📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

TKKG 62 Hết

0 trả lời, 942 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-15 05:42:51coco_trencungtrang>
Đánh máy Khongthe2028 
Một
CHUYỆN GÌ XẢY RA VỚI MARCUS
                Giữa tháng 6. Tròn Vo tuyên bố với đại ca của nó:
-          Tao sẽ sắm một máy catset mini hiệu walkman và hai tay nghe thật bự để ban đêm tao vẫn có thể nghe nhạc trên giường!
Vậy nên hôm nay cu cậu cùng Tarzan đạp vào thành phố để thực hiện mục tiêu trên. Ngoài ra thằng bạn cùng lớp Marcus Waner, chuyên gia về “tai nghe”, đã hứa sẽ “cố vấn” cho Tròn Vo.
Nóng bức. Trời xanh biếc, không một cụm mây.
Đến góc phố Leppel, Tròn Vo thở hắt ra:
-          Nếu tao không chén ngay một vại kem sôcôla lớn thì tao chết khô mất.
Chúng dừng xe trước tiệm kem-café AMALPI nổi tiếng, bán đến 32 loại kem khác nhau.
-          Mày cũng làm một suất chứ? Tròn Vo vừa hỏi Tarzan, vừa cẩu thả buông chiếc xe đạp xuống hè phố.
Tarzan lắc đầu:
-          Tao mời mày mà đại ca. Mày dư biết tao vốn là người hào phóng.
Tarzan mỉm cười:
-          Cảm ơn mày, Willy. Thật sự là tao không muốn. Tao không ưa ngọt.
-          Trừ Gaby ngọt ngào, hả? Tròn Vo cười ngoác mồm và chạy vào quán Amalpi.
Đợi ngoài phố, Tarzan thấy một chiếc taxi đi qua. Qua kính sau xe, hắn nhìn rõ người khách đang vung tay trong không khí.
Lúc này ông ta ra khỏi xe, vẫn để cửa xe mở, tay giơ một tờ 100 mark như phân trần điều gì đó.
Người tài xế cũng ra cửa bên kia, có lẽ vì thấp quá, nên đầu ông ta  chỉ vừa nhô khỏi tầm cao của chiếc ôtô.
-          Tôi lấy làm tiếc, - ông ta kêu lên, nét mặt bực dọc. – Nhưng tôi vừa vào ca, và trong ví chỉ có tiền lẻ. Quả thật tôi không đủ để trả lại cho ông.
Người khách vung vẩy tờ 100 mark.
-          Thật nực cười quá! Tài xế nào cũng có thể trả lại tờ 100. Riêng ông sao lại không?
-          Tôi vừa giải thích xong. - người lái xe cau kích. Đầu ông ta to, mặt đỏ lấm chấm tàn hương, tóc dẻ…
Người khách lộ vẻ lộ vẻ mặt khinh bỉ, quay đầu ngó quanh đoạn tiến đến một bà cụ.
Bà cụ đã già lắm, nhỏ bé, mỏng mảnh, - Cụ có thể đổi giúp chúng tôi tờ 100 mark không ạ?
Bà cụ mỉm cười, đưa tay lên tai khum khum, như để nghe rõ hơn:
-          Tôi cũng không phải dân ở đây, nên có thuộc phố xá gì đâu. Tôi từ Leipzig đến thăm con cháu nội Irene. Thêm nữa tôi hơi bị nặng tai.
Bà cụ bước tiếp.
Đúng lúc đó, Tròn Vo – tay cầm vại kem to tướng, tay cầm chiếc ví căng phồng – đi đến.
Trong ví của cu cậu có 460 mark - vừa mổ con lợn tiết kiệm.
Tròn Vo nãy giờ đã nghe chuyện bèn sởi lởi.
-          Đổi 100 mark à? Xong ngay. Ông cần tiền 10, hay 20 mark.
Ông kia quay hỏi người tài xế:
-          Hết bao nhiêu, ông?
-          12 mark 80, Đưa 20 mark, tôi trả lại tiền lẻ.
Tròn Vo hết nhìn cốc kem, lại nhìn cái ví. Tiếc rằng chúa không cho nó bàn tay thứ ba nữa!
Tarzan dựng xe đạp chạy tới giúp bạn.
-          Cậu tử tế quá, - ông khách nói. - Thật bực khi trong túi chỉ có những tờ bạc lớn. Thời nay 100 mark cũng có là gì đâu? Chẳng còn là một món tiền to như trước kia.
Tarzan đỡ cái ví từ tay Tròn Vo. Hắn rút ra ba tờ 20, bốn tờ 10.
Người đàn ông lải nhải mãi về việc đồng tiền mất giá, rồi phàn nàn là kiếm được 100 mark thì khó, tiêu lại hết vèo.
-          Chúng tôi không phải là các chuyên gia về tiền tệ, thưa ông. – Tarzan ngắt lời ông ta và chìa tiền ra: - Mời ông!
Ông khách trao tờ 100 cho hắn.
Tarzan tròn mắt nhìn.
Ngay lập tức, hắn rụt về mấy tờ bạc của Tròn Vo.
-          Ông có cái quái gì thế này?
-          Cậu bảo sao?
Tarzan giơ tờ 100 lên soi:
-          Nó mỏng như tờ giấy gói bánh bơ. Mà mau xanh sao dại thế này! Chẳng phải màu xanh của những tờ 100! Người đàn ông in trên đó lại lác mắt, trông ngộ quá.
-          Sao? Cái gì?
-          Thì ông hãy tự nhìn xem.
Tarzan trả lại ông ta tờ bạc. Hắn rút trong ví của Tròn Vo ra một tờ 100, giơ lên bên cạnh để so sánh.
-          Nếu đây là tiền thật, thưa ngài, thì tôi xin đi đầu xuống đất.
-          Hả?
-          Thôi được. Tôi chỉ muốn nói: ông đã nhận phải tiền giả rồi.
-          Vô…vô lý!
-          Đây là tờ bạc giả! Người mù cũng trông thấy. Ông thử cố nhớ xem ai đã trả nó cho ông. Lưu hành tiền giả sẽ bị trừng trị rất nặng. Kẻ nào đã lừa ông? Nói chung – ông có còn những tờ như vậy nữa không?
-          Để … để tôi kiểm tra lại.
Người đàn ông thò tay vào túi ngực trái chiếc áo vét mùa hè lịch sự của mình, nhưng lập tức rụt lại như thể suýt bị sập bẫy chuột. Chiếc ví nằm ở túi bên phải.
Trong khi rút ví ra, ông ta xoay lưng về phía Tarzan, mặt hướng vào Tròn Vo. Thằng mập đang say sưa thè lưỡi liếm kem.
Tarzan không thể nhòm vào chiếc ví khi ông ta kiểm tra xấp tiền: chắc toàn những tờ 500 và 1000 mark.
-          Không, - ông ta lẩm bẩm. – Không còn tờ 100 nào khác. Mẹ kiếp!
-          Thế nào đây? - Người lái taxi sốt ruột kêu lên.
-          Ngay đây, ngay đây. - Mặt người khách lộ vẻ bực mình, hay giận dữ?
Tarzan giơ tay lấy tờ 100 giả. Người đàn ông rụt lại, gừ lên như con chó giữ khúc xương.
-          Tôi chỉ muốn xem lại thôi. – Tarzan nói. – Đâu phải ngày nào cũng trông thấy tiền giả.
Hắn ghi nhớ những chi tiết. Số NL0632946T, số in ngày 2.2.1980. Xem ra thì chẳng phải tiền mới nữa. Vậy mà dường như chưa mấy ai sờ vào nó.
-          Chẳng biết tôi có nó từ đâu nữa, - ông khách đi xe nói.
-          Vậy thì rủi cho ông rồi. – Tarzan vừa nhìn kỹ ông ta vừa nói. – Sau ngã tư thứ hai kia, rẽ trái, có một đồn cảnh sát đấy!
Ông khách đi taxi có lẽ đã 40, hoặc cứng tuổi hơn, cao lớn, xương xương, ăn vận lịch sự. Cặp mắt xám lục gần nhau, mặt gầy, mũi hơi khoằm.
-          Ông phải nộp lại tờ bạc này. Tốt hơn là ông nên đến thẳng Tổng nha cảnh sát, xin gặp thanh tra Glockner. Nhờ ông chuyển lời chào của chúng tôi, Tarzan và Will, đến ông thanh tra. Được chứ ạ?
Cặp lông mày chổi xể màu đen nhíu lại trên cái mũi khoằm.
-          Có thể hiện nay nhiều đồng tiền giả đang được lưu hành,- Tarzan nói.
-          Tôi chẳng còn cách nào khác, - ông khách hầm bầm. Rõ ràng ông ta ngại những chuyện phiền hà.
-          Tổng nha cảnh sát hả? Được thôi. Ông thanh tra tên là Glockner?
Tarzan gật đầu:
-          Tầng hai, phòng số…ờ…quên rồi, - Tròn Vo góp lời.
Mũi Diều hâu lại leo lên chiếc taxi.
-          Đến Tổng nha cảnh sát, - Tarzan nghe ông ta bảo người tài xế. – Hy vọng tôi không chỉ nhận một tờ biên lai, mà còn được đền bù cho tờ 100 giả này.
Ông ta chẳng thèm nói với bọn trẻ một lời. Chẳng thèm cả nhìn chúng nữa.
Chiếc taxi chuyển bánh.
NL0632946T, Tarzan nhẩm lại trong đầu.
Rồi hắn chợt nhớ có lẽ phải nhớ cả số xe taxi nữa.
Quá muộn rồi. Chỉ còn kịp nhìn thấy…VH1…nhưng chỉ có vậy. Dù sao đó cũng là taxi của thành phố này.
-          Tao biết mày nghĩ gì, - Tròn Vo gật gù. - Ở thành phố đang có làn sóng tiền giả. Bọn làm bạc giả đang hoạt động. Đồng tiền Đức đang bị đe dọa. Những hậu quả khôn lường cho cộng đồng Châu Âu và ngành thương mại thế giới…Nói tóm lại. Lại thêm một đặc vụ cho Tứ quái TKKG chứ gì.
-          Thôi đừng suy diễn tùm lum nữa! – Tarzan cười. - Tiền giả làm vụng như thế thì họa chăng chỉ lừa được người ta trong đêm. Chẳng ngại có một làn sóng tiền giả đâu.
Tròn Vo liếm nốt chổ kem trong cốc:
-          Hừm, ngon tuyệt! Có nên chén thêm một cốc nữa không nhỉ?
-          Không!
-          Không à?
-          Hãy kìm bớt cái thói háu ăn của mày lại! Mà tụi mình còn phải đi tiếp chứ. Markus đang đợi.
Tròn Vo gật đầu và dựng xe đạp lên
*
Điểm hẹn là nhà tập thể hình “Cơ thể cường tráng”. Tarzan và Tròn Vo có mặt đúng giờ, vậy mà đợi mãi vẫn không thấy Markus đâu.
-          Lạ nhỉ, bình thường Markus vốn đúng hẹn cơ mà, - Tròn Vo thắc mắc. – Hay là nó quên?
Tarzan nhún vai:
-          Mẹ khỉ! – Tròn Vo rủa. - Ở siêu thị người ta phải tự chọn hàng lấy. Mà tao thì chẳng hiểu gì về máy móc cả. Nếu không có cố vấn chuyên môn, nhất định tao sẽ vơ mặt hàng tồi nhất. Rồi không khéo tao sẽ bị bệnh điếc vì mua phải thiết bị quá dở cũng nên?
-          Mọi âm thanh mạnh đều dẫn đến bệnh điếc. Gần đây tao có đọc thấy: những kẻ thường xuyên đến vũ trường sẽ cần đến máy điếc sau tuổi 30.
-          30 thì cũng già khú rồi, - Tròn Vo cười toe toét, đoạn thêm: - Mà sao nó ngu thế nhỉ.
-          Ai ngu? Markus ấy à?
-          Không. Cái tay có tờ 100 mark cơ.
-          Tao chỉ thấy gã đáng ghét.
-          Ngu nữa, - Tròn Vo khăng khăng. - Tự nhiên bày đặt chuyện đổi tiền.
-          Không phải lỗi của gã. Tại người lái taxi không có tiền lẻ trả lại đấy chứ.
-          Gã thừa sức đưa một tờ 20 mark. Gã có cả xấp những tờ 20 mark.
-          Cái gì?
-          Tao trông thấy rõ ràng, lúc gã giở ví ra xem. Một xấp dầy những tờ 20 và 10 mark
Tarzan nín thở:
-          Willi mày giỡn chơi hay đúng như vậy hả?
-          Mày tưởng tao bịa chuyện đó sao? – Tròn Vo phẫn nộ la lên.
Tarzan nhìn lên trời ngao ngán:
-          Willi, mày sao vậy hả? Hãy nghĩ thử xem! Mũi Diều hâu có tiền 10 và 20 mark vậy mà gã vẫn cố tìm cách đổi tờ 100 mark giả đó. Đầu tiên, gã gạ bà cụ từ Leipzig đến mà không xong, rồi mày sốt sắng muốn đổi giúp gã. Willi, vậy cái gì ẩn sau vụ này? Mày hiểu chưa nào? Mũi Diều hâu không phải nạn nhân, mà là thủ phạm. Một tên tiêu thụ tiền giả, dùng tiền giả lừa đảo thiên hạ nhằm đổi lấy tiền thật. Hiểu chưa nào?
Tròn Vo tròn xoe mắt:
-          Trời đất! Rất có thể mày có lý đó Tarzan.
-          Hiển nhiên là tao có lý còn gì.
-          Tại sao mày la tao chứ? Chính mày ban nãy cũng có phản ứng gì đâu?
-          Tiếc rằng tao không thể dòm vào ví của gã. Gã quay mặt về phía mày mà.
-          Ờ há. Về phía tao. Mà tại sao chứ? Gã coi thường tao chắc.
-          Tao không nghĩ vậy.
