĩ suy đoạ đày
Chỉ mong rằng chút tình này
Anh quên đi nỗi đắng cay nghẹn ngào

Ân tình xin trả trăng sao
Em buồn đau cũng lệ trào hoen mi
Ước mơ thôi ước mơ gì
Người đi kẻ ở còn chi hỡi người.....

                  thuỵ du

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

           thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138



BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......

thuỵ du



NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!


          HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

       thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

          thuỵ du

TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

 
BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

        thuỵ du

 
ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần... 

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

            thuỵ du


THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về... 


CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

            thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.



LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du


CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.




BUỒN THƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

               thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi


Buồn vương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

           thuỵ du




HỎI EM...?
 

Hỏi em anh phải yêu ai
Khi tim anh mãi chỉ hoài nhớ em
Trái tim anh vốn đã đem
Trao em từ dạo mới quen ban đầu.
 
Tình yêu sự tích cau trầu
Một miếng cau thắm nhuộm mầu mến yêu
Bây giờ anh phải buồn nhiều
Em đâu có thấu những điều anh mang.
 
Từng chiều anh bước lang thang
Nhớ em nhiều lắm, em đang làm gì?
Chắc giờ em đã vu quy
Xe hoa ngựa đón xiêm y chỉnh tề.
 
Chỉ mình anh bước đi về
Trên con đường vắng ôi tê tái lòng
Nếu em còn giữ bên lòng
Chút tình ngày trước thư hồng anh trao.
 
Thì xin em chớ quên mau
Những câu hẹn ước cho nhau ban đầu
Anh về trời đổ mưa ngâu
Hỏi em anh biết về đâu bây giờ...



LỖI  EM

Lang thang người mãi mong chờ
Bóng ngày xưa ấy bây giờ ở đâu
Trãi qua một thuở bể dâu
Sầu thương nên nỗi thương đau từng giờ

Biết chờ nhau để hững hờ
Dạ nào vẫn mãi tôn thờ niềm đau
Trời đày hai nẻo xa nhau
Anh ơi chớ trách chớ sầu nghe anh

Bây giờ thôi mộng ngày xanh
Gửi anh trả lại mỏng manh cuộc tình
Duyên đầu chẳng của chúng mình
Xin người chớ có riêng tình đa mang

Thương người tấc dạ xốn xang
Thôi thôi hết nghĩa đá vàng còn đâu
Mình em cũng nặng thương đau
Anh ơi xin hãy quên nhau một đời.....

                   thuỵ du



PHẢI KHÔNG EM
 

Ngày xưa hai đứa ước thề
Bên nhau trọn kiếp đời đời thủy chung
Giờ sao ước mộng mong lung
Em đi anh ở chẳng chung chữ tình.
 
Dẫu duyên chẳng của chúng mình
Tôn thờ vẫn mãi bóng hình em thôi
Tình nay dẫu đã chia phôi
Nghe tim vỡ nát nhưng tôi vẫn chờ.
 
Chờ em ngày tháng bơ vơ
Chờ em anh viết bài thơ nhớ người
Chờ em lòng dạ tơi bời
Chờ em hoa cũng rã rời sắc hương.
 
Làm sao vứt được yêu đương
Lòng anh nguyện đã chung đường hỡi em?
Quên đi hình ảnh của em?
Không sao làm được...cất đem vào lòng.
 
Em giờ còn nhớ còn mong?
Mối tình ngày trước còn không hỡi người
Em đi em trả nụ cười
Vậy là em đã quên người ngày xưa...?
 
HKBT.


KHÔNG QUÊN

Dẫu cho sớm nắng chiều mưa
Lòng này vẫn nhớ ngày xưa tình nồng
Bây giờ em đã theo chồng
Chỉ lo anh vẫn ngóng trông ngỡ ngàng

Đành thôi câu nói ly tan
Để anh quên nỗi dở dang tình sầu
Phải lòng em muốn thế đâu
Xin người đừng nhớ bể dâu tình đời

Bởi vì duyên nợ do trời
Mình đâu có muốn được lời phải không
Nên em  xin xoá tình hồng
Bể dâu dâu bể anh mong làm gì

Em giờ cất bước ra đi
Vẫn ôm canh cánh nghĩ suy đoạ đày
Chỉ mong rằng chút tình này
Anh quên đi nỗi đắng cay nghẹn ngào

Ân tình xin trả trăng sao
Em buồn đau cũng lệ trào hoen mi
Ước mơ thôi ước mơ gì
Người đi kẻ ở còn chi hỡi người.....

                 thuỵ du



 
 
NGƯỜI YÊU NAY ĐÃ CÓ CHỒNG
 
 

Một vòng tay một nụ cười
Mà ngày nào đó cùng người bên nhau
Em giờ đã ở phương nao
Vui trong nhung gấm xa nhau thật rồi.
 
