có tất cả . Còn tôi chỉ cần một mình Hiểu Giác thôi mà anh cũng bay khỏi tầm tay tôi .
Mạng số có khi đối xử công bằng với tôi không ?
Mộng Mộng gọi điện thoại đến công ty cúa tôi , chị ấy nói .
--Tôi đang chờ chị ở căn -tin dưới lầu . Chị không xuống , về sau chúng ta cũng không cần làm bạn nữa .
Tôi bất đắc dĩ phải xuống căn -tin gặp chị ấy .
--Tại sao chị phải tránh tôi ? --Mộng Mộng hỏi tôi .
--Tôi không tránh chị --tôi đáp .
--Chị không cần phủ nhận , có phải tôi có điều gì có lỗi với chị ?
--Chị không có lỗi với tôi . Đàn bà hạnh phúc và đàn bà bất hạnh không có thể đi cùng nhau .
--Thì ra như thế .
--Chỉ muốn đau buồn của tôi không truyền nhiễm sang chị .
--Chị căn bản không coi tôi là bạn rồi .
--Có --tôi đáp --vì chị là người bạn tốt nhất của tôi nên mới hố thẹn trước mặt chị , nên tôi so sánh với chị , tôi rất đố kị với chị .
Tôi không nhịn được chảy nước mắt .
Mộng Mộng không nhịn được khóc theo .
Tôi nhìn thấy Mộng Mộng khóc thì trong lòng rất day dứt .
--Xin lỗi --tôi nói .
--Chưa đi đến bước cuối của đời người cũng chưa biết người nào mới là người hạnh phúc nhất --Mộng Mộng nói .
Hôm nay , Phương Nguyên gọi tôi vào văn phòng của anh ta .
--Có một công tác mới giao cho cô phụ trách --anh ta nói --là khách hàng mới , công ty may mặc Liên Toả bây giờ do con gái của ông chủ tiếp nhận . Bộ phận thị trường muốn thay đổi công ty thành một hình tượng mới , cho nên ngay cả các công ty liên quan cũng dều thay đổi .
--Tôi sẽ liên lạc với cô ấy , để xem cô suy nghĩ ra sao --tôi nói .
--Gần đây cô ra về rất muộn , không cần gặp bạn trai nữa sao ?
--Không có --tôi đáp .
--Hải Minh tốt lắm .
--Tôi làm sao dám trèo cao .
--Anh ta dường như rất có tình cảm với cô .
--Không bằng dựa vào bản thân mình tốt hơn --tôi nói .
Phương Nguyên ậm ờ .
Tôi hẹn với thư ký của Mary Trình thời gian gặp cô ta .
Tổng công ty của họ ở Trường Sa có qui mô rất lớn , riêng bộ phận thị trường đã chiếm trọn một tầng lầu .
--Cô Trình đang chờ cô bên trong --thư ký cô Trình nói .
Tôi bước vào . Thì ra Mary Trình là Trình Diệp Ấn . Bên cạnh cô ta còn có một nam , một nữ nhân viên cao cấp .
--Thì ra là cô à ? --cô ta bật cười .
--Tôi là Khâu Hoan Nhi của công ty Vận Sinh --Tôi thật muốn quay đầu bỏ chạy . Tôi phải hầu hạ cô ta , cô ta ở trên cao còn tôi thì lộ rõ thế yếu kém .
--Mời cô Khâu ngồi --cô ta đầy vẻ dắc ý .
Tôi đưa danh thiếp cho cô ta .
--Chúng ta đã gặp mặt nhau , đã gọi điện thoại qua lại rồi .
Cô ta thao thao bất tuyệt nói ra suy nghĩ của mình , ngay cả việc tài trợ cho các minh tinh mặc trang phục cúa cô ta cũng nghĩ chu đáo rồi .
--Cô quen thân với Mộng Mộng , phải không ?--Cô ta hỏi tôi --hiện giờ Mộng Mộng rất nối tiếng , cần tài trợ cho cô ấy .
--Cô ấy chưa hẳn chịu --tôi nói . Nếu Mộng Mộng biết do công ty của Trình Diệp Ân tài trợ nhất định sẽ không chịu .
--Thế thì phải xem cô làm ra sao --Diệp Ân uy hiếp tôi .
Lúc này có điện thoại chuyển vào tìm cô ta , thư ký nói là ông Âu , đó chắc chắn là Hiểu Giác .
--Ăn cơm trưa ? Được rồi , lát nữa gặp --cô ta nói với người trong điện thoại .
--Tôi trở về viết bản kế hoạch đưa cho cô . Nếu không có chuyện gì tôi xin cáo từ --tôi đứng dậy .