-          Khi đó tao quá say sưa với món kem, lại đang mải nghĩ sau này không biết nên nộp đơn làm chân nếm món ăn, hay làm ký giả cho một tạp chí “cao lương mỹ vị”. Mày tính coi, đầu óc đang bận rộn với những vấn đề quan trọng nhường ấy thì ai còn để tâm đến cái ví của kẻ khác kia chứ.
-          Tụi mình phải báo tin cho thanh tra Glockner mới được.
Chúng đến một trạm điện thoại.
Sau khi thuật lại tất cả. Tarzan nói thèm.
-          Thưa chú Glockner, cháu còn nhận thấy thoạt đầu tên này toan thò tay vào túi ngực trái. Có lẽ gã cất những tờ bạc giả trong đó. Nhưng rồi gã đã rút chiếc ví để tiền thật ở túi ngực phải ra.
-          Quan sát tốt lắm, Tarzan. – ông thanh tra khen.
-          Nhưng cũng có thể gã vô tội và sẽ đến chổ chú muộn ạ.
-          Tarzan, chú ngờ là gã sẽ không đến nữa. có lẽ chúng ta phải dò dấu vết qua người lái taxi, nếu như chúng ta tìm ra chiếc xe nhờ mấy chữ và số mà cháu đã thấy được.
Gọi điện xong, Tarzan xem đồng hồ, rồi bảo Tròn Vo:
-          Markus chẳng đến nữa đâu. Chắc nó quên rồi. Hay là tụi mình đến nhà Markus đi? Gần đây thôi mà.
Markus Wagner 15 tuổi, học cùng lớp 10A. Mẹ cậu, bà Alisabeth Wagner – Brochmann chết thê thảm cách đây 4 năm: một con cá mập đã tấn công bà trên một bờ biển ở đảo Sip. Markus không bao giờ đá động đến câu chuyện khủng khiếp đó, vì cậu không chịu đựng nổi.
Tarzan nghe kể, thưở nhỏ Markus từng là chú bé vui vẻ, vô tư. Giờ thì hết rồi. Cậu ta trông u uất, bất chấp mái tóc vàng óng và cặp mắt xanh sáng. Cậu ta chỉ nhếch mép khỉ cười, luôn luôn bất an, phải có một bác sĩ tâm thần chăm sóc, theo dõi. Tuy nhiên gần đây Markus đã khước từ sự quan tâm mà theo cậu ta là thừa của vị bác sĩ này. Cậu ta có thể bị coi là khó tính, nhưng thẳng thắn, trung thực. Theo Tarzan thì Markus là người tốt.
Cố nhiên ai cũng biết Markus còn có một vấn đề thứ hai nữa: ông bố dượng Brochmann.
Bố đẻ của Markus qua đời lúc cậu còn nằm trong xe nôi. Mẹ cậu đi bước nữa. Lấy thêm cái họ Brochmann thành Elisabeth Wagner-Brochmann. Nhưng Markus vẫn giữ nguyên họ bố.
Markus và ông bố dượng không chịu nổi nhau. Vốn kín đáo, Markus không bao giờ kể với ai điều này. Tuy nhiên, đôi khi cậu ta buột ra một xét, và Tứ quái hiểu mọi chuyện.
*
-          Cái thằng cà chớn này, - Tròn Vo làu bàu. - Hứa là đến, rồi chẳng chịu vác mặt đến cho.
Tarzan ngước nhìn lên ban công phòng Markus. Cửa kính đóng kín.
-          Có lẽ nó ngủ.
 Tarzan cho hai ngón tay vào mồm, huýt lên một tiếng vang xa cả dặm. Chim chóc trên các tàn cây nín lặng.
Không động tĩnh.
-          Markus ơi!
Không ai thưa.
-          Chắc đi bơi rồi, - Tròn Vo tuyên bố. - Từ nay, tao coi nó như chết rồi, không thèm nhìn mặt nó nữa.
Tarzan nhìn về phía gara. Cổng gara để ngỏ, một chiếc Mercedes khá cũ, những đồ tấm tấm, xe đạp của Markus.
-          Xe đạp của nó vẫn kia, Willi!
-          Thấy rồi.
-          Markus không thích đi xe buýt và ghét tàu điện ngầm.
-          Thì sao?
-          Tao không tin nó đi taxi đến bể bơi. Mà cuốc bộ thì xa quá. Nó còn lười hơn cả mày kia.
-          Tao mà lười?! Tao giữ sức chớ bộ.
-          Chiếc Mercedes cũng ở đây. Nghĩa là ông bố dượng có ở nhà.
Tarzan đến trước cửa nhà, bấm chuông:
Lát sau, Brochmann giật cửa mở ra, nhăn trán:
-          Chuyện gì? – câu hỏi mới niềm nở làm sao, ngang một cái tát.
-          Chúng tôi là Tarzan và Willi, bạn cùng lớp với Markus. Chúng tôi có hẹn với cậu ấy. Cậu ấy có nhà chứ ạ?
Người bố dượng nhìn hai quái không chút niềm nở.
-          Markus đang ốm.
-          Ốm ạ?
-          Tôi không thể để các cậu vào gặp nó được.
-          Cậu ấy bị làm sao ạ? Bệnh lây chăng?
-          Phải, bệnh lây.
-          Cho phép chúng tôi chào và chúc cậu ấy chóng khỏe qua cánh cửa mở hé thôi, được không ạ?
-          Rất tiếc là không.
-          Cậu ấy bị đậu mùa, thương hàn hoặc bệnh dại chăng?
Brochmann dường như đã hết kiên nhẫn, cằm ông ta bạnh ra.
-          Tôi không biết. Tối nay bác sĩ lại đến thăm bệnh.
-          Chắc mai Markus vẫn chưa đi học được ạ?
-          Đi sao được! Tôi sẽ bảo nó là các cháu đã ghé đây.
Brochmann lùi lại. Ông ta người tầm thước, vuông vức, tuổi ngoài 40. Bộ mặt khó đăm đăm, tóc hớ ngắn, đeo kính cận.
Ông ta có một hãng nhỏ, “Brochmann và Corneli”, chuyên sản xuất phụ tùng kĩ thuật, trong đó có cả tai nghe. Vì vậy mà Markus sành khoản này.
Ông ta đóng sầm cửa lại.
-          Khốn khiếp, tao biết làm sao bây giờ chớ!... Tròn Vo rủa.
-          Bộ tai nghe và cái Walkman của mày không phải là vấn đề.
-          Vậy cái gì mới là vấn đề chứ?
Tarzan mím môi, chằm chằm nhìn cánh cửa, ngôi nhà, đoạn lùi một bước, lại ngước nhìn ban công trước phòng Markus.
-          Ông ta nói bệnh lây, vậy mà không biết bệnh gì.
-          Thì sao? – Tròn Vo vặn. - Nhỡ Markus bị dịch hạch.
-          Vớ vẩn! Này Willi, tao có linh cảm không lành. Mày có nhận thấy ông Brochmann cắm cảu không? Ông ta lo cho Markus chăng? Markus căm ghét ông ta, và ông ta cũng đáp lại như vậy. Bây giờ, nhìn tận mặt ông ta, tao càng thấy rõ điều đó.
Tròn Vo trợn mắt:
-          Mày cho rằng ông Brochmann đã đập chết Markus chứ gì? Trong một vụ cãi vả chẳng hạn. Lạy chúa, lấy ai giúp tao chọn mua đồ bây giờ?
-          Mày lúc nào cũng giỡn được. Đợi tao nghe!
Tarzan chạy đến sát nhà, bám theo dàn nho, khéo léo như một con khỉ mà leo lên.
Lá nho loạt soạt. Tròn Vo há hốc mồm nhìn.
Tarzan đã lên đến ban công, nhẹ nhàng đu qua lan can. Qua cửa kính rộng, hắn dễ dàng quan sát khắp căn phòng: hơi bừa bộn, hai tấm ảnh môtô mới treo treo trên tường. Và chiếc giường: trống không, chăn đệm phẳng phiu.
Vậy đó, linh cảm hiếm khi đánh lừa mình. Tarzan nghĩ.
Khi hắn quay xuống. Tròn Vo nhìn hắn dò hỏi:
-          Thế nào? Nó đang thiêm thiếp trong cơn sốt 43oC chứ? Hay nằm trên vũng máu?
-          Quẳng cái thói khôi hài không đúng lúc đó đi! Có gì đáng cười đâu. Markus không ở đó, không ở trên giường lẫn trong buồng vệ sinh. Vì nếu nó đang ốm mà vào buồng vệ sinh, chăn đệm phải lộn xộn chứ. Đằng này giường trải phẳng phiu.
-          Vậy có nghĩa là sao hả?
-          Chắc chắn một điều: ông bố dượng Brochmann nói dối.
-          Thế thì đúng là ông ta đã…
-          Từ từ nào, Willi! Trước khi nói ra những nghi vấn như vậy, tụi mình phải xem xét hoàn cảnh thấu đáo đã. Tất nhiên, về nguyên tắc thì phải hết sức cảnh giác. Tao có nghe và luôn đọc thấy chuyện những bậc cha mẹ độc ác ngược đãi con cái, thậm chí đến chết. Oái ăm ở chổ: nếu muốn lái xe, người ta phải có bằng lái, muốn đi săn phải có giấy phép săn bắn, muốn vũ trang phải có giấy phép sử dụng vũ khí. Riêng về việc nuôi trẻ và các con thơ là không có qui định gì bắt buộc cả. Một tên ngốc hay một kẻ tàn bạo vẫn được nuôi dạy con như thường.
-          Như Brochmann, - Tròn Vo gật gù.
-          Tụi mình hầu như chẳng biết gì về ông ta. Nhưng tớ có nghe Markus nói bác sĩ của gia đình họ là nữ bác sĩ Annerose Milzwinkel. Có thể tìm đến bà ta để hỏi dò.
*
Hai
ÔNG WILHEIM LÁU LỈNH
Tarzan và Tròn Vo ghé vào một trạm bưu điện tra địa chỉ phòng khám của bà bác sĩ Annerose Milzwinkel. Trên đường đến đó, Tarzan kể lại những gì mà Markus đã “xưng tội” với hắn.
-          Willi, tụi mình đã quen với việc Markus tuần nào cũng nghỉ một buổi học. Các thầy cô giáo lấy làm ái ngại cho nó. Mày đừng lộ chuyện với ai nghe, nhưng bệnh hen suyễn của Markus chỉ là bịa đặt thôi. Markus hô hấp tốt như tất cả tụi mình. Nhưng nó thích trốn học, lang thang trong thành phố và dính chặt vào những máy chơi tự động.
-          Vậy hả? – Tròn Vo sửng sốt. – Nhưng lần nào Markus cũng có giấy chứng nhận của bác sĩ mà.
-          Giả mạo đấy. Nó đã thó của bà bác sĩ Annerose cả một tập đơn in sẵn với đầy đủ con dấu. Hàng ngày ở nhà Markus vẫn có một bà đến giúp việc theo giờ. Nó nhờ bà này viết hộ, vì viết lấy thì sợ lộ. Bà giúp việc tên là Pritaklinkel. Bà ấy viết nguệch ngoạc đến nỗi các thầy giáo chẳng đọc được nổi chỉ nghĩ đó là chữ ký Milzwinkel. Xét cho cùng, đó chẳng phải chữ ký giả mạo, mà là một chữ ký có ý gây hiểu lầm.
-          Hết sẩy!
-          Tao chỉ cho đó là tội hình sự. Tao đã bảo Markus thế. Nhưng nó nói rằng chuyện này chẳng hại cho ai ngoài chính bản thân nó.
-          Đôi khi Markus vẫn nói năng nhăng cuội như vậy đó.
-          Rất thiếu suy nghĩ! Và ngu ngốc. Markus có xu hướng kỳ quái là tự hủy hoại mình. Vì vậy cần có những người như tụi mình để giúp nó. Chẳng trông mong gì ở ông bố dượng đâu.
-          Bây giờ nếu rẽ trái, tụi mình sẽ đến giếng Quappen. Không hiểu Karl và Gaby đã đến đó đợi chưa nhỉ?
Tarzan sửng sốt tự thú với bản thân rằng từ lúc gặp Brochmann, hắn đã quên khuấy mất Gaby. Từ những gần 40 phút trở lại đây! Sao lại thế được hả trời?
Gaby ngồi trên thành giếng, hai chân đung đưa, tay đút cho con Oskar những miếng bánh nhỏ.
Karl cầm chiếc máy ảnh nhỏ bấm lia lịa cảnh công chúa cho chó ăn.
Tarzan hôn phớt lên má bạn gái:
-          Xin lỗi nhé! Hai người chờ lâu chưa?
Karl nhét máy ảnh vào cái túi đeo ở thắt lưng.
-          Tai nghe mới tậu của mày đâu? – Quân sư hỏi Tròn Vo.
-          Chả biết rồi tao có sắm nổi tai nghe và máy Walkman không, - Tròn Vo thở dài não nuột. – không có ai chỉ dẫn về kĩ thuật, thì tao chẳng biết đường nào mà lần nữa. Còn Markus thì hình như chết rồi, bị ông bố dượng giết.
-          Saaao? - Cặp mắt xanh của công chúa tròn xoe ra.
-          Đừng nghe Willi, - Tarzan nói. – Nó chỉ tài tào lao thôi. Tụi mình đang lo và nghi ngờ, nhưng chưa có cơ sở gì hết.
-          Các bạn có thể kể trên đường cả bọn đạp đến cửa hiệu của bà Irmi Ebrmann, - Gaby vội nói. – Mình phải tới đó mua vở và lấy chiếc máy chủ cho ba.
Bà Irmi Ebrmann đã già, có một cửa hiệu nhỏ bán văn phòng phẩm. Xưa nay những người trong gia đình Glockner vẫn đến đó mua vở và bút chì. Ba “hiệp sĩ” của Gaby cũng đã là khách quen của bà Irmi.