Bờ ao chiếc võng tôi ngồi
Nhìn về phương ấy hỏi trời trổng không
Người ấy có nhớ con không?
Người ấy nay đã có chồng thật sao?
 
Ôm nỗi cay đắng xiết bao
Lòng anh nặng trĩu nghẹn ngào trong tim
Bao giờ cơn mộng im lìm
Chết theo năm tháng, tan chìm vực sâu.
 
Em giờ làm vợ làm dâu
Cho người xứ lạ bao lâu mới về
Lòng anh thôi quá não nề
Tim anh chẳng thể thốt lời mỉa mai.
 
Em giờ em ở bên ai
Xin đừng nhớ đến những ngày xưa kia
Ước mơ nay đã xa lìa
Thì thôi em nhé chia lìa từ đây...
 
HKBT.

HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 Chinh phục tình yêu nhiều cách hay
Nhưng qua dạ dày vẫn number one[;)]
Bạn cứ ngẫm nghĩ mà xem
Đói lòng mờ mắt con tim yếu dần[:)]
Khen ai tính toán như thần
Kua Du đầy ắp một bàn thức ăn[:D]
Ai mê Du hãy nhanh chân
Của ngon vật lạ cố lần cho ra[&amp;:]
Kẻo mà khi mất người ta
Đớn đau có khóc kêu la ích gì ![:@][:@][:@][:@][:@][:@][:@]
 
kimrbl
 
 
 
 
Con người đâu chỉ miếng ăn
Còn bao nét vẻ tinh-thần đẹp cao
Hợp nhau lời lẽ đổi trao
Hợp nhau đâu phải mâm cao cỗ đầy
Chẳng qua khi Tết cận ngày
Tiệc ảo một bữa đặn-đầy tình thơ
Cũng là tình mộng, tình mơ
Nào ai biết mặt ai rờ tới nhau
Bạn thử ăn ảo xem sao
Rồi bỏ ăn thực... sống bao nhiêu ngày ?
Ăn rồi bạn nghĩ sao đây
Hay là lại nói tiệc này NUMBER TEN ... !!! hihi...
 
Rdinh
 
Người ta sống vì miếng ăn
không ăn thì đói nhăn răng bò cang
Lọc lừa nhau cũng vì ăn,
Miếng ăn là miếng tồi tàn đúng không,
Người xưa từng có nói rằng,
Mất ăn một miếng lộn gan lên đầu,
Tình nhiều quần rách áo nhàu
Sao bằng tình ít tiền đầy túi to
Vai mang bị bạc kè kè,
Nói quấy nói quá chúng nghe ầm ầm
Cô em đã dạy rõ ràng,
Nên em cứ thấy đồ ăn là mừng,
Ngày tết chẳng ai hẹp lòng,
Chắc là rộng rãi cho mình ăn chung
Ăn xong mình lại xem tranh,
Bao nhiêu tranh đẹp hết mình đấy nghen,
Ăn nhanh nhanh nhé chú Kim
Co Du đổi ý là mình đói meo          
 
hihi, tình ảo cũng thở than như thiệt thì thức ăn ảo cũng phải thưởng thức như thiệt chứ, đúng kg ?
Xin lỗi cô Du nha,tại thấy nhiều đồ ăn quá nên vào ăn ké tí,chúc cô vui nhiều, ngọc lam


Lang thang cuối đất cùng trời
Chỉ xin được góp với đời chút vui.
Đăng nhập để trả lời
0
Chinh phục tình yêu nhiều cách hay
Nhưng qua dạ dày vẫn number one[;)]
Bạn cứ ngẫm nghĩ mà xem
Đói lòng mờ mắt con tim yếu dần[:)]
Khen ai tính toán như thần
Kua Du đầy ắp một bàn thức ăn[:D]
Ai mê Du hãy nhanh chân
Của ngon vật lạ cố lần cho ra[&amp;:]
Kẻo mà khi mất người ta
Đớn đau có khóc kêu la ích gì ![:@][:@][:@][:@][:@][:@][:@]
 
kimrbl
 
 
 
 
Con người đâu chỉ miếng ăn
Còn bao nét vẻ tinh-thần đẹp cao
Hợp nhau lời lẽ đổi trao
Hợp nhau đâu phải mâm cao cỗ đầy
Chẳng qua khi Tết cận ngày
Tiệc ảo một bữa đặn-đầy tình thơ
Cũng là tình mộng, tình mơ
Nào ai biết mặt ai rờ tới nhau
Bạn thử ăn ảo xem sao
Rồi bỏ ăn thực... sống bao nhiêu ngày ?
Ăn rồi bạn nghĩ sao đây
Hay là lại nói tiệc này NUMBER TEN ... !!! hihi...
 
