📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Phòng Lưu Trữ

Xin lỗi, em chỉ là con đĩ ! - Bảo Thê (Trang Hạ dịch)

1 trả lời, 1.167 lượt xem — Trang 1 / 1
    Nếu bạn nhìn thấy tiêu đề này và nghĩ rằng nội dung của những gì tiếp sau đây sẽ là một câu chuyện dâm loạn thì bạn đã lầm! Đây không phải là tiểu thuyết dâm loạn, đây là một câu chuyện xúc động lòng người sâu sắc. Cuốn sách nói về cái đẹp, và bày tỏ về nỗi đau của Hạ Âu - một cô gái mang tiếng là đĩ, và người bạn trai Hà Tiểu Bân. Những trắc trở trong đời cô thuật lại một chuyện tình đau xót. Truyện được đăng tải lần đầu trên mạng book.mop đã được hàng chục triệu độc giả người Hoa bình chọn là tác phẩm kinh điển mới của dòng văn học mạng của thế hệ người viết mới. Bản dịch này theo đúng nguyên tác, ngắn gọn và chân thực so với bản sửa chữa trong lần in đầu của truyện năm 2005.
 
Lời tựa:
"Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là một con đĩ!"
 
**********
Chương I
 
    Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: "Mày nuôi con đĩ này, làm sao mà trông cứ như gái trinh ấy nhỉ?!"
    Tôi không thích mọi người gọi Hạ Âu là đĩ, nhưng Hạ Âu đích thực là một điếm bán thân nuôi miệng, mà tôi cũng không nói được đĩ và điếm thì khác nhau ở chỗ nào. Tuy nhiên, vẫn cứ không thích mọi người gọi thế. Tôi chưa từng phân tích lý do.
    Hạ Âu năm nay mười chín. Hạ Âu rất xinh đẹp. Cô gái xinh đẹp Hạ Âu là một con đĩ, không thích cười, không nhiều lời. Mặt cô luôn tràn đầy một nỗi thanh tân. Đó là nguyên nhân vì sao thằng bạn tốt của tôi - Đại Bản - toàn bảo Hạ Âu nom như là gái trinh.
    Có thể nói Hạ Âu là một con đĩ không có trách nhiệm với công việc. Cụ thể ở chỗ, cô vĩnh viễn không bao giờ rên rỉ trên giường.
    Gái giang hồ tiếng rên dâm dật, âm thanh lúc cao thất thanh, lúc hổn hển đứt đoạn, kích thích và triền miên. Hạ Âu khi lên giường toàn cắn chặt môi chịu đựng chứ không phát ra bất cứ âm thanh nào.
    Lần đầu tôi làm tình với  Hạ Âu là khi cô mới mười sáu. Khi tôi vừa đi vào cô ta, sự biểu lộ đau đớn của cô làm tôi lầm tưởng tôi  đang hiếp dâm một trinh nữ, không cầm lòng được, tôi đã vỗ về an ủi cô. Khi phát hiện mình bị lừa, tôi lẳng lặng và tức tối XXX cô ta một mẻ. Có điều cũng tắt đèn. Tôi không thích thấy vẻ khổ sở của cô ta, tuy tôi cho rằng đó là cô ta giả vờ.
    Có lẽ đau quá, cô ta nói nhỏ một câu :
- Anh nhẹ chút đi!
- Không được!
- Vì sao?
- Vì em chỉ là một con đĩ!
    Sau này Hạ Âu không bao giờ thốt lên một lời lúc ở trên giường nữa. Hạ Âu vốn đã ít nói, thành ra làm tôi trở nên như con yêu râu xanh đang thỏa mãn với một con sextoy bơm không khí vậy.
    Tôi biết tôi không phải yêu râu xanh. Hạ Âu cũng biết điều đó.
    Ngoài lúc lên giường, tôi đối xử với Hạ Âu có thể coi như là một quân tử. Tháng nào cũng đưa lương đều đặn, đúng ngày, không chậm không thiếu. Mà cô ta cũng có quyền tự do và không gian riêng của cô. Tất nhiên lúc nào tôi có nhu cầu thì cô phải có mặt.
    Đôi khi, tôi cảm thấy Hạ Âu đâu phải thuộc hạng người làm đĩ, hoặc có thể cô ta chỉ xấu trước mắt tôi. Hoặc có thể dáng vẻ cô ấy buộc cô ấy cố gắng làm ra vẻ ngây thơ. Suốt ngày chỉ mặc quần bò, buộc tóc đuôi gà. Co dù vóc sắc cô làm vẻ hấp dẫn của cô càng đàn bà hơn.
    Hạ Âu học đại học năm thứ hai. Ban ngày cô lên lớp bình thường, đêm về cô đến nhà tôi.
    Bạn bè thường hỏi, vì sao tôi không kiếm một cô bạn gái như thói thường mà lại đi bao một con đĩ làm tình nhân?! Ha ha, tôi nghĩ có khi những con đàn bà miệng leo lẻo ái ái ân ân, nói yêu tôi đâu đã chắc gì được như Hạ Âu. Em đã nói rõ rồi. Em cần tiền!! Câu đầu tiên Hạ Âu nói với tôi là: "Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?" Ha, nói trắng phớ luôn!
    Đó là 4 năm trước. Hôm đó, tôi với vài người đồng nghiệp đi tiêu khiển ở một quán bar tên là Yêu Lục. Hạ Âu quần bò, khoác ba lô kiểu học sinh bình thường, đến trước mặt tôi và đã nói với tôi câu nói đó.
    Khi nói, cô ấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
- Cái gì? - Tôi tưởng tôi nghe nhầm, cho dù lúc đó quán bar đang bật nhạc đồng quê nhè nhẹ.
- Em...em có thể ngủ với ông.
    Cô nhắc lại, âm sắc kiên định hơn mọi tưởng tượng.
    Mấy thằng bạn trời đánh, thường ngày vẫn sợ gầm trời không ai biết làm loạn, bắt đầu ồn ào lên, tới tấp chỉ trích Hạ Âu đáng lẽ nên ngủ với một người một đêm. Thậm  chí có người bắt đầu vuốt lên mặt cô, xoa ngực cô.
    Hạ Âu sợ hãi, song không bỏ đi, không né tránh, cứ nhìn tôi thôi.
- Cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô vị thành niên à?
    Nhìn cái thân hình nhỏ bé phát dục chưa lấy gì làm đầy đủ của cô, tôi không khỏi nghi ngờ. Nhưng đôi mắt của cô quá đẹp. Màu da trắng thấm từ trong ra ngoài mang một vẻ cuốn hút khó tưởng tượng nổi. Khi lớn hết hẳn, có lẽ cô ta sẽ là một cô ả ra trò đây!
- Tôi đã 16! - cô nói khẽ.
- Bé thế tôi á? Cô làm nghề gì?
    Xem ra cô ấy có vẻ không thể làm nổi cái nghề làm đĩ!
-....Làm đĩ!
    Nói câu này, cô tỏ rõ vẻ rúm ró.
- Cô cần tiền à? Tuổi còn bé thế này mà không chịu học hành!
    Chút lý trí còn tồn tại trong tôi đã lên giọng giáo huấn cô. Vả chăng tôi muốn nói thêm vài câu mà. Nhưng khi nhìn vào đôi đồng tử nông và trơ, tôi thấy tôi đã nhầm tưởng mình thông minh. Cái nhìn kia bình thản, tự nhiên, như đang hỏi ý kiến người lãnh đạo một vấn đề gì đó.
    Sau đó tôi mang cô ta về nhà, nhưng không giữ cô lại qua đêm. Làm xong chuyện kia, cho cô ta năm trăm tệ, thả cô ta đi.
    Tôi thừa nhận tối đó khi tôi bảo cô ta đi ra, ánh mắt lưu luyến của cô ta làm tôi hơi có ý tiếc, nhưng tôi vẫn lạnh lùng đóng sập cửa chính, dặn chính mình "cô ta chỉ là một con đĩ" để an ủi nỗi ân hận cứ day dứt mãi trong tôi.
    Một con điếm kỳ dị. Tôi cười đau khổ với tôi. Trần đời này cái chó gì cũng có đủ rồi. Gặp càng nhiều thì thành thục càng nhanh thôi mà.
    Nhưng tôi không thể ngờ rằng, trong hai năm sau, tôi gặp lại cô ấy và hứa bao nuôi cô ấy 2 năm. Hai năm đó, nếu cần thì ở luôn tại nhà tôi. Mỗi tháng tôi cho cô ấy hai nghìn tệ.
   
**********
Chương II
 
    Lần thứ hai tôi gặp lại Hạ Âu là mùa hè hai năm sau. Khi đó tôi vừa chia tay người yêu. Tôi cảm thấy những gì mà người phụ nữ cần thì tôi vĩnh viễn chẳng bao giờ có thể cho họ. Ví dụ như thời gian, ví dụ như hôn nhân. Sau khi chia tay, có một thời gian rất ngơ ngác, tôi biết đó là nỗi trống trải.
    Lái xe chạy vô định trong thành phố, nghĩ ngợi lung tung. Tôi nghĩ tôi, mặt mũi sáng sủa, nhưng nhìn thật sâu vào thì con người tôi cũng chỉ là một người nghèo trong một xó xỉnh của thành thị. Và tôi, giống hệt như mọi thanh niên thành đạt ở thành thị, nghèo đến mức chỉ còn lại mỗi tiền bạc và đầy những lý do hận đời chất chứa trong lòng.
    Mùa hè năm đó thực sự oi ả. Tôi bật máy lạnh để quên được cái không khí nồng nực ngoài cửa kính xe. Khi xe tôi lướt qua cồng trường Đại học C., tôi bắt gặp Hạ Âu. Khi tôi nhận ra cô nàng, lặng lẽ, xe dừng bên cạnh người.
    Tôi đã hiểu vì sao em mang tên Hạ Âu. Khi em đứng dưới ánh mặt trời, nghiêng gương mặt bị nắng chiếu hồng, đứng yên ở phía ấy, hoàn toàn giống như một làn gió thanh tân giữa trưa nồng. Tất nhiên là lúc đó tôi còn chưa biết tên cô ta.
   Tóc đã dài hơn xưa chút, mặt không khác, thân thể đầy đặn hơn vài phần, đường nét hấp dẫn song dáng người vẫn thanh mảnh như xưa. Tôi phát hiện ra suốt hai năm nay, tôi luôn khao khát đôi mắt kia, đôi mắt vô tình liếc tôi một lần, vẫn là sức cuốn hút ma muội và trong trắng ấy.
    Con đĩ này biết chăm chút cho phong cách, khí chất. Ít ra chả ai nhìn ra cô nàng làm nghề gì.
    Sau độ mười phút, một người đàn ông trung niên đi tới, nhét cho cô ta tập tiền rồi đi, thậm chí chả buồn nói bye!
    Tôi xuống xe, đi về phía em:
- Hi, em gái, hy vọng em còn nhớ ra tôi!
    Tôi ác ý nghiến hai chữ "em gái" một cách vừa tàn nhẫn vừa rõ ràng. Em vừa nhìn tôi đã nhận ra ngay:
- Ông à? - rồi em định bước đi.
    Nhưng tôi gọi em lại:
- Em đang làm gì? - Tôi hỏi thừa câu này, vì tôi thấy em đang đi vào cổng trường Đại học C.
- Làm đĩ !
    Em đáp, có vẻ đã bất cần hơn so với hai năm trước. Tôi cảm giác toi hơi nổi giận vô lý:
- Mẹ bố mày, mày làm đĩ cái gì? Tao còn chưa gặp con đĩ nào vừa xấu vừa mất dạy như loại mày!
    Cô nàng rõ ràng khựng lại một chút, rồi nàng cười. Đáng phải nhắc là, Hạ Âu rất ít cười, nhưng khi nàng cười, như bông bồ công anh bị gió thổi tan, sẽ bay tới khắp nơi nơi.
- Thế thì tôi là một con đĩ không yêu nghề. Còn gì nữa không? Tôi phải vào trường đây.
- Gượm đã, thế...người đàn ông lúc nãy là ai? - hỏi xong tôi thấy mình ngu quá.
- Sao anh không nghĩ đấy là bố tôi? - cô nàng nói, mặt thản nhiên lạnh lùng. Vậy mà tôi tưởng nàng cười giễu - chứ tôi tưởng đĩ là phải thế nào nữa đây?
- Cô tên là gì?
- Hạ Âu.
- Ờ, Hạ Âu - tôi ngẫm nghĩ giây lát - Giai của cô cho cô bao nhiêu tiền?
- Ông ta không phải giai, ông ta chỉ như là chủ nhà. Lúc nãy ông ta cho tôi hai nghìn.
