📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HẬN KẺ BẠC TÌNH

859 trả lời, 60.016 lượt xem — Trang 10 / 29


Về đi em lòng anh thổn thức
Suốt canh dài cứ mãi bâng khuâng
Giờ đây đôi ngã xa gần
Em ở phương ấy còn cần tôi không?
 
Về đi em nỗi nhớ anh mong
Nắm tay nhau cõi lòng hoan hỉ
Về đi em anh năn nỉ
Vì lòng anh không thôi suy nghĩ về em
 
HKBT.

Em đã đi rồi không về nữa
Em đã đi rồi nghiêng ngữa trăng sao...
Tâm hồn trống rỗng, nao nao...
Thẩn thơ thơ thẩn đêm trào nhớ nhung!
 
Anh ngồi đây ruột rối tơ chùng
Anh ngồi đây dạ cùng sắt son!
Bao giờ còn nước còn non
Còn hơi thở nhẹ vẫn còn chờ em.
-sd-
* Em có tham gia chuyền dã ngoại không nào?
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0

Em đã đi rồi không về nữa
Em đã đi rồi nghiêng ngữa trăng sao...
Tâm hồn trống rỗng, nao nao...
Thẩn thơ thơ thẩn đêm trào nhớ nhung!
 
Anh ngồi đây ruột rối tơ chùng
Anh ngồi đây dạ cùng sắt son!
Bao giờ còn nước còn non
Còn hơi thở nhẹ vẫn còn chờ em.
-sd-
* Em có tham gia chuyền dã ngoại không nào?

 
Sao em không về thăm anh nữa
Ân tình thương nhớ giữa nhớ thương
Buồn chi em kiếp tằm vương
Đã sinh ra thế cứ thương yêu người.
 
Giờ đây anh ngồi giữa biển đời
Dang tay ôm lấy chút tình rơi
Buồn giăng chi đến nửa vời
Giận ai thương mãi, giận đời mãi thương.
 
HKBT.
 
Chuyến dã ngoại gì vậy anh?Khi nào? Lúc này em bận quá nên chẳng thời gian nhiều để thăm hỏi mọi người...Sorry!
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Về đi em cổng nhà rộng mở
Vườn trái xanh đang độ ửng hồng
Gió lùa gió thổi muôn dòng
Nào đâu hiểu thấu tấm lòng của anh.
 
Về đi em thâu canh ngơ ngẩn
Nhịp cầu duyện bất cẩn gãy đôi
Xác thân dù ở xa xôi
Tâm hồn thổn thức bồi hồi duyên xưa!
-sd-

Về đi em lòng anh thổn thức
Suốt canh dài cứ mãi bâng khuâng
Giờ đây đôi ngã xa gần
Em ở phương ấy còn cần tôi không?
 
Về đi em nỗi nhớ anh mong
Nắm tay nhau cõi lòng hoan hỉ
Về đi em anh năn nỉ
Vì lòng anh không thôi suy nghĩ về em
 
HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
PHÚT CUỐI

Em chỉ ra đi có một lần
Mang sầu li biệt cho người thân
Nhưng em đâu biết có kẻ lạ
Âm thầm đứng khóc lệ vạn lần.
 
Em nằm đó tâm hồn thanh thản
Chốn dương trần anh nghe chứa chan
Tim như vỡ hỡi người yêu hỡi
Sao ra đi bỏ lại mình anh?
 
HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
      SUY TƯ
 
 
Ngày dài đêm nhớ tháng cô đơn
Hình bóng vẫn mãi cứ chập chờn
Theo anh trong những ngày buồn tẻ
Đánh thức sầu mang lòng tủi buồn.
 
Nhớ nhớ nhớ, trăm vạn lần nhớ
Thương thương thương, nghìn sợi vấn vương
Làm sao để hết đoạn trường
Làm sao để hết nhớ thương bây giờ.
 
Cô đơn lặng lẽ sầu quạnh quẻ
Hiu hắt nỗi buồn trốn trong tim
Người đâu có hiểu cho những kẻ
Âm thầm vẫn mãi phút đắm chìm.
 
Giờ đây ta lại biết nhìn ta
Nhìn trời bao la đất bao la
Cao cao vời vợi ở chốn xa
Có người thương nhớ...đã xa rồi!
 
HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: HKBT138


VỤNG DẠI


Một mảnh tình xưa trót vụng dại
Cho người phương ấy cho ngày mai
Nhưng đâu còn nữa giờ chia cách
Cái ân tình cũ đã nhạt phai.
 
Buồn thương trông ngóng kiếp cô đơn
Héo hắt sầu thương trách dỗi hờn
Ai thương ai nhớ ai thương nhớ
Đã thế đành thôi quá lở làng.
 
Con thuyền không bến trôi lang thang
Biết bến nơi đâu để gặp nàng
Người hỡi sầu đến muôn muôn kiếp
Ta vẫn mình ta khóc dở dang.
 
Biết đến bao giờ ta gặp lại
Tình xưa vụng dại mãi theo ai
Biết đến bao giờ thương nhớ ai
Khi hình xưa cũ mãi yêu hoài.
 
HKBT

NGĂN LỐI

Tình lỡ xa rồi chớ trách em
Thương ai một dạ vẫn êm đềm
Nhớ người xưa cũ giờ trong mộng
Lặng lẽ u hoài những đêm đêm

Thuyền kia không bến trôi về đâu?
Từng đêm nghe nặng tiếng mưa ngâu
Người đi đi mãi tìm đâu nữa?
Hỡi người thao thức suốt canh thâu

Thương nhớ ai cách mấy nhịp cầu
Tình này dang dở bởi vì đâu?
Tại em phụ bạc người xưa ấy?
Hay tại tình ta phải nặng sầu?

Thôi giờ đành ngăn cách người ơi
Đường đó em đi lối ngăn rồi
Chỉ biết nhờ mây trao thương nhớ
Gửi về người cũ chốn xa xôi .....

                 thuỵ du


Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

NGĂN LỐI

Tình lỡ xa rồi chớ trách em
Thương ai một dạ vẫn êm đềm
Nhớ người xưa cũ giờ trong mộng
Lặng lẽ u hoài những đêm đêm

Thuyền kia không bến trôi về đâu?
Từng đêm nghe nặng tiếng mưa ngâu
Người đi đi mãi tìm đâu nữa?
Hỡi người thao thức suốt canh thâu

Thương nhớ ai cách mấy nhịp cầu
Tình này dang dở bởi vì đâu?
Tại em phụ bạc người xưa ấy?
Hay tại tình ta phải nặng sầu?