Tarzan lắc đầu:
-          Việc đó phải tạm gác lại đã Gaby à. Đầu tiên phải hỏi chuyện bà bác sĩ Annerose Milzwinkel đã.
*
Có thể nói những tờ 100 đã thu được kết quả.
Tuy không được như Paul Behnke mong muốn.
Nhưng cha người Italia ấy. – Luciano Pestili, biệt danh “Mắt sáng”, và Vittorio Melfioso còn gọi là “Giết bọ cạp”. - Những ngón tay bẩn thỉu của chúng nhúng vào mọi vụ làm ăn đen tối. Đó là những kẻ cực kỳ tồi bại.
Chúng đã dùng loại máy photocopy màu tối tân nhất để làm bạc giả. Nhưng loại giấy thì chẳng ra gì. Sờ như giấy in thực đơn trong những tiệm ăn của bọn nhà giàu. Màu sắc cũng không đạt.
Behnke - tức Mũi diều hâu, kẻ đang ngồi trên xe taxi – đã mua những tờ bạc này của Luciano và Vittorio. Mỗi tờ giá 25 mark thứ thiệt.
Behnke định cùng Sigi Huber tiêu thụ chúng tại thành phố này. Dĩ nhiên không lộ liễu. Như vậy sẽ lãi mỗi tờ 75 mark. Nếu thành công thì cũng đủ sống.
Sigi – tên đầu tròn, mặt đỏ. – lái taxi suốt ngày. Bản thân gã cũng có kinh nghiệm trong kinh doanh bạc giả, và thấy những tờ bạc này không được mỹ mãn.
Đừng hòng tiêu thụ được ở những nhà hàng, hay ở phần lớn những cửa hàng, cửa hiệu.
-          Tụi mình sẽ làm như lần vừa rồi, - chúng thống nhất với nhau. - Người già mắt kém. Họ chẳng phân biệt được tiền giả, tiền thật. Họ chính là khách hàng của mình. Cũng hơi vất đấy, nhưng thiếu gì các cụ “khốt”, và chỉ sau vài tuần là trút được hết số tiền rởm thôi.
Ấy vậy mà ban nãy chúng bị dội một thùng nước lạnh. Mà bởi ai? Không phải bởi các ông bà lão, ngược lại: bởi hai thằng nhỏ, một béo lùn, một cao lớn, tóc quăn.
-          …lại còn khuyên tụi mình đến Tổng nha cảnh sát chứ!
Behnke rít qua kẻ răng, trong khi Sigi lái taxi chạy qua trung tâm thành phố.
-          Liệu chúng có hỏi lại tay thanh tra đó không nhỉ?
-          Làm sao tao biết được?
-          Nếu tên cớm nghe kể về mày, nhưng lại không thấy mày đến, hắn sẽ sinh nghi.
-          Mày tưởng tao sẽ nộp hết số bạc giả, khai báo về bản thân, và để chúng tống giam ngay chắc? Không, Sigi ơi! Đâu có! Chỉ còn một cách: khẩn trương lên! Tụi mình tuôn hết tiền giả cho thiên hạ, và mất hút.
-          Tùy mày. Tao chỉ chở mày thôi. Tao không biết tí gì về tiền giả cả.
Lúc này chiếc taxi lăn bánh qua phố Waldheimer. Bên phải đường đi cùng chiều, là một bà lão.
Bà mặc áo măng-tô mùa hè. Chiếc xắc tay quặp chặt vào người, đề phòng cướp giật.
Sigi đổ xe sát hè phố. Vẫn để máy nổ.
Behnke xuống xe. Bộ mặt Diều hâu lộ vẻ bực bội. Tay gã cầm vẫn tờ 100 ban nãy, phẩy phẩy.
-          Tại sao ông không thể trả lại chứ? – Behnke kêu lên. – Không lẽ ông muốn tôi đếm sẵn tiền trả taxi để trong túi hay sao?
-          Ông là hành khách đầu tiên của tôi hôm nay. – Sigi đứng bên xe đáp. – Nào tôi đã thu được tiền của ai đâu. Giá ông đưa 20 mark thì tôi đủ tiền trả lại. Đằng này giúi ngay tờ 100! Tôi là quỹ tiết kiệm chắc?!
-          Cái mẻ ông còn chưa được là một con lợn đất kìa!
Mỉm một nụ cười ngọt lịm, Behnke quay theo bà lão.
Gã giật thót người.
Mẹ kiếp, vẫn con mụ ngốc người Leipzig, cái mụ điếc lòi đến thăm cô cháu…
Không! Không phải! Chỉ giông giống thôi.
Gã lập tức gắn lại nụ cười trên môi.
-          Xin lỗi cụ! Cụ có thể đổi giùm tôi 100 mark không ạ? Ông tài xế không có tiền lẻ.
-          Để tôi xem đã.
Bà lão ngót nghét 80 mở xắc tay ra.
Trong ví còn có 97 mark.
Behnke bằng lòng chịu thiệt 3 mark. Bà lão cảm ơn rối rít.
Không dưng được tặng 3 mark! Với đồng lương hưu còm cỏi, 3 mark cũng quí lắm chứ. Giờ đây bà cho phép mình mua một hộp trà loại đắt tiền, chứ không tìm thứ hạ giá như mọi lần nữa. Ôi, phải chi gặp được thường xuyên hơn những người tử tế như ông ta!
*
Chúng đợi bà lão rẽ vào con đường tiếp đó, rồi mới lên xe đi tiếp.
Behnke đã đút túi 50 tờ bạc giả. Và hôm nay gã đổi được 7 tờ.
Lúc này gã lại xuống khỏi xe của Sigi ở chổ hai phố Chung Thủy và Oshari giao nhau, mồm lão quàng quạc.
-          Tại sao ông lại không thể…
Ngay góc phố là một cửa hiệu nhỏ văn phòng phẩm, để tên “LEHRMANN”.
Nạn nhân của Behnke đang đến gần.
Ông Wilheim Pachowski vừa kỷ niệm sinh nhật lần thứ 76 ngày hôm qua, đầu vẫn còn cảm thấy chuếch choáng hơi men, bụng ấm ách, nói chung là không được vui vẻ cho lắm.
Hai mắt kính dày như đít chai che kín đôi mắt, chiếc mũ nan trên đầu đã cũ, ông Wilheim chống gậy thong thả đi trên đường.
Gió lật vành mũ của ông, để lộ mớ tóc hoa râm. Ông Wilheim chống người trên gậy , dừng bước.
-          Cái gì? Tôi có đổi tiền cho ông được không ạ?
-          Vâng, nhờ ông! Người tài xế không có tiền lẻ trả lại.
Ông Wilheim nheo mắt cúi người ra trước, nhanh tay giật lấy tờ giấy bạc.
-          Cái gì thế này? Tờ 20 mark hả?
-          Tờ 100 mark. Ông không nhìn thấy sao?
-          Tôi chẳng thấy gì cả, tôi gần như lòa ấy mà. Ra là 100 mark? Sao sờ cứ như tờ 50. Ông định lừa tôi à?
-          Lạy chúa! Đó là tờ 100.
Behnke chột dạ. Hãy bình tĩnh nào! – Gã tự nhủ. Thế nào lão già cũng phải đổi.
-          Để rồi…rồi tôi bị lừa, hả? – Wilhmeim nói. Đoạn sực nhớ: - Khoan đã! Để tôi cho bà Irmi Ebrmann xem. Nếu bà ấy bảo đây là tờ 100, thì đúng là 100 thật. Chờ cho một giây thôi!
Ông vội vã bước. Tay trái chống gậy, tay phải cầm tờ giấy bạc.
Behnke sững sờ nhìn ông già biến vào cửa hiệu. Cửa sập lại. Mặt sau của những quầy kính bày hàng che khuất phần trong cửa hiệu.
-          Mẹ kiếp, Paul! – Sigi rít lên. – Lão khọm ngu ngốc ấy định bày trò gì vậy?
-          Mày nghe rồi còn hỏi.
-          Thế nhỡ mụ kia nhận thấy điều gì thì sao?
-          Vậy thì tụi mình sẽ điên tiết lắm chứ sao. Nhưng phải tập mà chịu đựng thôi. Chắc còn gặp nhiều phen bực mình. Số bạc giả này chẳng ra chó gì, nhưng tao đã ôm vào thì phải cố tiêu thụ cho hết.
Trong khi đó, ông Wilheim đang cười phô hàm răng giả đều tăm tắp.
Có mỗi bà Irmi Ebrmann trong cửa hiệu.
Bà ít hơn ông Wilheim 3 tuổi, và khá thân với ông.
-          Này bà Irmi! – ông Wilheim vẫy vẫy tờ giấy bạc. – Đưa ngay cho tôi tờ 100 giả mà gần đây có kẻ đã lừa bà. Bà còn giữ nó đấy chứ? Nào, nhanh lên! Hãy cầm lấy tờ 100 này, thay vì tờ giấy lộn đó. Đừng ngại, bà Irmi! Tôi chịu trách nhiệm về việc này.
Người đàn bà giật lùi:
-          Kìa ông Wilheim! Việc này bị cấm cơ mà.
-          Vớ vẩn! Đưa đây tôi!
Từ khi hai người quen nhau, ông đã luôn là người có tiếng nói quyết định. Bà Irmi biết cãi lại ông lão ương gàn này chỉ vô ích.
*
Phòng khám của bà bác sĩ Annerose Milzwinkel nằm trong một toà nhà mới, phía trên một siêu thị.
Karl, Tròn Vo và con Oskar trông xe đạp. Gaby tháp tùng Tarzan lên gặp bà bác sĩ.
Hai đứa ngồi đợi ngoài phòng chờ một lát, đợi bà bác sĩ tiếp chúng.
Bà bác sĩ chừng gần 40 tuổi. Mái tóc vàng, hớt ngắn kiểu đàn ông, cặp mắt nâu đôn hậu, thân hình như nữ lực sĩ đẩy tạ. Chiếc nhẫn cưới của bà Tròn Vo gấp ba nhẫn cưới bình thường.
-          Có ai nhắn tôi điều gì chăng? – bà hỏi sau khi hai quái đã tự giới thiệu.
-          Không hẳn ạ, - Tarzan mỉm cười thân thiện. - Thật ra chúng cháu chỉ muốn hỏi bà xem Markus Wagner. – con riêng của vợ ông Brochmann – đã được đưa vào bệnh viện nào ạ.
Bà bác sĩ nhíu lông mày, nét mặt lộ vẻ cực kỳ sửng sốt.
-          Markus Wagner ư? Cậu ta ốm à?
-          Ông Brochmann nói là bệnh lây ạ. Vì thế ông ta không cho chúng cháu vào gặp Markus. Nhưng chúng cháu là những người bạn tốt nhất của Markus, và muốn ít nhất cũng tìm sách cho cậu ta đọc trong khi phải nằm dưỡng bệnh.
-          Tôi không biết gì chuyện đó.
-          Nhưng bà là bác sĩ của gia đình Brochmann phải không ạ?
-          Cho tới hôm kia tôi vẫn là bác sĩ của họ mà. Hôm kia tôi còn kê đơn cho ông Brochmann…- bà tự ngừng lời. - Chẳng thấy ông ta đá động gì đến Markus cả. Cậu ta ốm từ khi nào vậy?
-          Theo cháu thì: Hẳn Markus đã đột nhiên mắc bệnh trong khoảng thời gian từ 13 đến 13 giờ 45 phút  Dịch hạch, đậu mùa, hay thổ tả gì đó.
-          Liệu có nhầm lẫn gì không?
-          Chúng cháu cũng đang tự hỏi như bà. – Tarzan gật đầu. - Rất cảm ơn bà, thưa bà bác sĩ.
Trở xuống dưới phố, Tarzan thuật lại cho các bạn, đoạn nói:
-          Vậy là Brochmann nói dối. Bây giờ tụi mình càng có lý do để nghi ngờ.
-          Ôi! Markus đáng thương! – Tròn Vo dài mồm tán. – Cái chết của nó sẽ gây nhiều hàng tít lớn trên báo chí. Phần lớn những đứa con bị bố mẹ chúng đánh đến chết đều là nhưng đứa trẻ còn bú sữa. Mà Markus thì đâu còn ở tuổi chập chững nửa, nó…
-          Mình thấy đâu có gì đáng cười. – Gaby quạu. – Không ai đùa tếu trước những chuyện thương tâm như vậy cả, Willi.
-          Thì mình nói thế để che dấu sự lo lắng thôi mà.
Tròn Vo lẩm bẩm, rồi cắn kẹo sôcôla.
Karl hỏi:
-          Tụi mình báo ngay cho ba Gaby, hay tự tìm hiểu đã? Bằng cách đặt cho Brochmann những câu hỏi khó chịu chẳng hạn. Có thể ông ta sẽ nói ra sự thật, và sự thật đó biết đâu lại không đến nỗi tệ hại như mình tưởng.
-          Sự thật hiếm khi không tệ hại. – Tròn Vo nói giọng u ám. – Bao giờ người ta chẳng cầu mong mọi sự sẽ ổn cả. Nhưng thử hỏi có cái gì ổn đâu chứ! – Cu cậu ngắm nghía thanh sôcôla trên tay – Thanh kẹo này giờ cũng đâu còn được như trước. Chà, vì mãi cạnh tranh đấy. Ba mình sẽ không bao giờ cho xuất xưởng cái loại hạng bét này. Quá nhạt nhẽo.
-          Thôi, đến chổ Brochmann nào! – Tarzan quyết định. – Có thể ông ta đã dối bác sĩ, tuy mình không tin khả năng này lắm. Nhất định tụi mình không để ông ta nói dối lần nữa.
Cảnh vật ở nhà Brochmann chẳng có gì thay đổi.
Chiếc Mercedes vẫn đậu ở trong gara.
Sau khi Tarzan bấm chuông, cũng lại Brochmann thân chinh ra mở cửa.