--Cô không chuyện gì chứ ?--Cô ta đột nhiên hỏi tôi .
--Chuyện gì ?--tôi hỏi lại .
--Hiểu Giác nói thần kinh của cô dường như có vấn đề --cô ta nói trước mặt hai nhân viên cao cấp .
--Cô Trình , Vận Sinh không thể phái một nhân viên bị bệnh thần kinh dến hợp tác với cô --tôi phản đòn .
Cô ta bật cười .
Hiểu Giác lại nói với cô ta thần kinh tôi có vấn đề .
--Có thế đổi người khác làm công tác này không ?--tôi hỏi Phương Nguyên .
--Chuyện gì ? ông hỏi tôi .
--Không có gì .
--Người khác đều có công tác rồi . Hơn nữa tôi cho rằng công tác này rất thích hợp với cô .
--Thế thì tôi tiếp tục phụ trách --tôi bất đắc dĩ nói .
Cuối cùng Diệp Ân cũng không làm khó tôi . Kỳ thực cô ta đã là kẻ chiến thắng không cần làm khó tôi .
Cuối cùng tôi phải tìm Mộng Mộng . Chúng tôi hẹn nhau tại một qúan cafe ở Vượng Giác .
--Tại sao không tìm tôi ? Mộng Mộng vừa ngồi xuống liền hỏi tôi .
--Công tác bận rộn mà --tôi nói , lẽ nào tôi nói với chị ấy là chị ấy khiến tôi rất tự ti sao ?
--Chị muốn tôi mặc trang phục của công ty cô ta à ? Cô ấy là tình địch của chị mà .
--Hiện giờ cô ta là khách hàng của tôi .
--Vì bản thân của chị hay vì lấy lòng Hiểu Giác ?
--Tôi không còn cần lấy lòng Hiểu Giác --tôi đáp .
--Nếu vậy tôi đồng ý .
--Cám ơn chị .
--Có một người muốn gặp chị .
--Ai thế ? Thiết Hán à ?
--Anh ấy tới rồi ! Mộng Mộng chỉ tay ra cửa căn -tin .
Thì ra là Đắc Nhân .
--Đã lâu không gặp rồi --Anh nói ngượng ngập .
--Hai người từ từ nói chuyện nhé . Tôi có hẹn với ký giả phỏng vấn ở gần đây , tôi phải đi trước . Tìm gặp tôi sau nhé ! Mộng Mộng vỗ vào vai tôi .
Đắc Nhân dang muốn mở miệng nói với tôi .
--Đừng nhắc tới Hiểu Giác --tôi ngăn anh .
--Tôi không gặp anh ta .
--Hai người đừng vì tôi mà không gặp nhau .
--Anh ta phải đeo đuổi cô gái nhà giàu đó nên cũng không có thời gian gặp măt bọn tôi .
--Xin lỗi --tôi nói .
--Xin lỗi việc gì ? --anh ngạc nhiên .
--Hôm đó tôi nói anh thấp hèn , thật là có báo ứng , kẻ thấp hèn chính là tôi --tôi cười buồn .
--Thôi bỏ đi . Thấy cô không sao thì tôi an tâm rồi .
--Tôi không sao --tôi nói .
Anh làm sao biết được vết thương của tôi khi đêm khuya người vắng vẫn đau thấu tim .
Rời khỏi căn -tin , tôi một mình đi loanh quanh trên phố , bất chợt nhớ tới tiệm mô hình đó, thế là đi đến .
--Là cô à ? chủ tiệm nhận ra tôi --chiếc chồn hôi đó sắp lắp xong chưa ?
Tôi gật đầu . Trên kệ hàng đã không tìm được thêm loại chiếc cơ chồn hôi đó .
--Không nhập hàng nữa . Nó là loại hàng cũ rất ít người mua . Chiếc cô mua là chiếc cuối cùng .
Tôi đang muốn rời tiệm mô hình thì Hải Minh bước vào .
--Sao cô lại ở đây ? --anh hỏi tôi .
--Tôi đi ngang qua đây --tôi dáp .
Tôi nhìn thấy tay anh đang xách một hộp bằng giấy cứng .
--Lắp xong anh đến giao hàng phải không ? tôi hỏi anh .
Anh gật đầu . Tôi nhìn thấy anh giao mô hình cho chủ tiệm , sau đó nhận 1000 dồng .
--Cô rảnh không ? Lãnh lương rồi , có thể mời cô đi ăn --anh nói .
--Được ! --tôi đáp .
Chúng tôi lại đến nhà hàng Ý ở Loan Tử .
Anh gọi món '' mái tóc thiên sứ '' .
--Anh không ngán sao ? Lần nào cũng ăn món này --tôi hỏi anh .