Rdinh
 
 

Người ta sống vì miếng ăn
không ăn thì đói nhăn răng bò cang
Lọc lừa nhau cũng vì ăn,
Miếng ăn là miếng tồi tàn đúng không,
Người xưa từng có nói rằng,
Mất ăn một miếng lộn gan lên đầu,
Tình nhiều quần rách áo nhàu
Sao bằng tình ít tiền đầy túi to
Vai mang bị bạc kè kè,
Nói quấy nói quá chúng nghe ầm ầm
Cô em đã dạy rõ ràng,
Nên em cứ thấy đồ ăn là mừng,
Ngày tết chẳng ai hẹp lòng,
Chắc là rộng rãi cho mình ăn chung
Ăn xong mình lại xem tranh,
Bao nhiêu tranh đẹp hết mình đấy nghen,
Ăn nhanh nhanh nhé chú Kim
Co Du đổi ý là mình đói meo          
 
N.T.Ngọc Lam


hihi, tình ảo cũng thở than như thiệt thì thức ăn ảo cũng phải thưởng thức như thiệt chứ, đúng kg ?
Xin lỗi cô Du nha,tại thấy nhiều đồ ăn quá nên vào ăn ké tí,chúc cô vui nhiều, ngọc lam

_____________________________

Lang thang cuối đất cùng trời
Chỉ xin được góp với đời chút vui.
 
 
 
 
Chẳng hiểu Ngọc Lam nói gì ?
Tham ăn sao chẳng nhận đi cho rồi
Cỗ người tự dưng vào chơi
Lại còn thúc giục mọi người ăn nhanh
Đem lời cô giáo dạy tham
Sợ mất ăn nên phải lộn gan lên đầu
Thôi nhé ! Lam chớ lo âu
Ăn thư-thả, kẻo cổ hầu nghẹn nghe
Chết nghẹn thì lưỡi phải lè
Ai nhìn thấy bảo : Lam chết vì tham ăn.
 
Rdinh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NT ngọc lam

 Chinh phục tình yêu nhiều cách hay
Nhưng qua dạ dày vẫn number one[;)]
Bạn cứ ngẫm nghĩ mà xem
Đói lòng mờ mắt con tim yếu dần[:)]
Khen ai tính toán như thần
Kua Du đầy ắp một bàn thức ăn[:D]
Ai mê Du hãy nhanh chân
Của ngon vật lạ cố lần cho ra[&amp;:]
Kẻo mà khi mất người ta
Đớn đau có khóc kêu la ích gì ![:@][:@][:@][:@][:@][:@][:@]
 
kimrbl
 
 
 
 
Con người đâu chỉ miếng ăn
Còn bao nét vẻ tinh-thần đẹp cao
Hợp nhau lời lẽ đổi trao
Hợp nhau đâu phải mâm cao cỗ đầy
Chẳng qua khi Tết cận ngày
Tiệc ảo một bữa đặn-đầy tình thơ
Cũng là tình mộng, tình mơ
Nào ai biết mặt ai rờ tới nhau
Bạn thử ăn ảo xem sao
Rồi bỏ ăn thực... sống bao nhiêu ngày ?
Ăn rồi bạn nghĩ sao đây
Hay là lại nói tiệc này NUMBER TEN ... !!! hihi...
 
Rdinh
 
Người ta sống vì miếng ăn
không ăn thì đói nhăn răng bò cang
Lọc lừa nhau cũng vì ăn,
Miếng ăn là miếng tồi tàn đúng không,
Người xưa từng có nói rằng,
Mất ăn một miếng lộn gan lên đầu,
Tình nhiều quần rách áo nhàu
Sao bằng tình ít tiền đầy túi to
Vai mang bị bạc kè kè,
Nói quấy nói quá chúng nghe ầm ầm
Cô em đã dạy rõ ràng,
Nên em cứ thấy đồ ăn là mừng,
Ngày tết chẳng ai hẹp lòng,
Chắc là rộng rãi cho mình ăn chung
Ăn xong mình lại xem tranh,
Bao nhiêu tranh đẹp hết mình đấy nghen,
Ăn nhanh nhanh nhé chú Kim
Co Du đổi ý là mình đói meo          

hihi, tình ảo cũng thở than như thiệt thì thức ăn ảo cũng phải thưởng thức như thiệt chứ, đúng kg ?
Xin lỗi cô Du nha,tại thấy nhiều đồ ăn quá nên vào ăn ké tí,chúc cô vui nhiều, ngọc lam