    Tôi tuyệt vọng đến tận cùng. Liệu ai tưởng tượng được, một thiếu nữ xinh đẹp như một đóa hoa, đứng dưới nắng sáng, dáng vóc thanh nhã và thuần khiết trong chiếc áo sơ mi và quần jean, lại có thể thản nhiên mô tả việc trao đổi dục vọng xác thịt và tiền bạc với một người đàn ông tự nhiên như thể chỉ khen "Em hôm nay nhìn thấy một chiếc váy rất đẹp!"
    Tôi thực ra lại khao khát cô nàng chỉ sống, chỉ nghĩ đúng với lứa tuổi thanh xuân của nàng.
- Tôi sẽ bao cô! - câu này không phải một lời chót lưỡi tôi thốt ra, mà kỳ cục sao, âm điệu và gương mặt tôi khi đó có lẽ đã đầy chờ mong.
- Tốt thôi. - cô ta nói, mặt lạnh tanh.
    Sau đó, cô thuộc về tôi, trong thời gian là hai năm.
    Nhưng chỉ vài hôm sau, tôi phát hiện tôi đã mang về một con sextoy bơm không khí, không biết rên rỉ trên giường mà thật như một con câm chỉ biết cắm mặt nấu cơm pha trà.
    Mỗi chiều tan sở về là thấy Hạ Âu bò ra bàn đờ đẫn, lặng lẽ cắm ánh mắt vào bát thức ăn trên bàn, không hiểu đang ngẫm nghĩ cái gì, cũng không biết có vui thích gì không. Tôi phải to giọng nhắc:
- Này, tôi về mà ngay cả đôi dép cô cũng không thèm nhấc hộ tôi sao?
    Thế là cô nàng mới vội vã đi tìm cho tôi đôi dép lê.
    Hạ Âu là một cô gái ngoan. Kêu thức ăn nhạt, bèn đi bỏ muối. Than mệt mỏi sẽ đấm lưng cho tôi. Nhưng có điều, cô không thốt một lời. Cái "ưu điểm" không thốt ra âm thanh của cô cũng được biểu lộ ra trên giường. Đấy là nơi duy nhất mà tôi mãi vẫn không thể chịu đựng được cũng như là nơi duy nhất cô bướng bỉnh.
- Hạ Âu, em đừng cắn môi nữa, ngoan nào, thả lỏng cơ thể nào! - tôi dẫn dụ.
-....
    Vẫn không thốt một lời. Cô thường làm cho tôi cụt hứng, chỉ thiếu điều bị liệt dương.
    Có lúc công việc bận rộn, ngồi trước màn hình máy tính mãi, đầu óc tôi quay cuồng, nhưng ngắm cô ấy một cái là lòng tôi bình yên lại. Khi tôi ở nhà, cô như chú chim thanh tĩnh đậu nhẹ bên tôi. Tôi đoán cô ngồi bên tôi là để chờ mắt tôi nhìn sang, bởi mỗi khi tôi nhìn, cô đều lặng lẽ nhìn lại. Cái nhìn lướt từ đôi mắt đẹp lặng im của cô, không gợn thoáng dục vọng nào, kỳ lạ sao làm tôi như đang ngắm bức tranh phong cảnh mà lòng chùng xuống. Có lần tôi tưởng chúng tôi là đôi vợ chồng sau cưới đã mười năm chung sống.
    Nhưng tôi hiểu tôi không bao giờ thích cô ấy, chỉ vì cô ấy làm gái. Đối với cái nghề đĩ điếm, tôi không khinh cũng chẳng tôn trọng. Tôi không phí chút cảm tình nào vào nó.
   
Beautiful things happen when you love someone.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-15 03:16:13Huyền Băng>
Chào bạn,

Cám ơn bạn đã gõ truyện cho vnthuquan, tuy nhiên với tác phẩm này trước đây đã được một số thành viên gõ vào đã đem vào thư viện:

Xin lỗi em chỉ là con đĩ - Bảo Thê
 
Bạn có thể gõ một tác phẩm khác đóng góp vào thư quán bạn nhé!
 
Chúc vui,
HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0