<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-23 08:37:47HKBT138>
Trích đoạn: Thuỵ Du
HKBT
![]()
CAY ĐẮNG
Bỗng đâu trời đổ mưa tuôn
Cho lòng tôi mãi vấn vương chữ tình
Chữ tình mộng ảo lung linh
Tỉnh giấc mới biết một mình đơn côi.
Giờ này tôi với mình tôi
Mới biết tình đã xa xôi thật rồi
Hẩm hiu số phận nổi trôi
Giờ đây tình chỉ cho tôi muộn phiền.
Nhiều lúc tôi nghĩ mình điên
Cười cười khóc khóc khi duyên chẳng thành
Xa nhau số phận đã đành
Chúc em hạnh phúc duyên lành đã trao.
Giờ đây dẫu có khổ đau
Riêng anh mang nặng tình nhau thuở nào
Thuở nào hai đứa có nhau
Bên nhau hẹn ước giờ đau ai ngờ.
Ai ngờ mình phải bơ vơ
Ai ngờ anh lại làm thơ giải sầu...
HKBT
Buồn đau
Thơ anh mong giải chữ sầu
Hay là chỉ giúp lòng đau hỡi người
Bây giờ cánh hạc lưng trời
Xa xôi cách trở ngàn lời càng sâu
Thôi anh đã lỡ nhịp cầu
Xin anh đừng cạn lòng đau vì tình
Lỗi rồi duyên nợ chúng mình
Xa anh một bước lặng thinh tim buồn
Trời làm thác bể mưa nguồn
Trôi đi cho hết nỗi buồn tình ta
Đau lòng ôm lấy phong ba
Mong anh xóa hết nhạt nhòa tháng năm
Giờ còn một chữ xa xăm
Thôi thì giữ trọn thân tằm buồn tênh
Lênh đênh một kiếp lênh đênh
Vòng tay một thuở chênh vênh tim người
thụy du
ĐÃ QUÊN...?
Còn đâu mà vui mà cười
Mà thương mà nhớ với người đã quên
Với tôi chỉ một cái tên
Giờ đâu còn nữa lênh đênh kiếm tìm.
Em như là bướm là chim
Tôi như là nắng đi tìm khắp nơi
Bao giờ gặp lại người ơi
Bao giờ người lại quay về tìm tôi.
Giờ đây thương nhớ cũng rồi
Mà người cũng mãi bỏ tôi một mình
Thương chi chữ ái chữ tình
Đành thôi quên hết tự mình đứng lên.
Giờ đây dẫu có buồn tênh
Âu cũng số phận lênh đênh một đời
Một đời sống kiếp thảnh thơi
Ta vui ta sống ta chơi với đời...
HKBT.
HKBT138@
Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.