Ông ta không mặc áo vét, cổ sơ mi mở phanh, nút cà vạt trễ tận ngực. Mặt Brochmann đỏ hơn trước. Hoặc ông ta vừa tập thể dục, hoặc mới nốc bia. Tarzan đoán là tại bia thôi.
Cặp mắt lạnh lùng say đôi mắt kính.
-          Lại chúng tôi đây ạ, - Tarzan nói. – Chúng tôi đã đến hỏi bà bác sĩ của gia đình ông, bà Annerose Milzwinkel. Tôi có cần nói thêm nữa không?
-          Sao? Có chuyện gì?
-          Dù sao thì Markus cũng không hề nằm trên giường. Tôi đã dòm qua cửa ban công phòng cậu ấy. Markus cũng không bị ốm. Ít nhất là bác sĩ Milzwinkel cũng chẳng biết chuyện ấy. Thưa ông Brochmann! Chúng tôi muốn nói chuyện với Markus. Chúng tôi sẽ không ra về trước khi gặp được cậu ấy đâu!
Brochmann trân trối nhìn những gương mặt non trẻ. Ánh mắt ông ta chuyển xuống con Oskar, rồi lại chĩa vào Tarzan.
-          Các cậu…đã hỏi bà bác sĩ hả? Mẹ kiếp! Tại sao?
-          Vì chúng tôi không tin là Markus ốm. Chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy vậy?
-          Nó…- Brochmann nghiến răng như cắn phải miếng xúc xích rắn. - Chuyện đó không liên quan gì đến các cậu.
-          Ông có thấy cô bạn gái này của tôi không? Đây là Gaby Glockner, con gái thanh tra Glockner, thuộc cảnh sát hình sự thành phố. Nếu ông không giải thích cho chúng tôi tại sao ông bày ra trò ú tim này, thì chúng tôi sẽ báo cho thanh tra Glockner.
-          Cậu thật quá…- Brochmann không nói hết câu. Mặt ông ta đang phừng phừng đỏ vì tức giận, lúc này bỗng tái đi. – Các cậu cư xử thật vô liêm sỉ. Nhúng mũi vào việc riêng của người khác. Các cậu…Quỷ tha ma bắt các cậu đi!
-          Chuyện đó thì còn lâu mới xảy ra kìa. – Tarzan nói - Cuộc đời trước mặt chúng tôi còn dài. Markus đâu?
-          Tôi không biết.
-          Ông bảo sao?
-          Tôi không biết. Nó không nói nó đang ở đâu.
-          Ông làm ơn giải thích được chứ?
Brochmann thở dài, dựa lưng vào khung cửa.
-          Tôi nghĩ sau khi tan học nó đã không hề trở về nhà nữa, vì…
-          Có đấy! – Tarzan cướp lời ông ta.- Thậm chí hoàn toàn chắc chắn. Chả là cậu ta đã đạp xe đến trường, và giờ đây xe đạp của cậu ta đang để trong gara đó thôi.
-          Thật hả? Thế mà tôi không nhận thấy đấy. – Brochmann gật đầu khó hiểu. – Tôi cũng quá luống cuống. Giờ vẫn chưa bình tĩnh được. Là vì…Markus có gọi điện đến văn phòng của tôi. Nó nói rằng nó…Phải…chúng tôi không hòa hợp với nhau. Luôn luôn có xích mích, cãi cọ. Vậy là Markus nói rằng nó sẽ không chịu ở lâu hơn dưới mái nhà của tôi, mà sẽ bỏ đi – nó bảo như vậy đấy - bỏ đi bụi đời, lang thang. Nó muốn vứt bỏ tất cả - trước hết là rời xa khỏi tôi.
-          Cậu ta đã nói như thế với ông trong điện thoại sao? – Tarzan sửng sốt hỏi.
-          Đúng vậy. Nhưng nó có hẹn một điều, - suýt nữa tôi đã phá lên cười nếu toàn bộ câu chuyện không đáng buồn đến như vậy. Chả là Markus không chắc quyết định của nó đến mai có còn giá trị không.
-          Ông nói vậy nghĩa là sao?
-          Cố nhiên tôi đã bắt Markus bỏ cái ý định ngu ngốc ấy đi. Nhưng Markus đã đề nghị, và chúng tôi đã thỏa thuận với nhau. Nó xin thời gian suy nghĩ đến tối chủ nhật. Cho tới khi đó, tôi không được báo chuyện nó mất tích, không nhờ đến cảnh sát. Tối chủ nhật, nó sẽ cho tôi biết quyết định dứt khoát của nó. Hoặc Markus quay về, hoặc nó sẽ dấn thân vào “đám bụi đời Châu Âu”, như cách gọi của nó. Cái kiểu tự do kỳ quái đó có nhiều ý nghĩa đối với nó.
-          Thế tối chủ nhật Markus sẽ gọi điện lại ư?
-          Nó đã hứa như vậy, 9 giờ tối chủ nhật tôi phải quanh quẩn gần máy điện thoại. Tôi sẽ làm như vậy.
Cả bọn đến sửng sờ. Karl trầm tư lau kính vào ống tay áo: chứng tỏ nó đang xúc động mạnh.
Markus, mày điên ư? Tarzan nghĩ. Mày nghĩ ra trò gì quái lạ vậy. Còn tụi mình, khốn nạn, tụi mình chẳng nhận thấy Markus đã khổ tâm đến mức nào mới quẫn trí như thế. Tệ, tệ quá!
-          Còn hỏi gì không? – Brochmann lại u ám nhìn như ban đầu.
-          Và ông đã đồng ý? – Gaby hỏi.
-          Tôi biết làm sao được? Mắng chửi nó ư? Để nó không thèm gọi về cho tôi chăng?
-          Và ông tính giữ lời: không khai báo việc cậu ta mất tích cho tới tối chủ nhật?
-          Tôi giữ lời. Và tôi cũng đề nghị các cậu không hở ra chuyện này.
Tarzan nhún vai:
-          Chúng tôi không thể hứa được. Dẫu sao bây giờ chúng tôi cũng đã hiểu ra vấn đề. Xin chào ông.
*
Cửa nhà sập sau lưng Tứ quái.
Một chiếc Volvo xám, cùng đời với chiếc Mercedes của Brochmann mang biển số thành phố này, dừng lại. Người đàn ông vừa xuống xe cao lớn. Cái đầu tròn thung lủng, mái tóc bàn chải. Hai má chảy xệ.
Má Chảy Xệ mỉm cười với Tứ quái. Nhưng lũ trẻ chẳng còn bụng dạ nào mà cười.
Mỗi Karl lên tiếng:
-          Chào ông Corneli.
-          Chào cậu. Chúng ta biết nhau chăng?
-          Không, nhưng tôi biết ông là ai. Markus đã có lần kể.
-          Chà, thế đấy, thế đấy, - Má Chảy Xệ nói và vắt chiếc áo vét lên vai.
Khi ông ta đến trước nhà, cửa lập tức mở ra.
-          Chào Diethelm! – Brochmann vui vẻ nói.
Corneli nói gì đó không nghe rõ, rồi biến vào trong. Brochmann lập tức đóng kín cửa.
-          Corneli à? – Tarzan quay hỏi Karl. - bạn góp vốn của Brochmann hà?
-          Hãng của họ tên là “Brochmann và Corneli”, - Karl gật đầu. - Cả hai chung phần ngang nhau. Markus kể với mình vậy.
-          Thật điên rồ, nếu những điều Brochmann nói với tụi mình là đúng, - Tarzan tóm tắt ấn tượng chung của cả bọn.
-          Bạn nghi ngờ à? – Gaby hỏi.
-          Mình thấy không thích hợp với tính khí của Markus. Nó có phần chua chát, u sầu thật, nhưng không phải loại bỗng nổi loạn lên như vậy. Sáng nay ở trường. Markus vẫn hoàn toàn bình thường.
-          Vậy thì mình cũng chẳng đến nổi sai, - Tròn Vo vội xen, - trong mối ngờ ghê ghớm của mình. Biết đâu…kìa, Gaby, đừng nhìn mình như thế…hóa ra đúng là một tội ác thật. Và Brochmann đang chuẩn bị đào tẩu. Lão tìm cách hoãn binh, mới bày trò hẹn hò tới tận tối chủ nhật, hả? Bốn ngày chứ ít đâu! Ôi trời! Thời buổi này chừng ấy thời gian thì thừa sức lẩn đến tận cùng thế giới.
Karl gật đầu đồng tình với chàng mập.
Tarzan suy tính.
-          Một mình tụi mình không thể kham nổi vụ này đâu…
-          Mình cũng nghĩ thế, - Gaby tán thành. – Tụi mình phải cho ba mình biết chuyện này. Nhưng có lẽ trước đó mình phải đến cửa hiệu của bà Irmi Ebrmann đã…
-          Để sau! – Tarzan ngắt lời bạn gái - Tổng nha cảnh sát nằm ngay trên đường tụi mình qua. Tụi mình thông tin cho ba bạn rồi cả bọn tháp tùng bạn đến bà Irmi.
Bốn đứa lên xe đạp.
*
Quả nhiên ông già quay ra ngay, cười cười
-          Đúng là tờ 100 thật.
-          Bây giờ thì ông còn nghĩ là tôi định lừa ông nữa thôi? – Behnke nói.
-          Nghĩ, nghĩ…nghĩ là thế nào hả? Phải tự mình biết chắc, anh bạn trẻ ạ.
-          Vậy bây giờ thì sao? Ông có thể đổi hay không? Người tài xế đang đợi, mà đồng hồ tính tiền vẫn đang chạy. Ông làm ơn nhòm vào cái ví của ông giùm tôi tí!
Ông Wilheim Pachowski đưa mắt về phía cửa hiệu của bà Irmi. Nhưng bà bạn già của ông không ló ra.
Chắc chắn bà ấy đang sợ hãi và buồn rầu lắm đây, bà bạn tốt bụng của tôi.
-          Nào, ta thử xem, - ông Wilheim thoải mái tuyên bố và bắt đầu trò chơi nhỏ của mình.
Với tờ bạc trong tay, chiếc gậy treo trên cánh tay, ông bắt đầu vỗ vỗ các túi áo, túi quần.
-          Nó đâu rồi nhỉ? Đâu rồi nhỉ? Trời ạ, tôi không mang theo cái ví rồi. Sao hay quên thế không biết! Rõ là tuổi già.
Behnke không kiềm chế nổi nữa. Gã giật phắt lấy tờ bạc, mặt đầy hằn học.
-          Già và vô dụng hả? Nhìn thấy ngay, cố nội ạ.
-          Sao? Ông nói gì?
-          Ồ, lão hãy nằm vào quan tài và để người ta đậy nắp đóng đinh lại được rồi.
-          A…ông xúc phạm tôi! – Ông Wilheim vung gậy lên.
Ông già 76 tuổi chắc định vụt cho Behnke môt vụt, nhưng gã đã tót lên chiếc taxi, bụng căm uất. Và Sigi cho xe chạy.
Ông Wilheim bỏ kính ra.
Mọi vật ở ngoài khoảng cách 95 cm ông đều ông rõ mồn một – rõ như 69 năm trước, khi người ta gọi ông là “Mắt Đại bàng” trong trò chơi “Thổ dân da đỏ”.
Ông Wilheim nhìn biển số xe.
Những chữ cái của thành phố này. Aha! Rõ đến VH 131.
Oái thằng láo lếu! Được, nó sẽ biết tay ta.
Ông Wilheim hậm hực quay vào cửa hiệu.
Bà Irmi Ebrmann đứng trước một giá bày hàng rụt rè hỏi:
-          Anh ta có nhận thấy gì không, ông Wilheim? Anh ta có…
-          Vớ vẩn! Chẳng nhận thấy gì hết. Nhưng hắn xúc phạm tôi. Hắn sẽ được một bài học nhớ đời.
Đứt lời, ông Wilheim xăm xăm đi vào văn phòng của bà Irmi, tra danh bạ điện thoại, rồi bấm số máy Tổng nha cảnh sát.
-          Lạy chúa! Ông định làm gì thế? – Bà Irmi hỏi.
Ông phác một cử chỉ phiến bà im thít.
-          Cho tôi nói chuyện với ban điều tra bạc giả! – ông yêu cầu, khi đầu dây bên kia có người nhấc máy.
-          Họ…khoan đã! Tôi sẽ nối máy để ông nói chuyện với thanh tra Glockner.
Ông Wilheim bịt tay vào ống nói, quay bảo bà bạn:
-          Anh ta cho tôi nói chuyện với một ông thanh tra tên là Glockner.
-          Ôi, lạy chúa! Lạy chúa tôi!
-          Suỵt!
-          Glockner đây! – Ba Gaby nói.
-          Thưa ông thanh tra! Vừa có một kẻ toan lừa tôi với một tờ 100 mark. Hắn muốn tôi đổi tiền lẻ cho hắn, haha! Nhưng tôi đâu có phải người thời xưa. Tôi làm như quên mang ví theo. Thưa ông, hắn ngồi trên một chiếc taxi. Số xe của thành phố này, với đuôi là VH 131. Hắn chạy về hướng quảng trường Schieferspiel. Tôi nghĩ tên này là kẻ làm bạc giả. Chính thế! Làm bạc giả. Nếu ông nhanh lên, ông sẽ còn kịp tóm hắn, phải không ạ?
-          Xin ông cho biết quí danh! – Ông Glockner yêu cầu.
-          Wilheim Pochowski! Tôi đang ở trong cửa hiệu của bà Irmi Ebrmann. Đó là…
-          Tôi biết, - ông Glockner đáp – Ông hãy ở nguyên đó. Tôi sẽ phái một xe tuần tra đến ngay.
Ông Wilheim gác máy:
-          Ông ấy phái xe tuần tra đến đây.
Ông vừa bảo là thanh tra Glockner phải không? – bà Irmi hỏi – Tôi có biết ông ấy. Từ lâu, gia đình Glockner vẫn là khách quen của tôi. Thật ra hôm nay con bé Gaby định đến lấy chiếc máy chữ.

Một
CHUYỆN GÌ XẢY RA VỚI MARCUS
               Giữa tháng 6. Tròn Vo tuyên bố với đại ca của nó:
-          Tao sẽ sắm một máy catset mini hiệu walkman và hai tay nghe thật bự để ban đêm tao vẫn có thể nghe nhạc trên giường!
Vậy nên hôm nay cu cậu cùng Tarzan đạp vào thành phố để thực hiện mục tiêu trên. Ngoài ra thằng bạn cùng lớp Marcus Waner, chuyên gia về “tai nghe”, đã hứa sẽ “cố vấn” cho Tròn Vo.
Nóng bức. Trời xanh biếc, không một cụm mây.
Đến góc phố Leppel, Tròn Vo thở hắt ra:
-          Nếu tao không chén ngay một vại kem sôcôla lớn thì tao chết khô mất.
Chúng dừng xe trước tiệm kem-café AMALPI nổi tiếng, bán đến 32 loại kem khác nhau.
-          Mày cũng làm một suất chứ? Tròn Vo vừa hỏi Tarzan, vừa cẩu thả buông chiếc xe đạp xuống hè phố.
Tarzan lắc đầu:
-          Tao mời mày mà đại ca. Mày dư biết tao vốn là người hào phóng.
Tarzan mỉm cười:
-          Cảm ơn mày, Willy. Thật sự là tao không muốn. Tao không ưa ngọt.
-          Trừ Gaby ngọt ngào, hả? Tròn Vo cười ngoác mồm và chạy vào quán Amalpi.
Đợi ngoài phố, Tarzan thấy một chiếc taxi đi qua. Qua kính sau xe, hắn nhìn rõ người khách đang vung tay trong không khí.
Lúc này ông ta ra khỏi xe, vẫn để cửa xe mở, tay giơ một tờ 100 mark như phân trần điều gì đó.
Người tài xế cũng ra cửa bên kia, có lẽ vì thấp quá, nên đầu ông ta  chỉ vừa nhô khỏi tầm cao của chiếc ôtô.
-          Tôi lấy làm tiếc, - ông ta kêu lên, nét mặt bực dọc. – Nhưng tôi vừa vào ca, và trong ví chỉ có tiền lẻ. Quả thật tôi không đủ để trả lại cho ông.
Người khách vung vẩy tờ 100 mark.
-          Thật nực cười quá! Tài xế nào cũng có thể trả lại tờ 100. Riêng ông sao lại không?
-          Tôi vừa giải thích xong. - người lái xe cau kích. Đầu ông ta to, mặt đỏ lấm chấm tàn hương, tóc dẻ…
Người khách lộ vẻ lộ vẻ mặt khinh bỉ, quay đầu ngó quanh đoạn tiến đến một bà cụ.
Bà cụ đã già lắm, nhỏ bé, mỏng mảnh, - Cụ có thể đổi giúp chúng tôi tờ 100 mark không ạ?
Bà cụ mỉm cười, đưa tay lên tai khum khum, như để nghe rõ hơn:
-          Tôi cũng không phải dân ở đây, nên có thuộc phố xá gì đâu. Tôi từ Leipzig đến thăm con cháu nội Irene. Thêm nữa tôi hơi bị nặng tai.
Bà cụ bước tiếp.
Đúng lúc đó, Tròn Vo – tay cầm vại kem to tướng, tay cầm chiếc ví căng phồng – đi đến.
Trong ví của cu cậu có 460 mark - vừa mổ con lợn tiết kiệm.
Tròn Vo nãy giờ đã nghe chuyện bèn sởi lởi.
-          Đổi 100 mark à? Xong ngay. Ông cần tiền 10, hay 20 mark.
Ông kia quay hỏi người tài xế:
-          Hết bao nhiêu, ông?
-          12 mark 80, Đưa 20 mark, tôi trả lại tiền lẻ.
Tròn Vo hết nhìn cốc kem, lại nhìn cái ví. Tiếc rằng chúa không cho nó bàn tay thứ ba nữa!
Tarzan dựng xe đạp chạy tới giúp bạn.
-          Cậu tử tế quá, - ông khách nói. - Thật bực khi trong túi chỉ có những tờ bạc lớn. Thời nay 100 mark cũng có là gì đâu? Chẳng còn là một món tiền to như trước kia.
Tarzan đỡ cái ví từ tay Tròn Vo. Hắn rút ra ba tờ 20, bốn tờ 10.
Người đàn ông lải nhải mãi về việc đồng tiền mất giá, rồi phàn nàn là kiếm được 100 mark thì khó, tiêu lại hết vèo.
-          Chúng tôi không phải là các chuyên gia về tiền tệ, thưa ông. – Tarzan ngắt lời ông ta và chìa tiền ra: - Mời ông!
Ông khách trao tờ 100 cho hắn.
Tarzan tròn mắt nhìn.
Ngay lập tức, hắn rụt về mấy tờ bạc của Tròn Vo.
-          Ông có cái quái gì thế này?
-          Cậu bảo sao?
Tarzan giơ tờ 100 lên soi:
-          Nó mỏng như tờ giấy gói bánh bơ. Mà mau xanh sao dại thế này! Chẳng phải màu xanh của những tờ 100! Người đàn ông in trên đó lại lác mắt, trông ngộ quá.
-          Sao? Cái gì?
-          Thì ông hãy tự nhìn xem.
Tarzan trả lại ông ta tờ bạc. Hắn rút trong ví của Tròn Vo ra một tờ 100, giơ lên bên cạnh để so sánh.
-          Nếu đây là tiền thật, thưa ngài, thì tôi xin đi đầu xuống đất.
-          Hả?
-          Thôi được. Tôi chỉ muốn nói: ông đã nhận phải tiền giả rồi.
-          Vô…vô lý!
-          Đây là tờ bạc giả! Người mù cũng trông thấy. Ông thử cố nhớ xem ai đã trả nó cho ông. Lưu hành tiền giả sẽ bị trừng trị rất nặng. Kẻ nào đã lừa ông? Nói chung – ông có còn những tờ như vậy nữa không?
-          Để … để tôi kiểm tra lại.
Người đàn ông thò tay vào túi ngực trái chiếc áo vét mùa hè lịch sự của mình, nhưng lập tức rụt lại như thể suýt bị sập bẫy chuột. Chiếc ví nằm ở túi bên phải.
Trong khi rút ví ra, ông ta xoay lưng về phía Tarzan, mặt hướng vào Tròn Vo. Thằng mập đang say sưa thè lưỡi liếm kem.
Tarzan không thể nhòm vào chiếc ví khi ông ta kiểm tra xấp tiền: chắc toàn những tờ 500 và 1000 mark.
-          Không, - ông ta lẩm bẩm. – Không còn tờ 100 nào khác. Mẹ kiếp!
-          Thế nào đây? - Người lái taxi sốt ruột kêu lên.
-          Ngay đây, ngay đây. - Mặt người khách lộ vẻ bực mình, hay giận dữ?
Tarzan giơ tay lấy tờ 100 giả. Người đàn ông rụt lại, gừ lên như con chó giữ khúc xương.
-          Tôi chỉ muốn xem lại thôi. – Tarzan nói. – Đâu phải ngày nào cũng trông thấy tiền giả.
Hắn ghi nhớ những chi tiết. Số NL0632946T, số in ngày 2.2.1980. Xem ra thì chẳng phải tiền mới nữa. Vậy mà dường như chưa mấy ai sờ vào nó.
-          Chẳng biết tôi có nó từ đâu nữa, - ông khách đi xe nói.
-          Vậy thì rủi cho ông rồi. – Tarzan vừa nhìn kỹ ông ta vừa nói. – Sau ngã tư thứ hai kia, rẽ trái, có một đồn cảnh sát đấy!
Ông khách đi taxi có lẽ đã 40, hoặc cứng tuổi hơn, cao lớn, xương xương, ăn vận lịch sự. Cặp mắt xám lục gần nhau, mặt gầy, mũi hơi khoằm.
-          Ông phải nộp lại tờ bạc này. Tốt hơn là ông nên đến thẳng Tổng nha cảnh sát, xin gặp thanh tra Glockner. Nhờ ông chuyển lời chào của chúng tôi, Tarzan và Will, đến ông thanh tra. Được chứ ạ?
Cặp lông mày chổi xể màu đen nhíu lại trên cái mũi khoằm.
-          Có thể hiện nay nhiều đồng tiền giả đang được lưu hành,- Tarzan nói.
-          Tôi chẳng còn cách nào khác, - ông khách hầm bầm. Rõ ràng ông ta ngại những chuyện phiền hà.
-          Tổng nha cảnh sát hả? Được thôi. Ông thanh tra tên là Glockner?
Tarzan gật đầu:
-          Tầng hai, phòng số…ờ…quên rồi, - Tròn Vo góp lời.
Mũi Diều hâu lại leo lên chiếc taxi.
-          Đến Tổng nha cảnh sát, - Tarzan nghe ông ta bảo người tài xế. – Hy vọng tôi không chỉ nhận một tờ biên lai, mà còn được đền bù cho tờ 100 giả này.
Ông ta chẳng thèm nói với bọn trẻ một lời. Chẳng thèm cả nhìn chúng nữa.
Chiếc taxi chuyển bánh.
NL0632946T, Tarzan nhẩm lại trong đầu.
Rồi hắn chợt nhớ có lẽ phải nhớ cả số xe taxi nữa.
Quá muộn rồi. Chỉ còn kịp nhìn thấy…VH1…nhưng chỉ có vậy. Dù sao đó cũng là taxi của thành phố này.
-          Tao biết mày nghĩ gì, - Tròn Vo gật gù. - Ở thành phố đang có làn sóng tiền giả. Bọn làm bạc giả đang hoạt động. Đồng tiền Đức đang bị đe dọa. Những hậu quả khôn lường cho cộng đồng Châu Âu và ngành thương mại thế giới…Nói tóm lại. Lại thêm một đặc vụ cho Tứ quái TKKG chứ gì.
-          Thôi đừng suy diễn tùm lum nữa! – Tarzan cười. - Tiền giả làm vụng như thế thì họa chăng chỉ lừa được người ta trong đêm. Chẳng ngại có một làn sóng tiền giả đâu.
Tròn Vo liếm nốt chổ kem trong cốc:
-          Hừm, ngon tuyệt! Có nên chén thêm một cốc nữa không nhỉ?
-          Không!
-          Không à?
-          Hãy kìm bớt cái thói háu ăn của mày lại! Mà tụi mình còn phải đi tiếp chứ. Markus đang đợi.
Tròn Vo gật đầu và dựng xe đạp lên
*
Điểm hẹn là nhà tập thể hình “Cơ thể cường tráng”. Tarzan và Tròn Vo có mặt đúng giờ, vậy mà đợi mãi vẫn không thấy Markus đâu.
-          Lạ nhỉ, bình thường Markus vốn đúng hẹn cơ mà, - Tròn Vo thắc mắc. – Hay là nó quên?
Tarzan nhún vai:
-          Mẹ khỉ! – Tròn Vo rủa. - Ở siêu thị người ta phải tự chọn hàng lấy. Mà tao thì chẳng hiểu gì về máy móc cả. Nếu không có cố vấn chuyên môn, nhất định tao sẽ vơ mặt hàng tồi nhất. Rồi không khéo tao sẽ bị bệnh điếc vì mua phải thiết bị quá dở cũng nên?
-          Mọi âm thanh mạnh đều dẫn đến bệnh điếc. Gần đây tao có đọc thấy: những kẻ thường xuyên đến vũ trường sẽ cần đến máy điếc sau tuổi 30.
-          30 thì cũng già khú rồi, - Tròn Vo cười toe toét, đoạn thêm: - Mà sao nó ngu thế nhỉ.
-          Ai ngu? Markus ấy à?
-          Không. Cái tay có tờ 100 mark cơ.
-          Tao chỉ thấy gã đáng ghét.
-          Ngu nữa, - Tròn Vo khăng khăng. - Tự nhiên bày đặt chuyện đổi tiền.
-          Không phải lỗi của gã. Tại người lái taxi không có tiền lẻ trả lại đấy chứ.
-          Gã thừa sức đưa một tờ 20 mark. Gã có cả xấp những tờ 20 mark.
-          Cái gì?
-          Tao trông thấy rõ ràng, lúc gã giở ví ra xem. Một xấp dầy những tờ 20 và 10 mark
Tarzan nín thở:
-          Willi mày giỡn chơi hay đúng như vậy hả?
-          Mày tưởng tao bịa chuyện đó sao? – Tròn Vo phẫn nộ la lên.
Tarzan nhìn lên trời ngao ngán:
-          Willi, mày sao vậy hả? Hãy nghĩ thử xem! Mũi Diều hâu có tiền 10 và 20 mark vậy mà gã vẫn cố tìm cách đổi tờ 100 mark giả đó. Đầu tiên, gã gạ bà cụ từ Leipzig đến mà không xong, rồi mày sốt sắng muốn đổi giúp gã. Willi, vậy cái gì ẩn sau vụ này? Mày hiểu chưa nào? Mũi Diều hâu không phải nạn nhân, mà là thủ phạm. Một tên tiêu thụ tiền giả, dùng tiền giả lừa đảo thiên hạ nhằm đổi lấy tiền thật. Hiểu chưa nào?
Tròn Vo tròn xoe mắt:
-          Trời đất! Rất có thể mày có lý đó Tarzan.
-          Hiển nhiên là tao có lý còn gì.
-          Tại sao mày la tao chứ? Chính mày ban nãy cũng có phản ứng gì đâu?
-          Tiếc rằng tao không thể dòm vào ví của gã. Gã quay mặt về phía mày mà.
-          Ờ há. Về phía tao. Mà tại sao chứ? Gã coi thường tao chắc.
-          Tao không nghĩ vậy.
-          Khi đó tao quá say sưa với món kem, lại đang mải nghĩ sau này không biết nên nộp đơn làm chân nếm món ăn, hay làm ký giả cho một tạp chí “cao lương mỹ vị”. Mày tính coi, đầu óc đang bận rộn với những vấn đề quan trọng nhường ấy thì ai còn để tâm đến cái ví của kẻ khác kia chứ.
-          Tụi mình phải báo tin cho thanh tra Glockner mới được.
Chúng đến một trạm điện thoại.
Sau khi thuật lại tất cả. Tarzan nói thèm.
-          Thưa chú Glockner, cháu còn nhận thấy thoạt đầu tên này toan thò tay vào túi ngực trái. Có lẽ gã cất những tờ bạc giả trong đó. Nhưng rồi gã đã rút chiếc ví để tiền thật ở túi ngực phải ra.
-          Quan sát tốt lắm, Tarzan. – ông thanh tra khen.
-          Nhưng cũng có thể gã vô tội và sẽ đến chổ chú muộn ạ.
-          Tarzan, chú ngờ là gã sẽ không đến nữa. có lẽ chúng ta phải dò dấu vết qua người lái taxi, nếu như chúng ta tìm ra chiếc xe nhờ mấy chữ và số mà cháu đã thấy được.
Gọi điện xong, Tarzan xem đồng hồ, rồi bảo Tròn Vo:
-          Markus chẳng đến nữa đâu. Chắc nó quên rồi. Hay là tụi mình đến nhà Markus đi? Gần đây thôi mà.
Markus Wagner 15 tuổi, học cùng lớp 10A. Mẹ cậu, bà Alisabeth Wagner – Brochmann chết thê thảm cách đây 4 năm: một con cá mập đã tấn công bà trên một bờ biển ở đảo Sip. Markus không bao giờ đá động đến câu chuyện khủng khiếp đó, vì cậu không chịu đựng nổi.
Tarzan nghe kể, thưở nhỏ Markus từng là chú bé vui vẻ, vô tư. Giờ thì hết rồi. Cậu ta trông u uất, bất chấp mái tóc vàng óng và cặp mắt xanh sáng. Cậu ta chỉ nhếch mép khỉ cười, luôn luôn bất an, phải có một bác sĩ tâm thần chăm sóc, theo dõi. Tuy nhiên gần đây Markus đã khước từ sự quan tâm mà theo cậu ta là thừa của vị bác sĩ này. Cậu ta có thể bị coi là khó tính, nhưng thẳng thắn, trung thực. Theo Tarzan thì Markus là người tốt.
Cố nhiên ai cũng biết Markus còn có một vấn đề thứ hai nữa: ông bố dượng Brochmann.
Bố đẻ của Markus qua đời lúc cậu còn nằm trong xe nôi. Mẹ cậu đi bước nữa. Lấy thêm cái họ Brochmann thành Elisabeth Wagner-Brochmann. Nhưng Markus vẫn giữ nguyên họ bố.
Markus và ông bố dượng không chịu nổi nhau. Vốn kín đáo, Markus không bao giờ kể với ai điều này. Tuy nhiên, đôi khi cậu ta buột ra một xét, và Tứ quái hiểu mọi chuyện.
*
-          Cái thằng cà chớn này, - Tròn Vo làu bàu. - Hứa là đến, rồi chẳng chịu vác mặt đến cho.
Tarzan ngước nhìn lên ban công phòng Markus. Cửa kính đóng kín.
-          Có lẽ nó ngủ.
Tarzan cho hai ngón tay vào mồm, huýt lên một tiếng vang xa cả dặm. Chim chóc trên các tàn cây nín lặng.
Không động tĩnh.
-          Markus ơi!
Không ai thưa.
-          Chắc đi bơi rồi, - Tròn Vo tuyên bố. - Từ nay, tao coi nó như chết rồi, không thèm nhìn mặt nó nữa.
Tarzan nhìn về phía gara. Cổng gara để ngỏ, một chiếc Mercedes khá cũ, những đồ tấm tấm, xe đạp của Markus.
-          Xe đạp của nó vẫn kia, Willi!
-          Thấy rồi.
-          Markus không thích đi xe buýt và ghét tàu điện ngầm.
-          Thì sao?
-          Tao không tin nó đi taxi đến bể bơi. Mà cuốc bộ thì xa quá. Nó còn lười hơn cả mày kia.
-          Tao mà lười?! Tao giữ sức chớ bộ.
-          Chiếc Mercedes cũng ở đây. Nghĩa là ông bố dượng có ở nhà.
Tarzan đến trước cửa nhà, bấm chuông:
Lát sau, Brochmann giật cửa mở ra, nhăn trán:
-          Chuyện gì? – câu hỏi mới niềm nở làm sao, ngang một cái tát.
-          Chúng tôi là Tarzan và Willi, bạn cùng lớp với Markus. Chúng tôi có hẹn với cậu ấy. Cậu ấy có nhà chứ ạ?
Người bố dượng nhìn hai quái không chút niềm nở.
-          Markus đang ốm.
-          Ốm ạ?
-          Tôi không thể để các cậu vào gặp nó được.
-          Cậu ấy bị làm sao ạ? Bệnh lây chăng?
-          Phải, bệnh lây.
-          Cho phép chúng tôi chào và chúc cậu ấy chóng khỏe qua cánh cửa mở hé thôi, được không ạ?
-          Rất tiếc là không.
-          Cậu ấy bị đậu mùa, thương hàn hoặc bệnh dại chăng?
Brochmann dường như đã hết kiên nhẫn, cằm ông ta bạnh ra.
-          Tôi không biết. Tối nay bác sĩ lại đến thăm bệnh.
-          Chắc mai Markus vẫn chưa đi học được ạ?
-          Đi sao được! Tôi sẽ bảo nó là các cháu đã ghé đây.
Brochmann lùi lại. Ông ta người tầm thước, vuông vức, tuổi ngoài 40. Bộ mặt khó đăm đăm, tóc hớ ngắn, đeo kính cận.
Ông ta có một hãng nhỏ, “Brochmann và Corneli”, chuyên sản xuất phụ tùng kĩ thuật, trong đó có cả tai nghe. Vì vậy mà Markus sành khoản này.
Ông ta đóng sầm cửa lại.
-          Khốn khiếp, tao biết làm sao bây giờ chớ!... Tròn Vo rủa.
-          Bộ tai nghe và cái Walkman của mày không phải là vấn đề.
-          Vậy cái gì mới là vấn đề chứ?
Tarzan mím môi, chằm chằm nhìn cánh cửa, ngôi nhà, đoạn lùi một bước, lại ngước nhìn ban công trước phòng Markus.
-          Ông ta nói bệnh lây, vậy mà không biết bệnh gì.
-          Thì sao? – Tròn Vo vặn. - Nhỡ Markus bị dịch hạch.
-          Vớ vẩn! Này Willi, tao có linh cảm không lành. Mày có nhận thấy ông Brochmann cắm cảu không? Ông ta lo cho Markus chăng? Markus căm ghét ông ta, và ông ta cũng đáp lại như vậy. Bây giờ, nhìn tận mặt ông ta, tao càng thấy rõ điều đó.
Tròn Vo trợn mắt:
-          Mày cho rằng ông Brochmann đã đập chết Markus chứ gì? Trong một vụ cãi vả chẳng hạn. Lạy chúa, lấy ai giúp tao chọn mua đồ bây giờ?
-          Mày lúc nào cũng giỡn được. Đợi tao nghe!
Tarzan chạy đến sát nhà, bám theo dàn nho, khéo léo như một con khỉ mà leo lên.
Lá nho loạt soạt. Tròn Vo há hốc mồm nhìn.
Tarzan đã lên đến ban công, nhẹ nhàng đu qua lan can. Qua cửa kính rộng, hắn dễ dàng quan sát khắp căn phòng: hơi bừa bộn, hai tấm ảnh môtô mới treo treo trên tường. Và chiếc giường: trống không, chăn đệm phẳng phiu.
Vậy đó, linh cảm hiếm khi đánh lừa mình. Tarzan nghĩ.
Khi hắn quay xuống. Tròn Vo nhìn hắn dò hỏi:
-          Thế nào? Nó đang thiêm thiếp trong cơn sốt 43oC chứ? Hay nằm trên vũng máu?
-          Quẳng cái thói khôi hài không đúng lúc đó đi! Có gì đáng cười đâu. Markus không ở đó, không ở trên giường lẫn trong buồng vệ sinh. Vì nếu nó đang ốm mà vào buồng vệ sinh, chăn đệm phải lộn xộn chứ. Đằng này giường trải phẳng phiu.
-          Vậy có nghĩa là sao hả?
-          Chắc chắn một điều: ông bố dượng Brochmann nói dối.
-          Thế thì đúng là ông ta đã…
-          Từ từ nào, Willi! Trước khi nói ra những nghi vấn như vậy, tụi mình phải xem xét hoàn cảnh thấu đáo đã. Tất nhiên, về nguyên tắc thì phải hết sức cảnh giác. Tao có nghe và luôn đọc thấy chuyện những bậc cha mẹ độc ác ngược đãi con cái, thậm chí đến chết. Oái ăm ở chổ: nếu muốn lái xe, người ta phải có bằng lái, muốn đi săn phải có giấy phép săn bắn, muốn vũ trang phải có giấy phép sử dụng vũ khí. Riêng về việc nuôi trẻ và các con thơ là không có qui định gì bắt buộc cả. Một tên ngốc hay một kẻ tàn bạo vẫn được nuôi dạy con như thường.
-          Như Brochmann, - Tròn Vo gật gù.
-          Tụi mình hầu như chẳng biết gì về ông ta. Nhưng tớ có nghe Markus nói bác sĩ của gia đình họ là nữ bác sĩ Annerose Milzwinkel. Có thể tìm đến bà ta để hỏi dò.
*
Hai
ÔNG WILHEIM LÁU LỈNH
Tarzan và Tròn Vo ghé vào một trạm bưu điện tra địa chỉ phòng khám của bà bác sĩ Annerose Milzwinkel. Trên đường đến đó, Tarzan kể lại những gì mà Markus đã “xưng tội” với hắn.
-          Willi, tụi mình đã quen với việc Markus tuần nào cũng nghỉ một buổi học. Các thầy cô giáo lấy làm ái ngại cho nó. Mày đừng lộ chuyện với ai nghe, nhưng bệnh hen suyễn của Markus chỉ là bịa đặt thôi. Markus hô hấp tốt như tất cả tụi mình. Nhưng nó thích trốn học, lang thang trong thành phố và dính chặt vào những máy chơi tự động.
-          Vậy hả? – Tròn Vo sửng sốt. – Nhưng lần nào Markus cũng có giấy chứng nhận của bác sĩ mà.
-          Giả mạo đấy. Nó đã thó của bà bác sĩ Annerose cả một tập đơn in sẵn với đầy đủ con dấu. Hàng ngày ở nhà Markus vẫn có một bà đến giúp việc theo giờ. Nó nhờ bà này viết hộ, vì viết lấy thì sợ lộ. Bà giúp việc tên là Pritaklinkel. Bà ấy viết nguệch ngoạc đến nỗi các thầy giáo chẳng đọc được nổi chỉ nghĩ đó là chữ ký Milzwinkel. Xét cho cùng, đó chẳng phải chữ ký giả mạo, mà là một chữ ký có ý gây hiểu lầm.
-          Hết sẩy!
-          Tao chỉ cho đó là tội hình sự. Tao đã bảo Markus thế. Nhưng nó nói rằng chuyện này chẳng hại cho ai ngoài chính bản thân nó.
-          Đôi khi Markus vẫn nói năng nhăng cuội như vậy đó.
-          Rất thiếu suy nghĩ! Và ngu ngốc. Markus có xu hướng kỳ quái là tự hủy hoại mình. Vì vậy cần có những người như tụi mình để giúp nó. Chẳng trông mong gì ở ông bố dượng đâu.
-          Bây giờ nếu rẽ trái, tụi mình sẽ đến giếng Quappen. Không hiểu Karl và Gaby đã đến đó đợi chưa nhỉ?
Tarzan sửng sốt tự thú với bản thân rằng từ lúc gặp Brochmann, hắn đã quên khuấy mất Gaby. Từ những gần 40 phút trở lại đây! Sao lại thế được hả trời?
Gaby ngồi trên thành giếng, hai chân đung đưa, tay đút cho con Oskar những miếng bánh nhỏ.
Karl cầm chiếc máy ảnh nhỏ bấm lia lịa cảnh công chúa cho chó ăn.
Tarzan hôn phớt lên má bạn gái:
-          Xin lỗi nhé! Hai người chờ lâu chưa?
Karl nhét máy ảnh vào cái túi đeo ở thắt lưng.
-          Tai nghe mới tậu của mày đâu? – Quân sư hỏi Tròn Vo.
-          Chả biết rồi tao có sắm nổi tai nghe và máy Walkman không, - Tròn Vo thở dài não nuột. – không có ai chỉ dẫn về kĩ thuật, thì tao chẳng biết đường nào mà lần nữa. Còn Markus thì hình như chết rồi, bị ông bố dượng giết.
-          Saaao? - Cặp mắt xanh của công chúa tròn xoe ra.
-          Đừng nghe Willi, - Tarzan nói. – Nó chỉ tài tào lao thôi. Tụi mình đang lo và nghi ngờ, nhưng chưa có cơ sở gì hết.
-          Các bạn có thể kể trên đường cả bọn đạp đến cửa hiệu của bà Irmi Ebrmann, - Gaby vội nói. – Mình phải tới đó mua vở và lấy chiếc máy chủ cho ba.
Bà Irmi Ebrmann đã già, có một cửa hiệu nhỏ bán văn phòng phẩm. Xưa nay những người trong gia đình Glockner vẫn đến đó mua vở và bút chì. Ba “hiệp sĩ” của Gaby cũng đã là khách quen của bà Irmi.
