📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

LẮNG NGHE ĐIỀU BÌNH THƯỜNG (Bộ sách Cửa Sổ Tâm Hồn) - HẾT 🔒

48 trả lời, 5.480 lượt xem — Trang 2 / 2
Khi Cơn Lũ Đi Qua
 
Khi cơn lũ đất trời đi qua, nó cuốn phăng tất cả: sự no ấm, bình yên, những ước mơ, nụ cười…
Khi cơn lũ của dòng đời cuốn tôi, sự mỏi mệt chán chường cứ đè lên đôi vai, chờ buông xuôi, nhận chìm!
Trong cơn lũ đất trời, ta thấy sự vượt lên của những sinh linh bất hạnh, những tấm lòng nhân ái, và sự hi sinh cao cả.
Trong cơn lũ cuộc đời, lúc khó khăn tôi thấy được lòng người, nghiệm ra lẽ sống.
Lũ của đất trời rồi cũng sẽ rút đi, chỉ còn đọng lại phù sa, cây cỏ lại xanh tươi, kết trái.
Cơn xoáy cuộc đời rồi cũng qua, lòng ta lại bình yên, thanh thản.
Hãy biết chống chọi với lũ! Ta sẽ có phù sa và sự yên bình tâm hồn, và sẽ thấy nó không phải lúc nào cũng vô ích hoàn toàn.
 
Nguyễn Đăng Khoa
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
0
Lính Cứu Hỏa

Người mẹ trẻ đau khổ nhìn đứa con đang bị bệnh bạch cầu đến giai đoạn chót . Mặc dù trái tim người mẹ tan nát, cô vẫn quả quyết mạnh mẽ . Như mọi người mẹ khác, cô muốncon mình lớn lên và đạt được mọi ước mơ của nó . Bây giờ thì chuyện đó đã không thể được nưa, nhưng cô vẫn muốn tạo ra cho con một điều kỳ diệu .

Cô nắm tay con và hỏi:

- Con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ trở thành gì khi lớn lên không ? Con có mơ ước về điều mà con sẽ làm trong cuộc đời mình ?

- Mẹ à, con vẫn ước mơ sẽ trở thành lính cứu hỏa khi lớn lên .

Người mẹ mỉm cười . Ngay ngày hôm đó cô đến đội cứu hỏa giải thích ước mơ của con mình và xin cho con cô được đi một vòng trên xe cứu hỏa .

Người lính cứu hỏa tên Bob nói:

- Chúng tôi có thể làm hơn thế nữa nếu có có thể chuẩn bị cho con vào 7 giờ sáng, chún tôi sẽ cho cậu bé trở thành lính cứu hỏa danh dự của cả ngày . Cậu bé có thể tới trạm cứu hỏa, ăn cùng chúng tôi, chạy cùng chúng tôi tới tất cả các vụ cứu hỏa trong ngày . Và nếu cô cho chúng tôi kích cỡ của con cô, chúng tôi sẽ làm cho cậu bé một bộ đồng phục lính cứu hỏa dành riêng cho cậu và một cái mũ cứu hỏa - không phải là đồ chơi - với phù hiệu lính cứu hỏa trên đó, một bộ áo nhựa màu vàng như của chúng tôi và ủng cao su .

Ba ngày sau, người lính cứu hỏa Bob đến đón cậu bé, mặc cho cậu bộ đồng phục của lính cứu hỏa và đưa cậu từ giường bệnh đến chiếc xe cứu hỏa đang chờ . Hôm đó có ba cú điện thoại gọi cứu hỏa và cậu be tham dự cả ba cuộc xuất quân .

Với giấc mơ trở thành sự thật, với tất cả tình yêu và sự quan tâm săn sóc mà mọi người dành cho, cậu bé vô cùng xúc động và hạnh phúc . Cậu đã sống thêm được ba tháng - một thời gian dài hơn mức tất cả các bác sĩ tiên đoán .

Một đêm nọ, tất cả các dấu hiệu sự sống của cậu bé tụt xuống một cách đột ngột . Người y tá trưởng nhớ đến ngày mà cậu bé sống như một lính cứu hỏa . Cô gọi cho chỉ huy lính cứu hỏa và hỏi có thể gửi một người lính cứu hỏa mặc đồng phục đến với cậu trong lúc này không . Người chỉ huya trả lời: "Chúng tôi sẽ có mặt trong vòng năm phút nữa . Cô có thể giúp chúng tôi một việc được không ? Khi cô nghe tiếng và ánh chớp phát ra từ xe cứu hỏa chạy đến thì xin cô thông báo qua radio cho toàn bệnh viện nghe rằng đó không phải là có báo động cháy . Đó chỉ là đội cứu hỏa đến để chia tay với một trong những thành viên tuyệt vời nhất của mình . Và xin cô hãy mở cửa sổ phòng cậu bé . Xin cám ơn".

Khoảng năm phút sau, xe cứu hỏa với cả móc và thang chạy đến bệnh viện, dựng cái thang lên cho đến cửa sổ phòng cậu bé ở lầu 3 . Mười bốn lính cứu hỏa nam và hai lính cứu hỏa nữ trèo qua thang vào phòng cậu bé . Họ ôm cậu và nói với cậu bé rằng họ rất yêu cậu . Cậu bé ngước nhìn người chỉ huy và nói:

- Thưa chỉ huy, vậy cháu là lính cứu hỏa thật sự phải không ?

- Phải, cháu là lính cứu hỏa thật sự - người chỉ huy nói .

Với những lời nói đó, cậu bé mỉm cười và nhắm mắt lại mãi mãi ...

P.T.
Theo Internet
0
Nước Mắt Người Cha

Người cha làm nghề sửa khóa, nuôi đứa con trai bại liệt đã mất mẹ . Năm nào cũng vậy, đến mùa Noel, một công ty dịch vụ thường thuê người cha đóng vai ông già Noel . Đêm lễ, người con nằm một mình trong căn phòng nghèo nàn, trống vắng, người cha phải đến những địa chỉ qui định . Mỗi khi đến những nhà đang sum vầy hạnh phúc, chúc những lời tốt đẹp, miệng ông cười rất tươi nhưng lòng đau nhói . Người cha đang nghĩ đứa con ở nhà một mình ...