Thôi giờ đành ngăn cách người ơi
Đường đó em đi lối ngăn rồi
Chỉ biết nhờ mây trao thương nhớ
Gửi về người cũ chốn xa xôi .....

                 thuỵ du

 
BIẾT TÌM ĐÂU?
 
 

Tình lỡ xa rồi trách gì đâu
Có trách xin trách đời biển dâu
Ngăn chia hai lối ta xa mãi
Phút cuối ngậm ngùi biết về đâu.
 
Gửi người yêu cũ chốn xa xôi
Nơi đây bờ ghế vẫn cứ ngồi
Ngóng trông người đến xua băng giá
Cái lạnh mỗi chiều đến với tôi.
 
Tình mình dang dở bởi vì sao?
Mối duyên nồng thắm mình đã trao
Thề ước gắn bó nguyền chung thủy
Sông cạn đá mòn vẫn có nhau.
 
Thế mà giờ này em ở đâu
Để tôi nặng gánh ôm nỗi sầu
Từng đêm quạnh quẻ cô đơn quá
Tương tư nhớ người biết tìm đâu.
 
Biết tìm ai để giải nỗi sầu
Biết tìm ai khóc dưới mưa ngâu
Chia sẻ nổi buồn từng đêm thâu
Biết tìm ai? Giờ biết ai tìm?
 
HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-15 10:55:32Han Bang>
PHÚT CUỐI

Em chỉ ra đi có một lần
Mang sầu li biệt cho người thân
Nhưng em đâu biết có kẻ lạ
Âm thầm đứng khóc lệ vạn lần.

Em nằm đó tâm hồn thanh thản
Chốn dương trần anh nghe chứa chan
Tim như vỡ hỡi người yêu hỡi
Sao ra đi bỏ lại mình anh?

HKBT.


Khóc ai mà lệ chứa chan
Có phải người khóc kẻ an tuyền đài
Khóc ai nước mắt đổ dài
Khóc người li biệt cách hai đường trần
Dương gian âm cảnh còn chăng
Gặp nhau những lúc khuya dần giấc mơ
H B

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Han Bang


Khóc ai mà lệ chứa chan
Có phải người khóc kẻ an tuyền đài
Khóc ai nước mắt đổ dài
Khóc người li biệt cách hai đường trần
Dương gian âm cảnh còn chăng
Gặp nhau những lúc khuya dần giấc mơ
H B
 

Nước mắt nhỏ xuống dòng thơ
Khắc lên hai chữ đợi chờ người ơi
Mà người vẫn cứ xa vời
Để tôi thương nhớ những lời yêu xưa
Trời bỗng trút một cơn mưa
Cho ta thêm một giấc trưa chập chờn
 
HKBT.
 
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ ĐẤT MẸ

Một Vì Tinh Tú Nhỏ Nhoi,
Sao bé nhưng cứ sáng soi dương trần.
Sao băng buồn thảm trung nhân.
Bao lòng lữ khách viễn đông cũng sầu.
Xa gần màu trắng rầu rầu,
Phớt lên ngọn cỏ nhuộm màu tang thương.
Đọc bài thơ tình quê hương,
Người nao cứ nói vần vương cõi lòng.
Âm thầm khóc lệ vạn dòng,
Nước mắt tràn ngập cả dòng tương tư.
Rồi đây một ngày nếu như,
Ta cũng rơi rụng biết chừ ai đau.
Thơ người khóc, lệ ta trào,
Nỗi lòng ta cũng ruột bào héo hon.
Tuổi hồng gót đỏ như son,
Một mai khuất núi lìa non ai buồn.
Thấy người khóc mối tình thương,
Khóc người xa lạ âm dương thảm sầu.
Khóc người tình nhỏ tương cầu,
Thơ văn một khúc hoạ câu tâm đầu.
Hồng xuân tình ước tự câu,
Khắc tình tư tưởng gian đầu gặp nhau.
Không may sao rụng người đau,
Lòng sầu lên tiếng nghẹn ngào thương bi.
Trách gì cái cảnh chia li,
Người đi kẻ ở sầu bi thế này.
Sao băng, ai cũng buồn lây,
Có khi buồn nghĩ cứ ngây là mình.
Chuyện đời có lúc thình lình,
Gặp đấy tan biến vô hình biệt tâm...!
Ai cũng về cõi xa xăm,
Thiên đàng dạo cảnh, cõi âm lạng lùng.
Đời người sướng khổ tận cùng,
Cũng về đất mẹ vui cùng thiên nhiên.

Hàn Băng

 
 
 
TÌNH ĐẦU ANH MANG
 

Giờ đây ta như người điên
Như say như tỉnh nợ duyên hết rồi
Em đi lòng anh rối bời
Nở sao, em nở xa rời anh chăng?
Những đêm ngồi dưới ánh trăng
Ta thấy nàng đó bâng khuâng cúi đầu
Nàng biết ta vẫn nguyện cầu?
Hai ta trọn ước duyên đầu với nhau
Năm tháng dẫu có khổ đau
Làm sao lay chuyển tình nhau hỡi nàng?
Anh vẫn chưa khỏi bàng hoàng
Anh vẫn chưa khỏi nhớ nàng từng đêm
Giấc ngủ dẫu có êm đềm
Không sao xóa đựơc nỗi niềm trong tâm
Biết giờ em đã xa xăm
Con tim chẳng thể chìm đắm vì ai
Mà sao tình vẫn không phai
Mà sao tình chẳng nhạt phai xóa mờ
Ngày xưa lúc bé ngây thơ
Mẹ yêu mẹ hát ầu ơ ví dầu
Nắng mưa nặng hạt trĩu sầu
Em đi em bỏ tình đầu anh mang...
 
HKBT.

HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-21 16:32:19Han Bang>


Khóc ai mà lệ chứa chan

Có phải người khóc kẻ an tuyền đài
Khóc ai nước mắt đổ dài
Khóc người li biệt cách hai đường trần
Dương gian âm cảnh còn chăng
Gặp nhau những lúc khuya dần giấc mơ
H B
 

Nước mắt nhỏ xuống dòng thơ
Khắc lên hai chữ đợi chờ người ơi
Mà người vẫn cứ xa vời
Để tôi thương nhớ những lời yêu xưa
Trời bỗng trút một cơn mưa
Cho ta thêm một giấc trưa chập chờn
 
HKBT.