Cô mời Lam cứ ăn no
Nhiều thức ăn lắm chẳng lo đói nào [:D][:)][:D]
Chú Rdinh tốt bụng ghê nao
Mâm bày cả cỗ mời vào cùng ăn

               thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 17:14:55kimrbl>
 

Cô mời Lam cứ ăn no
Nhiều thức ăn lắm chẳng lo đói nào [:D][:)][:D]
Chú Rdinh tốt bụng ghê nao
Mâm bày cả cỗ mời vào cùng ăn

 
thuỵ du



 
Cô Du đã có lời mời
Thì xin Lam cứ việc xơi thực lòng
Thức ăn liệu có đủ không
Nếu đói thì có dự phòng sẵn đây
Gọi thêm món cũng  có ngay...[;)]
 
kỉmrbl
 


 
 

 

          















K.N 

nợ lòng 
TÔI BÁN NỖI BUỒN 
EM ĐI BƠI
Tập làm thơ Đường 

 
Đăng nhập để trả lời
0

Cô mời Lam cứ ăn no
Nhiều thức ăn lắm chẳng lo đói nào [:D][:)][:D]
Chú Rdinh tốt bụng ghê nao
Mâm bày cả cỗ mời vào cùng ăn

 
thuỵ du



 
Cô Du đã có lời mời
Thì xin Lam cứ việc xơi thực lòng
Thức ăn liệu có đủ không
Nếu đói thì có dự phòng sẵn đây
Gọi thêm món cũng  có ngay...[;)]
 
kỉmrbl
 


 
 

 

         















&lt; Sửa đổi bởi: kimrbl -- 8.1.2009 23:14:55 &gt;
Chú Kim cũng mê cô Du
Nên tranh thủ kiếm đồ ăn thật nhiều
Chú ơi chú thật đáng yêu
Nhưng cháu hổng dám ăn nhiều mẹ la
Mẹ bảo quân tử ham tài
Tiểu nhân dụng thực kẻ cười người chê
Nên cháu ăn ít ít thôi
Còn phải tranh thủ để mà xem tranh
Ở đây có minh họa hình
Cứ xem là hiểu ở trong nói gì
Mới vào ngỡ Gallery.
Cháu rất là thích nên đi chẳng đành
Thích vào đây để xem tranh
Chú ăn rồi để phần dành cô Du
Cô đang bận rộn lu bù
 

hihi, cháu giỏi thơ con cóc lắm,thơ kg cần tư duy thế này cháu viết mấy cũng được,đọc xong rồi bỏ hihi,cô chú kg được cười cháu đấy,ai cười hở mười hai cái răng hihi, ngọc lam







Lang thang cuối đất cùng trời
Chỉ xin được góp với đời chút vui.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: kimrbl

 

Cô mời Lam cứ ăn no
Nhiều thức ăn lắm chẳng lo đói nào [:D][:)][:D]
Chú Rdinh tốt bụng ghê nao
Mâm bày cả cỗ mời vào cùng ăn

 
thuỵ du



 
Cô Du đã có lời mời
Thì xin Lam cứ việc xơi thực lòng
Thức ăn liệu có đủ không
Nếu đói thì có dự phòng sẵn đây
Gọi thêm món cũng  có ngay...[;)]
 
kỉmrbl
 


 
 

 

         















Cám ơn anh đã mang thêm
Thức ăn nhiều quá nhiều nêm cả nhà
Nào là cá với thịt thà
Lại còn thêm cả món quà rượu tây
Thâm tình rót rượu cho đầy
Nhưng mà anh uống Du này chỉ ăn
Lam ơi ăn ít cũng ăn
Rượu mình chỉ nhấp gọi rằng chúc Xuân
Chúc nhau Xuân đẹp bội phần
Tình thân thư quán ân cần hỏi han
Ân tình thêm những đa mang
Cùng nhau ta chúc Xuân sang vui nào....

thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du
 


 
 

 

        















....
Cùng nhau ta chúc Xuân sang vui nào....

thuỵ du


 
Vui Xuân mà chẳng rủ Văn
Ghé qua lại thấy đồ ăn ê hề
Nửa muốn ở, nửa muốn về
Bạn bè tưởng tốt, ai dè xấu ghê! [:@][:&#39;(][:o]
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trongvan

Trích đoạn: Thuỵ Du



 
 

 

       















....
Cùng nhau ta chúc Xuân sang vui nào....