--Tôi rất ít thay đổi khẩu vị --anh đáp .
Mạng số có khi đối xử công bằng với tôi không ?
Mộng Mộng gọi điện thoại đến công ty cúa tôi , chị ấy nói .
--Tôi đang chờ chị ở căn -tin dưới lầu . Chị không xuống , về sau chúng ta cũng không cần làm bạn nữa .
Tôi bất đắc dĩ phải xuống căn -tin gặp chị ấy .
--Tại sao chị phải tránh tôi ? --Mộng Mộng hỏi tôi .
--Tôi không tránh chị --tôi đáp .
--Chị không cần phủ nhận , có phải tôi có điều gì có lỗi với chị ?
--Chị không có lỗi với tôi . Đàn bà hạnh phúc và đàn bà bất hạnh không có thể đi cùng nhau .
--Thì ra như thế .
--Chỉ muốn đau buồn của tôi không truyền nhiễm sang chị .
--Chị căn bản không coi tôi là bạn rồi .
--Có --tôi đáp --vì chị là người bạn tốt nhất của tôi nên mới hố thẹn trước mặt chị , nên tôi so sánh với chị , tôi rất đố kị với chị .
Tôi không nhịn được chảy nước mắt .
Mộng Mộng không nhịn được khóc theo .
Tôi nhìn thấy Mộng Mộng khóc thì trong lòng rất day dứt .
--Xin lỗi --tôi nói .
--Chưa đi đến bước cuối của đời người cũng chưa biết người nào mới là người hạnh phúc nhất --Mộng Mộng nói .
Hôm nay , Phương Nguyên gọi tôi vào văn phòng của anh ta .
--Có một công tác mới giao cho cô phụ trách --anh ta nói --là khách hàng mới , công ty may mặc Liên Toả bây giờ do con gái của ông chủ tiếp nhận . Bộ phận thị trường muốn thay đổi công ty thành một hình tượng mới , cho nên ngay cả các công ty liên quan cũng dều thay đổi .
--Tôi sẽ liên lạc với cô ấy , để xem cô suy nghĩ ra sao --tôi nói .
--Gần đây cô ra về rất muộn , không cần gặp bạn trai nữa sao ?
--Không có --tôi đáp .
--Hải Minh tốt lắm .
--Tôi làm sao dám trèo cao .
--Anh ta dường như rất có tình cảm với cô .
--Không bằng dựa vào bản thân mình tốt hơn --tôi nói .
Phương Nguyên ậm ờ .
Tôi hẹn với thư ký của Mary Trình thời gian gặp cô ta .
Tổng công ty của họ ở Trường Sa có qui mô rất lớn , riêng bộ phận thị trường đã chiếm trọn một tầng lầu .
--Cô Trình đang chờ cô bên trong --thư ký cô Trình nói .
Tôi bước vào . Thì ra Mary Trình là Trình Diệp Ấn . Bên cạnh cô ta còn có một nam , một nữ nhân viên cao cấp .
--Thì ra là cô à ? --cô ta bật cười .
--Tôi là Khâu Hoan Nhi của công ty Vận Sinh --Tôi thật muốn quay đầu bỏ chạy . Tôi phải hầu hạ cô ta , cô ta ở trên cao còn tôi thì lộ rõ thế yếu kém .
--Mời cô Khâu ngồi --cô ta đầy vẻ dắc ý .
Tôi đưa danh thiếp cho cô ta .
--Chúng ta đã gặp mặt nhau , đã gọi điện thoại qua lại rồi .
Cô ta thao thao bất tuyệt nói ra suy nghĩ của mình , ngay cả việc tài trợ cho các minh tinh mặc trang phục cúa cô ta cũng nghĩ chu đáo rồi .
--Cô quen thân với Mộng Mộng , phải không ?--Cô ta hỏi tôi --hiện giờ Mộng Mộng rất nối tiếng , cần tài trợ cho cô ấy .
--Cô ấy chưa hẳn chịu --tôi nói . Nếu Mộng Mộng biết do công ty của Trình Diệp Ân tài trợ nhất định sẽ không chịu .
--Thế thì phải xem cô làm ra sao --Diệp Ân uy hiếp tôi .
Lúc này có điện thoại chuyển vào tìm cô ta , thư ký nói là ông Âu , đó chắc chắn là Hiểu Giác .
--Ăn cơm trưa ? Được rồi , lát nữa gặp --cô ta nói với người trong điện thoại .
--Tôi trở về viết bản kế hoạch đưa cho cô . Nếu không có chuyện gì tôi xin cáo từ --tôi đứng dậy .
--Cô không chuyện gì chứ ?--Cô ta đột nhiên hỏi tôi .