Ngước lên Tinh Tú nguyện cầu
Nghìn thu hoá kiếp tương cầu cùng ai
Mong cho tình mộng không phai
Tâm đầu ý hợp duyên mai vững bền
Người ơi thắp nén hương trên
Khấn cầu ô thước mưa lên gặp nàng

H B
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ ĐẤT MẸ

Một Vì Tinh Tú Nhỏ Nhoi,
Sao bé nhưng cứ sáng soi dương trần.
Sao băng buồn thảm trung nhân.
Bao lòng lữ khách viễn đông cũng sầu.
Xa gần màu trắng rầu rầu,
Phớt lên ngọn cỏ nhuộm màu tang thương.
Đọc bài thơ tình quê hương,
Người nao cứ nói vần vương cõi lòng.
Âm thầm khóc lệ vạn dòng,
Nước mắt tràn ngập cả dòng tương tư.
Rồi đây một ngày nếu như,
Ta cũng rơi rụng biết chừ ai đau.
Thơ người khóc, lệ ta trào,
Nỗi lòng ta cũng ruột bào héo hon.
Tuổi hồng gót đỏ như son,
Một mai khuất núi lìa non ai buồn.
Thấy người khóc mối tình thương,
Khóc người xa lạ âm dương thảm sầu.
Khóc người tình nhỏ tương cầu,
Thơ văn một khúc hoạ câu tâm đầu.
Hồng xuân tình ước tự câu,
Khắc tình tư tưởng gian đầu gặp nhau.
Không may sao rụng người đau,
Lòng sầu lên tiếng nghẹn ngào thương bi.
Trách gì cái cảnh chia li,
Người đi kẻ ở sầu bi thế này.
Sao băng, ai cũng buồn lây,
Có khi buồn nghĩ cứ ngây là mình.
Chuyện đời có lúc thình lình,
Gặp đấy tan biến vô hình biệt tâm...!
Ai cũng về cõi xa xăm,
Thiên đàng dạo cảnh, cõi âm lạng lùng.
Đời người sướng khổ tận cùng,
Cũng về đất mẹ vui cùng thiên nhiên.

Hàn Băng

 
 
 
TÌNH ĐẦU ANH MANG
 

Giờ đây ta như người điên
Như say như tỉnh nợ duyên hết rồi
Em đi lòng anh rối bời
Nở sao, em nở xa rời anh chăng?
Những đêm ngồi dưới ánh trăng
Ta thấy nàng đó bâng khuâng cúi đầu
Nàng biết ta vẫn nguyện cầu?
Hai ta trọn ước duyên đầu với nhau
Năm tháng dẫu có khổ đau
Làm sao lay chuyển tình nhau hỡi nàng?
Anh vẫn chưa khỏi bàng hoàng
Anh vẫn chưa khỏi nhớ nàng từng đêm
Giấc ngủ dẫu có êm đềm
Không sao xóa đựơc nỗi niềm trong tâm
Biết giờ em đã xa xăm
Con tim chẳng thể chìm đắm vì ai
Mà sao tình vẫn không phai
Mà sao tình chẳng nhạt phai xóa mờ
Ngày xưa lúc bé ngây thơ
Mẹ yêu mẹ hát ầu ơ ví dầu
Nắng mưa nặng hạt trĩu sầu
Em đi em bỏ tình đầu anh mang...
 
HKBT.





TÌNH KHÚC DỞ DANG

Xa nhau tình khúc dở dang
Trách ai làm loãng cung đàn chung đôi
Xa xôi nay đã xa rồi
Người lìa âm cảnh người chờ thế gian
Trách chi duyên kiếp lỡ làng
Tình chàng ý thiếp ngỡ ngàng lòng đau
Xa nhau giờ đã xa nhau
Trầu cau xin hẹn kiếp sau thắm nồng
Bây chừ hồn với hư không
Người về xây mộng bên dòng tình mơ
Quên đi tự ước câu chờ
Người đi không biết tình thơ có người
Vô tư sao rụng sầu rơi
Tạo nên khúc nhạc về nơi tình nào
Yêu thương có lắm dạt dào
Vì sao bé nhỏ biết bao ẩn tình
Vô tư sao rụng thình lình
Nào ngờ có kẻ khóc tình thương đau
Nếu Vì Tinh Tú còn nao
Nghe câu tình tự dạt dào lời thơ
Mơ hoa trở giấc nồng mơ
Có người thổn thức vườn thơ ý tình
Một Vì Tinh Tú nghiêng mình
Tựa trăng ngắm cảnh tự tình sáng soi
Cung đàn ai dạo lẻ loi
Sầu tư than oán tình ơi lỡ làng
Trăng khuya chênh chếch mơ màng
Nghẹn ngào lê nhỏ phím đàn lơi dây
Tình thơ xây mộng lầu mây
Dạo lên tâm khúc ai hay cho cùng
Tiếc thương đôi mắt huyền nhung
Má hồng mộng thắm tình chung đợi chờ
Bao giờ cho đến bây giờ
Ngờ đâu có kẻ tôn thờ thuỷ chung
Xa kia em biết cho cùng
Có anh thầm mến yêu cùng thiên thu...

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0


TÌNH KHÚC DỞ DANG

Xa nhau tình khúc dở dang
Trách ai làm loãng cung đàn chung đôi
Xa xôi nay đã xa rồi
Người lìa âm cảnh người chờ thế gian
Trách chi duyên kiếp lỡ làng
Tình chàng ý thiếp ngỡ ngàng lòng đau
Xa nhau giờ đã xa nhau
Trầu cau xin hẹn kiếp sau thắm nồng
Bây chừ hồn với hư không
Người về xây mộng bên dòng tình mơ
Quên đi tự ước câu chờ
Người đi không biết tình thơ có người
Vô tư sao rụng sầu rơi
Tạo nên khúc nhạc về nơi tình nào
Yêu thương có lắm dạt dào
Vì sao bé nhỏ biết bao ẩn tình
Vô tư sao rụng thình lình
Nào ngờ có kẻ khóc tình thương đau
Nếu Vì Tinh Tú còn nao
Nghe câu tình tự dạt dào lời thơ
Mơ hoa trở giấc nồng mơ
Có người thổn thức vườn thơ ý tình
Một Vì Tinh Tú nghiêng mình
Tựa trăng ngắm cảnh tự tình sáng soi
Cung đàn ai dạo lẻ loi
Sầu tư than oán tình ơi lỡ làng
Trăng khuya chênh chếch mơ màng
Nghẹn ngào lê nhỏ phím đàn lơi dây
Tình thơ xây mộng lầu mây
Dạo lên tâm khúc ai hay cho cùng
Tiếc thương đôi mắt huyền nhung
Má hồng mộng thắm tình chung đợi chờ
Bao giờ cho đến bây giờ
Ngờ đâu có kẻ tôn thờ thuỷ chung
Xa kia em biết cho cùng
Có anh thầm mến yêu cùng thiên thu...

Hàn Băng
 
 
 
TƯỞNG NHỚ
 
Mùa thu vẫn mãi mùa thu
Nhưng em đã bỏ lời ru anh buồn
Trời làm cho giọt mưa tuôn
Cho mây xuống thấp cho buồn nhớ thương
Em xa tim vấn tim vương
Bao đêm thức trắng đoạn trường đeo mang
Ngồi nhìn ngắm ánh trăng vàng
Mơ mơ tưởng tưởng như nàng kề bên
Cuộc đời số kiếp lênh đênh
Người đi kẻ đến buồn tênh cuộc tình
Ngày nao có bóng có hình
Giờ đây đơn chiếc một mình cô đơn
Dù lòng có hay dỗi hờn
Cũng không quên được nguồn cơn trong lòng
Hết thu rồi đến mùa đông
Cô đơn lạnh giá vẫn không quên người
Ngắm người nét mặt rạng ngời
Như hoa như lá xinh tươi tuyệt vời
Chiều chiều nhìn phía chân trời
Hoàng hôn buông xuống rã rời con tim
Bóng tối bao phủ màn đêm
Lòng ta như thể cánh chim lạc đàn
Hoàng hôn buông xuống chứa chan
Con tim thổn thức hai hàng lệ rơi...
 
HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0


Ngước lên Tinh Tú nguyện cầu

Nghìn thu hoá kiếp tương cầu cùng ai
Mong cho tình mộng không phai
Tâm đầu ý hợp duyên mai vững bền
Người ơi thắp nén hương trên
Khấn cầu ô thước mưa lên gặp nàng

H B
 
Mùa thu cho lá úa vàng
Gió lay lá rụng, cho nàng xa anh
Mùa thu vẫn mãi còn xanh
Với bao kỉ niệm ngày anh với nàng
Giờ đây em đã vội vàng
Bỏ anh ở lại, cảnh tàn xác xơ
Cưối xuống nhặt lấy vần thơ
Nghe tim quặn thắt bao giờ...hỡi em?
 
HKBT.





PHƯỢNG ĐỎ QUÊ HƯƠNG

Mỗi mùa lá rụng ru êm
Trông về phương ấy bên thềm trường xưa
Ta cùng chung bước sớm trưa
Cùng nhau cấp sách anh đưa em về
Hôm nay phượng đỏ trường quê
Hương xưa hồng thắm anh về vắng em...
Nhớ xưa phượng đỏ bên thềm
Chúng ta cùng ngắm hoa hiền ước mơ
Ngây thơ em cứ bảo chờ
Hè sang anh hái hoa mơ cuối cành
Cài lên mái tóc em xanh
Hai ta cưới giả bên cành phượng tươi
Nhìn em anh chỉ mỉm cười
Anh trêu ngốc quá trò chơi giả vờ
Bây giờ em lớn làm thơ
Nhớ về quê cũ...giả vờ cưới xưa
Nhớ cành phượng vỹ đung đưa
Nhớ sao là nhớ những trưa cùng chiều
Nhớ anh làm cánh con diều
Thả lên mây trắng em yêu màu trời
Anh thích làm trò em chơi
Ngắt cánh hoa phượng cài nơi tóc thề
Anh bảo khi hè em về
Miền Nam đất Việt hương quê vẫn hồng
Bây giờ phượng trổ đầy bông
Nhớ môi em thắm má hồng ngây thơ
Quê hương anh mãi còn chờ
Mong em từng phút từng giờ em ơi
Nghe anh thúc giục từng lời
Hồng mơ lên mắt em chờ Hè sang
Nắng lên bừng ánh đường quang
Em về đỏ thắm phượng mang sắc hồng
Trường xưa phượng trổ đầy bông
Mỗi ngày mỗi một ngóng trông người về...

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0

PHƯỢNG ĐỎ QUÊ HƯƠNG

Mỗi mùa lá rụng ru êm
Trông về phương ấy bên thềm trường xưa
Ta cùng chung bước sớm trưa
Cùng nhau cấp sách anh đưa em về
Hôm nay phượng đỏ trường quê
Hương xưa hồng thắm anh về vắng em...
Nhớ xưa phượng đỏ bên thềm
Chúng ta cùng ngắm hoa hiền ước mơ
Ngây thơ em cứ bảo chờ
Hè sang anh hái hoa mơ cuối cành
Cài lên mái tóc em xanh
Hai ta cưới giả bên cành phượng tươi
Nhìn em anh chỉ mỉm cười
Anh trêu ngốc quá trò chơi giả vờ
Bây giờ em lớn làm thơ
Nhớ về quê cũ...giả vờ cưới xưa
Nhớ cành phượng vỹ đung đưa
Nhớ sao là nhớ những trưa cùng chiều
Nhớ anh làm cánh con diều
Thả lên mây trắng em yêu màu trời
Anh thích làm trò em chơi
Ngắt cánh hoa phượng cài nơi tóc thề
Anh bảo khi hè em về
Miền Nam đất Việt hương quê vẫn hồng
Bây giờ phượng trổ đầy bông
Nhớ môi em thắm má hồng ngây thơ
Quê hương anh mãi còn chờ
Mong em từng phút từng giờ em ơi
Nghe anh thúc giục từng lời
Hồng mơ lên mắt em chờ Hè sang
Nắng lên bừng ánh đường quang
Em về đỏ thắm phượng mang sắc hồng
Trường xưa phượng trổ đầy bông
Mỗi ngày mỗi một ngóng trông người về...

HANBANG

CHIỀU HẠ BUỒN

Ngày nào anh giả cánh diều
Tung tăng đùa giỡn mọi điều chẳng suy
Nắm tay hai đứa cùng quỳ
Khấn váy trời đất nguyện thề yêu nhau.

Ngày xưa hai đứa cưới yêu
Ngày nay hai đứa mọi điều chẳng chung
Bước qua thế giới tận cùng
Vui buồn sướng khổ nguyện cùng có nhau.

Giờ đây hai đứa xa nhau
Chẳng thể giải thích vì sao thay lòng
Hai ta chưa thành vợ chồng
Nhưng tim mãi mãi một lòng khắc ghi.