thuỵ du



Vui Xuân mà chẳng rủ Văn
Ghé qua lại thấy đồ ăn ê hề
Nửa muốn ở, nửa muốn về
Bạn bè tưởng tốt, ai dè xấu ghê! [:@][:&#39;(][:o]


Văn ơi Văn hỡi là Văn
Đừng có giở thói bà chằng ra nghe
Rượu thịt sẵn có ê hề
Chưa kịp qua bạn đã về đòi ăn
Đây nè Du tiếp cho Văn
Thịt bò nhúng dấm thịt thăng ngon nè
Gà luộc chanh cũng thấy mê
Thêm rô ti nữa ê hề thiệt nghen
Bông bí xào tỏi nữa hen
Gắp cho đầy chén Văn "en" nghe bồ
Đừng có xí xa xí xô
Đặt bày hờn dỗi cho tô rượu nè
May mà có Văn đó nghe
Cùng anh kimrbl uống một phe râu mày (mày râu)
Còn Du với bé Lam này
Rượu không biết uống sợ say thấy mồ
Bây giờ mình một tiếng "dô"
Chúc mừng năm mới hởi hồ (hồ hởi) vui nha !!!

thuỵ du



Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Giỡn thôi chứ đã ghé thăm
Nếu chủ nhà đãi phải ăn ít/nhiều
Đồ dở chịu khó... khều khều
Kẽo không Du giận hết yêu thì phiền

Từ trước tới giờ Văn hiền
Chức 'Chằn' Du tặng lấy liền cám ơn
Có beer Văn xin 1 lon
Rượu Tây mời tộ (đựng cơm) thôi đừng!  [:)][:D][;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trongvan

Giỡn thôi chứ đã ghé thăm
Nếu chủ nhà đãi phải ăn ít/nhiều
Đồ dở chịu khó... khều khều
Kẽo không Du giận hết yêu thì phiền

Từ trước tới giờ Văn hiền
Chức 'Chằn' Du tặng lấy liền cám ơn
Có beer Văn xin 1 lon
Rượu Tây mời tộ (đựng cơm) thôi đừng!  [:)][:D][;)]


Thôi thì Du cũng tạm tha
Còn hờn còn lẩy có mà...hết  "iêu"
Du hổng có giận ai nhiều
Nhưng mà lỡ giận...tiêu điều đó nghen

Bia thời Du hổng có hen
Bị vì đâu uống chẳng quen có nhà
Nhưng Du vốn dĩ thật thà
Văn uống hỏng được... thôi tha Văn liền....

thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Cô mời Lam cứ ăn no
Nhiều thức ăn lắm chẳng lo đói nào
Chú Rdinh tốt bụng ghê nao
Mâm bày cả cỗ mời vào cùng ăn

 
thuỵ du



 
Cô Du đã có lời mời
Thì xin Lam cứ việc xơi thực lòng
Thức ăn liệu có đủ không
Nếu đói thì có dự phòng sẵn đây
Gọi thêm món cũng  có ngay...
 
kỉmrbl


Chú Kim cũng mê cô Du
Nên tranh thủ kiếm đồ ăn thật nhiều
Chú ơi chú thật đáng yêu
Nhưng cháu hổng dám ăn nhiều mẹ la
Mẹ bảo quân tử ham tài
Tiểu nhân dụng thực kẻ cười người chê
Nên cháu ăn ít ít thôi
Còn phải tranh thủ để mà xem tranh
Ở đây có minh họa hình
Cứ xem là hiểu ở trong nói gì
Mới vào ngỡ Gallery.
Cháu rất là thích nên đi chẳng đành
Thích vào đây để xem tranh
Chú ăn rồi để phần dành cô Du
Cô đang bận rộn lu bù
 

hihi, cháu giỏi thơ con cóc lắm,thơ kg cần tư duy thế này cháu viết mấy cũng được,đọc xong rồi bỏ hihi,cô chú kg được cười cháu đấy,ai cười hở mười hai cái răng hihi, ngọc lam

Lam ơi chớ có nói chơi
Chú kimrl nghe được thì thời hổng dzui
Ai mà nghe được trời ui
Có nước độn thổ mất ui Lam à
Chú kimrbl vốn tính thật thà
Sợ mình ăn thiếu nên quà mang sang
Đó thiệt tình nghĩa đá vàng
Nói chơi tưởng thiệt  cả làng cười cho
Lam ơi Lam chớ có lo
Thơ Lam cô đọc cũng no bụng rồi
Thơ vui cô đọc cũng cười
Bé Lam thiệt giỏi hãy tươi lên nào
Con cóc thì có làm sao...?

thuỵ du


Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0