Tarzan lắc đầu:
-          Việc đó phải tạm gác lại đã Gaby à. Đầu tiên phải hỏi chuyện bà bác sĩ Annerose Milzwinkel đã.
*
Có thể nói những tờ 100 đã thu được kết quả.
Tuy không được như Paul Behnke mong muốn.
Nhưng cha người Italia ấy. – Luciano Pestili, biệt danh “Mắt sáng”, và Vittorio Melfioso còn gọi là “Giết bọ cạp”. - Những ngón tay bẩn thỉu của chúng nhúng vào mọi vụ làm ăn đen tối. Đó là những kẻ cực kỳ tồi bại.
Chúng đã dùng loại máy photocopy màu tối tân nhất để làm bạc giả. Nhưng loại giấy thì chẳng ra gì. Sờ như giấy in thực đơn trong những tiệm ăn của bọn nhà giàu. Màu sắc cũng không đạt.
Behnke - tức Mũi diều hâu, kẻ đang ngồi trên xe taxi – đã mua những tờ bạc này của Luciano và Vittorio. Mỗi tờ giá 25 mark thứ thiệt.
Behnke định cùng Sigi Huber tiêu thụ chúng tại thành phố này. Dĩ nhiên không lộ liễu. Như vậy sẽ lãi mỗi tờ 75 mark. Nếu thành công thì cũng đủ sống.
Sigi – tên đầu tròn, mặt đỏ. – lái taxi suốt ngày. Bản thân gã cũng có kinh nghiệm trong kinh doanh bạc giả, và thấy những tờ bạc này không được mỹ mãn.
Đừng hòng tiêu thụ được ở những nhà hàng, hay ở phần lớn những cửa hàng, cửa hiệu.
-          Tụi mình sẽ làm như lần vừa rồi, - chúng thống nhất với nhau. - Người già mắt kém. Họ chẳng phân biệt được tiền giả, tiền thật. Họ chính là khách hàng của mình. Cũng hơi vất đấy, nhưng thiếu gì các cụ “khốt”, và chỉ sau vài tuần là trút được hết số tiền rởm thôi.
Ấy vậy mà ban nãy chúng bị dội một thùng nước lạnh. Mà bởi ai? Không phải bởi các ông bà lão, ngược lại: bởi hai thằng nhỏ, một béo lùn, một cao lớn, tóc quăn.
-          …lại còn khuyên tụi mình đến Tổng nha cảnh sát chứ!
Behnke rít qua kẻ răng, trong khi Sigi lái taxi chạy qua trung tâm thành phố.
-          Liệu chúng có hỏi lại tay thanh tra đó không nhỉ?
-          Làm sao tao biết được?
-          Nếu tên cớm nghe kể về mày, nhưng lại không thấy mày đến, hắn sẽ sinh nghi.
-          Mày tưởng tao sẽ nộp hết số bạc giả, khai báo về bản thân, và để chúng tống giam ngay chắc? Không, Sigi ơi! Đâu có! Chỉ còn một cách: khẩn trương lên! Tụi mình tuôn hết tiền giả cho thiên hạ, và mất hút.
-          Tùy mày. Tao chỉ chở mày thôi. Tao không biết tí gì về tiền giả cả.
Lúc này chiếc taxi lăn bánh qua phố Waldheimer. Bên phải đường đi cùng chiều, là một bà lão.
Bà mặc áo măng-tô mùa hè. Chiếc xắc tay quặp chặt vào người, đề phòng cướp giật.
Sigi đổ xe sát hè phố. Vẫn để máy nổ.
Behnke xuống xe. Bộ mặt Diều hâu lộ vẻ bực bội. Tay gã cầm vẫn tờ 100 ban nãy, phẩy phẩy.
-          Tại sao ông không thể trả lại chứ? – Behnke kêu lên. – Không lẽ ông muốn tôi đếm sẵn tiền trả taxi để trong túi hay sao?
-          Ông là hành khách đầu tiên của tôi hôm nay. – Sigi đứng bên xe đáp. – Nào tôi đã thu được tiền của ai đâu. Giá ông đưa 20 mark thì tôi đủ tiền trả lại. Đằng này giúi ngay tờ 100! Tôi là quỹ tiết kiệm chắc?!
-          Cái mẻ ông còn chưa được là một con lợn đất kìa!
Mỉm một nụ cười ngọt lịm, Behnke quay theo bà lão.
Gã giật thót người.
Mẹ kiếp, vẫn con mụ ngốc người Leipzig, cái mụ điếc lòi đến thăm cô cháu…
Không! Không phải! Chỉ giông giống thôi.
Gã lập tức gắn lại nụ cười trên môi.
-          Xin lỗi cụ! Cụ có thể đổi giùm tôi 100 mark không ạ? Ông tài xế không có tiền lẻ.
-          Để tôi xem đã.
Bà lão ngót nghét 80 mở xắc tay ra.
Trong ví còn có 97 mark.
Behnke bằng lòng chịu thiệt 3 mark. Bà lão cảm ơn rối rít.
Không dưng được tặng 3 mark! Với đồng lương hưu còm cỏi, 3 mark cũng quí lắm chứ. Giờ đây bà cho phép mình mua một hộp trà loại đắt tiền, chứ không tìm thứ hạ giá như mọi lần nữa. Ôi, phải chi gặp được thường xuyên hơn những người tử tế như ông ta!
*
Chúng đợi bà lão rẽ vào con đường tiếp đó, rồi mới lên xe đi tiếp.
Behnke đã đút túi 50 tờ bạc giả. Và hôm nay gã đổi được 7 tờ.
Lúc này gã lại xuống khỏi xe của Sigi ở chổ hai phố Chung Thủy và Oshari giao nhau, mồm lão quàng quạc.
-          Tại sao ông lại không thể…
Ngay góc phố là một cửa hiệu nhỏ văn phòng phẩm, để tên “LEHRMANN”.
Nạn nhân của Behnke đang đến gần.
Ông Wilheim Pachowski vừa kỷ niệm sinh nhật lần thứ 76 ngày hôm qua, đầu vẫn còn cảm thấy chuếch choáng hơi men, bụng ấm ách, nói chung là không được vui vẻ cho lắm.
Hai mắt kính dày như đít chai che kín đôi mắt, chiếc mũ nan trên đầu đã cũ, ông Wilheim chống gậy thong thả đi trên đường.
Gió lật vành mũ của ông, để lộ mớ tóc hoa râm. Ông Wilheim chống người trên gậy , dừng bước.
-          Cái gì? Tôi có đổi tiền cho ông được không ạ?
-          Vâng, nhờ ông! Người tài xế không có tiền lẻ trả lại.
Ông Wilheim nheo mắt cúi người ra trước, nhanh tay giật lấy tờ giấy bạc.
-          Cái gì thế này? Tờ 20 mark hả?
-          Tờ 100 mark. Ông không nhìn thấy sao?
-          Tôi chẳng thấy gì cả, tôi gần như lòa ấy mà. Ra là 100 mark? Sao sờ cứ như tờ 50. Ông định lừa tôi à?
-          Lạy chúa! Đó là tờ 100.
Behnke chột dạ. Hãy bình tĩnh nào! – Gã tự nhủ. Thế nào lão già cũng phải đổi.
-          Để rồi…rồi tôi bị lừa, hả? – Wilhmeim nói. Đoạn sực nhớ: - Khoan đã! Để tôi cho bà Irmi Ebrmann xem. Nếu bà ấy bảo đây là tờ 100, thì đúng là 100 thật. Chờ cho một giây thôi!
Ông vội vã bước. Tay trái chống gậy, tay phải cầm tờ giấy bạc.
Behnke sững sờ nhìn ông già biến vào cửa hiệu. Cửa sập lại. Mặt sau của những quầy kính bày hàng che khuất phần trong cửa hiệu.
-          Mẹ kiếp, Paul! – Sigi rít lên. – Lão khọm ngu ngốc ấy định bày trò gì vậy?
-          Mày nghe rồi còn hỏi.
-          Thế nhỡ mụ kia nhận thấy điều gì thì sao?
-          Vậy thì tụi mình sẽ điên tiết lắm chứ sao. Nhưng phải tập mà chịu đựng thôi. Chắc còn gặp nhiều phen bực mình. Số bạc giả này chẳng ra chó gì, nhưng tao đã ôm vào thì phải cố tiêu thụ cho hết.
Trong khi đó, ông Wilheim đang cười phô hàm răng giả đều tăm tắp.
Có mỗi bà Irmi Ebrmann trong cửa hiệu.
Bà ít hơn ông Wilheim 3 tuổi, và khá thân với ông.
-          Này bà Irmi! – ông Wilheim vẫy vẫy tờ giấy bạc. – Đưa ngay cho tôi tờ 100 giả mà gần đây có kẻ đã lừa bà. Bà còn giữ nó đấy chứ? Nào, nhanh lên! Hãy cầm lấy tờ 100 này, thay vì tờ giấy lộn đó. Đừng ngại, bà Irmi! Tôi chịu trách nhiệm về việc này.
Người đàn bà giật lùi:
-          Kìa ông Wilheim! Việc này bị cấm cơ mà.
-          Vớ vẩn! Đưa đây tôi!
Từ khi hai người quen nhau, ông đã luôn là người có tiếng nói quyết định. Bà Irmi biết cãi lại ông lão ương gàn này chỉ vô ích.
*
Phòng khám của bà bác sĩ Annerose Milzwinkel nằm trong một toà nhà mới, phía trên một siêu thị.
Karl, Tròn Vo và con Oskar trông xe đạp. Gaby tháp tùng Tarzan lên gặp bà bác sĩ.
Hai đứa ngồi đợi ngoài phòng chờ một lát, đợi bà bác sĩ tiếp chúng.
Bà bác sĩ chừng gần 40 tuổi. Mái tóc vàng, hớt ngắn kiểu đàn ông, cặp mắt nâu đôn hậu, thân hình như nữ lực sĩ đẩy tạ. Chiếc nhẫn cưới của bà Tròn Vo gấp ba nhẫn cưới bình thường.
-          Có ai nhắn tôi điều gì chăng? – bà hỏi sau khi hai quái đã tự giới thiệu.
-          Không hẳn ạ, - Tarzan mỉm cười thân thiện. - Thật ra chúng cháu chỉ muốn hỏi bà xem Markus Wagner. – con riêng của vợ ông Brochmann – đã được đưa vào bệnh viện nào ạ.
Bà bác sĩ nhíu lông mày, nét mặt lộ vẻ cực kỳ sửng sốt.
-          Markus Wagner ư? Cậu ta ốm à?
-          Ông Brochmann nói là bệnh lây ạ. Vì thế ông ta không cho chúng cháu vào gặp Markus. Nhưng chúng cháu là những người bạn tốt nhất của Markus, và muốn ít nhất cũng tìm sách cho cậu ta đọc trong khi phải nằm dưỡng bệnh.
-          Tôi không biết gì chuyện đó.
-          Nhưng bà là bác sĩ của gia đình Brochmann phải không ạ?
-          Cho tới hôm kia tôi vẫn là bác sĩ của họ mà. Hôm kia tôi còn kê đơn cho ông Brochmann…- bà tự ngừng lời. - Chẳng thấy ông ta đá động gì đến Markus cả. Cậu ta ốm từ khi nào vậy?
-          Theo cháu thì: Hẳn Markus đã đột nhiên mắc bệnh trong khoảng thời gian từ 13 đến 13 giờ 45 phút  Dịch hạch, đậu mùa, hay thổ tả gì đó.
-          Liệu có nhầm lẫn gì không?
-          Chúng cháu cũng đang tự hỏi như bà. – Tarzan gật đầu. - Rất cảm ơn bà, thưa bà bác sĩ.
Trở xuống dưới phố, Tarzan thuật lại cho các bạn, đoạn nói:
-          Vậy là Brochmann nói dối. Bây giờ tụi mình càng có lý do để nghi ngờ.
-          Ôi! Markus đáng thương! – Tròn Vo dài mồm tán. – Cái chết của nó sẽ gây nhiều hàng tít lớn trên báo chí. Phần lớn những đứa con bị bố mẹ chúng đánh đến chết đều là nhưng đứa trẻ còn bú sữa. Mà Markus thì đâu còn ở tuổi chập chững nửa, nó…
-          Mình thấy đâu có gì đáng cười. – Gaby quạu. – Không ai đùa tếu trước những chuyện thương tâm như vậy cả, Willi.
-          Thì mình nói thế để che dấu sự lo lắng thôi mà.
Tròn Vo lẩm bẩm, rồi cắn kẹo sôcôla.
Karl hỏi:
-          Tụi mình báo ngay cho ba Gaby, hay tự tìm hiểu đã? Bằng cách đặt cho Brochmann những câu hỏi khó chịu chẳng hạn. Có thể ông ta sẽ nói ra sự thật, và sự thật đó biết đâu lại không đến nỗi tệ hại như mình tưởng.
-          Sự thật hiếm khi không tệ hại. – Tròn Vo nói giọng u ám. – Bao giờ người ta chẳng cầu mong mọi sự sẽ ổn cả. Nhưng thử hỏi có cái gì ổn đâu chứ! – Cu cậu ngắm nghía thanh sôcôla trên tay – Thanh kẹo này giờ cũng đâu còn được như trước. Chà, vì mãi cạnh tranh đấy. Ba mình sẽ không bao giờ cho xuất xưởng cái loại hạng bét này. Quá nhạt nhẽo.
-          Thôi, đến chổ Brochmann nào! – Tarzan quyết định. – Có thể ông ta đã dối bác sĩ, tuy mình không tin khả năng này lắm. Nhất định tụi mình không để ông ta nói dối lần nữa.
Cảnh vật ở nhà Brochmann chẳng có gì thay đổi.
Chiếc Mercedes vẫn đậu ở trong gara.
Sau khi Tarzan bấm chuông, cũng lại Brochmann thân chinh ra mở cửa.