Sau đêm lễ, người cha kể cho con nghe vễ ông già Noel . Nào là râu ông bạc trắng, miệng ông cười rất tươi, tay ông lắc chuông vàng, vai mang túi quà, lòng tràn đầy tình thương trẻ thơ ... Và ông sẽ đi bất cứ nơi đâu, đến không thiếu một đứa trẻ nào .

- Thế khi nào ông già Noel đến nhà mình hở ba ?

- Chắc sang năm con ạ!

Một năm nữa lại trôi qua . Người cha đến công ty đăng ký việc làm và đóng lệ phí một suất .

Đêm Noel, người con nằm mong ngóng và tưởng tượng mọi điều . Chợt ông Noel xuất hiện, đúng như hình ảnh ng*ời cha đã từng kể . Đến bên cậu, ông già nhẹ nhàng âu yếm:

"Ta biết con rất ngoan, rất yêu cha của con, con rất tốt bụng, con rất dũng cảm . Con rất ... Chúc con một đêm an lành, nhiều hồng phúc ... Chúc con ...".

Ông già Noel đi rồi, lòng cậu tràn ngập hạnh phúc . Cậu nhủ lòng sẽ kể với cha rằng ông già Noel rất nhân từ, rất yêu trẻ thơ và còn khóc với mình nữa cơ!

Nguyễn Đăng Khoa
0
Giáng Sinh Đẹp Nhất

Buổi tiệc Giáng sinh đã mãn . Mọi người vẫn còn nán lại bên bàn hồi tưởng về những ngày Giáng sinh thuở nhỏ . Câu chuyện chẳng mấy chốc xoay quanh đề tài là Giáng sinh đẹp nhất của mỗi người . Chuyện tiếp chuyện, nhưng vẫn có một chàng trai ngồi lặng thinh không nói gì . Mọi người bảo: "Này Frank, thế Giáng sinh đẹp nhất của cậu vào lúc nào ?". Frank bấy giờ mới lên tiếng: "Giáng sinh đẹp nhất của tôi là mùa Giáng sinh mà tôi chẳng nhận được món quà nào cả". Mọi người ngạc nhiên, họ nóng lòng muốn nghe câu chuyện . Và Frank bắt đầu kể:

"Tôi lớn lên ở New York . Đó là một tuổi thơ khá ảm đạm vì gia đình chúng tôi rất nghèo . Tôi mồ côi mẹ từ khi mới 8 tuổi . Cha tôi cũng có việc làm, nhưng ông chỉ làm hai hoặc ba ngày một tuần . Thế là cũng tốt lắm rồi . Chún tôi sống kiểu lưu động, rày đây mai đó, chật vật lắm mới đủ ăn, đủ mặc . Lúc ấy to6i còn nhỏ và không chú ý gì .

Cha tôi là một người đàn ông giàu lòng tự trọng . Ông ấy chỉ có độc nhất một bộ áo quần và chỉ mặc nó để đi làm việc . Khi về nhà ông cởi áo vest ra, còn thì ngồi vào ghế với sơmi, cà vạt và cả áo ghilê . Cha có một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ và khá lớn . Đó là quà của mẹ tôi tặng cha . Mỗi khi cha ngồi, dây đeo đồng hồ ở chỗ túi đựng thường tòi ra ngoài . Chiếc đồng hồ đó là tài sản quí giá nhất của cha . Nhiều lần tôi thấy cha chỉ ngồi yên ngắm nhìn chiếc đồng hồ quí của mình . Tôi đoan chắc cha đang nghĩ về mẹ tôi .

Năm ấy, khi tôi tròn 12 tuổi, bộ đồ chơi thí nghiệm là một cái gì đó rất lớn lao . Trị giá của một bộ đồ như thế là 2 USD. Một số tiền quá lớn đối với bọn trẻ yêu thích bộ đồ chơi này, trong đó có tôi . Tôi nì nèo với cha cả tháng trời trước Giáng sinh để mong có được nó . Các bạn biết đấy, tôi cũng hứa hẹn đủ điều như những đứa trẻ khác: "Con sẽ ngoan, con sẽ làm việc, con sẽ không vòi vĩnh gì thêm". Cha tôi chỉ đáp: "Để xem xem".

Ba ngày trước Giáng sinh, ông dẫn tôi đến chợ lưu động . Ở đó, người ta bán hàng trên những chiếc xe ngựa . Họ bán hàng hạ giá và bạn có thể mua được một món hàng tốt . Cha dẫn tôi đến một quầ hàng, chọn cho tôi một ít đồ chơi nhỏ rồi hỏi: "Này con, con có thích những thứ như vậy không ?". Tôi dĩ nhiên chỉ trả lời: "Không, con chỉ muốn một bộ đồ thí nghiệm cơ!". Chúng tôi đi hết mọi quầy hàng . Cha đưa cho tôi xem hết những món đỗ chơi như xe hơi, súng ... nhưng tôi đều từ chối . Tôi nào có nghĩ rằng cha không đủ tiền để mua một bộ đồ thí nghiệm cho tôi . Sau cùng cha bảo: "Thôi, bây giờ tốt nhất là cứ về nhà đã và hôm sau hẵng quay lại".

Trên đường về nhà, tôi cứ nói mãi về bộ đỗ thí nghiệm đó . Tôi chỉ muốn một bộ đồ thí nghiệm thôi . Đến bây giờ tôi mới hiểu ra lúc ấy cha tôi đã đau khổ đến chừng nào khi không cho tôi được nhiều hơn . Cha hẳn đã nghĩ mình không xứng đáng là một người cha, và cả tự nguyền rủa mình vì cái chết của mẹ tôi . Khi lên bậc cấp vào nhà, cha hứa sẽ tìm cách mua cho tôi bộ đồ thí nghiệm đó . Đêm đó tôi gần như không ngủ . Tôi tưởng tượng mình sẽ tự sáng chế thứ này thứ kia .

Ngày hôm sau, sau khi xong việc, cha dẫn tôi trở lại chợ . Trên đường đi, tôi còn nhớ cha đã mua một ổ bánh mì và kẹp vào nách mang theo . Ở quầy đầu tiên, cha bảo tôi hãy chọn lấy bộ đồ thí nghiệm mà tôi yêu thích . Chúng giống nhau cả, nhưng tôi vẫn xem xét, lục lọi như thể đã cát tìm vàng . Tôi tìm được bộ đồ thí nghiệm tôi yêu thích và nói gần như reo lên: "Cái này nè cha!".