--Chuyện gì ?--tôi hỏi lại .
--Hiểu Giác nói thần kinh của cô dường như có vấn đề --cô ta nói trước mặt hai nhân viên cao cấp .
--Cô Trình , Vận Sinh không thể phái một nhân viên bị bệnh thần kinh dến hợp tác với cô --tôi phản đòn .
Cô ta bật cười .
Hiểu Giác lại nói với cô ta thần kinh tôi có vấn đề .
--Có thế đổi người khác làm công tác này không ?--tôi hỏi Phương Nguyên .
--Chuyện gì ? ông hỏi tôi .
--Không có gì .
--Người khác đều có công tác rồi . Hơn nữa tôi cho rằng công tác này rất thích hợp với cô .
--Thế thì tôi tiếp tục phụ trách --tôi bất đắc dĩ nói .
Cuối cùng Diệp Ân cũng không làm khó tôi . Kỳ thực cô ta đã là kẻ chiến thắng không cần làm khó tôi .
Cuối cùng tôi phải tìm Mộng Mộng . Chúng tôi hẹn nhau tại một qúan cafe ở Vượng Giác .
--Tại sao không tìm tôi ? Mộng Mộng vừa ngồi xuống liền hỏi tôi .
--Công tác bận rộn mà --tôi nói , lẽ nào tôi nói với chị ấy là chị ấy khiến tôi rất tự ti sao ?
--Chị muốn tôi mặc trang phục của công ty cô ta à ? Cô ấy là tình địch của chị mà .
--Hiện giờ cô ta là khách hàng của tôi .
--Vì bản thân của chị hay vì lấy lòng Hiểu Giác ?
--Tôi không còn cần lấy lòng Hiểu Giác --tôi đáp .
--Nếu vậy tôi đồng ý .
--Cám ơn chị .
--Có một người muốn gặp chị .
--Ai thế ? Thiết Hán à ?
--Anh ấy tới rồi ! Mộng Mộng chỉ tay ra cửa căn -tin .
Thì ra là Đắc Nhân .
--Đã lâu không gặp rồi --Anh nói ngượng ngập .
--Hai người từ từ nói chuyện nhé . Tôi có hẹn với ký giả phỏng vấn ở gần đây , tôi phải đi trước . Tìm gặp tôi sau nhé ! Mộng Mộng vỗ vào vai tôi .
Đắc Nhân dang muốn mở miệng nói với tôi .
--Đừng nhắc tới Hiểu Giác --tôi ngăn anh .
--Tôi không gặp anh ta .
--Hai người đừng vì tôi mà không gặp nhau .
--Anh ta phải đeo đuổi cô gái nhà giàu đó nên cũng không có thời gian gặp măt bọn tôi .
--Xin lỗi --tôi nói .
--Xin lỗi việc gì ? --anh ngạc nhiên .
--Hôm đó tôi nói anh thấp hèn , thật là có báo ứng , kẻ thấp hèn chính là tôi --tôi cười buồn .
--Thôi bỏ đi . Thấy cô không sao thì tôi an tâm rồi .
--Tôi không sao --tôi nói .
Anh làm sao biết được vết thương của tôi khi đêm khuya người vắng vẫn đau thấu tim .
Rời khỏi căn -tin , tôi một mình đi loanh quanh trên phố , bất chợt nhớ tới tiệm mô hình đó, thế là đi đến .
--Là cô à ? chủ tiệm nhận ra tôi --chiếc chồn hôi đó sắp lắp xong chưa ?
Tôi gật đầu . Trên kệ hàng đã không tìm được thêm loại chiếc cơ chồn hôi đó .
--Không nhập hàng nữa . Nó là loại hàng cũ rất ít người mua . Chiếc cô mua là chiếc cuối cùng .
Tôi đang muốn rời tiệm mô hình thì Hải Minh bước vào .
--Sao cô lại ở đây ? --anh hỏi tôi .
--Tôi đi ngang qua đây --tôi dáp .
Tôi nhìn thấy tay anh đang xách một hộp bằng giấy cứng .
--Lắp xong anh đến giao hàng phải không ? tôi hỏi anh .
Anh gật đầu . Tôi nhìn thấy anh giao mô hình cho chủ tiệm , sau đó nhận 1000 dồng .
--Cô rảnh không ? Lãnh lương rồi , có thể mời cô đi ăn --anh nói .
--Được ! --tôi đáp .
Chúng tôi lại đến nhà hàng Ý ở Loan Tử .
Anh gọi món '' mái tóc thiên sứ '' .
--Anh không ngán sao ? Lần nào cũng ăn món này --tôi hỏi anh .
--Tôi rất ít thay đổi khẩu vị --anh đáp .