Tóc thề em thả vai kề
Cho anh năm tháng đi về tương tư
Phượng đỏ anh ép cánh thư
Trao em tình thắm tâm tư của lòng
Hè sang phượng nở thắm hồng
Tình thư trao gởi nguyện lòng cùng nhau
Mai sau tính chuyện trầu cau
Bao giờ ngày tháng bên nhau hỡi người?
Ngày nao em nở nụ cười
Em ngây thơ quá rạng ngời tình anh
Mối duyên ngày đó vẫn xanh
Bao giờ đôi lứa kết thành uyên ương
Đêm thanh trăng sáng khu vườn
Anh say giấc mộng thiên đừơng có em
Phượng nở cánh hồng anh đem
Ép thành đôi bướm tặng em câu nguyền
Nguyền sinh nguyền tử cùng nguyền
Bên nhau mãi mãi đẹp duyên phút đầu
Giờ đây anh bắc nhịp cầu
Chỉ chờ em cái gật đầu mà thôi
Gật đầu hai đứa nên đôi
Gật đầu hai đứa thành đôi vợ chồng
Giờ đây ngắm cánh phượng hồng
Nhớ em biết mấy, hai dòng lệ rơi
Mùa hè cho phượng lại về
Lòng anh lại nhớ bộn bề nao nao
Mùa hè năm đó xa nhau
Anh chờ em đã… hè sau sáu mùa
Phượng đầu hoa nở lưa thưa
Phượng sau vương vấn, vẫn chưa thấy về
Em ơi có nhớ câu thề
Mùa phượng đầu đó nguyện thề yêu nhau…
HKBT.
PHAI MÀU PHƯỢNG XƯA
Nhưng mùa phượng trước phượng sau
Bóng em biền biệt đi vào hư không
Cho anh tím cả chờ mong
Phượng hồng đỏ thắm nhói lòng tim đau...
Em về trong giấc chim bao
Kiếp sau ta hẹn gặp nhau phượng hồng
Bao giờ hoa Hạ trổ bông
Hai ta kết lại chiếc vòng phượng rơi
Sân trường phượng đổ nhặt chơi
Ngắt cánh ép bướm để nơi trang thề
Hè đi rồi Hạ lại về
Ai còn nhớ lấy câu thề ngày thơ
Bánh xe vòng chảy ước mơ
Có còn ai đợi ai chờ Hè sang
Em về trường vắng ngỡ ngàng
Người xưa vắng bóng nắng vàng nhạt phai
Tóc thề phủ tím bờ vai
Suối tuôn khoé mắt cay cay một mình
Nắng dài nghiêng bóng đổ hình
Liêu xiêu chân bước lặng thinh cúi đầu
Mây sầu đổ giọt mưa ngâu
Sắc lam trùm kín một màu thê lương
Bóng em ngả xuống bên đường
Nắng không thôi ấm...mưa tuôn lạnh lòng
Buồn trông sắc nhạt phượng hồng
Anh không chờ đợi thay lòng hẹn xưa
Em đi trong chiều đổ mưa
Buồn này biết nói sao vừa đây anh !
Hàn Băng
( Hi...hi...hi...Anh Minh Tuấn ơi ! Hôm nay, Tiểu Băng làm gan hoạ thơ tình đấy ! Nhưng sao mà ngượng quá đi thôi ! Em viết thật nhanh đấy ! Nếu có gì phật ý anh thì mong anh lượng thứ nhé !
* Anh Minh Tuấn ơi ! Tiểu Băng thấy anh Minh Tuấn với cô Du hoạ thơ tình với nhau rất hay và rất hợp đấy ! Hu...hu...hu... Tiểu Băng không biết hoạ thơ tình đâu ! Hoạ ba xàm ba xí, bạn đọc cười chết luôn ! Có lẽ bài thơ này là bài thơ tình hoạ đầu tiên cũng là bài thơ cuối đấy ! Hu...hu...hu...! Thật ngại quá ! Tiểu Băng phải lo học và làm nhiều việc thôi ! Tại vì Bố mẹ và thầy cô bảo : Tiểu Băng vui thì cười hi...hi...Buồn thì cứ khóc Hu...hu...suốt ngày . Nếu hoạ thơ tình thì lúc nào cũng buồn hết đấy và cứ khóc mãi, con mắt Tiểu Băng đã to sẵn rồi mà cứ khóc hoài thì mắt càng to hơn không tốt ! )