Hạ đến rồi hạ lại đi
Phượng hồng đỏ thắm phân ly cận kề
Giây phút lòng dạ rối bề
Hạ buồn đã đến, phượng về sầu thêm...

HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-22 10:53:22HKBT138>
PHƯỢNG ĐỎ QUÊ HƯƠNG

Mỗi mùa lá rụng ru êm
Trông về phương ấy bên thềm trường xưa
Ta cùng chung bước sớm trưa
Cùng nhau cấp sách anh đưa em về
Hôm nay phượng đỏ trường quê
Hương xưa hồng thắm anh về vắng em...
Nhớ xưa phượng đỏ bên thềm
Chúng ta cùng ngắm hoa hiền ước mơ
Ngây thơ em cứ bảo chờ
Hè sang anh hái hoa mơ cuối cành
Cài lên mái tóc em xanh
Hai ta cưới giả bên cành phượng tươi
Nhìn em anh chỉ mỉm cười
Anh trêu ngốc quá trò chơi giả vờ
Bây giờ em lớn làm thơ
Nhớ về quê cũ...giả vờ cưới xưa
Nhớ cành phượng vỹ đung đưa
Nhớ sao là nhớ những trưa cùng chiều
Nhớ anh làm cánh con diều
Thả lên mây trắng em yêu màu trời
Anh thích làm trò em chơi
Ngắt cánh hoa phượng cài nơi tóc thề
Anh bảo khi hè em về
Miền Nam đất Việt hương quê vẫn hồng
Bây giờ phượng trổ đầy bông
Nhớ môi em thắm má hồng ngây thơ
Quê hương anh mãi còn chờ
Mong em từng phút từng giờ em ơi
Nghe anh thúc giục từng lời
Hồng mơ lên mắt em chờ Hè sang
Nắng lên bừng ánh đường quang
Em về đỏ thắm phượng mang sắc hồng
Trường xưa phượng trổ đầy bông
Mỗi ngày mỗi một ngóng trông người về...

HANBANG


[CHIỀU HẠ BUỒN[/size]

Ngày nào anh giả cánh diều
Tung tăng đùa giỡn mọi điều chẳng suy
Nắm tay hai đứa cùng quỳ
Khấn váy trời đất nguyện thề yêu nhau.

Ngày xưa hai đứa cưới yêu
Ngày nay hai đứa mọi điều chẳng chung
Bước qua thế giới tận cùng
Vui buồn sướng khổ nguyện cùng có nhau.

Giờ đây hai đứa xa nhau
Chẳng thể giải thích vì sao thay lòng
Hai ta chưa thành vợ chồng
Nhưng tim mãi mãi một lòng khắc ghi.

Hạ đến rồi hạ lại đi
Phượng hồng đỏ thắm phân ly cận kề
Giây phút lòng dạ rối bề
Hạ buồn đã đến, phượng về sầu thêm...

HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-22 10:54:58HKBT138>
BẤT CHỢT


Bất chợt một ngày tôi đi trên đường vắng
Giữa mùa thu xao xác lá vàng rơi
Thoảng quanh tôi khoảng không trống lặng lờ
Nghe nhè nhẹ lá vàng rơi khe khẽ.

Bất chợt một ngày tôi đi trên tưổi trẻ
Giữa cưộc đời muôn ngàn ánh sao rơi
Xung quanh tôi bao nốt nhạc đợi chờ
Nhiều dấu lặng khiến hồn tôi lịm tắt.

Bất chợt một ngày tôi đi trong vườn nắng
Lá vàng ngừng rơi tuổi trẻ bỗng tuôn trào
Xung quanh tôi như sóng vỗ mưa rào
Tôi dồn dập - bước chân như cuồng dại.

Bất chợt một ngày tôi đi rồi ngoảnh lại
Thấy nốt nhạc buồn đang réo gọi hồn tôi
Chân bước đi nhưng dạ chợt bồi hồi
Tôi mới biết cuộc đời vô vọng tưởng!?

HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: HKBT138



ĐOẠN TUYỆT
 
Em trả cho tôi mối tình nồng
Ân tình thề thốt thế là xong
Hai chữ ân ái nay thôi hết
Chỉ còn hư ảo con số không.
 
Rồi mai đây em có lấy chồng
Tình yêu năm cũ theo hư không
Xin em hãy trả tôi hình bóng
Vòng tay ân ái dưới vườn hồng.
 
Giờ đây hai đứa đã hai nơi
Còn chi đâu nữa những hẹn thề
Ngày nào dưới ánh trăng thanh đó
Hai đứa chung đôi sát vai kề.
 
Em ơi! Người yêu của tôi ơi
Em đã ra đi về phương trời
Đầy thơ đầy mộng đầy ân ái
Thì thôi đoạn tuyệt kể từ đây.
 
HKBT.


CÁCH NGĂN

Đã đành đoạn tuyệt kể từ đây
Thôi xót xa chi mảnh tình này
Vòng tay kỷ niệm xin chôn chặt
Một thuở ân tình nay trắng tay

Những hẹn thề xưa đã trôi mau
Cầm bằng như nước chảy qua cầu
Câu nhớ câu thương thôi đừng nói
Để dạ thêm buồn tim thêm đau

Trả lại cho anh những hoa hồng
Những ngày ôm ấp mộng hư không
Vòng tay ảo ảnh giờ quên hết
Cả những giọt buồn của mênh mông

Ngày mai em cất bước sang ngang
Đừng trách chi em nỗi bẽ bàng
Đã là đoạn tuyệt thôi người hỡi
Chuyện của đôi mình đã sang trang

                thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-24 05:04:08HKBT138>
CÁCH NGĂN

Đã đành đoạn tuyệt kể từ đây
Thôi xót xa chi mảnh tình này
Vòng tay kỷ niệm xin chôn chặt
Một thuở ân tình nay trắng tay

Những hẹn thề xưa đã trôi mau
Cầm bằng như nước chảy qua cầu
Câu nhớ câu thương thôi đừng nói
Để dạ thêm buồn tim thêm đau

Trả lại cho anh những hoa hồng
Những ngày ôm ấp mộng hư không
Vòng tay ảo ảnh giờ quên hết
Cả những giọt buồn của mênh mông

Ngày mai em cất bước sang ngang
Đừng trách chi em nỗi bẽ bàng
Đã là đoạn tuyệt thôi người hỡi
Chuyện của đôi mình đã sang trang

                thuỵ du
[/size][/font][/color]


LỜI CUỐI

Từ nay đôi lứa cách xa rồi
Đành ôm một thuở kiếp đơn côi
Vĩnh biệt người nhé nay hai lối
Hạnh phúc xa rồi chớ tiếc thương!!!

Đành thôi thương nhớ giờ giấu kín
Hai chữ ân tình giờ lặng thinh
Cho nhau lời cuối lời thương nhớ
Chúc phúc cho em được trọn bền

HKBT.[/size]
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-24 04:30:55HKBT138>
BẾN TRE, MÃI VẮNG MỘT BÓNG NGƯỜI

Bến Tre trời chiều buồn man mác
Dưới những hàng cây xanh ngát mộng mơ
Lối cũ ta về chừ đã nên thơ
Mà hoang vắng nghe sầu đau trĩu nặng.

Bến Tre trời mưa buồn giọt nhớ
Giọt nặng dài, giọt trăn trở bơ vơ
Tháng ngày qua ôm chất chứa mong chờ
Nay nặng gánh nghe hồn buồn da diết.

Bến Tre giờ đây có ai biết
Có người ngồi tưởng nhớ tương tư
Một hình bóng, giờ chưa rõ thực hư
Giữa muôn tiếng côn trùng ríu rít.

Bến Tre ơi giờ người xa mù mịt
Bỏ lại trên đời bao hụt hẩng cô đơn
Bến Tre ơi xin chớ có trách hờn
Vì vắng mãi một bóng người... nên thế...

HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-21 18:47:08Han Bang>


TÌNH KHÚC DỞ DANG

Xa nhau tình khúc dở dang
Trách ai làm loãng cung đàn chung đôi
Xa xôi nay đã xa rồi
Người lìa âm cảnh người chờ thế gian
Trách chi duyên kiếp lỡ làng
Tình chàng ý thiếp ngỡ ngàng lòng đau
Xa nhau giờ đã xa nhau
Trầu cau xin hẹn kiếp sau thắm nồng
Bây chừ hồn với hư không
Người về xây mộng bên dòng tình mơ
Quên đi tự ước câu chờ
Người đi không biết tình thơ có người
Vô tư sao rụng sầu rơi
Tạo nên khúc nhạc về nơi tình nào
Yêu thương có lắm dạt dào
Vì sao bé nhỏ biết bao ẩn tình
Vô tư sao rụng thình lình
Nào ngờ có kẻ khóc tình thương đau
Nếu Vì Tinh Tú còn nao
Nghe câu tình tự dạt dào lời thơ
Mơ hoa trở giấc nồng mơ
Có người thổn thức vườn thơ ý tình
Một Vì Tinh Tú nghiêng mình
Tựa trăng ngắm cảnh tự tình sáng soi
Cung đàn ai dạo lẻ loi
Sầu tư than oán tình ơi lỡ làng
Trăng khuya chênh chếch mơ màng
Nghẹn ngào lê nhỏ phím đàn lơi dây
Tình thơ xây mộng lầu mây
Dạo lên tâm khúc ai hay cho cùng
Tiếc thương đôi mắt huyền nhung
Má hồng mộng thắm tình chung đợi chờ
Bao giờ cho đến bây giờ
Ngờ đâu có kẻ tôn thờ thuỷ chung
Xa kia em biết cho cùng
Có anh thầm mến yêu cùng thiên thu...

Hàn Băng
 
 
 
TƯỞNG NHỚ
 
Mùa thu vẫn mãi mùa thu
Nhưng em đã bỏ lời ru anh buồn
Trời làm cho giọt mưa tuôn
Cho mây xuống thấp cho buồn nhớ thương
Em xa tim vấn tim vương
Bao đêm thức trắng đoạn trường đeo mang
Ngồi nhìn ngắm ánh trăng vàng
Mơ mơ tưởng tưởng như nàng kề bên
Cuộc đời số kiếp lênh đênh
Người đi kẻ đến buồn tênh cuộc tình
Ngày nao có bóng có hình
Giờ đây đơn chiếc một mình cô đơn
Dù lòng có hay dỗi hờn
Cũng không quên được nguồn cơn trong lòng
Hết thu rồi đến mùa đông
Cô đơn lạnh giá vẫn không quên người
Ngắm người nét mặt rạng ngời
Như hoa như lá xinh tươi tuyệt vời
Chiều chiều nhìn phía chân trời
Hoàng hôn buông xuống rã rời con tim
Bóng tối bao phủ màn đêm
Lòng ta như thể cánh chim lạc đàn
Hoàng hôn buông xuống chứa chan
Con tim thổn thức hai hàng lệ rơi...
 
HKBT.



Sầu tình một khúc buồn ơi
Để sầu nhân thế để rơi lệ lòng
Mưa ngâu người đợi mòn trông
Bao giờ Ô thước xây cầu hồng duyên.

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0


Sầu tình một khúc buồn ơi
Để sầu nhân thế để rơi lệ lòng
Mưa ngâu người đợi mòn trông
Bao giờ Ô thước xây cầu hồng duyên.

Hàn Băng



Bao giờ cho đến tháng giêng
Người cùng ta lại đoàn duyên sum vầy
Hai đứa hẹn ước ngày mai
Se tơ kết tóc tương lai mặn nồng

HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỪNG VÌ THẾ MÀ CHÁN NẢN

Trên đời có ngàn việc phải lo
Suy nghĩ làm chi cho ốm o
Thân xác còn gì khi thắng bại
Chỉ là danh vọng chút thơm tho.

Hãy như tưổi trẻ chút ngây thơ
Vui chơi thỏa thích ngày mộng mơ
Tháng tháng ngày ngày trôi nhanh lắm
Đừng để buồn chi chút dại khờ .

Một lần thất bại quá ngỡ ngàng
Hai ba lần sau quá gian nan
Thì thôi người nhé đừng chán nản
Hãy cố vững tin ánh hồng quang…!

HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138

ĐỪNG VÌ THẾ MÀ CHÁN NẢN

Trên đời có ngàn việc phải lo
Suy nghĩ làm chi cho ốm o
Thân xác còn gì khi thắng bại
Chỉ là danh vọng chút thơm tho.

Hãy như tưổi trẻ chút ngây thơ
Vui chơi thỏa thích ngày mộng mơ
Tháng tháng ngày ngày trôi nhanh lắm
Đừng để buồn chi chút dại khờ .

Một lần thất bại quá ngỡ ngàng
Hai ba lần sau quá gian nan
Thì thôi người nhé đừng chán nản
Hãy cố vững tin ánh hồng quang…!

HKBT.

 
BƯỚC ĐẾN TƯƠNG LAI
 
Ngẫm suy suy ngẫm chuyện cuộc đời
Tặc lưỡi bảo kệ chẳng lo chi
Cơm áo gạo tiền đời đâu miễn phí
Thế là (phải) lại nhíu mày lo.
 
Bước cứ bước tương lai là phía trước
Ngoảnh lại nhìn quá khứ thuở ngây thơ
Để nhớ rằng ta cũng từng mộng mơ
Ôm gối mộng làm hành trang vấn bước.
 
Nếu té ngã, ừ thì ta đứng dậy
Tự nhủ mình đau thế để cho chừa
Lần bước tiếp rụt rè , cẩn trọng
Đường chông chênh _ ta không thích lối mòn.
 
nguyen van
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-25 14:28:20HKBT138>
BƯỚC ĐẾN TƯƠNG LAI

Ngẫm suy suy ngẫm chuyện cuộc đời
Tặc lưỡi bảo kệ chẳng lo chi
Cơm áo gạo tiền đời đâu miễn phí
Thế là (phải) lại nhíu mày lo.
 
Bước cứ bước tương lai là phía trước
Ngoảnh lại nhìn quá khứ thuở ngây thơ
Để nhớ rằng ta cũng từng mộng mơ
Ôm gối mộng làm hành trang vấn bước.

Nếu té ngã, ừ thì ta đứng dậy
Tự nhủ mình đau thế để cho chừa
Lần bước tiếp rụt rè , cẩn trọng
Đường chông chênh _ ta không thích lối mòn.


CUỘC ĐỜI

Tương lai tương lai giờ đây ở phía trước
Hãy bước hãy bước đừng chớ mãi nghĩ suy
Đời người chỉ là một bước đi
Đừng lo ngại hay nghi ngờ người nhé…!

Cuộc đời có lắm chuyện khổ đau
Danh vọng tiền bạc…thù hằn nhau
Cũng vì chút lợi riêng tư ấy
Người đời bán rẻ cái thanh cao.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-24 17:33:30Han Bang>

PHƯỢNG HỒNG CHỜ TRÔNG


Mùa thu lá đổ muôn chiều
Nhớ sao nhớ quá gió hiu hiu buồn
Nhớ từng cánh mỏng chuồn chuồn
Nhớ con chim chích bay luồn qua cây
Nhớ sao từng áng mây bay
Nhớ mùa hạ tới thêm dài nhớ thương
Nhớ mùa phượng nở sân trường
Anh leo cành hái thân thương phượng hồng
Cài lên mái tóc em trông
Càng thêm xinh xắn rộn lòng anh mơ
Nhủ lòng anh hẹn với chờ
Em thơ ngây quá bao giờ biết đây
Cứ nhìn phượng đỏ hay hay
Hồng lên đôi má ngất ngây em cười
Ngày thơ bẻ phượng em chơi
Ép nhiều cánh bướm thay lời nhớ nhau
Trong trang lưu bút anh trao
Bướm hoa chung một vườn chào mùa mơ
Trang thơ theo những năm chờ
Bây giờ em lớn có ngờ tình anh
Xa rồi bao tháng bao năm
Phượng hồng khoe sắc thắm cành hay chưa
Nhớ ngày thơ ấy anh đưa
Đón ngày hai lượt sớm trưa tan trường
Anh chờ tặng cánh phượng thương
Cho em thích quá nắng hường lên mi
Em vui cười tiếng hi hi
Còn anh cứ đứng bên ni mà nhìn
Anh nhìn và cứ lặng thinh
Em vô tư quá tội tình cho anh
Âm thầm nghiêng nón bên vành
Lòng anh se thắt nắng hanh lối về
Suy tư vành nón mân mê
Anh không nói được...đường về chung đôi
Và rồi ngày tháng êm trôi
Hè này hè nữa đơn côi phượng hồng
Một ngày chim Việt viễn đông
Cánh bay em cất mây hồng tương lai
Để cho phượng lại nhớ ai
Hạ rơi điệp khúc ve say cung đàn
Chú ve ca bản hè sang
Phượng hồng đỏ thắm nắng chan mắt chờ
Bao giờ em về trường thơ
Cho anh cài cánh phượng mơ tóc thề...

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-25 14:40:37HKBT138>

PHƯỢNG HỒNG CHỜ TRÔNG


Mùa thu lá đổ muôn chiều
Nhớ sao nhớ quá gió hiu hiu buồn
Nhớ từng cánh mỏng chuồn chuồn
Nhớ con chim chích bay luồn qua cây
Nhớ sao từng áng mây bay
Nhớ mùa hạ tới thêm dài nhớ thương
Nhớ mùa phượng nở sân trường
Anh leo cành hái thân thương phượng hồng
Cài lên mái tóc em trông
Càng thêm xinh xắn rộn lòng anh mơ
Nhủ lòng anh hẹn với chờ
Em thơ ngây quá bao giờ biết đây
Cứ nhìn phượng đỏ hay hay
Hồng lên đôi má ngất ngây em cười
Ngày thơ bẻ phượng em chơi
Ép nhiều cánh bướm thay lời nhớ nhau
Trong trang lưu bút anh trao
Bướm hoa chung một vườn chào mùa mơ
Trang thơ theo những năm chờ
Bây giờ em lớn có ngờ tình anh
Xa rồi bao tháng bao năm
Phượng hồng khoe sắc thắm cành hay chưa
Nhớ ngày thơ ấy anh đưa
Đón ngày hai lượt sớm trưa tan trường
Anh chờ tặng cánh phượng thương
Cho em thích quá nắng hường lên mi
Em vui cười tiếng hi hi
Còn anh cứ đứng bên ni mà nhìn
Anh nhìn và cứ lặng thinh
Em vô tư quá tội tình cho anh
Âm thầm nghiêng nón bên vành
Lòng anh se thắt nắng hanh lối về
Suy tư vành nón mân mê
Anh không nói được...đường về chung đôi
Và rồi ngày tháng êm trôi
Hè này hè nữa đơn côi phượng hồng
Một ngày chim Việt viễn đông
Cánh bay em cất mây hồng tương lai
Để cho phượng lại nhớ ai
Hạ rơi điệp khúc ve say cung đàn
Chú ve ca bản hè sang
Phượng hồng đỏ thắm nắng chan mắt chờ
Bao giờ em về trường thơ
Cho anh cài cánh phượng mơ tóc thề...

