<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-12 17:15:24Thuỵ Du>
Trích đoạn: kimrbl
THU BUỒN
Thu tàn vàng lá xác xơ
Cô đơn hiu quạnh vu vơ nhớ người
Thu về người cũng đi rồi
Để tôi với một khoảng trời giá băng
Mỗi ngày tôi xếp lá vàng
Tính thờ gian đã lỡ làng lứa đôi
Người đi biền biệt phương trời
Còn đâu mà nhớ đến lời thề xưa
Đêm đêm trăng úa thãn thờ
Còn tôi thức trắng cho vừa tròn đêm
Sương rơi lá rụng bên thềm
Nhẹ như gió thoảng chân em ngày nào
Thu tàn Đông sắp đến mau
Em đi chẳng để lại câu hẹn về
Lại một Thu nữa đi qua
Tôi ôm chồng lá để mà nhớ em...
kimrbl
THU NHỚ
Trời thu vàng úa mấy mùa rồi
Em phương này nghe vẫn xa xôi
Biết đâu nơi ấy anh buồn nhặt
Lá rụng quanh thềm nỗi cút côi...
Trời thu buồn lắm phải không anh?
Tủi thân những chiếc lá lìa cành
Xếp chồng thương tiếc người xa vắng
Ngàn năm thương nhớ mộng ngày xanh
Thưở ấy em đi chẳng hẹn về
Trùng trùng xa cách mấy sơn khê
Nhớ nhau xếp lá vàng rơi rụng
Đếm hết đau thương hết não nề
Thẩn thờ trăng úa bên song cửa
Buồn nhớ làm sao những trăng xưa
Thu về trăng đẹp thêm lần nữa
Tình cũ thương nhau mấy cho vừa.....
thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương










