BÀI THƠ RIÊNG TẶNG MẸ
Sầu riêng đến tuổi để ăn
Mẹ nhìn cây chết bần thần, thở ra
Vườn chanh chống chọi, vượt qua
Gai đâm tay Mẹ, mắt lòa nhói đau…
Năm nào bờ cũng nâng cao
Nước sông vô cảm ào ào, băng băng
Vùng sâu bao nỗi nhọc nhằn
Miếng cơm, manh áo khó khăn đủ đầy…
Nước lên thân Mẹ lại gầy
Nước xuống ủ rủ bao cây gieo trồng
Mồ hôi đã đổ xuống đồng
Qua mùa nước nổi còn trông mong gì…
Người lính – 21.3.2009
THƯƠNG MẸ
Vô tư con nước lớn , ròng
Ai hay cây héo cho lòng mẹ đau
Thân cò lặn lội đồng sâu
Tám mươi tuổi , nợ bể dâu chưa dừng
Hoa chanh vẫn nở sau vườn
Sầu riêng úa rụng từng chùm quả non
Nhìn cây , đứt ruột héo hon
Thương cây chẳng khác thương con thủa nào
Nhìn mẹ , con cũng nghẹn ngào
Bao nhiêu ray rứt gom vào trong tim
Miếng cơm , manh áo khó khăn
Bạc phơ mái tóc , nhọc nhằn chưa vơi
Cố ghìm sao lệ cứ rơi
Gian nan mẹ hứng cả đời cho con
Con đi chân cứng , đá mòn
Vườn cây của mẹ trong hồn mãi xanh ….
26-3-09
BL07