Hàn Băng




MÙA PHƯỢNG ĐẦU


Tóc thề em thả vai kề
Cho anh năm tháng đi về tương tư
Phượng đỏ anh ép cánh thư
Trao em tình thắm tâm tư của lòng
Hè sang phượng nở thắm hồng
Tình thư trao gởi nguyện lòng cùng nhau
Mai sau tính chuyện trầu cau
Bao giờ ngày tháng bên nhau hỡi người?
Ngày nao em nở nụ cười
Em ngây thơ quá rạng ngời tình anh
Mối duyên ngày đó vẫn xanh
Bao giờ đôi lứa kết thành uyên ương
Đêm thanh trăng sáng khu vườn
Anh say giấc mộng thiên đừơng có em
Phượng nở cánh hồng anh đem
Ép thành đôi bướm tặng em câu nguyền
Nguyền sinh nguyền tử cùng nguyền
Bên nhau mãi mãi đẹp duyên phút đầu
Giờ đây anh bắc nhịp cầu
Chỉ chờ em cái gật đầu mà thôi
Gật đầu hai đứa nên đôi
Gật đầu hai đứa thành đôi vợ chồng
Giờ đây ngắm cánh phượng hồng
Nhớ em biết mấy, hai dòng lệ rơi
Mùa hè cho phượng lại về
Lòng anh lại nhớ bộn bề nao nao
Mùa hè năm đó xa nhau
Anh chờ em đã… hè sau sáu mùa
Phượng đầu hoa nở lưa thưa
Phượng sau vương vấn, vẫn chưa thấy về
Em ơi có nhớ câu thề
Mùa phượng đầu đó nguyện thề yêu nhau…

HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ EM!
 
Sài Gòn chiều nay mưa lại rơi
Anh nhớ em nhớ quá những lời
Làm sao nguôi được khi lỡ trót
Trái tìm tình hướng trọn dâng em.
 
HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
GỞI NGƯỜI PHƯƠNG XA
 
Phương xa hỡi xin em hãy quay về
Để nỗi buồn không còn khóc cô đơn
Để nhớ nhung không đan dệt mộng ước
Để tiếng đàn ngân mãi phút trăm năm.
 
HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-27 21:58:16Han Bang>


MÙA PHƯỢNG ĐẦU



Tóc thề em thả vai kề
Cho anh năm tháng đi về tương tư
Phượng đỏ anh ép cánh thư
Trao em tình thắm tâm tư của lòng
Hè sang phượng nở thắm hồng
Tình thư trao gởi nguyện lòng cùng nhau
Mai sau tính chuyện trầu cau
Bao giờ ngày tháng bên nhau hỡi người?
Ngày nao em nở nụ cười
Em ngây thơ quá rạng ngời tình anh
Mối duyên ngày đó vẫn xanh
Bao giờ đôi lứa kết thành uyên ương
Đêm thanh trăng sáng khu vườn
Anh say giấc mộng thiên đừơng có em
Phượng nở cánh hồng anh đem
Ép thành đôi bướm tặng em câu nguyền
Nguyền sinh nguyền tử cùng nguyền
Bên nhau mãi mãi đẹp duyên phút đầu
Giờ đây anh bắc nhịp cầu
Chỉ chờ em cái gật đầu mà thôi
Gật đầu hai đứa nên đôi
Gật đầu hai đứa thành đôi vợ chồng
Giờ đây ngắm cánh phượng hồng
Nhớ em biết mấy, hai dòng lệ rơi
Mùa hè cho phượng lại về
Lòng anh lại nhớ bộn bề nao nao
Mùa hè năm đó xa nhau
Anh chờ em đã… hè sau sáu mùa
Phượng đầu hoa nở lưa thưa
Phượng sau vương vấn, vẫn chưa thấy về
Em ơi có nhớ câu thề
Mùa phượng đầu đó nguyện thề yêu nhau…


HKBT.






PHAI MÀU PHƯỢNG XƯA


Nhưng mùa phượng trước phượng sau
Bóng em biền biệt đi vào hư không
Cho anh tím cả chờ mong
Phượng hồng đỏ thắm nhói lòng tim đau...
Em về trong giấc chim bao
Kiếp sau ta hẹn gặp nhau phượng hồng
Bao giờ hoa Hạ trổ bông
Hai ta kết lại chiếc vòng phượng rơi
Sân trường phượng đổ nhặt chơi
Ngắt cánh ép bướm để nơi trang thề
Hè đi rồi Hạ lại về
Ai còn nhớ lấy câu thề ngày thơ
Bánh xe vòng chảy ước mơ
Có còn ai đợi ai chờ Hè sang
Em về trường vắng ngỡ ngàng
Người xưa vắng bóng nắng vàng nhạt phai
Tóc thề phủ tím bờ vai
Suối tuôn khoé mắt cay cay một mình
Nắng dài nghiêng bóng đổ hình
Liêu xiêu chân bước lặng thinh cúi đầu
Mây sầu đổ giọt mưa ngâu
Sắc lam trùm kín một màu thê lương
Bóng em ngả xuống bên đường
Nắng không thôi ấm...mưa tuôn lạnh lòng
Buồn trông sắc nhạt phượng hồng
Anh không chờ đợi thay lòng hẹn xưa
Em đi trong chiều đổ mưa
Buồn này biết nói sao vừa đây anh !

Hàn Băng


( Hi...hi...hi...Anh Minh Tuấn ơi ! Hôm nay, Tiểu Băng làm gan hoạ thơ tình đấy ! Nhưng sao mà ngượng quá đi thôi ! Em viết thật nhanh đấy ! Nếu có gì phật ý anh thì mong anh lượng thứ nhé !
* Anh Minh Tuấn ơi ! Tiểu Băng thấy anh Minh Tuấn với cô Du hoạ thơ tình với nhau rất hay và rất hợp đấy ! Hu...hu...hu... Tiểu Băng không biết hoạ thơ tình đâu ! Hoạ ba xàm ba xí, bạn đọc cười chết luôn ! Có lẽ bài thơ này là bài thơ tình hoạ đầu tiên cũng là bài thơ cuối đấy ! Hu...hu...hu...! Thật ngại quá ! Tiểu Băng phải lo học và làm nhiều việc thôi ! Tại vì Bố mẹ và thầy cô bảo : Tiểu Băng vui thì cười hi...hi...Buồn thì cứ khóc Hu...hu...suốt ngày . Nếu hoạ thơ tình thì lúc nào cũng buồn hết đấy và cứ khóc mãi, con mắt Tiểu Băng đã to sẵn rồi mà cứ khóc hoài thì mắt càng to hơn không tốt ! )
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»