Tôi còn nhớ hình ảnh cha tôi thọc tay vào túi lấy tiền . Khi ông lấy 2 USD ra, một tờ đã rơi xuống đất . Ông cúi người xuống lượm tiền, và vì thế sợi dây đồng hồ trong túi áo rớt ra, xoay vòng trên nền đất . Không có chiếc đồng hồ . Trong tích tắc, tôi hiểu cha đã bán nó rồi . Cha đã bán chiếc đồng hồ, tài sản quí nhất của mình, để mua cho tôi một bộ đồ chơi thí nghiệm . Ông bán chiếc đồng hồ, món quà cuối cùng mà mẹ tôi tặng cha ...

Tôi chụp vội lấy tay cha và hét lên: "Không!". Chưa bao giờ tôi chụp lấy tay cha như thế, chưa bao giờ tôi hét lên với cha như thế . Tôi nhớ cha đã nhìn tôi, một cái nhìn đầy cả sự ngơ ngác, lạ lẫm . "Không, cha không phải mua cho con bất cứ thứ gì - Tôi ứa nước mắt - Cha, con biết cha rất yêu con".

Chúng tôi rời khu bán hàng và tôi nhớ cha nắm tay tôi suốt dọc đường về".

Frank nhìn mọi người: "Bạn biết không, chẳng có tiền bạc nào có thể đủ để mua giây phút đó . Giây phút mà tôi hiểu rằng cha yêu tôi hơn bất cứ điều gì trên thế gian này".

Võ Ca Dao
Dịch từ Internet
0
Quà Cưới

Tôi đã rất cẩn thận chọn ra những loại hoa làm nên bó hoa ngày cưới của mình và không quên nghĩ đến ý nghĩa của chúng, gồm hoa diên vĩ (là vị hôn phu tôi yêu thích), hoa hồng trắng (tượng trưng sự thanh khiết), và những sợi dây thường xuân xanh biếc (biểu tượng của lòng chung thủy).

Đến giữa buổi tiệc cưới, tôi đang ngập tràn trong Champagne và hoa, rôm rả trò chuyện cùng bạn bè, hạnh phúc đến hổn hển không kịp thở, ... bất thình lình có một bàn tay đặt lên vai tôi . Tôi quay lại, nhận ra người phụ nữ vừa thoáng gặp ban nãY, một người bạn của mẹ chồng tôi . Trên tay bà ấy là một sợi tua xoắn dài của dây thường xuân .

"Nó rơi ra từ bó hoa của cháu lúc ở trên sàn khiêu vũ" - người phụ nữ ấy nói . Tôi mở lời cám ơn và với tay nhận lấy khi bà ấy tiếp lời: "Tôi có thể giữ lại dây hoa chứ ?"

Tôi giật nảy mình . Một người, gần như lạ mặt, sao có thể hỏi xin hoa cô dâu ngay giữa tiệc cưới! Vẫn chưa đến lúc thực hiện nghi thức tung cầu hoa kia mà ? Bà ấy muốn gì ở sợi dây thường xuân của tôi ?

Tôi bình tĩnh suy nghĩ . Ngày mai tôi sẽ bắt đầu tuần trăng mật, không thể mang theo bó hoa này . Chúng có thể bị quẳng đi cùng những tờ giấy gói quà và những thứ rác trong ngày cưới . Tại sao không cho chúng đi ? Ngày hôm nay tôi đã cho đi rất nhiều ...

"Cô cứ tự nhiên" - tôi trả lời với nụ cười tươi, lòng tự khen mình đã cư xử thanh lịch với một đề nghị kỳ quặc như thế . Nhạc bắt đầu nổi lên, tôi phải rời đám đông, cũng chẳng để tâm đến chuyện linh tinh ấy nữa . Vài tháng sau chuông nhà tôi reo vang . Tôi mở cửa và nhận ra người phụ nữ . Tôi không giấu được sự ngạc nhiên . Tôi đã không gặp bà ấy từ hôm lễ cưới . Gì thế nhỉ ?

"Tôi có một món quà cưới cho cháu" - bà ấy nói và đưa ra một chậu cây nho nhỏ um tùm với những tán lá khỏe khoắn, xanh mướt . Ngay lập tức tôi hiểu ra . "Đó là sợi dây thường xuân mà cháu làm rơi hôm tiệc cưới - bà ấy giái thích - Nó trông có vẻ khỏe mạnh nên tôi mang về trồng vào chậu cho cháu".

Tôi xúc động không nói nên lời . Đây thật là món quà cưới quí giá nhất mà tôi nhận được!

Đã 20 năm trôi qua, bây giờ tôi là mẹ của ba cậu con trai . Một ngày nào đó chúng sẽ kết hôn . Với vai trò mẹ chồng, tôi sẽ đề nghị bó hoa cưới của con dâu có một ít dây thường xuân .

Và tôi biết sẽ lấy từ chậu cây nào trong vườn ...

Lam Tú
Dịch từ Internet
0
Nếu Tôi Được Sống Một Lần Nữa

Nếu tôi được sống lại một lần nữa ...

Tôi sẽ mỉm cười nhiều hơn trước những bất hạnh của riêng mình và biết im lặng chia sẻ nỗi đau của mọi người . Tôi sẽ dành nhiều thời gian để nhìn lại những hạnh phúc đang có và bớt dằn vặt mình về những nhược điểm vốn dĩ của bản thân .

Nếu được sống một lần nữa, tôi sẽ đi dạo dưới mưa nhiều hơn . Tôi sẽ trải mình nơi những thị trấn nhỏ bé và tĩnh lặng thay vì cứ mãi trong những tòa nhà cao tầng nơi thành phố lớn .

Tôi sẽ cố gắng hiểu bọn trẻ như là chúng và bớt sự áp đặt của riêng mình . Tôi sẽ đi thư viện, nhà sách, vào mạng tìm kiếm những kiến thức mới . Tôi sẽ thích thú với việc chơi đàn hơn là những trò chơi vô bổ và kém tư duy . Tôi sẽ dành cho gia đình mình sự âu yếm ngọt ngào hơn là những lời chỉ dạy khô khan .

Nếu được sống một lần nữa, tôi sẽ quan tâm đến những điều quan trọng trong hiện tại hơn là nhớ lại những gì trong quá khứ và ngồi dự đoán tương lai . Tôi nhận thức được những giá trị sâu kín nhất tận tim mình và những nhiệm vụ của cuộc sống .

Tôi sẽ bớt cau mày và mỉm cười nhiều hơn . Tôi sẽ học cách khoan dung, mong nhận được sự khoan dung nhiều hơn và bớt đi ý nghĩ mong sự bất hạnh cho kẻ thù . Nhưng trên hết tôi sẽ không bó buộc mình, sẽ sống năng động hơn, sẽ giảm đi những mối do dự và thờ ơ .

Khi một ý nghĩ lớn lao hay một sự mạo hiểm đầy hào hứng trong thoáng chốc chợt đến, tôi sẽ không ngồi yên trên ghế với ý nghĩ "những điều đó chẳng có trong kế hoạch của mình". Tôi sẽ hứng khởi đứng dậy và mạnh mẽ nói rằng: "Vâng, chúng ta hãy bắt đầu".

Duy Khương
Theo Internet
0
 Món Quà Của Cha

Một chàng trai sắp tốt nghiệp đại học . Đã từ lâu anh mơ ước một chiếc xe thể thao tuyệt đẹp được trưng bày ở cửa hiệu . Và anh đã nói với cha điều ước muốn đó . Ngày tốt nghiệp đến, anh náo nức chờ đợi ... Buổi sáng, người cha gọi anh và phòng riêng . "Con trai, ta rất tự hào về con!" - ánh mắt ông nhìn anh thật trìu mến . Rồi ông trao cho anh một hộp quà được gói rất trang trọng . Ngạc nhiên, chàng trai mở hộp quà và thấy một quyển sách được bọc bằng vải da, có tên chàng trai được mạ vàng . Tức giận, anh ta nói lớn tiếng: "Với tất cả tiền bạc mà cha có sao lại chỉ có thể tặng con một quyển sách này thôi ?". Rồi anh chạy vụt ra khỏi nhà, vứt quyển sách vào góc phòng .

... Nhiều năm trôi qua, chàng trai giờ đã là một nhà kinh doanh thành đạt . Anh có một ngôi nhà khang trang và một gia đình hạnh phúc . Nhưng người cha đã già và một hôm anh nghĩ mình cần phải đi gặp cha . Anh đã không gặp ông ấy kể từ ngày tốt nghiệp . Trước lúc lên đường, anh nhận được một bức điện tín báo rằng người cha đã qua đời và ông trao toàn bộ quyền sở hữu cho con trai . Anh cần phải trở về ngay lập tức để chuẩn bị mọi việc .

Khi bước vào ngôi nhà của cha, bỗng nhiên anh cảm thấy một nỗi buồn và ân hận khó tả xâm chiếm tâm hồn anh . Đứng trong căn phòng ngày xưa, những ký ức trong anh ùa về ... Và bất chợt, anh nhìn thấy quyển sách khi xưa nằm lẫn trong những tập giấy tờ quan trọng của cha ở trên bàn, nó vẫn còn mới nguyên như lần đầu anh nhìn thấy cách đây nhiều năm . Nước mắt lăn dài, anh lần giở từng trang, bỗng có vật gì đó rơi ra ... Một chiếc chìa khóa! Kèm theo đó là tấm danh thiếp ghi tên người chủ cửa hiệu, nơi có bán chiếc xe thể thao mà anh từng mơ ước . Trên tấm danh thiếp còn ghi ngày tốt nghiệp của anh và dòng chữ "đã trả đủ".

Nhật Nam
Theo Internet
Chân Trời Tím

0
Kho Báu Dưới Lòng Đất

Mẹ tôi là người thích lưu giữ mọi đồ vật cũng như niềm vui thú trồng trọt thừa hưởng từ ông ngoại . Sau khi cưới nhau, bố mẹ mua nhà ở California và chuyển đến sống ở đó nhưng thói quen tiết kiệm vẫn còn . Bằng xẻng và cuốc, khu vườn cằn cỗi dần dần xanh tốt với đầy những cây lê, hạnh, ổi, hoa hồng, loa kèn .

Trong nhiều năm làm việc trong vườn, mẹ đã đào được một số đồ hcơi hỏng bị ai đó bỏ đi . Chú lính nhựa cầm súng đã sứt hỏng, các chàng cao bồi cười ngựa bị gãy chân, những viên bi rạn nứt . Phần lớn mọi người sẽ ném những món đồ chơi hỏng này vào sọt rác nhưng mẹ lại xem chúng như báu vật . Khi chị em chúng tôi trêu mẹ về điều này, mẹ chỉ nhẹ nhàng lắc dầu và mỉm cười .

"Các con hãy nghĩ, ngôi nhà cũng có lịch sử riêng của chúng . Phải có con trẻ của ai đó từng sống và trưởng thành từ đây" - Mẹ thường bảo như thế .

Những món đồ chơi tìm được trong vườn được mẹ lau sạch bùn đất rồi nhẹ nhàng cất vào một hộp đựng giày đặt trên kệ phía trên máy giặt . Năm này sang năm khác, chúng chiếm không gian và bám đầy bụi nhưng mẹ không chịu đem bỏ đi . Mẹ biết rằng có một đứa trẻ đã từng xem những chú lính nhựa, chàng cao bồi và các viên bi như là báu vật . Và chỉ riêng điều này cũng khiến chúng đủ tầm quan trọng để được lưu giữ .

Một ngày nọ, có một người lạ trạc tuổi trung tuần đến gõ cửa nhà chúng tôi . Ông tự giới thiệu về mình với chút bối rối .

"Tôi đã lớn khôn từ ngôi nhà này, tôi ra thị trấn vì tang cha và cảm thấy nhớ về quá khứ của mình . Bà có phiền nếu tôi dạo quanh ngồi nhà ?" - Ông giải thích .

Mẹ thở dài biểu hiện sự thương cảm và nói: "Tôi tin rằng mình đang giữ một ít đồ vật thuộc về ông". Nói xong mẹ ra phía sau nhà, mang chiếc hộp ra và đưa cho người lạ . Lấy làm khó hiểu, ông mở nắp hộp rồi thở hắt vì kinh ngạc khi những món đồ chơi thuở bé của mình vẫn còn được giữ gìn cẩn thận . Ngập tràn cảm xúc ùa về từ ký ức, ông lắp bắp cảm ơn trong đôi mắt nhòa lệ .

