<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Edited by: <b>HongYen</b> -- <b>8/14/2003 1:39:12 AM </b> >>
Mẹ Yêu Mến
Mẹ, bây giờ con kề lể. Mẹ trách chi con là cái chi chi mà làm Mẹ hôi cơm tanh cá. Con nhắc Mẹ, đó là dấu hiệu con đã đến với Mẹ, với Cha, với gia đình. Cũng từ đó người Việt tính tuổi từ ngày con còn trong bụng Mẹ.
Con xuất xứ từ như một chấm hồng của tình yêu Mẹ+Cha, nghĩa là rất nhỏ, có thề mắt thường không thấy được và đã được định dạng là gái hay trai rồi. Gái hay trai cũng từ định mệnh từ nơi Cha. Vậy sao phong tục cứ gán ép sanh trai hay gái là do Mẹ. May mà Ông Nội rất cưng con, vì nói con giống Bà Nội như khuôn, nên có những xung đột với Bà Nội về con. Nhưng Mẹ biết hôn, những lúc không có Mẹ, Bà Nội lén nựng con, hôn con, và khen con giống Ông Nội như khuôn.
Rồi có những đứa con xuất xứ từ căm hờn và bạo lực đầy tủi hận thì Mẹ và Con vẫn yêu thương nhau lẫn ngậm ngùi, đó là đời.
Mẹ Yêu Mến, Con Yêu Mẹ lắm. Yêu những cái đẹp, cái hoàn hảo và cả những cái mà Mẹ con mình chưa kịp hoà hợp hay lắng nghe ý kiến nhau.
Con hôn Mẹ, hôn trong tâm hồn con.
Mẹ ơi, đây là mùa Vu Lan có tính cách tôn giáo, mà Mẹ thích thiên về Đấng Tối Cao. Trước nhà Mẹ có Bàn Thiên thờ Trời cúng theo vầng trăng Thiên Nhiên, dâng lên những hương hoa quả thiên nhiên. Tình Mẹ con cũng rát thiêng liêng. Con hôn Mẹ thật đậm đà, không phài để xin lỗi chỉ nhắc Mẹ trong mùa Vu Lan. Con nhớ và cũng có trách Mẹ, nhưng luôn luôn con yêu Mẹ hơn tất cả, có lẻ Cha sẽ suy tư và Người Tương Lai cùa con cũng suy nghĩ.
Con đang hôn Mẹ, siết chặc Mẹ vào lòng và e ấp nhìn Trời. Trời với những cầu dãy cầu Thiên Hà nối Ngưu Lang Chức Nữ. Rồi đây con cũng được Ông Tơ Bà Nguyệt nối dây tơ hông. Rồi Mẹ lại nhắc con là con đang đi vào điển tích. Không đâu Mẹ ơi, con đang cầu Trời đấy. Mẹ Yêu Mến, Mẹ biết con đang cầu gì cho Mẹ, cho con, cho Vietnam yêu mến.
Cục vàng của Mẹ đó.
PS. Anh MV đừng đọc là cục cưng của Anh.