📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

MARC & CHIẾC NHẪN THỀ -Elijiah -PHIÊU LƯU THẦN THOẠI

3 trả lời, 1.760 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-10 14:10:47hoang tu lai>
MARC & CHIẾC NHẪN THỀ
Tác giả :Thomas Elijiah
Dịch giả :Phong Nhẫn
Thể loại :Phiêu lưu thần thoại
Nguồn :Forum.clip.vn
               
                                                    LỜI MỞ ĐẦU
      
ĐỪNG SO SÁNH MARC VỚI HARRY POTTER, ERAGON ,CHARLIE BONE HAY BẤT CỨ BỘ TRUYỆN NÀO KHÁC MÀ HÃY ĐỌC VÀ CẢM  NHẬN NÓ THEO CÁCH RIÊNG CỦA BẠN

TÔI RẤT HẠNH PHÚC KHI HOÀN THÀNH XONG CUỐN ĐẦU TIÊN CỦA BỘ SÁCH NÀY VÀ HƠN BAO GIỜ HẾT TÔI XIN GỬI TỚI NHỮNG NGƯỜI BẠN TUYỆT VỜI CỦA TÔI LỜI CẢM ƠN CHÂN THÀNH VÀ NHỮNG LỜI CHÚC TỐT ĐẸP NHẤT

DÀNH TẶNG HARRY,RON VÀ HERMIONE - BỘ BA TUYỆT VỜI DO NỮ VĂN SỸ J.K.ROWLING SÁNG TẠO NÊN
Lật qua trang sách này bạn sẽ bước vào một thế giới huyễn hoặc ,nơi những chuyến phiêu lưu bắt đầu...

                                   CHƯƠNG MỘT :VAGNADO BÍ ẨN
Đêm nay biển gào thét dữ dội như một điềm báo chẳng lành.Vagnado đứng đó,trên đỉnh của một mỏm đá cao vọi nhìn ra biển.Toàn bộ gương mặt hắn đều bị bóng tối che phủ,chẳng thể nhìn thấy gì ngoại trừ mái tóc màu đồng xơ xác,cùng tấm áo choàng đen bị gió thổi tung bay ngược ra sau tưởng chừng như sắp bị xé toạc ra đến nơi.Hắn đang cầm một  vật gì đó tựa như một quả cầu thủy tinh trong suốt và trong đó đựng một chiếc hộp nhỏ bằng vàng lấp lánh .Chiếc hộp đó có vẻ rất quan trọng với hắn bằng chứng là bàn tay đeo găng sắt của hắn cứ giữ chặt lấy quả cầu như thể hắn sợ rằng quả cầu sẽ tuột khỏi tay hắn và rơi xuống biển nếu như hắn lơ là .Im lặng và bất động ,Vagnodo đứng đó tại vùng đất giao nhau giữa núi và biển .Ở nơi đó chỉ toàn đá với đá, chẳng có lấy một thân cây một vạt cỏ hay mảng cát nào để xua đi cảnh khô cằn đến khắc nghiệt trước mặt .Sự sống hoàn toàn không tồn tại ở vùng đất đã bị con người lãng quên .

.Vậy mà đêm nay Vagnado đã ở đấy.Hắn đang chờ đợi hay tìm kiếm một ai đó hoặc một điều gì đó sắp xảy đến từ màn đêm mịt mùng ngoài kia .Dưới chân hắn biển đen ngòm và lạnh buốt gào thét như một con thú bị thương điên cuồng giận dữ.Từ dưới lòng đại dương ,những con sóng cao ngất bất chợt bùng lên ,quất ầm ầm vào vách đá như thể biển cả muốn xô ngã cả quả núi đồ sộ ,nơi Vagnado đang đứng .Tít ngoài khơi xa, gió đêm mang theo mùi muối biển mặn mà tươi rói không ngừng phả vào đất liền từng cơn, từng cơn một ...Bên trên bầu trời đen kịt như một thứ nhớt đặc quánh báo hiệu sắp có một cơn giông ;không hề có lấy một ngôi sao hay một chút ánh sáng le lói nào mà dù có đi chăng nữa thì nó cũng không thể xuyên thủng màn đêm hôm ấy .Ánh sáng đã bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn



Đêm đã sâu và gió ngày càng trở lên dữ dội .Nó không ngừng ngào thét quanh các mỏm đá hay rít qua những khe những kẽ mà nó tìm được và gây ra những âm thanh ma quái .Mây đen từ đâu kéo đến mỗi lúc một dầy và sà xuống thấp khiến bầu trời đã đen nay lại càng đen hơn .Vagnado vẫn đứng đó như thách thức với cơn giông đang kéo đến càng lúc càng gần .Đột nhiên ,hắn quay phắt lại nhìn chằm chằm vào màn đêm : có cái gì đó đang hòa lẫn trong tiếng gió nghe như tiếng đập cánh của lũ dơi hay của một loài chim ăn đêm nào đó .Tiếng động đó cứ nhỏ dần nhỏ dần  rồi mất hút ; điều đó khiến Vagnado bận tâm .Tiếng động đó là gì ? Liệu có chỉ là lũ chim thông thường không hay đó cũng có thể là bọn gián điệp trá hình ? Hắn không rõ nhưng sự khôn ngoan lọc lừa cùng tính đa nghi cho hắn biết tốt hơn hắn nên cảnh giác bởi hắn có thể sẽ bị tấn công bất cứ lúc nào vì hắn đã đánh cắp một thứ mà lẽ ra hắn không lên động tới .Cân nhắc phải suy tính kỹ lưỡng ,hắn dò xét mọi thứ chung quanh một cách thận trọng để chắc rằng không có gì bất chắc xảy ra với hắn ,đặc biệt là đối với chiếc hộp đang tỏa sáng rạng rỡ trên tay ; thế nhưng mọi thứ vẫn bình thường .Chợt Vagnado ngước nhìn bầu trời đen đặc phía trên như thể hắn đang xem giờ mặc dù đêm ấy chẳng có lấy một ngôi sao nhưng bằng cách nào đó hắn đã biết đích xác chính vì thế hắn nói "Đến lúc rôi!"
Lúc đó đã là nửa đêm và có một tá những bóng đen đang di chuyển đến chỗ mỏm đá lẹ làng như những bóng ma lướt nhanh trong gió .Những bóng đen ấy đến từ khắp mọi nơi : trên trời ,dưới đất thậm chí là từ cả dưới biển và chỉ trong chốc lát ,tất cả chúng đã quây quần ,phủ phục trước mặt Vagnado .Đưa mắt nhìn đám thuộc hạ bất tài đang run lên vì sợ hãi một lượt , Vagnado chậm rãi cất giọng . Một giọng lạnh lùng, sắc lẻm và đầy ma lực vang lên đều đều trong không trung :
" Hãy mang đứa trẻ đó về đây cho ta .Bằng mọi giá ,dù có phải hi sinh mạng sống của các ngươi cũng phải có được nó ,còn sống và nguyên vẹn .Nếu thất bại các ngươi sẽ biết sự trừng phạt của ta khủng khiếp như thế nào .Giờ thì đi đi !"
Vừa dứt lời tất cả bọn chúng  đã biến mất để Vagnado lại một mình trên mỏm đá .Đúng lúc ấy , cơn giông ập đến .Bầu trời bên trên bị xé toạc bởi hàng trăm hàng ngàn tia chớp cùng những tiếng nổ kinh thiên động địa .Và rồi Vagnado bị mất hút trong màn mưa trắng xóa .Thế nhưng trước khi hắn kịp biến đi thì gió đêm lạnh lẽo đã kịp  mang câu nói cuối cùng của hắn hòa vào giấc mơ của một đứa trẻ đã yên giấc trong một thành phố nhỏ cách đó không xa :
" Hỡi kẻ kế vị Roderick , ta sẽ tìm ra ngươi dù cho ngươi có ở bất cứ đâu ! "
Tất cả những điều đó chính là khởi đầu cho một định mệnh đã được sắp đặt sẵn mà những kẻ tham gia vào cuộc săn tìm ấy đều bị cuốn vào một vòng xoáy mà chính họ cũng không thể thoát ra được , như những con mồi đã vướng vào lưới nhện .