Mẹ chỉ mỉm cười . Mẹ luôn hiểu rằng sớm hay muộn, những kho báu trong khu vườn sẽ lại được cần đến . Như những hạt giống ngủ quên, ký ức nằm trong những món đồ chơi chỉ chờ đúng lúc để đâm chồi .

Mao Trí Hùng
Lược dịch từ Burried Treasures
Chân Trời Tím

0
Ngôn ngữ tình yêu

Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái . Họ cho rằng chàng trai không xứng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta .

Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: "Anh có yêu em nhiều không ?". Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn . Và áp lực của gia đình khiến hai bạn trẻ bất hoà . Cô thường trút giận lên chàng trai .

Về phía mình chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng . Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết định đi du học . Trước khi ra đi anh đã cầu hôn với cô gái: "Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng tất cả những gì mà anh biết là anh yêu em . Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý . Em thuận ý làm vợ anh chứ ?".

Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau . Trước khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn . Cô gái tham gia công tác xã hội trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài . Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại . Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau .

Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm . Khi tỉnh dậy cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường . Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình . Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng nhưng những gì cô có thể thốt ra chỉ là tiếng thở dài . Cô đã mất đi giọng nói . Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây tổn thương não của cô và khiến cô không thể nói được nữa . Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều . Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng .

Xuất viện về nhà, tình trạng của cô cũng chẳng thay đổi gì . Mỗi khi có tiếng chuông điện thoại réo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim . Cô không muốn cho anh biết và không muốn trở thành gánh nặng của anh . Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không còn kiên nhẫn đợi chờ anh nữa . Cô gửi lại anh chiếc nhẫn đính hôn . Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại nhưng cô không trả lời và chỉ khóc . Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hi vọng rằng cô sẽ thật sự quên những gì đã xáy ra để có thể sống yên ổn .

Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới . Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi . Nhưng một hôm bạn của cô đến cho hay anh đã trở về . Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô . Tữ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh .

Một năm trôi qua . Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh . Trái tim cô gái tan vỡ . Khi mở thiệp cưới cô thấy tên mình trong tấm thiệp . Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt .

Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: "Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này . Chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta . Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em".

Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái . Cuối cùng nụ cười đã trở lại trên môi cô .

Vũ Ngọc Thùy
Chân Trời Tím

0
 Bàn tay dịu dàng

Phòng cấp cứu chuyển ông xuống khoa tim mạch . Tóc dài, râu tua tủa, dơ bẩn và béo ị một cách bệnh tật, ông khoác hờ hững một chiếc áo jacket bằng da cáu bẩn và rách tươm . Toàn thân ông bốc mùi nồng nặc của rượu, của mồ hôi đã lâu không tắm giặt, và nhất là cái mùi của những bãi rác mà ông thường lê la .

Thoạt nhìn thấy ông được đẩy vào phòng, những nữ y tá đã giật mình và bối rối nhìn nhau . "Đừng, tôi không muốn chăm sóc người này", dường như y tá đang nói với nhau bằng ánh mắt . Họ lấm lét nhìn Bonnie, người y tá trưởng vốn nổi tiếng nghiêm khắc và nguyên tắc . Ai cũng sợ bị phân công tắm rửa cho người đàn ông mới được chuyển vào .

Bonnie nhìn quanh một lượt rồi quyết định một điều mà không ai có thể nghĩ đến: "Đây sẽ là bệnh nhân của tôi". Bonnie nhanh nhẹn mang găng tay cao su và một mình chuẩn bị xà hpòng, thuốc sát trùng, dao cạo ...

Dịu dàng, dè dặt, Bonnie vừa tẩy rửa vừa giúp người đàn ông không còn cảm thấy sợ sệt nữa . Cô nhẹ nhàng nói: "Vào những ngày lễ chúng tôi rất bận bịu . Nhiều khi việc vệ sinh cho các bệnh nhân cũng được làm một cách qua loa . Ông hãy thư giãn cơ thể và cảm nhận làn nước mát này . Nó sẽ làm ông cảm thấy dễ chịu vì bệnh viện là nơi người ta thấy yêu cuộc sống hơn".

Thân thể người đàn ông đầy những vết sẹo nham nhở . Có thể ông đã nghiện rượu, ma túy, đã từng tham gia thanh toán trong các băng đảng ... Bonnie vừa chùi rửa vừa cầu nguyện cho một linh hồn bị vùi dập trong cuộc đời khắc nghiệt .

Công đoạn cuối cùng của Bonnie là xoa sữa làm ấm cơ thể và thoa phấn trẻ em lên người bệnh nhân . Ngược với vóc dáng dữ tợn, khi úp mặt vào gối để được xoa bóp ở lưng, người đàn ông tấm tức khóc . Khi quay lại, đột nhiên ông ta nhìn Bonnie với một ánh mắt xanh lơ đẹp kỳ dị:

"Cám ơn cô . Đã lâu lắ rồi không có ai chạm vào người tôi một cách dịu dàng thế này! Dường như trái tim tôi cũng đang liền sẹo!".

Thẩm Hạ
Từ Chicken soup for the soul
Chân Trời Tím

0
Những giọt nước mắt từ trên trời

Vào một buổi tối mùa đông lạnh lẽo, ngồi cùng chồng bên cạnh lò sưởi, Fiammetta chợt hỏi:

- Mưa là gì vậy hở anh ?

Bên ngoài thời tiết thật là tồi tệ, những giọt nước mưa đập vào ô cửa sổ tách, tách, tách, tách .

- Anh ơi, mưa là gì vậy hở ? - Fiammetta vừa lặp lại câu hỏi vừa lay bàn tay chồng .

- Mưa hả em, đó có nghĩa là trời đang khóc đấy .

- Nhưng tại sao trời lại khóc ?

- Ừ, cũng không hẳn là trời khóc đâu . Đúng hơn đó là những giọt nước mắt của tất cả những người buồn sầu trên thế giới đã kết lại thành mây .

- Tất cả những giọt nước mắt ư, thật thế hả anh ?

- Không phải tất cả nhưng là hầu hết . Những giọt nước mắt từ trời là của những người buồn sầu mà không được ai an ủi . Còn nếu như họ được an ủi thì những giọt nước ấy sẽ đọng lại và cất giữ trong tim giống như một kho tàng quí giá .

- Nhưng tại sao mưa nhiều quá vậy ?

- Điều đó có nghĩa là ngày nay nhiều người than khóc nhưng lại có quá ít người an ủi .

- Vậy làm sao để cho mưa tạnh ? Em phải an ủi tất cả mọi người trên thế giới này ư ? Em muốn ngày mai trời lại nắng .

- Chỉ cần an ủi một người là đủ, ngay khi họ đang khóc, khi mà em gặp họ . Nhưng anh không chắc là em làm được điều đó .

- Vậy tối nay em sẽ đặt nhiều ly ở bậu cửa sổ để hứng nước mưa, và em sẽ mang trả lại cho những người chủ thật sự của chúng, những người đã buồn sầu than khóc .

- Nhưng làm sao em có thể trả lại đúng giọt nước mắt cho từng người được ? Họ đâu có ghi tên trên đó .

Fiammetta đã không trả lời được câu hỏi của chồng nhưng nàng biết rằng có một cách . Sáng hôm sau, nàng kiên nhẫn đặt từng giọt nước lên lòng bàn tay và nhìn vào bên trong . Những giọt pha lê nhỏ bé ấy còn đọng lại một khuôn mặt .

Văn Hiền
Từ Internet
* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
0
Một cuộc đời đáng cứu

Một người đàn ông không ngại nguy hiểm bơi băng qua những đợt sóng lớn giận dữ đang cố nhấn chìm một cậu bé . Sau khi hồi phục, cậu bé nói với người đàn ông: "Cảm ơn chú đã cứu sống cháu". Người đàn ông nhìn sâu vào mắt cậu bé và nói: "Có gì đâu nhóc . Chỉ mong cháu từ nay sống sao để luôn tin chắc rằng cháu xứng đáng được cứu sống!"

Đà Lạt Ái
Theo Internet
* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
0
Cái giá của một đôi găng

Điều gì đã khiến bạn ở lại công ty để trở thành một nhà quản lý ? Một người quản lý mới chậm rãi trả lời với giọng gần như đứt quãng: "Đó là một đôi găng để chơi bóng chày giá 10 đô la".

Cynthia kể lại rằng ban đầu cô chỉ nhận được một công việc thư ký bình thường cho Tập đoàn Circle K như một vị trí tạm thời trong lúc tìm một chỗ khác tốt hơn . Vào ngày làm việc thứ hai hay thứ ba của cô, trong lúc đang ngồi sau quầy làm việc, cô nhận được cú điện thoại từ Jessie, đứa con trai 9 tuổi của cô . Nó đang cần một đôi găng để chơi bóng chày dành cho giải nhi đồng . Cô đã giải thích với con rằng bởi cô là một người mẹ đơn thân nên vấn đề tiền nong rất eo hẹp, cái séch cho kỳ lương đầu tiên của cô chắc phải thanh toán cho nhiều hóa đơn khác . Có lẽ cô sẽ mua cho nó đôi găng khi nhận được kỳ lương thứ hai hoặc thứ ba của mình .

Khi Cynthia đi làm vào sáng hôm sau, Patricia - vị giám đốc cửa hàng - gọi cô đến một căn phòng nhỏ ở sau cửa hàng dùng như một văn phòng . Cynthia tự hỏi không biết mình đã làm gì sai hay chưa hoàn tất một công việc nào đó vào hôm trước . Cô rất lo lắng và bối rối .

Patricia đưa cho cô một cái hộp: "Tôi đã nghe lỏm được trong lúc chị nói chuyện với con trai ngày hôm qua . Và tôi biết thật khó mà giải thích mọi thứ cho đứa trẻ . Đây là một đôi găng chơi bóng chày cho Jessie . Chị biết đấy, chúng tôi không thể trả lương cho những người tốt như chị nhiều như chúng tôi mong muốn, nhưng chúng tôi rất quan tâm và tôi muốn chị biết rằng chị rất quan trọng đối với chúng tôi".

Sự suy nghĩ sâu sắc, sự cảm thông cũng như tình cảm của vị giám đốc cửa hiệu này chứng minh một cách sống động rằng người ta thường nhớ về cái cách một người chủ quan tâm đến nhiên viên mình nhiêu như thế nào so với việc người chủ ấy trả lương cho mình bao nhiêu . Một bài học quan trọng cho cái giá của một đôi găng tay .

Rick Phillips
Trần Đức Hùng Vi dịch


* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
0
Quà Của Trái Tim

Vàng và bạc là những món quà . Nó là của cải vật chất, được định giá bằng tiền . Nhưng những món quà của trái tim có giá không tính bằng tiền . Một nụ cười dịu dàng là món quà mà bạn có thể trao tặng nó hằng ngày cho mọi người .

Một lá thư là món quà trao cho người bạn của bạn khi họ đang ở rất xa . Một tiếng cười sảng khoái là món quà có thể mang lại hạnh phúc bên trong nó .

Thời gian là một món quà để yêu thích từng giây phút .

Có người thích món quà là những lời khuyên . Bạn có thể nói với một người nào đó: "Tôi yêu mến bạn, bạn thật là tốt" - đó cũng là một món quà .

Sự hàn gắn những mâu thuẫn là một món quà đặc biệt vì nó mang đến cho con người những niềm tin tưởng vào cuộc sống, vào tình người .

Một nhiệm vụ là món quà cho nhiệm vụ được hoàn thành tốt đẹp .

"Cảm ơn", "Làm ơn", "Vâng ạ" là những món quà . Đôi khi cả "Không", "Có lẽ ...", "Nếu như ..." cũng là những món quà .

Có lúc ta cũng có thể tìm kiếm một món quà ở những nơi hoàn toàn xa lạ: Hình ảnh thân cây cổ thụ vững vàng trong giông bão hay một bím tóc dài xinh đẹp trên đường phố hoặc những gương mặt đỏ hồng vì e thẹn .

Cả thế giới này là một món quà mà thượng đế trao tặng chúng ta: đồng cỏ xanh nhát tận chân trời là một bầu trời trong xanh bao quanh .

