Lầm Bầm Lẩm Bẩm....
Biết bao chuyện khó cõi đời này
Nghe anh than thở nước mắt cay
Bên khóc bên cười thơ khó viết
Hỏi người chữ nghĩa viết sao này?
Ừ thôi...viết nhé dở hoặc hay
Giận thì gói cất vui cứ bày
Đôi khi giận quá thơ không nói
Cũng đành qua cửa chếnh choáng say
Ừ giận rồi nhe hổng muốn về
Đóng cửa hoàng hôn ngăn lối mê
Hổng thèm gieo hạt mùa xuân mới
Hổng thèm mây gió rước trăng thề
Hổng thèm lau lệ cho anh đâu
Khóc mưa khóc nắng thấy mà rầu
Làm như là thật em tin vậy
Hổng thèm tát nước ngập bể dâu
Khóc nữa đi anh réo trời mưa
Em chôn hạt nắng buổi ban trưa
Hổng thèm nhúm lửa nồi canh bí
Hổng thèm nấu bếp ghét vui đùa
Hai góc hai nơi mỗi đứa thầm
Lầm bầm lẩm bẩm mưa lăm răm
Đừng lén nhìn em đừng năn nỉ
Lém lỉnh dối lừa để được thăm...
Hồng Quế
Định viết cho chú Dũng nữa mà tới giờ đi làm rồi nên em....ý quên....nên cháu phải đi gấp nhe chú....Chiều về mới tính nữa... Trong khi chờ đợi chú Dũng ngồi suy ngẩm coi em....ý ý...cháu quên nữa rùi.....chú Dũng ngồi suy ngẩm coi cháu sai hay đúng nhen....nhen...chú!
Đôi Dòng Nhắn Gửi
Anh muốn rằng em mãi ghé thăm
Được ngắm khuôn trăng đẹp hôm rằm
Để đêm gặp gỡ người trong mộng
Chẳng nói cùng ai vẫn ước thầm.
Biết rằng cuộc sống khó đổi thay
Vui buồn xen lẫn với đắng cay
Dù có thở than em chia sẻ
Cũng thấy thêm vui quãng đời này.
Gặp em mừng lắm trên trang thơ
Thả sức bay cao hồn mộng mơ
Chắp cánh hải âu vờn trong nắng
Lướt sóng đại dương nối bến bờ.
Giận dỗi mà chi em yêu ơi
Nước mắt làm đau trái tim côi
Nắn nót đôi dòng anh nhắn gửi
Lém lỉnh làm vui thật tốt rồi.
Trung Dũng
Cái gì mà chú chú em em đây? hì hì