Đây là bìa của tác phẩm mà mình tìm thấy trên mạng:


📎 ap_2008092..2746.jpg
Ta đi tìm một tia hy vọng mong manh giữa biển tuyệt vọng mênh mông !
Đăng nhập để trả lời
0
Truyện hay quá !  Mới đọc có chương đầu nhưng thấy hấp dẫn ghê !Không biết bao giờ mới có chương tiếp theo vậy bạn ?
Đăng nhập để trả lời
0
Hì hì bây giờ mình post chương tiếp theo nè z! Vì nguồn không được ổn định nên hơi chậm mong bạn thông cảm nha ![:)]
Ta đi tìm một tia hy vọng mong manh giữa biển tuyệt vọng mênh mông !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-10 17:19:12hoang tu lai>
                                  CHƯƠNG HAI:TÀ MA BÁM GÓT

"ẦM "
Cedric Gorden  bị đánh thức bởi một tiếng sấm rền nổ vang bên ngoài cửa sổ phòng ngủ.Nó ngồi bật dậy nhìn ra bên ngoài nhưng chẳng thể thấy gì ngoại trừ một màu đen.Cả thành phố lẫn căn phòng của nó đều tràn ngập bóng tối.Không hề có lấy một bóng đèn ,một bảng hiệu hay một ô cửa nào còn sáng.Tất cả đều tắt ngấm.Nó nghĩ có lẽ cơn giông đã gây ra sự cố mất điện này
Cedric với tay lấy cái bật lửa mà nó để ở đầu giường tối qua và "tách "một tiếng ,một quầng sang nhỏ nhoi hiện lên trong đêm soi tỏ khuôn mặt xanh xao ,ốm yếu của một thằng nhóc trạc chừng 12 tuổi có mái tóc màu nâu hạt dẻ phủ xuống đôi mắt sáng xanh biếc như mắt công.Nó lần lượt châm lửa vào mấy mẩu nến cháy dở cắm trên một cái giá cũ kỹ rỉ sét.Trong ánh nến chập chờn căn phòng của Cedric hiện ra như một cái ổ chuột tồi tàn ,nhếch nhác và dơ bẩn nhất thế gian.Ở đó trông cực kì bừa bộn với mấy cái ghế gỗ đã gãy chân nằm chổng ngược lên trời ,một bức tranh nhem nhuốc xấu xí lồng trong một khung kính vỡ mà có lần Cedric xém nữa bị ném trúng đầu khi nó đi ngang qua một căn hộ đang cãi cọ dữ dội.Bức tranh đó được treo lệch trên bức tường loang lổ đầy vôi vữa và nấm mốc ;có vài chai sữa không nằm lăn lóc trên một cái tủ nhỏ và thấp đã bị hỏng khóa vốn được Cedric dùng để đựng mấy món vụn vặt mà nó vô tình nhặt được hay mua lại từ những cửa hàng đồ cũ.Trong số những món đồ ấy Cedric quý nhất là quả trứng Phục Sinh mà má nó để lại trước khi bà mất tích.Mặc dù người ta nói rằng bà đã chết nhưng nó không tin vào điều đó.Má nó vẫn còn sống và nó chưa bao giờ ngừng hy vọng rằng bà sẽ quay trở lại tìm nó.Niềm hy vọng ấy chính là động lực giúp nó tiếp tục sống ,giúp nó vượt qua những khó khăn thử thách mà nó gặp phải trong cuộc sống.Ba mất trước khi nó sinh ra còn má thì mất tích khi nó vừa tròn 6 tuổi Ở cái tuổi ấy những đứa trẻ cùng trang lứa vẫn còn được ba mẹ yêu thuơng ,vẫn còn sống trong sự đùm bọc của gia đình vậy mà nó đã phải bước vào đời với bao hiểm nguy rình rập xung quanh.Cuộc sống quá khắc nghiệt nhưng Cedric vẫn vuợt qua.Sáu năm lang thang khắp nơi để kiếm sống nó đã tích lũy được biết bao nhiêu kinh nghiệm.Cuộc sống không thể quật ngã được nó mà trái lại nó đã được tôi rèn để trở nên khôn ngoan hơn mặc dù thể xác nó cũng đã bị vắt kiệt
Cedric cuộn mình trong tấm chăn nát buơm đầy vá víu ,cố chợp mắt đôi chút nhưng không được.Giường ngủ của nó lạnh ngắt ;gọi là giường chứ thực chất ra đó chỉ là một núi giấy báo cũ đã ố màu được nó xếp lại thành từng tầng đặt trong một cái khung gỗ mà nó nhặt được ở một công trình bỏ hoang.Rồi như thể nhớ ra điều gì đó nó vồi ngồi dậy nhìn về phía góc phòng nhưng chẳng có gì ở đó ngoại trừ một nùi giẻ rách.Nùi giẻ ấy chính là ổ của con Draig ,một con chò hoang mà cách đây 2 năm Cesric đã nhặt về nuôi.Con chó ấy đã cùng lớn lên cùng chia sẻ buồn vui với Cedric, thậm chí nhiều lần giúp thằng này thoát khỏi những vụ rắc rối mà gần đây nhất là vụ Draig đã tấn công hai tên côn đồ trên đường vw62 khi chúng định cướp đồ trên tay nó.Cedric xem Draig như một người bạn ,một người anh em máu mủ ruột thịt duy nhất còn tồn tại trên cõi đời này.Từ lúc sinh ra cho đến giờ Cedric không hề có lấy một người bà con họ hàng nào cả mà dù có đi chăng nữa thì họ cũng không muốn nhận một đứa trẻ mồ côi như nó bởi điều ấy sẽ làm vấy bẩn cả sàn nhà lẫn danh tiếng của họ.Đối với Cedric ,Draig là  con chó trung thành và khôn ngoan nhất nhưng có điều đặc biệt là nó rất sợ sấm chớp vì thế mỗi khi có giông bão nó lại rúc vào chăn, ngủ cùng với Cedric và chưa bao giờ Cedric phàn nàn về điều đó.Vậy mà đêm nay giữa cơn giông mịt mùng nó lại bỏ đi đâu mất.Cedric nghĩ có lẽ nó đã đi ra ngoài lục tung mất thùng rác để kiếm ăn hoặc luẩn quẩn đâu đó quang mấy cửa hàng thịt bất chấp mưa bão để kiếm lấy mấy khúc xuơng vụn mà người ta bỏ đi ;hay cũng có thể đã xảy ra một điều gì đó ,Cedric không biết nữa.
Chợt có thứ gì đó rơi trúng mũi Cedric.Thứ đó lạnh buốt.Nó ngước nhìn lên và nhận ra có vô số vết nứt trên trần phòng và nước từ đó đang nhỏ xuống tong tong tạo nên những vũng nhỏ đen sì nằm rải rác trên khắp mặt sàn.Có lẽ nó nên kiếm một chỗ khác thôi.Khu nhà này đã xuống cấp quá rồi.Trước đây nó vốn thuộc về một ông giám đốc cỡ bự nào đấy nhưng sau đó ông ta bỏ trốn vì phá sản thế là khu chung cư đang xây dở bị ngưng lại rồi bỏ hoang.Giờ đây nó đã trở thành nơi cư ngụ chi những kẻ lang bạt và bần cùng.Cedric thu mình lại trên cái giường bằng giấy báo,cố tránh những giọt nước đang rơi xuống một cách bất ngờ.Bên ngoài mưa hắt xối xả còn gió thì không ngừng luồn qua những ô kính vỡ và đem cái giá buốt tràn ngập cả căn phòng.Cuối chân trời cơn giông vẫn đang hoành hành dữ dội.Chớp đì đoàng vội loé rồi vụt tắt khiền mấy tòa nhà chọc trời đứng gần đấy trông như những gã khổng lồ ma quái đang đứng canh gác thành phố.Chợt có một tia sáng ngoằn ngoèo từ trên trời đánh xuống kèm theo một tiếng nổ đinh tai nhức óc.Cedric biết đó là sét.Dù chỉ kéo dài trong chớp mắt nhưng nó vẫn kịp nhận ra có một đốm lửa đỏ rực hiện lên ở phía Bắc thành phố trước khi mất hút vào màn đêm
.
Lạnh và run ,Cedric cố tạo ra chút hơi ấm bằng cách chà xát hai tay vào nhau nhưng xem ra không mấy thành công.Đối với những đứa trẻ không nhà như nó thì giông bão luôn là thử thách khắc nghiệt mà tạo hóa đặt ra nhằm quật ngã những kẻ cứng đầu nhất và có vẻ nó đã thành công.Cedric lạnh đến nỗi nó có cảm tưởng hơi thở nó đã bị đóng băng ngay khi vừa thoát ra khỏi cửa miệng.Chút hơi ấm tỏa ra từ những mẩu nến không thể xua đi cái lạnh đang vây phủ quanh nó ;hơn nữa đám nến ấy cũng sắp cháy hết rồi.Cedric  liếc nhìn cái đồng hồ báo thức đã hư chuông mà nó tình cờ nhặt được ở một bãi rác ,đang được đặt trên nóc cái tủ nhỏ và nhận ra còn quá sớm để mà thức giấc :mới có bốn giờ sáng.Cũng chưa đến lúc phải đi làm hơn nữa vào giờ này bác Horg -ông chủ của nó -vẫn còn đang ngon giấc trên cái giường êm ái.Cedric chợt ước ao được như bác ấy.Đã có lần bác Horg định nhận nó làm con nuôi nhưng nó không muốn.Nhiều lần nghĩ lại như lúc này chẳng hạn nó lại thấy nuối tiếc.