Trần Thị Hồng Hạnh
Theo Internet
* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
0
Hóa Đơn

Peter là con trai của một chủ cửa hàng bánh hóa nhỏ đầu phố . Cậu thường đến cửa hàng của mẹ chơi . Mỗi ngày cửa hàng đều có không ít những hóa đơn trả tiền hoặc thu tiền hàng cần thanh toán hoặc chuyển đến khách hàng . Peter thường được mẹ giao nhiệm vụ đem những hóa đơn đó đến bưu điện gởi . Dần dần việc này khiến cậu cảm thấy dường như mình đã trở thành một nhà kinh doanh nhỏ .

Ngày kia Peter nghĩ: Mình cũng viết một hóa đơn gửi cho mẹ, trong đó viết rõ những khoản mà mẹ phải trả cho mình về những gì đã giúp mẹ mỗi ngày .

Sáng hôms au mẹ cậu nhận được hóa đơn đó ghi rõ:

"Mẹ cần thanh toán cho con trai Peter những khoản sau:

- Vận chuyển đồ dùng về nhà: 2 đồng .

- Đem thư đến bưu điện gửi: 1 đồng

- Giúp người lớn dọn dẹp vườn hoa: 2 đồng

- Cả tuần lễ con đều ngoan ngoãn và vâng lời: 1 đồng

Tổng cộng: 6 đồng"

Mẹ Peter xem hóa đơn và không nói gì cả .

Đến bữa tối, Peter phát hiện dưới khay ăn của mình 6 đồng tiền công . Cậu rất vui, nhưng vừa định bỏ tiền vào túi thì thấy kèm theo một hóa đơn thu tiền khác mà tên người nhận là cậu . Peter rất ngạc nhiên . Peter cần thanh toán cho mẹ những khoản sau:

- Sống 10 năm hạnh phúc trong ngôi nhà của mẹ: 0 đồng .

- Khoản chi phí cho việc sinh hoạt ăn uống trong 10 năm: 0 đồng .

- Khoản tiền mẹ chăm sóc Peter mỗi khi đau bệnh: 0 đồng .

- Từ đó đến nay Peter luôn có một người mẹ thương yêu và chăm sóc: 0 đồng .

Tổng cộng: 0 đồng .

Peter đọc đi đọc lại tờ hóa đơn . Cậu hối hận đến đỏ cả mặt . Lát sau, Peter đến bên mẹ và rúc vào lòng mẹ, nhè nhẹ bỏ 6 đồng tiền vào túi mẹ .

Hanh Quyên (theo Internet)

* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
0
Nếu Không Có Tình Yêu

Ngày ấy, tôi dạy mẫu giáo tại một ngôi trường nhỏ nằm gọn trong khuôn viên của một tòa nhà ba tầng xinh đẹp . Mỗi sáng, cứ đúng 9 giờ, tất cả học sinh lại tụ tập trong căn phòng lớn, bắt đầu một ngày mới bằng bài thể dục đầu giờ . Hơn 50 đứa trẻ, 3 - 6 tuổi, ngồi san sát trên những chiếc ghế xinh xinh đủ màu đặt trên tấm thảm dày . Những gương mặt thơ ngây bừng sáng khi chúng háo hức hát vang những bài ca, cùng chia sẻ cho nhau những cảm nhận về mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống ...

Một buổi sáng, cô hiệu trưởng gặp toàn thể học sinh trong căn phòng lớn và thông báo: "Hôm nay chúng ta sẽ tiến hành một thí nghiệm mới". Cô giơ cao hai cây thường xuân bé xíu đựng trong hai cái chậu con giống hệt nhau . "Chúng ta có hai cây con . Trông chúng hệt như nhau, phải không ?". Tật cả bọn trẻ, tò mò nhìn vào hai chậu cây, đồng thanh đáp: "Dạ phải". "Chúng ta sẽ nuôi dưỡng hai cây con này với cùng chế độ ánh sáng, cùng chế độ tưới nước, nhưng ... với sự chăm sóc khác nhau". Cô nói tiếp: "Chúng ta sẽ theo dõi xem, điều gì sẽ xảy ra khi đặt một cây trong nhà bếp, cách xe chúng ta, và một cây ngay tại đây, trong phòng này, trên lò sưởi".

Sau khi đặt một chậu lên mép lò sưởi, cô hiệu trưởng dắt bọn trẻ vào bếp, đặt chậu còn lại lên quầy . Sau đó cô dẫn những dứa trẻ với những đôi mắt mở to vì bỡ ngỡ trở lại căn phòng lớn .

"Chúng ta sẽ đối xử với cây như một người bạn . Trong vài tháng tới, mỗi ngày chúng ta đều hát cho cây thường xuân nghe . Chúng ta sẽ nói cho bạn ấy biết bạn ấy xinh đẹp thế nào và chúng ta luôn yêu mến bạn ấy biết bao . Chúng ta sẽ luôn chúc bạn ấy mọi điều tốt đẹp ..." Một bé gái giơ tay: "Nhưng thưa cô, thế còn cái cây trong bếp thì sao ?" . Cô hiệu trưởng mỉm cười thích thú: "Chúng ta sẽ dùng cây ấy làm cây "đối chứng" trong thí nghiệm tuyệt vời của chúng ta . Theo các em, chúng ta sẽ làm gì ?".

"Chúng ta sẽ không nói chuyện với nó ?".

"Đúng, dù chỉ là một lời thì thầm".

"Chúng ta sẽ không gửi cho nó lời chúc tốt đẹp nào".

"Đúng . Và chúng ta xem chuyện gì sẽ xảy ra ..."

Bốn tuần sau, mắt của tôi cũng mở to ngạc nhiên y như bọn trẻ . Cây thường xuân trong nhà bếp yếu ớt, mảnh khảnh và chẳng lớn được tí nào . Còn chậu cây đặt trong phòng lớn, được bao bọc bởi những lời yêu thương êm dịu, được bọn trẻ hát cho nghe mỗi ngày, đã lớn gấp ba với những chiếc lá biếc xanh tràn đầy nhựa sống ... Để chứng minh kết quả của cuộc thí nghiệm và cũng dể lau khô những giọt nước mắt của những đứa trẻ nhạy cảm, lo lắng cho số phận của cây thường xuân kia, cô hiệu trưởng giải thoát cho cậu cây thứ hai khỏi cảnh lẻ loi trong bếp và mang đặt nó trong phòng lớn, bên cạnh chậu cây thứ nhất .