Ông ta không mặc áo vét, cổ sơ mi mở phanh, nút cà vạt trễ tận ngực. Mặt Brochmann đỏ hơn trước. Hoặc ông ta vừa tập thể dục, hoặc mới nốc bia. Tarzan đoán là tại bia thôi.
Cặp mắt lạnh lùng say đôi mắt kính.
-          Lại chúng tôi đây ạ, - Tarzan nói. – Chúng tôi đã đến hỏi bà bác sĩ của gia đình ông, bà Annerose Milzwinkel. Tôi có cần nói thêm nữa không?
-          Sao? Có chuyện gì?
-          Dù sao thì Markus cũng không hề nằm trên giường. Tôi đã dòm qua cửa ban công phòng cậu ấy. Markus cũng không bị ốm. Ít nhất là bác sĩ Milzwinkel cũng chẳng biết chuyện ấy. Thưa ông Brochmann! Chúng tôi muốn nói chuyện với Markus. Chúng tôi sẽ không ra về trước khi gặp được cậu ấy đâu!
Brochmann trân trối nhìn những gương mặt non trẻ. Ánh mắt ông ta chuyển xuống con Oskar, rồi lại chĩa vào Tarzan.
-          Các cậu…đã hỏi bà bác sĩ hả? Mẹ kiếp! Tại sao?
-          Vì chúng tôi không tin là Markus ốm. Chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy vậy?
-          Nó…- Brochmann nghiến răng như cắn phải miếng xúc xích rắn. - Chuyện đó không liên quan gì đến các cậu.
-          Ông có thấy cô bạn gái này của tôi không? Đây là Gaby Glockner, con gái thanh tra Glockner, thuộc cảnh sát hình sự thành phố. Nếu ông không giải thích cho chúng tôi tại sao ông bày ra trò ú tim này, thì chúng tôi sẽ báo cho thanh tra Glockner.
-          Cậu thật quá…- Brochmann không nói hết câu. Mặt ông ta đang phừng phừng đỏ vì tức giận, lúc này bỗng tái đi. – Các cậu cư xử thật vô liêm sỉ. Nhúng mũi vào việc riêng của người khác. Các cậu…Quỷ tha ma bắt các cậu đi!
-          Chuyện đó thì còn lâu mới xảy ra kìa. – Tarzan nói - Cuộc đời trước mặt chúng tôi còn dài. Markus đâu?
-          Tôi không biết.
-          Ông bảo sao?
-          Tôi không biết. Nó không nói nó đang ở đâu.
-          Ông làm ơn giải thích được chứ?
Brochmann thở dài, dựa lưng vào khung cửa.
-          Tôi nghĩ sau khi tan học nó đã không hề trở về nhà nữa, vì…
-          Có đấy! – Tarzan cướp lời ông ta.- Thậm chí hoàn toàn chắc chắn. Chả là cậu ta đã đạp xe đến trường, và giờ đây xe đạp của cậu ta đang để trong gara đó thôi.
-          Thật hả? Thế mà tôi không nhận thấy đấy. – Brochmann gật đầu khó hiểu. – Tôi cũng quá luống cuống. Giờ vẫn chưa bình tĩnh được. Là vì…Markus có gọi điện đến văn phòng của tôi. Nó nói rằng nó…Phải…chúng tôi không hòa hợp với nhau. Luôn luôn có xích mích, cãi cọ. Vậy là Markus nói rằng nó sẽ không chịu ở lâu hơn dưới mái nhà của tôi, mà sẽ bỏ đi – nó bảo như vậy đấy - bỏ đi bụi đời, lang thang. Nó muốn vứt bỏ tất cả - trước hết là rời xa khỏi tôi.
-          Cậu ta đã nói như thế với ông trong điện thoại sao? – Tarzan sửng sốt hỏi.
-          Đúng vậy. Nhưng nó có hẹn một điều, - suýt nữa tôi đã phá lên cười nếu toàn bộ câu chuyện không đáng buồn đến như vậy. Chả là Markus không chắc quyết định của nó đến mai có còn giá trị không.
-          Ông nói vậy nghĩa là sao?
-          Cố nhiên tôi đã bắt Markus bỏ cái ý định ngu ngốc ấy đi. Nhưng Markus đã đề nghị, và chúng tôi đã thỏa thuận với nhau. Nó xin thời gian suy nghĩ đến tối chủ nhật. Cho tới khi đó, tôi không được báo chuyện nó mất tích, không nhờ đến cảnh sát. Tối chủ nhật, nó sẽ cho tôi biết quyết định dứt khoát của nó. Hoặc Markus quay về, hoặc nó sẽ dấn thân vào “đám bụi đời Châu Âu”, như cách gọi của nó. Cái kiểu tự do kỳ quái đó có nhiều ý nghĩa đối với nó.
-          Thế tối chủ nhật Markus sẽ gọi điện lại ư?
-          Nó đã hứa như vậy, 9 giờ tối chủ nhật tôi phải quanh quẩn gần máy điện thoại. Tôi sẽ làm như vậy.
Cả bọn đến sửng sờ. Karl trầm tư lau kính vào ống tay áo: chứng tỏ nó đang xúc động mạnh.
Markus, mày điên ư? Tarzan nghĩ. Mày nghĩ ra trò gì quái lạ vậy. Còn tụi mình, khốn nạn, tụi mình chẳng nhận thấy Markus đã khổ tâm đến mức nào mới quẫn trí như thế. Tệ, tệ quá!
-          Còn hỏi gì không? – Brochmann lại u ám nhìn như ban đầu.
-          Và ông đã đồng ý? – Gaby hỏi.
-          Tôi biết làm sao được? Mắng chửi nó ư? Để nó không thèm gọi về cho tôi chăng?
-          Và ông tính giữ lời: không khai báo việc cậu ta mất tích cho tới tối chủ nhật?
-          Tôi giữ lời. Và tôi cũng đề nghị các cậu không hở ra chuyện này.
Tarzan nhún vai:
-          Chúng tôi không thể hứa được. Dẫu sao bây giờ chúng tôi cũng đã hiểu ra vấn đề. Xin chào ông.
*
Cửa nhà sập sau lưng Tứ quái.
Một chiếc Volvo xám, cùng đời với chiếc Mercedes của Brochmann mang biển số thành phố này, dừng lại. Người đàn ông vừa xuống xe cao lớn. Cái đầu tròn thung lủng, mái tóc bàn chải. Hai má chảy xệ.
Má Chảy Xệ mỉm cười với Tứ quái. Nhưng lũ trẻ chẳng còn bụng dạ nào mà cười.
Mỗi Karl lên tiếng:
-          Chào ông Corneli.
-          Chào cậu. Chúng ta biết nhau chăng?
-          Không, nhưng tôi biết ông là ai. Markus đã có lần kể.
-          Chà, thế đấy, thế đấy, - Má Chảy Xệ nói và vắt chiếc áo vét lên vai.
Khi ông ta đến trước nhà, cửa lập tức mở ra.
-          Chào Diethelm! – Brochmann vui vẻ nói.
Corneli nói gì đó không nghe rõ, rồi biến vào trong. Brochmann lập tức đóng kín cửa.
-          Corneli à? – Tarzan quay hỏi Karl. - bạn góp vốn của Brochmann hà?
-          Hãng của họ tên là “Brochmann và Corneli”, - Karl gật đầu. - Cả hai chung phần ngang nhau. Markus kể với mình vậy.
-          Thật điên rồ, nếu những điều Brochmann nói với tụi mình là đúng, - Tarzan tóm tắt ấn tượng chung của cả bọn.
-          Bạn nghi ngờ à? – Gaby hỏi.
-          Mình thấy không thích hợp với tính khí của Markus. Nó có phần chua chát, u sầu thật, nhưng không phải loại bỗng nổi loạn lên như vậy. Sáng nay ở trường. Markus vẫn hoàn toàn bình thường.
-          Vậy thì mình cũng chẳng đến nổi sai, - Tròn Vo vội xen, - trong mối ngờ ghê ghớm của mình. Biết đâu…kìa, Gaby, đừng nhìn mình như thế…hóa ra đúng là một tội ác thật. Và Brochmann đang chuẩn bị đào tẩu. Lão tìm cách hoãn binh, mới bày trò hẹn hò tới tận tối chủ nhật, hả? Bốn ngày chứ ít đâu! Ôi trời! Thời buổi này chừng ấy thời gian thì thừa sức lẩn đến tận cùng thế giới.
Karl gật đầu đồng tình với chàng mập.
Tarzan suy tính.
-          Một mình tụi mình không thể kham nổi vụ này đâu…
-          Mình cũng nghĩ thế, - Gaby tán thành. – Tụi mình phải cho ba mình biết chuyện này. Nhưng có lẽ trước đó mình phải đến cửa hiệu của bà Irmi Ebrmann đã…
-          Để sau! – Tarzan ngắt lời bạn gái - Tổng nha cảnh sát nằm ngay trên đường tụi mình qua. Tụi mình thông tin cho ba bạn rồi cả bọn tháp tùng bạn đến bà Irmi.
Bốn đứa lên xe đạp.
*
Quả nhiên ông già quay ra ngay, cười cười
-          Đúng là tờ 100 thật.
-          Bây giờ thì ông còn nghĩ là tôi định lừa ông nữa thôi? – Behnke nói.
-          Nghĩ, nghĩ…nghĩ là thế nào hả? Phải tự mình biết chắc, anh bạn trẻ ạ.
-          Vậy bây giờ thì sao? Ông có thể đổi hay không? Người tài xế đang đợi, mà đồng hồ tính tiền vẫn đang chạy. Ông làm ơn nhòm vào cái ví của ông giùm tôi tí!
Ông Wilheim Pachowski đưa mắt về phía cửa hiệu của bà Irmi. Nhưng bà bạn già của ông không ló ra.
Chắc chắn bà ấy đang sợ hãi và buồn rầu lắm đây, bà bạn tốt bụng của tôi.
-          Nào, ta thử xem, - ông Wilheim thoải mái tuyên bố và bắt đầu trò chơi nhỏ của mình.
Với tờ bạc trong tay, chiếc gậy treo trên cánh tay, ông bắt đầu vỗ vỗ các túi áo, túi quần.
-          Nó đâu rồi nhỉ? Đâu rồi nhỉ? Trời ạ, tôi không mang theo cái ví rồi. Sao hay quên thế không biết! Rõ là tuổi già.
Behnke không kiềm chế nổi nữa. Gã giật phắt lấy tờ bạc, mặt đầy hằn học.
-          Già và vô dụng hả? Nhìn thấy ngay, cố nội ạ.
-          Sao? Ông nói gì?
-          Ồ, lão hãy nằm vào quan tài và để người ta đậy nắp đóng đinh lại được rồi.
-          A…ông xúc phạm tôi! – Ông Wilheim vung gậy lên.
Ông già 76 tuổi chắc định vụt cho Behnke môt vụt, nhưng gã đã tót lên chiếc taxi, bụng căm uất. Và Sigi cho xe chạy.
Ông Wilheim bỏ kính ra.
Mọi vật ở ngoài khoảng cách 95 cm ông đều ông rõ mồn một – rõ như 69 năm trước, khi người ta gọi ông là “Mắt Đại bàng” trong trò chơi “Thổ dân da đỏ”.
Ông Wilheim nhìn biển số xe.
Những chữ cái của thành phố này. Aha! Rõ đến VH 131.
Oái thằng láo lếu! Được, nó sẽ biết tay ta.
Ông Wilheim hậm hực quay vào cửa hiệu.
Bà Irmi Ebrmann đứng trước một giá bày hàng rụt rè hỏi:
-          Anh ta có nhận thấy gì không, ông Wilheim? Anh ta có…
-          Vớ vẩn! Chẳng nhận thấy gì hết. Nhưng hắn xúc phạm tôi. Hắn sẽ được một bài học nhớ đời.
Đứt lời, ông Wilheim xăm xăm đi vào văn phòng của bà Irmi, tra danh bạ điện thoại, rồi bấm số máy Tổng nha cảnh sát.
-          Lạy chúa! Ông định làm gì thế? – Bà Irmi hỏi.
Ông phác một cử chỉ phiến bà im thít.
-          Cho tôi nói chuyện với ban điều tra bạc giả! – ông yêu cầu, khi đầu dây bên kia có người nhấc máy.
-          Họ…khoan đã! Tôi sẽ nối máy để ông nói chuyện với thanh tra Glockner.
Ông Wilheim bịt tay vào ống nói, quay bảo bà bạn:
-          Anh ta cho tôi nói chuyện với một ông thanh tra tên là Glockner.
-          Ôi, lạy chúa! Lạy chúa tôi!
-          Suỵt!
-          Glockner đây! – Ba Gaby nói.
-          Thưa ông thanh tra! Vừa có một kẻ toan lừa tôi với một tờ 100 mark. Hắn muốn tôi đổi tiền lẻ cho hắn, haha! Nhưng tôi đâu có phải người thời xưa. Tôi làm như quên mang ví theo. Thưa ông, hắn ngồi trên một chiếc taxi. Số xe của thành phố này, với đuôi là VH 131. Hắn chạy về hướng quảng trường Schieferspiel. Tôi nghĩ tên này là kẻ làm bạc giả. Chính thế! Làm bạc giả. Nếu ông nhanh lên, ông sẽ còn kịp tóm hắn, phải không ạ?
-          Xin ông cho biết quí danh! – Ông Glockner yêu cầu.
-          Wilheim Pochowski! Tôi đang ở trong cửa hiệu của bà Irmi Ebrmann. Đó là…
-          Tôi biết, - ông Glockner đáp – Ông hãy ở nguyên đó. Tôi sẽ phái một xe tuần tra đến ngay.
Ông Wilheim gác máy:
-          Ông ấy phái xe tuần tra đến đây.
Ông vừa bảo là thanh tra Glockner phải không? – bà Irmi hỏi – Tôi có biết ông ấy. Từ lâu, gia đình Glockner vẫn là khách quen của tôi. Thật ra hôm nay con bé Gaby định đến lấy chiếc máy chữ.
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0