Bao tử Cedric réo sôi òng ọc và nó quyết định tốt hơn nó nên ngủ thêm tí nữa để lấy lại chút sức lực ;hơn nữa đó cũng là biện pháp hữu hiệu để chống lại cái lạnh và cái đói cồn cào.Nó đặt mình xuống nhưng chẳng tài nào ngủ được.Nó cứ trăn qua trở lại cố xoa dịu cái bao tử đang biểu tình dữ dội.Nó cứ nhìn vào những đốm lửa đỏ rực đang nhảy nhót trên những ngọn bấc sắp tàn rồi nó chợt nhớ về má nó và tưởng tượng ra viễn cảnh tốt đẹp là bà sẽ quay trở lại đây.Bà vẫn xinh đẹp như xưa với đôi mắt xanh nổi lên trên nền tóc đen.Người ta vẫn nói bà đẹp như một tiên nữ.Bà quay trở về đây để đưa nó đến một nơi yên ả và thanh bình ,nơi chỉ có hai má con nó.Ý nghĩ đó khiến nó cảm thấy hạnh phúc.Nó mơ màng hồi lâu mà không nhận ra hai mí mắt của nó đang trĩu nặng rồi không hề báo trước chúng sụp hẳn xuống và Cedric chìm vào giấc ngủ.Ngay lúc đó nến tắt ngấm và căn phòng lai một lần nữa chìm vào trong bóng tối.Chỉ còn lại tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ.Dó có lẽ là giấc ngủ yên bình cuối cùng mà Cedric có được trước khi cơn ác mộng hãi hùng thực sự bắt đầu..
   Mưa ngớt dần rồi ngừng hẳn..
  Sáng hôm sau ,mặt trời rực rỡ lộ ra sau những đám mây xám xịt và những tia nắng đầu ngày nhợt nhạt len lỏi qua những đám lá còn ướt đẫm sương đêm ,soi vào một căn phòng tồi tàn và đánh thức một thằng nhóc đang ngái ngủ.Cedric thức dậy hoàn toàn tỉnh táo và sảng khoái.Có lẻ cái lạnh còn vướng lại trong phòng đã khiến nó tỉnh ngủ Nó liếc nhìn đồng hồ lần nữa và nhận ra đã đến giờ đi làm.Nó rời khỏi giường ,vệ sinh cá nhân rồi leo xuống cầu thang sau khi đã khóa cửa nẻo cẩn thận.Ngay khi Cesric đặt chân xuống bậc thềm cuối cùng ở cửa ra vào thì một đợt không khí lạnh phả vào mặt nó.Trên mặt đất những những đám sương mù giá buốt chưa tan đang lượn lờ trên những đống xà bần bẩn thỉu nằm ngồn ngộn hai bên.Cedric đưa mắt nhìn xung quanh và nhận ra có chuyện kì lạ gì đó đã diễn ra mà nó không hề hay biết.Ở chỗ đáng lí ra phải là cánh cổng bằng lưới sắt thì lại được thay bằng những tấm bản lề gãy nát nằm rải rác trên mặt đất ;còn cánh cổng thì bị ai đó ném sang một bên ,cạnh đống xà bần to sụ.Cedric nghĩ người đó phải có sức mcnh5 kinh hồn vì những thanh sắt gắn trên cánh cổng đều bị bẻ cụp xuống còn tấm lưới thì rách toạc nằm cong queo trên một đống đất phủ đầy vôi và rác.Cedric không biết ai đã làm chuyện đó và nó cũng không muốn biết.Nó vội rảo bước thật nhanh cố đến nơi làm việc đúng giờ mà không nhận thấy có một con cú to tướng đang quan sát nó trên nóc cột đèn đường đối diện.
📎 00292085_ald200805l
Ta đi tìm một tia hy vọng mong manh giữa biển tuyệt vọng mênh mông !
Đăng nhập để trả lời
0