Ba tuần sau, chậu cây thứ hai đã bắt kịp chậu thứ nhất . Bốn tuần sau, chúng cùng lớn mạnh như nhau . Tôi nghi nhớ mãi bài học này và tự đúc kết cho mình câu kết luận: Không ai, không vật gì lớn lên được nếu không có tình yêu ...

Võ Hoàng Lan (theo Internet)

* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
0
Đánh Nhau Bằng Gậy

Trong một tiết học của các sinh viên trường mỹ thuật, vị giáo sư đưa cả lớp xem bức tranh mô tả thân phận con người của Goya, hoạ sĩ nổi tiếng người Tây Ban Nha . Bức tranh mang tên Đánh nhau bằng gậy .

Trong bức tranh, Goya vẽ hai người nông dân đang xô xát nhau . Mỗi người cầm trên tay một chiếc dùi cui sần sùi . Một người đang giơ dùi cui để bảo vệ mặt mình . Nền trời trong xanh không để lộ một nét gì sắp xảy đến . Người ta không đoán được trời sắp giông bão hay sáng rực nữa .

Cả lớp nhốn nháo . Ai nấy đều nhao nhao muốn phát biểu trước . Có sinh viên nói đây là bức tranh diễn tả định luật bảo tồn của con người: "Đấu tranh bảo tồn sinh mạng". Sinh viên khác: bức tranh diễn tả mục đích của con người là muốn hạnh phúc vì hạnh phúc là đấu tranh . Sinh viên khác nữa lại phân tích: bức tranh muốn diễn tả chân lý con người là động vật có lý trí, vì chỉ có thú vật mới cắn nhau mà ở đây là thú vật có lý trí nên cắn nhau bằng gậy .

Vị giáo sư ra hiệu cho cả lớp im lặng rồi bảo các sinh viên hãy quan sát thật kỹ một lần nữa . Cả lớp im ắng . Mãi một lúc sau ông mới chậm rãi nói: "Thoạt nhìn ai cũng nghĩ đây chỉ là bức tranh tầm thường như những bức tranh khác . Thế nhưng nó có một chi tiết nói lên tất cả ý nghĩa của bức tranh: Hai người nông dân đang hằm hằm sát khí để loại trừ nhau lại đang mắc cạn trong cồn cát . Từng cơn gió thổi đến, cát bụi đang kéo tới phủ lấp hai người đến quá đầu gối mà hai người không ai hay biết".

Vị giáo sư ngừng lại hồi lâu rồi nói tiếp: "Goya muốn cho chúng ta thấy rằng cả hai người nông dân này sắp chết . Họ sẽ không chết vì những cú dùi cui giáng vào nhau mà do cát bụi đang từ từ chôn vùi họ . Thế nhưng thay vì giúp nhau để thoát khỏi cái chết, họ lại cư xử chẳng khác nào loài thú dữ: họ cắn xé nhau . Bức tranh trên đây của danh họa Goya nói lên phần nào tình cảnh của nhân loại chúng ta đang trải qua . Thay vì giúp nhau để ra khỏi không biết bao nhiêu tai họa, đói khổ, động đất, khủng bố, chiến tranh ... thì con người lại giành giật chém giết lẫn nhau .

Bức tranh ấy có lẽ không chỉ diễn ra ở một nơi nào đó ngoài cuộc sống của các bạn, mà không chừng đang diễn ra hằng ngày trong các mối tương quan của ta với người xung quanh . Cơn cám dỗ muốn thanh toán và loại trừ người khác có lẽ vẫn còn đang gặm nhấm nơi từng con người .

Một trong những cách tốt đẹp nhất để tiêu diệt một kẻ thù chính là biến kẻ thù ấy trở thành một người bạn . Ngay chính trong cơn quẫn bách và đe dọa tứ phía, ta hãy liên đới để bảo vệ nhau, bảo vệ sự sống, bảo vệ hành tinh này ."

Nguyên Vũ Sao Đêm
Theo The Love and Life

* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
0
Phần Thưởng

Khi nghệ sĩ lừng danh Burt Lancaster còn là một đứa bé nghèo ở thành phố New York, ông vẫn thường có những giấc mơ rất trẻ con vễ những que kem sôcôla quyến rũ . Lúc đó đồng 25 cent đối với ông là cả một gia tài .

Một ngày kia đi ngang qua một ngân hàng, cậu bé Burt bất chợt thấy một tờ 20 đô la nằm dưới đất chỗ bãi đậu xe . Đó là số tiền lớn nhất mà Burt từng thấy khiến tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực .

Cậu cúi xuống lượm bỏ vào túi quần và liên tưởng ngay đến những que kem cũng như những món đồ chơi mà cậu từng mơ ước . Nhưng ngay lúc đó có một phụ nữ đứng tuổi với vẻ mặt hoảng hốt đi đi lại lại tìm kiếm dưới đất . Thấy cậu bé, bà liền hỏi: "Con có thấy tờ 20 đô la của bà đánh rơi không ? ". Bà giải thích đó là số tiền mà cả gia đình đông đúc của bà phải nhờ vào để sinh sống cho đến hết tháng này, vừa kể bà vừa khóc .

"Bà không biết sẽ phải làm gì nếu không tìm ra nó . Chắc có lẽ nó rớt đâu đây thôi ..."

Những ngón tay của Burt siết chặt vào giấy bạc . Trong đầu cậu bé những món đồ mà cậu có thể mua được với số tiền to lớn đó lần lượt hiện ra . Rất dễ để trả lời: "Con không thấy tờ giấy bạc nào hết!" và bước đi . Nhưng thay vào đó, cậu bé rút tờ giấy bạc ra, đưa bà lão và nói: "Con lượm được nó đây!"

Sự vui mững lộ rõ trên khuôn mặt đầy lo âu của bà làm ấm lòng cậu bé . Bà lão cám ơn và bước đi .

Ngôi sao điện ảnh Burt Lancaster nhớ lại, đó là giây phút hạnh phúc nhất của cuộc đời ông .

Quốc Khôi
Theo Internet

HẾT
* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
0
Truyện LẮNG NGHE ĐIỀU BÌNH THƯỜNG

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvnvn0n2n3n31n343tq83a3q3m3237n2n3n

Đã được mang vào thư viện

Cảm ơn soccon và CTT đã góp sức cho thư viện

Thân ái




📎 hoatráicây
0
«« « 1 2 » »»